Đêm Thiêng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Khu Vườn Thơm Ngát

❊ ❊ ❊

Ôi, mặt trời rọi nơi mặt trăng, ôi trăng của các vầng trăng, vì sao đầy đêm tối và ánh sáng, tấm áo choàng thêu chỉ vàng là nới ở của nàng, là mái nhà của nàng, tấm chăn dày trong những đêm đông dài khi ta sẽ vắng mặt… Nhưng ta sẽ không bao giờ rời nàng, ta đã chờ đợi quá lâu nên sẽ không rời nàng, dù chỉ một đêm…

Cuộc hành trình kéo dài suốt một ngày đường. Chốc chốc chàng lại nói với tôi, vẫn quanh đi quẩn lại những từ đã dùng, lúc thì gọi tôi là “công chúa phương Nam”, lúc là “trăng của các vầng trăng”, lúc là “làn ánh sáng ban mai đầu tiên” - tôi ngồi ở phía sau, người quấn trong tấm áo choàng, tay ôm ngang người chàng. Con ngựa cái khi phi đã làm cho đôi tay tôi ve vuốt vùng bụng rắn chắc của chàng theo động tác từ trên xuống dưới. Tôi thấy rộn lên cảm giác kỳ lạ và tôi cứ phó mặc nó, không muốn tự đặt ra những câu hỏi như trường hợp một giấc mơ tiếp diễn khi người ta nửa thức nửa ngủ. Đây là lần đầu tiên tôi cưỡi ngựa. Do đó tự trong lòng tôi tha hồ tích tụ những cảm xúc, chúng sưởi ấm toàn thân. Phiêu lưu, trước hết là cảm giác kỳ lạ này từ đó nẩy sinh sự hoan lạc. Tôi ngả đầu vào lưng chàng nhắm mắt lại và khẽ hát một bài ca tuổi thơ. Hôm qua, tôi đã giúp cho linh hồn một người bay về trời, hôm nay tôi ôm một người lạ, có lẽ, là một chàng hoàng tử mà các vị thần của đêm thứ hai mươi bảy đã phái tới, một chàng hoàng tử hoặc một tên bạo chúa, một người thích phiêu lưu, một tên cướp trong những con đường núi, nhưng là một người đàn ông, một cơ thể đàn ông mà tôi chỉ thoáng nhìn thấy đôi mắt vì chàng che mặt… một người được mệnh danh là quý phái trên sa mạc.

Kẻ nô lệ vừa được giải thoát liền bị bắt cóc có thể để nhốt vào một nhà tu mới, nhốt vào một tòa lâu đài có tường dày và cao, có lính mang vũ khí canh gác, một tòa lâu đài không có cửa ra vào hoặc cửa sổ, chỉ có độc mỗi lối vào, một hoặc hai phiến đá di động để chàng kỵ sĩ và con mồi của chàng lọt qua…

Tôi ngủ gà ngủ gật. Tôi mơ màng. Tôi lãng quên, một làn gió mát mơn trên mái tóc. Một giọt nước mắt sung sướng trào ra do tiết trời mát mẻ lăn trên mặt tôi. Trời màu xanh nước biển, đỏ và tím hoa cà. Mặt trời sắp lặn. Trong cái ngày nhịn ăn đó, tôi không cảm thấy đói và khát. Chàng kỵ sĩ dừng lại một lát rồi nói với tôi, cứ như tôi đã hiểu rõ mọi thói quen của chàng:

- Chúng ta sẽ tạm nghỉ ở chỗ các cháu nhỏ. May ra, ta có thể phá bỏ lệ nhịn ăn ở chỗ họ.

- Các cháu nào ạ?

Chàng im lặng không đáp.

Làng nằm dưới một thung lũng nhỏ, muốn vào làng phải đi qua một con đường gần như bí mật. Các cháu nhỏ dựng những chướng ngại vậy và cắt người canh giữ. Mỗi lần qua trạm canh phải xưng mật hiệu, gồm bốn câu, tất cả những câu này ghép lại thành một bài thơ mà chàng kỵ sĩ biết rất rõ:

Chúng ta là trẻ nhỏ, những vị khách của đất

Chúng ta là đất bụi và lại trở về đất bụi.

Đối với chúng ta, những người ở cõi trần, không có hạnh phúc dài lâu,

nhưng những đêm hạnh phúc xóa đi nỗi đau.

