Tôi biết cô sẽ vẫn còn tiếp tục làm tôi bực mình về chuyện đó. – Robbie nói khi ông mở cửa để bước vào tòa nhà của Brant Hill. – Kiểm tra cái này, kiểm tra cái kia. Ông ơi, tôi hình dung tôi sẽ dẫn để cho cô coi một mình các hồ sơ chết tiệt, vậy cô mới biết tôi không phải không cho cô xem. – Họ đi vào tòa nhà và phía sau họ cửa đóng sầm lại, làm nổi lên tiếng vang phía cuối hành lang vắng tanh. Ông ta rẽ sang tay phải, rồi mở khóa cánh cửa trên có gắn tấm biển: HỒ SƠ Y KHOA.
Toby bật đèn lên và chớp mắt ngạc nhiên trước sáu tủ hồ sơ. – Theo mẫu tự? – Bà ta hỏi.
- Vâng, A ở lối này, Z ở đằng kia. Tôi sẽ tìm hồ sơ Slotkin, cô tìm cái của Parmenter.
Toby tiến đến tủ có chữ P. – Tôi không thể tin ông có quá nhiều hồ sơ. Thật sự Brant Hill có nhiều bệnh nhân như thế không?
- Không. Đây là trung tâm lưu trữ hồ sơ của tất cả các dưỡng đường của Orcutt.
- Nó có phải là một kết hợp không?
- Vâng. Chúng tôi là cơ sở trung tâm.
- Vậy họ có cả thảy bao nhiêu dưỡng đường?
- Hơn một chục cái, tôi nghĩ. Chúng tôi chia sẻ các dịch vụ quảng cáo và có liên quan.
Toby tìm thấy hộc đề chữ P và dùng ngón tay cái để lật xem các tài liệu. – Tôi không thể tìm được nó. – Bà ta nói.
- Tôi đã tìm thấy cái của Slotkin.
- Vậy cái của Parmenter đâu?
Brace đến bên cạnh bà. – ồ, tôi quên. Ông ta đã mất, do vậy có lẽ họ đã chuyển hồ sơ sang chỗ không còn hoạt động. – Ông ta đi đến một dãy tủ ở phía cuối phòng. Một lát sau ông đóng ngăn kéo lại. – Chắc đã bị loại ra. Tôi không tìm thấy nó. Tại sao bà không tập trung lên hồ sơ của Harry? Kiểm tra nó cho vừa lòng bà và chứng tỏ cho bà biết tôi không có thiếu sót điều gì.
Bà ngồi xuống bên một chiếc bàn trống và mở hồ sơ của Harry Slotkin ra. Nó được sắp xếp theo thứ tự các vấn đề, với Bệnh Hiện Nay nằm ở trang đầu. Bà không thấy có gì phải ngạc nhiên trong đó: Tuyến tiền liệt nở to nhẹ. Đau lưng kinh niên. Thính giác chuyển hóa sang chứng xơ cứng tai. Tất cả những bệnh thường thấy ở tuổi già.
Bà lật sang trang tiểu sử bệnh tật. Lần nữa, một danh sách kiểu mẫu: thủ thuật cắt bỏ ruột thừa, năm ba mươi lăm tuổi. Cắt bỏ một phần tuyến tiền liệt, tuổi sáu mươi tám. Phẫu thuật chữa đục nhân mắt, năm bảy mươi tuổi. Harry Slotkin, phần nhiều, tỏ ra là một người đàn ông khỏe mạnh.
Bà quay sang các ghi chép của các cuộc thăm bệnh tại dưỡng đường, có những lời ghi chú của các bác sĩ. Phần lớn là các cuộc kiểm tra thông thường, có chữ ký của bác sĩ Wallenberg, với một ghi chú đặc biệt của thầy thuốc chuyên khoa, bác sĩ tiết niệu Bartell. Toby lật các trang hồ sơ cho đến khi bà dừng lại tại một mục được ghi lại hai năm trước đó. Bà chỉ đọc sơ được tên của bác sĩ.
- Chữ viết của ai vậy? – Bà hỏi. – Chữ ký trông giống như chữ Y.
Brace nheo mắt nhìn tuồng chữ viết tháu rất khó đọc.
- Chịu thôi.
- Ông không nhận ra tên ông ta à?
Ông ta lắc đầu. – Thỉnh thoảng chúng tôi có mời các bác sĩ bên ngoài đến để thực hiện việc khám điều trị chuyên môn. Cuộc khám bệnh về cái gì vậy?
- Tôi nghĩ ông ta viết “Vách ngăn mũi lệch”. Chắc đây là một cuộc khám tai mũi họng.
