Chúng tôi không muốn có bất kì thứ virut hay vi khuẩn nào bám theo người về đất liền,” tiến sĩ Zollner nói, một điều không cần thiết. Chúng tôi cởi đồ, cho quần áo và dép vào một chiếc hòm, bỏ quần lót giấy vào một chiếc thùng đựng rác.
Tôi không hẳn tập trung, chỉ là làm những việc mà mọi người khác cũng đang làm.
Chúng tôi theo Zollner vào phòng tắm - tôi, Max, Nash và Foster - chúng tôi đứng dưới vòi hoa sen gội đầu với một loại dầu đặc biệt, đánh sạch móng tay bằng bàn chải và chất tẩy trùng. Tất cả chúng tôi đều súc miệng bằng một thứ nước kinh khủng, súc súc rồi nhổ ra. Tôi cứ thoa xà phòng rồi lại cọ rửa đến khi Zollner nói, “Thế đủ rồi. Anh sẽ bị hoang tưởng mà chết đấy.” Lão cười to.
Tôi lau khô người bằng khăn rồi quẳng nó vào một chiếc hòm và đi ra, trần như nhộng, quay lại buồng thay đồ của tôi, da dẻ sạch sẽ xin xít, không còn thứ vi sinh vật gì bám trên người, ít nhất là ở bên ngoài.
Ngoài những người tôi đi cùng vào đây không còn ai khác trong phòng. Ngay cả người phục vụ cũng không thấy đâu. Tôi hiểu một người làm thế nào để có thể mang những vật lớn ra khỏi phòng thí nghiệm vào phòng thay đồ. Nhưng tôi không nghĩ đó là điều đã xảy ra, vì thế việc có thể mang được ra hay không cũng không quan trọng gì.
Zollner đã đi đâu đó và quay về với mấy chiếc chìa khóa buồng thay đồ đưa cho mọi người.
Tôi mở buồng của mình và lấy quần áo mặc. Một anh chàng rất cẩn thận nào đó, rất có thể là Stevens, đã tốt bụng tới mức giặt sạch cả chiếc quần soóc của tôi và vô tình rũ sạch luôn cả nắm đất đỏ khỏi túi quần. Ái chà. Được đấy, Corey.
Tôi kiểm tra lại khẩu 38 và nó trông vẫn bình thường, nhưng ai mà biết được khi một tay nghịch ngợm nào đó rũa mất kim hỏa, làm tắc nòng súng hay lấy thuốc nổ ra khỏi vỏ đạn. Tôi tự nhắc phải nhớ kiểm tra lại súng và đạn cẩn thận hơn khi về nhà.
Max đang ở buồng thay đồ sát buồng tôi nói nhỏ, “Đó là một kinh nghiệm.”
Tôi gật đầu và hỏi, “Giờ anh yên tâm hơn sống ở cuối ngọn gió từ Đảo Plum rồi chứ?”
“À, ừ, tôi thấy sợ kinh khủng.”
“Tôi thấy ấn tượng với khu kiểm soát sinh học,” tôi nói. “Thật hiện đại.”
“Ừ. Nhưng tôi đang nghĩ về một trận bão hoặc một vụ tấn công khủng bố.”
“Ông Stevens sẽ bảo vệ Đảo Plum khỏi bị tấn công khủng bố.”
“Đúng. Nhưng còn bão thì sao?”
“Y như một vụ tấn công hạt nhân - cúi người xuống, chui đầu qua chân và hôn lên mông tạm biệt.”
“Đúng.” Anh nhìn tôi và hỏi, “Này, anh không sao chứ?”
“Không sao.”
“Ra đến ngoài này trông anh như người say thuốc.”
“Mệt. Phổi tôi đang khò khè.”
“Tôi cảm thấy có trách nhiệm vì đã lôi anh vào vụ này.”
“Tôi không thể tưởng tượng là tại sao.”
Anh cười nói, “Anh mà cưa được cô nàng Mông Căng là phải cảm ơn tôi đấy.”
“Tôi không hiểu anh đang nói gì.” Tôi xỏ giày và đứng lên. Tôi nói với Max, “Chắc là anh dị ứng với xà phòng rồi. Mặt anh nổi nốt đỏ kìa.”
“Cái gì?” Anh sờ hai tay lên má và chạy đến chỗ chiếc gương gần nhất. Anh soi thật kỹ và cúi sát thêm qua chiếc chậu rửa. “Anh nói cái khỉ gì thế? Da tôi vẫn bình thường mà.”
“Chắc là tại ánh sáng ở đây.”
“Thôi cái trò ấy đi, Corey. Không phải chuyện để đùa.”
“Đúng.” Tôi đi ra cửa phòng thay đồ nơi tiến sĩ Zollner đang chờ. Tôi nói với lão, “Dù tôi có xấu tính nhưng tôi vẫn rất ấn tượng với cách làm việc của ngài. Cám ơn ngài vì đã dành thời gian.”
“Hân hạnh được đi cùng anh, Corey. Tôi lấy làm tiếc là đã gặp anh trong tình huống không vui như thế này.”
George Foster đến chỗ chúng tôi và nói với tiến sĩ Zollner, “Tôi định sẽ làm một báo cáo tốt về những thủ tục kiểm soát sinh học của ngài.”
“Cám ơn anh.”
“Nhưng tôi nghĩ là an ninh vòng ngoài có thể tăng cường thêm, và tôi cũng sẽ đề nghị tổ chức một cuộc nghiên cứu.”
Zollner gật đầu.
Foster tiếp tục, “Điều may mắn là dường như vợ chồng Gordon không đánh cắp thứ gì nguy hiểm, và nếu họ có lấy cắp thứ gì thì đó là một thứ vác xin thử nghiệm.”
Tiến sĩ Zollner lại gật đầu.
Foster kết luận, “Tôi sẽ đề nghị đặt một lực lượng thủy quân lục chiến lâu dài tại pháo đài Terry.”
Tôi sốt ruột muốn ra khỏi căn phòng thay đồ màu da cam và được thấy ánh sáng mặt trời. Tôi đi ra cửa và mọi người đi theo.
Ra đến chỗ hành lang to và sáng bóng, tiến sĩ Zollner nhìn quanh tìm Beth, vẫn chưa thấy cô.
