Vào đêm thiêng, đêm ngày hai mươi bảy tháng canađan[1], đêm thánh kinh của các dòng Hồi giáo “giáng trần”, lúc số phận của con người được định đoạt. Chính vào đêm ấy, giữa giây phút hấp hối, bố tôi đã gọi tôi đến bên đầu giường và giải thoát cho tôi. Ông giải phóng cho tôi như trước đây người ta đã từng tiến hành với những kẻ nô lệ. Chỉ có hai bố con tôi ở trong phòng, cửa đã cài then. Bố tôi nói, giọng thều thào. Thần chết đã tới, nó lảng vảng trong căn phòng tối le lói ảnh một cây nến. Đêm càng về khuya, thần chết càng sán tới gần, lấy dần đi thần sắc trên khuôn mặt người bệnh. Người ta có cảm giác, có một bàn tay đụng lướt trên trán bố và chùi sạch các dấu vết của sự sống. Bố thanh thản và tiếp tục nói với tôi đến tận rạng sáng. Người ta không ngớt nghe thấy những lời rao gọi cầu nguyện và đọc kinh Coran. Đây là đêm của trẻ thơ. Các cháu tự coi mình là các thiên thần hoặc bầy chim của thiên đường, chưa có định mệnh. Các cháu nô đùa ngoài phố và tiếng hò hét của các cháu hòa lẫn với tiếng hò hét của các thầy báo giờ cầu nguyện gào trên micrô để cố lọt đến tai Thượng đế. Bố tôi mỉm cười như muốn nói rằng thầy rao kinh này chỉ là mọt con người tội nghiệp đọc kinh Coran như một con vẹt.
Tôi ngồi trên chiếc gối dựa để dưới chân giường. Đầu tôi kề sát đầu bố tôi. Tôi lẳng lặng nghe và không hề ngắt lời.
Hơi thở bố lướt trên má tôi. Mùi hôi của nó, không làm tôi khó chịu. Bố tôi chậm rãi nói:
- Con cũng biết rằng đêm nay không một trẻ nhỏ nào bị chết cũng như bị đau khổ. Vì đây là “một đêm có giá trị bằng cả ngàn tháng”. Các cháu có mặt trong đêm nay để đón các thiên thần do Thượng đế phái xuống: “Các Thiên thần và thần linh, đêm nay được phép của Đấng tối cao xuống hạ giới để giải quyết mọi việc”. Đây là Đêm Trong Trắng, nhưng các cháu nhỏ chẳng trong trắng chút nào. Chúng còn ghê gớm nữa là đằng khác. Nếu đêm nay dành cho các cháu thì đêm nay cũng dành cho chúng ta, hai bố con ta. Đây là đêm đầu tiên và cũng là đêm cuối cùng. Đêm thứ hai mươi bảy của tháng này là đêm thuận lợi để thú nhận và có lẽ để tha thứ nữa. Nhưng vì các thiên thần sẽ có mặt bên chúng ta để chỉnh đốn lại, nên bố sẽ thận trọng. Bố muốn đưa mọi sự việc trở về đúng vị trí của chúng trước khi các thiên thần can thiệp vào. Họ có thể rất nghiêm khắc dưới một bề ngoài khoáng đạt tinh khiết. Chỉnh đốn lại nghĩa là bắt đầu nhận ra sai sót, nhận ra cái ảo ảnh độc ác nó đã giáng họa xuống đầu mọi người trong gia đình, Cho bố ít nước, cổ họng bố khô khốc. Con nói bố nghe, con bao nhiêu tuổi. Bố lẫn không tính nổi…
- Gần hai chục tuổi ạ…
