Mắt buộc băng bịt kín, tôi dấn từng bước, từng bước vào thế giới người mù. Tôi học lại những động tác sử dụng trong cuộc sống hàng ngày, những động tác này đã bị giảm đi tới mức tối thiểu ở nhà tù. Tôi chỉ bỏ băng bịt mắt để đọc, để viết và rửa ráy. Lớp màn tối mà tôi để nó bao phủ quanh tôi cứ mỗi ngày một dày đặc. Nó hỗ trợ tôi tự thoát ra khỏi thân xác, để thân xác được vẹn yên, giữ trọn một kỷ niệm cháy bỏng về những ve vuốt cuối cùng của người tôi yêu. Bản thân thời gian tự nhòa tan. Lần này tôi không hề gượng gạo giả vờ. Tôi tự thích ứng và học cách thuần hóa sự cô đơn và nỗi chờ đợi. Trong số tù nhân, có lẽ tôi là người duy nhất chẳng bao giờ thốt lên câu nào phàn nàn về nỗi cô đơn. Còn chờ đợi thì tôi không hé răng thổ lộ cùng ai. Tôi đã cố để phòng giam của tôi chìm trong tĩnh lặng và ngay cả trong lãng quên. Tôi đã đút tiền cốt được yên. Tôi không muốn, nhất là bào chữa cho những cử chỉ và tình trạng cô đơn trong lòng. Bị giam cầm, tôi thấy xuất hiện một hiện tượng kỳ lạ: nó bị rơi vào lãng quên. Tôi đã tống tiễn quá khứ của tôi (ít ra là tôi nghĩ vậy) đi theo cái chết của chú tôi. Hơn nữa, tôi coi việc tôi có mặt trong tù không phải vì tội giết người, mà tôi đến đây gần như là do toại nguyện để chờ chàng Côngxuyn quay về, sau chuyến đi tới một lục địa xa. Chờ đợi và học cách sống trong bóng tối. Tôi có cảm giác phải tới sống ở đây mới xứng đáng với mối tình này. Tôi đã thu xếp như vậy cuộc đời và nuôi dưỡng lòng kiên nhẫn.
Những lần đến thăm của chàng Côngxuyn ngày một thưa dần. Chàng thích viết thư cho tôi hơn và hầu như thư nào chàng cũng bộc lộ nỗi đau của chàng khi thấy tôi bị lâm vào cảnh tội đồ và phục tùng này. Tôi cố gạc bỏ đi sự hiểu lầm của chàng qua một bức thư mà tôi nghiền ngẫm khá lâu và cũng đã mất khá nhiều thời gian để suy tính xem đã nên viết chưa. Tôi không thể không nghĩ rằng lá thư này sẽ không được trực tiếp chuyển thẳng tới chàng đọc mà sẽ qua tay một người thứ ba. Tôi hy vọng sẽ tự mình đọc chàng nghe khi chàng tới thăm, nhưng có những lỗ tai ghé nghiêng nghe. Tôi muốn học viết chữ nổi. Tôi làm đơn xin phép ban chỉ huy nhà giam. Tôi không nhận được một lời phúc đáp nào. Chắc họ đã giễu tôi. Nếu hiện nay tôi hẳn đã sử dung chiếc máy ghi âm nhỏ, nhưng hồi đó chưa có đài cát-xét. Tôi đã phải viết đi viết lại nhiều lần lá thư tình đầu tiên của tôi.
Bạn.
Em mượn chất ướt át của những từ để bày tỏ cùng chàng bóng hình lay động của kỷ niệm, dư âm bài thơ còn lưu đọng trong lòng em. Cho đến nay đã vài tháng, có lẽ cả một thế kỷ, đã trôi qua kể từ khi em hướng bước lần về bên chàng, tay giơ ra phía trước như bức tượng trong truyền thuyết tiến ra biển cả. Em không đi ở sau chàng mà đi ngược đường với chàng để đón chàng, để chúng ta được mặt giáp mặt, hòa trong cùng một làn ánh sáng. Em bước đi và cảm thấy để lại ở dưới chân một phần của cơ thể em đang bén rễ trong lòng đất. Lớp bóng tối dày đặc em tạo ra quanh mình là chốn nương náu của em. Nó vừa bảo vệ, vừa chở che em, lúc là làn tóc dầy, lúc là tấm mạng che ánh sáng. Chàng và em hai ta cùng một giấc mơ như những người khác có cùng xứ sở, em chẳng có ý nói có cùng một gia đình. Như tiếng vọng của một bài ca trong buổi sớm mai, giọng chàng ghé sát bên em và cùng em dấn bước trên đường dài. Một giọng trần không thiết lên một từ, một câu mà chỉ tỏa ra làn hơi ấm áp của những tiếng khẽ thì thầm. Tại nơi chúng ta đang có mặt, mùa nọ nối tiếp mùa kia mà không đụng tới chúng ta; các mùa cứ diễn ra qua lại ở ra dẫy núi đằng kia. Em không cầu nguyện một lời nào cho tình bạn - chàng, chàng bảo là tình yêu. Không có thứ từ nào có thể diễn tả nổi tình cảm này. Đấy là một cái cây có lá rộng được gây trồng trong ý thức và trong trái tim em. Nó giúp em không bị tan rữa và thất vọng chờ đợi. Đôi lúc em cảm thấy buồn một nỗi buồn ngớ ngẩn và nặng nề như một tấm áo choàng dệt bằng các vì sao đã tắt lặn cuốn chặt em. Lúc đó em buông trôi hết. Em đã để cho những giây phút chia cắt chàng và em trôi đi. Chàng đi xa dần, và ánh mắt chàng ngoảnh nhìn lại. Em biết nhưng đành bó tay chịu. Cảm xúc đó nuôi dưỡng em đến mức em lúc nào cũng chỉ nghĩ tới chàng. Thời gian trùm lên bước đi của em là một bãi sa mạc và cát lúc lạnh, lúc nóng bỏng. Em đi bít tất dày bằng len và dép của dân du mục. Em gìn giữ đôi chân em vì đường còn dài. Em biết rằng thời gian giống như một con song sâu và nước lên xuống thất thường. Em là con sông đó. Nó hướng dẫn dắt em lần tới chốn hò hẹn sắp tới.
Bạn, em hy vọng bức thư này sẽ tới tay chàng lúc chàng vẫn còn khỏe mạnh. Ở đây, như chàng đã rõ, em chỉ thiếu mỗi điều là không được thấy mặt chàng. Nỗi mong đợi ngày chàng trở về bên em thật mênh mông như biển xanh. Em hôn tay chàng.
Tôi gửi bức thư đi, lòng tự nhủ rằng nó sẽ tìm được một độc giả kín đáo và trung thành. Cơ thể tôi bị lạnh, tôi ăn một mẩu bánh và vài quả ô-liu, rồi ngồi thu mình trong một góc, người mệt rũ như mất hoàn toàn cảm giác về bản thân mình. Tôi đã ngủ rất say và đêm trôi đi không bị những nhân vật tôi đọc trong các truyện tới quấy phá.