Đêm Thiêng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Giao Ước

❊ ❊ ❊

Mỗi phòng chính của nhà tắm là có ánh sáng le lói, còn hai phòng kia tối om om. Nhà tắm chìm trong cảnh mờ tối đến nỗi một người tinh mắt cũng khó phân biệt một sợi chỉ trắng với sợi chỉ đen. Nếu sự nhập nhằng nước đôi trong tâm hồn có được làn ánh sáng thì chắc hẳn đó là thứ ánh sáng này. Hơi nước che cho những tấm thân trần truồng. Hơi ẩm chảy thành từng dòng những giọt nhỏ màu xám trên các bức tường, làm rôm rả thêm những câu chuyện dài lê thê kéo suốt thời gian có mặt tại nói phòng khách này. Sau khi nhà tắm không còn ai và được cọ rửa sạch sẽ, nó được dành cho riêng chúng tôi. Là chủ của chốn này, mụ Atxidơ là người đầu tiên bước vào nhà tắm, tay dắt chàng Côngxuyn. Tôi, tôi lẳng lặng đi theo sau. Tôi nhớ lại hai tháng trước kia, tại nơi đây, tôi đã tắm quáng quàng, phần vì bị mụ Atxidơ do muốn đóng cửa, nên đã giục, phần vì bị hai mụ phù thuỷ hành hạ do muốn lột da tôi. Tôi vừa đi chậm rãi vừa đưa mắt nhìn kỹ mấy bức tường. Trong văn phòng phía sau, tối tăm nhất, tôi thấy xuất hiện một bóng ma, thân xác một cô gái trẻ, treo lủng lẳng dưới trần nhà. Tôi càng đến gần, thân xác càng già nua cho đến khi tôi đứng đối diện với mẹ tôi, miệng đã móm mém, tóc xõa từng mảng trên gáy và trên mặt. Tôi đi giật lùi trở ra và đến chỗ chàng Côngxuyn và chị chàng ở phòng giữa. Tôi nhận thấy rằng các ký ức của tôi được nuôi dưỡng bằng máu của những người chết và vừa được tiếp vào máu tôi. Sự trộn máu này đã tạo nên trong tôi những ảo giác trong đó các cơ thể khô kiệt kêu đòi máu của chúng. Tôi quyết định không kể lại với ai về chuyện đó. Câu chuyện máu bị pha trộn này cứ đeo đuổi tôi suốt từ ngày bố tôi qua đời. Công việc của lãng quên được tiến hành cũng đã tàm tạm. Dù sao tôi cũng đã chôn cất những con người và các đồ vật. Thường nhà tắm là nơi lũ ma hay lui tới. Về đêm, bọn chúng chiếm nhà tắm để bí mật trò chuyện. Sáng sớm, khi mở cửa phòng tắm, ta ngửi thấy mùi tử thi và dưới đất có vỏ lạc. Kể cũng chẳng có gì đáng lạ, lũ ma vừa ăn vừa trò chuyện…

Tôi cuốn quanh người một chiếc khăn tắm khá rộng và đang gội đầu thì thấy mụ Atxidơ lù lù xuất hiện ở trước mặt tôi, mụ ra lệnh cho tôi tới cùng tắm ở chỗ hai chị em mụ.

- Việc gì mà cứ phải che với đậy? Nàng có gì ta có nấy, còn chú em ta chẳng nhìn thấy quái đâu… Do đó, nàng cứ cởi tất ra cho thoải mái và đến tắm cùng chị em ta.

