Dừng lại tại cái khung này. – Bác sĩ Sibley nói. Ông gỡ mắt kính ra và nhìn chăm chú vào màn hình, sững sờ chú ý vào tấm ghi sóng siêu âm. Trong một lúc, chỉ có sự im lặng trong phòng. Rồi Sibley nói thì thầm:
- Cái quái quỷ gì thế…
- Ông đã nhìn thấy gì? – Toby hỏi.
- Tôi không biết. Thành thật mà nói tôi không biết về cái tôi đang nhìn vào. – Sibley quay người lại về phía kỹ thuật viên siêu âm. – Cái bóng này là cái anh tham khảo đến?
- Vâng, thưa bác sĩ. Cái khối ngay ở đằng kia. Tôi không biết nó là cái gì.
- Có phải nó là mô thai hay không?
- Tôi không thể nói được. – Ông ta gật đầu về phía người kỹ thuật viên. – Được rồi, cho chạy tiếp đi. Hãy xem phần còn lại.
Trong lúc mấy cái bóng hình rung rinh chạy ngang qua màn hình, Sibley cúi sát người hơn vào màn hình. – Có những thay đổi về mật độ của mô, rắn hoặc u nang.
- Nó trông giống như một cái đầu. – Toby nói.
- Vâng, nó có hình dạng mơ hồ của cái sọ. Và hãy nhìn chỗ kết vôi đó?
- Một cái răng?
- Đó là những gì tôi nghĩ. – Sibley dừng lại khi hình được chuyển sang một bức mới. – Còn ngực ở đâu? – Ông ta thều thào. – Tôi không nhìn thấy cái ngực.
- Nhưng nó có một chiếc răng?
- Một chiếc răng duy nhất. – Sibley ngồi chết lặng, quan sát những vệt sáng tối thay nhau xuất hiện trên màn hình. – Chỉ… – Ông nói nhỏ. – Một ở đằng kia, và một ở đằng kia. Vật phụ thuộc rắn, nhưng không có ngực … – Từ từ, ông ngồi lại và mang mắt kiếng vào. – Nó không phải là một cái bào thai. Nó là một khối u.
- Ông có chắc không? – Toby hỏi.
- Nó là một khối mô tròn. Tế bào phôi nguyên thủy phát triển một cách hỗn loạn tạo ra răng, có thể cả tóc. Nó không có trái tim, phổi.
- Nhưng có một cái nhau.
- Vâng, cơ thể của bệnh nhân nghĩ nó có thai, và nó nuôi dưỡng cái khối u đó, giúp cho nó gia tăng khối lượng. Tôi nghĩ đây là một kiểu quái thai. Những khối u loại này được biết có thể tạo nên đủ mọi thứ kỳ lạ, từ răng cho chất hormone sản xuất bởi các tuyến.
- Vậy nó không phải là một dị tật bẩm sinh?
- Không. Nó là một mô phát triển vô tổ chức. Một khúc thịt to. Nó phải được lấy ra khỏi bệnh nhân càng sớm càng tốt. – Đột nhiên Sibley giật người ngược ra sau, ông nhìn thật kỹ vào màn hình. – Cho tấm đó chạy trở lại! Làm đi! – Ông gằn giọng nói với kỹ thuật viên.
- Ông đã thấy gì?
- Chỉ cho nó quay trở lại!
Màn hình chuyển sang màu trắng một lúc, rồi nó lại chiếu lại các hình bóng.
- Việc này là không thể được. – Sibley nói.
- Cái gì?
- Nó cử động. – Ông ta nhìn người kỹ thuật viên. – Anh có nắn bóp cái bụng hay không?
- Không.
- Tốt, nhìn vào cái này… Cái vật phụ thuộc – thấy nó thay đổi vị trí như thế nào không?
- Tôi không có sờ vào cái bụng.
- Vậy bệnh nhân ắt phải thay đổi vị trí. Một khối u không thể tự mình nó di chuyển được.
- Nó không phải là một khối u. – Dvorak nói.
Mọi người quay lại nhìn về phía ông ta. Ông ta vào phòng yên lặng đến nỗi Toby cũng không nhận ra được, và bây giờ ông đang đứng phía sau lưng bà. Từ từ, ông đi tới màn hình, mắt ông tập trung vào khung hình đang được cho dừng lại.
- Nó phải chuyển động. Nó có tai. Nó có mắt. Nó có răng. Có thể nó suy nghĩ được luôn…
Sibley khịt mũi.
- Điều ấy thật kỳ lạ. Làm sao ông có thể biết được chuyện đó?
- Bởi vì tôi vừa mới trông thấy một cái y như thế này. – Dvorak quay lại và nhìn về phía họ, nét mặt ông gây ấn tượng mạnh. – Tôi phải gọi điện thoại.
Trong bóng tối của căn phòng Molly, Toby có thể nhìn thấy cái đèn đỏ của máy truyền dịch nhấp nháy, sự xác nhận im lặng là thuốc đang được đưa vào tĩnh mạch bệnh nhân. Toby để cho cánh cửa bung khép lại, và bà ngồi vào một chiếc ghế bên giường bệnh. Nơi đó bà ngồi và lắng nghe âm thanh nhịp thở của cô bé. Đèn đỏ máy truyền dịch nhấp nháy theo một nhịp điệu thôi miên. Toby để tay chân mình duỗi ra thư giãn và đầu óc bà buông trôi lần đầu tiên trong suốt ngày nay. Bà vừa mới gọi điện thoại cho bệnh viện Springer để kiểm tra tình trạng của mẹ bà và được bảo đảm là không có sự gì thay đổi. Vào lúc này, ở tại một giường khác, tại một bệnh viện khác, bà nghĩ, mẹ bà đang ngủ trong lúc đèn đỏ của chiếc máy truyền dịch cho bà chớp tắt, như đèn của cô bé này, trong bóng tối.
