Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy thì trời đang mưa, ánh sáng le lói trên bầu trời. Tôi đang nằm trong lều giữa lòng đường hẹp rộng gần một mét. Đấy là chỗ bằng phẳng duy nhất tôi có thể tìm thấy trong bóng tối của đêm hôm trước. Trời bắt đầu mưa từ nửa đêm, mưa suốt cả đêm dài, và khi tôi đi bộ trong buổi sáng hôm ấy, cơn mưa đến rồi lại đi. Tôi nghĩ về những chuyện xảy ra với hai gã đàn ông, những chuyện suýt nữa xảy ra hoặc sẽ không bao giờ xảy ra, tua đi tua lại trong đầu, cảm thấy ớn lạnh và run rẩy. Nhưng đến trưa, dòng suy nghĩ ấy đã rớt lại đằng sau, và tôi quay trở lại với đường PCT – con đường mà tôi vô tình đi chệch vào cuối cùng cũng đã trở lại PCT.
Nước từ trên trời đổ xuống và nhỏ giọt từ cành cây, chảy thành dòng xuống lòng đường. Tôi đi dưới những cái cây to lớn, tàng cây rừng trên cao, bụi cây và cây mọc thấp bên đường tưới đẫm người tôi khi tôi lướt qua. Dù ướt át và buồn bã, nhưng cánh rừng thật diệu kỳ – vẻ đẹp Gothic trong cái hùng vĩ xanh rì, vừa tỏa sáng vừa tối đen, màu mỡ trù phú đến mức siêu thực, như thể tôi đang đi trong thế giới cổ tích vậy.
Trời cứ mưa tồi tạnh rồi mưa cả ngày hôm đó và sang cả ngày tiếp theo. Trời vẫn còn mưa vào chập tối, khi tôi đến được bờ hồ Olallie rộng 97ha. Tôi thở phào khi đi qua một trạm kiểm lâm đóng cửa, lội trong bùn và bãi cỏ ướt qua mấy cái bàn dã ngoại tới một cụm nhà bằng gỗ tối om tạo thành khu nghỉ dưỡng hồ Olallie. Cho tới khi đi bộ xuyên qua Oregon, tôi đã có định nghĩa khác hẳn về khái niệm khu nghỉ dưỡng. Không một bóng người. Mười cái cabin sơ sài nằm rải rác gần bờ hồ đều trống trơ và cửa hiệu nhỏ nằm giữa cũng đóng cửa vì trời tối.
Trời lại bắt đầu mưa lúc tôi đứng dưới một cây thông vỏ trắng gần cửa hiệu. Tôi kéo mũ áo mưa qua đầu và nhìn ra hồ. Đỉnh núi lớn Jefferson lờ mờ hiện bóng ở phía nam và đỉnh Olallie Butte bè bè ở phương bắc, nhưng tôi không thể nhìn thấy chúng do bóng tối và sương mờ dày đặc. Không thể nhìn thấy núi nên những cây thông và hồ lớn nhắc tôi nhớ đến cánh rừng phía bắc Minnesota. Không khí cũng giống như ở Minnesota. Đó là tuần sau Quốc tế Lao động; mùa thu chưa đến, nhưng đã cận kề. Tất cả như bị bỏ rơi và cô độc. Tôi co mình vào chiếc áo mưa, lôi sách hướng dẫn ra tìm nơi để dựng lều gần đó – một chỗ đi quá ra khỏi khu của trạm kiểm lâm, nhìn sang hồ Cái Đầu, hàng xóm nhỏ hơn rất nhiều của Olallie.
Tôi dựng trại ở đó và nấu bữa tối dưới mưa, rồi bò vào trong lều và nằm trong chiếc túi ngủ âm ẩm, mặc bộ quần áo cũng âm ẩm. Chiếc đèn pin đeo đầu cũng đã hết pin, bởi vậy tôi không thể đọc. Thay vào đó, tôi nằm lắng nghe tiếng mưa rơi lộp độp vào tấm nylon căng cách đầu quãng một mét.