Tôi nghĩ rằng đấy là lệnh của chàng Côngxuyn. Tôi giũ tóc rồi tới chỗ hai chị em mụ. Hai người ngồi khoảng giữa phòng, chân xoạc ra, đang ăn trứng luộc và ô liu đỏ. Đấy là tục lệ. Mụ Atxidơ đưa tôi một quả trứng. Trứng chưa chín hắn. Lòng đỏ chảy nhoe nhoét ra các kẽ ngón tay tôi. Tôi thấy buồn nôn. Tôi thoáng nghĩ mình đã trở thành một thứ đồ chơi trong tay một cặp quỷ quái. Ý nghĩ nay lại càng được củng cố khi mụ Atxidơ bảo tôi xoa xà phòng lưng và mông. Chàng Côngxuyn cười thầm. Nằm sấp trông mụ Atxidơ khá kỳ cục. Tôi có cảm giác tôi đang chùi cọ một quả núi trơ trụi. Mụ ngủ thiếp và ngáy ầm ầm. Chàng Côngxuyn để tay lên vú bên trái tôi. Chàng xin lỗi. Chàng định giơ tay đặt lên vai tôi. Chàng bảo cứ mặc cho Atxidơ ngủ. Dương vật của chàng cương lên ở dưới chiếc khăn tắm. Tôi né ra xa. Qua giọng nói của tôi, chàng đã nhận thấy chuyện đó. Chàng rất thính trong việc đo khoảng cách giọng nói. Chàng nói rằng chàng sung sướng được ở bên tôi trong nhà tắm hơi. Tôi đáp rằng sau khi ăn trứng tôi thấy buồn nôn. Tôi đứng dậy và chạy ra mửa vào một góc buồng tắm tất cả những gì tôi vừa nuốt. Cái cảnh tranh tối tranh sáng, giữa làn hơi nước và ẩm ướt này, thêm vào đấy là sự hiện diện của hai người đàn bà tất nhiên đã kích thích tình dục của chàng Côngxuyn. Lúc đó tôi được biết rằng những người mù không thể có ảo ảnh dựa trên cơ sở các hình ảnh, mà xuất phát từ mùi vị, từ hoàn cảnh cụ thể, đôi lúc đã được dàn dựng lên. Chàng Côngxuyn rút vào một góc tối, mặt ngoảnh nhìn tường. Tôi biết rằng nếu để chàng đụng vào người tôi, chàng sẽ mất bình tĩnh. Chàng khẽ bảo tôi xà phòng lên lưng chàng. Tôi từ chối. Chàng không vật nài. Tôi chẳng hề có ham muốn. Chỉ cần nhìn thấy mụ Atxidơ nằm song sượt ở giữa nhà tắm là tôi đã muốn nôn mửa. Tôi tắm gội khá nhanh rồi ra ngoài phòng nghỉ. Tôi quá mệt mỏi nên nằm ngủ thiếp đi.

Khi thấy hai chị em bước ra, mình cuốn trong những chiếc khăn tắm lớn, tôi hiểu rõ là giữa họ đã có một giao ước bí mật gắn bó hai chị em cho tận ngày chết. Hai chị em sung sướng và được nghỉ ngơi. Có lẽ chàng Côngxuyn có ý định đưa tôi len lách vào bí mật của họ. Xem ra chàng phật ý khi được chị cho biết rằng tôi đã vội vã rút khỏi phòng tắm hơi. Tôi cho rằng chàng cảm biết được điều đó: nhưng mọi cảm giác của chàng đều dồn vào việc làm cho cơ thể được giãn nghỉ. Tôi biết là người mù rất nhạy cảm. Chàng Côngxuyn cố nén giận. Lẽ ra tôi không nên bận tâm đến tâm trạng bực bội của chàng, nhưng tôi cũng thấy bứt rứt khổ tâm về chuyện vừa xảy ra. Đêm đó chàng không ngủ. Chàng ngồi đánh máy chữ. Mụ Atxidơ vẫn bình thản ngáy. Còn tôi, tôi ngong ngóng nằm chờ sáng. Mấy lần tôi đã chực ngồi dậy, lòng những muốn đẩy cửa phòng chàng, bước vào ngồi thu lu một góc và nhìn chàng đánh máy chữ. Tôi sợ không biết cách chàng phản ứng ra sao. Chàng đã bực mình. Chắc hẳn vì cách xử sự của tôi. Tôi bối rối. Cảm xúc của tôi rất mâu thuẫn: một nỗi hoảng sợ xen lẫn một niềm vui kỳ lạ. Sự cân bằng trong quan hệ của chúng tôi đã có chỗ rạn vỡ. Những mối quan hệ chắc là nhập nhằng, nhưng thẳng thắn, hoàn toàn mới, được thời gian và tính lịch sự của những tình cảm chưa rõ nét hứa hẹn. Điều này chẳng hề giống với nỗi đam mê đột nhiên và dữ dội. Đây có lẽ là một sự đam mê, nhưng còn chập chững, đang ở tuổi mới chớm biểu lộ.

