Đêm Thiêng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Một Hồ Nước Nặng

❊ ❊ ❊

Suốt đêm tôi phải vật lộn với dòng nước chảy của một thứ nước nặng và dính như nhựa trong một hồ sâu nơi cư trú đủ loại động vật và thực vật. Từ khối nước đọng mà dưới mặt nước lũ chuột chạy nhộn nhạo bỡn cợt một con mèo bị thương, bốc lên một mùi ngạt thở, nặng nề, khó tả.

Hồ nước trông như vừa bị tù đọng đòn thơi vừa lưu thoát. Tôi có khả năng nhìn thấy được tất. Tôi bị nhốt trong chiếc lồng bằng kính, một bàn tay muốn thả tôi xuống tận đáy hay kéo tôi lên tùy ý. Tôi bị ngạt thở, nhưng tiếng kêu của tôi không lọt được qua lồng kính. Tôi thấy xác của Phatima, người em gái họ tội nghiệp bị động kinh mà tôi đã cưới để bảo toàn vẻ bên ngoài của tôi và tôi yêu thương nàng vì nàng là một vết rách toát không được băng bó bằng tình thương. Khuôn mặt nàng thanh thản và xác nàng còn nguyên. Nàng nằm dưới đáy hồ này như một vật cũ kỹ chằng ai đoái hoài nữa. Lạ là lũ chuột vẫn chừa nàng không đụng tới. Tôi trông thấy nàng liền thốt lên một tiếng kêu lớn nên đã bừng tỉnh, tôi hốt hoảng, người vả mồ hôi.

Đây không phải là lần đầu tiên tôi nằm mơ thấy một cơn ác mộng. Nhưng lần nào tôi cũng thấy xuất hiện một khuôn mặt thuộc về quá khứ của toi. Không thể hoàn toàn lãng quên. Phải bằng cách nào để khỏi cảm thấy mình là thủ phạm, để khỏi bị bầy chuột và lũ nhện theo đuổi.

Tôi nghĩ tới câu chuyện về chất nước nặng gây rối loạn bốc lên đầu và tôi mỉm cười. Dẫu sao tôi cũng phải thanh toán phần cống nạp, ở đây hay ở một chốn khác. Đấy là một việc đã quyết định rồi. Để thúc đẩy quá trình lãng quên, tôi không tranh luận những luật lệ và lệnh của số phận.

Như vậy tôi đã thoát ra khỏi một cơn ác mộng còn chàng Côngxuyn thoát khỏi một cơn đau như búa bổ vào đầu. Cả hai chúng tôi đều thoát ra khỏi cùng một thử thách; điều đó gợi chúng toi nhớ tới hoàn cảnh bị tai họa giáng xuống đầu chúng tôi. Chúng tôi thấy tự do hơn, bởi vì chúng tôi tâm niệm rằng ngày một ngày hai, chúng tôi sẽ bị những bóng ma quá khứ của chúng tôi tóm bắt.

Sáng hôm đó, tuy người vẫn còn mệt, tôi quyết định dấn thêm một bước nhằm nhích lại gần hơn nữa chàng Côngxuyn. Khi chàng ra khỏi nhà để tới trường, tôi yêu cầu chàng đừng về quá muộn. Chàng ngạc nhiên.

- Nàng dặn cứ y như chị tôi! Để nàng vui lòng, tôi sẽ về sớm. Tôi sẽ không ghé vào quán cà phê lẫn chỗ ông bạn làm nghề cạo râu.

Tôi muốn dẫn chàng đến chỗ đám phụ nữ. Mụ Atxidơ sẽ không biết gì hết. Chàng sẽ hướng dẫn tôi đường đi. Ý nghĩ này thật kỳ cục, nhưng do tôi thích sự táo bạo, nên nó làm tôi thấy vui vui. Tôi tò mò. Tôi thấy cơ thể lâng lâng, xa vời và vĩnh viễn bứt ra khỏi được khối nặng của thứ nước động trong đêm nọ. Cảm giác vui vẻ ấy đã làm da thịt tôi nổi gai ốc. Tôi vừa lo công việc nội trợ vừa nhảy nhót như một mụ điên. Sau đó tôi ở lì trong buồng tắm một hồi lâu. Tôi tắm rửa và sức nước thơm như sắp đi dự một đám cưới.

Chàng Côngxuyn trở về nhà vào lúc năm giờ. Chàng mang về một bó bác hà và bánh ngọt. Tôi bảo chàng cứ để những thứ đó đấy sẽ liệu sau, và Atxidơ giao phó tôi dẫn càng đến chỗ đám phụ nữ. Chàng im lặng một lát, vẻ ngạc nhiên và bị sặc khi nuốt nước bọt. Rồi, sau khi uống một cốc nước, chàng hỏi tôi xem có đúng chị chàng sai toi làm chuyện đó không. Chàng không tin.