Tôi chưa nhận ra ngay đấy là bài thơ của Abu-lơ Ala-al-Marri. Khi mới lớn tôi đã đọc Rsalat alGuph-ran, nhưng không nhớ những câu thơ ấy. tối đến, một cháu nhỏ tiến lại gần chàng kỵ sĩ và nói:

- Cheik[1] thấy địa ngục thế nào, những người chết đã nói gì với Cheik và những người bị đày ải, đã làm gì Cheik?

- Ăn tối xong, anh sẽ kể các em nghe.

Trong làng này chỉ toàn các cháu nhỏ. Hai chúng tôi là những người đã trưởng thành duy nhất. Các nhà đắp bằng đất đỏ trông rất giản dị. Phải có tới một trăm cháu nhỏ, cả trai lẫn gái. Những mảnh vườn cao trang trí rất đẹp và được chăm sóc hết sức chu đáo. Các cháu sống theo kiểu tự cấp tự túc, xa thành phố, xa đường xá, xa cả quê hương. Các cháu sống trong một tổ chức hoàn hảo, không có đẳng cấp, không có cảnh sát lẫn quân đội. Không có luật hành văn. Đây đúng là một nước cộng hòa bé nhỏ như mơ ước của các công dân trẻ thơ. Tôi ngạc nhiên. CHàng kỵ sĩ nhận thấy nỗi bồn chồn muốn biết và muốn hiểu của tôi. Hai chúng tôi ngồi tách ra một chỗ, chàng bỏ mạng và lần đầu tiên tôi được thấy mặt chàng. Trong khi chàng nói, tôi chăm chú ngắm nét mặt chàng: mắt to màu hạt dẻ, lông mày rậm và đều đặn, miệng nhỏ, ria mép dầy, da đằm, màu nâu sẫm. Chàng nói giọng dịu dàng, mắt không thực sự nhìn tôi:

- Tôi có bẩy điều bí mật. Để xứng đáng với tình bạn của nàng và để đực nàng tha thứ về tội đã đường đột bắt cóc nàng, tôi sẽ thổ lộ với nàng từng điều một. Chuyện đó cũng cần phải có thời gian, thời gian để chúng ta hiểu nhau và để tình bạn chiếm được trái tim chúng ta. Điều bí mật thứ nhất là cái làng này. Không ai biết nó cả. Sống ở đây chỉ toàn những người có trái tim đau khổ và không nuôi ảo vọng vào loài người. thường người ta không giải thích nguồn gốc của bí mật, nhưng tôi phải giải thích ở mức tối thiểu để nàng yên lòng.

- Nhưng em không thấy lo sợ.

Đúng vậy. Tôi không hề lo sợ, tôi chỉ thấy rộn lên một cảm giác trùng hợp sâu sắc giữa một hình ảnh và ánh phản chiếu giữa một cơ thể và bóng của nó, giữa một giấc mơ ám ảnh suốt một đêm cô đơn của tôi và câu chuyện mà tôi đang sống với một thái độ tò mò sung sướng. Tôi như đứa trẻ lần đầu tiên đi xa. Dẫu sao đêm đầu tiên này đối với tôi cũng là bước mở đầu một cuộc phiêu lưu kỳ dị. Chàng kỵ sĩ ma các cháu gọi là Cheik chắc phải tường trình về sứ mệnh của mình. Chàng trở về làng sau một thời gian vắng mặt lâu ngày.

Một cậu bé tóc hung, chạc độ mười tuổi, có cặp mắt tròn xoe tiến lại bên tôi và nói:

- Xin kính chào nàng! Tôi là đại biểu của tình bạn và tùy tình hình là đại biểu của tình yêu.

- Chức năng của em là gì? - Tôi hỏi cháu nhỏ.

- Muốn hiểu rõ sự việc diễn ra ở trong làng này, thì trước hết nàng phải quân nàng từ đâu tới đây, và ở đó nghĩa là ở bên ngoài thung lũng, nàng đã sống ra sao. Ở đây chúng tôi sống dưới chế độ của chuyên tắc và tình cảm. Nguyên tắc đầu tiên là lãng quên. Dù nàng đã sống cả trăm năm hay có trăm ngày, bước chân vào đây, nàng phải xóa bỏ tất khỏi đầu óc. Nếu nàng không thể xóa bỏ được, chúng tôi đã có những loại cỏ cây giúp nàng.

