Trước nay, chưa ai bảo thanh tra Hackett là điều tra viên dai dẳng và ác nghiệt. Anh thích cuộc sống bình lặng và không bao giờ ra vẻ thích phiêu lưu hoặc làm anh hùng rơm. Nhà anh có vườn chủ yếu trồng rau, dù May, cô vợ xinh xắn dễ thương của anh, suốt ngày cằn nhằn, bắt anh trồng thêm hoa. Biết vợ đặc biệt thích thược dược, anh đem vài gốc về trồng nhằm đổi lấy sự im lặng của bà xã dù trong thâm tâm anh vẫn cho rằng loài hoa ấy là ổ nuôi sâu tai. Anh thích câu cá. Nếu cuối tuần không bận việc nhà, anh lại xuống Greystones và quay về với một mớ cá vược làm bữa tươi cho cả nhà. Tuy nhiên, vợ anh cật lực phản đối vì ngại hơi tanh và rất sợ moi ruột cá. Ngoài bận chiều vợ, anh còn bận việc nhà. Hầu như lúc nào cũng có việc phải làm: nào đóng đinh chỗ này, dỡ bỏ chỗ kia; nào sơn mới định kỳ và sắp xếp lại đồ đạc. Hai “cục cưng” to xác (anh thường gọi con trai mình như thế) chẳng đỡ đần cha nó được bao, chỉ thấy chúng hết tập bóng lại đi xem phim suốt. Nói chung, anh luôn có việc phải lo. Anh quý thời gian hơn vàng và tránh vơ vào mình việc có thể nhẹ nhàng đẩy cho người khác, hoặc chớ nên đụng tới làm gì.
Ấy vậy mà cái chết của Deirdre Hunt không để anh yên. Anh tin mọi cảnh sát, hoặc mọi nhân viên cảnh sát đeo lon giống anh, đều có cách riêng để phát hiện một vụ bất bình thường dù nhìn bề ngoài không có gì khác lạ. Cách của anh không có gì đặc biệt; đầu mũi anh không nhúc nhích và ruột gan cũng không cồn cào, như những gì thiên hạ bịa đặt về ngành cảnh sát. Anh chỉ cảm nhận, khi những nghi ngờ trong anh được đánh thức, chỉ là hơi nặng đầu một chút. Nó hơi giống cơn ngầy ngật nhẹ sau khi uống quá chén. Chẳng hạn một sáng thức dậy, ta không hiểu mình mắc chứng gì và sau khi moi óc cố nhớ, ta chép miệng tự nhủ giá trước giờ quán rượu đóng cửa, ta đừng nốc vội hai ba ly cồn hạng nặng xuống bao tử. Đó cũng chính là cảm giác của Hackett mỗi khi nhớ tới Deirdre Hunt: bực bội, nhức đầu và tai ong ong cực kỳ khó chịu.
Trên cương vị thanh tra cảnh sát, Hackett hoàn toàn cô độc. Anh không có trợ lý mẫn cán để tâm sự mọi nghi ngờ, bàn bạc mọi giả thiết xoay quanh vụ án nhằm tìm ra thủ phạm, cách phạm tội, nguyên nhân phạm tội và mọi chi tiết liên quan. Anh thích tự đưa ra đánh giá của riêng mình và nếu anh đúng, cũng chỉ mình anh tự ăn mừng. Anh quen thui thủi một mình như thế từ tấm bé. Hồi ấy, anh hay lang thang trên sân bóng, hoặc ngõ hẻm của thị trấn Mildlands quê hương anh, để tìm thứ mà chính anh cũng không biết là gì với hy vọng gặp thứ gì đó làm anh chú ý hoặc buồn cười.
Một tối nọ, trong câu lạc bộ bóng đá ở Clontarf Rovers, anh nghe có người nhắc đến Billy Hunt. Đoán có thể con mình biết gã, anh bèn hỏi dò hai cậu con trai. Vừa nghe đến tên Billy, hai cậu trai lộc ngộc nhìn nhau phá lên cười:
- Tất nhiên tụi con biết chú Billy Hunt quả cảm. Chú ấy cứng rắn lắm ba ạ. Ba có biết người ta hay gọi chú ấy là “kẻ chuyên lấy thịt đè người” không?
