Đêm Thiêng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Tro Tàn Và Máu

❊ ❊ ❊

Lúc đó tôi cứ nghĩ rằng mình đã được giải thoát khỏi quá khứ đến mức chẳng còn nhớ mặt các chị tôi, năm chị - người bị ốm nặng, chắc đã chết, người ra sống ở nước ngoài -, tì họ ập đến trong một cuộc diễu hành mang tính chất kỳ cục hơn là lố bịch. (Hôm nay tôi không thể nói rõ với các bạn đấy là ảo ảnh, một cơn ác mộng, một ảo giác hoặc một sự việc có thực! Tôi còn giữ lại một kỷ niệm chính xác và dữ dằn về chi tiết, nhưng không tài nào xác định rõ địa điểm và thời gian)

Họ ăn mặc giống hết nhau: áo sơ mi trắng, thắt cravat và áo khoác choàng đgienlabax đen, mũ kéo lên chụp đầu, mặt vẽ ria mép bằng bút kẻ màu đen, đeo kính râm. Họ đến trình diện tôi, lần lượt người nọ kế tiếp người kia. Mỗi người xác một chiếc túi bằng chất dẻo. Nom họ giống hệt nhau và ai nấy đều có vẻ đằng đằng sát khí. Chị lớn nhất giương cặp mắt ốc nhồi nhìn tôi chằm chằm, chị đặt túi lên bàn và ra lệnh cho tôi mở miệng túi ra: túi đựng một con chuột chết. Tôi rú lên, nhưng không ai nghe thấy tiếng kêu của tôi. Tây kia ả cầm con dao cạo râu, mở lưỡi, sẵn sàng rạch mặt hay cứa họng. Tôi nép người sát vào bức tường lạnh. Tôi cố chịu đựng nhưng cảm thấy khó thoát khỏi cảnh bị tra tấn.

Chị tiếp theo đặt túi xách trước mặt tôi, bàn tay phải lăm lăm con dao của đồ tể, ra hiệu phải mở miệng túi ra. Túi đựng một chiếc hộp nhỏ trong có con bọ cạp màu hung vẫn còn sống, nó chực cắn tôi.

Chị nữa đưa tôi xem một cái kéo và chia túi bằng chất dẻo ra. Nó không đựng gì. Tôi vừa mở miệng túi, chị liền giúi đầu tôi vào tường và cắt tóc tôi. Chị thúc đầu gối tì chặt lên bụng tôi. Tôi bị đau. Mấy chị kia cười và nói: “Đáng đời mụ dối trá, đồ kể cắp: mày đã cuỗm tất cả bọn tao… Đồ đểu, một kẻ đểu cáng đã bòn rút bọn tao…”

Chị thứ tư - người bé tí, trông như một mụ lùn - nhẩy bổ vào cắn cổ tôi. Tôi bị chảy máu. Tôi giẫy giụa. Mấy chị kia giữ chặt lấy tôi. Chị lùn hứng máu cho chảy vào chiếc lọ con, rồi cất vào túi bằng chất dẻo và nói: “Chỗ máu và chỗ tóc này cũng đủ để thanh toán rồi”.

Chị cuối cùng - chắc là chị trẻ nhất - đặt túi ở giữa hai đùi tôi, vẻ đau buồn. Chị ôm tôi vào lòng và khẽ thì thầm nói: “Chị, chị rất yêu thương em: chị không muốn người ta làm em bị đau, em thấy đấy, tay chị chẳng mang gì cả. Chị chẳng phải là kẻ độc ác.” Chị giáng mạnh một đòn vào trán tôi, rồi cười bỏ đi. Tôi suýt ngất đi vì đòn vừa bị giáng quá mạnh, đúng lúc đó tôi thấy một vật cọ vào hai đùi tôi. Chị sau cùng là một ả độc địa nhất. Trong chiếc túi ả lơ đễnh để bên chân tôi có một con rắn độc. Tôi nhảy lên bàn và rú hét. Khi tôi định thần thì các ả đã biến đâu mất. Dưới đất có vài túm tóc, mấy giọt máu và mấy đống tro tàn.

Tôi rất xúc động, đã òa khóc. Nỗi bất hạnh xà xuống bên tôi như đôi cánh con chim săn lướt trên con mồi. Tôi đã sống trong câu chuyện này. Khi nào, ở đâu, tôi không rõ. Lúc tôi ở tù, hay vào thời gian bố tôi đang hấp hối? Tôi đã từng sống và sống lại một cách căng thẳng trong tâm trạng đại loại như bị những hình ảnh lộn xộn quấy rối, bị bóng tối vây hãm. Đấy là lúc chịu tang, lúc lâm cảnh góa bụa, và bị trả thù.

Có lẽ đó là một cơn ác mộng trước hoặc sau cuộc viễn hành trừng phạt mà tôi là nạn nhân.