Toby liếc nhìn đồng hồ và tự hỏi lúc nào Dvorak sẽ quay trở lại. Sớm hơn là vào lúc tối nay, bà cố nói với ông ta về việc Jane Nolan và đã chán nản bởi thái độ miễn cưỡng rõ ràng của ông để nghe bà nói. Ông có quá nhiều việc bị làm cho xao lãng – cơn khủng hoảng của Molly. Máy nhắn tin gọi. Và rồi ông phải rời đi, để gặp ai đó tại đại sảnh bệnh viện.
Bà ngồi xuống ghế và sửa soạn chợp mắt khi Molly chợt lên tiếng, trong bóng tối mờ mờ:
- Cháu lạnh.
Toby ngồi, thẳng lên.
- Bác đã không nhận ra cháu còn thức.
- Cháu nằm đây. Suy nghĩ…
- Để bác tìm cho cháu một cái mền. Bác bật đèn lên nhé?
- Được.
Toby bật đèn giường ngủ lên, và cô bé giật mình khi đèn đột nhiên bật sáng, vết bầm trên trán cô đã trở nên tím bầm trên gương mặt tái nhợt của cô. Tóc cô ta trông giống như những đường sọc dơ trên mặt gối.
Trên kệ trong tủ để đồ của bệnh viện, Toby tìm thấy một chiếc mền phụ của bệnh viện. Bà giũ nó ra và đắp lên trên giường cô bé. Rồi bà tắt đèn và dựa lưng trở lại vào ghế.
- Cám ơn. – Molly nói nhỏ.
Họ cùng nhau chia sẻ bóng tối, không ai trong họ nói lời nào, sự im lặng làm cả hai người thấy yên ổn và dễ chịu.
Molly nói.
- Con của cháu không bình thường phải không?
Toby ngần ngại. Bà quyết định câu trả lời tốt nhất là sự thật.
- Không, Molly. – Bà nói. – Nó không bình thường.
- Nó giống như thế nào?
- Khó mà nói được. Bản ghi các sóng siêu âm không giống những bản bình thường khác. Không dễ gì diễn giải ra được.
Molly cân nhắc điều đó trong im lặng. Toby chuẩn bị tâm tư chờ đợi những câu hỏi kế tiếp, tự hỏi bà phải sinh động đối phó như thế nào. Con của cháu không phải là người. Nó không có trái tim, không có phổi, không có thân ngực. Nó chẳng là gì ngoài một khối thịt tròn và một cái răng.
Toby thấy nhẹ nhõm khi cô bé không tiếp tục theo đuổi vấn đề. Có lẽ cô ta sợ phải nghe toàn bộ sự thật, toàn bộ sự kinh hoàng của những gì đang phát triển trong tử cung của cô.
Toby chồm người tới trước.
- Molly, bác đã nói chuyện với bác sĩ Dvorak, ông ta nói có một phụ nữ – một người cháu biết – cũng có một đứa con bất bình thường như thế.
- Annie.
- Đó là tên cô ta?
- Vâng. – Molly thở dài. Mặc dầu bóng tối che khuất gương mặt cô gái, Toby có thể nhận ra sự mệt mỏi trong tiếng thở dài đó, một sự kiệt sức không chỉ về mặt thể xác.
Ánh mắt Toby tập trung nhìn lên gương mặt lờ mờ của Molly. Mắt bà đã quen nhìn với bóng đêm, và bà có thể nhìn thấy ra mắt cô sáng lóe lên.
- Bác sĩ Dvorak quan tâm đến việc Annie và cháu đều cùng sử dụng một loại độc chất. Cái gì đó làm cho cả hai đứa bé con của cháu và Annie đều trở nên bất bình thường. Có thể như vậy không?
- Ý bác muốn nói gì…? Chất độc?
- Một loại thuốc hay độc dược nào đó. Cháu và Annie có dùng thứ nào không? Thuốc viên? Thuốc chích?
- Chỉ có những viên thuốc cháu đã nói cho bác nghe. Những viên Romy đưa cho cháu.
- Gã Romy đó, có cho cháu thứ thuốc nào khác không? Cái gì đó bất hợp pháp?
- Không. Cháu không có làm cái việc ngu ngốc ấy, bác biết không? Cháu cũng không hề thấy Annie làm việc đổ.
- Cháu quen biết cô ta như thế nào?
- Không thân lắm. Chị ta để cho cháu ở cùng trong vài tuần.
- Cháu và cô ta đã ở chung với nhau vài tuần?
- Cháu chỉ cần có chỗ đặt lưng ngủ.
Toby thở dài chán nản.
- Vậy trước đó thì sao?
- Bác muốn nói gì?
- Những thứ đã gây ra sự bất bình thường; cho các đứa bé xảy ra rất sớm trong thời kỳ mang thai. Trong ba tháng đầu tiên.
- Lúc ấy cháu không biết Annie.
Cô gái nghĩ đã xong câu chuyện. Trong khoảng thời gian tạm lắng của cuộc nói chuyện, họ nghe có tiếng cọt kẹt của xe đẩy thuốc đang di chuyển xuống phía dưới hành lang, và tiếng nói chuyện thì thầm của các cô y tá.
- Cháu nhận biết cháu có thai khi nào?
- Đó là vào mùa hè. Cháu bị bệnh.
- Cháu có đi khám bác sĩ không?
Một sự im lặng. Toby nhìn thấy chiếc mền gợn sóng lăn tăn, như nó rung lên vì một cơn rùng mình.
- Không.
- Nhưng sao cháu biết rằng cháu có thai?
- Cháu có thể nói, cháu muốn nói, nó không khó lắm để nhận ra, sau một lát. Romy bảo cháu hắn sẽ lo liệu hết mọi chuyện.
- Ý cháu muốn nói gì qua câu lo liệu hết mọi chuyện?
- Dứt bỏ nó đi. Rồi cháu có ý nghĩ thật dễ thương, làm sao có một đứa bé bồng trên tay. Để đùa giỡn với nó. Được nó gọi bằng Má… – Chiếc khăn trải giường kêu sột soạt lúc cô gái cử động hai cánh tay dưới lớp mền, vuốt ve cái bụng của cô ta. Đứa con chưa sinh ra của cô.
Chỉ có điều nó không phải là một đứa bé.
- Molly? Ai là cha đứa bé?
Có một tiếng thở dài khác, lần này mệt mỏi hơn.