Hai đứa lại cười hô hố. Hackett thở dài. Đã từ lâu anh biết hai thằng con trai không được như mình kỳ vọng, nhưng chúng thương yêu mẹ và kính trọng anh, hay ít nhất chúng cũng tỏ ra thế. Anh hiểu vào thời đại này, người sáng suốt nên bằng lòng với chừng ấy mà thôi.
Theo lời hai Hackett con mô tả, Billy là vốn quý của đội Rovers. Thật tình cờ, tối ấy đội Rovers thi đấu với đội Ringsend. Cũng theo nhận xét của con trai Hackett, đội Ringsend chỉ là lũ bất tài. Hackett đến sân bóng khi thời gian thi đấu gần hết và kiểm chứng tận nơi lời của hai cậu ấm nhà mình. Trận đấu đang ở hồi kết. Lúc này là thời gian thích hợp để quan sát. Phải nói Billy chơi rất rắn, nếu không muốn nói là tay chơi bẩn. Rõ ràng hậu vệ đội bạn rất “ngại” Billy nên gã ghi hai bàn ngon ơ ngay trước mắt viên thanh tra. Sau hồi còi kết thúc trận đấu, hai đội kéo về trụ sở câu lạc bộ. Khi những khán giả cuối cùng về hết, Hackett còn nán lại. Anh đứng dựa vào cột bêtông của cánh cổng sắt lặng lẽ hút thuốc. Tối nay trời u ám nhưng mát mẻ. Đứng từ vị trí khá cao này nhìn xuống đường, Hackett thấy khách bộ hành ung dung đi bên dưới. Trên mặt sông gần đó có vài con thuyền đang giong buồm lướt nhẹ. Tít phía xa có thuyền chở thư tín đang nhằm hướng Holyhead thẳng tiến. Mỗi khi suy ngẫm về sự ngớ ngẩn và bất mãn của người đời như lúc này, cảm giác mãn nguyện mơ hồ khiến Hackett ấm lòng và tự hỏi vì cớ gì có người không ốm đau lại nhất định tìm cách tự tử và từ bỏ thế giới này? Về phần mình, thanh tra Hackett luôn yêu đời dù cuộc sống của anh có khiêm tốn, quả ngọt cuộc đời cho anh cũng rất hiếm hoi. Lạ hơn, sao trên đời có loại đàn ông đang tâm giết vợ, dù cô ta có khó chịu hoặc đối xử tệ bạc với chồng đến mấy chăng nữa? Đúng là có lắm khi, nhất là hồi mới cưới, nàng May khiến Hackett điên tiết chỉ muốn thượng cẳng chân hạ cẳng tay cho hả. Nhưng anh chưa bao giờ tự cho phép mình làm việc đốn mạt đó.
Người Billy Hunt sặc mùi mồ hôi và dầu nóng. Thấy viên thanh tra đón đầu, gã há hốc miệng ngạc nhiên. Máu từ dưới cổ dâng ứ cho đến khi khuôn mặt đầy tàn nhang đỏ rần. Hai cầu thủ đi cùng Billy rẽ sang lối đi phụ và dừng lại, ngoái đầu tò mò nhìn gã. Nhìn gần, Billy già hơn rất nhiều, ít nhất cũng phải hơn bốn mươi. Sự thật ấy giải thích phần nào tính hung hăng của Billy trên sân bóng. Liệu Billy có phải chứng minh mình còn sung sức với cô vợ chưa bằng hai phần ba tuổi gã? Thú vị thật. Hackett chắc chắn sự chênh lệch tuổi tác thường gây ra cảnh cơm không lành canh không ngọt trong hôn nhân. Anh ôn hòa mở lời:
- Tôi chỉ hỏi vài câu thôi. Làm cho đúng thủ tục ấy mà.
Anh cố tình áp dụng chiến thuật này vì nó khiến người ta thấy bất an.
- Nếu sáng mai rảnh, mời anh ghé lên đồn một lát.
