Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45
Chương 45

❊ ❊ ❊

Các cuộc triển lãm mà em tổ chức quá dài và mệt mỏi.

Nơi tổ chức các triển lãm có thể khác nhau: một nhà kho biến đổi công năng, một phòng sáng tác của ai đó, một không gian trống trong tòa văn phòng nào đó, nhưng những người tới dự luôn giống nhau: những kẻ rỗng tuếch, với những cái khăn lòe loẹt quấn quanh cổ. Cánh đàn bà thì luôn để tóc dài và rất bảo thủ; cánh đàn ông thì nhạt nhẽo và tầm thường. Ngay cả rượu vang được phục vụ trong những cuộc triển lãm ấy cũng thiếu cá tính.

Trong tuần tiến hành cuộc triển lãm của tháng Mười một, em đặc biệt khó tính. Tôi giúp em chuyển các tác phẩm tới nhà kho, địa điểm diễn ra cuộc triển lãm, từ ba ngày trước, nhưng em vẫn dành hết thời gian trong tuần để ở đó và chuẩn bị.

“Phải mất bao lâu mới có thể sắp đặt xong vài bức tượng?” Tôi nói khi em về muộn trong đêm thứ hai liên tiếp.

“Bọn em đang cố kể một câu chuyện”, em đáp, “các vị khách sẽ di chuyển trong không gian trưng bày, từ bức tượng này tới bức tượng khác, và mỗi tác phẩm phải kể đúng câu chuyện cho họ.”

Tôi cười lớn. “Em thử nghe lời mình nói mà xem! Toàn điều nhảm nhí cả. Em chỉ cần đảm bảo giá của các tác phẩm đó phù hợp với người mua và dễ đọc mà thôi. Đó mới là những gì quan trọng nhất.”

“Anh không cần phải tới dự triển lãm, nếu không muốn.”

“Em không muốn anh tới đó à?” Tôi nhìn em nghi ngờ. Đôi mắt em hơi sáng lên một chút, cằm em đang vươn lên, để lộ sự thách thức. Tôi tự hỏi không biết điều gì đã khiến em đột nhiên trở nên vui sướng như thế.

“Em không muốn anh cảm thấy buồn chán ở đó. Bọn em có thể tự xử lý được cuộc triển lãm đó.”

Tôi chợt thấy ánh sáng của thứ gì đó không thể luận ra được lóe lên trong mắt em. “Bọn em à?” Tôi hỏi và nhướn mày.

Em đỏ mặt. Em quay đi, vờ bận bịu với việc rửa chén bát. “Ý em là em và Philip. Anh ấy là người giám tuyển, phụ trách chọn lọc tác phẩm tham gia sự kiện.”

Em bắt đầu dùng một mảnh vải để rửa lòng một cái chảo rồi để lại trong chậu rửa. Tôi tiến về phía sau em, dùng thân mình ép người em vào bồn rửa, miệng tôi ghé sát tai em. “Ồ, thằng cha đó là giám tuyển hả. Có phải em gọi gã bằng từ đó, khi mà gã đang phang em thật lực không?”

“Không có chuyện đó đâu.” Em đáp. Từ sau lần mang thai, em đã sử dụng một chất giọng đặc biệt trong mỗi lần tôi trò chuyện với em. Đó là một giọng nói rất nhẹ nhàng, thứ giọng người ta thường dùng khi nói chuyện với một đứa trẻ đang la hét, hay với bệnh nhân trong nhà thương điên. Tôi lùi lại một chút, để em thở ra, rồi lại ép người em lần nữa. Tôi đoán em đang nhăn mặt, từ những âm thanh do em phát ra, và em phải chống cả hai tay lên rìa chậu rửa để có thể thở bình thường.

“Em không làm tình với Philip ư?” Tôi nói thẳng mấy từ đó vào phía sau cổ em.

“Em chẳng làm tình với ai cả.”

“Chà, rõ ràng là em không làm tình với anh rồi”, tôi nói, “gần đây thì không.” Tôi thấy em căng cứng người và biết em sẽ chờ đợi tôi lùa bàn tay vào giữa đôi chân em; thậm chí em còn khao khát điều đó. Tôi suýt chút nữa cảm thấy cắn rứt vì làm em thất vọng, nhưng thực sự thì nhìn từ phía sau trông em rất gầy guộc, và điều khiến tôi chẳng có chút hứng thú nào cả.