Một hôm, khi tôi đang đắm mình trong tối để tìm kiếm bóng hình chàng Côngxuyn thì một mụ gác ngục, nom khỏe mạnh và xấu xí, đến lôi tôi ra khỏi buồng giam. Mụ giật tấm băng bịt mắt của tôi và thúc đi theo mụ.

- Có người tới thăm mày, nhưng không phải là người mày mong đợi.

Đáng lẽ dẫn tôi tới phòng tiếp khách thì mụ lại đưa tôi xuống một căn hầm, chắc là nơi hỏi cung và tra tấn; mụ đẩy tôi vào một buồng, tường xám xịt và ẩm thấp, trong đó có độc một chiếc bàn, chiếc ghế đẩu và cây đèn.

Tôi đứng một mình vài phút trong căn buồng không có lấy một cửa trổ nhỏ để thoáng hơi. Tường nham nhở những mảng quét sơn màu xám sẫm, lớp nọ chồng đè lên lớp kia để xóa các vết máu. Cửa buồng mở và tôi thấy năm người đàn bà lần lượt bước vào như một rạp hát, họ ăn mặc giống hệt nhau: áo choàng đgienlabax xám, khan quàng trắng bịp kín đầu từ long mày trở lên, tay đi gang, mặt nhợt nhạt không thoa son phấn. Nom họ xấu xí đến là khó chịu. Tôi biết ngày mình có việc phải thanh toán với ai: những nữ tín đồ Hồi giáo cuồng tín và tàn nhẫn. Họ đi xoay quanh tôi. Tôi mở to mắt nhìn và nhận ra mấy chị tôi. Mụ gác ngục cũng có mặt trong buồng. Mụ được đã trả giá cho sự thông đồng và im lặng này. Họ kéo tới đây để thực hiện một kế hoạch đã tính toán rất kỹ lưỡng, để hành hạ, có lẽ để gây biến dạng khuôn mặt tôi hoặc chỉ để dọa làm tôi sợ. Bài diễn văn của ả chị để lộ cho tôi thấy rõ ngay ý đồ của lũ người điên rồ này:

- Chúng ta, năm ngón trên một bàn tay, đếm nhằm giải quyết dứt điểm vụ chiếm đoạt và vụ trộm cắp. Nhà người chưa bao giờ là chú em trai và sẽ chẳng bao giờ là em gái của bọn ta. Trước những người đạo giáo và những nhân chứng đầy thiện ý, đầy nhân cách, bọn ta từ nhà người loại ra khỏi gia đình. Còn bây giờ, nghe ta nói đây: nhà ngươi đánh lừa bọn ta tin rằng ngươi là một pho tượng, là tòa lâu đài trông ra ánh sáng, đem lại vinh quang và kiêu hãnh cho gia đình, trong khí đó ngươi chỉ là một cái lỗ trên một cơ thể gầy còm, một cái lỗ giống như của ta và của sáu người trước đây là chị ngươi. Nhưng nhà người dùng sáp bịt kín lỗ của người và lừa dối, làm nhục hạ bọn ta; ngươi như bố đã thỏa sức khinh miệt bọn ta: ngươi đi qua, mặt vênh váo và ngạo nghễ. Chà! Nếu được phép, bọn ta chẳng ngần ngại trị nhà ngươi, ngươi, cô em út… Bọn ta đã diệt quách ngươi rồi. Nhưng Thượng đế có mặt. Khi ta đi chệch đường. Người đưa ta quay về quỳ trên một tấm sắt nung đỏ. Còn bây giờ, ta phải đưa mọi chuyện đâu vào đấy. Nhà ngươi trốn đâu cho thoát. Ngươi phải chịu tội. Không thương tiếc. Không nương nhờ. Bọn ta đã mất trí, mẹ bọn ta, tội nghiệp mẹ, đã sa xuống đáy giếng của sự tĩnh lặng; còn ngươi, ngươi lợi dụng nỗi bất hạnh, ngươi vơ vét và cuỗm rồi cao chạy xa bay. Ngươi để bọn ta sống nghèo khổ cùng cực, trong ngôi nhà đổ nát, nơi mà mọi thứ đều mốc meo, chẳng còn chỗ để sống. Ngươi vét sạch và cuỗm đi hết của thừa kế. Nếu hôm nay ngươi bị tù đày thì cũng đáng kiếp. Ngươi làm bọn ta khuynh gia bại sản. Do đó ngươi phải trả giá. Ngươi nên nhớ kỹ rằng ngươi chỉ là một cái lỗ được hai chân mảnh khảnh che cho. Bọn ta sẽ bịt hẳn cái lỗ đó. Bọn ta sẽ tổ chức một buổi lễ nhỏ để cắt bao quy đầu, bọn ta chẳng cần phải ngụy trang, vô ích, chẳng có ngón tay ai bị cắt cả, không, bọn ta sẽ thiến cái đồ be bé nhô ra rồi dùng kìm và chỉ khâu miệng lỗ. Bọn ta sẽ loại bỏ bộ phận sinh dục mà ngươi che giấu. Cuộc đời sẽ giản đơn hơn. Không ước muốn. Không lạc thú. Ngươi sẽ trở thành một vật, một cây rau tàn úa, đến tận khi chết. Cầu nguyện đi! Ngươi cứ việc kêu gào. Chẳng ai nghe thấy tiếng ngươi. Sau khi ngươi phản bội, bọn ta đã phát hiện ra những điểm đức độ trong tôn giáo yêu dấu của chúng ta. Công lý là nỗi niềm đắm say của bọn ta. Sự thật là lý tưởng và điều ám ảnh bọn ta. Đạo Hồi giáo - người dẫn lối chỉ đường của bọn ta. Cuộc sống của ai bọn ta trả lại cho người đó. Vả lại, bọn ta muốn hành động theo tình thương và kín đáo trong gia đình với nhau. Còn bây giờ, nhân danh Thượng đế khoan dung và từ bi, nhân danh Đấng Công minh và Chí Cao, chúng ta hãy mở chiếc vali con ra…