Billy Hunt vẫn chưa hết ngạc nhiên. Khi hết đỏ, mặt gã chuyển sang tái. Gã không yêu cầu viên thanh tra giải thích tại sao mình bị lục vấn. Hackett không bỏ qua điểm này bởi làm thế sẽ không hay bằng làm ngược lại. Suy cho cùng, vợ gã chết trong hoàn cảnh đáng ngờ, tại sao cảnh sát không “sờ gáy” gã chứ? Tương tự, chẳng lẽ gã không thắc mắc rằng sao giờ người ta mới đến tìm khi vợ gã chết đã lâu? Gã lúng búng: vâng, được thôi, gã sẽ đến, dạ, gã sẽ có mặt,… Viên thanh tra hồ hởi:
- Thế thì hay quá.
Đoạn anh thong thả đi về hướng đường dọc bờ biển. Khi đi qua hai chiến hữu của Billy Hunt, anh thân mật nháy mắt với họ.
Đúng chín giờ sáng hôm sau, Billy có mặt tại đồn cảnh sát. Gã mặc sơmi trắng kèm đồ vest màu tối, cà vạt màu tối. Hackett đoán đó là đồng phục công ty. Nhiều chỗ trên bộ vest đã xù lông, còn cổ áo sơmi trông giống như đã rách và được tháo ra may lật lại. Anh đoán nhân viên bán hàng thời nay không dư dả thời gian. Anh vừa định thắc mắc gã bán gì nhưng rồi chợt nhớ gã bỏ mối cho các tiệm thuốc, vậy thì hàng gã bán là thuốc viên, thuốc nước đủ loại, và dường như, có cả những thang thuốc đắt tiền dùng chữa bệnh tưởng tượng. Tất nhiên, “nguồn cầu” mặt hàng này luôn dồi dào nhưng nhìn qua, Hackett cũng biết Billy Hunt chẳng phải là người bán hàng giỏi nhất. Ở gã có một điều gì đó khó lòng làm người khác tin tưởng, một bệnh ngứa ngáy nào đó cho thấy gã không hoàn toàn thoải mái với làn da của mình. Gã có cái kiểu móc ngón tay vào cổ áo, đồng thời đưa hàm dưới ra trước làm cho người ta nghĩ đến con gà há mỏ. Dù bên ngoài trời nắng nhưng vì mới tảng sáng nên trong văn phòng khá mát mẻ. Ấy vậy, mặt Billy đã bóng láng mồ hôi, trán và tai ửng đỏ. Hackett biết người da quá trắng và quá mỏng khó đoán thái độ nhất. Da họ thường vô cớ đỏ lựng như đang tức giận hoặc ngượng ngùng.
Billy theo Hackett lên cầu thang, vào văn phòng sát mái, chật chội của viên thanh tra. Không giống dưới nhà, cứ vào hè phòng này nóng sực ngay từ đầu giờ sáng. Còn tất nhiên vào mùa đông thì lạnh cóng. Hackett chỉ chiếc ghế có lưng dựa mời Billy ngồi, còn anh ngồi sau bàn làm việc, rút thuốc mời khách và tự châm một điếu rồi thoải mái phà khói trong tư thế dựa hẳn vào lưng ghế nhìn người trước mặt bằng đôi mắt hiền khô:
- Cảm ơn anh đã đến. Dạo này trời đẹp nhỉ?
Billy chớp mắt nuốt ực một cái đủ cả hai cùng nghe. Gã chắp tay kẹp giữa hai đầu gối. Dù từ chối hút thuốc nhưng gã lại rút chiếc Zippo trong túi ra nghịch nắp bật lửa bằng cách hết mở ra lại đóng vào. Hackett tỏ vẻ quan tâm:
- Anh không hút thuốc à?
Billy trả bật lửa vào túi.
- Vào mùa giải tôi kiêng hẳn thuốc.
- À phải, giờ này đang mùa giải. Anh mê thể thao quá nhỉ?
Billy hơi cúi đầu như thể câu hỏi ấy đòi hỏi phải cân nhắc thật kỹ lưỡng. Mãi sau, gã mới đáp:
- Chơi bóng giúp tôi bớt nghĩ ngợi lung tung.
Viên thanh tra chủ ý im lặng thêm giây lát, đoạn vừa nhoài người dụi thuốc vào gạt tàn trên bàn, vừa ôn tồn:
- Có vợ chết trẻ trong hoàn cảnh éo le chắc đau đớn, buồn khổ lắm.