- Cháu không biết.
- Đó có thể là Romy, bạn của cháu không?
- Hắn không phải là bạn của cháu. Hắn là tên chủ chứa cháu.
Toby không nói gì hết.
- Bác biết về cháu, phải vậy không? Cháu đã làm gì? Cháu đang làm gì… – Molly lăn người trên giường, quay lưng về phía Toby. Giọng nói cô bây giờ uể oải, như thể nó đến từ xa lắm. – Mình sẽ quen với nó. Mình sẽ học cách không suy nghĩ về nó nhiều lắm. Mình không thể nào suy nghĩ về nó. Nó giống như tâm trí mình một thứ bị làm xơ ra, bà biết không? Một sự trôi dạt từ nơi này đến nơi khác. Và những gì đang xảy ra dưới đó giữa hai đùi mình. Nó không thật sự xảy đến với bác… – Cô ta cười như tự phản đối mình. – Nó là một cuộc sống thú vị.
- Nó không phải là một cuộc sống lành mạnh.
- Vâng. Cháu hiểu.
- Cháu bao nhiêu tuổi rồi?
- Mười sáu. Cháu mười sáu tuổi.
- Cháu đến từ miền Nam, phải vậy không?
- Vâng, thưa bà.
- Làm thế nào cháu thực hiện được cuộc hành trình đến Boston này?
Một tiếng thở dài.
- Romy đã mang cháu đến đây. Hắn xuống ở tại Beaufort cùng với một vài người bạn. Có cái cách của riêng hắn, bà biết không? Hai con mắt đen tuyền. Chưa bao giờ thấy một gã thanh niên da trắng nào có cặp mắt đen đẹp như thế trước đây. Đối xử với cháu thật dễ thương… – Cô tằng hắng lấy giọng, và Toby nghe tiếng khăn trải giường kêu lên sột soạt khi Molly đưa tay lên chùi mặt. Cái ống truyền dịch lắc lư, óng ánh như bạc phía trên giường.
- Bác đánh cuộc hắn không còn đối xử với cháu dễ thương như thế khi hắn mang cháu về Boston.
- Không, thưa bà. Hắn không có.
- Tại sao cháu không về nhà, Molly? Cháu lúc nào cũng có thể quay trở về nhà.
Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng giường run làm cho Toby nhận ra cô gái đang khóc. Molly tự cô ấy không phát ra âm thanh nào; nó như thể nỗi đau buồn của cô đã bị đánh bẫy vào trong một lọ, tiếng khóc của cô không được ai nghe đến ngoài cô ra.
- Bác có thể giúp đưa cháu trở về nhà. Nếu tất cả những gì cháu cần là có tiền để về đó…
- Cháu không thể. – Câu trả lời chỉ là một lời thều thào. Cô gái cuộn tròn thành một khối dưới mền. Toby nghe có tiếng khóc thảm thiết nhỏ, tiếng của nỗi lòng đau buồn của Molly khi cuối cùng nó thoát khỏi được cái lọ bịt kín. – Cháu không thể, cháu không thể…
- Molly.
- Họ không muốn cháu quay trở về.
Toby với tay đặt lên người cô bé và có thể gần như cảm thấy được nỗi. đau khổ của cô thấm qua được lớp mền.
Có tiếng gõ cửa, và cửa mở ra.
- Tôi có thể nói chuyện với bà được không Toby? – Dvorak nói.
- Ngay bây giờ?
- Tôi nghĩ bà nên ra ngoài và nghe cái này. – Ông ta ngần ngại và liếc nhìn Molly đang nằm trên giường. – Đó là về vấn đề bản ghi sóng siêu âm.
Toby nói thì thầm với cô bé.
- Bác sẽ quay trở lại. – Bà theo Dvorak vào hành lang và khép cửa lại phía sau bà.
- Cô ta có kể cho bà nghe điều gì không? – Ông ta hỏi.
- Chẳng có gì để có thêm chút ánh sáng về vụ này.
- Tôi sẽ cố nói chuyện với cô ta sau này.
- Tôi không nghĩ ông sẽ thu thập được thêm điều gì. Cô ta hình như không tin tưởng đàn ông, và lý do cũng khá rõ ràng. Dầu sao, có quá nhiều yếu tố có thể gây ra sự không bình thường cho thai nhi. Cô gái không thể xác định được chính xác bất cứ chuyện gì.
- Có cái còn hơn cả sự không bình thường.
- Làm sao ông biết được chuyện đó?
Ông ta khoát tay chỉ về phía một phòng họp nhỏ ở cuối hành lang.
- Tôi muốn bà đến gặp một người ở đấy. Bà ta có thể giải thích được nhiều thứ hơn tôi.
Dvorak nói với bà, nhưng khi Toby bước vào trong phòng, người bà thấy ngồi trước màn hình video trông giống như đàn ông khi nhìn từ phía sau đến: tóc bạc trắng, cắt rất ngắn. Hai bờ vai rộng dưới lớp áo sơ mi Oxford màu nâu vàng nhạt. Khói thuốc lá tạo thành một đám khói trôi giạt trên đỉnh đầu gần như vuông vức. Trên màn hình, bản ghi các sóng siêu âm tử cung của Molly Picker đang được chiếu chậm.
- Tôi nghĩ giáo sư đã bỏ thuốc. – Dvorak nói.
Người ấy xoay người lại trên ghế, và Toby nhìn thấy đó là một phụ nữ đang ngồi trong ghế. Bà ta khoảng độ sáu mươi tuổi, hai mắt xanh của bà nhìn thẳng một cách đáng chú ý, đường nét trên gương mặt bà không có một chút phấn son trang điểm nào. Điếu thuốc được gắn trên một chiếc cán bằng ngà voi, bà sử dụng nó một cách lịch thiệp thoải mái.
- Đó là tật xấu duy nhất của tôi, Daniel. – Người phụ nữ nói. – Tôi từ chối việc bỏ nó đi.
- Tôi nghĩ không tính đến rượu mạnh.
- Rượu mạnh không phải là một tật xấu. Nó là một loại thuốc bổ. – Người phụ nữ quay lại về phía Toby và cau mày nhìn bà này.