- Nhưng tôi ngượng lắm. Đấy là việc giữa tôi với chị tôi. Không được đâu.

Khi chàng nói, tôi nhận thấy mặt chàng rạng rỡ trước ý nghĩ sẽ tới chỗ đám phụ nữ.

- Có đúng là nàng nhận lời dẫn tôi đi không? Nàng không ngượng chứ?

- Không! Việc gì mà ngượng. Em thấy tò mò. Chàng tạo cho em cơ hội được đến một chốn mà lẽ ra em sẽ không bao giờ nên có mặt. Đi với chàng, em còn có lý do.

- Nếu nàng nghĩ vậy thì tôi chỉ còn việc đi theo nàng.

Rồi sau một lát im lặng khôn lâu, chàng nói tiếp:

- Không, nàng sẽ đi theo tôi.

- Nếu chúng ta khoác tay nhau đi, chàng sẽ bảo em rẽ khi cần thiết.

Lần đầu tiên tôi khoác tay một người đàn ông đi trên đường phố. Nhìn bề ngoài, chúng tôi đi như mọi cặp bình thường khác. Chẳng có gì đặc biệt. Có lẽ, nếu một con mắt ác ý rỗi theo cúng tôi và biết được chúng tôi đi về hướng nào thì hẳn nó sẽ nghĩ xấu và hết lời nguyền rủa chúng tôi. Có con mắt đó, nó ngấp nghé sau cánh cửa hé mở.

Một người đàn bà giấu mình đưa mắt nhìn ra. Khi đi ngang qua gần mụ, tôi như người bị trúng tên và tôi hơi rùng mình. Một làn sóng tai họa được phóng ra. Cơ thể tôi đã thu được làn sóng đó như thu nhận một dấu hiện, một sự trách móc. Tôi làm lơ và đi tiếp. Chúng tôi đi ngang trước ngôi nhà nổi tiếng. Trông nó là biết ngay. Tôi đi theo chàng. Chàng lôi tôi vào một ngõ tối om và chúng tôi bước qua một chiếc cổng thấp, lọt vào hành lang không có ánh đèn. Thế là cả hai chúng tôi bình đẳng ngang nhau, đều bị vây quanh giữa bóng tối.

- Nàng đừng sợ. Có bậc thang đấy.

Tôi siết chặt tay chàng làm chàng bị đau. Chúng tôi bước lên thang vè đến trước một cánh cửa khép kín. Chàng Côngxuyn gọi hai rồi ba tiếng. Một mụ đàn bà, mụ chủ, mở cửa và đon đả mời chào Côngxuyn:

- Lâu không thấy chàng đến! Bây giờ chàng có một người nữ dẫn đường mới?

- Bà làm ơn pha trà cho chúng tôi, đừng cho đường quá ngọt.

Mụ chủ bố trí chúng tôi vào một căn phòng nhớp nhúa có một chiếc lavabô khôn được sạch lắm. Vòi nước rò rỉ. Cuối phòng kê một chiếc tủ cũ sực mùi băng phiến. Tôi ngồi xuống một chiếc ghế. Chàng Côngxuyn cởi bỏ áo rồi nằm dài ra giường. Chàng rút trong túi quần chiếc tẩu đã nhồi thuốc lá kíp và châm hút. Chàng hút một mình. Chúng tôi im lặng chờ người ta bưng trà tới. Tôi mở to mắt để nhìn mọi thứ. Tôi sốt ruột. Một cháu nhỏ, độ mười tuổi, bưng vào chiếc khay trên bày một ấm trà và mấy chiếc chén, rồi lẳng lặng rút lui. Chúng tôi đang uống trà - quá ngọt - thì mụ chủ dẫn hai phụ nữ tuổi giữa hai mươi và hai mươi nhăm bước vào. Hai người chẳng đẹp và cũng chẳng xấu, nhưng rõ ràng không muốn ở lại với chàng Côngxuyn. Mụ chủ yêu cầu tôi tả hình dáng họ:

- Một người tóc nâu, xăm ở trán và ở cằm. Tóc chị ta bôi dầu, cuốn trong chiếc khăn quàng màu tươi. Ngực to, nhưng hơi chảy xệ. Bụng chị ta cũng phệ, mông rất béo, chân đầy lông, miệng nhai kẹo cao su. Chị ta cau mày khi nhìn chàng. Tóm lại, chị ta không đẹp cũng không xấu. Chị ta hành nghề chẳng vui thích và cũng chẳng hứng thúChị kia người mảnh mai. Vú của chị đẹp, lưng eo những mông quá to. Tóc chị ta màu đen, mắt màu nhạt. Chị ta không nhai kẹo cao su nhưng có một tật, lúc nào cũng khạc nhổ. Tùy chàng lựa.