Trong khi ả nói, hai ả khác cũng đã đè tôi ra chiếc bàn lạnh ngắt và trói chặt tay tôi. Chúng xé rách chiếc quần xarval của tôi rồi nhấc hai chân tôi giơ lên trời. Mụ gác ngục, do thông thạo chốn này, đã chỉ cho chúng hai chiếc móc đóng ở trên tường. Mụ đưa thừng cho hai ả kia. Chúng buộc thừng vào hai chân tôi rồi luồn qua móc kéo cho giang rộng ra. Ả chị cả nhét một chiếc giẻ ướt vào mồm tôi. Mụ lấy tay đã đi gang vạch hai môi âm hộ tôi cho tới khi cái mà ả gọi là “cái đồ be bé” nhô hẳn ra, ả vẩy một chất gì đấy lên đó, lấy lưỡi dao cạo trong hộp kim loại ra, nhúng vào cồn rồi xẻo luôn âm vật. Tôi thầm gào to trong lòng và ngất lịm.

Giữa đêm, một cơn đau dữ dội đã dựng tôi bừng tỉnh. Tôi đang ở trong buồng giam của tôi: chiếc quần xarval của tôi đẫm máu. Bộ phận sinh dục của tôi đã bị khâu kín. Tôi đập cửa kêu cứu. Chẳng thấy một ai ló mặt tới. Tôi chờ đến sáng van lạy một mụ gác tù đưa tôi tới bệnh xá. Tôi giúi tiền cho mụ. Ả y tá - chắc đã thông đồng với mụ gác ngục đã tham gia vào vụ hành hạ tôi - cho tôi một ống thuốc mỡ và ra hiệu bảo tôi ký vào tờ giấy ghi rõ tôi chấp nhận việc cắt xẻo này. Đây là cuộc mặc cả đổi ống thuốc mỡ lấy chữ ký. Do đó tôi nhận ra rằng mọi người đã bị lũ chị tôi mua chuộc. Thuốc mỡ đã làm giảm cơn đau.

Suốt một tháng ròng, tôi như người mất trí, lầm lạc, không chỗ bấu víu, cuồng điên, đêm xuống thì mê sảng, sốt cao, chơi vơi bên mọi vực thẳm. Chàng Côngxuyn đến thăm tôi hai lần, nhưng tôi không có mặt mũi cũng như can đảm để thổ lộ với chàng. Tôi không còn hơi sức kể lại chàng nghe chuyện đã xảy ra với tôi. Ấy thế mà tôi đã bị ám ảnh trước ý nghĩ trả thù. Tôi ngấm ngầm xây dựng ở trong đầu nhiều phương án khác nhau, nhưng sau đó, tôi thấy hổ thẹn về bản thân mình, ghê tởm cái gia đình này đã đẩy tôi tới tình trạng thảm hại, tuyệt vọng và sụp đổ.

Sau lần đến thăm thứ hai của chàng, tôi viết một bức thư và nhờ người bạn tù có thiện cảm với tôi chuyển tới chàng. Trong thư ấy tôi viết mỗi đoạn sau đây:

Mất mát dấu vết của chàng. Em lần trong bóng tối và không thấy chàng đâu. Bị ốm. Bị ốm. Thân xác bị thương. Chàng là làn ánh sáng duy nhất của em. Cảm ơn.

—★— ĐÊM THIÊNG Nguyên tác: La Nuit Sacrée ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Tổng hợp Kiên Giang 1988
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.