- Đây là bác sĩ Toby Harper. – Dvorak nói. – Và đây là bác sĩ Alexandra Marx. Bác sĩ Marx là một nhà nghiên cứu về di truyền học tại Đại học Boston. Một trong những giáo sư của tôi ở trường Đại học y khoa.
- Một thời rất lâu trước đây… – Bác sĩ Marx nói. Bà đưa tay ra bắt tay Toby, một cử chỉ người ta không mong đợi đến từ một phụ nữ khác, nhưng đó là một cử chỉ hình như rất tự nhiên đến từ Alex Marx. – Tôi đã xem lại bản ghi các sóng siêu âm. Bà biết gì về cô gái này?
- Tôi vừa mới nói chuyện với cô ta. – Toby nói. – Cô ta mười sáu tuổi. Một gái mãi dâm. Cô ta không biết cha của cái bào thai. Và cô ta nói không có đụng chạm tới bất cứ một chất độc nào. Món thuốc cô ta đang dùng là cái lọ thuốc đằng kia.
Dvorak nói.
- Tôi đã kiểm tra với dược sĩ của bệnh viện. Ông ta nhận diện được mã số ghi trên viên thuốc. Prochlorperazine. – Ông nhìn bác sĩ Marx. – Chúng thông thường được chỉ định dùng trong việc trị bệnh nôn mửa. Không có bằng chứng nào thấy nó tạo ra những bất bình thường cho thai nhi. Vì vậy chúng ta không thể đổ lỗi cho các viên thuốc này đã gây ra các dị dạng đó.
- Làm sao tên ma cô ấy có thể mua được loại thuốc dùng theo chỉ định của bác sĩ? – Toby hỏi.
- Ngày nay người ta có thể mua được mọi thứ trên đường phố. Có thể cô ta không nói cho bà biết về các loại thuốc khác cô ta đã dùng.
- Không, tôi tin tưởng cô ta.
- Việc thụ thai đã diễn ra được bao lâu rồi?
- Căn cứ vào những gì cô ta còn nhớ, có thể năm hay sáu tháng.
- Vậy chúng ta đang nhìn vào một cái bào thai ở vào khoảng tháng thứ sáu của thời kỳ mang thai. – Bác sĩ Marx quay người lại trên ghế để nhìn vào màn hình video. – Rõ ràng có một cái nhau. Có cả màng nước ối. Và tôi tin ở đây tôi nhìn thấy một sợi dây cuống rún. – Bác sĩ Marx cúi người tới trước, quan sát những tấm hình đang rung rinh chạy qua màn hình. – Tôi nghĩ anh đúng, Daniel à. Đây là một khối u.
- Vậy nó là một quái thai? – Toby hỏi.
- Không.
- Vậy chứ nó là cái gì khác?
- Cái gì đó ở giữa lưng chừng.
- Một khối u và một cái bào thai? Làm sao có thể như thế được?
Bác sĩ Marx rít một hơi thuốc và thở ra một đám mây khói. – Một chiến sĩ của thế giới mới.
- Tất cả những gì giáo sư có, chỉ là bản ghi sóng siêu âm. Một đám bóng mờ. Bác sĩ Sibley, bác sĩ quang tuyến nói đó là một khối u.
- Bác sĩ Sibley chưa bao giờ nhìn thấy một cái như thế này trước đây.
- Và giáo sư đã thấy?
- Hỏi Daniel.
Toby nhìn về Dvorak.
- Giáo sư đang nói về chuyện gì vậy?
Ông ta nói.
- Người phụ nữ đã chết sinh ra – Annie Parini – một cái bào thai. Tôi đã gửi nó đến cho bác sĩ Marx để phân tích về sự di truyền.
- Tôi chỉ mới thực hiện được những nghiên cứu ban đầu. – Bác sĩ Marx nói. – Chúng tôi đã thực hiện cắt các lớp mô ra và nhuộm màu. Phải mất hằng tháng mới phân tích xong các mẫu DNA. Nhưng chỉ căn cứ trên việc nghiên cứu mô của cái vật ấy, tôi có một vài giả thuyết. – Bác sĩ Marx quay người lại trên ghế nhìn về phía Toby. – Ngồi xuống, bác sĩ Harper. Hãy nói về các loại ruồi trái cây.
Cái này dẫn đến chuyện gì trên đời này vậy? – Toby tự hỏi khi bà ngồi xuống ghế bên bàn họp. Dvorak cũng ngồi xuống. Bác sĩ Marx ngồi ở phía đầu bàn, nhìn họ theo cách nhìn nghiêm khắc của các giáo sư khi họ chạm trán với hai sinh viên chậm hiểu.
- Quý vị có nghe nói đến những công trình nghiên cứu đến từ trường Đại học Basel sử dụng đến Drosophila melanogaster? Một loài ruồi trái cây thông thường?
- Giáo sư đang đề cập đến công trình nghiên cứu nào? – Toby nói.
- Nó có liên quan đến những con mắt lệch vị trí của chúng. Các nhà bác học đã nhận ra được loại gen chủ kích hoạt toàn bộ một chuỗi hai ngàn năm trăm gen khác cần thiết để tạo nhành con mắt ruồi trái cây. Cái gen được gọi là “không mắt” bởi vì khi thiếu nó, con ruồi sinh ra sẽ không có con mắt nào. Các nhà bác học Thụy Sĩ xoay xở để kích hoạt gen “không mắt” trong nhiều phần khác nhau của phôi ruồi. Với những kết quả đầy sức quyến rũ. Mắt mọc lên ở các vị trí kỳ lạ. Trên cánh, trên đầu chân, trên các dây ăngten. Mười bốn con mắt mọc trên một con ruồi! Và điều này chỉ đến từ sự kích hoạt một gen duy nhất. – Bác sĩ Marx ngừng lại một chút để lấy điếu thuốc ra. Bà gắn một điếu mới vào chiếc cán bằng ngà voi.
- Tôi không nhìn thấy có sự liên quan nào giữa công trình nghiên cứu về con ruồi trái cây với tình trạng này. – Toby nói.
