Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 111

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 6 - 5:46 sáng

Ít nhất một tầng phía bên trên, Nash nghe thấy tiếng cánh cửa khác mở ra rồi đóng lại. Với một tay cầm điện thoại chiếu sáng, tay kia cầm súng, anh đi theo Klozowski nhanh hết sức có thể trong khi vẫn bám sát vào tường, chuẩn bị nhảy về phía sau nếu phát hiện thấy y đang mai phục, sẵn sàng nổ súng.

Chiếu nghỉ tiếp theo trống trải. Một bức tranh cổ động nhỏ đã phai màu cạnh cánh cửa ghi chữ SỨC KHỎE TÂM THẦN. Nash chậm rãi mở cửa, sẵn sàng đón một viên đạn nữa, nhưng không thấy. Thay vào đó, anh nghe thấy một giọng nói. Của ngài thị trưởng, vẳng ra từ dưới hành lang. Có cả một giọng nữ. Một ánh đèn chập chờn.

Ngài thị trưởng thét lên.

Người phụ nữ phá lên cười.

Nash tắt đèn pin điện thoại rồi bỏ tọt vào túi trước khi lách qua cửa, khẩu Beretta giơ ra trước. Anh thấy mình đứng trong phần còn lại của một quán cà phê, những chiếc bàn những chiếc ghế nằm vương vãi xung quanh. Vài cái đã vỡ, vài cái khác bị lật úp. Vài món đồ nội thất được bọc trong những tấm ga giường màu trắng nặng nề. Toàn bộ đèn đóm trên trần đều tắt ngóm; chỉ còn duy nhất một ngọn đèn chập chờn sáng phía góc xa.

Ngài thị trưởng lại thét lên, pha trộn giữa giận dữ và đau đớn. “Talbot đã tài trợ mọi thứ, tôi chỉ là trung gian thôi - kể cả thế cũng không phải, không thực sự.”

“Mặc dù vụ này xảy ra trong thành phố của ông nhưng ông đã làm ngơ.” Người phụ nữ trả lời, giọng bà ta bình tĩnh, hơi có trọng âm miền Nam. “Ông hưởng lợi từ việc đó. Lẽ ra ông đã có thể chặn chúng lại vào bất kỳ lúc nào nếu muốn, nhưng ông không làm thế. Ông nhắm mắt làm ngơ. Ông cũng chẳng tốt đẹp gì hơn chúng nó.”

“Tôi có thể cho bà những cái tên.” Ngài thị trưởng van xin. “Tất cả những người liên quan. Hoặc tôi có thể trả tiền cho bà - tất cả bọn họ sẽ trả tiền cho bà, bà không cần phải làm thế này!”

“Tôi muốn tất cả mọi cái tên, ông bạn ạ. Ông sẽ phải viết chúng ra cho tôi.”

Những giọng nói vẳng ra từ một cái ti vi, loại cũ kỹ gắn trên tường gần trần nhà phía góc xa của quán cà phê. Vài chiếc khác cũng được bật lên, lần lượt từ ba góc còn lại, mỗi chiếc mang lại thêm chút ánh sáng cho căn phòng.

Nash quay tròn cùng khẩu súng, mong được thấy Klozowski đứng gần một trong các ti vi, nhưng y không ở trong phòng. Trên màn hình, ngài thị trưởng nằm trên giường, trần truồng, hai tay và hai chân ông ta bị cột vào bốn góc. Nash nhận ra căn phòng từ Langham - đoạn phim họ đang bị mất.

“Không! Không! Không! Đừng làm thế!” Ngài thị trưởng nói.

“Thế thì liệt kê ra hết đi, một lần nữa từ đầu.” Người phụ nữ hướng dẫn.

“Được rồi, được rồi.” Ông ta hít vào một hơi qua hàm răng nghiến chặt. “Tôi không biết mọi chi tiết, tôi đã nói rồi, tất cả những gì tôi làm là cung cấp địa điểm gặp mặt, một nơi để họ tiến hành công việc.”

“Ông đã trao cho chúng Khách sạn Guyon.”