- Hai mươi năm gian dối, và tệ hại nhất lại chính bố là kẻ nói dối, con, con không có lỗi gì trong chuyện này, không có lỗi gì hoặc gần như không có lỗi gì. Cuối cùng lãng quên không còn là một nỗi đắm say nữa, đấy là một căn bệnh. Xin lỗi, bố muốn nói với con một chuyện mà bố không bao giờ dám thú nhận với ai, ngay cả với người mẹ tội nghiệp của con. Ồ! Nhất là với mẹ con, một người đàn bà không có cá tính, không biết niềm vui, nhưng hết mực phục tùng, kể cũng khó chịu! Mẹ con luôn luôn sẵn sàng thi hành mọi lệnh của bố, chẳng bao giờ dám cưỡng lại, hoặc có lẽ chỉ âm thầm cưỡng lại một mình. Mẹ con được giáo dục theo đúng truyền thống của người vợ hầu chồng. Bố thấy chuyện đó là bình thường, tự nhiên. Có lẽ mẹ con đã cưỡng lại bằng cách ngấm ngầm trả thù: năm nào mẹ con cũng có mang và lần nào cũng đẻ con gái; mẹ con trút lên đầu bố toàn những thứ con không đáng có; bố phải chịu đựng; bố không cầu nguyện nữa mà khước từ mọi thứ từ tay mẹ con. Khi phải tới đền thờ, đáng nhẽ đọc một trong năm bài kinh, thì bố ngấm ngầm xây dựng những kế hoạch rất phức tạp để thoát ra khỏi tình huống nó làm khổ tất cả mọi người. Hôm nay bố thú nhận với con là bố đã từng có những thèm muốn sát nhân. Bố bị kích trước những suy nghĩ độc ác tại một nơi thiêng liêng, một nơi của đức độ và thanh bình. Bố duyệt lại tất cả những khả năng thực hiện một tội ác hoàn chỉnh. Chà, bố thật tàn bạo, nhưng yếu đuối. Và cái ác lại không cho phép sự yếu đuối. Cái ác mạnh được là nhờ tính quả quyết không nuối tiếc, không do dự. Còn bố, bố nghi ngờ. Dạo ấy dịch sốt chấy rận lan khắp cả nước, bố cố tạo điều kiện cho nó ập vào nhà. Bố đã không để mẹ và các chị con tiêm và uống các loại thuốc được phát để phòng bệnh. Bố, bố đã uống thuốc, bố phải sống để chôn cất mẹ và các chị con và để làm lại cuộc đời. Thật hèn hạ, thật khốn nạn! Nhưng ngẫu nhiên và định mệnh đến đã xua bênh tật lánh xa nhà ta. Bệnh sốt chấy rận ùa vào mấy nhà hàng xóm, bỏ qua nhà ta và tiếp tục công việc gieo rắc cái chết. Ôi, con gái ta, ta thấy xấu hổ về những lời vừa nói với con. Nhưng vào đêm thiêng này dù muốn hay không, sự thật vẫn phải được bộc lộ. Còn con, dù đau lòng, con vẫn phải nghe bố kể. Tai họa giáng xuống gia đình ta. Mấy chú em trai bố ra sức lập mưu tính kế. Các chú ấy gần như công khai tỏ ra hằn học với bố. Những lời nói và những cử chỉ lễ phép khuôn sáo của họ làm bố bực mình. Bố không chịu được tính giả nhân giả nghĩa của họ. Trong thâm tâm khi ngồi một mình ở đền, đầu óc
