Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 27 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Sáu
1

❊ ❊ ❊

Về đến Tổ Trọng án số 2, Tần Hán Xuyên truyền đạt lại chỉ thị tinh thần của lãnh đạo Cục.

Văn Lệ và Lý Minh nghe nói vụ án này đã kinh động đến lãnh đạo thành phố, hơn nữa còn trở thành vụ án trọng điểm bên trên giám sát, liền cảm thấy áp lực trên vai nặng hơn rất nhiều. Nhưng nghĩ đến vụ án này đã có ba người mất mạng, trước mắt vẫn không có tiến triển gì lớn, bất giác lại thấy hơi nhụt chí.

Bây giờ, điều khiến người ta lo lắng nhất là vụ án này không phá được, ai cũng không dám đảm bảo sau này có còn thêm người chết dưới móng vuốt độc của kẻ thần bí kia hay không.

Nếu hung thủ không sợ hãi gì, liên tiếp gây án, chắc chắn sẽ gợi lên nỗi sợ càng lớn hơn khắp thành phố.

Tần Hán Xuyên như đã nhìn thấu được tâm tư của mọi người, nhưng ông biết mình là Tổ trưởng, bây giờ không phải lúc nói những lời nhụt chí.

Ông quét mắt qua mọi người, nói, “Việc điều tra ba vụ án này, trước mắt đã đi vào ngõ cụt, tôi thừa nhận điểm này. Nhưng tôi muốn nói, trên đời này, không có vụ án nào kín kẽ không một khe hở.”

Văn Lệ nói, “Tuy nói là vậy, nhưng trước mặt đã có liên tiếp ba người chết, ba vụ án giống như đã có hẹn từ trước vậy, chúng ta sau khi điều tra đến một lộ trình nhất định, liền mất phương hướng điều tra, đi vào bế tắc, nói thế nào cũng không phải là ngẫu nhiên.”

Tần Hán Xuyên nói, “Vụ án không thể điều tra tiếp, không phải vì không có manh mối, vụ án lớn như vậy, ba người sống sờ sờ bị người khác dùng móng tay độc cào chết, hung thủ có lợi hại hơn nữa, cũng sẽ để lại dấu vết. Bây giờ cảnh sát không tra ra được, chỉ có thể nói do chúng ta làm việc chưa đủ kỹ lưỡng, đào chưa đủ sâu.”

Lý Minh hỏi, “Vậy tiếp theo đây công tác điều tra của chúng ta nên triển khai thế nào?” 

Tần Hán Xuyên khoanh tay trước ngực, đi tới đi lui trong phòng làm việc, nghĩ ngợi một lúc rồi nói, “Tôi nghĩ trong quá trình điều tra, nhất định chúng ta đã bỏ sót điều gì đó, nên mới khiến cho chúng ta ngay từ lúc bắt đầu đã đi sai hướng. Nếu vụ án này không thể tiếp tục tiến lên, thì chúng ta lùi lại đi.”

“Lùi lại?” Mọi người đều ngẩn ra.

“Đúng, lùi lại, quay trở lại xuất phát điểm ban đầu. Bây giờ, chúng ta đem tất cả hồ sơ của ba vụ án này, bắt đầu từ vụ án nhà Hà Khánh Quốc bị cháy, sắp xếp lại tất cả đầu mối và chi tiết lại từ đầu. Kinh nghiệm mách bảo tôi, manh mối quan trọng nhất, luôn ẩn giấu trong những chi tiết mà cảnh sát không nhìn thấy.”

Mọi người nghe xong, đều âm thầm gật đầu.

Nếu đã mất phương hướng điều tra tiếp, lui về sắp xếp lại tình huống nắm được trong tay từ đầu, đánh giá vụ án lại từ đầu, tìm kiếm điểm đột phá lại từ đầu, chắc chắn tốt hơn là căng da đầu tiếp tục làm những việc vô ích.

Tần Hán Xuyên vừa bố trí nhiệm vụ cho các tổ viên xong thì di động đổ chuông, ông lấy ra xem, người gọi đến là vợ cũ Cơ Bình Bình.

Ông hơi sửng sốt, ấn phím từ chối cuộc gọi. Nhưng tiếng chuông lại nhanh chóng vang lên.

Ông do dự một lúc, vẫn nhận cuộc gọi.

“A lô, là tôi.”

Trong điện thoại, giọng nói của Cơ Bình Bình có vẻ hơi trầm thấp.

“Có việc gì sao?”

Tần Hán Xuyên ra hành lang bên ngoài, mới bắt đầu nói chuyện.

“Hán Xuyên, tôi muốn gặp anh.”