Billy im lặng gật đầu, mắt vẫn cắm xuống sàn nhà. Giữa đỉnh đầu gã đã sớm xuất hiện mảng hói tròn tròn, mảng da nơi đó hồng như da em bé.
- Chị nhà bơi giỏi không anh?
Billy ngạc nhiên ngẩng phắt lên:
- Bơi giỏi ư? Tôi không biết nữa. Chưa bao giờ tôi thấy cô ấy xuống nước cả.
Viên thanh tra giật mình. Hồi này anh hay để ý thấy người thuộc thế hệ trẻ trong xã hội rất ít quan tâm đến nhau. Billy cũng không ngoại lệ nếu có thể coi gã là người trẻ tuổi. Nhưng thật không tin nổi một đức lang quân lại không biết bà xã có biết bơi hay không! Viên thanh tra nhìn sâu vào mắt Billy; anh không biết gã nói thật hay giả vờ? Hình như hiểu người đối diện nghĩ gì, Billy rầu rĩ:
- Là con gái thành thị, cô ấy không thích bờ biển, nông thôn hay những gì thuộc về thiên nhiên. Cô ấy bảo chứng dễ gây phát ban, dị ứng. (Gã nhếch môi cười làm khuôn mặt còn thảm não hơn lúc trước). Cô ấy thường đùa rằng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đâm đầu lấy chồng nhà quê.
- Quê anh ở đâu?
- Waterford.
- Ở thủ phủ hay vùng phụ cận?
- Thành phố.
- Thành phố, phải, dĩ nhiên là thế. Waterford là một thành phố lớn. Anh có người thân ở đó chứ?
- Còn bố mẹ và em gái đã lập gia đình.
- Anh có hay về thăm họ không?
- Thỉnh thoảng.
- Đêm chị nhà mất, anh ở đâu?
Lông mày nhíu lại, Billy lắc đầu như thể không nghe rõ câu hỏi:
- Gì cơ?
- Tôi chỉ muốn hỏi đêm chị nhà ngã xuống vách đá, anh ở đâu?
- Tôi ở… (Billy ngoảnh mặt đi, bất ngờ tỏ ra tuyệt vọng và mụ mẫm hơn bao giờ). Chắc tôi ở nhà. Tôi ít đi chơi lắm… Công việc buộc tôi đi lại ngoài đường phố đã quá đủ.
- Vậy nếu không vì công việc, anh thích ở nhà hơn?
Billy Hunt quay sang ngó Hackett chằm chằm, quan sát tỉ mỉ nét mặt viên thanh tra nhưng trông vẫn hiền hòa và thân ái như mọi khi. Billy nói:
- Deirdre và tôi hợp nhau. Thề có Chúa đó là sự thật. Có thể tôi không đáp ứng đầy đủ cho cô ấy… Tôi không làm cho… Ý tôi là có thể hôn nhân của chúng tôi không đáp ứng đủ… mọi thứ cô ấy cần. Nhưng tôi đã cố hết sức. Tôi ráng tìm cách làm cô ấy hạnh phúc.
- Và anh thành công chứ?
- Gì cơ?
- Theo anh, cô ấy có hạnh phúc thật chưa?
Billy không trả lời và lại nhìn lảng đi. Hai hàm gã nghiến chặt như trẻ con nhất định không chịu mở miệng. Sau giây lát chờ đợi, Hackett lại hỏi:
- Theo anh thì đêm đó đã xảy ra chuyện gì?
Billy lúng ba lúng búng:
- Làm sao tôi biết được.
Viên thanh tra dụi đầu thuốc vào gạt tàn, ngả người trên ghế và vòng hai tay ra sau, hai bàn tay đan vào nhau ôm lấy cái đầu to và vuông vức. Nút cổ áo sơmi của anh không cài, cà vạt hơi lỏng. Bốn cái móc bằng da trên dây đeo quần của anh trông như bốn ngón tay bèn bẹt. Anh lơ đãng nhìn lên trần nhà.
- Tôi cứ băn khoăn mãi về một điểm lạ trong vụ việc này, tai nạn này. Chị nhà lái xe đến tận Dalkey…
Billy Hunt nhắc:
- Sandycove chứ.