“Tôi không trao khách sạn đó cho họ. Tôi chỉ đảm bảo khách sạn vắng khách thôi, cùng với Talbot. Ông ta đã đệ trình các bản vẽ hồi sinh lại nơi này lên ủy ban tòa nhà, tôi giúp ràng buộc nó bằng các chế tài. Khi ủy ban cuối cùng cũng hủy bỏ đề xuất, người của ông ta sẽ quay lại đệ trình bản vẽ khác. Chừng nào ông ta còn trả phí cho thành phố, tòa nhà vẫn tiếp tục bị bỏ trống và phong tỏa, khiến các nhà phát triển khác tránh xa nó ra. Nếu không phải là Guyon, chúng tôi hẳn sẽ tìm kiếm một nơi khác.”

“Và chúng trả tiền cho ông để gặp nhau tại đó à?” Bà ta nói. “Để tiến hành công việc của chúng?”

Ngài thị trưởng gật đầu. “Việc này diễn ra trước thời của tôi - bà hiểu mà đúng không? Đây không phải là ý tưởng của tôi, tôi chỉ vướng vào nó thôi.”

Khi bà ta không trả lời, ông ta tiếp tục. “Hàng năm họ đưa người mua vào trong đó, rồi những đứa trẻ… không phải lúc nào cũng là những đứa trẻ, có cả người lớn nữa, nhưng hầu hết là trẻ em. Chúng cũng chẳng tốt đẹp gì, chúng là những kẻ không ai muốn.”

“Những đứa trẻ đó đến từ đâu? Những đứa trẻ không ai muốn ấy.” Bà ta khinh khỉnh hỏi.

Ông ta nhún vai. “Phần lớn là vô gia cư, đấy là họ bảo tôi thế. Tôi đoán là hệ thống chăm sóc trẻ mồ côi. Tôi không chắc lắm. Tôi không hỏi. Có một trang web điều phối tất cả mọi thứ, đó mới là nơi bà cần hỏi đến, không phải tôi. Địa chỉ URL là BackPage chấm com. Tôi dám cá chỉ cần bà lôi chúng ra thì bà sẽ có được mọi thứ mình cần. Đó mới là kẻ bà muốn. Bà có thể công khai tất cả mọi chuyện nếu đó là thứ bà theo đuổi. Tôi sẽ giúp bà, chúng ta có thể cùng nhau đến gặp các đặc vụ liên bang, chỉ cần cởi trói cho tôi… chỉ cần dừng mọi chuyện này lại.”

Bàn tay bà ta vung ra. Trên tay bà ta như có một con dao mổ, nhưng bà ta di chuyển quá nhanh đến nỗi không thể biết chắc được. Lưỡi dao lóe lên sạt qua má ngài thị trưởng rồi một dòng máu đỏ xuất hiện. Khi ông ta cố quay đầu lại, bà ta rạch thêm phát nữa trên má bên kia.

“Dừng lại!” Ông ta hét lên.

Nhưng bà ta không dừng lại, rạch thêm nhát nữa trên vai ông ta.

Ông ta nhăn nhó vì đau. “Bà nói chúng đã bắt con trai bà à? Tôi có thể giúp bà tìm cậu ấy. Tôi có thể giúp bà đưa cậu ấy trở về! Đó là những gì bà muốn đúng không? Chỉ cần cho tôi biết tên và số điện thoại của cậu ấy. Bà có thể theo dõi tôi, tôi sẽ không thử làm bất kỳ điều gì hết, tôi hứa. Tôi sẽ giúp bà. Tôi quen biết một đặc vụ liên bang, một người bà có thể tin tưởng.”

Bà ta lại rạch tiếp, lần này ngay dưới vai ông ta.

“Dừng lại đi!”

Đoạn phim dừng lại, sau đó màn hình chuyển sang cảnh tuyết rơi.

Trong ánh sáng lờ mờ, Klozowski bước vào quán cà phê. Y giơ cả hai tay lên. Khẩu súng đã biến mất. Giữa các ngón tay trên bàn tay phải, y có kẹp một thứ gì đó.

Nash chĩa khẩu Beretta về phía y. “Bỏ nó xuống!”

Klozowski lắc đầu. “Anh không muốn tôi làm vậy đâu.”

Y mở rộng một bên áo khoác ra bằng bàn tay kia. Một chiếc áo vest chứa đầy thuốc nổ gắn vào lồng ngực y, một sợi dây treo lủng lẳng từ eo lưng y đến ngòi nổ trong tay y.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.