Tần Hán Xuyên quay đầu nhìn các đồng nghiệp đang bận rộn trong phòng làm việc, lắc đầu nói, “Tôi đang làm việc, không có thời gian ra ngoài.”

“Tôi có chuyện rất quan trọng cần tìm anh.”

Tần Hán Xuyên sững sờ, hỏi, “Có chuyện gì?”

“Nói qua điện thoại không tiện.” Cơ Bình Bình hạ thấp giọng, nói, “Tôi ở quán cà phê Cổ Thụ bên Cầu sắt đường Y Phố đợi anh, anh nhất định phải đến.”

“Bây giờ tôi không có thời…”

Tần Hán Xuyên chưa kịp từ chối, điện thoại đã vang lên tiếng tút tút, Cơ Bình Bình đã ngắt máy.

Tần Hán Xuyên cầm điện thoại đứng ở hành lang, một lúc lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Kể từ khi con gái xảy ra chuyện, đây là lần đầu tiên Cơ Bình Bình chủ động gọi điện thoại cho ông.

“Có chuyện gì vậy, thầy?”

Văn Lệ từ phía sau đi đến. Cô thấy sắc mặt của Tần Hán Xuyên hơi nặng nề.

“Vừa rồi, Cơ Bình Bình gọi điện thoại cho tôi, hẹn tôi đến tiệm cà phê Cổ Thụ bên Cầu sắt đường Y Phố gặp mặt, nói là có chuyện quan trọng cần tìm tôi.”

Tần Hán Xuyên nhìn Văn Lệ, chợt nhớ lại tình cảnh hôm đó trên phố đi bộ, cô hôn mình ngay trước mặt Cơ Bình Bình.

“Chị ấy có nói là chuyện gì không ạ?”

“Cô ấy bảo nói qua điện thoại không tiện. Tôi đoán cô ấy ở trong nhà gọi cho tôi, có thể chồng cô ấy cũng đang ở nhà.”

Văn Lệ nói, “Vậy thầy đi nhanh đi.”

Tần Hán Xuyên lộ vẻ khó xử, “Tôi còn cả đống việc ở đây.” Văn Lệ cười, “Không sao, ở đây còn có chúng em.”

Tần Hán Xuyên ngẫm nghĩ một chút, “Vậy được, tôi qua đó xem thử, sẽ về ngay.”

Đường Y Phố là con phố cổ của thành phố Thanh Dương, một bên đường gần đập Trường Giang, giữa đường Y Phố và con đập có một cây cầu sắt nối qua nên dân địa phương gọi là “Cầu Sắt”.

Tiệm cà phê Cổ Thụ nằm ngay cạnh Cầu Sắt, đây là chuỗi cửa hàng cà phê mới bắt đầu kinh doanh từ năm ngoái.

Tần Hán Xuyên dừng xe dưới chân Cầu Sắt, kéo dây kéo áo khoác lên, đi vào tiệm cà phê.

Bây giờ đang là giờ đi làm, trong tiệm cà phê không có nhiều khách, ông vừa nhìn đã thấy Cơ Bình Bình.

Cơ Bình Bình ngồi sát cửa sổ, khoác trên người áo khoác len màu đỏ hồng, trang điểm nhẹ, nhưng không che đi được nét u sầu và tiều tụy trên gương mặt.

Tần Hán Xuyên ngồi xuống trước mặt bà, hỏi, “Bình Bình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cơ Bình Bình hỏi, “Anh biết Tần Dĩnh có thói quen viết nhật ký không?”

Tần Hán Xuyên nói, “Tôi biết, tôi từng nghe Dĩnh Dĩnh nói. Nhưng sau khi con bé xảy ra chuyện, chúng ta không tìm được sổ nhật ký của con bé.”

“Mấy hôm trước, tôi dọn dẹp máy tính trong phòng con bé, mới phát hiện con bé không viết nhật ký trong sổ, mà viết nhật ký điện tử, lưu trong máy tính. Nhật ký điện tử của con bé có cài mật khẩu, tôi đã thử rất nhiều lần mà không mở được, cuối cùng dùng sáu con số tổ hợp từ ngày sinh của anh để thử, kết quả đã mở được.”

Tần Hán Xuyên nhíu mày nói, “Tuy Dĩnh Dĩnh đã không còn, nhưng chúng ta vẫn nên tôn trọng sự riêng tư của con bé, không thể tùy tiện xem nhật ký của con được.”