Trong ngày diễn ra cuộc triển lãm, tôi đang ngồi trong phòng ngủ khi em lên lầu để thay đồ. Em hơi lưỡng lự.

“Chẳng có chỗ nào trên cơ thể em mà anh chưa nhìn thấy cả.” Tôi nói. Tôi tìm thấy một cái áo sơ mi sạch nên treo nó ở sau cánh cửa tủ; em thì đặt đồ của mình lên trên giường. Tôi theo dõi em cởi quần và gấp cái áo dài tay để dùng tiếp vào ngày hôm sau. Em mặc một cái áo lót màu trắng, với quần lót đồng màu. Tôi tự hỏi không biết có phải em cố tình chọn màu đó để nó tương phản rõ rệt với một vết bầm nằm trên vùng hông, vết bầm này vẫn còn chưa nhạt màu và khi ngồi xuống giường, em nhăn mặt, như cố cho tôi thấy mình đang bị đau. Em mặc một chiếc quần ống rộng làm bằng vải linen và một chiếc áo thụng với cùng chất liệu. Thân mình gầy gò của em khiến chúng trông càng thêm rộng. Tôi chọn lấy một chiếc dây chuyền làm từ những viên đá hình tròn có màu xanh lục từ một cây treo nữ trang nằm trên bàn trang điểm của em.

“Anh đeo cái này cho em nhé?”

Em không đồng ý ngay, nhưng sau đó đã ngồi trên một cái ghế nhỏ để chờ đợi. Tôi đưa tay lên trên đầu em và giữ cái dây chuyền trước mặt em. Tới lượt mình, em nhấc tóc để không làm vướng cái dây chuyền. Tôi di chuyển tay mình ra sau cổ em, kéo sợi dây hơi thít vào cái cổ gầy guộc ấy rồi thả ra ngay và lập tức cảm nhận rõ sự căng thẳng của em. Tôi cười lớn, trước khi bấm chốt để cái dây chuyền nằm lại trên cổ em. “Đẹp quá.” Tôi nói. Tôi quỳ xuống và nhìn em trong gương. “Đừng khiến em trở nên ngớ ngẩn trong ngày hôm nay, Jennifer. Em luôn làm xấu hình ảnh bản thân khi uống quá nhiều và đong đưa với các vị khách.” Tôi đứng dậy để mặc áo sơ mi rồi chọn một chiếc cà vạt màu hồng nhạt cho hợp với cái áo. Tôi xỏ tay vào áo khoác rồi nhìn vào gương, hài lòng với hình ảnh của người đàn ông trước mắt. “Em cũng có thể lái xe”, tôi nói, “vì em sẽ không uống rượu.”

Tôi đã vài lần đề nghị mua một chiếc xe mới cho em, nhưng em vẫn muốn giữ chiếc xe Fiesta cũ kỹ, tã tượi của mình. Tôi cố gắng tránh đi lại quá nhiều trên cái xe đó, nhưng cũng không thể để em lái chiếc Audi của tôi, bởi có lần em đã làm xước cái xe khi cố tìm cách đậu nó. Vì thế lần này tôi quyết định ngồi ở ghế hành khách trên chiếc xe bẩn thỉu của em, để em đưa tôi tới cuộc triển lãm.

Lúc chúng tôi tới nơi, đã có một đám người tụ tập quanh quầy bar. Khi chúng tôi tản bộ trong không gian của cuộc triển lãm, có những tiếng thì thầm khen ngợi cất lên. Ai đó vỗ tay và những người khác hưởng ứng theo, nhưng đám đông không đủ lớn để tạo thành một tràng pháo tay giòn giã nên âm thanh thu được thật đáng hổ thẹn.

Em trao cho tôi một ly sâm panh và tự lấy cho mình một ly. Một người đàn ông với mái tóc màu đen lượn sóng tiến lại gần chúng tôi và nhìn vào việc đôi mắt em đang sáng lên, tôi hiểu ngay đó là Philip.