- Có một bác sĩ chuyên khoa tai mũi họng tên Greeley ở tại Newton này. Chữ ký phải là chữ G thay vì chữ Y.
Bà biết cái tên đó. Greeley thỉnh thoảng có đến khám tại phòng cấp cứu.
Bà chuyển sang phần xét nghiệm, với bảng đếm số lượng hồng cầu gần nhất của Harry và các xét nghiệm hóa sinh về máu được máy tính in ra. Tất cả đều ở giới hạn bình thường.
- Hồng cầu khá tốt đối với ông lão ở vào độ tuổi ấy. – Bà nhận xét. – Khá hơn tôi đến mười lăm. – Bà lật sang trang kế tiếp và dừng lại, cau mày nhìn một bảng in với đầu đề: Chẩn đoán Newton. – Ồ, các ông không tin vào việc kiểm soát chi tiêu, phải vậy không? Hãy nhìn vào tất cả các xét nghiệm này. Radioimmunoassay cho hormone tuyến giáp trạng, hormone tăng trưởng, prolactin, melatonin, ACTH. Cái danh sách tiếp tục và tiếp tục. – Bà lật sang trang kế, và nói tiếp. – Bảng danh sách được thực hiện năm trước, và cũng như trong ba tháng trước. Phòng thí nghiệm nào đó tại Newton chắc cũng quơ vào được khá tiền.
- Đó là bảng danh sách Wallenberg đã cho lệnh làm trên tất cả các bệnh nhân được chích hormone của ông ta.
- Nhưng việc điều trị không thấy được đề cập tới trong hồ sơ này.
Brace im lặng trong một lát.
- Nó không có vẻ gì kỳ lạ, phải vậy không? Ra lệnh thực hiện tất cả mọi xét nghiệm này nếu không có trong công cuộc điều trị.
- Có thể Brant Hill độn thêm tiền vào túi cho Chẩn đoán Newton. Bảng nội tiết của bệnh nhân tốn ít ra cũng vài ngàn đô la.
- Wallenberg có cho lệnh làm các xét nghiệm đó hay không?
- Không thấy nói trong báo cáo của phòng thí nghiệm.
- Hãy nhìn các tờ chỉ thị. Kiểm tra chéo các ngày.
Bà lật sang phần có ghi: Chỉ thị của bác sĩ. Những tờ giấy là các bản sao carbon của các chỉ thị viết tay của các bác sĩ, cái nào cũng được ký tên và đóng dấu.
- Được rồi, bảng nội tiết đầu tiên do Wallenberg chỉ thị. Bảng thứ hai do chỉ thị của ông có tuồng chữ viết tháu, bác sĩ Greeley – nếu đó là ông ta.
- Tại sao một bác sĩ tai mũi họng lại ra lệnh làm bảng nội tiết?
Bà ta xem hết các tờ chỉ thị còn lại.
- Đây lại là chữ ký đó, cách nay đã hai năm. Ông ta chỉ thị dùng valium tiền phẫu thuật và một chiếc xe chở đến Hội phẫu thuật Howarth tại Wellesley lúc sáu giờ.
- Tiền phẫu cho việc gì?
- Tôi nghĩ cái này nói “Vách ngăn màn mũi bị lệch”. – Thở dài, bà đóng tập hồ sơ lại. – Việc này cũng chẳng giúp ích được gì, phải vậy không?
- Vậy bây giờ chúng ta có thể ra về được rồi chưa? – Greta có lẽ đang bực mình về tôi lúc này.
Buồn bã bà đưa trả lại tập hồ sơ.
- Xin lỗi vì đã lôi ông ra đây đêm nay.
- Vâng, tốt, tôi không thể tin là tôi có thể tiếp tục được công việc này. Bà thật sự không cần xem hồ sơ của Parmenter, phải vậy không?
- Nếu ông có thể tìm được nó cho tôi.
Ông đặt tập hồ sơ của Harry Slotkin vào trong tủ và đẩy mạnh ngăn tủ vào.
- Nói thật với bà, Harper, nó không cao lắm trong danh sách ưu tiên của tôi.
Đèn trong phòng khách cháy sáng. Lúc Toby cho xe rẽ ngay lối vào và đậu sát chiếc Saab của Jane Nolan, bà thấy ánh sáng rực rỡ chiếu xuyên qua các tấm màn, nhìn thấy bóng của một phụ nữ đang đứng bên cửa sổ. Đó là một hình ảnh làm cho bà an tâm, gương mặt thận trọng ấy đang nhìn ra ngoài vào trong đêm tối. Nó báo cho bà biết ai đó đang ở trong nhà, ai đó đang trông chừng nhà.