“Chuyện đó tôi biết.” Cơ Bình Bình nói, “Nhưng đây không phải trọng điểm. Quan trọng là, tôi đọc được trang nhật ký cuối cùng trước ngày Tần Dĩnh suy sụp tinh thần, phát hiện ra một số chuyện. Tôi đã sao chép nhật ký của con bé vào USB, tiệm cà phê này có máy tính cho khách sử dụng, anh tự mình xem đi.”

Khi nói, giọng chị ta có chút run rẩy, hiển nhiên đang cố đè nén cảm xúc nào đó trong lòng.

Điều này khiến Tần Hán Xuyên hơi nghi hoặc, chẳng lẽ trong nhật ký của con gái che giấu bí mật kinh thiên động địa nào đó?

Cơ Bình Bình lấy chiếc USB trong túi xách ra đưa cho ông.

Tần Hán Xuyên nhận lấy USB, đứng dậy hỏi nhân viên phục vụ, máy tính ở chỗ nào?

Nhân viên phục vụ chỉ về phía quầy phục vụ nói, “Ở ngay bên kia ạ.”

Tần Hán Xuyên đi qua đó, trên chiếc bàn bên cạnh quầy phục vụ, quả nhiên có đặt năm, sáu dàn máy tính, có hai vị khách trẻ tuổi vừa uống cà phê vừa lên mạng, các máy còn lại đang để trống.

Ông ngồi xuống, mở máy tính lên, cắm USB vào. Quả nhiên trong USB có một tệp nhật ký điện tử, khi mở yêu cầu nhập mật khẩu, sau khi Tần Hán Xuyên nhập ngày sinh của mình vào, tập tin đã mở ra.

Ông nhìn lướt qua phần nhật ký phía trước, đều ghi lại những niềm vui và nỗi buồn ở tuổi tươi đẹp của con gái, nhất là những cảnh tượng vui vẻ khi ở cùng với ông, con gái đều ghi lại rất tường tận. 

“Đọc trang cuối cùng đi.” Cơ Bình Bình ở phía sau nói.

Tần Hán Xuyên rê chuột, mở trang nhật ký cuối cùng ra.

Đó là nhật ký của ngày 16 tháng 5 năm ngoái, chính là một ngày trước khi tinh thần Tần Dĩnh thất thường.

Ngày 16 tháng 5, thứ Năm, trời mưa.

Trời đã khuya, mưa rất lớn, mẹ ở lại trường trực ban không về nhà. Mình nằm trên giường, đang mơ màng ngủ, bỗng nhiên cảm thấy có người thò tay vào trong áo ngủ của mình, mở mắt ra, không biết có một người đã đứng trước giường từ lúc nào, không phải mẹ, là một người đàn ông. Mình nghe thấy tiếng thở nặng nề, còn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Mình chưa kịp phản ứng, gã đàn ông như ác ma kia đã nhào lên giường, mở tung áo ngủ của mình ra. Mình há miệng muốn hét lên, miệng đã bị một bàn tay lớn bịt chặt, mình liều mạng vùng vẫy, tên ác ma kia lại như một ngọn núi ép xuống. Không có ánh đèn, mình trừng to mắt, rốt cuộc đã nhìn rõ mặt của ác ma, không ngờ lại là ông ta… Sợ hãi và đau đớn cùng cực, khiến mình ngất lịm đi. Đến khi mình tỉnh lại, ác ma đã biến mất, trên người chỉ còn lại vết máu đỏ tươi, còn có cơn đau thấu xương. Mình hy vọng tất cả chỉ là một cơn ác mộng biết mấy, thế nhưng không phải. Bố mẹ ơi, hai người đang ở đâu? Ông trời ơi, hãy để người nhơ nhuốc như tôi đây biến mất khỏi thế giới này đi.

Cơ Bình Bình nói, “Tối hôm đó, tôi ở lại ký túc xá nữ sinh của trường học trực ban, buổi tối trời mưa lớn, nên không về nhà, ngủ lại ký túc xá một đêm. Tối hôm đó, trong nhà chỉ có Tần Dĩnh và…”

Tần Hán Xuyên đã hiểu ra, “Chỉ có Dĩnh Dĩnh và Âu Dương Chiêu đúng không?”

Cơ Bình Bình im lặng gật đầu, “Tối hôm đó, hắn đi uống rượu với bạn học về. Anh cũng biết, từ sau khi sinh Tần Dĩnh, tôi để lại mầm bệnh, không thể sinh hoạt vợ chồng được nữa, trước đây hắn cũng thường ra ngoài mèo mỡ, tôi đều nhịn, ai bảo cơ thể của mình tệ như thế, không dùng được. Nhưng có nằm mơ tôi cũng không ngờ được, hắn lại hướng ma trảo về phía Tần Dĩnh…”

“Tên súc sinh này, đó cũng có thể coi là con gái của hắn mà!”

