Khoảng hai mươi phút sau tổng thống tuyên bố dừng cuộc họp và thông báo với các thành viên là ông sẽ cẩn trọng cân nhắc những đề xuất của họ. Rutledge thầm hỏi tại sao chiến thắng trong một cuộc chiến chống khủng bố và chiến thắng được giới truyền thông lại khác biệt đến thế. Liệu còn phải có bao nhiêu vụ 11/09 nữa thì dân Mỹ mới có thể nhận ra họ đang phải đối đầu với những kẻ khủng bố dã man đến chừng nào? Đây là một trong những thách thức lớn nhất đối với chính quyền của ông, tuy nhiên, tổng thống biết rằng dù cho quyết định của mình có thể bị chỉ trích đến đâu thì lợi ích của quốc gia và dân tộc vẫn phải được đặt lên hàng đầu - thậm chí điều đó là rất khó để đồng bào ông chấp nhận được.
Khi tổng thống chuẩn bị rời phòng thì Bộ trưởng Quốc phòng Robert Hilliman - người đàn ông dáng to lớn, tóc bạc ngoài sáu mươi tuổi với chiếc kính viền kim loại và bộ vét hiệu Brooks Brothers phẳng phiu - bước vào, “Thưa Ngài Tổng thống, chúng tôi có thể trao đổi với Ngài một chút được không?”. Đứng cạnh ông là tướng Waddel với một tập tài liệu trong tay.
Khi phòng họp chỉ còn lại ba người, Waddel chuyển tập tài liệu cho Hilliman; ông này mở tập tài liệu ra và bắt đầu: “Thưa tổng thống, ngay sau vụ 11/09, Ngài đã yêu cầu tôi giao nhiệm vụ cho một số cơ quan thuộc Bộ Quốc phòng xây dựng kế hoạch tạm giữ và thẩm vấn tù nhân để khai thác thông tin tình báo quan trọng”.
“Với nỗ lực của CIA thì kết quả cuối cùng là chính sách chuyển giao tù nhân cho chính phủ khác”, tổng thống đáp.
“Vâng, thưa Ngài, tuy nhiên Bộ Quốc phòng đã tiên liệu tình huống mà các nhân vật chóp bu của Al-Qaeda như Mohammed bin Mohammed, Ayman al-Zawahiri, thậm chí cả Bin Laden có thể sử dụng những biện pháp khả thi để đối phó với chính sách chuyển giao tù nhân của ta”.
“Ý ông là ông có một giải pháp khác cho vấn đề đã nêu ra trong cuộc họp?”
“Tôi tin là như thế, thưa tổng thống”.
“Vậy tại sao ông không đề cập đến việc này trong cuộc họp?” Rutledge hỏi.
Hilliman trả lời bằng cách lấy bản đề xuất trong tập tài liệu ra và đưa nó cho Rutledge.
Tổng thống đọc bản đề xuất hai lần và ông còn đọc thêm một lần nữa để đánh giá tính khả thi trước khi hỏi, “Có bao nhiêu người liên quan để thực hiện đề xuất của ông?”
“Càng ít càng tốt, thưa tổng thống”, Waddel đáp, “Đây là một kế hoạch hoàn toàn không chính thống và chúng tôi cho rằng càng ít người biết về nó càng tốt”.
“Như thế sẽ làm mọi việc êm dịu hơn”, Rutledge nói trong khi ông lật những trang cuối của bản đề xuất. Đọc thật chậm rãi, ông hỏi: “Các ông tự tin đến mức nào về tính khả thi của đề xuất này? Tôi không thích một viễn cảnh tự tô màu hồng, loại I. Tôi muốn có sự đánh giá sát thực”.
Waddel quay sang nhìn Hilliman, ông này đáp: “Vì những nhân tố nhất định vượt quá khả năng kiểm soát của chúng ta, chúng tôi cho rằng có sáu mươi phần trăm khả năng thành công”.
Những gì vừa được nói ra không làm tổng thống hài lòng: “Đó không phải là một con số tốt lắm”.
“Đúng vậy thưa tổng thống. Nhưng nếu cân nhắc tình huống, chúng tôi đánh giá mức độ lợi ích sẽ vượt lên hẳn nguy cơ”.
“Tôi không đồng ý với ông”, Rutledge đáp, “Nếu việc này rò rỉ đến công chúng, tác hại của nó sẽ không thể lường được”.
“Tôi hiểu, thưa Ngài”, Waddel tiếp lời, “Nhưng chúng ta có nhiều khả năng để chặn thông tin rò rỉ ra ngoài”.
“Chỉ với sáu mươi phần trăm thành công”, tổng thống nhận xét, “Ông nên có một mức độ thành công cao hơn”.
Hilliman và Waddel có thừa kinh nghiệm để biết khi nào nên dừng tranh luận để nội dung bản đề xuất tự bộc lộ sự cần thiết của nó. Cả hai đều biết rằng Jack Rutledge sẽ quyết định đúng đắn, cho dù quyết định ấy khó khăn đến đâu đi nữa. Ông là người như thế.
Đọc thêm vài phút nữa, tổng thống gật đầu: “Tôi muốn các ông luôn nhắc và yêu cầu tôi đẩy mạnh các bước cần thiết trong bản đề xuất này”.
“Sẽ là như thế, thưa tổng thống”, Hilliman đáp.
Tướng Waddel nhấc đường điện thoại mật của Phòng Tình huống quay số gọi Cơ quan Tình báo Bộ Quốc phòng, nói vắn tắt năm từ mà ảnh hưởng sau này của những từ ấy vượt quá sự tưởng tượng của tất cả những người nghe: “Tiến hành kế hoạch Driftwood”.