Đêm Thiêng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Phòng Của Chàng Côngxuyn

❊ ❊ ❊

Như vậy là số phận tôi đã được định đoạt và tôi trở thành yếu tố chủ chốt của cặp nam nữ không bình thường kia. Xáo động của lãng quên vẫn được tiến hành ngấm ngầm mà tôi không hay biết và tôi ngày càng tham gia sâu vào câu chuyện của mụ Atxidơ và chàng Côngxuyn.

Trước hôm lễ, tôi không còn nhớ rõ lễ gì nữa chàng Côngxuyn mua hai con gà giò và đem về nhà. Lợi dụng lúc mụ Atxidơ không có nhà, chàng quyết định tự tay mình cắt tiết gà. Tất cả những gì nhắc nhở hoặc gợi cho chàng nhớ tới sự tàn tật của chàng, trong nhà cố hết sức tránh. Khi thấy chàng trên sân thượng, tay xách một con gà, tay cầm lưỡi dao cạo thì tôi hoảng sợ. Lưỡi dao lấp lánh dưới ánh nắng. Chàng Côngxuyn bị kích thích khi nghĩ rằng mình sẽ tự tay cắt tiết con gà giò. Tôi đề nghị được giúp chàng. Chàng từ chối. Chàng ngồi xổm, chặn cánh và chân gà, tay trái cố chẹn họng, tay phải cắt tiết. Con gà giãy mạnh làm bắn cả áo lên tường và áo quần. Trong khi con gà giãy chết ở một góc, tôi thấy chàng Côngxuyn hài lòng cắt tiết nốt con thứ hai. Chàng toát mồ hôi và vẻ gần như hớn hở. Do đưa mạnh tay lưỡi dao cạo, chàng đã cắt phải ngón trỏ ở tay trái. Máu vấy khắp người chàng. Chàng giấu ngón tay vào chiếc musoa. Tuy rất đau, nhưng chàng tỏ vẻ chẳng sao cả. Chàng không tươi cười nữa. Đối với chàng, như vậy đã là thành công một nửa. Khi cọ máu trên sân thượng, tôi ngửi thấy mùi trầm hương đốt trong ngày lễ. Mùi hương đem theo những hình ảnh một ngày lễ dội vang tiếng nhạc. Hồi đó tôi khoảng ba hoặc bốn tuổi. Bố bế tôi để hai chân hơi giạng, và chìa tôi cho người cắt bao quy đầu. Tôi nhớ lại máu đã tóe ra, nhớ lại động tác đột ngột nhưng khéo léo của bố khi tay bố bị đẫm máu. Tôi cũng vậy, tôi cũng có máu dây ra đùi, ra chiếc quần xarual trắng của tôi.

Đó là một kỷ niệm vấy máu và ngọt ngào. Tôi mỉm cười, rồi nghĩ tới người bố ngoan cố, bị cuốn trong cơn lốc của tai họa. Vô tình, tôi đặt tay lên bụng dưới của tôi như để yên tâm, sau đó lại tiếp tục cọ rửa sân thượng.

Bản thân chàng Côngxuyn cũng cuốn băng quanh ngón tay. Dù sao chàng rất tự hào về mình. Tôi, tôi mỉm cười khi nghĩ đến hoàn cảnh lố lăng mà bố tôi đã tự bày đặt ra. Còn chàng Côngxuyn, chàng âm thầm chịu đau, lòng những tưởng rằng mình thắc trong cuộc thách đố với tật mù lòa.

Ngồi nhà chìm giữa bầu không khí khi là ngờ vực, khi là đồng tình. Càng ngày tôi càng bị dồn vào giữa tấm thảm kịch xảy ra đã từ lâu. Tôi là nhân vật bị thiếu trong vở kịch diễn tại ngôi nhà này. Tôi đến đúng vào lúc những xung đột đã bị khai thác hết, thảm kịch sắp chuyển thành tấn bi kịch trào lộng, máu hòa vào tiếng cười, sự lờ mờ, hỗn độn và đồi bại sẽ thủ tiêu những tình cảm. tôi đam nghi ngờ những mối quan hệ thân thuộc giữa mụ Atxidơ và Côngxuyn, chị em chỉ là để che mắt mọi người, họ là những chiếc bóng tách ra từ một đêm xưa cũ, bị những chất do tâm hồn hư hỏng nôn mửa ra bôi nhọ. Tất cả có lẽ là một trò chơi, trong đó cuộc đời là một cái thứ yếu, một chi tiết không quan trọng. Mụ Atxidơ là một kẻ chuyên bịp bợm, Côngxuyn là một tên đồi bại giả vờ bị mù, còn tôi, tôi sẽ là con mồi lý tưởng trong cuộc săn đuổi tưởng tượng tại chốn cửa đóng then cài nằm cao trên vách đá!... Tôi tự nhủ tôi đã sống quá đủ trong gian dối và giả trá không thể công nhận rõ tôi đã bị lôi kéo vào một vụ kỳ cục, có lẽ một vụ bẩn thỉu chưa biết chừng. Do đó tôi quyết định phải tăng cường cảnh giác, thủ những quân bài cần thiết để thoát ra một cách vẻ vang hoặc đề phòng lúc đột ngột bỏ trốn. Cần phải kiểm tra nơi đây và con người.

