Đêm Thiêng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Tình Cảm Bị Rối Loạn

❊ ❊ ❊

Tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi nghe tiếng mụ Atxidơ ngồi khóc ở một góc, còn chàng Côngxuyn đi đi lại lại trong phòng. Đã có lúc tôi nảy ra ý nghĩ ra đi khỏi ngôi nhà này và đi cầu may ở chốn khác. Nhưng có một điều gì đấy cứ níu tôi lại. Tất nhiên cái điều gì đấy là nỗi lòng tha thiết của tôi đối với chàng Côngxuyn, là nỗi bối rối nổi lên trong tôi khi thấy mặt chàng. Tôi còn thấy có một linh cảm khá mãnh liệt dù đi đâu thì cũng chỉ toàn những mối quan hệ mắc mớ, toàn gặp những con người kỳ cục. Tôi nhận thấy rõ rằng gia đình này hay nói đúng hơn hai chị em nhà này thích hợp với tôi. Nó nằm ngay trên đường tôi đi: Tôi phải bước vào ngôi nhà này và bản chất tôi chắc chắn sẽ tạo nên mối lục đục. Lúc này linh cảm bị rối loạn. Chưa rõ đâu ra đâu. Ai yêu thương ai? Kéo dài tình trạng này thì sẽ có lợi cho ai? Làm cách nào để ra khỏi ngôi nhà này mà không bị lôi thôi?

Như vậy là tôi đã biết rõ rằng lâu nay mụ Atxidơ không hề cho một người đàn bà nào bước vào nhà. Mụ bo bo giữ cậu em trai bắt phải lệ thuộc vào mình. Chàng Côngxuyn muốn thoát ra khỏi sự lệ thuộc đó nhưng lại cần mụ. Tôi nghĩ rằng mình tới nhà này đúng lúc nó căng thẳng đến mức sắp bung tung ra và không thể cứu vãn được.

Tôi vừa thoát ra khỏi những ngày vắng bóng dài lâu một căn bệnh, tôi là một con người hữu ích. Chắc là mụ Atxidơ đã mất thăng bằng. Mụ căm thù đàn ông và dành toàn bộ tình yêu thương ở trên đời này cho chú em. Thỉnh thoảng mụ nói tới một anh chàng lái xe tải đã hẹn hò mụ đến những chốn kỳ cục như lò bánh mì ở cạnh nhà tắm hơi hoặc tại xưởng làm đồ gốm ở ngoại vi thành phố. Một bận, hai người tới một căn lều trước nửa đêm một chút. Hai người cuốn mình trong tấm áo choàng đgienlabax xám, người ta không chú ý đến họ. Hai người ôm chặt nhau ngủ thiếp đi và sáng sớm, đúng vào buổi cầu nguyện đầu tiên, buổi cầu nguyện bình minh, thì họ bị phát hiện. Hai người ù té bỏ chạy như hai kẻ ăn trộm. Sau lần đó không thấy mặt anh chàng lái xe đâu nữa và mụ Atxidơ cũng chẳng ngong ngóng mong đợi. Khi hứng lên, mụ kể đi kể lại chuyện đó mấy lần liền và khẳng định rằng chàng Côngxuyn là con đẻ của cuộc diễm tình đó! Do không thể giới thiệu chàng là đứa con hoang nên mụ bảo chàng là em trai mụ. Tất cả những điều mụ kể không có thực. Mụ ăn nói linh tinh.

Hôm sau, lại xảy ra một sự kiện mới làm tăng thêm sự căng thẳng giữa chúng tôi. Chàng Côngxuyn trở về nhà muộn. Chàng mệt mỏi, chàng bực bội một chuyện gì đấy. Mụ Atxidơ chạy vội lại giúp chàng cởi bỏ áo choàng đgienlabax. Chàng giơ tay gạt mụ ra nhưng mụ né tránh được và mấy giây sau tấm áo choàng đgienlabax nằm trên tay mụ. Mụ xuống bếp đun nước để xoa bóp chân cho chàng. Tôi, tôi không hề nhúc nhích, tôi nhìn cái cảnh đó diễn ra trước mắt. Chàng giận điên lên:

- Người ta coi tôi chẳng ra gì! Thật không thể nào chịu đựng nổi nữa!

Chàng bỏ kính đen xuống và chùi nó với một vẻ bực bội.

- Một lũ dĩ bợm! Chúng luôn cho ta một mụ chột… đúng, một mụ chẳng ai thèm đoái hoài.