Chúng tôi bước đến quầy lễ tân đổi những tấm thẻ trắng có dây đeo băng lại thẻ kẹp trên áo màu xanh. Tôi nói với Zollner, “Ở đây có cửa hảng bán đồ lưu niệm cho chúng tôi mua ít đồ và áo phông không?”
Zollner bật cười. “Không. Nhưng tôi sẽ đề nghị chuyện này tới Washington. Đồng thời, anh cũng nên cầu nguyện vì đã không mang theo một thứ quà lưu niệm khác.”
“Cám ơn tiến sĩ.”
Tiến sĩ Zollner nhìn đồng hồ và nói, “Các vị có thể đi chuyến tàu 3 giờ 45 nếu muốn, cũng có thể vào phòng của tôi nếu có đều gì muốn tìm hiểu thêm.”
Tôi đã muốn quay lại chỗ những ụ pháo trên đảo và khám phá những đường ngầm dưới lòng đất. Nhưng nếu tôi mà nói ra thì chắc sẽ bị phản đối. Mà nói thật, tôi cũng không hào hứng gì với một chuyến đi vất vả quanh đảo nữa.
Tôi nói với Zollner, “Chúng tôi chờ sếp. Chúng tôi không muốn quyết những chuyện quan trọng mà không có cô ấy.”
Zoller gật đầu và mỉm cười.
Tôi thấy dường như Zollner không có vẻ gì là lo lắng về bất cứ điều gì trong chuyện này - về việc mọi người đặt câu hỏi về vấn đề an ninh hay những thủ tục quy định về kiểm soát sinh học, hay thậm chí về khả năng hai nhà khoa học hàng đầu của lão đã đánh cắp thứ gì đó tốt và có giá trị, hay thứ gì đó đáng sợ. Tôi chợt nghĩ Zollner không lo lắng là vì ngay cả trường hợp lão bị lừa hoặc lão bị đổ trách nhiệm về chuyện lừa của người khác, lão đã thoát khỏi chiếc lưỡi câu - lão đã thôi không phải làm việc với chính phủ, lão đang hợp tác trong một vỏ bọc để đổi lấy việc không phải chịu trách nhiệm về vụ việc. Cũng có một khả năng, dù hơi xa, là tiến sĩ Zollner đã giết vợ chồng Gordon hoặc biết ai đã giết họ. Như cách nhìn của tôi thì bất cứ ai gần gũi với vợ chồng Gordon đều là kẻ tình nghi.
Beth đi ra từ phòng thay đồ nữ và đến chỗ chúng tôi ở quầy lễ tân. Tôi nhận ra nàng không trang điểm kĩ, hai má nàng vẫn còn hơi đỏ vì mới kì cọ.
Nàng đổi thẻ, rồi Zollner nhắc lại lời đề nghị và lựa chọn của chúng tôi.
Beth nhìn chúng tôi nói, “Tôi đã thấy đủ rồi, trừ khi các anh muốn xuống dưới đường ngầm hay làm gì khác.”
Tất cả chúng tôi đều lắc đầu.
Nàng nói với tiến sĩ Zollner, “Chúng tôi vẫn có quyền tới thăm lại đảo bất cứ lúc nào cho tới khi xong vụ này.”
“Về phần tôi, các vị được chào đón bất cứ lúc nào.” Lão nói thêm, “Nhưng đó không phải là quyết định của tôi.”
Một hồi còi rúc lên bên ngoài. Tôi nhìn qua những cánh cửa kính. Một chiếc xe buýt đang đợi phía trước, một vài nhân viên đang lên xe.
Tiến sĩ Zollner nói, “Xin thứ lỗi cho tôi vì không tiễn được các vị ra tàu.” Lão bắt tay mọi người và chào tạm biệt, không một cử chỉ nào của người vừa tống khứ được gánh nợ. Một quý ông thật sự.
Chúng tôi ra bên ngoài dưới ánh nắng mặt trời. Tôi hít một hơi thật sâu không khí trong lành trước khi lên xe. Người lái xe là một nhân viên an ninh khác, tôi đoán là người hộ tống chúng tôi.
Chỉ có sáu nhân viên trên xe, và tôi không nhận ra đã gặp người nào trong chuyến đi vào bên trong lúc trước.
Chiếc xe mất năm phút chạy ra bến tàu và dừng lại.
Tất cả chúng tôi xuống xe và bước tới phía con tàu sơn hai màu xanh, trắng. Chiếc Plum Runner. Chúng tôi vào trong cabin lớn, một hồi còi rúc lên và con tàu rời đảo.
Năm người chúng tôi vẫn đứng nói chuyện phiếm. Một người trong số thủy thủ với vẻ mặt chai sạn đi quanh và thu thẻ của chúng tôi. Anh nói, “Các vị thích hòn đảo của tiến sĩ Moreau[1] chứ?”
Câu trích văn học này khiến tôi ngạc nhiên vì do một thủy thủ lão luyện nói ra. Chúng tôi nói chuyện với anh chàng một lát và biết tên anh ta là Pete. Pete cũng nói với chúng tôi rằng anh khá buồn về chuyện của nhà Gordon.
Pete xin lỗi rồi đi lên cầu thang dẫn tới sàn thượng và đài chỉ huy. Tôi đi theo, và trước khi anh mở cửa phòng, tôi nói, “Xin anh một phút được không?”
“Tất nhiên là được.”
“Anh có quen vợ chồng Gordon không?”
“Có chứ. Chúng tôi đi cùng nhau trên tàu này hai năm nay mà.”
“Tôi được biết là họ sử dụng tàu riêng để đi làm.”
“Thỉnh thoảng. Một chiếc Formula 303. Động cơ Mercs đôi. Nhanh kinh khủng.”
Đến lúc phải nói thẳng ra. Tôi hỏi, “Liệu có khả năng họ dùng chiếc tàu đó để vận chuyển ma túy không?”
“Ma túy? Ồ, không. Họ không thể tìm được một hòn đảo chứ đừng nói gì đến một con tàu lớn chở ma túy.”
“Làm sao anh biết?”
“Đã có lần tôi nói chuyện với họ một lúc về các loại tàu. Họ không hề biết định hướng. Họ thậm chí còn không có hệ thống định vị trên tàu. Anh hiểu chứ?”