Mụ chủ đã ra khỏi phòng, lúc này vừa bước vào:

- Cô nào ở lại?

Chàng Côngxuyn nằm trên giường đáp:

- Chẳng cô nào hết.

Khi cả ba đã ra khỏi phòng, chàng Côngxuyn chìa đưa tôi một món tiền.

- Tôi quên chưa đưa nàng tiền để thanh toán.

Khoản tiền khá ít ỏi. CHúng tôi chờ một lát và thấy một phụ nữ trẻ bước vào, vẻ sợ sệt tựa hồ cô ta bị mụ chủ đứng ngoài cửa xô đẩy. Cô ta ngơ ngác nhìn chúng tôi, không biết mình có thể trông chờ gì ở người đàn ông và người đàn bà này. Tôi nhận thấy cô ta run rẩy: chắc cô ta mới vào nghề. Mụ chủ lại xuất hiện, hài lòng ra mặt về sự lựa chọn của mụ. Mụ chuẩn bị bỏ đi khi tôi bắt đầu tả hình dáng cô gái có mài tóc gần như màu vàng hoe và có cặp vú to và chắc:

- Cô gái rất mảnh khảnh, tóc nâu, vú bé tí dáng người thanh, tóc ngắn, mông cân đối, môi dày. Cô ấy không nhai kẹo cao su. Cô khao khát chàng.

Tôi giơ tay ra hiệu bảo mụ chủ và cô gái ra khỏi phòng và chàng Côngxuyn đáp:

- Nàng bảo cô ta có vú nhỏ và mông cân đối? Nếu vậy tôi muốn cô ấy, tôi đợi cô ta.

Tôi đã cởi bỏ tấm áo choàng đgienlabax và váy của tôi. Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần giường và cởi cúc chiếc quần xarual của chàng Côngxuyn. Tôi để đèn sáng le lói rồi nằm trên chàng. Tôi để chàng từ từ đi vào người tôi, tay tỳ vai chàng để chàng không nằm đổi tư thế được. Sự khoái lạc của chàng rất chóng tàn. Tôi vẫn nằm trên người chàng, không động đậy, đợi chàng lấy lại sức. Một lát sau và thật kỳ diệu. Tôi không thấy bẽn lẽn hoặc ngượng nên đã không để lộ sự hoàn toàn thiếu kinh nghiệm của tôi. Nỗi ham muốn đã điều khiển theo bản năng cơ thể tôi và hướng dẫn nó có những động tác thích hợp. Tôi như điên dại. Lần đầu tiên trong đời, tôi phát hiện ra lạc thú bên một người mù tại một nhà điếm! Chàng không biết chán. Sự việc diễn ra trong im lặng. Tôi cố nén không thốt một tiếng rên. CHẳng nên để chàng nhận ra sự gian trá, khi chàng ngủ thiếp đi, tôi vội mặc áo xống và gõ cửa.

- Đừng vào vội, tôi đang mặc lại áo quần.

Chàng ngủ dậy và không vội vã. Tôi nép mình vào một góc. Tôi biết rằng chàng không bị lừa, nhưng tôi muốn tất cả những chuyện diễn ra vào buổi chiều hôm đó sẽ chỉ bao phủ trong ngờ vực. Một sự tòng phạm đã gắn chặt hai cơ thể chúng tôi giữa cảnh im lặng và bí mật. Không nên, nhất là nói ra không nên nói thành lời một điều hiển nhiên là gian trá mà kỳ thật, đó đã là một sự thực không nên nêu ra.

Đêm đó, khi nhắm mắt tôi thấy lại chiếc hồ nước nặng. Không còn chiếc lồng. Tự tôi ngụp lặn xuống hồ rồi ngoi lên chẳng khó khăn gì. Rõ ràng là môi trường ở xung quanh vẫn như hôm trước. Đấy là một khu vườn công cộng bỏ hoang mọc đầy cỏ màu đỏ và toàn cây trơ trụi. Có một chiếc đu bắc ở cành một cây và rất lớn, Nó bị gãy và treo lơ lửng như một thứ đồ cũ. Tôi vô tình đưa tay lên trán tôi và lần tìm vết sẹo. Nó bị tóc che khuất. Tôi đã từng đi với bố tôi đến vườn hoa công cộng này. Tôi ăn mặc quần áo con trai, trêu chọc mấy đứa con gái nhỏ chơi quanh quẩn chiếc đu. Tới một hôm, anh một đứa con gái nhỏ đã quật tôi ngã bổ nhào. Mặt tôi đẫm máu, tôi khóc. Trước khi bỏ chạy, đứa con trai nọ đã bảo tôi: “Nếu mày là con gái, tao có cách trị khác!”. Bố tôi hốt hoảng chạy lại và đưa tôi đi bệnh viện. Tôi đã hoàn toàn quên hẳn kỷ niệm đó và không còn nhớ vì sao tôi lại bị sẹo.