Sáng mai sẽ có mấy cục pin mới trong hộp của tôi. Sẽ có những thanh sô-cô-la ngọt ngào như những nụ hôn Hershey mà tôi sẽ ăn từ từ suốt tuần tới. Sẽ có đợt thức ăn sấy khô cuối cùng và những túi hạt và hột ẩm ôi cuối cùng. Nghĩ tới chuyện đó tôi vừa vui vừa thấy như bị tra tấn. Tôi cuộn mình, cố gắng giữ cho cái túi ngủ tránh xa khỏi mép lều phòng khi nó bị dột, nhưng không tài nào ngủ được. Dẫu buồn thảm, tôi vẫn cảm thấy một tia sáng an ủi rằng dù sao mình cũng sẽ hoàn thành đoạn đường chỉ trong một tuần nữa. Tôi sẽ ở Portland, lại sống như một người bình thường. Tôi sẽ tìm một công việc phục vụ bàn vào buổi tối còn ban ngày thì viết lách. Khi ý tưởng sống ở Portland đã định hình trong đầu, tôi dành hàng giờ để tưởng tượng ra nó, hình dung ra sẽ thế nào khi trở lại thế giới có thức ăn, âm nhạc, rượu, cà phê.
Tất nhiên, có thể có cả ma túy nữa. Nhưng vấn đề là tôi không còn muốn nữa. Có thể tôi chưa bao giờ thực sự muốn. Tôi cuối cùng cũng hiểu nó là gì: một khát khao tìm lối ra, trong khi thực sự điều tôi từng muốn là tìm một lối vào. Bây giờ tôi đã ở đây. Hay đã đến gần.
“Tôi có một cái hộp.” Tôi đuổi theo, gọi với theo người kiểm lâm vào sáng hôm sau, khi xe anh ta bắt đầu chuyển bánh.
Anh ta dừng lại, hạ cửa kính xuống. “Cô là Cheryl?”
Tôi gật đầu. “Tôi có một cái hộp.” Tôi lặp lại, vẫn còn lút đầu trong bộ quần áo mưa gớm ghiếc.
“Bạn cô đã kể về cô.” Anh ta nói khi ra khỏi xe. “Một cặp vợ chồng.”
Tôi chớp mắt rồi kéo cái mũ xuống. “Sam và Helen?” Tôi hỏi và người kiểm lâm gật đầu. Nghĩ đến họ, tôi cảm thấy ấm lòng. Tôi kéo cái mũ trùm trở lại qua đầu khi đi theo người kiểm lâm vào trong ga-ra nối với trạm kiểm lâm, bên cạnh đó là một gian trông như là khu ăn ở của anh ta.
“Tôi chuẩn bị vào thị trấn, nhưng đến chiều sẽ quay lại. Cô có cần gì không?” Anh ta đưa cho tôi cái hộp và ba lá thư.
Anh ta có mái tóc nâu và ria mép, tôi đoán là gần 40 tuổi.
“Cảm ơn!” Tôi nói, ôm lấy cái hộp và những lá thư.
Bên ngoài trời vẫn mưa rền rĩ, bởi vậy tôi đi đến cái cửa hiệu nhỏ, mua cà phê của một ông già làm việc ở quầy thanh toán và hứa sẽ trả tiền khi mở cái hộp. Tôi ngồi uống cà phê trên cái ghế gần bếp lò củi và đọc thư. Cái đầu tiên từ Aimee, cái thứ hai từ Paul, cái thứ ba – ngạc nhiên sao – từ Ed, thiên thần đường mòn mà tôi gặp hồi ở đồng cỏ Kennedy. Nếu cô nhận được thư này, nghĩa là cô đã đến nơi, Cheryl. Chúc mừng! Ông ta viết. Tôi xúc động với những lời ông ấy viết đến mức cười phá lên, khiến ông già ở quầy thu ngân phải ngước nhìn.
“Tin vui ở nhà à?” Ông ta hỏi.
“Vâng!” Tôi nói. “Kiểu thế ạ.”
Tôi mở cái hộp, tìm thấy tận hai cái phong bì đựng 20 đô-la – một cái đáng lẽ phải ở trong hộp ở khu nghỉ dưỡng Shelter Cove. Hẳn tôi đã quên để phong bì tiền vào hộp đó nhiều tháng trước. Giờ thì tất cả trong cùng một hộp. Tôi đã vượt qua cả một quãng đường dài với hai xu trong túi, và phần thưởng của tôi là bây giờ là tài sản kếch xù 40 đô-la và hai xu. Tôi trả tiền cà phê, mua bánh quy đóng gói, và hỏi người đàn ông xem có chỗ để tắm không, nhưng ông ta chỉ lắc đầu khi tôi ỉu xìu nhìn ông ta. Đó là một khu nghỉ dưỡng không có nhà tắm hay cửa hàng, chỉ có một trận mưa phùn và trời bên ngoài thì kiểu như 12 độ C.