“Đúng.” Giờ anh chàng thủy thủ nhắc tới tôi mới nhớ chưa bao giờ thấy một thiết bị định vị vệ tinh trên con tàu của họ. Nhưng nếu bạn vận chuyển ma túy thì bạn cần phải có một thiết bị định vị vệ tinh. Tôi nói với Pete, “Có thể họ lừa anh đấy. Biết đâu họ là những nhà hàng hải giỏi nhất từ thời Magellan.”
“Ai cơ?”
“Sao anh lại nghĩ là họ không biết định hướng?”
“Tôi đã cố kéo họ tham gia khóa học Power Squadron. Anh biết cái này chứ? Nhưng họ không mấy hào hứng.”
Pete hơi chậm hiểu. Tôi thử lại. “Có thể họ làm cho anh tưởng rằng họ không biết định hướng. Tức là để không ai nghĩ rằng họ lại vận chuyển ma túy.”
“Ừ nhỉ.” Anh gãi đầu. “Có thể. Nhưng tôi không nghĩ thế. Họ không thích ra nơi mênh mông nước. Nếu họ đang trên tàu mà nhìn thấy chiếc phà này thì họ sẽ chạy gần ngay bên cạnh hướng dưới gió và theo chúng tôi suốt chặng đường. Họ không bao giờ muốn để đất liền vượt tầm mắt. Anh nghe thế có giống một kẻ vận chuyển ma túy không?”
“Tôi đoán là không. Vậy Pete, ai giết họ và tại sao lại giết?”
Anh sững lại một chút như đóng kịch rồi nói, “Tôi làm sao biết được.”
“Anh biết là anh đã nghĩ về nó mà, Pete. Ai và tại sao? Anh nghĩ đến điều gì trước tiên? Mọi người nói gì?”
Anh ấp úng một chút rồi trả lời, “Tôi đoán, tôi nghĩ là họ đã lấy cắp thứ gì đó từ phòng thí nghiệm. Anh biết chứ? Một thứ gì đó có thể nhấn chìm cả thế giới. Và họ định bán nó cho một thế lực nước ngoài nào đó. Rồi chuyện không thành và họ bị thủ tiêu.”
“Và anh không nghĩ thêm chút gì về điều này hay sao?”
“A, tôi có nghe nói về một chuyện khác.”
“Là cái gì?”
“Thứ họ lấy cắp là một loại vác xin trị giá hàng triệu đô.” Anh nhìn tôi, “Phải thế không?”
“Là nó đấy.”
“Họ muốn giàu sớm nhưng hóa ra lại chết sớm.”
“Cái giá của tội lỗi là cái chết.”
“Vâng.” Anh xin lỗi và đi vào phòng lái.
Một điều thú vị là Pete, và có lẽ tất cả mọi người khác, trong đó có cả các bạn, đều có phản ứng ban đầu giống nhau về cái chết của vợ chồng Gordon. Sau đó, tôi thì nghĩ đến chuyện vận chuyển ma túy. Giờ chúng tôi đang nghĩ đến chuyện vác xin. Nhưng đôi khi phản ứng đầu tiên, phản ứng từ bản năng, lại đúng. Trong bất cứ trường hợp nào, cả ba giả thuyết đều có điểm chung là tiền.
Tôi đứng trên sàn thượng và nhìn ngắm phía bờ màu xanh của Đảo Plum đang lùi dần ra xa. Mặt trời vẫn còn trên cao ở hướng tây mang lại cảm giác dễ chịu trên da thịt. Tôi đang tận hưởng cảm giác đi tàu, hương vị của biển, thậm chí cả những lắc lư của con tàu. Tôi có ý nghĩ chợt đến là mình đang trở thành dân bản địa. Việc tiếp theo là tôi sẽ ngồi gỡ vỏ trai, bất kể điều này nghĩa là gì.
Beth Penrose lên sàn thượng, ngắm nhìn con tàu rẽ nước một lúc, rồi quay lại tựa lưng vào lan can, mặt hướng về phía mặt trời.
Tôi nói với nàng, “Cô đã đoán được Zollner sẽ nói gì.”
Nàng gật đầu. “Điều đó có lý và phù hợp với các sự kiện. Nó giải quyết vấn đề của chúng ta khi cho rằng vợ chồng Gordon có khả năng đánh cắp những vi sinh vật chết người, và cả vấn đề nghi ngờ họ vận chuyển ma túy.” Nàng nói thêm, “Vợ chồng Gordon đã lấy cắp một thứ gì đó không gây hại. Một thứ kiếm ra tiền. Tiền. Tiền là động cơ. Vàng làm thánh lóa mắt, Shakespeare nói thế.”
“Tôi nghĩ tôi đã có đủ Shakespeare cho cả năm nay rồi.” Tôi trầm ngâm một lát rồi nói, “Không biết tại sao tôi không bao giờ nghĩ tới điều đó... Ý tôi là chúng ta bị ám ảnh với những thứ bệnh tật và vi trùng, không bao giờ nghĩ đến thuốc - vác xin, kháng sinh, kháng virut và mọi thứ. Đó là thứ mà các nhà khoa học đang nghiên cứu tại Đảo Plum, và đó là thứ mà vợ chồng Gordon đánh cắp. Chà, tôi sắp thành ngớ ngẩn mất rồi.”
Nàng cười nói, “Nói thật với anh, tôi đã bắt đầu nghĩ đến chuyện vác xin và tất cả mọi chuyện từ tối qua - sau đó khi Stevens nhắc đến vác xin lở mồm long móng thì tôi biết là nó đang đi tới đâu.”
“Đúng. Giờ mọi người có thể yên tâm nghỉ ngơi. Không còn hoảng loạn, không kích động, không báo động khẩn cấp toàn quốc. Chà, thế mà tôi cứ tưởng là tất cả chúng ta không sống được đến lễ Halloween đấy.”
Chúng tôi nhìn nhau, rồi Beth nói, “Đó toàn là nói dối, tất nhiên rồi.”