- Tôi đã đạt đến điều đó. – Bác sĩ Marx nói, mồi thuốc lên. Bà rít vào và ngả người ra sau với một hơi thở dài mãn nguyện. – Hãy nhảy đến những lãnh vực chuyên môn. Con chuột.
- Tôi vẫn chưa thấy được mối liên quan.
- Tôi sẽ cố gắng bắt đầu ở một trình độ rất là sơ đẳng ở đây. Bà và Daniel không phải là các chuyên gia về môn nghiên cứu sinh vật học. Quý vị có lẽ không nhận ra được các sự tiến bộ đã xảy ra từ khi quý vị rời trường đại học y khoa.
- Vâng, điều đó là sự thật. – Toby chấp nhận. – Rất khó mà theo kịp với sự phát triển của y khoa lâm sàng.
- Vậy hãy để tôi giúp cho quý vị bắt kịp. Bằng cách nói vắn tắt. – Bác sĩ Marx vẩy điếu thuốc lên chiếc gạt tàn. – Tôi đang nói về con chuột. Đặc biệt, các tuyến yên. Bây giờ, tuyến yên là chủ yếu đối với sự sống còn của một con chuột mới sinh. Đó là lý do tại sao họ gọi đó là “tuyến chủ”. Những hormone do nó tiết ra điều hòa tất cả mọi thứ từ việc phát triển đến việc tạo ra nhiệt độ cho cơ thể. Nó tiết ra các chất hormone mà mục tiêu của chúng, chúng ta không biết được. Hormone chúng ta chưa nhận diện được. Chuột sinh ra không có tuyến yên sẽ chết trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ – đó là lý do vì sao cái tuyến ấy lại rất cần cho sự sống như thế.
- Và đây là điểm đến của các công trình nghiên cứu ấy. Tại viện sức khỏe quốc gia, họ đang nghiên cứu về sự phát triển của phôi tuyến yên. Họ biết tất cả mọi loại tế bào tạo nên cái tuyến ấy sinh ra chỉ từ một mầm duy nhất. Tế bào tiền thân. Nhưng cái gì đã khiến cho các tế bào tiền thân ấy tạo ra được tuyến yên? Bà nhìn tới rồi nhìn lui vào hai sinh viên chậm tiến của bà.
- Một gen? – Toby đánh liều.
- Tự nhiên. Tất cả mọi việc đều quy chiếu về DNA. Bản khắc tạo nên sự sống.
- Gen nào vậy? – Dvorak hỏi.
- Nơi con chuột, đó là Lhx3. Một gen động cơ năng lượng giống người hiện thời.
Ông ta bật cười.
- Thế thì thật là rõ ràng.
- Tôi không trông đợi anh sẽ hiểu được hoàn toàn việc đó, Daniel. Tôi chỉ muốn anh nắm bắt được khái niệm này. Đó là có những gen chủ tạo thành tế bào tiền thân phát triển theo nhiều hướng khác nhau. Một gen chủ để tạo thành con mắt, một cái khác, tạo thành chi, một cái khác tạo thành tuyến yên.
- Đúng vậy. – Dvorak nói. – Tôi nghĩ chúng ta biết điều đó khá nhiều. Phần nào.
Bác sĩ Marx mỉm cười.
- Rồi khái niệm kế tiếp sẽ dễ dàng hơn cho quý vị. Tôi muốn quý vị kết hợp hai phần công trình nghiên cứu và xem xét ý nghĩa chung của chúng. Một gen chủ kích hoạt sự hình thành của tuyến yên. Và một con ruồi trái cây sinh ra với mười bốn “con mắt”. – Bà nhìn Toby, rồi đưa mắt sang Dvorak. – Quý vị có nắm được những gì tôi nói đến đây chưa?
- Không. – Toby nói.
- Không. – Dvorak nói, gần như đồng thời.
Bác sĩ Marx thở dài.
- Thôi được. Hãy để cho tôi kể cho quý vị nghe những gì tôi đã tìm thấy được trên các nhóm mô tách biệt. Tôi đã giải phẫu mẫu vật do Dvorak gửi tới – những gì ông ta nghĩ là một cái quái thai. Tôi chưa từng bao giờ thấy một mẫu vật như thế, và tôi đã nghiên cứu hàng ngàn dị tật bẩm sinh. Bây giờ, hệ gen con người được lập thành từ trên hơn một trăm ngàn gen. Vật này có lẽ chỉ có một phần hệ gen của con người bình thường. Và những gì hiện diện phần lớn đã bị phá vỡ. Một thảm họa nào đó đã xảy đến với toàn thể hệ gen. Kết quả? Nó giống như thể quý vị lấy riêng cái bào thai ra ngoài và cố tái tạo lại nó theo một trật tự không đặc biệt. Tay, răng, não, mọi thứ đều thu gọn lại thành một khối.
Toby cảm thấy muốn ốm. Bà nhìn Dvorak và thấy ông ta cũng tái đi. Hình ảnh được bác sĩ Marx dựng lên làm cả hai người đều thấy muốn bệnh.
- Nó không thể sống sót được, phải vậy không? – Toby hỏi.
- Lẽ dĩ nhiên không. Những tế bào của nó chỉ sống được nhờ vào sự tuần hoàn trong cái nhau. Nó đã sử dụng bà mẹ như nguồn cung cấp chất dinh dưỡng. Nó là một vật ký sinh, nếu quý vị muốn. Nhưng thế này, tất cả các bào thai đều là vật ký sinh.
- Tôi không bao giờ nghĩ về vật đó theo cách ấy. – Toby thì thào.
- Được, việc là như thế này. Bà mẹ là người chủ. Hai lá phổi của bà ta cung cấp oxy cho máu, thức ăn bà ta ăn vào cùng cấp chất đường glucô và chất đạm protein. Cái vật ký sinh đặc biệt ấy – cái vật ấy – chỉ có thể sống được khi chúng còn nằm trong tử cung, nối liền với hệ tuần hoàn của bà mẹ. Chỉ trong một lát sau khi đã ra ngoài, các tế bào ấy bắt đầu chết. – Bác sĩ Marx ngừng lại, ánh mắt bà hướng lên trên nhìn vào những cuộn khói thuốc đang bốc lên. – Nó không phải, dầu sao. là một cơ cấu độc lập.