Khi quét dọn căn phòng của chàng Côngxuyn, tôi quan sát các đồ vật và lục soát một cách kín đáo những thứ xếp trong tủ. Tôi chưa một lần nào mở chiếc tủ đó. Một bên để quần áo gấp rất cẩn thận, bên ka có một ngăn kéo đựng đủ thứ; ngăn trên cũng có nhiều chùm chìa khóa, phần lớn đã bị gỉ, nào là; khóa cũ, khóa bị gãy, những chốt cửa bụi đen sì vào những chỗ bôi mỡ, nào là đinh đủ cỡ, đủ loại hình dang khác nhau.

Tôi nhẹ nhàng đóng ngăn đó lại và hú họa kéo một ngăn khác ra. Trong ngăn có tới hai chục chiếc đồng hồ vẫn chạy, nhưng mỗi chiếc chỉ một giờ không giống nhau. Đây là một xưởng thời gian mà tôi không nắm được logic của nó. Một số đồng hồ bằng vàng, số khác bằng bạc.

Trong một ngăn khác có đủ loại kính và kính một mắt. CÓ kính râm, kính quan sát, kính chưa lắp mắt hoặc lắp chưa xong. Ở đáy ngăn có một bó giấy buộc dây. Đây là những đơn do thầy thuốc chữa mắt đã kê ra, hóa đơn thanh toán với các cửa hàng kính, những tờ quảng cáo chữa mắt. Ngày tháng đều cũ cả.

Tôi tiếp tục lục soát nhầm cố xác định mối liên hệ giữa những thứ nằm trong mấy ngăn kéo đó. Mở một ngăn khác ra. Nó đựng tàn vải thêu. Nhiều dao cạo râu, lưỡi dao đã mở sáng loáng, được sắp xếp rất cẩn thận. Trong một chiếc lọ, một con mắt cừu bồng bềnh giữa thứ chất lỏng vàng nhạt. Con mắt nhìn tôi. Người ta có cảm giác nó vẫn còn sống và được đặt trong ngắn kéo là để canh giữ chỗ dao cạo. Tôi thấy muốn buồn nôn và từ từ đóng ngăn kéo lại.

Vật tôi phát hiện tiếp sau đó làm tôi lạnh toát xương sống: ngăn kéo cuối cùng không có gì cả. Khi tôi đóng lại, tôi nhìn thấy nó nóng hơn mấy ngăn kia. Tôi ké hẳn ra, nhấc vác ngăn đáy lên và thấy một khẩu súng lục bóng nhoáng, rất tốt. Súng không có đạn. Ba ổ đạn lắp đầy đạn xếp chồng lên nhau.

Chàng giữ vũ khí này làm gì? Những thứ chàng sưu tầm kích thích trí tò mò của tôi chứ không gây lo sợ. Khẩu súng lục mới nguyên này làm tôi sợ hãi. Chàng cất giấu nó để gây án mạng hay để tự sát? Tôi ngồi xuống mép giường và cố tìm hiểu rõ ý nghĩa của các đồ vật đã được thu thập. Trước mặt tôi là chiếc máy chữ, tập giấy trắng, một chiếc cặp giấy xếp những trang đã đánh máy. Tôi đứng dậy và nhẹ nhàng giở tập đã đánh máy ra. Tôi lật giở và đọc hú họa mấy trang. Đấy là một tập nhật ký, nhưng cũng có thể là một câu chuyện thuật lại, những tờ biên lai, những tờ giấy gián, những tranh vẽ lộn xộn.