“Đúng. Nhưng là một lời nói dối tốt. Nó giải tỏa sức ép lên Đảo Plum và các cơ quan liên bang nói chung. Trong khi đó, FBI và CIA có thể lặng lẽ giải quyết vụ việc không cần chúng ta và không bị cơ quan truyền thông chú ý. Cô, Max và tôi đã làm xong phần việc với Đảo Plum của vụ án.”
“Đúng. Dù chúng ta vẫn phải giải quyết tiếp vụ án mạng đôi. Tự chúng ta.”
“Đúng vậy,” tôi nói với Beth, “và có lẽ tôi sẽ nhớ Ted Nash.”
Nàng mỉm cười rồi nhìn tôi với vẻ nghiêm túc và nói, “Tôi sẽ không chọc vào một người như thế.”
“Cho gã một vố.”
“Thì anh là kẻ cứng đầu.”
“Này, tôi ăn mười phát đạn mà còn uống nốt cà phê trước khi đi bộ đến bệnh viện.”
“Ba thôi, anh ở một tháng trong bệnh viện và hiện giờ vẫn chưa hoàn toàn bình phục.”
“Cô đã nói chuyện với Max. Ngọt ngào làm sao.”
Nàng không đáp. Tôi nhận ra nàng khó mà mắc bẫy. Tôi phải nhớ điều này.
Nàng hỏi tôi, “Anh nghĩ gì về Stevens?”
“Rất hợp với công việc của anh ta.”
Nàng hỏi, “Anh ta có nói dối không?”
“Tất nhiên.”
“Còn Zollner thì sao?”
“Tôi thích ông ấy.”
“Ông ấy có nói dối không?”
“Không phải bản chất, cũng giống như cách của Stevens. Nhưng ông ấy được nhắc. Có tập trước.”
Nàng gật đầu rồi hỏi, “Ông ấy có lo sợ không?”
“Không.”
“Tại sao không?”
“Chẳng có gì để ông ấy phải sợ. Tất cả đều ở trong vòng kiểm soát. Stevens và Zollner đã dàn xếp được với chính phủ.”
Nàng gật đầu hiểu ý. “Đó là ấn tượng của tôi. Câu chuyện ngụy tạo được sáng tác, viết ra và dàn dựng trong đêm qua và sáng sớm nay. Đèn bật sáng cả đêm ở Washington và trên Đảo Plum. Sáng nay chúng ta được thấy màn diễn.”
“Cô hiểu rồi đấy.” Tôi nói thêm, “Tôi đã nói với cô đừng tin vào hai thằng cha kia mà.”
Nàng lại gật đầu rồi nói, “Tôi chưa bao giờ ở tình thế mà tôi không tin những người làm việc cùng tôi.”
“Tôi thì có rồi. Đó thực sự là một thách thức - giữ mồm giữ miệng, che mông cho kín, mở to mắt ở đằng sau gáy, đánh hơi lũ chuột và lắng nghe những điều không nói ra.”
Nàng liếc nhìn tôi và hỏi, “Khi quay ra anh có cảm thấy ổn không.”
“Tôi thấy khỏe.”
“Anh cần được nghỉ ngơi.”
Tôi không thèm để ý và nói với nàng, “Cái của Nash bé tẹo.”
“Cám ơn anh vì cho tôi biết điều đó.”
“Tôi muốn cô biết vì tôi thấy cô để ý đến hắn, mà tôi thì không muốn cô mất thời gian với một gã có ngón tay út thứ ba mọc giữa hai chân.”
“Anh chu đáo quá. Sao anh không để tâm vào việc của mình? ”
“Được thôi.”
Ra giữa eo biển sóng có to hơn một chút và tôi tựa chắc vào lan can. Tôi nhìn Beth, nàng đang nhắm mắt, đầu hơi ngửa về phía sau để hứng nắng. Tôi có thể nói rằng nàng có khuôn mặt của thần ái tình, vừa ngây thơ, vừa gợi cảm. Nàng hơn ba mươi một chút, như tôi đã nói, và từng có chồng, như nàng nói. Tôi không biết chồng cũ của nàng có là cảnh sát hay không hay anh ta ghét nàng làm cảnh sát, hay là có chuyện gì khác. Ở tuổi nàng người ta có chút hành lý, còn ở tuổi tôi người ta có hẳn một kho đầy va li hòm xiểng.
Đôi mắt nàng vẫn nhắm, Beth hỏi tôi, “Anh sẽ làm gì nếu được cho nghỉ hưu vì thương tật?”
“Tôi không biết.” Tôi ngập ngừng, rồi trả lời, “Max sẽ thuê tôi.”
“Tôi không nghĩ là anh sẽ được làm công việc của cảnh sát với mức thương tật ba phần tư, đúng không?”
“Tôi đoán là không được. Tôi không biết sẽ làm gì. Manhattan thì đắt đỏ. Đó là nơi tôi sống. Chắc tôi phải đi chỗ khác. Có thể là ra ngoài này.”
“Anh sẽ làm gì ở ngoài này?”
“Trồng rượu vang.”
“Nho chứ. Anh trồng nho và làm rượu vang.”
“Ừ đúng.”
Nàng mở đôi mắt màu xanh và nhìn tôi. Ánh mắt hai người gặp nhau, dò xét và xoáy sâu vào nhau. Sau đó nàng nhắm mắt lại.
Không ai nói gì trong khoảng một phút, rồi nàng mở mắt ra và hỏi, “Tại sao chúng ta không tin rằng vợ chồng Gordon đánh cắp một loại vác xin kì diệu để kiếm một khoản kha khá nhỉ.”
“Vì giả thuyết này vẫn còn quá nhiều câu hỏi chưa trả lời được. Đầu tiên là con tàu cao tốc để làm gì? Không ai cần đến một chiếc tàu cả trăm nghìn đô la để dùng một lần cho thứ vác xin quý như vàng kia. Đúng không?”
“Có thể họ biết là sẽ đánh cắp loại vác xin đó nên tin là cuối cùng sẽ có đủ tiền trả mua chiếc tàu, và họ được vui vẻ. Họ mua chiếc tàu khi nào nhỉ?”
“Tháng Tư năm ngoái.” Tôi đáp. “Ngay trước mùa đi tàu. Trả trước mười nghìn và đang trang trải phần còn lại.”
“Được rồi, vậy còn lý do nào khác để chúng ta không tin vào câu chuyện của Đảo Plum?”