- Nếu nó không phải là bào thai, vậy giáo sư sẽ gọi nó là cái gì? – Toby hỏi.
- Tôi không chắc. Chúng tôi đang sửa soạn nhiều nhóm mô. Các lát cắt được nhuộm màu và được chính tôi và một chuyên gia nghiên cứu bệnh lý trong phòng của tôi cùng nghiên cứu. Cả hai người chúng tôi đồng kết hợp làm việc. Một mẫu mô đặc biệt sẽ xuất hiện nhiều lần, trong những cụm tế bào có tổ chức. Ồ, còn có nhiều mẫu mô khác nữa – cơ bắp và sụn, thí dụ, cả một con mắt nữa. Nhưng những cái đó hình như ngẫu nhiên. Những gì được tổ chức và được khu biệt rõ ràng, là có đặc trưng lặp đi lặp lại. Mô tuyến chúng tôi chưa nhận dạng được. Những cụm giống y nhau, tất cả hình như ở giai đoạn giữa thời kỳ thai nghén. – Bà ta dừng lại. – Vật này, nói gọn lại, giống như một nhà máy mô tế bào.
Dvorak lắc đầu.
- Tôi xin lỗi, nhưng nghe có vẻ như việc này hơi điên khùng.
- Tại sao? Nó đã được thực hiện trong phòng thí nghiệm. Chúng ta có thể làm cho mắt mọc được trên cánh ruồi trái cây! Chúng ta có thể bật mở và bật tắt một gen chủ tuyến yên! Nếu nó có thể xảy ra trong phòng thí nghiệm, nó có thể xảy ra trong tự nhiên. Vì một lý do chưa biết, trong cô gái này, tế bào phôi con người phát triển ra nhiều bản copy từ cùng một gen. Nó có nghĩa, lẽ dĩ nhiên, cái phôi ấy không khu biệt một cách nghiêm chỉnh. Vì vậy nó không có chân, không có thân. Những gì phát triển thay vào đó là những cụm tế bào đặc biệt.
- Cái gì có thể gây ra sự bất bình thường đó? – Toby hỏi.
- Bên ngoài phòng thí nghiệm? Cái gì đó có tính tàn phá. Một tác nhân gây dị dạng chúng ta chưa thấy được trước giờ.
- Nhưng Molly không nhớ mình có bị phơi bày ra hay không. Tôi đã hỏi cháu nhiều lần. – Toby dừng lại, ánh mắt bà quay sang nhìn vào cánh cửa.
Ai đó đang hét lên.
- Đó là Molly! – Toby nói, và bà đứng bật dậy. Dvorak ở ngay sau chân bà lúc bà phóng chạy ra khỏi phòng và chạy nhanh xuống phía dưới hành lang. Vào lúc bà chạy đến phòng, một cô y tá đã ở bên cạnh giường, cố trấn tĩnh cô bé lại.
- Chuyện gì đã xảy ra vậy? – Toby hỏi.
- Cô ta nói có người nào đó đã vào phòng của cô ta. – Nhân viên y tá nói.
- Hắn đứng ngay chỗ này, sát bên giường! – Molly nói. – Hắn biết cháu ở đây. Hắn theo dõi cháu…
- Ai?
- Romy.
- Đèn tắt. – Cô y tá bình thản nêu lên. – Cô có thể đang nằm mơ.
- Hắn có nói chuyện với tôi!
- Tôi không thấy ai hết. – Cô y tá nói. – Và bàn làm việc tôi ở ngay góc đằng kia.
Có tiếng cửa đóng sầm lại vang lên trong hành lang.
Bác sĩ Marx thò đầu vào trong phòng. – Tôi vừa mới thấy một gã đàn ông chạy xuống cầu thang.
- Gọi nhân viên bảo vệ. – Dvorak nói với cô y tá. – Bảo họ kiểm tra các tầng phía dưới.
Toby ở ngay sau Dvorak lúc ông chạy vào trong hành lang. – Dan, ông chạy đi đâu vậy?
Ông chạy qua cửa xuống cầu thang.
- Hãy để bảo vệ lo chuyện này! – Bà chạy theo ông ta xuống cầu thang.
Đâu đó phía dưới, bước chân Dvorak vang lên trên các bậc thềm bê tông.
Bà chạy xuống phía sau ông ta, ngần ngại lúc ban đầu, rồi quyết định chạy nhanh hơn. Bây giờ bà giận dữ, đối với Dvorak về việc rượt đuổi không cẩn thận điên khùng, và đối với Romy – nếu đó là Romy – về việc hắn dám theo đuổi cô gái vào tận trong chỗ kín đáo này của bệnh viện. Làm sao hắn theo dấu được cô bé? Hắn theo dõi họ từ văn phòng của Dvorak?
Bà bước nhanh lên, ngang qua tầng hai. Bà nghe có tiếng cửa bật mở ra, rồi đóng sầm lại.
- Dan! – Bà la lên. Không có tiếng trả lời.
Cuối cùng bà đến tầng một, phóng qua cửa, và ra đến kế bên chỗ xuống bệnh của phòng cấp cứu đối diện với đường Albany. Nhựa rải đường lấp lánh những hạt mưa. Bà nhắm nhanh mắt lại lúc gió thổi giật từng cơn vào mặt bà, làm bốc lên mùi hăng của mặt đường ẩm ướt.
Hiện ra ở phía bên trái bà, qua một màn mưa mỏng, một cái bóng xuất hiện. Đó là Dvorak. Ông dừng lại tiên dưới một ngọn đèn đường, liếc nhìn sang bên phải, rồi bên trái.
Bà thong thả đi trên lề đường để đến gặp ông ta. – Hắn chạy đâu rồi?
- Tôi thoáng nhìn thấy hắn ở trong cầu thang. Mất dấu hắn ngay lúc hắn rời khỏi bệnh viện.
- Ông có chắc hắn đã rời khỏi tòa nhà hay không?