Niềm đam mê duy nhất mà tôi được biết, đó là niềm đam mê dành cho bố tôi. Tôi đã dẫn dắt niềm đam mê đó đến tột cùng, đến sự thù hận, rồi cái chết và sự thù hận sau cái chết. Nhưng nó phá hủy mọi thứ trên đường đam mê. Bất hạnh chính là bản chất của mọi niềm đam mê. Nó là hạt nhân, là động cơ và nguyên nhân. Lúc đầu người ta vẫn chưa biết rõ nó. Mãi về sau, khi cơn lốc đã gây ra tác hại, người ta mới phát hiện rằng bản thân nỗi bất hạnh cũng đang hoành hành. Chính vì vậy tôi dò dẫm tiến một cách thận trọng và rụt rè. Tôi quyết định đứng ngoài quan sát và thản hoặc là bị động. Cần phải làm cho lương tâm được trong sạch, để cho da dẻ có thời gian thay đổi và kỷ niệm vĩnh viễn tắt lụi. Tôi viện cớ bị viêm họng và ngủ li bì ở trong phòng. Trước khi bắt chuyện lại với chàng Côngxuyn, cần phải qua mấy ngày để làm phai nhạt bớt sự việc ở nhà tắm hơi. Tôi cảm thấy khó mà đương đầu nổi với chàng. Không gì có thể thoát khỏi chàng. Chàng cảm nhận thấy mọi điều. Chàng biết rõ mọi diễn biến trong tâm hồn của kẻ mà chàng đang quan tâm.

Một hôm, tôi còn đang nằm liệt ở trên giường thì chàng gõ cửa và muốn gặp tôi ở sân thượng vào lúc hoàng hôn. Chàng nói hôm nay đẹp trời, ánh sáng rất dịu và thời tiết thật lý tưởng để trò chuyện. Tôi không mở cửa và lên tiếng đáp lại: “Em vui lòng nhận lời chàng!”.

Đấy là tôi nói chân thành. Lòng tôi hân hoan vui sướng. Phải tới mười hôm rồi chúng tôi không ai nói chuyện với ai lời nào. Mọi việc từ từ trở lại bình thường. Mụ Atxidơ đã hờn dỗi. Mụ bắt tôi làm tất cả những công việc nội trợ. Đây là một cách mụ tỏ ý muốn nhắc nhở tôi rằng tôi là một kẻ hầu người hạ hoặc nếu cao sang đi nữa thì cũng chỉ là một kẻ nội trợ. Nhưng khi mụ vừa bước chân ra khỏi nhà, chàng Côngxuyn đối xử với tôi một cách khác. Tôi không phải là một cô người hầu cũng như một nữ y tá chăm sóc người tàn tật. Mụ đã dùng những thủ đoạn đê tiện, cố tách tôi ra với chàng Côngxuyn. Mụ khuân một cái đệm đem kê vào góc bếp và bảo tôi rằng từ nay trở đi đây là phòng của tôi. Tôi không phản đối. Mụ ở nhà của mụ. Chuyện này chẳng làm tôi bận tâm. Ngủ bên xoong nồi, ngủ giữa trời hoặc trong một căn phòng ấm cúng, đối với tôi thế nào cũng được. Tôi chẳng có đồ đạc gì để kê dọn. Tôi ngủ ở bếp và mơ một giấc mơ tuyệt đẹp. Tôi thấy mình đang đi du lịch đó đây, đi tàu thủy và tắm dưới làn nước trong veo.