“Ồ, tại sao các khách hàng mua vác xin kia lại phải giết hai người đó? Đặc biệt là nếu người ở trên sân nhà Gordon không thể biết chắc vợ chồng Gordon mang đến giao thứ gì ở trong chiếc thùng đá.”
Nàng nói, “Đối với các vụ án mạng, cả anh và tôi đều biết là người ta bị giết vì những lí do rất nhỏ nhặt. Còn đối với thứ hàng trong thùng ... sẽ ra sao nếu vợ chồng Gordon có người đồng lõa trên Đảo Plum và người này đã đưa vác xin lên tàu của họ? Người đó gọi điện cho người hoặc những người đang chờ vợ chồng Gordon nói rằng hàng đang trên đường đến. Thử nghĩ đến kẻ đồng lõa trên Đảo Plum. Nghĩ đến Stevens. Hay tiến sĩ Zollner. Hay tiến sĩ Chen. Hay Kenneth Gibbs. Hay bất cứ ai trên đảo.”
“Được... tôi sẽ tính thêm khả năng này.”
“Còn gì khác nữa?” Nàng hỏi.
“Tôi không phải là chuyên gia về địa chính trị, nhưng Ebola là thứ bệnh khá hiếm, và cơ hội để Tổ chức y tế thế giới hay các chính phủ châu Phi bị ảnh hưởng đặt mua loại vác xin này với số lượng lớn dường như khó xảy ra. Những người đang sắp chết ở châu Phi chủ yếu là từ đủ các loại bệnh có thể phòng chống được, như sốt rét và lao, và sẽ không có ai mua hai trăm triệu liều vác xin gì đó của họ đâu.”
“Đúng... nhưng chúng ta không hiểu được những phức tạp trong chuyện mua bán thuốc chữa bệnh hợp pháp, dù là thuốc đánh cắp, chợ đen, bắt chước hay thứ gì khác.”
“Được, nhưng cô có đồng ý rằng chuyện vợ chồng Gordon lấy cắp loại vác xin này nghe bất hợp lí không?”
Nàng đáp, “Không. Nó hợp lí. Tôi chỉ cảm thấy đó là lời nói dối.”
“Đúng, đó là một lời nói dối hợp lí.”
“Một lời nói dối đáng sợ.”
“Một lời nói dối đáng sợ,” tôi đồng tình. “Nó làm thay đổi vụ án.”
“Chắc chắn rồi. Còn gì khác nữa không?”
“À, còn cuốn hải đồ. Không nhiều lắm, nhưng tôi muốn biết con số 44106818 nghĩa là gì.”
“Được. Còn cả chuyện khảo cổ trên Đảo Plum thì sao?” Nàng hỏi.
“Đúng. Điều đó hoàn toàn làm tôi ngạc nhiên và đưa đến tất cả mọi loại câu hỏi.”
“Tại sao Stevens lại cho chúng ta biết điều đó?”
“Vì đó là thông tin nhiều người biết, và chúng ta sẽ biết điều đó sớm.”
“Đúng. Vậy chuyện khảo cổ có ý nghĩa gì?”
“Tôi không biết.” Tôi nói thêm, “Nhưng nó không liên quan gì đến môn khảo cổ học. Đó chỉ là cái vỏ che đậy điều gì đó, là cái cớ để đến những chỗ xa nhất của đảo.”
Nàng nói, “Hoặc có thể nó chẳng có nghĩa gì.”
“Có thể lắm. Và rồi chúng ta có thứ đất sét đỏ mà tôi nhìn thấy trên giày thể thao của vợ chồng Gordon và thứ đất tôi thấy trên Đảo Plum. Nếu đi từ phòng thí nghiệm chính ra bãi đỗ xe, lên xe rồi tới cầu tàu không có chỗ nào có thể dính loại đất đỏ đó trên dây giày được.”
Nàng gật đầu nói, “Tôi đoán là anh đã lấy một ít đất lúc đi giải, đúng không?”
Tôi mỉm cười. “Đúng là tôi có lấy. Nhưng khi để quần áo trong phòng thay đồ, có ai đó đã tử tế đến độ giặt cả quần soóc của tôi rồi.”
Nàng bật cười, “Giá họ cũng làm thế cho tôi.”
Cả hai chúng tôi cùng cười.
Nàng nói, “Tôi sẽ yêu cầu lấy mẫu đất. Họ có thể khử trùng nếu cứ nhất quyết thực hiện quy định “Không bao giờ rời.” Nàng nói thêm, “Anh thường có cách tiếp cận trực tiếp, tôi biết, chẳng hạn như chôm tập giấy tờ tài chính, rồi trộm đất của chính phủ, và ai mà biết anh đã làm chuyện gì. Anh nên học cách tuân theo các quy định và thủ tục, thưa điều tra viên Corey. Nhất là vì đây lại không phải địa bàn của anh hay vụ án của anh. Anh sẽ gặp rắc rối đấy, mà tôi thì không giơ đầu chịu báng cho anh đâu.”
“Có chứ. Mà này, tôi thường tuân thủ khá tốt các quy định về chứng cứ, về quyền của người bị tình nghi, về tổ chức chỉ huy và tất cả mọi thứ khi đó là một vụ án mạng thông thường. Còn đây đã có thể - hoặc vẫn có thể - là thứ bệnh kết thúc mọi căn bệnh. Vì thế tôi phải làm tắt một vài chỗ. Thời gian là điều cốt yếu, đó là học thuyết về truy tìm khẩn cấp. Nếu tôi cứu được hành tinh này, tôi là người hùng.”
“Anh sẽ phải làm đúng luật, phải theo đúng các thủ tục. Đừng có làm điều gì để mất tính thuyết phục của bản cáo trạng hoặc lời buộc tội trong vụ này đấy.”
“Này, đến nửa kẻ tình nghi chúng ta còn chưa tìm được mà cô đã đứng trên tòa rồi.”
“Đó là cách làm của tôi trong một vụ án.”
Tôi nói, “Tôi nghĩ là tôi đã làm hết khả năng ở đây rồi. Tôi sẽ từ chức cố vấn điều tra án mạng của thị trấn.”
