KHOM LƯNG ĐỨNG THẲNG

Hoang Dã - Hành Trình Tìm Lại Mình Trên Đường Mòn Pacific Crest

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3 - KHOM LƯNG ĐỨNG THẲNG

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, tôi thức dậy trong nhà nghỉ White, tắm gội rồi để mình trần đứng trước gương, chậm rãi ngắm mình đánh răng. Tôi cố gắng cảm nhận một điều gì đó giống như là sự phấn khích nhưng lại chỉ thấy rầu rĩ và lo lắng. Thỉnh thoảng tôi có thể nhìn thấy chính mình – thực sự nhìn thấy mình – những lúc ấy một câu nói nào đó sẽ vang rền trong đầu tôi như những lời thần thánh. Và giờ đây, khi tôi nhìn vào tấm gương đã mờ xỉn này, câu nói đó là người đàn bà bị tổn thương rạn vỡ. Người đàn bà đó chính là tôi. Đó chính là lý do tại sao tôi lại khát khao một người bạn tình vào tối hôm trước đến vậy. Đó là lý do tại sao tôi ở đây, mình trần trong nhà nghỉ, với ý định khác người là một mình cuốc bộ ba tháng trên đường mòn PCT. Tôi đặt bàn chải đánh răng xuống, nhìn sát vào gương và nhìn sâu vào mắt. Tôi có thể tự cảm thấy nỗi hoang phế bên trong, giống như bông hoa tả tơi trước gió. Cứ mỗi lần cử động, một cánh-hoa-tôi lại rơi rụng đi mất. Làm ơn đừng. Tôi thầm nghĩ. Làm ơn.

Tôi đến bên giường và nhìn xuống bộ đồ đi đường. Tôi đã cẩn thận trải nó lên giường trước khi đi tắm, như mẹ từng làm vào ngày đầu tiên tôi đi học. Khi tôi mặc áo lót và áo phông, những cái vảy nhỏ tí viền quanh hình xăm mới mắc vào ống tay áo và tôi tỉ mỉ nhặt chúng ra. Đó là hình xăm duy nhất tôi có – con ngựa màu xanh trên bả vai trái. Paul cũng có một hình xăm y như vậy. Chỉ mới tháng trước, chúng tôi đã đi xăm cùng nhau nhân sự kiện chính thức ly hôn. Chúng tôi không còn là vợ chồng của nhau nữa, nhưng với chúng tôi những hình xăm này dường như là minh chứng cho mối ràng buộc mãi mãi của hai đứa.

Giờ đây, thậm chí tôi còn tha thiết muốn gọi cho Paul hơn cả tối hôm trước, nhưng tôi không thể cho phép mình làm thế. Anh biết tôi rất rõ. Anh sẽ nghe ra được nỗi buồn và thái độ lưỡng lự trong giọng nói của tôi và biết ngay rằng chẳng phải tôi chỉ hồi hộp trước chuyến đi PCT. Anh ấy sẽ cảm nhận được rằng tôi có điều gì muốn nói.

Tôi đi tất, buộc dây giày, đến bên cửa sổ và kéo rèm cửa lên. Mặt trời tỏa ánh nắng chói chang trên những viên đá trắng ở bãi đậu xe. Bên kia đường có một trạm xăng – hẳn là nơi thuận tiện để bắt nhờ xe đến PCT. Khi tôi buông rèm cửa, căn phòng tối trở lại. Tôi thích cứ như vậy, giống như một cái kén tằm an toàn mà không bao giờ tôi phải rời bỏ, mặc dù tôi biết rằng chẳng phải như vậy. Đã chín giờ sáng và ngoài kia trời nắng tỏ, cái hộp thông gió màu trắng ở góc phòng tiếp tục gầm gào huyên náo. Mặc dù mọi thứ trông có vẻ như tôi đang đi đến một nơi vô định, nhưng tôi đã có một nơi để trú ngụ: đó là ngày thứ nhất trên con đường mòn PCT.

Tôi mở các ngăn túi và lôi mọi thứ ra, quăng từng cái lên giường. Tôi nâng những cái túi nhựa lên và cũng lôi hết đồ trong đó ra, rồi nhìn chằm chằm đống đồ ấy. Đó là tất cả những thứ tôi phải mang theo trong ba tháng tới.