Sáng ra, tôi nghe tiếng mụ Atxidơ đang tranh cãi với em trai. Không lâu nhưng gay gắt. Không biết có phải xoay quanh sự hiện diện của tôi trong ngôi nhà này không? Hay đấy chỉ là do người mù nổi cáu vì người ta không tôn trọng một thói kỳ quặc của chàng? Hay có lẽ chàng trách khi đã đầy tôi xuống bếp… Cực chẳng đã, tôi đành không muốn đoán biết xem vì sao hai chị em lại to tiếng. Tôi im lặng và coi như chàng Côngxuyn đã biểu lộ khá nhiều tình cảm ân cần chú ý tới tôi. Dẫu sao tôi chỉ là một kẻ xa lạ, một kẻ lang thang, không giấy tờ, không rõ tung tích, không có hành lý, từ cõi hư vô tới và đi về chốn không rõ mình sẽ tới đâu. Tôi không thể dửng dưng khi phải sống cuộc đời lang thang có mấy ngày, tôi đã được thu nhận ngay. Việc tôi gặp người đàn ông phức tạp, có học thức và rụt rè này đã trở thành một sự kiện ngày càng trọng đại trong đời tôi (ở đây tôi không muốn tách bạch giữa cuộc đời trước đây hay cuộc đời mới). Cuộc đời của tôi với tất cả những gì nó thu nhận, từng trải và thất bại.

Tôi rửa bát đĩa, thu dọn bếp trước khi đi ngủ. Bè bạn của tôi là lũ gián và lũ kiến. Thường là, ngay cả ở các gia đình giàu có, các cô người hầu được bố trí ngủ dưới bếp. Qua việc đày ải này, mụ Atxidơ muốn báo cho tôi biết rõ công việc thực sự của tôi và hạn định quyền được ăn, được nói của tôi.

Tính cảnh đó chẳng kéo dài được bao lâu. Một buổi tối, chàng Côngxuyn tới gặp tôi và yêu cầu tôi quay trở về phòng dành cho tôi. Tôi từ chối. Chàng nằn nì, cuối cùng chàng bảo tôi:

- Đây là mệnh lệnh!

- Chị chàng…

- Phải tôi biết. Tôi đã nói với chị ấy. Chị Atxidơ lấy làm tiếc. Lúc này chị không được khỏe. Bệnh khớp của chị lại phát, do đó chị hay bực bội cáu gắt.

- Em chỉ vâng lệnh chị chàng. Chính chị chàng bảo em ngủ ở đây thì cũng chính chị chàng sẽ định cho em một chỗ mới dưới nóc nhà này.

- Nàng nói có lý. Đôi lúc ta phải gạt cái lý sang một bên. Tôi yêu cầu nàng…

Rồi, sau một lúc im lặng mà tôi cảm thấy chàng đang tìm những lời thích hợp để nói với tôi một điều gì quan trọng, chàng nói tiếp:

- Tôi không muốn nàng phải sống trong căn phòng nồng nặc mùi mỡ và tajin hâm nóng sữa.

Đúng lúc đó mụ Atxidơ bước vào bếp, tóc xổ tung, vè mệt mỏi:

- Côngxuyn nói đúng đấy. Không nên ngủ ở đây nữa.

Sau đó mụ bỏ đi.

Trên sân thượng có một chiếc bàn nhỏ, một tẩu hút thuốc lá kip, một ấm chè và hai chiếc chén. Chàng mới tôi đến cùng trò chuyện. Và chàng đã nói gần trọn cả đêm.