- Nhưng em làm gì ở đây?

Tôi trồng những cây giúp cho tình cảm trở nên phong phú và hài hòa. ở đây chúng tôi có một cái chung đó là tất cả chúng tôi đều tới đây với một nỗi đau, một sự bất công; chúng tôi có cái may là bắt được thời gian dừng lại và sửa những tổn thất. Thật ra làng này là một con tàu. Nó lênh đênh trên những vùng nước dông bão. Chúng tôi không có sợi dây nối liền với quá khứ, với đất liền. Làng là một hòn đảo. Đôi lúc chúng tôi cử chàng Cheik đi thăm dò. Thường chàng Cheik đưa về đây các bạn bọ bỏ rơi hoặc buộc phải bỏ nhà ra đi. Đây là lần đầu tiên chàng Cheik đưa về làng một nàng công chúa. Cúng tôi chúc mừng nàng đã tới đây!

Chú bé hôn tay tôi rồi biến mất. Một em bé gái tóc xoăn màu nâu, cùng trạc tuổi chú bé, tiến lại gần tôi. Chắc tôi đã đánh thức lòng tò mò của tất cả các em. Cô bé lẳng lặng nhìn tôi không nói gì, đi quanh tôi mấy vòng, rồi đưa tay sờ lướt nhẹ tấm áo choàng của tôi. Sau đó, cứ như hai chúng tôi đã quen nhau từ lâu, em ghé sát vào tai tôi và nói:

- Đừng để chàng Cheik sờ môi, chị nhé: chàng Cheik rất đẹp trai và quyến rũ. Rồi chị sẽ rõ, qua thời gian và kinh nghiệm chị sẽ biết cách giữ mình trước đàn ông. Ở đây, không phải suy nghĩ nhiều về vấn đề này. Chúng em là trẻ con và chúng em vẫn là trẻ con. Thật đơn giản, thật thuận lợi…

Khi trông thấy chàng Cheik, em bỏ chạy và nói:

- Em hy vọng rằng chị sẽ ở lại đây với em…

Bản thân tôi cũng gọi chàng kỵ sĩ của tôi là “Cheik” Thế mà chàng Cheik chưa cao tuổi, chàng không có chòm râu bạc và dáng đi của chàng nhanh nhẹn không kém gì một nhà thể thao năng động.

Chàng mang bữa ăn tội lại. Bữa ăn có xúp đặc, chà là và vả khô. Sau một hồi im lặng chàng hỏi xem chú bé tóc hung và cô bé đã nói gì với tôi.

- Dạ, chẳng nói gì hay nói đúng hơn, mấy lời kỳ cục và không đâu vào đâu.

