Chúng tôi cứ diễn tấn kịch của chúng tôi ở nhà điếm trong một thời gian, do muốn dàn dựng trong im lặng và bí mật hơn là sợ mụ Atxidơ nghi ngờ. Mới ít hôm mà vai trò và địa vị của mụ đã giảm sút. Mụ không phản ứng, nhưng tôi biết chắc rằng mụ sẽ không để bị loại hoàn toàn khỏi sân khấu. Vào giai đoạn đó, mụ rất bận công việc. Ngoài việc ở nhà tắm hơi, mụ còn lo tổ chức các đám cưới.
Một tối, mụ trở về muộn, khi bước vào nhừ mụ liền bảo ngay với tôi như thể tôi đã nhờ mụ giúp cho một việc hoặc nhờ mụ góp ý một đôi lời:
- Xong rồi! Ta đã tìm được cái mà nhà ngươi đang cần!
- Chuyện gì cơ?
- Thôi, đừng làm bộ ngây ngô không biết gì nữa đi, đấy là vấn đề nhà ngươi lúc nào cũng mất ăn mất ngủ bận tâm suy nghĩ.
- Có biết bao chuyện gây mất ngủ…
- Đúng, nhưng chuyện này, chuyện này làm cô nàng ngứa ngáy như bị một con sâu bò dưới da và cứ muốn gãi bung da để tóm gọn nó. Chuyện này cô nàng mong lắm…
Tất nhiên tôi biết rõ chuyện gì rồi, nhưng tôi muốn khơi gợi tính dung tục của mụ để mụ không giữ được bình tĩnh. Tôi còn muốn làm chuyện đó còn là vì chàng Côngxuyn không bao giờ ngờ rằng chị mình là một mụ mai mốt vượt quá sự đoan trang. Tôi càng làm già.
- Thôi được rồi, nhà ngươi trêu ngươi ta, ta sẽ bóc trần cái trò của nhà ngươi. Ta đã tìm được một ông, ông ta góa vợ, nhưng vẫn còn cường tráng. Đồ nghề của ông ta đủ sức thỏa mãn mọi nhu cầu của giống cái. Ông ta tìm một người đàn bà góa, một người đàn bà không có mối liên hệ ràng buộc, một người đàn bà độc thân ở trên đời… Đấy là trường hợp của nhà người, đúng không nào?
Chàng Côngxuyn ngồi nghe những lời đi tiếng lại nhưng không nói gì.
- Tôi đâu muốn tính chuyện chồng con. Tôi chẳng yêu cầu mụ giúp một việc gì cả.
- Đúng, cô nàng chẳng yêu cầu ta giúp một việc gì. Nhưng ta là người quyết định trong nhà này là ai sẽ phải lập gia đình và ai sống độc thân.
Mụ lớn tiếng nói và đột nhiên trái tính. Mụ nhảy bổ tới chỗ tôi, lôi tuột tôi vào bếp khóa trái cửa lại. Mụ lồng lên tức giận cố kéo chàng Côngxuyn đồng tình chống lại tôi. Tôi thực sự hoảng sợ vì mụ đã biết một đôi điều về quá khứ của tôi. Chắc đã có người mách với mụ. Mụ hạ giọng khi nói với em trai. Tôi dán tai vào cửa nên nghe rõ lời mụ:
- Đấy là một ả tiếm quyền, một kẻ gian dối, một mụ nguy hiểm. Ả đã nói dối chúng ta. Ta có bằng chứng. Ả ghê tởm lắm chứ không như em nghĩ đâuMụ đàn bà này mang một cuộc đời mà ả đã lừa dối mọi người. Hình như ả đã giết chết cả bố lẫn mẹ. Mẹ ả chết vì bệnh điên, còn bố thì chẳng đau ốm gì, tự nhiên lăn ra chết. Đáy là một ả giết người mà ta cho ẩn náu dưới nóc nhà này, một ả trộm cắp. Em có biết ả đã cuỗm hết của thừa kế của gia đình và bỏ trốn không? Dù sao, em phải tin chị, cuộc đời của chị, ánh sáng trong đôi mắt chị…
- Thôi đủ rồi! Tôi không tin lời chị. Chị ghen ghét, chị bị điên rồi. Chị đã bịa ra chuyện đó để lại dồn tôi vào cảnh cô đơn và lệ thuộc. Không xong đâu.
