Kẻ Đi Đêm di chuyển rất nhanh dọc hành lang, cảm thấy khó chịu một chút về đám cảnh sát trong sảnh và thậm chí một số người ở trong phòng đợi, cảm giác cần phải làm gì đó dù thế nào đi nữa.
Cái cần đó lớn hơn bất kỳ thứ gì.
Lớn hơn sự an toàn, lớn hơn cả việc chưa bao giờ bị bắt.
Cửa dẫn vào phòng 268 đóng chặt, chỉ có đứa trẻ một mình nằm ngủ say dưới tác động của thuốc.
Cái bóng đen đó đẩy cửa bước vào phòng và thấy cậu bé đang nằm trên giường. Ánh sáng của đèn đường chiếu vào người cậu bé cho thấy rõ màu da vàng nhạt tương phản với khăn trải giường màu trắng. Cả chiếc giường như nổi bồng bềnh trong bóng tối kỳ quái.
Kẻ Đi Đêm nhặt chú khỉ nhồi bông đã bị ném xuống sàn từ lúc nào đặt lên giường bệnh và dựa người vào tay vịn bên cạnh thầm khen cậu bé đáng yêu. Một món bánh pudding hương vani đang nằm ngay đó.
Jamie Sweet, cái tên thật hợp với cậu. Với hàng lông mi dài và cái miệng giống như chiếc cung của thần ái tình Eros đang sưng phồng lên, cánh tay bọc thạch cao, cậu bé đáng yêu năm tuổi này giống như một thiên thần gẫy cánh. Quá tệ.
Sẽ không còn những trận bóng chày với cậu bé con này nữa. Và cậu nhóc cũng sẽ không bị ngã xe đạp một lần nào nữa.
Giờ, không gì có thể thay đổi được.
Jamie Sweet sắp chết. Đó là số phận của cậu bé và là định mệnh của hắn trên thế gian này.
Kẻ Đi Đêm bơm thuốc vào ống tiêm, bỏ cái lọ không vào túi rồi tới gần giường bệnh và nhanh chóng tiêm liều mócphin vào trong ống thuốc dẫn từ túi thứ IV vào cánh tay trái của Jamie. Đơn thuốc đó là dành cho một công nhân cứu hỏa nặng 113 kg ở phòng 286 bị bỏng độ 1 và gẫy một bàn tay nhưng tối nay ông ta không phải uống nhiều thuốc giảm đau.
Mấy phút trôi qua, âm thanh duy nhất nghe thấy được là tiếng rì rì của xe cộ đi trên đường ở phía dưới và tiếng thở nhẹ của Jamie.
Kẻ Đi Đêm dùng hai ngón tay mở mí mắt đứa trẻ. Đồng tử của cậu đã biến đổi thành một điểm nhỏ, hơi thở đứt quãng và yếu, mồ hôi lấm tấm trên má khiến những lọn tóc quăn của cậu bết lại dính vào da đầu.
Cậu bé như thể nghe thấy suy nghĩ của kẻ xâm nhập, cố giẫy đạp, cong người lên kêu không ra tiếng. Rồi cái đầu cậu bé ngật ra sau, cậu trút hơi thở cuối cùng, một luồng khí nhẹ thoát ra từ cổ họng cậu.
Cậu đã ngừng thở.
Tên giết người chạm vào động mạch chủ của Jamie cảm thấy có một nhịp đập, rồi hắn thọc tay vào túi lôi ra những chiếc cúc kim loại đặt từng chiếc lên mắt cậu bé, miệng thì thầm: “Ngủ ngon, hoàng tử bé nhỏ. Hãy ngủ ngon”.