Tôi rót thêm cà phê và nghĩ xem liệu hôm nay có nên đi tiếp hay không. Chẳng có nhiều lý do để níu chân, thế nhưng trở lại con đường, lao ra ngoài đi bộ trong rừng với đồ đoàn ướt nhẹp không chỉ ngán ngẩm mà còn nguy hiểm nữa – cái lạnh sẽ khiến tôi có nguy cơ bị giảm nhiệt sâu. Ít nhất ở đây tôi có thể ngồi ở trong cái ấm cúng của cửa hiệu. Tôi đã nóng vã mồ hôi rồi lại lạnh tê người trong ròng rã ba ngày. Tôi mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần. Vài hôm tôi đi bộ nửa ngày, nhưng tôi chưa nghỉ trọn vẹn một ngày nào kể từ hồ Crater. Thêm nữa, dù có mong đợi đến Cầu của Chúa bao nhiêu thì tôi cũng chẳng phải vội vã gì. Tôi đã đến đủ gần để biết sẽ dễ dàng đến đích trước sinh nhật mình. Tôi có thể thảnh thơi.
“Chúng tôi không có nhà tắm, cô gái ơi!” Ông già nói. “Nhưng chúng tôi có thể có bữa tối cho cô tối nay, nếu cô muốn ăn cùng tôi và mấy nhân viên khác lúc năm giờ.”
“Bữa tối ấy ạ?” Thế là tôi đã quyết định ở lại.
Tôi trở lại lều và cố sức hong khô đồ đạc giữa cảnh trời mưa như trút nước. Tôi làm nóng nồi nước và khom người trần truồng gần nó, tắm táp bằng cái khăn bandanna. Tôi tháo cái lọc nước, súc đám bùn mà gã tóc vàng làm kẹt ra, và cho nước sạch chảy qua bơm để dùng lại. Một vài phút trước khi tôi đi bộ tới ngôi nhà nhỏ để ăn tối, Ba Chàng Công Tử xuất hiện, ướt như chuộc lột và lờ đờ chưa từng có. Chính xác là tôi đã nhảy lên vì sung sướng khi thấy họ. Tôi nói tôi sắp đi ăn tối, biết đâu họ cũng có thể ăn cùng và tôi sẽ trở lại để đón họ ngay nếu được, nhưng khi tôi đến ngôi nhà nhỏ, người phụ nữ nấu ăn không đón chào thêm ba miệng ăn nữa.
“Chúng tôi không có đủ thức ăn.” Bà ta nói. Tôi cảm thấy có lỗi khi ngồi xuống bàn ăn, nhưng tôi đói ngấu. Đó là kiểu bữa tối gia đình, kiểu hàng nghìn bữa ăn chia sẻ đồ mà tôi đã ăn khi còn là đứa trẻ ở Minnesota. Có thịt hầm thả pho mát Cheddar lên trên với thịt bò xay, ngô đóng lon, và khoai tây với xa lát xà lách cuộn giòn. Tôi múc đầy đĩa mình, chén sạch trong khoảng năm miếng và lịch sự chờ cho người phụ nữ cắt chiếc bánh màu vàng có rắc đường trắng hấp dẫn ở cạnh bàn. Khi bà cắt bánh, tôi ăn một miếng và rồi quay lại bí mật lấy miếng khác – miếng to nhất trong khay và gói vào giấy ăn, để vào trong túi áo mưa.
“Cảm ơn ạ!” Tôi nói. “Cháu nên quay lại với bạn mình.”
Tôi đi qua đám cỏ ướt, giữ cái bánh thật cẩn thận bên trong áo mưa. Lúc đó mới năm rưỡi chiều, nhưng trời đã tối và ảm đạm như thể giữa đêm.
“Cô đây rồi. Tôi đang kiếm cô.” Người đàn ông gọi tôi. Đó là viên kiểm lâm đã đưa cho tôi cái hộp và những lá thư sáng nay. Anh ta đang lấy khăn chấm chấm lau miệng. “Tôi đang nói năng hơi buồn cười tí.” Anh ta lắp bắp khi tôi đến gần. “Hôm nay tôi làm vài thứ ở miệng.”
Tôi kéo mũ lên đầu vì trời lại bắt đầu mưa. Dường như bên cạnh chuyện cái miệng, anh ta còn hơi say rượu.
“Thế bây giờ cô đến chỗ tôi uống một tí thì sao nhỉ? Cô có thể tránh được mưa.” Anh ta cất giọng lè nhè. “Chỗ tôi ngay đây, một nửa kia của trạm. Tôi có lửa trong lò và tôi sẽ pha cho cô một ly cốc tai tuyệt ngon, hoặc hai.”