Một chiếc túi nén màu xanh để đựng quần áo chưa mặc – một cái quần nỉ, một chiếc áo sơ mi dài tay giữ nhiệt, một chiếc áo gió có mũ trùm đầu dày dặn, hai đôi tất len và hai cái quần lót, một đôi găng tay mỏng, một cái mũ che nắng, một cái mũ nỉ và một quần đi mưa – và một cái túi khô chắc chắn hơn, ních chặt thức ăn mà tôi sẽ cần đến trong 14 ngày tới, trước khi đến được trạm tiếp tế đầu tiên ở một nơi được gọi là đồng cỏ Kennedy. Một cái túi ngủ, một chiếc ghế dành cho những chuyến cắm trại, có thể dàn ra để làm phản lót khi ngủ, một cái đèn đeo đầu kiểu thợ mỏ và năm cái dây chằng có móc hai đầu. Một bình lọc nước, một cái bếp nhỏ xíu có thể tháo ra lắp vào, một bình ga cao bằng nhôm và một chiếc bật lửa nhỏ màu hồng. Một cái xoong nhỏ có thể lồng vào bên trong một cái nồi to hơn, những dụng cụ nấu nướng có thể gập đôi lại và một đôi xăng đan thể thao rẻ tiền mà tôi định đi trong lều vào cuối mỗi ngày. Một cái khăn tắm có thể khô nhanh, một cái móc chìa khóa đồng kèm nhiệt kế, một tấm bạt, và một cái cốc nhựa cách điện có tay cầm. Một bộ sơ cứu khi bị rắn cắn và một con dao quân dụng Thụy Sĩ, một cái ống nhòm nhỏ trong túi khóa zip giả da và một sợi dây màu neon sặc sỡ, một cái la bàn mà tôi chưa học cách sử dụng và một cuốn sách có thể dạy tôi cách dùng cái la bàn đó, cuốn sách tên là Staying Found (Đừng để bị lạc) mà tôi định đọc trên chuyến bay tới Los Angeles nhưng đã không đọc. Một bộ đồ sơ cứu trong hộp vải bạt màu đỏ còn mới nguyên có thể đóng sập lại, một cuộn giấy vệ sinh trong túi khóa zip và một cái bay bằng thép không gỉ có bao riêng màu đen ghi dòng chữ Bạn-Đào-Nó ở đằng trước. Một cái túi nhỏ đựng đồ vệ sinh và đồ cá nhân mà tôi nghĩ sẽ phải cần đến trong suốt hành trình – dầu gội, dầu xả, xà phòng, dưỡng thể, chất khử mùi, kìm bấm móng tay và thuốc chống côn trùng, kính râm, một cái lược bàn và một miếng bọt biển thiên nhiên khi đến tháng, và một tuýp kem chống nắng dưỡng ẩm môi. Một chiếc đèn pin, một lồng đèn bằng kim loại có một cây nến Tạ Ơn bên trong và một cây nến dự trữ, một cái cưa gấp – để làm gì tôi cũng chẳng biết nữa – và một cái túi nylon màu xanh lá để đựng lều. Hai chai nước bằng nhựa đựng được mỗi chai gần một lít, một cái túi hình bướu lạc đà có thể gấp lại chứa được gần 10l, một tấm chụp bằng nylon có thể trải ra bọc che mưa cho cái ba lô và một quả bóng Gore-Tex có thể mở ra che mưa cho tôi. Có những thứ tôi mua để dự phòng khi cái chính không dùng được – pin dự trữ, một hộp diêm chống nước, một cái chăn giữ nhiệt, và một lọ thuốc viên i-ốt. Hai cái bút và ba cuốn sách ngoài cuốn Đừng để bị lạc: cuốn The Pacific Crest Train, Volume 1: California (Đường mòn Pacific Crest, tập 1: California) (chính nó đã kéo tôi đến với hành trình này, viết bởi nhóm bốn tác giả với giọng điệu bình thản nhưng sắt đá khi nói về những hiểm nguy và phần thưởng khi kết thúc con đường), cuốn As I Lay Dying (Khi tôi nằm chết) của William Faulkner và cuốn The Dream of a Common Language (Giấc mơ về ngôn ngữ chung) của Adrienne Rich. Một cuốn sổ bìa cứng 200 trang khổ 20x28 cm tôi dùng làm sổ ghi chép, một cái túi khóa zip bên trong đựng bằng lái xe và một cuộn tiền nhỏ, một thếp tem thư, và một cuốn sổ tay gáy xoắn tí hon ghi loằng ngoằng địa chỉ bạn bè ở mấy trang đầu. Một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp Minolta X-700 35 mm với ống kính và đèn flash có thể tháo rời và một cái chân máy nhỏ có thể tháo lắp gọn gàng, tất cả được gói gọn trong túi đựng camera có độn bông to cỡ quả bóng đá.