Từ trong bếp mụ Atxidơ nói vọng ra:

- Có vậy em mới biết rõ không nên đến đấy khi không có chị cùng đi. Nếu chị có mặt ở đó, hẳn bọn chúng chẳng dám làm vậy. Thôi được rồi, em ngồi ra ghế đi, nước nóng rồi.

Chàng Côngxuyn ngồi xuống chiếc ghế bành dành cho chàng. Mụ Atxidơ bưng chậu nước nóng ấm và vai vắt chiếc khăn mặt tiến đến bên chàng. Mụ quỳ xuống và đưa hai tay nhấc chân phải chàng lên. Khi chân chàng vừa đụng vào nước nóng, chàng liền thốt lên một tiếng kêu và đột ngột xô mụ Atxidơ ngã lăn ra đất. Mụ ngã đầu suýt va phải góc bàn:

- Nước nóng bỏng cả chân! Chị cố tình làm vậy. Chị muốn phạt tôi đã tới đằng ấy. Chị đi chỗ khác đi. Tôi không muốn thấy chị nữa. Từ nay về sau nàng Anhvitê sẽ xoa bóp chân cho tôi.

Chàng đổi giọng hỏi xem tôi có thể giúp chàng làm việc này được không.

Mụ Atxidơ nhìn xoáy vào tôi. Tôi thấy thương hại mụ. Mụ khốn khổ vì bị xúc phạm và sỉ nhục. Sau đó mụ bảo tôi:

- Nàng xoa bóp đi, như vậy thì tốt hơn!

Thực ra tôi không hề có ý muốn xoa bóp chân cho kẻ độc tài nhỏ mọn này. Nhưng phải tìm cách nào từ chối để tránh khỏi làm nổ ra một cơn giận dữ nữa?

Tôi tiến lại bên chàng, giọng bình thường không to tiếng:

- Lần này, chàng tự xoa bóp lấy!

Tôi bỏ mặc chàng ngồi lại một mình, chân ngâm trong chậu, tôi vào bếp với Atxidơ. Tôi biết lý do tức giận của chàng, nhưng muốn biết rõ hơn nữa.

- Nàng muốn biết rõ tất!

- Vâng, - tôi đáp.

- Tất cả là do lỗi tại ta. Ta chẳng bao giờ từ chối chú ấy một điều gì. Ta chiều mọi tính thất thường của chú ấy. Từ ngày nàng đến đây, chú ấy muốn tỏ ra không cần tới ta… Côngxuyn muốn nàng thay thế ta… Ta không giận nàng. Nhưng nàng nên biết rằng đây là một người trái tính trái nết. Tốt hơn hết là không nên yêu thương nó, phải chăng che giữa nó với thế giới bên ngoài một tấm màn che chở.

Mụ ngồi xuống một chiếc ghế và hạ giọng nói với tôi:

- Hồi đầu: mỗi tháng một lần, sau đó hai, rồi ba, Côngxuyn nài ta đi cùng. Ta tả hình dáng những người phụ nữ cho Côngxuyn. Tất nhiên, ta chẳng thích thú gì công việc đó. Bọn ta vào đấy qua một chiếc cửa riêng. Về nguyên tắc bọn ta không muốn bắt gặp một ai. Mụ chủ là người sáng ý. Mụ ta mời bọn ta vào ngồi trong một căn phòng, rồi cho lũ con gái diễu qua trước mặt ta. Nhiệm vụ của ta là trả lời một cách chính xác các câu hỏi đại loại: màu da, màu mắt, có răng vàng hay không - Côngxuyn rất ghét phụ nữ có răng vàng - vòng ngực, vòng thân, vv… Còn ta, ta làm nghĩa vụ của mình. Sau đó ta ra ngoài phố chờ. Thật là nặng nề. Chờ cho Côngxuyn, thỏa mãn nhu cầu của chú ấy. Đôi lúc ta phải chờ khá lâu. Ta nghĩ tới Côngxuyn, ta nghĩ tới cuộc đời ta. Miệng ta đắng ngắt. Mọi nỗi cay đắng ở trên đời này hòa vào nước bọt của ta. Ta tự nhủ: “Miễn sao Côngxuyn được thỏa mãn”. Sau đó, nhà trở nên yên thắm và rất thoải mái. Côngxuyn trở nên thanh thản, ân cần và trìu mến. Ta cầu Thượng đế ban phúc lành cho người đàn bà nào đã làm cho Côngxuyn bình tĩnh. Ta đã nghĩ rằng một ngày nào đó ta sẽ tìm được cho Côngxuyn một người vợ. Côngxuyn từ chối. Ta hiểu rằng cái thú của Côngxuyn là được cùng ta tới nơi cấm đó. Ta hiểu rằng người mù cần phải sống trong những hoàn cảnh cụ thể để nuôi dưỡng trí tưởng tượng của họ, vì dẫu sao những hình ảnh không tồn tại ở họ như ở ta. Dần dần ta thấy thích được dẫn Côngxuyn đi và cùng Côngxuyn lựa người đàn bà sẽ đem lại niềm vui cho Côngxuyn. Nhưng từ ngày nàng tới đây, Côngxuyn đến chỗ lũ con gái mà không báo cho ta biết. Ta hiểu rằng Côngxuyn muốn tự giải thoát, không muốn ta là con mắt lựa chọn lạc thú của chú ấy. Chuyện này không thể kéo dài được. Thực ra ta đã là con mắt gây tội lỗi. Mới lại, việc làm này không nên để tồn tại giữa hai chị em… May là nàng đã tới. Nàng là vị cứu tinh của chúng ta, vị thiên thần biết rõ mọi chuyện. Nàng sẽ nguyền rủa hoặc cứu giúp chúng ta. Thiên thần hủy diệt, người sẽ quét dọn màng mạng nhện này. Hay, là người tâm tình, nàng sẽ trở thành một kẻ đồng lõa. Kẻ sở hữu thường trắng tay. Ta chỉ có những ảo ảnh. Ta chẳng có gì. Ta là kẻ nô lệ của Côngxuyn. Nếu mà ta hằn mấy vết sẹo thì chắc chắn trông ta đúng là một mụ da đen hoàn toàn trung thành, tận tụy với Côngxuyn suốt đời đến chết. Vậy đấy, bây giờ nàng đã biết rất nhiều rồi. Nàng khó lòng bỏ trốn khỏi nơi địa ngục này. Địa ngục hay Thiên đường… cái đó là do nàng quyết định. Bọn ta là những người thuộc về đêm tối: Côngxuyn mãi mãi chịu đựng cảnh đêm tối trong đôi mắt mình; ta, ta tìm kiếm đêm tối tới mức bị ám ảnh; còn nàng, chắc nàng được sinh ra vào một đêm trăng mờ, một đêm mà ánh sao có khả năng đáp ứng mọi nỗi niềm hy vọng, có lẽ nàng ra đời vào cái đêm khủng khiếp ấy khi các số phận được áp triện, vào cái đêm mà mọi tín đồ Hồi giáo cảm thấy trong thân xác mình sự ớn lạnh của cái chết? Mới lại, khi ta thấy nàng bước vào nhà tắm, bị lạnh và hoảng sợ, ta đọc được ngay qua ánh mắt nàng là nàng do Đêm Định Mệnh mới đây phái đến với chúng ta. Ta nhận ra ngay rằng nàng có mỗi một mình trên đời: không bố mẹ, không gia đinh, không bạn bè. Chắc hẳn nàng là một con người đặc biệt xuất thân từ cõi cô đơn tuyệt đối. Ta nhận thấy ngay. Có thể nói rằng ta chờ đợi nàng. Đêm thứ hai mươi bảy của tháng ramađan, ta nhìn thấy rất rõ một ảo ảnh lớn làm thắt tim ta. Ta cũng vậy, cho dù ta không phải là một tín đồ mộ đạo của đạo Hồi, ta cũng cảm thấy sự ớn lạnh của cái chết lan chạy trong cơ thể ta từ đầu xuống chân. Và ta trông thấy một cái bóng cúi xuống bên giường Côngxuyn, hôn trán chàng. Ta tưởng như thần chết khẽ đụng và chàng. Ta vội chạy sang phòng Côngxuyn và thấy chàng khóc nức nở như một chú bé, Côngxuyn khóc và không rõ vì nguyên nhân gì. Lần đầu tiên từ ngày hai chị em sống bên nhau, chàng nói với ta về mẹ chúng ta. Chàng tin chắc rằng mẹ chúng ta hãy còn sống và sẽ tới thăm chúng ta. Ta ôm lấy chàng, ru như ru một đứa bé nhỏ. Chàng lại thiếp đi…

—★— ĐÊM THIÊNG Nguyên tác: La Nuit Sacrée ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Tổng hợp Kiên Giang 1988
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.