- Tôi đã trông thấy những xứ sở huyền thoại, nơi cây cối nghiêng mình tỏa bóng che mái cho tôi nơi trời mưa toàn những hạt trong suốt như pha lê, chim muông muôn màu sắc bay trước dẫn lối đưa đường tôi, nơi gió thoảng những mùi ngọt ngào ngát thơm, những xứ sở có bầu không khí vắt trong, nơi tôi có thể ẩn mình hàng giờ và hàng ngày. Tại đó tôi đã gặp các vị tiên tri có tâm hồn vui vẻ, bè bạn từ thời thơ ấu mà chẳng bao giờ tôi thấy lại, các cô gái tôi đã say mê hồi còn nhỏ: tôi đưa bước dạo trong một khu vườn toàn hoa thơm cỏ lạ, chẳng thấy rào chắn, chẳng có người gác canh. Tôi bước trên những hoa súng trải dài như một tấm thảm. Tôi ngủ trên một chiếc ghế dài mà không bị ai đến quấy rầy. Tôi chẳng hề thấy lòng bị gợn một chút e ngại. Tôi thấy yên tâm về bản thân mình và về những người khác. Nhưng đã nói thì phải nói rõ với nàng tất cả sự thật, những người khác đã bị tống cổ ra khỏi những xứ sở đó. Chính vì vậy tôi mới nghĩ rằng đấy là những xứ sở huyền thoại. Mọi người đi ngang qua không dừng lại. Họ vội vã. Tôi, tôi chậm rãi bước tôi sững sờ trước những màu sắc kỳ ảo khi trời vần chuyển vào buổi hoàng hôn. Tôi nhận thấy mọi người đều đổ dồn vào một hướng. Do tò mò và cũng tôi chẳng biết rõ mình phải làm gì, tôi đã mon men lần theo chân họ. Tất cả mọi người đều dừng lại trước một nhà kho rộng mênh mông nằm ngay tại một cửa ô. Xung quanh chẳng có nhà cửa, cây cửa lẫn đồng cỏ. Nhà kho quét sơn màu xanh, sừng sững trên một khoảng đất khô ráo và rộng. Người ta bước vào một cửa ra bằng cửa khác, tay ôm đầy những bọc nhỏ. Rất là kỳ lạ. Chẳng rõ tại sao tôi lại cũng đứng xếp vào hàng như mọi người. Có điều rất lạ là mọi người rất trật tự. Như nàng đã rõ đấy, ở ta ý thức về người công dân rất yếu. Tới cửa vào kho, tôi thấy những tấm biến rất rộng trên các giá lớn. Mỗi biển có kẻ một chữ cái. Nhà kho này là nơi chứa cất các từ. Đây là cuốn tự điển của thành phố. Nhiều người tới đây thu nhận những từ, kể cả những câu mà họ thấy trong tuần sẽ phải dùng tới. Tới đây không chỉ có những người câm và những người nói lắp; tới đây còn có cả những kẻ vốn không có gì để nói, luôn luôn tự lặp lại mình mà không biết; có những kẻ ba hoa không đủ vốn từ ngữ; có những kẻ thấy từ đã nằm ở đầu lưỡi chực bật ra rồi, nhưng vội lấy gương soi xem có đúng từ mình định dùng không; có những kẻ thường nói sai nghĩa và lầm lẫn ngăn chữ, họ được một người hướng dẫn uốn nắn, cũng có cả một số người thích hỗn hợp những âm tiết, mưu toan phát minh ra một ngôn ngữ mới. Tóm lại, khu nhà kho như là một chiếc nồi đặt trên lửa. Tôi đi lang thang giữa các hành lang. Có những từ chất thành từng đống đã bị phủ một lớp bụi. Không ai sử dụng. Có cả những chồng từ xếp đầy ắp tới tận trần. Tôi tự nhủ hoặc đây là những ta chỉ dùng một lần thôi