“Đừng có dỗi.” Nàng ngập ngừng, rồi nói, “Tôi muốn anh ở lại. Có thể tôi sẽ học được ở anh điều gì đó.”
Rõ ràng là chúng tôi thích nhau, cho dù có một số điểm bất đồng và hiểu lầm, một số khác biệt về quan điểm, tính khí không giống nhau, tuổi tác và xuất thân khác nhau, có lẽ khác cả nhóm máu, sở thích âm nhạc, và Chúa mới biết điều gì nữa. Thực ra nếu tôi nghĩ về điều đó, chúng tôi không có lấy một điểm chung trừ nghề nghiệp, và ngay cả chuyện này chúng tôi cũng không đồng ý với nhau. Thế nhưng tôi đang yêu. Gọi là ham muốn cũng được. Nhưng là ham muốn có ý nghĩa. Tôi đã lún sâu vào thứ ham muốn này rồi.
Chúng tôi nhìn nhau lần nữa rồi lại mỉm cười. Thật là ngốc nghếch. Ý tôi là thật sự ngốc. Nàng rất đẹp, vẻ đẹp thanh tú... Tôi thích giọng nói của nàng, nụ cười của nàng, mái tóc màu nâu đồng dưới ánh nắng mặt trời, cử động của nàng, đôi bàn tay nàng... Cơ thể nàng lại tỏa ra mùi xà phòng từ lúc tắm. Tôi yêu thứ mùi đó. Xà phòng làm tôi liên tưởng đến tình dục. Đó là một câu chuyện dài.
Cuối cùng, nàng hỏi, “Còn khu đất vô dụng là thế nào?”
“Gì cơ... ? À phải. Vợ chồng Gordon.” Tôi giải thích về mục chi tiêu trong sổ séc và cuộc nói chuyện của tôi với Margaret Wiley. Tôi kết luận, “Tôi không phải là dân nông thôn, nhưng tôi không nghĩ là lại có người không có tiền mà bỏ ra hai mươi nhăm nghìn đô la chỉ để có cây cối riêng mà ôm.”
“Điều đó thật kì quặc,” nàng đồng ý. “Nhưng đất đai là một thứ gắn với tình cảm.” Nàng nói thêm, “Bố tôi là một trong những nông dân cuối cùng ở vùng phía tây quận Suffolk, xung quanh là các phân khu toàn nhà cao thấp nhiều tầng. Ông yêu mảnh đất của mình, nhưng nông thôn đã thay đổi, rừng và suối hay những trang trại đều đã biến mất, vì thế nên ông bán đi. Nhưng sau đó ông cũng thay đổi, thậm chí với một triệu đô la trong ngân hàng.”
Nàng im lặng một lát rồi nói, “Có lẽ tôi phải đến nói chuyện với Margaret Wiley và xem cụ thể mảnh đất đó, dù tôi không nghĩ là nó có ý nghĩa gì trong vụ này.”
“Tôi nghĩ chuyện vợ chồng Gordon chưa bao giờ nói với tôi rằng họ có một miếng đất lại là quan trọng. Cũng giống như những vụ đào bới khảo cổ. Những thứ không có ý nghĩa gì cần được giải thích.”
“Cám ơn, điều tra viên Corey.”
Tôi đáp, “Tôi không có ý giảng bài, nhưng tôi có đi giảng ở trường John Jay, và đôi khi có một hai câu vô tình buột ra kiểu như vậy.”
Thật ra tôi muốn trêu nàng, trêu cho thật tức, nhưng tôi bỏ qua ý nghĩ ấy và nói, “Đúng là tôi có dạy ở trường John Jay.” Đó là trường Cao đẳng Tư pháp John Jay ở Manhattan, một trong những trường thuộc loại tốt nhất về điều tra tội phạm ở Mỹ. Tôi đoán nàng khó mà tin được John Corey lại làm giáo sư.
Nàng hỏi, “Anh dạy môn gì?”
“Ồ, tất nhiên không phải các quy định về chứng cứ, quyền của người bị tình nghi hay thứ gì đó giống thế.”
“Tất nhiên là không rồi.”
“Tôi dạy điều tra tội phạm thực tế. Hiện trường của tội phạm, kiểu như thế. Các tối thứ Sáu. Đó là buổi tối bí ẩn có số phạm tội giết người cao nhất. Cô được chào đón ở đó nếu tôi được quay lại. Có thể vào tháng Giêng.”
“Có thể tôi sẽ đến.”
Tôi đoán chắc là thể nào cuối cùng Beth Penrose cũng nghĩ đến điều đó. Điều đó.
Con tàu chạy chậm lại khi tiến gần đến bến. Tôi hỏi Beth, “Cô đã nói chuyện với ông bà Murphy chưa?”
“Chưa. Max nói chuyện rồi. Tôi định gặp họ trong ngày hôm nay.”
“Tốt. Tôi sẽ đi cùng cô.”
“Tôi tưởng anh sắp thôi.”
“Ngày mai.”
Nàng lấy ra cuốn sổ từ trong túi xách và bắt đầu ngâm cứu. Nàng nói, “Tôi cần số giấy tờ tài chính anh đang mượn.”
“Chúng đang ở chỗ của tôi.”
“Được... Nàng nhìn lướt qua một trang rồi tiếp tục, “Tôi sẽ gọi cho đội vân tay và kỹ thuật hình sự. Tôi đã đề nghị ủy viên công tố quận gửi tráp yêu cầu cung cấp các cuộc gọi của nhà Gordon trong hai năm qua.”
“Đúng. Lấy luôn cả danh sách những người sử dụng súng ngắn có giấy phép ở thị trấn Southold.”
Nàng hỏi, “Anh nghĩ vũ khí giết người có thể là trong số vũ khí đăng ký ở địa phương à.”
“Có thể.”
“Tại sao anh lại nghĩ như vậy.”
“Linh cảm. Đồng thời phải tiếp tục dùng lưới vét và thợ lặn để tìm ra mấy viên đạn.”
“Chúng tôi đang làm rồi, nhưng đó quả là việc mò kim đáy bể. Xin lỗi vì cách dùng từ.”
“Tôi không chấp việc dùng từ tồi.”
“Để tôi đoán tại sao nhé.”