- …Vâng, Sandycove, giữa đêm khuya thanh vắng vợ anh đến tận đó, đậu xe cẩn thận, rồi trong màn đêm tối tăm, chị đi bộ đến tận cuối con đê chắn sóng sau đó cởi hết quần áo và lao đầu xuống biển…
Billy lại ngắt lời và nói rất nhanh khiến Hackett không nghe kịp, buộc phải yêu cầu gã nhắc lại. Gã đằng hắng, đưa nắm tay lên che miệng ho khẽ. Giọng gã khản đặc:
- Mùa này vào giờ đó cũng không tối lắm đầu.
- Nhưng cũng đủ tối đến độ làm con người ta có cảm giác bất an, nhất là với người phụ nữ một mình ra bờ biển lúc nửa đêm. Chắc chắn ngày thường chị nhà dũng cảm lắm lắm.
- Trên đời chẳng mấy thứ khiến Deirdre sợ hãi. Khu phố cô ấy ở từ tấm bé làm người ta cứng cỏi hơn.
Sau câu nói ấy là một quãng im lặng kéo dài. Hai đầu gối Billy lại kẹp chặt hai bàn tay đút ở giữa. Người gã khẽ đung đưa từ trước ra sau. Trong khi đó, Hackett mông lung ngắm trần nhà. Cuối cùng, anh vờ như vô tình hỏi chậm rãi:
- Chắc anh không nghĩ đó là tai nạn đâu nhỉ?
Lần này Hackett khó đoán được sau cái nhìn của Billy là gì. Gã ngạc nhiên thì đúng rồi, nhưng hình như gã còn đang tính toán điều gì nữa. Chưa hết, anh còn đọc thấy cả sự thách thức, ngạo mạn. Anh chợt nhớ trên sân bóng đêm qua, Billy Hunt hung hăng như thú dữ, húc bạt mạng hàng phòng thủ của đối phương nhiều lần để ghi bàn. Gã như có mình đồng da sắt hứng mọi đòn của đôi thủ, từ hích vai, đá đạp không thương tiếc đến những cú “đánh nguội” hiểm hóc. Gã cũng không coi tiếng còi cảnh cáo của trọng tài ra gì. Thật khác xa anh chàng vụng về, tội nghiệp, buồn bã, tuyệt vọng đang ngồi ủ rũ ở đây hôm nay. Từ hồi học phổ thông và sau này lên đại học, Hackett không lạ gì đám thanh niên cơ bắp lúc này cười toét miệng hiền khô như John Wayne, nhưng lúc sau đã cáu tiết vằn mắt lên, hùng hổ vung ngay nắm đấm.
Hơn một giây đồng hồ sau, Billy đã đổi thái độ. Gã dựa hẳn người vào lưng ghế và hỏi:
- Tôi chưa hiểu ý anh.
- Tôi nói: chắc anh không cho là chị nhà trượt chân ngã.
Billy thở dài sườn sượt như thể bất ngờ mệt rã rời:
- Không, tôi không nghĩ vậy.
Hackett lại châm thuốc. Sau một hồi im lặng nhả khói, anh ưỡn lưng ngồi thẳng.
- Trong này nóng quá chừng.
Anh ngậm điếu thuốc ở khóe miệng, đứng dậy và vụng về xoay người trong khoảng trống giữa bàn giấy và bức tường, rồi khó nhọc đẩy tấm kính che phần dưới cửa sổ lên trên. Cạp quần dài màu xanh dương sẫm của anh bị kẹp chặt vào dây đeo quần hếch cao ở phía trước và sau lưng. Xong xuôi, anh ngồi xuống, hai bàn tay đan vào nhau thành mái vòm che trước mặt:
- Vậy theo anh, nếu không phải tai nạn thì là gì?
Billy nhún vai. Giờ đây, khi vấn đề “chính xác Deirdre đã chết như thế nào” được đem ra bàn một cách thẳng thắn thì hình như gã quá thờ ơ. Hackett nhìn kỹ nét mặt gã, nói:
- Anh Hunt này, hãy nói xem tại sao vợ anh muốn tự tử?
