Miigwech là một từ trong tiếng Ojibwe tôi thường nghe thấy khi lớn lên ở miền bắc Minnesota, và tôi thấy mình buộc phải dùng từ đó ở đây. Nó có nghĩa là cảm ơn, nhưng còn hơn cả thế – nó thấm đẫm ý nghĩa khiêm nhường cũng như lòng biết ơn. Đó chính là cảm xúc của tôi khi nghĩ đến việc cố gắng tỏ lòng cảm tạ tất cả những người đã giúp tôi hoàn thành cuốn sách này: nghiêng mình và biết ơn.
Đó là chồng tôi, Brian Lindstrom, người mà tôi nợ những lời miigwech sâu sắc nhất, vì tình yêu anh không thể đong đếm mà anh dành cho tôi, cả trong chuyện viết lách lẫn trong cuộc sống. Cảm ơn anh, Brian.
Tôi cảm ơn Ủy ban Nghệ thuật Oregon, Hội đồng Văn học và văn hóa địa phương, Tổ chức Văn nghệ vì đã tài trợ và ủng hộ tôi viết cuốn sách này cũng như đã giúp đỡ tôi trong suốt sự nghiệp đời mình; cảm ơn Greg Netzer và Larry Colton của Lễ hội Wordstock vì luôn mời tôi đến buổi trình diễn, và cảm ơn Hội nghị các nhà văn Bread Loaf và Hội nghị các nhà văn Sewanee vì luôn gửi đến tôi sự ủng hộ đầy ý nghĩa.
Tôi viết cuốn sách này chủ yếu ở bàn phòng khách, nhưng những chương quan trọng nhất lại không viết ở nhà. Tôi xin cảm ơn Soapstone vì đã cho tôi nơi để viết, và đặc biệt là Ruth Gundle, cựu Giám đốc của Soapstone, người đặc biệt hào phóng với tôi ngay từ những buổi đầu của cuốn sách. Một lời cảm ơn sâu sắc tôi muốn dành tặng Sally và Con Fitgerald, người đã tiếp đãi tôi thật nồng hậu trong khi tôi viết những chương cuối cuốn Hoang dã trong “tệ xá” im ắng, tươi đẹp của họ ở thung lũng Warner, Oregon. Cũng xin gửi ngàn lời cảm ơn tới Jane O’Keefe vì đã tạo điều kiện cho tôi ở thung lũng Warner, cho tôi mượn xe và còn mua sắm giúp tôi nữa.
Cảm ơn đại diện của tôi, Janet Silver, và đồng nghiệp của chị ở Đại lý Zachary Shuster Harmsworth. Chị Janet là bạn, là nhà vô địch, là tâm hồn văn chương thân thuộc của tôi. Tôi luôn biết ơn chị vì sự giúp đỡ, sự thông minh và tình thương mến chị dành cho tôi.
Tôi mắc nợ biết bao người ở Knopf, những người tin vào cuốn Hoang dã ngay từ buổi đầu, và những người đã cố gắng đem nó đến với công chúng. Tôi đặc biệt cảm ơn tới biên tập viên của tôi, Robin Desser, người chưa bao giờ ngừng thúc giục để có cuốn sách hay nhất. Không có cô, cuốn sách này sẽ chẳng được như ngày hôm nay. Tôi cũng muốn cảm ơn: Gabrielle Brooks, Erinn Hartman, Sarah Rothbard, Susanna Sturgis, và LuAnn Walther.
Cảm ơn hai con của tôi, Carver và Bobbi; hai con đã vui vẻ chịu đựng suốt những ngày tôi lánh đi một mình để viết lách. Hai con chưa bao giờ cho phép tôi quên rằng cuộc sống và tình yêu là những thứ quan trọng nhất.
Tôi cũng xin gửi lời cảm ơn tới nhóm tác giả xuất sắc của tôi: Chelsea Cain, Monica Drake, Diana Page Jordan, Erin Leonard, Chuck Palahniuk, Suzy Vitello Soulé, Mary Wysong Haeri, và Lidia Yuknavitch. Tôi mắc nợ mỗi người các bạn vì những lời cố vấn khôn ngoan, những phản hồi thành thực và rượu vang đen pinot ngon đến chết người.
Tôi biết ơn sâu sắc bạn bè tôi, những người đã bồi dưỡng và yêu thương tôi. Có quá nhiều nên không thể kể hết ở đây. Tôi chỉ có thể nói rằng các bạn biết các bạn là ai đối với tôi, và tôi quá may mắn khi trong đời này gặp các bạn. Tuy nhiên, có một số người tôi muốn cảm ơn cụ thể – những người giúp tôi theo cách đặc biệt và muôn màu muôn vẻ khi tôi viết cuốn sách này: Sarah Berry, Ellen Urbani, Margaret Malone, Brian Padian, Laurie Fox, Bridgette Walsh, Chris Lowenstein, Sarah Hart, Garth Stein, Aimee Hurt, Tyler Roadie, và Hope Edelman. Tôi rất xúc động với tình bạn và lòng tốt của mọi người. Cũng xin gửi lời cảm ơn tới Arthur Rickydoc Flowers, George Saunders, Mary Caponegro, và Paulette Bates Alden, những người đã chỉ dẫn và có lòng thiện chí không bao giờ vơi cạn vô cùng ý nghĩa vô đối với tôi.
Cảm ơn Nhà xuất bản Wilderness vì xuất bản những cuốn sách đã và vẫn là những đoạn thánh kinh cho người đi bộ đường mòn Pacific Crest. Không có những tác giả của những cuốn sách hướng dẫn Jeffrey P. Schaffer, Ben Schifrin, Thomas Winnett, Ruby Jenkins, và Andy Selters, tôi sẽ hoàn toàn bị lạc.
Hầu hết những người tôi gặp trên đường mòn PCT chỉ đi qua đời tôi, nhưng mỗi người trong số họ đã làm đời tôi thêm phong phú. Họ khiến tôi cười, họ khiến tôi suy tư, họ khiến tôi tiếp tục thêm ngày nữa, và trên hết họ khiến tôi hoàn toàn tin tưởng vào lòng tốt của những người lạ. Tôi đặc biệt mang ơn những người bạn đồng hành của tôi trong chuyến PCT năm 1995 đó, CJ McClellan, Rick Topinka, Catherine Guthrie, và Joshua O’Brien, những người đã cẩn thận hồi đáp lại những câu hỏi của tôi.
Cuối cùng, tôi xin tưởng nhớ người bạn của tôi Doug Wisor, người có mặt trong cuốn sách này. Anh mất vào ngày 16 tháng 10 năm 2004, ở tuổi 31. Anh là một chàng trai tốt bụng, người đã băng qua sông quá sớm.
Miigwech.