Bố lại nảy ra những ý nghĩa giống hệt của họ. Ở địa vị họ, chắc chắn bố sẽ có cùng những suy nghĩ những ham muốn, những đố kỵ. Nhưng các chú ấy chỉ đố kỵ về của cải chứ không đố kỵ về đám con gái của bố. Rót cho bố ít nước chè, đêm còn dài… Kéo rèm xuống, như vậy có lẽ đỡ phải nghe cái tên đần độn ấy rống lên. Lẽ ra tôn giáo phải tồn tại giữa sự im lặng và tĩnh tâm, chứ không phải giữa sự huyên náo nó làm các thiên thần định mệnh hết sức phật ý. Con có rõ các thiên thần định mệnh phải hoàn tất một công việc như thế nào trong vài tiếng không? Quét dọn sạch! Chỉnh đốn lại! Dẫu sao các thiên thần làm việc rất có hiệu quả. Bố cảm thấy các vị hiện đang có mặt tại căn phòng này. Bố giúp các vị quét dọn. Bố muốn ra đi, sạch sẽ, được tẩy rửa hết nỗi hổ thẹn mà bố đã mang trong lòng gần trọn cuộc đời. Hồi còn trẻ, bố có nhiều tham vọng: đi đây đi đó, khám phá thế giới, trở thành nhạc sĩ, có một đứa con trai, trở thành bố và người bạn của nó, chuyên tâm chăm sóc nó, tạo mọi điều kiện để nó thực hiện thiên hướng của nó… Bố nuôi dưỡng một niềm hy vọng dữ dội đến mức ám ảnh, không thể san sẻ với ai được. Mẹ con chẳng có ước muốn gì. Tàn lụi. Mẹ con lúc nào cũng tàn lụi, héo hon. Liệu mẹ con có được một ngày sung sướng không? Mãi đến lúc này, bố còn tự hỏi điều đó. Còn bố, bố không phải là người đàn ông có khả năng xây đắp hạnh phúc cho mẹ con, có khả năng đem lại tiếng cười cho mẹ con. Không, bản thân bố cũng tàn lụi; bố dường như bị một tai ương vây hãm. Bố quyết định phản ứng lại. Chỉ sự ra đời của một đứa con trai mới có thể đem lại được cho bố niềm vui và sự sống. Và cứ nghĩ đến việc thụ thai đứa trẻ đó, dù có trái ý của thánh thần, là bố đã thấy cuộc đời bố đổi thay. Thái độ của bố đối với mẹ con và lũ con gái của bà ấy thì vẫn thế. Thờ ơ và không rộng lượng. Nhưng với bản thân bố thì khá hơn. Bố không đến đền để xây dựng những kế hoạch hủy diệt nữa. Bố xây dựng những kế hoạch khác để đảm bảo điều tốt đẹp nhất cho con, để có thể mơ ước khi suy nghĩ về con. Bố hình dung con cao lớn và đẹp trai. Thoại đầu con tồn tại trong đầu óc bố, và sau khi ra đời, tuy con rời khỏi bụng mẹ nhưng vẫn không rời khỏi đầu óc bố. Con nằm lại trong đó suốt cuộc đời con, mãi tận thời gian gần đây. Đúng, bố đã hình dung con cao lớn và đẹp trai. Con không cao lớn và vẻ đẹp của con thật bí ẩn… Mấy giờ rồi. Thôi, khi cần trả lời, bố biết rõ giờ ngay khi đang ngủ, chắc phải ba giờ mấy phút. Các vị thiên thần hẳn đã làm xong được nửa công việc rồi. Các vị thường đi từng cặp. Nhất là để vận chuyển linh hồn. Một vị đậu ở vai phải, còn vị kia bên vai trái rồi cùng một lúc hai vị từ từ và ân cần đưa hồn về trời. Nhưng đêm nay các vị quét dọn. Các vị không có thời gian quan tâm đến hơi thở hắt của một ông già. Bố còn mấy giờ nữa để nói với con, đến khi mặt trời mọc, sau lần cầu nguyện thứ nhất trong ngày, một buổi cầu nguyện thứ nhất trong ngày, một buổi cầu nguyện ngắn, để chào mừng làn ánh sáng đầu tiên… Chà! Bố nối với con về ngày con ra đời… Thật vui mừng, thật hạnh phúc biết bao! Khi bà đỡ gọi bố vào để ghi nhận rằng tuyền thống vẫn được tôn