Tôi quá mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi ngay tại chỗ, người cuốn trong tấm áo choàng. Đấy là một đêm đầy mộng mị, giấc mơ nọ lồng vào giấc mơ kia. Mọi thứ cứ lung bung trong đầu óc tôi. Sáng ra, khi ngủ dậy, tôi chịu không phân biệt được đâu là mộng và đâu là cảnh thực. Cây cỏ xanh tươi, oa lá, cây cối, chim muông, những con suối, tất cả cảnh quang xung quanh đã kích thích trí tưởng tượng và làm rối loạn cảm giác và nhận thức của tôi. Dù sao tôi cũng quyết định thôi không phân biệt giữa thực và ảo và nhất là không muốn biết rõ xem cụ thể mình đang ở đâu, làm gì và lúc này đang sống với những ai. Qua cửa sổ, tôi thấy chàng Cheik đang chuyển củi trong lúc các em nhỏ đang làm đất, quét dọn xóm làng hoặc chuẩn bị bữa trưa. Ai nấy đều mỗi người mỗi việc. Tôi bước ra ngoài để đi thăm làng vào ban ngày. Một số bé nhỏ thấy tôi liền mỉm cười, số khác chắp hai tay lại cúi chào tôi. Tôi cố tập cách đi đứng tự nhiên, không co thu lu người, không bận tâm tới những cặp mắt đang nhìn tôi. Tôi rất ngạc nhiên là mình lấy lại được vẻ duyên dáng bẩm sinh! Thân thể tôi tự nó được giải thoát. Những sợi dây lớn, nhỏ dần dần được tháo gỡ. Về thể xác, tôi cảm thấy các cơ bắp của tôi không rắn chắc nữa. Sự biến hóa đã diễn ra trong khi tôi bước đi. Tôi hít thở thoải mái hơn. Tôi đưa tay vuốt nhẹ đôi vú nhỏ. Tôi cảm thấy thích thú. Tôi xoa bóp chúng hy vọng thấy chúng cương to xuất đầu lộ diện, nhô lên một cách kiêu hãnh và kích thích những người qua đường. Tôi còn nhớ tới thời xa xưa lúc Lanla Zinep - một bà hàng xóm người rất to béo - thỉnh thoảng sang giúp mẹ tôi. Bà ẵm tôi, áp chặt đầu tôi vào giữa cặp vú to và nặng của bà và ôm tôi vào lòng, sung sướng hoặc thèm muốn. Bà không có con, chồng bà đã bỏ bà và lấy hai người vợ khác và có một đống con. Do đó bà ôm tôi vào lòng, cõng tôi, vỗ vỗ má tôi, kẹp chặt tôi vào giữa đôi đùi xoạc rộng. Tôi là một thứ đồ vật đồ chơi của bà. Người bà vã mồ hôi và không nhận thấy tôi ghê tởm bà. Tôi không nói ra. Nói chung trò chơi này giúp tôi thay đổi sinh hoạt quá sang trọng và những sự chăm sóc tỉ mỉ của gia đình. Một hôm bố tôi bất chọt bước vào và thấy tôi đang bị ghì giữa cặp đùi nầy nẫy của Lanla Zinep. Ông cụ nhảy bổ tới, giằng tôi ra và tát người đàn bà tội nghiệp một cái. ĐÚng, bà có cặp vú đồ sộ. Tràn trề. Tôi bắt đầu mơ ước thứ của ban của Đức Alla với vô vàn thịt và tuyến đó.

Tôi sờ ngực tôi. Nó từ từ nhô lên. Tôi phanh áo sơ mi phơi vú ra trước gió ban mai, một làm gió lành ve vuốt. Tôi nổi gai người và đầu vú cứng lại. Gió ùa vào người tôi từ trên xuống dưới. Chiếc áo sơ mi của tôi căng phồng. Tôi buông tóc. Tóc tôi không dài lắm, nhưng gió thổi bay phơ phất. Tôi đi mà chẳng biết mình đi đâu. Một thèm muốn điên rồ xâm chiếm tôi. Tôi cởi bỏ quần xaruan để làm vui lòng gió, để làm vui lòng mình và để cảm thấy bàn tay nhẹ nhàng và lành lạnh của làn gió sớm mai này mơn man trên bụng và đánh thức những cảm giác của tôi. Tôi đang ở trong một khu rừng cảnh vậy thật thanh bình. Tôi bước những bước đầu tiên của người đàn bà tự do. Tự do, thật cũng đơn giản như ta đi giữa một buổi sáng và tự tháo bỏ mọi băng nịt gò bó thân thể mà không cần phải tự đặt những câu hỏi. tự do, đó là sự cô tịch sung sướng như hiện nay khi tôi được hiến thân cho gió, cho ánh sáng và nắng trời. Tôi cởi đôi giày hàm ếch ra. Đôi bàn chân mỏng manh của tôi giẫm lên lớp sỏi nhọn sắc. Tôi không cảm thấy đau. Đến chỗ rừng thông, tôi ngồi lên một mô đất ẩm. Một làn hơi mát dâng lên trong tôi như một niềm hoan lạc. Tôi lăn lộn giữa đám lá rụng. Dầu óc tôi ngấy ngất. Tôi nhổm dậy và chạy mãi khi gặp một hồ nước. Tôi không biết rằng sau cánh rừng có một hồ nước và một con suối. Nhưng thân thể tôi tiếp nhận những bản năng mới, những phản xạ mà thiên nhiên đã truyền cho. Cơ thể tôi cần nước. Tôi lao tới lột bỏ chiếc áo lót và nhảy xuống hồ. Tôi chưa bao giờ tập bơi. Tôi suýt chết đuối. Tôi bíu vào một cành cây và men ra chỗ dòng nước. Tôi ngồi quay lưng lại đón tia nước cuộc cuộc vừa mát lạnh vừa trong vắt. Tôi mơ màng. Tôi sung sướng, điên rồ, hoàn toàn không có gì ràng buộc, tôi là sự sống, niềm vui, ham muốn, tôi là làm gió thổi xuống mặt nước, tôi là nước trong lòng đất, là nước thanh khiết, là đất được con suối làm tăng thêm giá trị. Cơ thể tôi run lên vì vui sướng. Tim tôi đập rất mạnh. Hơi thở tôi không còn giữ được nhịp bình thường. Tôi chưa bao giờ thấy ngần ấy cảm xúc trào dâng trong lòng. Cơ thể tôi trước đây là một hình ảnh phẳng lì, hoang vắng, tàn phá, bị xâm chiếm bởi lớp vỏ bên ngoài và sự dối trá, lúc này đã trở về với đời thực. Tôi vẫn còn sống. Tôi cố hết sức kêu to và không nhận thấy rằng tôi gào lên: “Tôi vẫn còn sống… vẫn đang sống!... Hồn tôi đã quay trở lại. Nó thét vang trong lồng ngực… Tôi vẫn còn sống… vẫn đang sống!...”