Trên một trang giấy, suy nghĩ dưới đây được gạch bằng một gạch đỏ: “Làm thế nào để vượt khỏi cái chết? Để làm chuyện ấy, một số người đã dựng tượng. Có những tượng rất đẹp. Có những tượng nom đến là kinh khủng. Tôi biết rõ hơn những ai đã nhìn thấy chúng. Tôi, tôi sờ mó chúng. Tôi ve vuốt chúng. Tôi đo được độ dày của sự bất động. Vấn đề không phải là ở chỗ dựng tượng. Tôi không đề xuất với hậu thế cả việc dựng tượng lẫn mang tên mình đặt cho một đường phố, mà tôi sẽ đề xuất một cử chỉ, có người sẽ đánh giá nó là phi lý, có người lại coi là cao cả, những tín đồ mộ đạo của đạo Hồi coi là dị giáo, những ngươi gần cạnh với cái chết thì lại coi đó là anh dũng và sẽ đốt cháy trụi các nghĩa trang. Cử chỉ này sẽ đột kích cái chết, nó sẽ vượt lên trước cái chết, bắt phải phục tùng và quật xuống một đống rơm mà lửa sẽ bén cháy từ những bàn tay vô tội, những bàn tay trẻ thơ bị tê cứng trước làn ánh sáng không sao chịu đựng nổi mà cử chỉ kia để lại…”

Đúng lúc ấy tôi nghe thấy những tiếng chân bước ở ngoài ngõ. Chàng Côngxuyn đã về. Tôi vội sắp xếp gọn gàng và tiếp tục quét dọn. Chàng Côngxuyn về ôm theo một đóa hoa to và chìa đưa tôi.

- Tặng nàng. Đích thân tôi chọn từng bông một. Ở ta người ta ít khi tặng hoa. Lòng kiên nhẫn và sự hiện diện của nàng đáng được tặng hoa.

Chàng ngồi xuống chiếc ghế bành. Lúc tôi định đi đun nước để xoa bóp chân cho chàng thì chàng ngăn tôi lại và bảo:

- Nàng đi đâu? Tôi không muốn nàng chăm sóc tôi với tư cách một người đàn bà nội trợ. Không cần chậu, không cần xoa bóp chân nữa. Chấm dứt rồi! Nàng đáng được đối xử khá hơn. Để bù lại, tôi muốn nàng là người bạn san sẻ những suy nghĩ của tôi. Tôi muốn có nàng ở bên khi tôi đọc sách hoặc khi tôi viết. Tôi phải thú nhận với nàng rằng từ khi nàng có mặt trong ngôi nhà này, tôi lại bắt đầu viết. Nàng biết đấy, tôi không phải là một con người tầm thường. Tôi muốn coi cái việc mù lòa là phương tiện để đạt được điều mong muốn. Vì suy nghĩ đó, đôi lúc tôi trở nên bất công. Tôi thực hiện những chuyện có thể gây tai họa cho bản thân. Nàng tự hỏi tôi viết gì. Một ngày nào đó, tôi sẽ đưa nàng đọc mấy trang. Vũ trụ của tôi, phần lớn nằm trong nội tâm. Tôi tô điểm nó bằng chính những sáng tạo của bản thân tôi, tôi buộc phải cầu viện đến tất cả những gì hiện diện trong căn phòng tăm tối của tôi. Nếu tôi tiết lộ phòng có những gì, nàng sẽ rất đỗi ngạc nhiên, có khi đâm lúng túng. Đây là điều bí mật của tôi. Không ai được đặt chân vào đấy, ngay cả chị tôi cũng vậy. Bản thân tôi, tôi hoảng sợ về những gì tôi biết rõ. Tôi gạt ra khỏi màn ảnh của tôi những vật đến được với tôi và xô lấn tôi. Tôi bị bao vây giữa các đồ vật. Có những thứ tôi chế ngự được,và có cả những vật bất trị. Nàng cứ thử, chẳng hạn, chế ngự một con dao cạo hay một cái kéo đang đà lướt đưa đi và cắt đứt tất cả mọi thứ gặp trên đường của chúng. Do đó, tôi dè dặt. Thú thực với nàng tôi sợ xanh mặt tất cả những đồ vật sắc bén. Có lẽ chính vì vậy bữa trước tôi khăng khăng tự tay cắt tiết mấy con gà giò. Tôi cắt phải tay nhưng không đến nỗi đau lắm. Nàng cứ thử hình dung xem, nếu lưỡi dao cạo buột khỏi tay tôi thì sẽ ra sao, chắc chắn nó sẽ cắt phạt mất mũi hoặc cả năm ngón tay tôi. À, mà tôi chẳng nên làm nàng hốt hoảng trước nỗi sợ của tôi. Ngốc thật! Tôi ghen với nàng. Tôi muốn ở vào địa vị của nàng. Nàng là một người quan sát, nhân chứng và tôi lúc đó là diễn viên. May cho nàng, nàng chỉ là khách mời tham dự vào cuộc sống trong một ngôi nhà mà không buộc phải biết rõ, nhất là phải gánh chịu cái quá khứ chúng tôi đã nếm trải. Chính vì vậy tôi cũng không tìm cách để biết rõ quá khứ của nàng. Tôi hoàn toàn phó mặc cho trực giác và xúc cảm của tôi. Bây giờ, nàng đem cắm mấy bông hoa này vào lọ đi.