Toby đi tới cửa và bước vào trong phòng khách.
- Tôi đã về.
Jane Nolan quay người lại từ cửa sổ để gom các tờ tạp chí. Trên trường kỷ, có tờ Nhà Điều Tra Quốc Gia mở ra ở trang “Lời tiên đoán tâm linh gây chấn động”. Mau chóng, Jane nhặt nó lên và quay về phía Toby cười bối rối.
- Một buổi kích thích tri thức tối nay của tôi. Tôi biết tôi được cho là phải cải thiện đầu óc tôi bằng cách đọc sách nghiêm chỉnh. Nhưng trung thực. – Bà giơ tờ báo nhỏ lên. – Tôi không cưỡng lại được bất cứ điều gì với Daniel Day-Lewis trên trang bìa.
- Tôi cũng thế. – Toby chấp nhận. Cả hai bật cười, một sự hiểu biết dễ chịu giữa các phụ nữ với nhau, một sự kỳ quặc nào đó có tính phổ quát.
- Tối hôm nay ra sao? – Toby hỏi.
- Rất tốt! – Jane quay lại và nhanh chóng kéo thẳng nệm chiếc trường kỷ ra. – Chúng tôi đã ăn tối vào lúc bảy giờ, và bà gần như ăn hết phần ăn của bà. Rồi tôi tắm bọt cho bà. Tôi nghĩ tôi không nên làm như thế. – Bà buồn bã nói thêm.
- Tại sao? Chuyện gì đã xảy ra?
- Bà rất thích thú đến nỗi từ chối bước ra. Tôi buộc lòng phải tháo nước ra trước.
- Tôi không nghĩ tôi đã từng tắm bọt cho mẹ tôi.
- Ồ, thật sự trông vui lắm! Bà khoát bọt lên đầu và thổi bong bóng bay khắp nơi. Bà phải thấy dưới sàn hỗn độn làm sao. Giống như nhìn một đứa bé đang chơi đùa. Bà ta mặt nào đó cũng giống như thế.
Toby thở dài.
- Và đứa bé mỗi ngày mỗi trở nên trẻ hơn.
- Nhưng bà ta là một đứa bé rất dễ thương. Tôi đã từng làm việc với rất nhiều bệnh nhân Alzheimer rất là tệ. Họ càng tệ hại hơn khi họ càng trở nên lớn tuổi hơn. Tôi không nghĩ mẹ bà sẽ như thế.
- Không, bà sẽ không bao giờ như thế. – Toby mỉm cười. – Bà không bao giờ như thế.
Jane nhặt hết các tờ báo lên, và Daniel Day-Lewis cũng biến vào trong xắc tay bà. Có cuốn “Cô Dâu Tân Thời” trong đống đó nữa. Tạp chí của những người mơ mộng, Toby nghĩ. Theo bản tóm tắt lý lịch của Jane, cô ta còn độc thân. Vào tuổi ba mươi lăm, Jane hình như giống nhiều phụ nữ khác Toby biết, tách rời nhưng hy vọng. Lo lắng nhưng không tuyệt vọng. Đàn bà thì hình ảnh của những thần tượng chiếu bóng tóc đen lúc nào cũng đủ cho đến khi một người đàn ông bằng xương bằng thịt đi vào cuộc đời của họ. Nếu cuối cùng anh ta xuất hiện.
Họ cùng nhau bước tới cửa.
- Vậy cô đã làm tốt tất cả mọi việc. – Toby nói.
- Ồ vâng, Ellen và tôi kết hợp nhau khá tốt. – Jane mở cửa và đứng lại. – Suýt nữa tôi quên. Em gái bà có gọi điện thoại tới. Và có một ông nào ở phòng thanh tra y khoa nữa. Ông ta bảo ông ta sẽ gọi lại.
- Bác sĩ Dvorak? Ông có bảo ông muốn chuyện gì không?
- Không, tôi bảo với ông ta lát nữa bà sẽ về. – Bà ta cười và vẫy tay chào. – Một đêm tốt lành.
Toby gài chốt cửa lại và đi vào phòng ngủ để gọi điện thoại cho em gái bà.
- Em nghĩ tối nay chị không có đi làm.
- Đúng vậy.
- Em ngạc nhiên khi nghe Jane trả lời.
- Chị bảo cô ta trông chừng mẹ trong vài giờ. Em biết, chị thích thưởng thức một buổi tối ngoài trời sáu tháng một lần.
Vickie thở dài.
- Chị lại bực mình với em nữa rồi. Phải vậy không?
- Không, không có.