Bị chàng Côngxuyn xô ra khi chàng định quay về phòng mình khóa trái cửa lại, mụ Atxidơ ra sức gào to:
- Ả ấy là một gã đàn ông! Ta có chứng cớ, ảnh, giấy tờ. Ả đã lừa dối chúng ta…
Chàng Côngxuyn phá lên cười điên dại khi bước vào phòng. Mụ Atxidơ vẫn gào to, ròi tôi nghe thấy tiếng mụ van vĩ:
- Đừng, em đừng, đừng, em làm chị hoảng sợ, đừng, đừng đụng tới dao cạo, em sẽ bị cứa đau đấy, đừng, chị van em… Đừng, không phải như vậy đâu… Chị đã bịa ra đấy. Em biết chị yêu quý em biết bao, và chị đã khốn khổ ra sao. Chị xin rủ lại những lời chị vừa nói.
- Nếu vậy chị mở cửa bếp ra.
- Chị mở ngay đây.
Tôi thấy chàng Côngxuyn kề con dao cạo râu vào cổ họng mình, vẻ đe dọa, giận dữ, không chịu khuất phục. Tôi cầm tay chàng và dẫn về phòng chàng. Chàng run rẩy, người đẫm mồ hôi. Tôi đón con dạo cạo ở trên tay chàng cất đi, rồi ngồi xuống bên chàng.
- Mắt tôi ráo hoảnh, - chàng nói với tôi, - nhưng lòng tôi thổn thức. Tôi khóc vì chị tôi đã bị điên. Tôi khóc vì sợ có cơ bị mất nàng. Tôi không chịu nổi hiu quạnh vắng bóng nàng. Tôi không biết tên nàng. Ngay từ đầu tôi đã gọi nàng là nàng “Anhvitê”, tôi có thể đặt cho nàng một cái tên, nhưng cái tên chẳng liên quan gì tới quan hệ cả. Sự hiện diện cua nàng trong ngôi nhà dành cho những kẻ điên này đã đem lại một chút sức sống hơn đem lại những tình cảm, hơi ấm và ân huệ.
Mụ Atxidơ lại bỏ đi. Sự việc đã xoay chuyển như thế này, nên tôi thú hết với chàng Côngxuyn. Tôi kể lại chàng nghe toàn bộ câu chuyện của tôi từ khi mới lọt lòng đến lúc bỏ trốn nhà ra đi, những đoạn đường lang thang, bị hãm hiếp và cuộc gặp gỡ với mụ Atxidơ. Tôi nói với chàng về sự hối hận, về nỗi buồn của tôi và niềm hy vọng lại đang nhen nhóm trong tôi trước tình bạn kín đáo và dịu dàng mà chàng dành cho tôi. Tôi nói với chàng rằng sớm hay muộn người ta sẽ tìm ra tôi và sẽ trừng trị tôi. Tôi thanh thản chờ ngày đó và bản thân tôi cũng không thể chịu đựng được cảnh phải xa chàng.
Chàng mỉm cười khi nghe tôi kể. Chàng coi đây là một câu chuyện bịa đặt mà tôi đã nghĩ ra để chống chế cho hai mươi năm đầu trong cuộc đời tôi, một câu chuyện ra đời qua trí tưởng tượng của một đứa trẻ buồn chán và muốn lao vào một trò chơi vừa nghiêm túc và lại vừa buồn cười.
- Tiếng cười quan trọng lắm, nó há vỡ bức tường sợ hãi, cố chấp và cuồng tín, - chàng nói tiếp, trong khi chúng tôi vẫn còn bị ám ảnh trước cơn điên loạn của mụ Atxidơ.
Chàng có khả năng rất lớn để thoát ra khỏi tình cảnh nặng nề và bê bối.