- Vâng. Hắn chắc còn ở đâu đó quanh đây. – Dvorak đi băng ngang qua đường, về phía chỗ máy phát điện của bệnh viện.
Tiếng bánh xe kêu rít làm cả hai quay ngoắt trở lại.
Chiếc xe chạy thẳng tới họ, phóng ra khỏi màn đêm.
Toby cứng người lại.
Đó là Dvorak đẩy người bà sang một bên, làm bà ngã nhào cày lên mặt đường nhựa.
Chiếc xe phóng ngang qua, đèn sau xe mờ dần ở cuối đường Albany.
Khi bà chống chọi để đứng dậy, bà thấy Dvorak đã nắm lấy tay bà, giúp bà đứng vững lại trong lúc ông dìu bà đi trên lề đường ngược trở lại bệnh viện. Sự va chạm do bị té của bà bắt đầu cảm thấy đau, ban đầu hơi đau trong đần gối, rồi các đầu dây thần kinh của bà cảm thấy đau nhức. Họ đứng bên nhau dưới ánh đèn đường, cả hai người thoạt đầu run đến nỗi không nói được.
Dvorak nói:
- Tôi lấy làm tiếc tôi đã xô bà quá mạnh. Bà có sao không?
- Hơi bị nện đau một chút. – Bà liếc nhìn lên đường, về phía chiếc xe vừa mới biến mất. – Ông có đọc được số xe không?
- Không. Tôi cũng không nhìn thấy tên tài xế. Mọi việc xảy ra quá nhanh – tôi đang cố đẩy bà ra ngoài lối xe chạy tới.
Cả hai quay người lại khi một chiếc xe cứu thương dừng lại trên bãi xuống bệnh của phòng cấp cứu, đèn chớp tắt. Đâu đó ở xa xa, có tiếng còi hụ của một chiếc xe cứu thương thứ hai đang tiến đến gần.
- Mọi việc sắp bị rối tung trong phòng cấp cứu này. – Dvorak nói. – Tôi sẽ về văn phòng tôi để thực hiện việc săn sóc ban đầu. Chúng ta hãy về đó và rửa sạch đầu gối của cô lại.
Được Dvorak đỡ giúp một tay, bà đi băng qua đường, mỗi bước chân đi tới làm chân bà thấy đau hơn. Vào lúc họ lên lầu đến văn phòng ông, bà kinh sợ vì nghĩ đến miếng băng sát trùng sẽ được đắp vào vết thương.
Ông dọn dẹp sang một bên các giấy tờ và đặt bà ngồi lên bàn, cạnh bên bức hình của đứa con câu cá của ông. Mùi cồn sát trùng và iốt bốc lên khi chiếc túi cứu thương ban đầu được mở ra. Cúi mình phía trước mặt bà, ông thấm nước oxy già vào một miếng bông và nhẹ nhàng đắp lên vết thương.
Bà nhăn mặt đau đớn.
- Xin lỗi. – Ông nhìn lên. – Không có cách nào khác để thực hiện việc này mà không làm cho bà đau.
- Tôi quá nhút nhát. – Bà thì thầm, bám chặt vào cạnh bàn. – Tới đi, hãy làm công việc đó.
Ông ta tiếp tục chấm nhẹ lên hai đầu gối bà, một tay đặt lên đùi bà, tay kia nhẹ nhàng rửa sạch bụi và đá vụn. Trong lúc ông ta làm việc, bà tập trung nhìn lên đầu ông ta, đang tập trung cúi xuống, mái tóc đen của ông của ông sát gần bà đủ để bà đưa tay vò rối nó. Hơi thở ông ta ấm trên da bà. Cuối cùng tôi đã gặp ông ta được một mình, bà nghĩ. Không có khủng hoảng. Không có tiêu khiển. Đây có thể là cơ hội duy nhất của tôi để làm cho ông ta lắng nghe. Để làm cho ông tin tôi.
Bà nói:
- Ông nghĩ rằng tôi hành hạ mẹ tôi, phải vậy không? Đó là lý do tại sao ông không chịu nói chuyện với tôi. Tại sao ông tránh, không trả lời điện thoại cho tôi?
Ông ta không nói gì, chỉ với tay lấy thêm cục bông gòn khác.
- Tôi đã bị người ta dàn cảnh, Dan. Họ đã sử dụng mẹ tôi để trả đũa tôi. Và ông lại đi giúp đỡ cho họ, không chịu lắng nghe lời nào từ phía tôi.
- Tôi đang lắng nghe cô đây Toby. – Ông ta đã rửa sạch xong những chỗ trầy của bà. Bây giờ ông lấy ra một cuộn bằng và bắt đầu cắt nó ra thành khúc, đặt những tấm băng gạc vuông lên hai đầu gối bà.
- Vậy tại sao ông không nói cho tôi biết là ông có tin tôi hay không?
- Những gì tôi nghĩ cô phải làm. – Ông ta nói. – Là cô phải nói chuyện với luật sư của cô. Trình bày hết mọi việc, tất cả mọi điều cô biết. Và hãy để cho ông thảo luận với Alpren.
- Tôi không tin Alpren.
- Và cô nghĩ cô có thể làm cho tôi tin cô? – Ông ta nhìn lên bà.
- Tôi không biết! Bà thở ra, hai vai bà khom tới trước lúc bà nhận ra rằng hết còn hy vọng nữa, cố làm cho ông chú ý. Tôi đã có nói chuyện với Alpren, trưa ngày hôm nay. – Bà ta nói. – Tôi đã nói chuyện với ông ấy y như tôi vừa nói với ông. Rằng Brant Hill đang trả đũa tôi. Họ đang cố sức để hạ gục tôi.
- Tại sao họ lại bận tâm?
- Cách nào đó tôi đã làm cho họ sợ. Tôi đã làm việc gì đó, có thể nói việc đó làm cho họ cảm thấy họ bị đe dọa.
- Cô phải ngừng đổ lỗi cho Brant Hill là nguồn gốc của những sự rắc rối của cô.
- Nhưng bây giờ tôi đã có bằng chứng.
Ông ta lắc đầu.
