Họ đã đi từ lâu. Đi trong im lặng. Đi từ lúc mặt trời mọc. Người ta có thể từ xa đã nhìn thấy họ. Họ đi thành từng đám mấy người. Họ đi từ nơi xa tới; một số từ phía Bắc xuống, số khác từ phương Đông lại, ước nguyện được tới cồn cát và bước chân vào chốn huyền thoại này, nguồn của mọi ánh sáng, đã xóa sạch dấu vết đói, khát và mệt mỏi trên mặt họ. Môi họ bị nứt nẻ vì nóng và vì gió; một số bị chảy máu mũi; tất cả, ai nấy đều chấp nhận những nỗi vất vả ấy. Không thấy ai kêu ca, cũng như không thấy ai tỏ vẻ mệt mỏi. Họ bước trên cát, bước đi chệnh choạng, mang bóng họ như một ngọn cờ để chào đón cồn cát cuối cùng, để quên đi làn gió khô lạnh vào buổi sớm mai, để đến đúng vào lúc ánh sáng trở nên dịu dàng và lờ mờ, đúng lúc nó rời mặt trời để đến với trời cao vào lúc màn đêm sắp buông phủ. Phải đến đúng lúc đó, lúc không thể xác định rõ nó sẽ kéo dài bao lâu. Trong cảnh cô đơn, tôi đã quyết định rằng cõi vĩnh hằng sẽ bắt đầu ở đây. Mọi cuộc hành hương sẽ phải dừng lại và hòa vào làn ánh sáng này. Sa mạc có quy luật và ân huệ có bí mật riêng.
Những ai tham gia cuộc hành hương không được thắc mắc vặn hỏi. Họ chỉ cần biết họ sẽ tới nơi đúng lúc ánh sáng đảm bảo cho ngày có một lối đi vào đêm tối. Đấy là một điều kiện để họ lên đường hành hương đến bên Nữ thánh.
Tôi là vị nữ thánh và là thánh không có tình thương hại. Tôi ngự trị, lúc là một bức tượng, lúc là một xác ướp. Tôi không còn ký ức và bản thân không biết từ đâu tới. Máu tôi đã chuyển sang màu trắng. Còn mắt tôi đổi màu tùy theo ánh mặt trời.
Phần lớn họ là những cô gái trẻ. Mẹ hoặc bác gái cùng đi với họ, họ không dám nhìn thẳng vào mặt trời. Mắt họ phải sụp xuống nhìn xoáy lớp cát mà chân họ, bọc trong những đôi tất len dày, đã bới lên và lặng lẽ để lại dấu vết.
Họ đã nghe đến Nữ Thánh cát bụi, con gái của ánh sáng, rất mát tay, có thể chữa những bệnh không chữa được, có thể ngăn ngừa nỗi bất hạnh và tống vĩnh viễn chứng vô sinh ra khỏi thân xác các phụ nữ trẻ. Họ kéo tới đây, sau khi đã chạy các cửa. Tôi là phương sách cuối cùng của họ.
Mọi việc diễn ra một cách lặng lẽ. Sự im lặng ở chốn này mang màu lạnh lùng khô khan, một màu đại loại như màu xanh nước biển. Nó cần thiết như làn ánh sáng lọt vào giữa các viên đá. Chỉ có tiếng vọng xa xôi, tiếng hét của con trẻ thường trú trong đầu óc họ.
Tôi ngồi trên một chiếc ngai, tay đi gang trắng, mặt che mạng. Phụ nữ lần lượt cúi đầu, lê đầu gối đến bên tôi. Tôi ngồi cách họ khoảng nửa mét. Họ hôn tay tôi rồi kéo cao váy lên. Tôi dịu dàng vuốt ve cái bụng phẳng và khẽ đưa tay đụng nhẹ vùng mu của họ.
Tôi bỏ găng ra và truyền cho họ làn hơi ấm mà về nguyên tắc đảm bảo cho họ có khả năng sinh đẻ. Đôi lúc các ngón tay của tôi cào mạnh bụng dưới của họ cứ như đang cào chỗ đất mềm và ẩm. Những người phụ nữ sung sướng; một số giữ tay tay tôi đang để trên bụng, kéo xuống phía dưới nữa của họ. Họ cho rằng vuốt ve chưa đủ. Nhằm đảm bảo hơn, họ buộc các ngón tay tôi vày vò da thịt họ, để lại vết tới mức gây thương tích. Tôi làm việc đó không biết mệt mỏi. Phụ nữ cứ diễu qua suốt đêm. Lệ của chốn này và của vị chúa tể ở khắp mọi nơi, nhưng vô hình, buộc họ phải rời khỏi đây vào lúc bình minh, khi ánh mặt trời vừa ló dạng. Tôi rất bối rối khi phải đối mặt với các phụ nữ rất trẻ mà người ta đã dẫn tới. Đôi lúc họ quá trẻ nên tôi đã không dám đụng tới họ. Tôi đành phải nhúng mấy đầu ngón tay vào bát dầu argan rồi khẽ đặt lên môi họ. Một số liếm mấy ngón tay tôi, số khác ngoảnh mặt đi, chắc khó chịu trước mùi hắc của dầu đó. Thường mẹ họ bợp gáy họ, bắt phải vục mặt vào tay tôi.