- Tôi không cần phải nhắm mắt. Tôi ở đây. Nhưng đầu óc tôi lại ở bên kia, trong phòng hay ở ngoài sân thượng. Tôi thích cười khi gặp chuyện chẳng đâu vào đâu. Tôi cho rằng mọi thứ đều rối rắm và sự thực gần sát bên bóng hơn là cái cây hắt chiếc bóng đó. Nếu quả đúng nàng đã trải qua những cảnh ngộ nàng vừa kể với tôi, thì chắc hẳn nàng đã được dịp tha hồ vui chơi. Với bố mẹ và những người thân cận của nàng tôi không có ý nói như nói với nàng. Diễn một cách khéo léo hai cảnh một lúc quả là may đấy. Mù lòa, như đã có ngày tôi nói với nàng, không phải là một sự tàn tật. Sắm vai không phải là đi lừa dối, mà là phát hiện ra những đặc tính của bóng tối. Cũng như với trí thông minh, tôi không rõ ai đã định nghĩa nó là sự không thấu hiểu thế giới. Điều này lại làm ta nhớ tới những nhà thơ thần bí của chúng ta đã coi vẻ bề ngoài là tấm mặt nạ tai quái nhất của sự thật. Do nàng đã để nó tồn tại trên thân xác mình, nàng biết rằng ánh sáng là một tia rọi sáng lờ mờ. Cái gì là sáng rõ, có thể xác định được trong những mối quan hệ giữa hai con người? Tôi thấy hình như ngàng đã có một lúc vô ý trong cuộc đời mình và cái giây phút ấy cứ kéo dài mãi, nàng đã bén mùi, thích nó và bắt đầu tìm cách xóa mờ dấu vết và bất chấp mọi sự dòm ngó.
Sau một lát im lặng, chàng đưa tay lần tìm tay tôi. Tôi không tìm cách nhích lại gần chàng. Tôi đang mãi suy nghĩ những lời chàng vừa nói “Một giây phút vô ý”, cuộc đời tôi - một cuộc đồi giả trá - là như vậy. Tôi tin rằng nếu trong cuộc đời giả trá làm trai của tôi, tôi đã gặp người đàn ông này thì không biết tôi đã yêu mến hay căm thù chàng, vì chàng đã lột ngay lập tức chiếc mặt nạ của tôi. Tôi trau chuốt vẻ bề ngoài của tôi, nhưng bản chất vẫn nguyên vẹn. Con người không nhìn thấy gì này đã nhìn thấy rõ qua tất cả các giác quan còn lại của mình. Không thể nào nói dối chàng được. Người ta không thể nói dối một người mù. Người ta có thể kể chuyện một người mù nghe. Nhưng anh ta tin vào giọng nói hay là những câu thốt lên.
Dù chàng làm ra vẻ không tin vào câu chuyện của tôi, nhưng qua nụ cười của chàng, tôi nhận thấy chàng nghi ngờ một điều gì đấy. Chàng cầm tay tôi, đưa lên miệng vừa hôn vừa cắn nhẹ. Tôi khẽ cất tiếng kêu. Chàng nói với tôi, vẻ mơ màng:
- Tội lỗi của chúng ta, cái gặm mòn và làm hư hỏng tâm hồn, cái cú rú tỉa dần sự trắng trong của nó, đó là lới khước từ của chúng ta không chịu cô đơn. Nhưng biết làm thế nào được? Chúng ta thật dễ bị tổn thương… Có lẽ tôi và nàng, do có số phận đặc biệt, chúng ta đã học được cách vượt ra ngoài sự yếu ớt đó. Lẫn sau đấy là điều tôi nhận thấy ngay khi nàng bước vào ngôi nhà này. Sức mạnh của chúng ta là ở chỗ chúng ta chẳng nợ nần gì ai cả. Bất kỳ lúc nào chúng ta cũng có thể giã từ cõi đời này, không nuối tiếc, không xúc động. Suốt đời tôi, tôi đã tập làm quen với ý nghĩ về việc tình nguyện ra đi này. Cái chết của tôi, tôi mang nó trong người, cài trên cúc áo. Ngoài ra, đó chỉ là những trò múa may để không phụ lòng thời gian. Không nên làm cho thời gian bị lây lan nỗi chán nản của chúng ta. Trong chuyện này, người ta đã phạm những trò ngu xuẩn, những sự việc không xứng đáng với trí tuệ của mình. Tôi nói “chúng ta” vì hai ta giống nhau và một bản giao ước bí mật đã bó kết hai chúng ta.