“Jenna!” Philip hôn em vào cả hai má và tôi thấy tay em táo tợn chạm nhanh vào tay gã, như thể em tưởng tôi không nhìn thấy điều đó. Sự đụng chạm diễn ra quá nhanh nên trông nó có vẻ giống như một hành động vô ý. Nhưng tôi biết sự thực không phải thế.

Em giới thiệu tôi và Philip tiến đến bắt tay tôi. “Anh hẳn phải rất tự hào về cô ấy.”

“Vợ tôi vô cùng tài năng.” Tôi đáp, “Hiển nhiên tôi rất tự hào về cô ấy.”

Đôi bên im lặng một chút trước khi Philip cất lời trở lại. “Tôi xin lỗi vì phải đánh cắp Jenna từ anh, nhưng tôi rất muốn giới thiệu cô ấy với vài người. Có rất nhiều người quan tâm tới các tác phẩm của cô ấy, và…” Gã ngừng nói rồi vừa nháy mắt, vừa giơ ngón tay cái lên xoa xoa với ngón trỏ và ngón đeo nhẫn, ra ý sẽ thu được tiền.

“Tôi sẽ không cản đường đâu, nếu việc đó giúp vài tác phẩm bán được.” Tôi đáp.

Tôi theo dõi em đi quanh phòng triển lãm, thấy tay Philip chưa bao giờ rời khỏi vùng lưng em, và biết ngay em đang ngoại tình. Tôi chẳng rõ mình đã trải qua cuộc triển lãm như thế nào, nhưng mắt tôi đã không rời em. Khi ly Sâm-panh trên tay được uống cạn, tôi chuyển qua rượu vang và còn tìm tới quầy bar để khỏi phải đi đi lại lại lấy đồ uống. Trong suốt thời gian đó, tôi lặng lẽ theo dõi em. Em có một nụ cười tươi rói trên mặt mà lâu nay tôi không thấy lại nữa. Tôi chợt thấy phảng phất hình bóng cô gái trẻ trung, tràn đầy nhựa sống mình từng gặp ở trường đại học cách nay mấy năm, luôn vui vẻ cười đùa với các bạn. Gần đây em gần như còn chẳng biết cười là gì. Chai vang của tôi cuối cùng cũng cạn và tôi đòi thêm chai nữa. Nhân viên của quán bar nhìn tôi dò xét, nhưng vẫn đáp ứng yêu cầu này. Khách khứa bắt đầu ra về. Tôi thấy em chào tạm biệt họ: hôn một số người, bắt tay với những người khác. Chẳng ai được em đối xử nồng ấm như với gã giám tuyển kia.

Khi chỉ còn lại vài vị khách, tôi đi tới chỗ em. “Đã tới lúc đi rồi.” Tôi nói.

Em trông có vẻ không thoải mái. “Em chưa đi được, Ian, vẫn còn khách ở đây. Và em còn phải tham gia vào việc dọn dẹp khu triển lãm nữa.”

Philip tiến lên. “Không sao đâu, Jenna. Hôm nay Ian tội nghiệp chẳng có nhiều thời gian ở bên cô: anh ấy có thể muốn được ăn mừng một cách tử tế với cô. Tôi sẽ kết thúc buổi trưng bày ở đây và cô có thể tới lấy đồ của mình vào ngày mai. Cuộc triển lãm đã thành công rực rỡ - làm tốt lắm!” Gã hôn vào má em, lần này chỉ một cái, nhưng cơn giận trong tôi đang chực dâng trào và nỗi căm hận khiến tôi gần như á khẩu.

Em gật đầu. Em dường như tỏ ra thất vọng với Philip: có phải em hy vọng gã sẽ đề nghị mình ở lại? Đuổi tôi đi và giữ em ở đó? Tôi nắm tay em và siết nó thật mạnh khi em tiếp tục nói chuyện với gã. Tôi biết em sẽ không phàn nàn lấy nửa lời vì chuyện đó nên từ từ bóp càng lúc càng chặt, cho tới khi cảm thấy các lớp sụn của bàn tay em trượt đi trượt lại trên các ngón tay mình.

Cuối cùng Philip cũng nói xong. Gã chìa một tay ra bắt, khiến tôi phải buông tay em ra. Tôi nghe tiếng em thở hắt ra và thấy em dùng một tay nắm lấy tay còn lại.

