Tôi biến mất vào cái đêm ảm đạm và cháy bỏng đó. Trong bóng tối, bước chân tôi không để lại dấu vết. Tôi rời khỏi thành phố bằng cách đi vòng ra sau nó, không muốn quấy rầy giấc ngủ yên lành của những con người trung hậu. Tôi không những không nằm trong số họ mà tôi đã là một phần tử bất trị và gây rối.
Tôi sung sướng trong cái đêm tháng chín ấy, người chìm ngập trong mùi hoa nhài và hoa hồng đại từ các khu vườn tỏa ra. Tôi hít mạnh những hương vị đó và phó mặc đôi chân trên con đường trải rộng trước mặt. Quyết dấn thân vào cuộc phiêu lưu, tôi thanh thản bước đi. Tôi không ngoái đầu nhìn lại lần cuối vực thẳm quê hương. Tôi đã chôn tất: người bố và các đồ vật trong cùng một mồ, người mẹ trong khu mộ một đạo sĩ nằm ngay cửa địa ngục, mấy người chị trong ngôi nhà sắp sụp đổ và sẽ vĩnh viễn chôn vùi họ. Còn các ông chú, bà thím, trước đây họ chẳng bao giờ tồn tại đối với tôi và từ đêm đó, đối với họ, tôi không còn tồn tại nữa, tôi đã biến mất và sẽ không bao giờ xuất hiện trở lại.
Tôi đi tránh xa các đường cái. Khi mệt, tôi ngủ một giấc, thường tôi thích ngủ dưới gốc cây. Tất nhiên tôi ngủ mà lòng không thấy lo lắng, e sợ. Cơ thể tôi thu nhỏ lại và từ từ chìm trong một cảm giác đê mê dịu dàng. Hiếm khi tôi ngủ say và ngon giấc đến thế. Tôi ngạc nhiên trước sự dễ dàng này, trước niềm hạnh phúc và khoái lạc của cơ thể nặng trĩu và nghỉ ngơi. Tôi nói vậy vì trước đây tôi thường khó ngủ. Tôi đã phải dành phần lớn thời gian trong đêm để thương lượng với đêm tối một chút yên tĩnh và chút yên tĩnh này mãi lúc rạng sáng tôi mới có được. Tôi rũ người, rệu rạo vì mất ngủ và mệt mỏi. Bây giờ, tôi chẳng sợ gì nữa. Tôi chằng còn bị ràng buộc, chẳng còn bị níu chân. Đầu óc tôi không còn ngổn ngang biết bao câu hỏi, biết bao việc phải làm và phải thoái thác. Tôi đã hoàn toàn được giải thoát chưa? Chưa, tôi chưa được hoàn toàn giải thoát. Nhưng chỉ riêng việc đã từ bỏ tất cả và ra đi với một ý định kiên quyết sẽ không bao giờ quay trở lại nữa, chỉ riêng việc đã cắt đứt với quá khứ cùng mọi dấu vết của nó, đã giải thoát tâm thần của tôi khỏi sự sợ hãi. Tôi quyết định nhốt kín quá khứ của tôi trong cơn hôn mê sâu thẳm, hòa tan nó trong một bệnh lãng quên trọn vẹn. Không nuối tiếc, không bị cắn rứt. Tôi khao khát tái sinh với một cơ thể trinh trắng và trong sạch.
Giấc ngủ ở ngoài trời của tôi không còn bị ám ảnh bởi những giấc mơ kỳ cục hay những cơn ác mộng. Đấy là một giấc ngủ yên tĩnh, không gợn song như mặt biển lúc lặng trời, hoặc phẳng lì như mặt tuyết trải rộng mênh mông. Thoạt đầu tôi cho rằng sở dĩ như vậy vì cơ thể bị mệt mỏi. Nhưng về sau tôi nhận ra rằng đấy là giấc ngủ vào những giây phút đầu tiên của cuộc đời.