Nghe hỏi, Billy cúi đầu đưa tay lên che mắt. Động tác ấy yếu đuối và duyên dáng như con gái, rất không hợp với gã. Giọng pha nước mắt của gã líu ríu nghe buồn não nề:
- Tôi không biết. Làm sao tôi biết được cơ chứ?
Giọng viên thanh tra đột ngột sắc như dao:
- Vậy liệu có người nào khác biết không?
Bàn tay che mắt của Billy thõng xuống. Toàn thân gã mềm oặt như thể bộ khung xương nâng đỡ cơ thể vừa sụp xuống. Gã ấm ức:
- Anh tưởng sau chuyện ấy, mỗi phút mỗi ngày tôi không tự hỏi mình câu ấy ư? Nếu tôi không biết, liệu người ngoài có biết không? Tôi không thể lý giải nổi.
Ánh mắt kích động của Billy chăm chú nhìn dãy mái nhà bên ngoài cửa sổ đằng sau cái đầu to tướng của viên thanh tra. Qua cửa sổ đã mở, những âm thanh chỉ có ở tiếng vó ngựa và bánh xe ngựa bằng sắt nghiến trên mặt đường, vọng vào. Hackett đoán một chiếc xe ngựa không lá chắn hiệu Guinness đang chạy dọc cầu cảng. Thốt nhiên, Billy lại buồn ủ ê:
- Tôi cứ tưởng cô ấy thấy sống vậy cũng ổn.
Hackett thấy gã Billy này thay đổi xoành xoạch, đúng là giòn cười tươi khóc, tính khí thất thường. Anh tự hỏi làm sao Deirdre chịu được gã? Billy lại rề rà:
- Tôi tưởng cô ấy hạnh phúc, hay chí ít cũng hài lòng. Tất nhiên, như các cặp vợ chồng khác, chúng tôi cũng có lúc này lúc kia. Mỗi khi cãi cọ, cô ấy dữ kinh khủng, như sư tử cái vậy. Tôi thường bảo: “Deirdre, người ta có thể tách đàn bà khỏi Lourdes Mansions, nhưng không thể tách Lourdes Mansions khỏi đàn bà được.” Nghe thế, cô ấy nổi đóa (gã mỉm cười khi nhớ lại chuyện cũ), nhưng sau thì lại khóc rấm rứt. Vừa gục đầu vào vai tôi nức nở, cô ấy vừa xin lỗi, mong tôi tha thứ.
Billy tạm quên quá khứ, quay lại quan sát khuôn mặt chữ điền cùng cặp mắt nâu tinh nghịch và thân thiện của viên thanh tra.
- Chắc vợ tôi không hạnh phúc. Tôi không biết nữa. Nếu hạnh phúc, người ta đâu có cào cấu, gào thét để rồi sau đó lại khóc nức nở chứ?
Bất ngờ, Billy nhoài người ra trước rút một điếu trong bao thuốc Hackett để trên bàn. Gã lúng túng lục lọi túi áo tìm bật lửa nhưng Hackett đã nhanh tay quẹt diêm chìa ra cho gã. Kiểu hút thuốc của Billy không thể gọi là bình tĩnh. Gã rít mạnh, ngậm đầy một miệng khói rồi thổi phù ra ngay như thể đang tức giận.
- Tôi chịu, chẳng biết nghĩ thế nào cho phải. Thề có Chúa, tôi mít đặc rồi.
Viên thanh tra lại dựa hẳn người vào lưng ghế. Anh gác hai chân lên bàn và vòng tay phía trước cái bụng phê.
- Kể cho tôi nghe đi. Chị nhà là người thế nào?
Tự nhiên Billy nóng nảy gắt nhặng lên:
- Kể gì nữa? Chẳng phải tôi đã nói hết rồi sao?
Hackett vẫn bình tĩnh như không.
- Nhưng tôi chưa biết lối sống cúa chị nhà. Chẳng hạn bạn bè chị ấy thuộc loại người nào?
Billy cười khẽ:
- Bạn gì? Deirdre không “sính” bạn bè.
- Không ư? Chắc chắn chị ấy phải có bạn gái trạc tuổi mình đề trò chuyện, tâm sự chứ. Tôi chưa gặp phái đẹp nào không cần người gửi gắm bí mật đời tư.