“Cảm ơn, nhưng tôi không thể. Bạn tôi vừa đến đây và chúng tôi sẽ cùng dựng lều.” Tôi nói, chỉ đến chỗ gò cao ngoài đường, phía sau gò là lều của tôi và có thể bây giờ lều của Ba Chàng Công Tử cũng đã dựng lên rồi. Khi làm thế, trong đầu tôi đã hình dung chính xác cảnh Ba Chàng Công Tử đang làm gì, cách họ lom khom với áo mưa trong cơn mưa, cố ăn bữa tối ghê tởm của họ, hoặc ngồi một mình trong lều vì đơn giản là chẳng còn chỗ khác để ngồi, và rồi tôi nghĩ đến bếp lửa ấm áp cùng cuộc rượu nếu họ đi với tôi, họ sẽ uống với viên kiểm lâm, làm bình phong giúp tôi lẩn tránh được cái quái quỷ gì đó khác mà anh ta đang nghĩ đến. “Nhưng có thể.” Tôi ngập ngừng khi viên kiểm lâm đang chảy dãi và lau miệng. “Ý tôi là, miễn là tôi được đi cùng với bạn mình.”
Tôi quay trở lại lều với cái bánh. Cả Ba Chàng Công Tử đều đang khóa lều bên trong. “Tôi có bánh!” Tôi gọi và họ bâu lại quanh tôi, bẻ bánh trên tay tôi và ngấu nghiến, vô tư chia sẻ bánh cho nhau, chẳng cần nói lời nào, hẳn họ đã quen như vậy sau bao bận cứ hợp rồi tan.
Sau chín ngày kể từ chia tay nhau, dường như chúng tôi trở nên thân thiết hơn, gần gũi hơn, như thể đã ở cùng nhau trong thời gian ấy thay vì chia xa. Đối với tôi, họ vẫn là ba chàng công tử bột, nhưng cũng bắt đầu trở nên khác biệt trong tâm trí tôi. Richie vui tính và hơi lạ lùng, có vẻ bí ẩn khiến tôi cảm thấy cuốn hút. Josh ngọt ngào và thông minh, kín đáo hơn hai người kia. Rick vui vẻ, sắc sảo, tử tế và là người trò chuyện tuyệt vời. Khi đứng đó với ba người bọn họ đang ăn chiếc bánh trên tay tôi, tôi nhận ra mặc dù tôi quý cả ba người nhưng tôi thích Rick nhiều hơn cả. Tôi biết đó là chuyện phải lòng ngớ ngẩn. Cậu ta ít hơn tôi gần bốn tuổi và ở tuổi chúng tôi thì gần bốn tuổi ấy là cả một vấn đề, khoảng cách giữa kinh nghiệm của tôi và cậu đã đủ lớn đến mức tôi giống một người chị cả hơn là một ai đó mơ tưởng được ở một mình với cậu trong lều – bởi vậy tôi không nghĩ về điều đó, nhưng tôi cũng không thể phủ nhận có chút rung động ngày càng lớn trong tôi mỗi lần mắt Rick gặp mắt tôi, và tôi có thể thấy mắt cậu cũng có chút rung động như thế.
“Chị xin lỗi về bữa tối.” Tôi nói sau khi giải thích chuyện đã xảy ra. “Các cậu đã ăn chưa?” Tôi hỏi, cảm thấy tội lỗi, và tất cả bọn họ đều gật đầu, vẫn đang liếm lớp kem trên ngón tay họ.
“Bữa tối ngon chứ?” Richie cất giọng New Orleans, khiến cậu ta hấp dẫn hơn mặc dù tôi đang phải lòng Rick.
“Chỉ có thịt hầm và xa lát.”
Tất cả bọn họ đều nhìn tôi như thể tôi vừa đâm họ một nhát vậy.
“Vậy nên chị mang cho các cậu miếng bánh này!” Tôi cất tiếng từ dưới cái mũ áo mưa. “Chị còn có thứ khác mà chắc các cậu thích. Một lời mời khác. Anh kiểm lâm mời chị đến uống gì đó và chị nói chỉ đi nếu các cậu cũng đi. Chị muốn nói trước là anh chàng kiểm lâm này hơi kỳ lạ một chút – hôm nay miệng anh ta làm phẫu thuật hay đại loại thế, bởi vậy chị nghĩ anh ta đang dùng thuốc giảm đau và đã hơi xỉn sẵn rồi, nhưng anh ta có lò sưởi với một đống lửa trong đó và có đồ uống còn chúng ta thì được ở bên trong. Các cậu có muốn đi không?”
Ba Chàng Công Tử nhìn tôi bằng cái ánh nhìn kiểu người mọi rợ khai hoang đất đai của họ, thế rồi khoảng hai phút sau chúng tôi gõ cửa nhà viên kiểm lâm viên.