trọng thì bố thấy, không phải do bố đã tưởng tượng hay mơ màng đâu, đúng là bố thấy bà lão bồng trên tay một đứa con trai chứ không phải đứa con gái. Bố đã bị con điên loạn ám ảnh. Chưa bao giờ bố nhận thấy ở nơi con, trên cơ thể con có những thuộc tính nữ giới. Bố hoàn toàn mù quáng. Bây giờ cũng vậy. Bố giữ mãi mãi cái kỷ niệm kỳ diệu ngày con ra đời. Bề ngoài bố chẳng có gì thay đổi; một thương nhân giàu có mãn nguyện về sự ra đời của con. Nhưng thực ra, giữa những đêm cô đơn bố phải đối chất với hình ảnh không thể chịu đựng được của con quỷ. Ôi! Bố vẫn đi lại bình thường, nhưng trong lòng, cái ác hủy hoại cả thể xác lẫn linh hồn bố. Đấy là ý thức về sự phạm tội, rồi lỗi lầm, rồi sợ hãi. Bố phải chịu đựng tất cả những cái đó. Một gánh quá nặng. Bố bỏ không cầu nguyện. Bố không đủ can đảm. Còn con, con lớn lên trong bộ áo quần bằng ánh sáng, một hoàng tử nhỏ, một bé trai, không phải qua tuổi ấu thơ khốn khổ của một bé gái. Không còn có thể quay lui và phanh phui tất cả nữa rồi. Không thể trả món nợ với sự thật. Sự thật, con trai của bố, con gái của bố, không ai hay biết cả. Không phải đơn giản đâu. Kể cũng lạ, khi sắp chết người ta trở nên minh mẫn hơn. Nhưng điều bố vừa nói với con không phải xuất phát tự đấy lòng, bố đọc được, bố lần đọc được chúng viết trên bức tường trắng chỗ các thiên thần đang đứng. Bố trông thấy mấy vị ấy. Bố phải nói với con bố căm giận mẹ con biết chừng nào. Bố đã chẳng bao giờ yêu mẹ con. Bố biết rằng con tự hỏi giữa bố và mẹ con có tình yêu không? Tình yêu! Văn học, nhất là thơ ca của chúng ta ca ngợi tình yêu và lòng dũng cảm. Không, ngay cả sự âu yếm cũng không. Bố đã hoàn toàn quên đứt sự tồn tại, tên họ, giọng nói của mẹ con. Đôi lúc, do hoàn toàn lãng quên bố mới chịu đựng được phần còn lại. Phần còn lại là nước mắt ít nhất, mẹ con cũng không đến mức trơ tráo để khóc lóc ầm ĩ; bố công nhận ưu điểm đó, nước mắt chạy trên má nhưng mặt mẹ con không hề để lộ một tình cảm gì - những giọt nước mắt âm thầm, một khuôn mặt lúc nào cũng như lúc nào, không vui không buồn, tẻ nhạt, đầu bịt khăn choàng, kèm thêm sự lề mề trong khi đi đứng, ăn uống; chẳng bao giờ thấy mẹ con cười hay nhếch mép cười. Rồi đến các chị con, sao chúng giống mẹ chúng thế. Bố nổi cáu: bố thấy điên tiết, bố phải ngừng lời không nói tới cái gia đình này nữa. Con, bố căm ghét những người kia thế nào, bố thương yêu con thế nấy. Nhưng tình thương ấy thật nặng nề, thật kỳ quặc. Con, bố đã sinh ra trong ánh sáng, trong niềm vu làm rạo rực tâm hồn. Trong một đêm cơ thể mẹ con không còn là nấm mồ hoặc một thung lũng lạnh lẽo. Dưới hơi ấm của đôi bàn tay bố, cơ thể mẹ con được thức tỉnh, trở thành một vườn ngát thơm; lần đầu tiên, mẹ con đã thốt lên một