Tôi cảm ơn chàng và bỏ mặc chàng đang đưa tay cố xoa trán như muốn day tan cơn đau đầu, chàng lảo đảo và không đủ sức lần ra các vật mốc. Lúc này, chàng cảm thấy rõ khuyết tật của chàng. Khi tôi đang đưa mắt tìm chỗ đặt hoa thì thấy chàng thốt kêu và khuơ tay loạn lên để cầu cứu. Tôi chạy đến bên chàng. Chàng hốt hoảng do bị quá đau đớn và không tìm thấy thuốc an thần đâu, tuy nó nằm trong tầm tay ở ngay sau lưng chàng.

- Cơn đau này làm tôi tắt thở, tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng búa bổ mạnh vào một tảng đá cẩm thạch. Mỗi tiếng bổ lại làm tôi giật thót người…!

Tôi lấy thuốc an thần và một cốc nước đưa chàng, rồi đặt bàn tay lạnh của tôi lên trán chàng. Thoạt đầu, chàng không chịu đựng được sự hiện diện của tôi, nhưng sau khi tôi day trán cho chàng, chàng cảm thấy dễ chịu hơn.

- Nàng cứ day tiếp đi, tôi thấy dễ chịu hẳn, nàng có đôi bàn tay đầy nhân từ. Tôi sinh ra đã bị mắc chứng đau nửa đầu, nó đeo đuổi tôi hoài, nó là khuyết tật chủ yếu của bản thân tôi…

Tôi pha cho chàng một tách cà phê, giúp chàng nằm xuống giường, không phải để chàng ngủ mà là để chàng nghỉ ngơi sau cơn đau đầu. Chàng cầm tay níu giữ tôi lại. Tôi không rút tay ra. Tôi cho rằng có để tay tôi trong tay chàng thì cũng là tự nhiên. Tôi thấy người chàng hâm hấp nóng. CHúng tôi cứ ngồi như vậy gần hết buổi chiều. Khi tôi nghe có tiếng tra trong khóa ổ, tôi đứng dậy và ra mở cửa. Tôi đã cài chốt cửa. Mụ Atxidơ có vẻ ngạc nhiên. Mụ hỏi tại sao tôi lại chốt cửa. tôi đáp: “tình cờ thế thôi!”. Mụ không gặng hỏi tiếp. Tôi kể lại mụ nghe cơn đau đầu của chàng Côngxuyn. Mụ tỏ vẻ lo lắng. Tôi ngăn không để mụ đánh thức chàng dậy.

Sau đó, đến tối mụ nói với tôi:

- Nàng còn nhớ bữa trước khi Côngxuyn bước về nhà không? Cũng phải tới ít nhất một tháng rồi…

- Có lẽ hơn một tháng. Nhưng tôi thấy chuyện đó chẳng liên quan gì tới cơn đau đầu hôm nay.

- Đúng, nàng nói có lý đấy, nàng không thể biết được đâu. Nhưng ta, ta là mối liên hệ giữa sự tiết dụ và cơn đau đầu. Khi người đàn ông lưu mãi trong người không thải cái chết nước nặng gây rối loạn, nó bốc lên đầu và gây đau đầu, vì đầu không cần cái thứ ấy… Nàng hiểu chứ?

- Lơ mơ thôi. Mụ có ý muốn nói nếu người đàn ông không xuất tinh theo định kỳ thì sẽ bị đau đầu? Thế phụ nữ thì sao? Không bị gì à?

- Có chứ, phụ nữ thì sẽ hay nổi cáu, họ quát tháo vì những chuyện chẳng đâu vào đâu. Nhưng ta, ta đã quen rồi, Ta chẳng quát tháo.

Tôi mỉm cười. Mụ Atxidơ cũng mỉm cười, sau phá lên cười rộ. Mụ cố nín bằng cách đưa tay bịt miệng.

—★— ĐÊM THIÊNG Nguyên tác: La Nuit Sacrée ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Tổng hợp Kiên Giang 1988
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.