Giấc mơ của tôi bừng tỉnh khi một cơn lốc dữ dội nổi lên thổi tung đám lá rụng bị các cây địa y mọc đè lên và thổi cuốn bay bật sang chỗ khác chiếc đu huyền thoại chẳng dùng được nữa, và sự hiện diện hiu quạnh của nó gợi nhớ tới những ỷ niệm xa xưa.

Sáng hôm sau, tôi không còn hơi sức và can đảm ra gặp chàng Côngxuyn. Người tôi òn phảng phất mùi của người và mồ hôi của chàng. Chính chàng đã đến gõ cửa phòng tôi và bày tỏ với tôi một tình bạn tế nhị bằng cách bưng tới cho tôi một cốc nước cam chàng đã pha. Tôi đỏ mặt và cảm thấy dội lên tự trong lòng một làn hơi ấm làm tôi luống cuống. Chàng ngồi xuống thành giường, rút trong túi ra một chiếc khăn tay thuê và chìa đưa tôi. Chàng không nói gì. Tự đáy lòng mình tôi nhận thấy, như một thực tế rành rành và tự nhiên, rằng người đàn ông này có đức tính kỳ cục, đại loại một sự duyên dáng không được bộc lộ ra do bị mụ Atxidơ kiềm chế và chàng đành cố nén để tránh một tấn thảm kịch lớn.

Chàng không cần phải nói gì. Cặp mắt chàng chẳng hướng vào đâu đã làm tôi bối rối. Đôi lúc chàng dịu dàng đến đáng lo ngại, - một thứ tình cảm đại loại mang tính chất hoàn toàn thú tính. Căn phòng đã quen với cảnh cô quạnh này ấm lên trước sự thân mật lặng lẽ. Chúng tôi nghe rõ tiếng người qua đường, chúng tôi không ai dám thốt lên lời nào. Tôi từ từ giờ tay về phía chàng, nhưng chàng rụt về. Tôi sợ làm vỡ một vật mỏng manh dễ vỡ mà tôi không tài nào gọi đúng tên cũng như quên được. Tôi có cảm giác chúng tôi đã tự nguyện nhốt mình trong một nấm mồ và bản thân chúng tôi là một điều bí mật cần giữ kín. Có những thời điểm cháy bỏng tại đó chỉ cần một sự hiện diện và người ta không tài nào hiểu nổi vì sao lại xuất hiện một điều gì đó mãnh liệt và đôi khi mang tính chất quyết định. Người ta không thể gọi đúng tên nó. Chỉ mỗi nỗi xúc động mới để lộ nó vì những lý do khó hiểu và người ta cảm thấy xáo động và sung sướng như một đứa trẻ được niềm vui dẫn tới một thế giới kỳ ảo. Riêng về phần mình, tôi không nghĩ rằng một ngày nào đó lại có thể có được tâm trạng này khi cả thân xác lẫn tình cảm đều bồng bềnh và được cuốn về phía những đỉnh không khí thanh khiết. Một luồng gió từ ngọn núi cao thổi lướt qua những suy nghĩ của tôi. Không còn gì hỗn tạp nữa. Tôi thấy lòng thanh thản và có lẽ tôi chưa bao giờ được biết tới trạng thái này.

Chàng Côngxuyn đứng dậy. Tôi những muốn níu chàng lại, giữ chàng ở bên tôi, đụng tay vào người chàng hôn lên gáy và nằm trong vòng tay chàng. Tôi không nhúc nhích do sợ phá vỡ hết mọi chuyện. Chàng bước ra khỏi phòng và không hề nói gì. Trong những giây phút im lặng khi có mặt chàng, tôi không suy nghĩ gì hết. Tôi không muốn hình dung phản ứng của mụ Atxidơ lẫn bầu không khí mới sẽ bao trùm lên căn nhà. Hay còn quá sớm.

Mụ Atxidơ vẫn đang ngủ. Chàng Côngxuyn đã ra khỏi phòng. Sáng hôm đó tôi không biết làm gì. Tôi cứ quanh quẩn đi đi lại lại trong phòng. Tôi quyết định không rời khỏi phòng.

—★— ĐÊM THIÊNG Nguyên tác: La Nuit Sacrée ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Tổng hợp Kiên Giang 1988
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.