- Vâng, chị có. Toby, em biết chị bị sa lầy với mẹ. Em biết điều đó hình như không tốt. Nhưng chị nghĩ em sẽ làm được gì? Em có mấy đứa nhóc không cũng đủ điên đầu. Em có công việc, và em còn nhiều việc khác phải làm xong ở nhà. Em cảm thấy mình giống như đang giẫm chân lên nước.
- Vickie, đây có phải là một cuộc tranh luận hay không? Ai phải chịu đựng nhiều nhất?
- Chị không biết chút gì về những thứ giống như cố dàn xếp với bọn nhóc.
- Không. Chị nghĩ chị không biết.
Im lặng một hồi lâu. Và Toby nghĩ: Chị không có ý kiến gì vì chị không có cơ hội. Nhưng bà không thể đổ lỗi cho Vickie. Đó là tham vọng đã giữ cho Toby tập trung một cách kiên quyết vào sự nghiệp của bà. Bốn năm học tại trường Y khoa. Ba năm nội trú. Không còn thời gian đâu để mơ mộng. Và rồi trí nhớ của Ellen bị thoái hóa và Toby dần dần gánh lấy mọi trách nhiệm về các vấn đề của mẹ. Nó đã không được hoạch định. Đó không phải là con đường bà chủ tâm lựa chọn. Nó chỉ đơn giản là con đường cuộc sống của bà đã rẽ vào.
Bà không có quyền gì nổi giận với em gái bà.
- Xem này, chị có thể đến ăn tối cùng gia đình em chủ nhật này được không? – Vickie hỏi.
- Chị làm việc đêm hôm ấy.
- Em không bao giờ giữ thẳng được theo giờ giấc của chị. Vẫn còn bốn ngày làm việc, ba ngày nghỉ?
- Phần lớn thời gian. Chị nghỉ ngày thứ hai và thứ ba tuần sau.
- Ồ, Chúa ơi! Không có đêm nào các ngày ấy thích hợp cho chúng ta. Thứ hai lễ khai mạc tại trường. Và thứ ba là ngày Hannah biểu diễn đàn piano.
Toby không nói gì hết, chỉ chờ Vickie đọc cho xong bài kinh thường lệ về việc giờ giấc cô ta bận rộn như thế nào, việc kết hợp thời gian biểu của bốn người khác nhau khó khăn như thế nào. Hannah và Gabe rất bận mấy ngày hôm nay, giống như các đứa trẻ khác, lấp đầy các khoảng trống của tuổi thơ ấu của chúng với các bài học âm nhạc, thể thao, bơi lội, lớp học vi tính. Nào lái xe đưa chúng đi đến nơi này, nào lái xe đưa chúng đi đến nơi kia, và cho đến hết ngày. Vickie không biết việc nào đã làm xong.
- Thôi được rồi. – Cuối cùng Toby cắt ngang. – Tại sao chúng ta không cố nói chuyện lại trong một ngày khác?
- Em thật sự muốn chị đến nhà em chơi.
- Vâng, chị biết. Chị nghỉ cuối tuần lần thứ hai vào cuối tháng Mười Một.
- Ồ, em sẽ ghi lại. Trước tiên hãy để em xem lại cho chắc có ổn với mọi người không. Em sẽ gọi lại cho chị tuần sau, được không?
- Tốt. Ngủ ngon, Vickie. – Toby gác điện thoại lên và buồn rầu đưa tay lên vuốt tóc. Quá bận, quá bận. Chúng ta ngay cả kiếm ra thời gian để sửa lại cái cầu nối cũng không có. Bà xuống hành lang đến phòng mẹ mình và nhìn trộm qua cửa.
Dưới ánh đèn ngủ mờ dịu, Toby có thể nhìn thấy Ellen đang ngủ. Bà trông giống như một đứa bé trên giường ngủ, hai môi bà hơi hé mở, mặt bà phẳng lặng và không lo âu. Có những lúc, như lúc này, khi Toby nhìn thoáng qua bóng ma thời thơ ấu của Ellen, khi bà có thể nhìn thấy đứa bé với hình ảnh của Ellen và các nỗi lo sợ của Ellen. Những gì đã xảy đến với đứa bé? Nó có rút lui, để trở thành bị chôn vùi trong những lớp tê cóng của tuổi trưởng thành? Nó chỉ tái hiện, lên lần này, ở vào tuổi cuối đời, khi những lớp như thế đã bị lột đi?
Bà đưa tay sờ lên trán mẹ, vuốt sang một bên những sợi tóc xoắn xám bạc. Cựa mình, Ellen mở mắt ra và bối rối nhìn Toby.