Đôi lúc, nhất là vào ban ngày, tôi cảm thấy người nóng ran và bồn chồn lo ngại. Trạng thái ấy không bao giờ kéo dài. Cổ họng tôi se lại, tôi dừng bước và dần dần đâu lại vào đó. Chắc đấy là những đột khởi cuối cùng của cái quá khứ còn quá gần cận, trong tầm tay và tầm mắt. Sự vướng víu này của cơ thể hẳn đã xuất phát từ cô đơn. Tôi đã chọn đi trên những con đường ít người qua lại. Tôi ăn qua quýt và uống nhiều nước. Mỗi lần đi ngang qua một lán gỗ hoặc một trang trại, tôi đều xin nước. Người ta cứ nghĩ rằng tôi là một kẻ hành khất nên đã cho tôi cả bánh mì lẫn hoa quả. Khi tôi lấy tiền trả, người ta đã không chịu nhận. Qua mắt họ tôi thấy ánh lên một niềm thương xót đầy vẻ lo lắng. Tôi không nán lại lâu chỗ họ, tôi bỏ đi trước khi họ lên tiếng hỏi. Tôi rất thích trò chuyện, nhưng không biết nói gì. Dù thế nào đi nữa thì cũng chẳng ai có thể hiểu tôi. Ai lại đi trao đổi hoặc trò chuyện về thời gian? Tuy vậy, một buổi chiều nọ, khi ra khỏi một xóm làng, tôi thấy một người đi theo tôi. Người đó nói với tôi, giọng khá khôi hài:
- Cô em tôi ơi, cô em thân gái dặm trường đi đâu mà có mỗi mình vậy?
Tôi mỉm cười và vẫn đi tiếp, không ngoảnh nhìn lại.
- Cô em có biết cô đang dấn thân vào đâu không? Cô đang dấn thân vào một khu rừng rậm, nơi lũ lợn lòi chờ đêm tối để xả thân con mồi. Lũ lợn lòi có móng vuốt bằng đồng… răng đều bằng ngà voi và lỗ mũi phun lửa.
Một cảm giác rùng mình chạy từ đầu xuống chân tôi. Người có giọng nói ngọt ngào này không làm tôi sợ. Tôi có nghe nói tới những vụ hãm hiếp xảy ra ở trong rừng. Tôi không hề có ý định chạy trốn, cũng như không có ý định kháng cự nếu người đó trở thành một con lợn lòi. Tôi không còn giữ thái độ dửng dưng nữa. Tôi tò mò. Một người đàn ông mà ngay cả mặt tôi cũng không được biết, thế nhưng chỉ nghe tiếng nói đã khơi gợi trong tôi những cảm giác nhục thể.
Tôi rảo cẳng bước. Hai chúng tôi chỉ cách nhau vài mét. Tôi nghe thấy người đó lầm rầm mấy câu như đang cầu nguyện. Đây không còn là chuyện con thú cắn xé cơ thể một cô gái, mà là một vấn đề thuộc về Thượng đế và vị tiên tri của Người. Người nọ nhắc lại câu thần chú này:
- Nhân danh Thượng đế khoan dung và từ bi, cầu xin Thượng đế cứu vớt và phù hộ cho người cuối cùng của các tiên tri - đấng Môhammet của chúng con - phù hộ cho gia đình và những kẻ đồng hành của Người. Nhân danh Thượng đế Chí cao. Tụng ca Thượng đế đã đặt niềm khoái lạc bao la đối với người đàn ông ở nơi sâu kín ấm áp của người đàn bà. Tụng ca Thượng đế đã run rủi trên đường đi cái thân xác đương độ dậy thì khơi gợi cực điểm lòng thèm muốn của con. Đây là dấu hiệu sự phù hộ, lòng nhân đức và từ bi của Người. Tụng ca Thượng đế, tụng ca nàng, người em gái đi trước ta để ta ngửi thấy hương thơm của nàng, để ta đoán được hông và ngực nàng, để ta mơ mái tóc và đôi mắt nàng. Ôi, người em gái, nàng cứ đi tiếp đến bụi cây, nó sẽ là ngôi nhà của đôi thân xác chúng ta đang thèm khát. Đừng ngoảnh nhìn lại. Ta dấn thân vào một mối tình đối với nàng, người con gái không quen biết mà số phận đã phải tới đây để làm nhân chứng cho niềm vinh quang của Thượng đế trước người đàn ông và người đàn bà sắp hòa vào nhau khi đêm xuống. Ta hát ca Thượng đế. Ta là kẻ nô lệ của Người. Ta là kẻ nô lệ của nàng, chớ dừng bước, mặt trời từ từ lặn và lòng kiêu hãnh của ta đã cũng mặt trời vỡ tan thành từng mảnh vụn. Nhân danh Thượng đế khoan dung…