tiếng kêu sung sướng hoặc khoái lạc. Từ lúc ấy bố biết rằng lần ăn nằm đó sẽ sinh ra một đứa con đặc biệt. Bố rất tin các suy nghĩ ở trong đầu và ảnh hưởng của chúng khi bắt tay vào một hành động quan trọng. Từ đêm đó, bố quyết định sẽ chú ý hơn nữa tới mẹ con. Thời kỳ thai nghén diễn ra bình thường. Một hôm, khi về nhà bố thấy mẹ con đang nhấc một chiếc rương nặng. Bố vội chạy lại ngăn không cho mẹ con làm việc đó; nhấc nặng vậy có thể nguy hại cho đứa trẻ thông minh mà mẹ con đang thai nghén cho bố. Con biết rằng sau khi con ra đời, bố chẳng còn chú ý đặc biệt tới mẹ con nữa. Những quan hệ của bố mẹ diễn ra như thường lệ giữa sự im lặng giữa các tiếng thở dài và nước mắt. Mối căm giận, mối căn giận cũ, câm lặng, ầm ĩ bên trong lại nảy sinh ở nơi bố như trước đây. Bố lúc nào cũng quẩn quanh bên con. Mẹ con, bụng to cứ ì ạch ru rú trong phòng mình và chẳng nói chẳng rằng để mặc các chị con muốn làm gì thì làm. Bố cho rằng thái độ đó làm các chị con lo sợ. Bố, bố quan sát diễn biến của tấn kịch. Bố làm ra vẻ hờ hững. Thật ra bố không làm ra vẻ, mà bố thực sự hờ hững, bố cảm thấy mình xa lạ với ngôi nhà này. Con, con là niềm vui, là ánh sáng trong đôi mắt bố. Bố học cách chăm sóc một đứa trẻ. Trong xã hội ta, không người bố nào làm chuyện đó. Thế nhưng bố coi như con bị mồ côi mẹ. Sau lễ cắt quy đầu và trò lừa dối, bố bắt đầu phần nào mất tỉnh táo. Niềm đắm say của bố bị nhiễm nỗi ngờ vực. Đến lượt bố, bố sống cách biệt, bố đắm mình trong câm lặng. Là một đứa trẻ vui nhộn và vô tư, con lang thang hết phòng này sang phòng kia… Con nghĩ ra các trò chơi; con luôn luôn sống một mình, có lúc con còn chơi trò pupê. Con cải trang thành một bé gái, sau đó thành nữ y tá, rồi thành người mẹ. Con thích cải trang. Biết bao lần bố đã phải nhắc con rằng con là một người đàn ông nhỏ tuổi, một đứa con trai. Con cười chế nhạo bố. Con chế giễu bố. Hình ảnh bố có được về con biến mất, rồi lại quay về với bố, cứ rối bời trước những trò chơi của con. Gió thổi tung hình ảnh đó tốc lên như thổi bật nấp đậy một kho báu. Gió to cuốn băng nó đi. Lúc đó con xuất hiện, vẻ bối rối hốt hoảng, sau đó con trở nên bình tâm… Biết bao khôn ngoan nằm trong cái cơ thể nhỏ bé kia nó tránh thoát mọi ve vuốt. Con còn nhớ bố đã lo như thế nào khi con chơi trò biến mất hút. Con trốn trong chiếc rương gỗ sơn để thoát khỏi cặp mắt của Thượng đế. Từ đó người ta dạy cho con biết rằng Thượng đế ở khắp mọi nơi. Người biết mọi chuyện và nhìn thấy mọi điều, con đã giở đủ mọi trò xiếc để lẩn tránh mặt Người. Con sợ hoặc con làm ra vẻ thế thôi, bố không biết nữa…