“Đúng đấy. Cả chuyện này nữa, nếu cô có thu kho súng của Đảo Plum thì cảnh sát quận phải kiểm tra thử đạn đạo chứ không phải là FBI đấy nhé.”
“Tôi biết rồi.”
Nàng kể chi tiết một lô những việc nhỏ cần làm, và tôi nhận ra là nàng có cái đầu biết tư duy chặt chẽ và có trật tự. Ngoài ra, nàng cũng tin vào trực giác và khá tò mò. Để trở thành một điều tra viên giỏi, nàng chỉ thiếu kinh nghiệm, tôi nghĩ vậy. Để làm một điều tra viên xuất sắc, nàng phải học cách thoải mái để làm cho người khác nói chuyện tự nhiên và nói thật nhiều. Nàng hơi cứng và mạnh mẽ, nên hầu hết các nhân chứng, chưa kể đồng nghiệp, đều sẽ cảnh giác. “Thoải mái đi.”
Nàng rời mắt khỏi cuốn sổ ngước lên. “Xin lỗi?”
“Thoải mái đi.”
Nàng im lặng một lát rồi nói, “Tôi hơi lo lắng trong vụ này.”
“Ai cũng vậy cả. Thoải mái đi.”
“Tôi sẽ cố.” Nàng mỉm cười. “Tôi có thể đóng vai người khác. Tôi bắt chước anh nhé. Có muốn xem không?”
“Không.”
Nàng cho một tay vào túi, tay kia cào cào lên ngực rồi nói bằng giọng ồm ồm với thổ âm của thành phố New York, “Này, anh bạn, có thứ chết tiệt gì đang xảy ra với vụ này đấy? Anh biết? Thằng cha này sao hả, Nash? Gã không phân biệt được phân bò với bánh pizza. Gã có bộ óc bằng bã đậu. Anh biết chứ? Gã-"
“Cám ơn.” Tôi nói lạnh nhạt.
Nàng bật cười rồi nói với tôi, “Thoải mái đi.”
“Tôi không nói giọng New York phát âm theo kiểu ấy.”
“Ồ, nghe giống ở ngoài này đấy.”
Tôi hơi bực mình, nhưng cũng hơi buồn cười. Tôi đoán thế.
Cả hai chúng tôi không nói gì trong mấy phút, sau đó tôi nhận xét, “Tôi đang nghĩ rằng vụ này không còn được chú ý nhiều nữa, mà điều này lại tốt.”
Nàng gật đầu.
Tôi tiếp tục, “Bớt người phải đối phó - không còn cơ quan liên bang, không còn cảnh sát, không còn truyền thông, và đối với cô họ sẽ không cử thêm người đến giúp nhiều hơn mức cô cần.” Tôi nói thêm, “Khi làm xong vụ này, cô sẽ thành người hùng.”
Nàng nhìn tôi một lúc lâu rồi hỏi, “Anh nghĩ là chúng ta sẽ giải quyết được vụ này à?”
“Tất nhiên.”
“Nhưng nếu không thì sao?”
“Tôi thì chẳng có tóc mà túm. Cô thì ngược lại sẽ gặp rắc rối về công việc đấy.”
“Cám ơn.”
Con tàu chạm vào thành đệm cao su, những người thủy thủ ném hai sợi dây xuống.
Beth như đang nói ra điều mình nghĩ, “Vậy... ngoài khả năng về đánh cắp vi trùng hay virut và vận chuyển ma túy, giờ chúng ta có thêm khả năng về các loại thuốc tốt, và đừng quên Max đã nói với báo chí rằng đó là một vụ giết hai người chủ nhà khi họ về đến nơi xảy ra một vụ trộm bình thường. Và anh biết điều gì? Cũng có thể là như thế.”
Tôi nhìn nàng nói, “Đây là một khả năng nữa cho cô - và chỉ riêng cô. Hãy nghĩ đến khả năng Tom và Judy biết điều gì đó mà họ đáng ra không được biết hoặc nhìn thấy điều gì đó trên Đảo Plum mà họ không được phép thấy. Hãy nghĩ đến khả năng một người nào đó như Stevens hoặc anh bạn Nash của cô đã khử họ. Thử nghĩ xem.”
Nàng im lặng một hồi lâu rồi nói, “Nghe như trong một bộ phim dở nhất của tuần.” Nàng nói thêm, “Nhưng tôi sẽ nghĩ đến điều đó.”
Max gọi từ sàn dưới, “Tất cả lên bờ.”
Beth đi ra phía cầu thang rồi hỏi tôi, “Số máy cầm tay của anh là bao nhiêu?”
Tôi cho nàng số máy của tôi, nàng nói, “Chúng ta sẽ tách ra ở bãi đỗ xe. Tôi sẽ gọi cho anh trong khoảng hai mươi phút nữa.”
Chúng tôi đến chỗ Max, Nash và Foster đang ở boong đuôi tàu. Tất cả cùng nhau lên bờ cùng với sáu nhân viên của Đảo Plum. Chỉ có ba người trên tàu quay trở lại đảo. Một lần nữa tôi chợt nghĩ hòn đảo này biệt lập đến nhường nào.
Trên bãi đỗ xe, cảnh sát trưởng Sylvester Maxwell của thị trấn Southold nói với mọi người, “Tôi hài lòng vì phần phức tạp nhất của vụ án đã được làm rõ. Tôi còn có công việc khác, vì thế tôi để điều tra viên Penrose làm việc dưới góc độ điều tra giết người.”
Ngài Ted Nash của Cục Tình báo Trung ương nói, “Tôi cũng hài lòng, và vì có lẽ không có chuyện xâm phạm an ninh quốc gia hay vấn đề quốc tế trong trường hợp này, nên tôi sẽ đề nghị cơ quan của tôi và tôi không tham gia vụ này nữa.”
Ngài George Foster của Cục Điều tra Liên bang nói, “Có vẻ như có tài sản của chính phủ đã bị đánh cắp, nên FBI sẽ vẫn tham gia vụ này. Tôi sẽ về Washington trong ngày hôm nay để báo cáo. Văn phòng FBI tại địa phương sẽ phụ trách tiếp và sẽ có người liên lạc với anh, cảnh sát trưởng.” Gã nhìn Beth. “Hoặc với cô hoặc với cấp trên của cô.”