Chưa bập được mấy hơi, Billy Hunt đã mạnh tay ấn điếu thuốc vào gạt tàn:
- Deirdre không thế. Cô ấy thích được một mình, giống tôi vậy. Tôi cho rằng chính vì thế, chúng tôi mới hợp nhau.
- Ý anh là chị ấy ít khi đi chơi. Anh cũng thế, đúng không?
Billy Hunt gật đầu nhạo báng, quay mặt đi thật nhanh như thể sắp nhổ nước bọt.
- Ừ thì cô ấy có đi chơi, được chưa?
Gã im bặt như thể chợt nhận ra mình vừa nói điều không nên nói. Thấy gã thốt nhiên cẩn trọng như vậy, Hackett quyết định chờ. Lát sau, anh bảo:
- Nhưng anh vừa bảo chị nhà chỉ thích quanh quẩn ở nhà cơ mà?
- Đâu có. Đấy là anh nhận xét về tôi chứ.
- Thế à? Dạo này tôi hay quên thật. Cũng sắp già rồi còn gì. (Hackett cẩn thận đưa đầu ngón tay út vào lỗ tai day mạnh rồi rút ra ngắm nghía xem có gì giắt trong móng tay không). Vậy khi đi chơi, vợ anh thường đi đâu?
Billy tránh nhìn thẳng vào mắt Hackett.
- Tôi không biết.
- Có phải lúc anh đi vắng dài ngày không?
- Cái gì lúc tôi đi vắng cơ?
- Chuyến đi chơi đó.
Billy nhăn mặt như thể bị đau bất ngờ.
- Lúc tôi vắng nhà lâu, cô ấy làm gì tôi không thể biết được. Còn bây giờ tôi không muốn biết.
- Theo anh thì mỗi khi ra khỏi nhà, chị ấy thường gặp gỡ những ai?
- Cô ấy có nói đâu mà tôi biết.
- Thế anh không ép chị ấy nói à?
- Tôi không ép Deirdre. Cô ấy thuộc tuýp người không ai ép uổng gì nổi. Nếu cứ cố chỉ tổ vấp phải bức tường im lặng, không thì cô ấy sẽ xạc cho một trận. Cô ấy không muốn ai đụng tới mình.
- Nhưng nhất định anh cũng thắc mắc chị ấy ra ngoài gặp ai chứ? Tôi lấy ví dụ ngay đêm xảy ra chuyện. Chị ấy đi chơi phải không?
- Không hẳn thế. Chỉ là thỉnh thoảng cô ấy biến đi đâu suốt buổi chiều. Thường thì cô ấy đến gặp ông bạn bác sĩ nào đó.
- Thế à?
- Tay này người ngoại quốc. Hình như dân Ấn Độ thì phải.
- Ra là bác sĩ người Ấn Độ.
- Tất nhiên, cô ấy còn một mối phiền lụy khác. “Bạn làm ăn” của cô ấy.
Billy nói câu cuối cùng bằng giọng chua cay, nặng nề. Nghe đến đây, viên thanh tra khẽ ngâm nga. Âm thanh ấy giống tiếng con ong bị nhốt trong tủ hay ngăn kéo gì đó. Anh hỏi:
- Người “bạn làm ăn” ấy là ai vậy?
Quirke đã cho Hackett biết tên người đó nhưng anh quên mất. Vả lại, anh muốn nghe từ chính miệng Billy.
- Một gã tên là White. Nếu không lầm thì hắn người Anh. Trước kia hắn có tiệm làm tóc nhưng làm ăn lỗ lã nên dẹp rồi. Chính hắn gợi ý Deirdre nên mở thẩm mỹ viện. Hắn có kinh nghiệm nên giúp cô ấy khởi sự. Sau rồi thẩm mỹ viện cũng trục trặc. Tôi đoán là kẹt vốn.
- Anh ta giúp chị nhà việc gì?
- Anh bảo gì cơ?
- Anh nói anh ta giúp chị nhà khởi sự. Vậy anh ta có góp vốn không?
- Tôi không biết. Chuyện gì chắc tôi mới nói chứ. Nhất định hắn có lấy tiền ở đâu đó đập vào thì mới mở tiệm được chứ. Có thể vợ hắn rót vốn. Cô ta có doanh nghiệp riêng mà. Nhưng bản thân Deirdre không cần dìu dắt gì nhiều. Trên cổ cô ấy không phải cái đầu tầm thường. Điều này thì tôi biết chắc.