Nói đến đây bố tôi nhắm mắt lại. Khuôn mặt bố nằm nghiêng áp sát mặt tôi. Bố đã ngủ. Tôi theo dõi hơi thở của bố. Bố tôi thở yếu ớt, chiếc chăn trắng bằng len dày đắp trên người bố chỉ hơi động đậy. Tôi nghe ngóng chờ hơi thở cuối cùng, hơi thở trút linh hồn ra khỏi thể xác. Tôi cho rằng phải ra hé mở cửa sổ để linh hồn thoát ra ngoài. Lúc tôi định đứng dậy, bố níu chặt cánh tay tôi. Bố bừng tỉnh giữ tôi lại. Tôi lại bị cầm tù trước một kế hoạch của bố. Lòng tôi tràn ngập một cảm giác khó chịu và sợ hãi. Tôi bị tóm gọn trong nanh vuốt một người đang hấp hối. Ánh nến yếu dần. Ánh sáng ban mai từ từ ló trên nền trời. Sao mờ nhạt. Tôi nhớ lại những lời bố tôi kể. Tôi có thể tha thứ cho ông cụ chuyện gì? Về tầm lòng, về lý trí hoặc về thái độ thờ ơ? Tấm lòng đã nguội lạnh; chút xíu tính người còn lại thì tôi đã giữ làm dự trữ; lý trí đã can ngăn tôi rời khỏi đầu giường của một con người đang thương lượng với thần chết; thái độ thời ơ chẳng đem lại gì và đem lại tất, vả lại tôi không ở trạng thái hờ hững với bản thân mình. Tôi buộc phải ngồi nghe những lời cuối cùng của con người này, và trông sóc giấc ngủ của ông. Tôi sợ ngủ thiếp đi và khi tỉnh dậy thì tay trong tay người chết. Bên ngoài không còn nghe thấy tiếng đọc kinh Coran nữa. Các trẻ nhỏ đã trở về. Buổi cầu kinh đã kết thúc. Đêm Định mệnh trả lại chìa khóa của thành phố cho ban ngày. Ánh sáng yếu ớt, êm dịu và tinh tế từ từ trải khắp các quả đồi, khắp các sân thượng, các nghĩa trang. Đại bác bắn chào mừng mặt trời mọc và báo bắt đầu nhịn ăn. Bố tôi giật mình tỉnh dậy. Trên khuôn mặt ông không thấy lộ vẻ sợ hãi mà là nỗi hốt hoảng. Giờ phút của ông như người ta vẫn thường nói, đã tới. Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến công việc của thần chết. Nó không bỏ qua một chút gì, nó rà đi rà lại cơ thể nằm dài trên giường. Ai cũng đều cố chống cự lại. Bố tôi đưa mắt van xin; ông xin thêm một giờ, mấy phút nữa; ông còn điều gì muốn nói với tôi.
- Bố ngủ được một chút và bố nằm mơ thấy chú em trai bố; mặt chú nửa vàng nửa xanh; chú cười, bố nghĩ là chú chế giễu bố; thím ấy đứng sau lưng và thúc chú, chú dọa bố. Đêm nay bố tránh không muốn nói với con về hai con quỷ ấy, nhưng bố thấy con cần phải đề phòng tính tham lam và tính bất nhân của chúng. Máu chúng được nuôi dưỡng bằng hận thù và sự độc ác. Chúng thật đáng sợ. Chúng keo bẩn và nhẫn tâm, đạo sức giả, ranh mãnh và không có lòng tự trọng. Cả đời chúng chúng nhặt nhạnh tiền và cất giấu. Chúng không từ một thủ đoạn nào; chúng không lùi bước trước bất kỳ một điều gì. Ông nội con thấy xấu hồ về đứa con trai đó; ông nói với bố: “không biết làm sao mà nó lại có cái tính xấu đó?”