“Rất tuyệt khi được gặp anh, Ian.” Philip nói. Đôi mắt gã đảo sang phía em, trước khi nhìn tôi trở lại. “Chăm sóc cô ấy nhé, được không?”

Tôi không biết em đã nói gì với gã. “Tôi luôn làm thế mà.” Tôi đáp tỉnh bơ.

Tôi xoay người đi về phía lối ra và quắp tay tôi vào khuỷu tay em, các đầu ngón tay bấu chặt lấy da thịt em.

“Anh đang làm em đau đấy.” Em nói với hơi thở gấp gáp, “Người ta có thể thấy chuyện này.” Tôi không biết em đã tìm ra can đảm từ đâu, nhưng rõ ràng tôi chưa từng nghe thấy câu nói này trước đây.

“Sao cô dám biến tôi thành một thằng đần?” Tôi rít lên. Chúng tôi bước xuống thang, đi qua một cặp vợ chồng đang nở một nụ cười chào hỏi lịch sự. “Cô cả gan ong bướm với thằng đó ngay trước mắt tôi, dành cả tối nay để sờ soạng hắn, hôn hít hắn!” Khi chúng tôi đi tới bãi đậu xe, tôi không buồn nghĩ tới việc hạ giọng nữa và tiếng tôi vang lên oang oang trong bầu không khí của buổi tối. “Cô đang lên giường với hắn, phải không?”

Em không trả lời và sự im lặng của em khiến tôi càng điên tiết hơn. Tôi nắm lấy tay em và vặn nó ngược ra phía sau, cho tới khi em không thể chịu được nữa và bật khóc. “Cô mang tôi tới đây để làm trò cười, phải không?”

“Em không làm thế!” Nước mắt chảy xuống gương mặt em rồi rơi xuống áo em, tạo thành những đốm thẫm màu đang loang dần trên mặt vải. Bàn tay tôi vẫn tự nắm chặt lấy người em, nhưng ngay khi tôi cảm thấy cánh tay bắt đầu rung lên thì một người đàn ông đi ngang qua.

“Chào anh chị.” Ông ta nói.

Tôi giữ nguyên tay mình và chúng tôi đứng như thế, cách nhau chỉ khoảng một mét, cho tới khi tiếng bước chân của ông ta xa dần.

“Vào xe ngay.”

Em mở cánh cửa của bên lái và ngồi vào, mất ba lần cố gắng mới tra được chìa vào ổ và khởi động xe. Lúc đó mới là 4 giờ chiều, nhưng trời đã tối. Bên ngoài trời, mưa đang rơi và mỗi khi một chiếc xe ngược chiều xuất hiện, ánh đèn pha lại phản chiếu xuống mặt đường ướt nước, rọi thẳng vào mặt em, khiến em nheo mắt. Em vẫn đang khóc và một tay thì đang xoa xoa lên mũi.

“Hãy nhìn vào tình trạng của cô trong lúc này đi.” Tôi nói. “Philip có biết rằng cô là người như thế này không? Một con chuột đáng khinh, suốt ngày sụt sịt, trong cái lốt của một người đàn bà?”

“Em không lên giường với Philip.” Em nói. Em ngừng lại một chút giữa từng chữ trong câu này, như muốn nhấn mạnh quan điểm của mình và tôi phản ứng bằng cách đấm thẳng vào táp lô xe.

Em rúm người lại. “Em không phải mẫu người Philip thích.” Em nói, “Anh ấy…”

“Đừng nói với tôi như thể tôi là thằng ngốc vậy, Jennifer. Tôi có mắt và tôi thấy rõ cô cùng hắn ta đã làm những gì.”

Em phanh gấp khi đèn đỏ bật lên rồi đạp mạnh vào cần ga để tăng tốc, khi đèn chuyển sang xanh. Tôi vặn mình trên ghế để có thể nhìn em. Tôi muốn đọc gương mặt em, xem em đang nghĩ gì. Xem có phải em đang nghĩ về hắn ta không. Tôi có thể thấy rằng em đang làm điều đó, dù em cố che giấu.

Ngay khi về nhà tôi sẽ ngăn chặn việc này. Ngay khi về nhà, tôi sẽ khiến em ngừng hoàn toàn khả năng suy nghĩ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.