Tôi nhớ lại cảnh chàng Côngxuyn dọa sẽ cứa cổ nếu mụ Atxidơ không chịu mở cửa cho tôi. Không kìm được, tôi hỏi chàng xem đấy là chuyện nghiêm túc hay chàng chỉ dọa thế thôi. Chàng khẳng định là mình cũng không rõ nữa nhưng dù sao, sự nghiêm túc là nước đi cuối cùng của trò chơi. Có lẽ chàng nói chân thành. Chàng tâm sự với tôi rằng đôi lúc chị chàng làm chàng sợ và miêu tả với tôi bức chân dung chị chàng, giọng không mảy may nương nhẹ:
- Chị ấy hơi điên điên vì bị khốn khổ. Chị đã tỏ ra dũng cảm vào lúc bất thình lình chúng tôi chẳng còn gì, không bố mẹ, không nhà cửa, không chốn nương thân. Chúng tôi sống giữa cảnh đổ nát. Thành phố rung chuyển, nó trượt về phái một chân trời màu đỏ. Thời đó đã để lại trong lòng chị cơn thịnh nộ không có thể làm lắng dịu hoặc nguôi đi. Do đó chị bực tức cau có. Chị có thể trở nên độc ác, bất công; chị có thể đập phá tất, chẳng cần lý do rõ ràng. Chị chỉ lùi bước trong một sự hung bạo dữ dội hơn. Chính vì vậy tôi bị dồn đẩy đến chỗ trở nên hung bạo. Không phải để chống lại chị ấy mà chống lại chính bản thân tôi. Vấn đề ở đây là tôi đã đụng tới chỗ sâu thẳm nhất trong con người chị. Và chị biết rằng tôi dám biến những lời dọa thành hành động. Tôi trách chị nhất ở điểm chị thiếu lòng độ lượng, chị hơi quá thiên về sự hận thù và độc ác. Tôi biết rằng mình là tù nhân của chị ấy. Tôi chịu đựng và hy vọng một ngày nào đó sẽ thoát ra cảnh tù đày này. Như nàng đã rõ đấy, tôi đã tự giải thoát khỏi gông cùm của bệnh mù, nhưng không thể rũ ra được những tình cảm trìu mến mà chị ấy dành cho tôi!
Khi nghe chàng nói, tôi cứ ngồi xích gần chàng đến chỗ nép mình trong đôi tay chàng và cảm thấy hơi ấm của cơ thể chàng.
Lần đầu tiên chúng tôi đã làm tình ở nhà. Sau đó hai chúng tôi im lặng không nói gì. Tôi nhớ lại những lời đe dọa và những mưu tính của mụ Atxidơ. Mụ có thể gây ra tai họa: mụ diệt chúng tôi, hay ít ra đập chết tôi. Sáng nay, khi gào thét, mụ sùi bọt mép. Đấy là dấu hiệu để lộ hận thù. Mắt mụ không đỏ mà vàng. Cơn tức giận phát điên của mụ là sự phẫn nộ của một con thú bị thương không muốn phải chết một mình. Chắc mụ đã nắm trong tay một số điểm hoặc thông tin về quá khứ của tôi. Dù tôi chẳng có gì phải oán trách cái mảnh đời ấy của mình, tôi cũng muốn tránh một ngày nào đó phải đối mặt với sự gian dối nọ. Khi chôn cất bố, tôi đã thận trọng vùi xuống đất một vật dụng của tôi trong giai đoạn đó. Chúng chẳng còn làm những vật đối chứng buộc tội tôi. Tất nhiên còn có mấy ông chú, bà chị, em họ và háng xóm láng giềng của tôi. Tôi đã cố xóa mọi dấu vết khi bỏ trốn và nghĩ rằng sẽ dừng chân ở mãi đầu kia của đất nước. Sự ngẫu nhiên đã run rủi tôi không phải sống lang thang nhiều ngày. Số phận đã đưa chân tôi bước vào nhà tắm hơi. Chính vụ hãm hiếp đã đẩy tôi tới chốn này. Tôi biết rằng, thời gian đầu tôi không thể sống hòa hợp được với những con người kỳ cục. Tôi vui mừng rằng người đầu tiên thấy thích thân xác tôi