Tôi đứng lại. Tôi như người bị một lực vô hình níu lại. Tôi không thể đi tiếp được nữa. Tôi đưa mắt nhìn sang phải và nhìn sang trái, tôi nhận thấy tôi đã đi tới đám bụi cây. Người đàn ông vẫn đi sau theo tôi, người đó không cầu nguyện nữa. Tôi nghe rõ hơi thở của hắn. Không ai nói một lời. Người tôi vã mồ hôi, đứng như chết cứng giữa đám cây con. Tôi đợi một lát. Người đàn ông cũng chờ đợi. Hắn đứng im không nhúc nhích. Tôi ngước mắt nhìn lên trời đang ngả màu hoàng hôn. Bỗng nhiên tôi cảm thấy rất nóng. Tôi vô tình cởi tấm áo choàng đgienlabax ra. Trên người tôi chỉ còn độc mỗi chiếc quần xarual rộng. Tôi gỡ mái tóc để nó xổ tung. Tóc tôi không dài lắm. Tôi đứng trơ như tượng. Đêm ập xuống trong có vài phút. Tôi cảm thấy người đàn ông tiến đến sát bên tôi. Hắn run rẩy và lắp bắp đọc mấy lời cầu nguyện. Hắn để hai tay lên hông tôi, rồi đưa lưỡi liếm gáy, sau đó vai tôi; hắn quỳ xuống. Tôi vẫn đứng. Hắn hôn vùng ngang lưng tôi. Tay hắn vẫn để nơi hông tôi. Hắn dùng răng cởi quần xarual tôi. Hắn như phát cuồng. Hắn bỗng vật tôi xuống đất. Tôi thốt một tiếng kêu ngắn. Người nọ đưa tay trái bịt miệng tôi. Còn tay kia hắn ấn mặt tôi xuống đất. Tôi không còn hơi sức lẫn ý định kháng cự. Tôi cũng không suy nghĩ gì nữa; tôi thấy thoải mái dưới sức nặng của tấm thân say mê đó. Đây là lần đầu tiên cơ thể tôi hòa vào cơ thể khác. Tôi không ngoảnh lại nhìn mặt người nọ. Tay chân tôi run rẩy. Đêm tối như bưng. Tôi thấy một thứ nước nóng ấm chảy giữa hai đùi tôi. Người đàn ông thốt lên một tiếng rên thú vật. Tôi tưởng như lại được nghe một lời khẩn cầu Thượng đế và Đấng Tiên tri. Tấm thân nặng của người nọ áp tôi sát đất. Tôi luồn bàn tay phải xuống bụng dưới của mình. Tôi sờ chất nước từ cơ thể tôi rỉ ra. Đấy là máu.
Chẳng buồn tìm cách thoát ra khỏi sự chi phối của người đàn ông không quen biết, tôi bị đêm cuốn vào một giấc ngủ say. Ngọn gió mát mẻ trong buổi ban mai đã lay tôi thức giấc. Tôi trần truồng. Người đàn ông đã biến mất. Tôi không bất bình cũng như không thất vọng. Phải chăng tình yêu là như vậy? Một lưỡi dao găm mơn trớn lung linh dưới trời tối? Một bạo hành dữ dằn nó tấn công người đàn bà phía sau như một mục tiêu tình cờ, xen lẫn những câu thần chú và những kinh cầu nguyện?
Tôi tự nêu ra tất cả các câu hỏi đó và không thực sự tìm cách kiểm chứng bất kỳ điều gì. Ngay cả hôm nay, tôi cũng không rõ cuộc áp sát vào lưng đó đã gây cho tôi hứng thú hay ghê tởm. Tôi đã từng đọc các cuốn sách nói về tình yêu, nhưng không nói gì về tình dục. Có lẽ do e thẹn hoặc do đạo đức giả. Cuộc hòa hợp này giữa hai cơ thể tạo ra một vị cát ở trong mồm tôi, vì tôi đã mấy lần cắn vào cát. Tình yêu hẳn có cái vị và cái mùi đó. Tôi không bực mình về câu chuyện này.
Máu rây ra các ngón tay và giữa đùi tôi, nhưng tôi không thấy bẩn cũng như nhơ nhuốc… Trong thâm tâm, tôi nghĩ tôi đã hiến thân cho bụi cây và cho đất cát. Tôi mặc áo xống rồi tiếp tục lên đường. Có những tiếng chát chúa nổi lên trong đầu tôi, nghe như tiếng búa bổ xuống một tảng đá đẽo hoặc tảng đá cẩm thạch. Đấy là do tôi nhớ lại nhịp đập của tim người đàn ông nọ.