và đã trữ lại ở nhà họ. Tôi thoát khỏi nhà kho qua cửa sau, nằm khuất trong tường lẫn giữa đống giá trên để những từ hỏng gẫy, cũng như những từ cũ đã quá mòn và không ai còn sử dụng nữa. Tôi để nàng tự đoán ra những từ hỏng gẫy, cũng như những từ cũ đã quá mòn và không ai còn sử dụng nữa. Tôi để nàng tự đoán ra những từ đó, cũng như tôi im lặng bỏ qua những từ thô tục được tạm xếp vào một góc tối và phủ vải màu đỏ chói. Thật đúng như trong một câu chuyện thần tiên, khi đẩy cánh cửa này mở ra, tôi thấy mình rơi ngay vào một căn hầm rộng thênh thang, ánh sáng chan hòa, có những phụ nữ tóc màu nâu, tóc vàng hoe, tóc hung đang đi đi lại lại, cho một xứ sở, một chủng tộc, một tính nhạy cảm. Các nàng đi đi lại lại, nhưng không nói câu nào. Một vài nàng ngồi ngủ mơ màng. Một số khác hối hả, khoe sản phẩm mà mình có. Khu vực mênh mông nằm ở dưới đất này là thư viện của thành phố. Một nàng tuyệt đẹp bắt chuyện tôi, nàng nói: “Tôi vừa học xong Trường đại học Tổng hợp ở Gớttinghen vào lúc tròn hai mươi tuổi. Bố tôi - bộ trưởng trong đoàn cử tri của (một lát im lặng) - đã có ý định cho tôi đi du lịch ở các nước nổi tiếng nhất châu Âu…”. Rồi, nghỉ một lát nàng lại nói tiếp: “Tôi là Adônphơ… Nhận tôi đi, tôi là một câu chuyện tình, kết thúc lâm li; đấy là cuộc đời mà…”. Tất nhiên tôi liền nghĩ ngay tới lịch sử của cái xứ sở tưởng tượng này, nơi tất cả các sách đều bị đốt sạch và mỗi công dân phải học thuộc lòng một cuốn sách lưu truyền nền văn học và thơ ca. Đây không phải như vậy. Sách vở không bị cấm hoặc bị đốt. Nhưng có một hãng đã tuyển mộ những phụ nữ xinh đẹp, bắt họ học thuộc lòng một cuốn tiểu thuyết, một truyện thần thoại hoặc một vở kịch và đề nghị - tất nhiên là phải trả tiền - cử họ tới tận nhà ai muốn nghe họ đọc truyện, hay nói một cách chính xác hơn, ai muốn nghe họ đọc truyện, hay nói một cách chính xác hơn, ai muốn nghe họ đọc lại những gì họ đã học thuộc lòng. Đây chắc là một thị trường lén lút. Người ta bắt tôi mua vé vào cửa. Một bà đứng tuổi ngồi trên ghế tràng kỷ. Bà không xinh đẹp, nhưng trong ánh mắt bà có một vẻ gì đó lạ kỳ và hấp dẫn. Khi thấy tôi tiến lại gần, bà ta nói với tôi: “Tôi là Rixalutat - Guyfran. Áng thơ bằng văn vần nói về sự tha thứ, một cuốn sách nguyên gốc ít người để tâm thực sự đọc, tôi được viết vào năm 1033 và người sáng tạo ra tôi sinh tại Marat al - Mumani ở Bắc Xyry, vùng Alep… Tôi là một cuốn sách khó đọc trong đó những người chết trò chuyện với nhau, trong đó người ta dùng những lời đả kích bằng thơ ca để thanh toán nhau, sách nói nhiều đến Thiên đường hơn Địa ngục…”. Cái thư viện sống này rất náo nhiệt. Ngoài ra, còn có một cô gái rất trẻ vừa ngồi trên đu vừa đọc thuộc lòng cuốn Uylixơ “… ta chẳng nên cứ chịu chết gì ở đây suốt đêm như một con sao sao…”.