lại là một người mù, một người mát nằm ở các đầu ngón tay và xây đắp hình ảnh qua những vuốt ve chậm rãi và dịu dàng. Tôi đã nắm trong tay thắng lợi của tôi; tôi chịu ơn chàng Côngxuyn, người đã bộc lộ vẻ rất duyên chủ yếu qua động tác sờ mó. Chàng trả lại sức sống cho từng giác quan đã bị ru ngủ hay bị cùm gông của tôi. Khi chung đụng chàng đã đưa tay lướt trên người tôi khá lâu để hình dung rõ toàn bộ cơ thể tôi. Do đó, không những chàng đã khơi gợi dục vọng của tôi, mà còn kích thích nó cực độ để rồi sau đó hoàn toàn thỏa mãn. Tất cả sự việc diễn ra trong yên lặng và dưới làn ánh sáng dịu dàng. Chàng đòi nhất thiết phải để đèn. Đôi lúc chàng trở nên vụng về và bực bội. Lúc đó chàng yêu cầu thắp thêm đèn hoặc nến. Chàng nói với tôi: “Tôi cần đôi chút ánh sáng để được thấy tấm thân nàng, để được ngửi thấy làn hương tỏa ra từ tấm thân nàng, để môi tôi bước lần theo những đường hài hòa của nó”. Kinh nghiệm của chàng đối với đàn bà chắc bị hạn chế; chàng cố tập trung như một nghệ sĩ khi bắt tay vào sáng tạo tác phẩm của mình. Chàng tự ví mình như một nhà điêu khắc: “Để tấm thân nàng gần gũi với tôi, để nó không nổi loạn, tôi phải tạc nó thật kỹ, thật kiên nhẫn”, - chàng còn nói với tôi như vậy.
Trong tuổi dậy thì, tôi đã cố hết ức gạt bỏ dục vọng. Tôi bị dồn nén, nhưng từ hoàn cảnh đó, tôi đã rút ra được khá nhiều điều có lợi. Cuối cùng tôi không nghĩ tới dục vọng nữa. tôi đâu có quyền được nghĩ tới nó. Tôi đành tự vui lòng với những giấc mơ điên loạn, toàn thấy những tượng dương vật, những thân hình tráng kiện và những bữa tiệc dung tục. Thường chính tự tôi làm dịu thân xác tôi và thấy xấu hổ. Chuyện đó bây giờ đã lùi xa rồi. Tôi không muốn nghĩ tới nó nữa. Điều huyền diệu có khuôn mặt và cặp mắt của chàng Côngxuyn. Chàng tạc tôi thành một bức tượng bằng xương bằng thịt, được thèm muốn và đầy thèm muốn. Tôi không còn là đứa trẻ của cát bay và gió thổi gốc tích không rõ ràng, chỉ cần một làn gió là rã tan. Tôi cảm thấy chân tay tôi rắn chắc, cứng cáp hơn, tôi không còn là nhân vật gió thổi mà da thịt là một tấm mặt nạ, không còn là ảo ảnh dựng lên để đánh lừa một xã hội vô liêm sỉ, lấy nền tảng dựa trên cơ sở tính đạo đức giả, không còn là những huyền thoại của một tôn giáo biển lận, trống rỗng về tinh thần, một làn ánh sáng do người bố dựng đặt ra vì bị ám ảnh trước tủi thẹn mà những người thân cận đã dày vò ông. Tôi cặn lãng quên, những ngày tháng lang thang và ân huệ do tình yêu chắt lọc để tái sinh và để sống. Than ôi! Niềm hạnh phúc, trạng thái trọn vẹn, sự phát hiện ra bản thân này trong ánh mắt cao cả của một người mù chẳng được dài lâu. Tôi biết rõ điều đó. Tôi linh cảm thấy như vậy. Niềm hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng nồng cháy này sắp bị tan vỡ một cách tàn bạo. Dù phải khốn khổ, tôi chấp nhận những bước nhảy cóc của số phận. Tôi không phải là người theo thuyết định mệnh, nhưng tôi không còn đủ sức để vùng lên.