Như vậy người đàn ông đầu tiên bước vào cuộc đời tôi là một người không có mặt. Tôi chắc sẽ không chịu đựng được nếu người đó hỏi han tôi. Nếu người đó không bỏ đi lúc đêm hẳn tôi đã vùng bỏ chạy.
Ngày hôm đó, tôi không gặp một ai trên đường. Tôi có cảm giác những người gặp tôi sẽ gặp đều xuất hiện từ phía sau. Đấy là một sự ám ảnh. Chiều tối, tôi bước vào phố nơi tôi sẽ trải qua một câu chuyện khá xúc động. Đây là một thành phố nhỏ. Vừa đặt chân tới cửa ô, tôi cảm thấy đau lòng. Đây là một điềm gở. Trước hết tôi tìm một nhà tắm hơi để tắm rửa và ngủ lại đêm đó. Trời đã khuya. Mụ gác cửa kiêm cả bán vé đã đưa mắt nhìn tôi vẻ dữ tợn. Mụ bảo tôi:
- Mãi lúc này người ta mới đến rửa sạch những thứ lũ đàn ông khạc nhổ ra?
Tôi không đáp lại câu nào. Mụ nói tiếp:
- Ta đã định đóng cửa rồi, nhưng còn hai hoặc ba bà tử tế đang dềnh dàng trong ấy. Tắm rửa nhanh lên đấy…
Tôi vội bước vào. Mụ đưa mắt nhìn theo tôi. Ở căn phòng cuối nhà tắm, cạnh bồn nước có hai người đàn bà gầy đến dễ sợ. Thật đúng là một cặp sinh đôi trong tai họa. Mỗi ả ngồi một góc và cứ dội như cái máy những chén nước lên đầu. Hai ả đã dùng những xô nước đánh dấu lãnh phần của họ. Tôi hiểu rằng không nên quấy rầy họ. Chốc chốc hai ả đứng dậy, áp lưng vào nhau, xoa tay rồi quay trở về chỗ của họ. Tôi vội vã tắm rửa. Tôi cúi gằm đầu khi một ả đến đứng trước mặt tôi và nói, giọng chắc nịch:
- Để tao xát xà phòng cho!
Tôi không dám ngước mắt nhìn lên. Môi tôi ở sát ngang đầu gối xương xẩu của ả. Tôi nói:
- Không cần, cám ơn!
- Tao bảo mày, để tao xát xà phòng cho!
Ả thứ hai ra đứng chặn cửa ra vào mà ả đã giăng các xô nước chặn ngang.
Lời đề nghị ấy nghe thật gian ngoan. Bị dọa dẫm, tôi đành phải tán thành. Tôi xin đi lấy nước. Tôi múc một xô nước nóng bỏng và vừa đổ ào vào hai ả vừa chạy bổ ra ngoài. Cũng may tôi không bị trơn ngã và loáng một cái tôi đã đứng trước mặt mụ gác cửa, mụ hét toáng lên:
- Nhà cô bị điên à, cảm lạnh bây giờ!
- Không ạ! Tôi thoát chết. Chúng có hai đứa…
- Cô kể chuyện dớ dẩn gì vậy? Còn ai nữa đâu… Khi cô vào thì ba bà cuối cùng ra về, cô không thấy họ à? Cô định giở trò trêu ngươi ta đấy à?...
Thấy tôi run lập cập - tôi lạnh toát người vì sợ - mụ do dự trong giây lát, sau đó hỏi tôi xem có mấy người.
- Có hai ả, gầy đét, người mảnh như sợi chỉ và giống nhau như đúc. Hai ả ấy muốn xát xà phòng cho tôi.
- Cô chắc lại chiêm bao thấy chúng. Cô rất mệt nên đã trông thấy hai vợ chồng nhà quỷ!
Mụ cũng sợ. Mụ gác này trông có vẻ dữ, bỗng trở nên rất tử tế, nhưng vẫn lên mặt độc đoán:
- Cô có chỗ nào ngủ chưa?
- Tôi định xin phép bà cho được ngủ lại ở đây đêm nay…
- Ở đây không được. Ở đây không tiện đâu, và hơn nữa hai con ma ấy sẽ hiện lên, tróc da cô. Một làn da đẹp như cô thì không thể bạ đâu ngủ đấy. Cô đến chỗ chúng ta. Nhà đơn sơ thôi. Nhưng được cái cũng khá. Ta sống với một chú em. Chú ấy trẻ hơn ta.