“Cô đây rồi.” Anh ta líu nhíu nói khi để chúng tôi vào. “Tôi cứ nghĩ cô cho tôi leo cây.”
“Đây là bạn tôi, Rick, Richie và Josh.” Tôi nói, mặc dầu người kiểm lâm chỉ nhìn họ với vẻ khinh miệt công khai, anh ta vẫn còn mím chặt cái giấy ăn trên miệng. Thật sự thì anh ta không vui vẻ lắm khi tôi mang họ đi cùng. Anh ta chỉ bằng lòng khi tôi nói hoặc là tất cả bọn tôi hoặc không ai cả.
Ba Chàng Công Tử lần lượt bước vào và ngồi thành hàng trên cái ghế sô pha trước đống lửa bập bùng. Họ dựng giày trên nền lò sưởi bằng đá.
“Cô muốn uống chứ, người đẹp?” Viên kiểm lâm hỏi khi tôi theo chân anh ta vào bếp. ‘”Nhân tiện tên tôi là Guy. Không biết tôi đã bảo cô hay chưa.”
“Rất vui được gặp anh, Guy!” Tôi nói, cố gắng đứng sao cho tôi không thực sự ở cùng anh ta trong bếp, mà kiểu như nối không gian giữa chúng tôi với các cậu chàng đang trước lò sưởi và rằng tất cả chúng tôi đang ở trong một bữa tiệc vui vẻ đông người.
“Tôi sẽ làm thứ gì đó đặc biệt cho cô.”
“Cho tôi? Cảm ơn!” Tôi nói. “Các cậu có muốn uống gì không?” Tôi gọi ra chỗ Ba Chàng Công Tử. Họ nói Có khi tôi nhìn Guy đổ đầy đá và đủ thứ nước vào một cái cốc vại nhựa, anh ta lấy rượu hoa quả trong tủ lạnh ra và đổ đầy lên trên.
“Y như là tự tử vậy.” Tôi nói khi anh ta đưa cho tôi. “Khi tôi ở đại học chúng tôi thường gọi món nước này như thế, cứ đổ tất cả các loại nước vào với nhau.”
“Nếm đi, xem xem cô có nghĩ nó ngon hay không.” Guy nói.
Tôi nhấp một ngụm. Chẳng giống cái gì cả, nhưng vẫn ngon. Ngon hơn là ngồi ở ngoài giữa trời mưa lạnh. “Ngon!” Tôi nói, giọng hơi phấn khích quá. “Và mấy cậu kia – Rick và Richie và Josh – cũng thích uống một chút, tôi nghĩ vậy. Mấy cậu có thích một cốc không?” Tôi hỏi lần nữa khi phóng vội ra ghế sô pha.
“Chắc chắn rồi!” Bọn họ đồng thanh nói, mặc dù Guy không hân hoan chuyện này lắm. Tôi đưa cho Rick cái vại say túy lúy kia, ghé mông ngồi cạnh cậu ta, cả bốn chúng tôi cùng ngồi thành một hàng trên lớp nhung gấm tuyệt vời của chiếc sô pha bên đống lửa, chật đến không nhúc nhích nổi. Một bên thân thể đáng yêu của Rick dồn vào cơ thể tôi; ngọn lửa giống như mặt trời riêng tây trước mặt chúng tôi, nướng khô chúng tôi.
“Cô em muốn nói đến tự tử, cô em thân mến, tôi sẽ kể cho cô em nghe về tự tử.” Guy nói, đến đứng trước tôi và tựa vào mặt lò sưởi bằng đá. Rick uống từ cái vại và đưa nó cho Richie ngồi bên kia cậu ta, rồi Richie uống một ngụm và đưa cho Josh ở đầu kia cái ghế. “Không may là chúng tôi đã gặp mấy vụ tự tử quanh đây. Bây giờ, đấy lại chính là chỗ khiến công việc này trở nên thú vị.” Guy nói, mắt anh ta trở nên sống động, phần mặt từ ria mép trở xuống giấu sau tờ giấy ăn. Cái vại dần quay trở lại chỗ tôi; tôi uống một ngụm và đưa trở lại cho Rick, và rồi tiếp tục, như thể chúng tôi đang chia nhau điếu thuốc khổng lồ. Khi chúng tôi uống, Guy kể cho chúng tôi nghe chi tiết cảnh một buổi chiều nọ khi anh ta đến nơi một người đàn ông bị bắn phọt óc trong một nhà vệ sinh cá nhân ở cánh rừng bên cạnh.