Chẳng bởi tôi là một nhiếp ảnh gia.

Tôi đã đến một cửa hàng ngoài trời ở Minneapolis tên là REI cả tá lần suốt mấy tháng trước để mua phần lớn những thứ đồ này. Chẳng mấy khi việc mua bán diễn ra suôn sẻ. Tôi đã nhanh chóng nghiệm ra rằng, đi mua dù chỉ là một chai nước thôi mà không cân nhắc kỹ lưỡng trước về công nghệ mới nhất thì thật ngớ ngẩn. Phải cân nhắc đến mặt lợi và hại của nhiều chất liệu khác nhau, chưa kể đến mẫu mã thiết kế. Và đây chỉ là thứ nhỏ nhất, ít phức tạp nhất mà tôi phải mua. Sau khi tham vấn cả đàn ông lẫn phụ nữ ở REI, tôi nhận ra những đồ còn lại mà tôi cần còn phức tạp hơn nhiều. Bất cứ khi nào thấy tôi ở khu trưng bày bếp siêu nhẹ hay tản bộ giữa khu bán lều, họ đều nhiệt tình giúp đỡ. Nhân viên ở đây gồm đủ các thành phần tuổi tác và các kiểu sở thích với việc phiêu lưu hoang dã, nhưng điểm chung ở họ là bất cứ ai cũng có thể thích thú và nhiệt tình nói về các đồ nghề ấy thành một tràng dài đến ngỡ ngàng. Họ quan tâm liệu túi ngủ của tôi có phần bảo vệ khóa để tránh gãy chân răng hay không, có tấm khăn che mặt với mũ trùm đầu đủ kín mà không khiến tôi khó thở hay không. Họ lấy làm mừng vì bình lọc nước của tôi có một bộ phận bằng sợi kim loại xếp nếp giúp tăng diện tích bề mặt. Và bằng kiến thức của mình, họ đã làm cho tôi sáng mắt ra nhiều điều. Cho đến lúc chọn mua được ba lô – một chiếc có giàn khung đỡ bằng chất tổng hợp, hiệu Gregory cao cấp nhất, được quảng cáo là giữ được thăng bằng và dễ dàng mang vác – tôi cảm thấy như thể mình đã trở thành chuyên gia về ba lô vậy.

Chỉ khi đứng nhìn cái đống đồ đạc đã được lựa chọn tỉ mỉ kỹ càng đang chình ình trên giường trong nhà nghỉ ở Mojave này, với sự khiêm nhường sâu sắc, tôi mới biết rằng mình chẳng phải chuyên gia gì cả.

Tôi tìm cách xử lý núi đồ này, lèn, tống, dận vào bất cứ chỗ nào còn trống trong ba lô, cho đến khi chẳng thể làm hơn được nữa. Tôi đã định lấy mấy cái dây co có móc để buộc túi đựng đồ ăn, lều, bạt, túi quần áo và cái ghế cắm trại mà có thể trải đôi ra làm phản ngủ vào phía ngoài cái ba lô – được thiết kế khung mở để làm thế – nhưng bây giờ rõ ràng là còn có những thứ khác cũng phải cho ra bên ngoài. Tôi kéo căng mấy cái dây co bao quanh tất cả mọi thứ mà tôi đã định và rồi móc thêm vài thứ: quai đôi xăng đan, túi máy ảnh, tay cầm của chiếc cốc cách điện và cái lồng đèn nến. Tôi ngoắc chiếc túi đựng cái bay kim loại vào dây đai của ba lô và buộc cái móc chìa khóa có kèm nhiệt kế với một trong những cái khóa ba lô.