Điều tra viên Elizabeth Penrose của cảnh sát quận Suffolk đáp, “Chắc là tôi rồi. Xin cám ơn sự giúp đỡ của tất cả các anh.”
Chúng tôi chuẩn bị chia tay, nhưng Ted và tôi phải làm mấy việc hữu nghị cuối cùng với nhau. Gã làm trước, nói với tôi, “Tôi thực sự hy vọng sẽ gặp lại anh, điều tra viên Corey.”
“Ồ, chắc chắn rồi, Ted. Lần sau hãy đóng vai một phụ nữ nhé. Làm thế dễ hơn nhiều so với đóng vai người của bộ Nông nghiệp đấy.”
Gã nhìn tôi chằm chặp và nói, “À này, tôi quên không nói là tôi có quen sếp anh đấy, là điều tra viên trung úy Wolfe.”
“Thế giới nhỏ bé thật. Cha ấy cũng là đồ chết tiệt. Nhưng sẽ nói tốt về tôi chứ, anh bạn?”
“Chắc chắn là tôi sẽ báo cáo là anh chuyển lời hỏi thăm tới anh ấy và rằng anh trông rất khỏe mạnh để trở lại làm việc.”
Foster xen vào như mọi lần nói, “Hai mươi bốn giờ đầy thú vị và căng thẳng. Tôi nghĩ là nhóm công tác đặc biệt có thể tự hào vì những việc đã làm được, và tôi không nghi ngờ gì cảnh sát địa phương sẽ kết thúc vụ này tốt đẹp.”
Tôi nói, “Tóm lại, ngày dài, công việc tốt, may mắn.”
Mọi người bắt tay nhau, thậm chí cả tôi, dù tôi không biết là mình đã thoát khỏi một công việc hay chưa, thậm chí không biết là có việc để mà thoát ra hay không. Dù sao cũng có nhũng lời chào tạm biệt, và không ai quá xã giao hoặc hứa hẹn sẽ viết cho nhau hoặc gặp lại nhau, không ai ôm hôn ai hay làm thứ gì đó. Trong vòng một phút, Max, Beth, Nash và Foster đều đã ở trên xe riêng của mình và đi khỏi. Tôi đứng một mình trong bãi đỗ xe với một ngón tay đặt lên mũi. Kỳ lạ thật. Mới tối qua tất cả mọi người đều nghĩ ngày tận thế đã đến, và kỵ sĩ mặt xanh đã bắt đầu chuyến đi khủng khiếp của mình. Vậy mà giờ này không còn ai đoái hoài gì đến hai kẻ đánh cắp vác xin đang nằm trong nhà xác. Đúng không?
Tôi đi về phía xe của mình. Ai là người dàn dựng vở kịch che đậy này? Rõ ràng Ted Nash và người của gã, và cả Goerge Foster, vì gã cũng đi trong chuyến tàu trước cùng Nash và bốn tay mặc đồng phục biến mất trên chiếc xe Caprice. Có lẽ Paul Stevens cũng trong màn kịch, ngoài ra còn cả tiến sĩ Zollner.
Tôi chắc rằng một số cơ quan liên bang nhất định đã cùng nhau dựng lên một bức màn che, và nó đủ tốt để che mắt giới truyền thông, với cả nước và thế giới. Nhưng nó chưa đủ để che mắt hai điều tra viên John Corey và Elizabeth Penrose. Không, thưa ngài, không che được đâu. Tôi không biết Max có tin vào câu chuyện này không. Mọi người nói chung đều muốn tin vào những tin tức tốt lành, còn Max lại bị ám ảnh với nỗi sợ về những con sinh vật nhỏ bé đến mức anh thực sự thích tin rằng Đảo Plum đang phun thuốc kháng sinh và vác xin và không khí. Tôi phải nói chuyện với Max sau. Có lẽ thế.
Câu hỏi còn lại đặt ra là - nếu họ đang dựng lên bức màn che thì họ đang che giấu cái gì? Tôi chợt nghĩ có thể chính họ cũng không biết là mình đang che đậy cái gì. Họ cần phải biến vụ này từ một nỗi kinh hoàng gây chú ý thành một vụ trộm bình thường, và họ phải làm thật nhanh để tránh sức ép. Giờ họ có thể đang bắt đầu tìm hiểu thực chất của vụ này. Có thể Nash và Foster cũng không có chút manh mối nào về nguyên nhân vợ chồng Gordon bị giết giống như tôi.
Giả thuyết thứ hai - họ biết tại sao và ai đã giết vợ chồng Gordon, và có thể đó chính là Nash và Foster. Tôi thực sự không biết những gã hề này là ai.
Với tất cả những nghi ngờ về mưu mô trong đầu, tôi nhớ lại Beth đã nói về Nash là... Tôi sẽ không chọc vào một người như thế.
Tôi dừng lại cách chiếc xe Jeep chừng hai chục thước và quan sát xung quanh.
Có khoảng một trăm chiếc xe của nhân viên Đảo Plum trong bãi đỗ xe của bến tàu, nhưng lại không có bất cứ người nào ở đây, vì thế tôi đứng ra phía sau một chiếc xe tải nhỏ và chĩa chiếc bảng điều khiển ra. Một đặc tính của chiếc xe bốn mươi nghìn đô la của tôi là có thể khởi động từ xa. Tôi bấm nút khởi động hai lần dài và một lần ngắn, rồi chờ nghe tiếng nổ. Không có tiếng nổ nào. Chiếc xe khởi động. Tôi để xe nổ máy chừng một phút rồi bước lại gần và lên xe.
Tôi tự hỏi không biết mình có cảnh giác quá mức cần thiết không. Tôi đoán nếu chiếc xe của tôi mà nổ thì câu trả lời là không. An toàn vẫn hơn phải nói đáng tiếc. Từ giờ đến lúc tìm ra kẻ giết người là ai, đa nghi là tên đệm của tôi.
❀ ❀ ❀
[1] Hòn đảo của tiến sĩ Moreau: tên một tiểu thuyết khoa học viễn tưởng nổi tiếng của nhà văn người Anh H. G. Wells, năm 1896, tiểu thuyết đã được dựng thành phim ba lần - ND.