“Ý tôi là chỉ toàn có óc là óc vung vãi khắp nơi.” Anh ta nói qua tờ giấy ăn. “Hơn cả những gì cô có thể tưởng tượng. Hãy nghĩ đến thứ ghê tởm nhất mà em có thể hình dung, Cheryl, và rồi tưởng tượng ra nó.” Anh ta đứng chỉ nhìn tôi, như thể Ba Chàng Công Tử không có mặt trong phòng. “Không chỉ có óc. Mà còn cả máu và những mảnh sọ và thịt nữa. Tất tần tật. Bắn tung tóe dính hết lên tường, khắp mặt bên trong.”
“Tôi thậm chí không thể hình dung nổi.” Tôi nói khi lắc đá trong cái vại. Các chàng công tử để cho tôi săn sóc toàn bộ chỗ đó, vốn giờ đã hết sạch.
“Cô muốn nữa không, cô em nóng bỏng?”Guy hỏi. Tôi đưa cái vại cho anh ta, và anh ta đem nó vào bếp. Tôi quay sang các chàng trai và tất cả chúng tôi người nọ nhìn người kia với nét mặt đầy hàm ý, rồi phá lên cười cố gắng nín nhất có thể khi hơ trước ánh lửa ấm áp.
“Bây giờ có một lần khác tôi phải kể cho em nghe.” Guy nói, trả lại tôi cái vại đầy. “Chỉ có lần này là vụ giết người. Cố ý giết người. Và nó không phải là óc, mà là máu. Cả lít máu, ý tôi là HÀNG XÔ máu, Cheryl ạ.”
Và cứ thế, cả buổi tối.
Sau đó, chúng tôi trở về lều, và đứng thành vòng tròn, nửa tỉnh nửa say nói chuyện trong bóng tôi cho đến khi trời lại bắt đầu mưa và chúng tôi chẳng có lựa chọn nào ngoài việc giải tán và chúc nhau ngủ ngon. Khi vào trong , tôi nhìn thấy một vũng nước đã thành hình ở phía cuối lều. Đến sáng nó đã to thành một cái hồ nhỏ; túi ngủ của tôi bị ngâm nước. Tôi giũ hết nước rồi nhìn quanh khu trại xem có chỗ nào để hong nó, nhưng vô dụng. Nó sẽ chỉ càng ướt thêm vì trời vẫn mưa như trút. Tôi mang nó theo cùng khi Ba Chàng Công Tử và tôi đi vào cửa hiệu, để nó cạnh bếp lò khi chúng tôi uống cà phê.
“Bọn em đã nghĩ ra biệt danh đường mòn cho chị.” Josh nói.
“Tên gì vậy?” Tôi lưỡng lự hỏi từ sau tấm vải lót của cái túi ngủ màu xanh đẫm nước, như thể nó bảo vệ tôi khỏi bất cứ thứ gì họ có thể nói.
“Nữ hoàng PCT.” Richie nói.
“Vì bọn em thấy lúc nào người ta cũng cho chị cái nọ cái kia hoặc muốn giúp đỡ chị.” Rick thêm vào. “Họ chưa bao giờ cho bọn em thứ gì. Thực tế là họ chẳng làm việc khỉ mốc gì cho bọn em. cả”
Tôi hạ cái túi ngủ xuống nhìn họ, và rồi tất cả chúng tôi cùng phá lên cười. Lúc nào cũng vậy, mỗi lần tôi băn khoăn không hiểu mình có lo sợ việc làm thân gái một mình không – như làm một miếng ngồi ngon ấy – thì tôi lại được nhận hết lòng tốt này đến lòng tốt khác. Ngoài chuyện xảy ra với gã tóc vàng làm tắc cái lọc nước và cặp vợ chồng tống khứ tôi khỏi khu cắm trại ở California, tôi chẳng có gì để kể ngoài sự hào phóng. Trái đất này và công dân Trái đất lần nào cũng dang tay ra giúp đỡ tôi.
Như để chứng minh điều đó, ông già nhoài người qua bàn tính tiền nói: “Cô gái, tôi muốn nói với cô là nếu cô muốn ở đây một đêm nữa và phơi phóng, chúng tôi để cô dùng một trong những cabin này gần như miễn phí.”
Tôi quay sang Ba Chàng Công Tử, đưa mắt nhìn đầy ẩn ý.
Trong vòng 15 phút, chúng tôi chuyển vào trong cabin, treo túi ngủ ướt sũng lên thanh xà bụi bặm. Cái cabin này là một phòng ốp gỗ, bị choán gần hết bởi hai cái giường đôi nằm trên khung sắt cổ lỗ sĩ sẽ kêu cọt kẹt nếu ta dựa quá mạnh lên.