Tim Tần Hán Xuyên co rút thật mạnh, hai tay siết chặt thành quyền, đấm mạnh vào đầu của mình.

Ông hận bản thân vì sao lúc con gái cần đến mình nhất, lại không ở bên cạnh để bảo vệ con bé.

Toàn thân Cơ Bình Bình run rẩy, nước mắt tuôn trào, “Tôi cũng là đọc được nhật ký này mới biết, Tần Dĩnh vốn không phải vì áp lực thi cử quá lớn mà suy sụp tinh thần, con bé hoàn toàn là do… do bị tên súc sinh kia… mới tinh thần thất thường, bỏ nhà ra đi rồi trở thành người điên… ở bên ngoài bị người khác làm nhục, nhiễm phải bệnh nặng mà chết!”

“Tên súc sinh này, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn!” Tần Hán Xuyên đứng bật dậy khỏi ghế, mạch máu trên trán co giãn theo nhịp hô hấp gấp gáp, “Tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn!”

Cơ Bình Bình lo lắng nói, “Sự việc đã qua gần một năm, Tần Dĩnh cũng đã không còn, cảnh sát các anh cũng không thể dựa vào một trang nhật ký điện tử mà bắt hắn vào tù được, đúng không?” 

“Không, bắt giam hắn, để hắn ngồi tù, quá hời cho hắn rồi.” Tần Hán Xuyên đi qua đi lại trước dàn máy tính, phẫn nộ và đau lòng đến cực độ, khiến cho hai tay ông run rẩy, toàn thân phát run, “Tên súc sinh này, tôi phải tự tay bóp chết hắn! Tôi nhất định phải tự tay bóp chết hắn!”

“Anh muốn làm gì?”

Cơ Bình Bình nhìn ông bằng ánh mắt yếu đuối bất lực.

Nắm tay phải của Tần Hán Xuyên đấm mạnh vào lòng bàn tay trái, chợt thấy người trong tiệm cà phê đều đang nhìn mình, ông mới nhận ra nơi này là nơi công cộng.

Ông hít thở sâu vài hơi, bình tĩnh lại một chút, thấp giọng nói, “Bình Bình, em về trước đi, ở trước mặt tên súc sinh kia phải bất động thanh sắc, đừng để hắn phát giác ra em đã biết sự thật, nếu không em sẽ gặp nguy hiểm. Còn chuyện đối phó hắn thế nào, tự tôi có cách. Em yên tâm, hắn đã hại chết con gái chúng ta, tôi nhất định sẽ trả thù cho Dĩnh Dĩnh!”

Câu cuối cùng, ông gần như nghiến răng mà nhả ra.

Cơ Bình Bình nhìn ánh mắt đầy sát khí và kiên quyết ấy, đã thầm hiểu suy nghĩ của ông. Chị ta nói, “Bản thân anh cũng phải cẩn thận.”

“Tôi biết.” Tần Hán Xuyên gật đầu.

Cơ Bình Bình không nói gì nữa, lấy túi xách, lẳng lặng ra về.

Nhìn bóng lưng của chị ta biến mất khỏi cửa tiệm cà phê, Tần Hán Xuyên lại ngồi xuống, xóa sạch dấu vết trong máy tính, sau đó tắt máy, thanh toán ra về.

Có lẽ cảm xúc phẫn nộ đã khiến ông mất đi tính cảnh giác cần có của một cảnh sát hình sự lâu năm, trong góc quán cà phê có một thanh niên đội mũ lưỡi trai, trên tay cầm chiếc máy ảnh tele[1], trốn sau hai chậu hoa giả, không ngừng chụp lén Tần Hán Xuyên và Cơ Bình Bình, thậm chí cả chữ viết trong nhật ký của Tần Dĩnh hiển thị trên màn hình máy tính cũng bị anh ta chụp lại rất rõ ràng. Nhưng Tần Hán Xuyên không hề phát giác ra.

Sau khi Tần Hán Xuyên đi khỏi, thanh niên đội mũ lưỡi trai cũng vội vàng thanh toán ra về, lái xe đi theo Tần Hán Xuyên.

❀ ❀ ❀

[1] Máy ảnh tele: Máy ảnh có ống kính tiêu cự dài, lớn hơn tiêu cự của ống kính tiêu chuẩn (normal - góc thu hình khoảng 45 độ). Các ống kính này có độ phóng đại hình ảnh lớn và rất đắc dụng để chụp ảnh từ một khoảng cách xa.

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.