Xong việc, tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, mồ hôi mồ kê nhễ nhại rồi ngồi bình thản nhìn chiếc ba lô. Và tôi chợt nhớ ra một thứ cuối cùng: nước.

Tôi lựa chọn điểm xuất phát chuyến đi bộ của mình đơn giản vì từ điểm này tôi ước tính sẽ mất khoảng 100 ngày để tới Ashland, Oregon – ban đầu tôi đã dự tính kết thúc hành trình ở đấy vì nghe nói nơi đó có nhiều thứ hay ho và tôi nghĩ mình có thể thích lưu lại sống. Nhiều tháng trước, tôi đã lần ngón tay mình xuôi xuống phía nam trên tấm bản đồ, thêm nhiều dặm đường và nhiều ngày nữa, rồi dừng lại ở đèo Tehachapi, nơi đường mòn PCT cắt ngang đường cao tốc 58 ở góc tây nam của hoang mạc Mojave, không xa thị trấn Mojave là bao. Cho tới tận một hai tuần trước, tôi mới nhận ra mình sẽ bắt đầu chuyến đi bộ tại một trong những khu vực khô hạn nhất của con đường, một khu vực mà thậm chí ngay cả những đôi chân lão luyện nhất, sành sỏi nhất và dày dạn nhất cũng không phải ngày nào cũng gặp được một nguồn nước. Đối với tôi, chuyện đó là không thể. Tôi phải tốn mất hai ngày để đến được nguồn nước đầu tiên, khoảng 27 km, tôi đoán thế, bởi vậy tôi phải mang đủ nước để vượt qua chặng đường đó.

Tôi đổ đầy các chai nước một lít trong bồn rửa và đặt chúng vào các túi lưới bên hông ba lô. Tôi lôi cái túi bướu lạc đà từ ngăn chính của ba lô mà trước đó tôi đã nhồi nó vào và đổ đầy tất cả 10 l nước. Sau này tôi mới biết rằng một lít nước nặng một kilogam. Tôi không biết ngày đầu tiên cái ba lô của tôi đã nặng bao nhiêu, nhưng chỉ riêng nước thôi đã nặng 11 cân rồi. Và đó là 11 cân cồng kềnh. Cái túi bướu lạc đà giống như một quả bóng bẹt khổng lồ đựng nước, óc ách, oằn oại, tuột khỏi tay tôi và trượt xuống sàn khi tôi cố gắng giữ nó lại, ấn vào ba lô. Viền quanh cái ba lô đó có những sợi đan thành lưới; hì hục mãi tôi cũng luồn được sợi dây co qua chúng, tiếp theo là đến cái túi đựng máy ảnh, đôi xăng đan, cái cốc cách điện, cái lồng đèn nến, cho đến tận khi tôi cảm thấy quá bực mình đến mức giằng cái cốc cách điện ra rồi ném nó bay ngang phòng.

Cuối cùng, khi mọi thứ tôi định mang đi đã yên vị đúng chỗ thì một nỗi sững lặng đổ ập lên người tôi. Tôi đã sẵn sàng lên đường. Tôi đeo đồng hồ, đeo chiếc kính râm có dây đai cao su tổng hợp màu hồng lên cổ, đội mũ, và nhìn cái ba lô. Trông nó vừa khổng lồ vừa gọn ghẽ, vừa đáng yêu vừa ôm đồm đáng sợ. Nó cũng khá sống động: có nó đồng hành khiến tôi bớt cô đơn đôi phần. Cái ba lô cao đến eo tôi. Tôi túm chặt lấy nó và nghiêng người nâng nó lên.

Nó không động cựa gì.

Tôi hạ người xuống, nắm lấy cái khung chắc hơn và cố gắng nâng lên lần nữa. Nó vẫn không suy suyển. Dù chỉ một li. Tôi cố gắng nâng lên bằng cả hai tay, gồng cả hai chân, ra sức vòng tay ôm chặt nó, huy động hết sức bình sinh và hết tất cả mọi thứ trong tôi. Và nó vẫn không chịu nhấc mình. Y như cố nhấc một chiếc Volkswagen Beetle lên vậy. Trông rất dễ thương, rất sẵn lòng để được cất lên – chỉ có điều đó là việc bất khả.