Địa ngục, mãi sau này tôi mới biết nó là thế nào. Đấy là những đêm trời sáng mà cảnh vật trở nên khác thường: tiếng động được khuếch đại, các vật nhúc nhích động đậy, những khuôn mặt biến dáng, còn tôi, tôi bị mấy uy tín và bị ngược đãi.
Tôi ngồi như mọi ngày, tay đã chuẩn bị sẵn sàng để ban phước. Động tác của tôi như một cái máy. Tôi thấy hình như tất cả đều rối loạn, dối trá, vô đạo đức và lố bịch. Đột nhiên, khu mộ của đạo sĩ chìm trong im lặng. Phụ nữ xếp thành hàng dài để nhận từ tay tôi chìa khóa giải thoát họ.
Địa ngục ở trong tôi với tất cả mọi sự lộn xộn, ảo giác và mọi hành động điên rồ của nó.
Tôi không biết mình phải làm gì. Chiếc bụng để trần giơ ở trước mặt tôi mọc đầy long. Tay tôi xoa xuống thấp một chút thì đụng vào một vật cứng. Tôi rụt tay về và đưa mắt nhìn bộ mặt đang cố lẩn đi. Một gọng khẽ thì thầm bảo tôi:
- Nàng bỏ đi đã khá lâu rồi. Tại sao nàng rời bỏ chúng ta một cách tàn nhẫn như vậy? Nàng để lại cho chúng ta độc mỗi chiếc bóng nàng. Ta đã mất ăn mất ngủ. Ta tìm kiếm nàng khắp mọi nơi. Còn bây giờ xin nàng hãy trở về với bản thân mình! Xin nàng trả lại cho ta hơi thử, cuộc sống của ta, ban lại cho ta sức vóc để đường đường là một người đàn ông. Quyền lực của nàng là vô tận. Cả nước đều biết tới quyền lực của nàng. Nàng bỏ đi đã khá lâu rồi. Nàng để lại tay lên bụng ta. Nàng hãy dùng móng tay mình cáo xé nó. Nếu nó có bị đau đớn thì mong rằng đó là do bàn tay nàng đã tạo nên. Nàng xinh đẹp và xa vời. Tại sao nàng xa lánh cuộc đời, tại sao nàng đến nấp dưới bóng của thần chết?...
Chiếc mũ áo choàng đgienlabax đội sùm sụp trên đầu người nọ. Tôi lo sợ nếu một khi chiếc mũ kia lật xuống. Tôi thấy giọng nói nghe quen quen. Tôi không lật bỏ chiếc mũ, mà người nọ đã tự tay mình hất nó xuống. Đột nhiên tôi thấy xuất hiện ở trước mặt tôi một khuôn mặt mang hình bóng chàng Côngxuyn, mắt mở to, ngời sách, tươi cười, một đôi mắt màu sáng, có lẽ màu xanh nước biển. Người đàn ông nọ không nói thêm một lời nào nữa. Anh ta nhìn tôi, nhìn chòng chọc vào mặt tôi. Tôi phải hạ sụp mắt. Tôi cúi xuống hôn tay anh ta. Tôi không có ý định nói gì cả. Tôi cảm thấy toàn bộ hơi ấm ở thân xác anh ta bốc lên người tôi, một làn hôi ấm tỏa ra từ cặp mắt mở to, từ cặp mắt được giải thoát khỏi bóng tối của anh ta. Làn hơi âm này làm tróc lông mày, rồi lông mi tôi từng túm nhỏ, rồi làm tróc những mảng da trán.
Tôi thấy nhói đau ở trong bụng, sau đó lòng trống trải, một nỗi trống trải cứ bám riết lấy tôi. Vai tôi cháy bỏng, tay bất động và không để ý gì tới những người khác, cứ như thể chỉ có mình tôi và anh ta cửa đóng then cài ở trong chiếc lồng kính, tôi phó mặc cho thời gian và những mặt trái của nó. Tôi là một kẻ thất thế và một mình bước đi trên còn đường lát đá cẩm thạch nơi có nguy cơ bị ngã bổ nhào. Tôi nhận thấy rõ rằng tôi đang thoát khỏi bản thân tôi và cái cảnh này sẽ phải dẫn đến điểm xuất phát ấy trong một thân xác bị tàn phá. Tôi như người nhồi bằng mớ giẻ cũ, phơi ra trước làn ánh này, mà chắc hẳn là một làn ánh sáng đẹp, nhưng tôi chẳng còn hơi sức, chẳng còn tình cảm, trong lòng bị đốt tụi, bị ném vào cơn lốc của sự trống trải. Tôi bị vây quanh giữa một vùng trắng. Tôi thầm nhủ, lòng hơi chút ngập ngừng: “Thế ra cái chết là như vậy đấy! Một chuyến đi, chân không giày dép, đi trên lớp đá cẩm thạch lạnh toát và bị bao phủ trong một lớp hơi hay sương mù màu trắng. Thật đến là khó chịu… Nhưng lối thoát nằm ở đâu, kết thúc ở chỗ nào? Tôi sẽ phải phơi mình dưới làn ánh sáng đốt cháy tôi và không cho được có bóng này mãi mãi sao? Như vậy thì tôi không bị chết, mà đang ở địa ngục….!”.