Ổn định xong xuôi, tôi quay trở lại cửa hiệu dưới mưa để mua đồ ăn vặt. Khi tôi bước vào bên trong, Lisa đang đứng đó, trước bếp lò. Chính cô Lisa sống ở Portland. Chính cô Lisa đã gửi các hộp cho tôi suốt mùa hè dài này. Chính cô Lisa mà tôi sẽ chuyển đến ở cùng trong một tuần nữa thôi.
“Xin chào!” Lisa nửa như hét lên trong khi chúng tôi ôm chầm lấy nhau. “Tớ biết tầm này là cậu đến nơi rồi mà.” Cô nói khi chúng tôi dần bình tĩnh lại sau cơn sốc. “Chúng tớ quyết định lái xe lên đây và xem thế nào.” Cô quay sang bạn trai, Jason, và tôi bắt tay anh ta – tôi đã có lần gặp anh trước khi rời Portland đi PCT, lúc đó họ mới bắt đầu hẹn hò. Được gặp lại những người mình biết từ thế giới xưa cũ quen thuộc thật quả như mơ, và cũng hơi buồn. Tôi vừa vui vừa thất vọng khi nhìn thấy họ: sự hiện diện của họ dường như càng thúc giục đoạn kết của chuyến đi, nhấn mạnh một thực tế là mặc dù tôi phải mất đến một tuần nữa mới tới nơi, nhưng Portland thực ra chỉ cách có gần 145km đi bằng xe hơi.
Đến tối, tất cả chúng tôi dồn lên chiếc xe tải nhỏ của Jason và lái xe dọc con đường rừng uốn lượn tới suối nước nóng Bagby. Bagby là một thiên đường giữa rừng: một chuỗi bậc thềm gỗ ba tầng có những cái bồn đủ hình dạng trên con lạch nước nóng bốc hơi, chỉ cách hơn hai cây số từ khu vực đỗ xe bên đường ở Rừng quốc gia núi Mũ Áo. Đây không phải là một công ty kinh doanh hay một khu nghỉ dưỡng nào. Nó chỉ là một nơi bất cứ ai cũng có thể đến mà không cần trả tiền vào bất kể ngày đêm, để ngâm mình trong làn nước tự nhiên dưới những tán lá gỗ linh sam Douglas cổ thụ, độc cần và tuyết tùng. Đối với tôi sự tồn tại của nó dường như còn kỳ ảo hơn là việc Lisa đứng ở cửa hàng hồ Olallie.
Gần như chỉ có chúng tôi ở đây. Ba Chàng Công Tử và tôi bước đến cái sàn thấp, nơi có những cái bồn dài đẽo bằng tay, to như thuyền gỗ khoét từ cây tuyết tùng, bên dưới một trần gỗ cao thoáng. Chúng tôi cởi quần áo khi mưa rơi nhẹ trên tán cây to xum xuê xung quanh, mắt tôi lướt qua cơ thể trần truồng của họ trong không gian tranh tối tranh sáng. Rick và tôi vào trong những cái bồn cạnh nhau và mở van bồn, rên rỉ vì dòng nước nóng giàu khoáng đang dâng lên quanh mình. Tôi nhớ lần tắm bồn ở khách sạn chỗ thành phố Sierra trước khi đi vào trong tuyết. Dường như tôi ngày ấy chính là tôi bây giờ, vẫn nằm đó ngâm nước, sống sót sau một cơn mơ dài nặng nề và tuyệt đẹp, và chỉ còn đi một tuần nữa là đến nơi.
Lúc đi, tôi ngồi trước với Lisa và Jason nhưng trên đường về hồ Olallie, tôi trèo ra sau ngồi với Ba Chàng Công Tử, cảm thấy sạch sẽ, ấm áp và vui sướng khi ngồi lên nệm trải sàn xe tải.
“Nhân tiện, cái nệm này là của cậu.” Lisa nói, trước khi cô ấy đóng cửa thùng xe đằng sau chúng tôi. “Tớ lôi nó ra khỏi xe cậu và đặt nó ở đó phòng khi chúng tớ qua đêm ở đây.”