Các em nhỏ trần truồng, cười đùa nhảy xuống hồ. Các em đứng quây quanh tôi và lặp lại lời tôi: “Chị ấy vẫn còn sống… đang sống…”. Các em khác tay cầm một chiếc khăn tắm màu trắng, đứng đợi tôi ở trên bờ. Các em cuốn khăn quanh người tôi, đặt tôi ngồi vào một chiếc ghế bành bằng mây đan rồi khênh tôi về phòng. Tấy đấy chàng Cheik mặc toàn đồ trắng niềm nở tiếp đón. Tôi hãy còn run lên vì lạnh và xúc động. Tôi hơi bị choáng váng. Tôi mệt mỏi và sung sướng. Ngạc nhiên và sửng sốt. Các sự kiện cứ dồn dập kéo tới. Thời gian không còn đủ kiên nhẫn. Còn tôi, tôi bước qua thời giàn ngoài thời gian đến bên lề giấc mơ. Chàng Cheik cầm tay tôi hôn. Tôi gối đầu lên đầu gối chàng. CHàng vừa vuốt làn tóc hãy còn ướt của tôi vừa nói:

- Tôi sung sướng là nàng đã tìm thấy con suối. Đấy là điều bí mật thứ hai của tôi. Bây giờ nàng không thể quay trở lại được nữa. Nước của con suối đó là nước lành. Nó có phép lạ. Nàng đã tự tìm thấy nó. Nàng đang đi đúng đường. Quan trọng nhất là nàng đừng ngoái nhìn lại. Ngoài nhìn lại, nàng có thể bị lâm nguy. Thật ra nàng sẽ không bị nguyền rủa như trong truyện truyền thuyết, nàng sẽ không bị biến thành tượng bằng muối hoặc bàng cát. Nhưng nàng có thể gây nên điều bất hạnh và điều bất hạnh này là một lỗi lầm, là phải gánh chịu một số phận không biết tới niềm vui, sự thật, và ham muốn. Tôi biết rõ điều tôi vừa nói, thưa công chúa!

Chờ chàng Cheik ngồi im. Tôi ngẩng đầu lên thì thấy những hàng nước mắt chảy trên mặt chàng. Chàng khóc thầm mắt nhắm chặt. Tôi rùng mình. Tôi đứng dậy và lấy tấm áo choàng đgienlabax thêu chỉ vàng khoác lên vai chàng. Chàng thiu thiu ngủ, những hàng nước mắt vẫn lăn trên má. Những hàng nước mắt dịu dàng. Hẳn chúng đến từ rất xa. Tôi tò mò trước vẻ thanh thản, bình tâm và thái độ phục tùng của chàng đối với những xúc động rào rạt mà chàng không thể ngăn chặn cũng như không kiềm chế được. Tôi không muốn căn vặn khỏi làm chàng phiền lòng. Trên giá sách có một cuốn vở lớn mở rộng. Nét chữ mảnh và nắn nót. Có những hình vẽ. Những ký hiệu, những câu hỏi. Tôi định đảo mắt liếc đọc, nhưng không dám. Làm như vậy còn tệ hơn là ăn cắp. Mới lại tôi có một linh cảm rất dữ dội tai họa đang lảng vảng ở quanh chúng tôi: giấc mơ quá đẹp; ác mộng hẳn là sắp ập tới. Bốn năm em nhỏ ùa vào phòng và truyền lệnh cho tôi rời ngay thung lũng:

- Nàng đã làm chàng Cheik khóc. Có thể nàng là một trong số người của quá khứ đã góp phần vào việc giằng giật tâm hồn, hơi thở và cuộc sống của chàng. Nàng phải rời khỏi đây trước khi chàng tinh dậy, trước khi chàng trở nên hung dữ…

Tôi cố tự minh oan, trình bày để các em hiểu rằng tôi chẳng tước đoạt gì của chàng, rằng chuyện này tự nó xảy ra và tôi chẳng hiểu một chút gì hết. Nhưng vô ích. Các em có những con mắt hằn thù, những con mắt đáng ngại, đầy căm hận và dữ tợnTất cả đều có vẻ hăm dọa. Tôi tiến đến bên chàng Cheik để đánh thức chàng dậy. Một em nhỏ nhảy bổ vào tôi và quật tôi ngã ra đất.

- Để chàng được yên. Có lẽ chàng đang hấp hối. Chúng tôi không muốn chàng lại biến mất, rời bỏ nơi đây trong nhiều năm!

Tôi bị đuổi ra khỏi vườn gọi là khu vườn ngát thơm như vậy đấy. Thưa các bạn, mong các bạn hãy tin rằng không phải tôi nằm mê mà tôi đã sống thực những giây phút đó. Đêm ấy, tôi ngủ trong chuồng nhốt súc vật cuối làng. Do tò mò, do xúc động, cả đêm tôi cố suy nghĩ tìm ra lời giải đáp. Càng cố tìm hiểu, đầu óc tôi càng tối bưng. Lúc nửa đêm, chú bé tóc hung - chú bé đã niềm nở đón tiếp tôi ngay hồi đầu của cuộc phiêu lưu này - bước vào chuồng nhốt súc vật. Tôi không ngạc nhiên. Tôi đợi chú.

- Nàng đừng nên mệt lòng tìm hiểu. Để tôi nói nàng nghe. Chàng Cheil là biểu tượng của chúng tôi: số phận của chúng tôi gắn liền với số phận của chàng. Nếu chàng gục ngã trước cám dỗ, chúng tôi sẽ bị diệt vong. Giữa chàng và chúng tôi có một sự cam kết, một lời thề nguyền; không bao giờ được tiết lộ cho người ngoài biết rõ bảy điều bí mật. Mỗi điều bí mật chàng tiết lộ là một chút da thịt chúng tôi bị tùng xẻo. Chúng tôi mất đi sắc diện trên mặt. Sau đó là răng, rồi tóc, rồi máu, ròi lý trí, sau đó là tâm hồn và cuối cùng là cuộc đời. Nhưng có một điều gì đấy ở trong nàng gây đổ vỡ. Tôi không rõ đó là điều gì. Tôi cảm thấy như vậy. Một ai họa hẳn trú ngụ nơi nàng. Mà nàng cũng không biết. Nó được nuôi dưỡng và lan truyền bằng những thất bại của người khác. Hẳn nàng cũng đã nhận thấy, chúng tôi là một bộ lạc ở ngoài thời gian. Đấy là chỗ mạnh và chỗ yếu của chúng tôi. Chàng Cheik là người duy nhất đắm mình trong thời gian. Chàng lớn lên, lo lắng và già đi. Chính vì vậy mà đôi khi chàng rời bỏ chúng tôi. Thường khi về chàng đem theo những hạt để gieo trồng. Lần này chàng đưa nàng về làng. Nơi đây, chúng tôi ở tách biệt với những người đang sống. Đấy là tất cả những gì tôi có thể nói với nàng. Cái cốt lõi của điều bí mật là phải chôn cho chặt. Chúng tôi là điều bí mật, do đó chúng tôi sống ở dưới đất. Làng này không có tên. Nó không tồn tại. Nó nằm trong bản thân mỗi chúng tôi. Rời khỏi chốn đây, nàng nên tự nhủ rằng mình là một kẻ thoát nạn.

❀ ❀ ❀

[1] Ngài (dùng để tôn xưng người đáng kính ở các nước theo đạo Hồi.)

—★— ĐÊM THIÊNG Nguyên tác: La Nuit Sacrée ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Tổng hợp Kiên Giang 1988
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.