Tôi ngồi bệt xuống sàn cạnh nó và cân nhắc tình trạng của mình. Làm sao tôi có thể vác được một cái ba lô đi bộ qua hơn 1.600 km đường núi gập ghềnh và những hoang mạc không có lấy một giọt nước khi mà tôi còn không thể dịch nó đi một li ngay cả trong căn phòng điều hòa của nhà nghỉ? Ngang trái là vậy, nhưng dù thế nào tôi cũng phải nâng được cái ba lô này lên. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình không thể làm được điều đó. Tôi chỉ đơn giản cho rằng nếu chất tất cả những thứ tôi cần để đi du lịch bụi, thì cái sức nặng ấy tương đương với sức nặng tôi có thể mang. Đúng là những người ở REI hay đề cập đến trọng lượng trong màn độc thoại của họ, nhưng tôi không chú ý nhiều lắm. Dường như có những câu hỏi quan trọng hơn cần phải xem xét. Như là liệu cái khăn bịt mặt trùm đầu có che chắn kỹ mà không khiến tôi ngạt thở không.

Tôi đã nghĩ đến chuyện cần phải bỏ bớt đồ ra, nhưng món nào tôi cũng thấy hoặc là cần thiết đến hiển nhiên hoặc là cần trong trường hợp khẩn cấp, đến mức chẳng dám vất bỏ thứ gì. Tôi sẽ phải cố mang cái ba lô với nguyên trạng của nó như bây giờ thôi.

Tôi ngồi bệt xuống thảm và tựa mông vào lưng ba lô, luồn tay vào quai đeo, và cài đai quanh ngực. Tôi lấy một hơi thật sâu rồi bắt đầu đu người từ đằng sau ra đằng trước để lấy đà, rồi cuối cùng lấy hết sức mình, quăng người về phía trước và nâng được thân mình bằng tay và đầu gối. Cái ba lô không còn ở trên sàn nữa. Nó chính thức đã bám vào tôi. Nó trông vẫn giống con bọ Volkswagen Beetle, chỉ là bây giờ cái con bọ ấy đang đậu trên lưng tôi. Tôi giữ nguyên thế trong vài tích tắc, cố gắng lấy thăng bằng. Dần dần, tôi đã đứng được bằng chân trong khi tay bấu cứng vào cái máy làm lạnh bằng kim loại cho đến khi có thể xốc người thẳng dậy. Khi tôi đứng dậy cái khung kêu rít một cái, nó cũng phải vật lộn với sức nặng khủng khiếp này. Cho đến lúc tôi đứng dậy được – nghĩa là khòm lưng mà đứng theo hướng thẳng được – tay tôi vẫn đang cầm cái thanh thông gió bằng kim loại mà tôi vô tình kéo bật ra từ cái máy làm lạnh khi gắng sức đứng lên.

Tôi thậm chí còn không thể làm gì để gắn nó lại. Chỉ cần với tay ra vài xentimet là có thể đặt nó lại chỗ cũ, nhưng dường như đó là nhiệm vụ bất khả thi. Tôi dựng thanh kim loại ấy dựa vào tường, thắt lại dây đai hông, và loạng choạng, lảo đảo quanh phòng, chỉ hơi nghiêng thôi là người cũng chực đổ. Sức nặng đè đau đớn lên hai đỉnh vai, bởi vậy tôi phải thắt chặt đai hông thêm nữa, cố gắng san đều gánh nặng, siết chặt chỗ giữa đến nỗi bụng phình ra cả trên lẫn dưới. Cái ba lô dựng đứng sau lưng tôi như thể một chiếc áo măng tô, cao hơn đầu tôi hàng chục xentimet và như một cái mỏ quặp quặp suốt từ đầu tới tận xương cụt tôi. Cảm giác cực kỳ kinh khủng, nhưng có lẽ là dân ba lô thì phải vậy.

Tôi không biết nữa.

Tôi chỉ biết đã đến lúc phải lên đường, bởi vậy tôi mở cửa và bước ra ngoài ánh sáng.

Dịch thuật: Quế Chi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.