Trong một căn phòng trang trí theo kiểu phương Đông có gần chục nàng xinh đẹp ăn mặc theo kiểu nàng Sêhêradat, đề nghị được kể mỗi nàng một đoạn trong tác phẩm nghìn lẻ một đêm. Người ta đang ở giữa một cảnh thần tiên. Ngay từ đầu tôi đã bảo với nàng rằng, đấy là một xứ sở lạ kỳ. Thư viện ấy đúng là một kỳ quan. Khi rời khỏi thư viện một người đứng tuổi, mặc toàn đồ trắng, tiến đến bên tôi và khẽ bảo: “Nhập vào một tác phẩm là một tội phạm thánh thượng. Tự coi mình là Những ngày của Tuha Hutxen hoặc Tấn trò đời của Banzắc, thật gan cóc tía! Ta, ta chỉ là một kẻ đọc, một kẻ đọc thầm hại kinh Coran… Ông cứ thử tưởng lượng xem thật là dị giáo nếu ta tự coi mình là sách kinh… Tốt hơn hết ta trả lại chìa khóa cho đời và buông mình trong chứng hoàn toàn điên rồ… Nói vậy chứ, nếu ông cần đọc vài đoạn kinh trước mồ của các cụ thân sinh, tôi xin được hầu ông…”. Đấy là một xứ sở huyền thoại. Một xứ sở được rọi sáng trước làn ánh sáng trong những đêm tôi mất ngủ. Khi dời khỏi nó, tôi buồn bã. Mỗi khi bừng mở mắt nhìn vào bóng tối vĩnh viễn, tôi thấy nó thiếu vắng biết bao. Chỉ riêng ý chí và ước muốn thôi. Tôi không có khả năng lại mở được những cánh cửa của xứ sở đó để làm việc ấy, cần phải được hưởng ân huệ, phải có một sự chuẩn bị đặc biệt. Thật ra, chính cái xứ sở đó đã đến với tôi. Chính nó đã mời tôi đến thăm các khu vườn, những tòa lâu đài và những hầm ngầm nơi đầy những cuộc sống hư ảo. Đấy là bí mật và niềm hạnh phúc của tôi. Nhưng phải thú thực rằng đôi lúc, tất cả những ảo ảnh ấy làm cho tôi mệt mỏi. Chúng quấy rối tôi trước các vẻ đẹp không có thực của chúng. Nhưng cuộc sống phải như vậy. Từ khi nàng tới sống trong nhà, tôi thấy đỡ không cần phải đắm mình trong các mê cung của cái khu vực lún thụt ấy. Có lẽ nàng sinh ra xứ sở đó? Tôi đã từng tự nêu ra một câu hỏi như vậy. Tôi nói thế vì làn hương tỏa ra khi nàng hiện diện. Đấy không phải làn hương toát ra từ một chiếc lọ, mà nó lan tỏa từ da thịt nàng. Đấy là làn hương duy nhất của con người. Tôi đặc biệt thính để phát hiện dấu hiệu ấy. Mong nàng bỏ quá cho. Tôi nói khá nhiều. Tôi đã lợi dụng lòng nhẫn nại của nàng. Chắc hẳn nàng đã buồn ngủ. Chúng ta đã quên cả uống nước trà. Bây giờ trời đã lạnh. Chúc nàng ngủ ngon!

Tôi chìm ngay vào giấc ngủ và suốt đêm tôi nằm mơ thấy xứ sở thần diệu. Mọi thứ đều ngời sáng, nhưng tôi không tài nào lần tìm được đường dẫn đến thư viện.

—★— ĐÊM THIÊNG Nguyên tác: La Nuit Sacrée ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Tổng hợp Kiên Giang 1988
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.