. Chú là nỗi tủi nhục của gia đình. Chú giả nghèo giả khổ và chờ chợ vãn để mau rau rẻ. Chú cò kè mặc cả, than vãn và khóc nếu cần. Chú kêu ca với mọi người bố gây nên mọi nỗi bất hạnh cho chú, bố làm cho chú ngèo khổ. Một bận bố nghe thấy chú phàn nàn với một bác làng xóm: “Anh cả tôi đã bóc lột phần gia tài của tôi; anh ấy tham lam và nhẫn tâm; ngay dù anh ấy chết tôi cũng không được quyền hưởng gia tài. Anh ấy vừa có con trai. Tôi xin giãi bày nỗi oan ức của tôi với Thượng đế, chỉ một mình Người mới phán xử được cho tôi ở cõi dương này hay ở cõi âm!”. Con biết không, họa hoằn chú thím ấy mới mời gia đình nhà ta sang ăn bữa trưa. Thím ấy nấu thịt qua quýt rồi bày vào giữa cả đống rau. Thịt dai đến nỗi vẫn còn nguyên trên đĩa. Hôm sau, thím ấy nấu lại như mọi ngày để gia đình chú thím ấy ăn. Ai cũng rõ chuyện đó. Cả thím lẫn chú ấy đều là đồ vô liêm sỉ. Con hãy đề phòng, tránh xa chú thím ấy, họ là những kẻ bất lương…
Sau ít phúc im lặng, bố tôi lại vội vã nói. Tôi không hiểu biết lời bố. Bố muốn nói tới điểm chủ yếu, nhưng mắt bố nhớn nhắc hết nhìn sang phía bên kia lại nhìn sang phía tôi, tay bố vẫn xiết chặt tay tôi:
- Bố mong rằng con sẽ tha thứ cho bố… Rồi đây, người chiếm giữ phần hồn của bố sẽ đưa nó đến đâu tùy ý, đưa vào khu vườn đầy hoa, vào những khúc sóng yên tĩnh hoặc quẳng vào miệng núi lửa thì tùy. Nhưng trước hết, hãy ban cho bố sự lãng quên. Đấy chính là sự tha thứ. Bây giờ con được tự do. Con đi đi, rời bở căn nhà đáng nguyền rủa này, con đi thật xa. Đi! Đi,đi!... Và đừng quay trở lại để chứng kiến thảm họa bố gây ra. Quên đi và tranh thủ thời gian mà sống… Quên đi cái thành phố này… Trong đêm nay bố biết rằng số phận con sẽ khá hơn tất cả phụ nữ ở đất nước này. Bố tỉnh táo, không bịa đặt ra đâu. Bố nhìn thấy một làn ánh sáng kỳ lạ tỏa quanh khuôn mặt con. Con vừa được sinh ra, vào đêm nay, đêm thứ hai mươi bảy… Con là một phụ nữ… Hãy để cho sắc đẹp của con dẫn lối chỉ đường con đi. Chẳng có gì phải lo sợ. Đem Định mệnh đặt trên cho con là Zahra, hoa của muôn loài hoa, sự duyên dáng, đứa con của sự bất tử, con là thời gian tồn tại trên triền núi của sự im lặng… trên đỉnh cao của lửa… giữa các rặng cây… trên khuôn mặt của trời cao đang bước xuống; Trời nghiêng mình và bắt lấy bố… Ô kia, sao lại là con? Chính ta con chìa ra. Chao ôi: Con gái bố, con đưa bố đi… nhưng con định đưa bố đi đâu? Bố quá mệt mỏi để đi theo con… Bố thích bàn tay con để gần mắt bố… Trời tối quá, bố thấy lạnh… Con ở đâu rồi… Bố không nhìn thấy mặt con. Con dắt bố đi… đấy là tuyết, cánh đồng trũng ấy? Nó không còn màu trắng nữa… Bố không thấy gì hết… Mặt con cau có, con nổi giận… Con vội vã… Chẳng nhẽ đấy là sự tha thứ? Zah… ra…
Một tia nắng lọt vào phòng. Thế là hết. Tôi rút tay tôi ra khỏi tay bố một cách khó khăn. Tô kéo khăn trải giường đắp lên mặt bố rồi tắt nến.
❀ ❀ ❀
[1] Tháng chín: theo lịch Hồi Giáo, ban ngày phải nhịn ăn.