- Con đây mẹ. – Toby nói. – Mẹ ngủ lại đi.
- Bếp ga có được tắt chưa?
- Vâng, mẹ. Và cửa nẻo đều đã được đóng kín. Chúc mẹ ngủ ngon. – Bà hôn Ellen và đi ra khỏi phòng.
Bà quyết định chưa đi ngủ. Không có cảm giác nào gây bối rối cho nhịp sống hằng ngày của bà – trong vòng hai mươi bốn giờ nữa bà sẽ trở lại với phiên trực đêm của mình. Bà rót cho mình một ly rượu và mang nó vào phòng khách. Bà vặn máy hát lên và đặt vào một dĩa CD Mendelssohn. Chỉ có tiếng vĩ cầm thoát ra, trong trẻo và buồn bã. Đây là bản concerto ưa thích của Ellen, và bây giờ nó cũng là của Toby.
Bản nhạc mạnh dần lên đến đỉnh cao, khi chuông điện thoại reo. Bà tắt nhạc, và với tay lấy ống nghe.
Đó là Dvorak.
- Xin lỗi vì đã gọi đến quá muộn. – Ông ta nói.
- Không sao. Tôi cũng vừa mới về đến nhà. – Bà ngồi ngay ngắn lại vào nệm ghế trường kỷ, tay cầm ly rượu.
- Tôi có nói chuyện với người giúp việc cho bà. – Ông ta ngừng lại. Phía sau đầu dây bên kia, bà có thể nghe tiếng nhạc opéra. Don Giovanni. Đây đúng là điều chúng ta đang cần đây, hai người không gắn bó với nhau, mỗi người chúng ta đều ngồi tại nhà, làm bạn với chiếc máy hát nhạc âm thanh nổi. Ông ta nói:
- Bà đã đi kiểm tra tiền sử bệnh của các bệnh nhân tại Brant Hill. Tôi tự hỏi bà có tìm được điều gì mới mẻ không.
- Tôi có xem hồ sơ của Harry Slotkin. Không có cuộc phẫu thuật nào có thể khiến ông ta bị phơi trần ra dưới bệnh Creutzfeldt-Jakob.
- Và việc chích hormone thì sao?
- Không có. Tôi không nghĩ ông ta nằm trong diện điều trị bằng liệu pháp đó. ít ra, nó cũng không nêu lên trong hồ sơ.
- Còn Parmenter thì sao?
- Chúng tôi không tìm được hồ sơ của ông ta. Do đó tôi không biết ông ta có chịu cuộc phẫu thuật nào hay không. Ngày mai ông có thể hỏi bác sĩ Wallenberg.
Ông ta không nói gì. Bà nhận ra bài Don Giovanni không còn được chơi nữa, rằng Dvorak đang ngồi yên lặng.
- Tôi mong tôi sẽ cho ông được biết nhiều hơn. – Bà ta nói. – Trông ngóng để biết được một cuộc chẩn đoán thật là khủng khiếp.
- Tôi có nhiều buổi tối vui hơn thế này. – ông ta công nhận. – Tôi đã khám phá ra các chính sách bảo hiểm nhân thọ đọc hiểu khá lờ mờ.
- Ồ, không. Đó không phải là cách để ông qua một buổi tối, phải vậy không?
- Có chai rượu giúp đỡ tôi.
Bà thì thầm đồng cảm.
- Rượu là thứ được khuyến cáo sau một ngày làm việc tồi tệ. Thật vậy, bây giờ trong tay tôi cũng có một ly rượu. – Bà ngưng lại và thiếu thận trọng nói thêm. – Ông biết không, tôi sẽ thức suốt đêm nay. Tôi thường như thế. Việc ông đến đây sẽ được hoan nghênh và uống một ly rượu cùng với tôi.
Khi ông ta không trả lời ngay, bà nhắm mắt lại, suy nghĩ: Chúa ơi, tại sao tôi lại nói như thế? Tại sao tôi lại tỏ ra quá ngóng trông một hội ngộ?
- Cám ơn, nhưng tôi không vui lắm tối nay. – ông ta nói. – Lần khác, có thể.
- Vâng. Lần khác. Chúc ngủ ngon. – Và bà gác điện thoại lên, bà nghĩ. Và tôi đang mong đợi điều gì? Rằng ông ta sẽ lái xe đến ngay, rồi họ sẽ cùng qua đêm với nhau, nhìn nhau?
Bà thở dài và bắt đầu cho hát lại bài concerto Mendelssohn. Lúc vĩ cầm được dạo lên, bà nhấp rượu và đếm thời gian trôi qua đến hừng đông.