Một giọng xa lạ, nhưng rành rọt nói với tôi: “Một ngày, không phải một đêm, đêm nằm ở phía bên kia, một ngày nào đó ngươi sẽ sinh được một con chim săn mồi, nó đậu trên vai người và sẽ chỉ đường cho ngươi đi. Một ngày nào đó, mặt trời sẽ hạ xuống thấp sát hơn nữa gần ngươi. Ngươi sẽ không tài nào thoát khỏi nó. Nó vẫn giữ nguyên thân xác ngươi, nhưng đốt cháy sạch tất cả những gì nằm trong cái thân xác đó. Một ngày nào đó, núi sẽ toác ra; nó nuốt ngươi. Nếu ngươi là một người đàn ông, nó sẽ giữ ngươi lại; nếu ngươi là một người đàn bà, nó sẽ tặng ngươi một bộ đồ trang sức bằng các vì sao rồi đưa ngươi đến xứ sở của tình yêu muôn thuở… Một ngày nào đó… Một ngày nào đó…”
Giọng nói vụt ngừng. Có lẽ chính đấy là giọng tôi đã bị người ta tịch thu. Chắc người ta đã lấy đi giọng nói của tôi và bỏ mặc nó lang thang trong mây mù. Do quá cô đơn, nó phải tự buột thành lời. Tôi không thể thốt lên một từ nào. Tôi bị tước mất giọng, nhưng tôi nghe thấy nó, ở xa tôi, từ chốn khác, băng qua những dẫy núi khác vọng về bên tôi. Giọng tôi được tự do. Tôi, tôi bị giam cầm.
Hình ảnh những người đàn bà mặc đồ trắng ấy nặng nề lê bước trên cát đã kéo đến ám những đêm mất ngủ của tôi. Họ tiến về một điểm màu trắng ở chân trời. Liệu một ngày nào đó họ có đến được tới chốn chỉ tồn tại trong đầu óc điên rồ của tôi không? Và nếu do may mắn, họ được một bàn tay phúc hậu nào đó dẫn lối đưa đường đến được bên mồ một vị nữ thánh, họ sẽ vấp phải một sự bịp bợm. Bây giờ tôi biết rõ điều đó và không thể nói với họ được. Dẫu sao, họ sẽ không tin tôi. Tôi chỉ là một tội phạm đang chịu hình phạt và lợi dụng những bóng hình đó để làm khuây khỏa nỗi buồn! Có lẽ là như vậy! Nhưng nỗi đau, nỗi đau để lại trong những lỗ trống trong đầu và trong tim thì không thể bộc lộ ra cũng như không thể đưa cho xem được. Nó nằm ở trong lòng, nhốt kín, vô hình.
Tôi chẳng cần đến những ảo ảnh mới đó do các vết cháy bỏng và các cơn sốt tạo nên để phá tấm cửa nặng nề của số phận. Tôi sẽ tự thoát ra. Tôi có trực cảm về điều ấy, tôi không muốn rời khỏi trại giam mà lòng vẫn ngổn ngang những hình ảnh nọ đã dày vò tôi. Gạt bỏ chúng bằng cách nào? Dồn hết làm thế nào được chúng ra hắt vào những phiến đá màu xám trong buồng giam của tôi?
Tôi lại lấy vải bịt chặt mắt, cởi tất áo xuống và nằm lăn ra sàn. Tôi trần truồng như nhộng. Sàn bằng xi măng lạnh ngắt. Cơ thể tôi sưởi cho nó ấm nóng.
Tôi rét run người. Tôi thề là sẽ chịu được lạnh. Tôi phải vuột qua thử thách này để thoát ra khỏi những hình ảnh đó. Phải làm cho thân xác và các cảm giác của tôi nhận rõ nơi tôi đang bị giam cầm và định đúng các giấc mơ đã trở thành những cơn ác mộng để thoát ra khỏi nơi đây thì thật đúng là tuyệt hão.
Nếu tâm hồn bị lột tróc da thì thân xác không thể giả dối được. Tôi ngủ thiếp đi tuy hơi ẩm và cái lạnh đã gặm nhấm da tôi. Đêm của tôi thật là dài và thật là đẹp. Không một hình bóng nào tới quấy phá nó. Sáng ra tôi bị ho, nhưng tôi cảm thấy dễ chịu hơn.