- Thế chị nhà cũng có tiền, giống vợ anh chàng kia ư?
- Chuyện cô ấy cầm tiền trong tay thì không có. Nhưng vợ chồng tôi khá hòa thuận, chuyện làm ăn của tôi cũng thuận lợi. (Billy ngừng lời ngẫm nghĩ, một cơ hàm của gã động đậy). Hình như có lần tôi đồng tình với Deirdre rằng sẽ bỏ công việc buộc phải di chuyển nhiều, về nhà tìm việc nào hai vợ chồng cùng làm với nhau. Nhưng sau đó, gã White kia xen vào. Tôi đoán cô ấy cũng thích hắn vì cái giọng Anh đặc sệt và mấy thứ tào lao khác.
- Anh có ghen không?
Gã ngẫm nghĩ giây lát:
- Nói chung là có. Anh không biết chứ thằng ấy khó chịu lắm. Tôi luôn thấy hắn ẻo lả làm sao ấy. Nhưng đàn bà con gái lại thích kiểu người như hắn.
- Anh nói chí lý.
Billy Hunt lại lừ mắt nhìn Hackett như thể gã ngờ rằng anh vừa xỏ xiên gã; viên thanh tra điềm tĩnh đáp trả bằng ánh mắt ôn hòa.
Giọng Billy Hunt chợt trở nên xa xăm, trầm đục lạ thường:
- Nếu nghĩ đến khả năng chính hắn đưa đẩy Deirdre đến mức phải làm những việc như cô ấy đã làm, tôi sẽ…
Billy buông lơi câu nói vì có lẽ trí tưởng tượng của gã không thể đi xa hơn. Hackett khẽ nghiêng đầu, đăm chiêu nhìn gã… làm những việc như cô ấy đã làm… là sao?
- Theo anh thì cô ấy có phải lòng hắn không?
Billy Hunt lại đưa tay lên che mắt, trông giống mệt mỏi hơn là đau buồn. Gã khẽ lắc đầu:
- Deirdre yêu ai, tôi không biết. Ở địa vị tôi, nói ra chuyện này chẳng dễ dàng gì. Nhưng trong hai tuần qua, tôi suy nghĩ rất nhiều về khả năng đó và thấy đúng như anh vừa nói. Tôi không để bụng đâu vì biết bản tính vợ mình không thế. Nhưng ngược lại, biết đâu thói lăng loàn có sẵn trong máu khiến vợ tôi xuống dốc không phanh. Nếu có biết bố Deirdre, anh sẽ hiểu điều tôi vừa nói.
- À phải. Cuộc sống vốn khắc nghiệt, và với một số người, nó đối xử ác nghiệt hơn với những người khác. (Hackett bất ngờ đứng dậy chìa tay ra). Chắc anh cũng bận nên tôi không làm mất thời giờ của anh nữa. Chúc anh một ngày tốt lành.
Billy Hunt ngỡ ngàng, chậm chạp đứng lên, từ từ đưa tay ra và chầm chậm lắc bàn tay của Hackett. Gã lẩm bẩm câu gì đó rồi quay ra cửa. Viên thanh tra bình thản đứng sau bàn nhưng khi Billy vừa mở cửa, anh hỏi với theo:
- Nhân tiện anh cho hỏi tay bác sĩ hay qua lại với chị nhà tên gì nhỉ?
- Kreutz.
Nói xong, Billy đánh vần từng chữ.
- Sao tôi nghe không giống tên Ấn Độ.
Billy tỏ vẻ trước nay gã quên chi tiết ấy, giờ Hackett nói gã mới biết. Tuy nhiên, gã không trả lời, chỉ gật đầu, bước ra và nhẹ nhàng khép cửa. Hackett còn đứng bất động như thế một lúc lâu, sau đó từ từ ngồi xuống, với cây bút chì trong chiếc ly sứ mẻ trên bàn, dùng kiểu chữ có nhiều nét tròn và ngoằn ngoèo có từ hồi lớp bốn, anh viết cái tên Kreutz vào sau một phong bì bằng giấy thô.