“Chào mừng đến giường của tôi, các chàng trai.” Tôi nói với giọng nhại vẻ dâm đãng để che giấu nỗi xao động khi nhận ra đây thực sự là giường của mình – chiếc nệm tôi đã ngủ cùng Paul suốt nhiều năm trời. Ý nghĩ về anh che mờ tâm trạng sung sướng trong tôi. Tôi chưa mở lá thư anh gửi cho tôi, ngược lại với niềm sung sướng quen thuộc mỗi khi được mở lá thư mà mình đón đợi. Lần này, nét chữ quen thuộc của anh khiến tôi dừng lại. Tôi quyết định sẽ đọc nó khi đã trở lại đường mòn, có lẽ vì biết làm thế sẽ tránh cho tôi không viết thư trả lời ngay, không nói những thứ đam mê bồng bột không còn thực nữa. “Trong tim mình, em mãi mãi kết hôn với anh.” Tôi nói với anh như vậy vào cái ngày chúng tôi nộp đơn xin ly hôn. Mới chỉ năm tháng trước, nhưng giờ tôi đã nghi ngờ những gì tôi nói. Tình yêu của tôi dành cho anh là không thể chối cãi, nhưng lòng thủy chung đối với anh thì không. Chúng tôi không còn là vợ chồng, và khi tôi ngồi cạnh Ba Chàng Công Tử trên chính cái giường từng ngủ với Paul, tôi cảm thấy như đã chấp nhận điều đó, đã xác định rõ cái điều vốn vẫn chưa chắc chắn bấy lâu.
Bốn người chúng tôi nằm chật ních ngang chiều rộng của cái nệm khi xe tải vừa đi vừa nảy trên con đường tối – tôi, Rick, Richie và Josh, theo đúng trật tự ấy trên thùng xe. Chẳng cách nhau đến một phân, y như trên cái ghế sô pha bị chúng tôi hành hạ vào tối hôm trước. Một bên cơ thể của Rick ép chặt vào tôi, có lúc xệch về phía tôi và cách xa phía Josh. Bầu trời cuối cùng cũng quang đãng hơn và tôi có thể nhìn thấy mặt trăng gần tròn.
“Nhìn kìa!” Tôi nói chỉ để Rick nghe thấy, chỉ tay lên bầu trời phía ngoài cửa sổ thùng xe. Chúng tôi khe khẽ kể cho nhau nghe về những vầng trăng đã gặp trên đường mòn, về đoạn đường mà chúng tôi gặp những vầng trăng ấy.
“Chị phải cho em số của Lisa để chúng ta có thể gặp nhau ở Portland.” Cậu nói. “Em cũng sẽ sống ở đó sau khi kết thúc con đường này.”
“Chắc rồi, chúng ta sẽ gặp nhau.” Tôi nói.
“Chắc chắn rồi!” Cậu nhìn tôi âu yếm khiến tôi xúc động mặc dù tôi nhận ra rằng cho dù tôi thích cậu có lẽ là hơn 1.000 lần so với hầu hết những người tôi đã ngủ cùng, thì tôi cũng sẽ không động vào cậu ấy, không cần biết tôi khao khát đến mức nào. Đặt tay lên người cậu ấy còn xa hơn cả đặt tay lên mặt trăng. Và điều đó không phải chỉ vì cậu ta trẻ hơn tôi hay hai người bạn của cậu ấy cũng đang ở đó với chúng tôi, đang nằm ép ngay lưng cậu. Đó là vì cuối cùng tôi đã cảm thấy đủ. Đủ, khi nằm đây trong nỗi sung sướng kìm nén và thuần khiết bên cạnh một người con trai ngọt ngào, khỏe khoắn, gợi cảm, thông minh, tử tế, người có thể sẽ chẳng là bất cứ ai ngoài một người bạn. Cuối cùng cũng có lúc tôi thôi không cồn cào khao khát một người tình. Cũng có lúc cái cụm từ người đàn bà bị tổn thương không dội lên trong đầu tôi. Cụm từ đó thậm chí còn không còn sống vì tôi nữa.
“Chị thật sự vui khi gặp em.” Tôi nói.
“Em cũng thế.” Rick nói. “Ai lại không vui khi gặp Nữ hoàng PCT chứ?”
Tôi mỉm cười với cậu và quay đi nhìn mặt trăng ngoài ô cửa sổ nhỏ lần nữa, ý thức sâu sắc về một bên cơ thể thật ấm áp của cậu ép vào cơ thể tôi khi chúng tôi nằm cạnh nhau trong sự im lặng tỉnh thức thanh tao.
“Tuyệt quá!” Một lúc sau Rick nói. “Tuyệt quá!” Cậu lặp lại, lần này nhấn mạnh hơn.
“Cái gì tuyệt cơ?” Tôi quay sang cậu hỏi, mặc dù tôi đã biết câu trả lời.
“Mọi thứ!” Cậu nói.
Và đó là sự thật.