- Toby, tôi muốn tin cô. Nhưng tôi không thấy được mối liên hệ giữa tình trạng của mẹ cô và Brant Hill thật sự ra làm sao.
- Hãy nghe tôi. Làm ơn.
Ông ta đóng cái túi cứu thương ban đầu lại.
- Được rồi. Được rồi. Tôi đang nghe cô nói đây.
- Người phụ nữ tôi thuê để chăm sóc cho mẹ tôi không phải là người như cô ta khai trong lý lịch. Hôm nay tôi đã nói chuyện với người đã làm việc với Jane Nolan nhiều năm trước đây – Cô Jane Nolan thực.
- Như để đối kháng lại chuyện gì?
- Người giả dạng. Người tôi đã thuê. Họ là những người khác nhau hoàn toàn. Tôi sẽ nhờ Vickie giúp đỡ cho tôi về việc này.
Ông ta tiếp tục im lặng, khép kín, ông bướng bỉnh tập trung nhìn lên cái túi cứu thương.
- Tôi đã nhìn thấy một bức hình, Dan. Cô Jane thật sự mập hơn cả trăm cân. Đó không phải là người phụ nữ tôi mướn.
- Rồi bà ta đã xuống cân, điều đó không được à?
- Còn hơn thế nữa. Hai năm trước, cô Jane thật làm việc cho một nhà dưỡng lão được điều hành bởi hệ thống dây chuyền Orcutt Health. Tôi vừa mới biết được Orcutt là một phần của một công ty rộng lớn – được Brant Hill sở hữu. Nếu Jane là một nhân viên của Brant Hill, vậy tất họ sẽ có bản lý lịch của cô ta trong hồ sơ của họ. Họ đã biết cô này đã rời khỏi Massachusetts. Thật dễ dàng cho họ gài một phụ nữ khác vào nhà tôi với tên tuổi của Jane. Với các thư ủy nhiệm của Jane. Nếu tôi không được nhìn thấy bức ảnh ấy. Tôi không bao giờ đoán ra được sự thật.
Ông ta không nói gì, nhưng bây giờ ông đã đưa mắt lên nhìn vào bà. Cuối cùng ông ta đã lắng nghe tôi. Cuối cùng ông ta đã xem xét phía của tôi trong công việc này.
- Cô đã nói hết mọi chuyện đó cho Alpren nghe chưa? – Ông ta hỏi.
- Vâng, tôi đã bảo cho ông ta biết tất cả những gì ông ta phải làm là nói chuyện với cô Jane Nolan thật. Vấn đề là, không ai biết được hiện giờ cô ta đang sinh sống tại đâu hay tên của cô sau khi kết hôn là gì. Tôi đã cố đi tìm dấu vết của cô ta, nhưng ngay cả việc tìm ra cô ấy có còn ở trong tiểu bang này hay không tôi cũng không thực hiện được. Rõ ràng Brant Hill đã lựa chọn một người họ biết rất khó tìm ra được tung tích của cô ta. Nếu cô ta vẫn còn sống.
- Tài liệu an ninh xã hội?
- Tôi đã nêu lên điều đó với Alpren. Nhưng Jane hiện giờ không còn đi làm việc, có thể phải mất vài tuần để tìm ra được cô ta. Tôi không chắc Alpren sẽ chịu khó để làm việc đó. Vì ông ta không tin tưởng tôi ngay từ lúc đầu.
Dvorak đứng dậy. Ông đứng nhìn bà trong một lát, như thể ông đang nhìn bà, thực sự nhìn bà, lần đầu tiên. Ông ta gật đầu.
- Vì giá trị của thông tin này, tôi sẽ nói chuyện với ông ta.
- Cám ơn, Dan. – Bà thở dài ra, toàn thân bà không còn căng thẳng nữa chỉ còn một tiếng thở thật dài. – Cám ơn.
Ông cầm tay đỡ bà xuống bàn. Bà nắm lấy cánh tay ông và để cho ông nắm tay bà chặt, giúp bà giữ thăng bằng khi đứng xuống. Vẫn còn nắm tay ông, bà nhìn lên và bắt gặp ánh mắt ông ta.
Đó là duy nhất những gì bà nhìn thấy, sự gặp nhau giữa các ánh mắt. Bà cảm thấy tay kia của ông đưa lên sờ vào mặt bà, mấy ngón tay ông nhẹ vuốt lên má bà. Và bà nhìn thấy, trong hai mắt ông ta, có cùng niềm khát khao mãnh liệt như bà.
Cái hôn đầu tiên quá nhanh, chỉ có sự hai bờ môi chạm khẽ vào nhau. Một cuộc gặp gỡ ban đầu e thẹn. Hai tay ông vòng ra sau lưng bà, kéo bà vào sát hơn. Bà rên nho nhỏ thích thú khi môi họ chạm vào nhau, một lần nữa, rồi thêm một lần nữa. Bà uốn cong người ra sau, và hai hông bà chạm vào thành bàn. Ông tiếp tục hôn bà, tiếng thì thầm của ông hòa cùng giọng rên rỉ của bà. Bà đẩy nhẹ người ra phía sau, ngả người lên mặt bàn, kéo ông ta theo xuống cùng bà. Giấy tờ văng tung tóe khắp nơi. Ông ta dùng tay ôm chặt mặt bà, môi hôn vào sâu hơn như để thám hiểm trong miệng bà. Bà với tay lên ôm chặt thắt lưng ông lại và làm đổ một vật gì.
Thủy tinh văng tung tóe.
Cả hai người giật mình nhìn nhau, hơi thở của họ mạnh và gấp. Mặt họ cùng đỏ bừng lên. Ông kéo người ra, giúp bà đứng dậy.
Bức hình của con trai Dvorak đã rơi xuống trên nền nhà.
- Ồ, không! – Toby nói thì thầm, nhìn xuống những mảnh gương vỡ. – Xin lỗi, Dan.
- Không thành vấn đề. Chỉ cần thay khung khác là xong. – Quỳ xuống nền nhà, ông gom những mảnh gương vỡ và vất chúng vào thùng rác. Ông đứng lên và mặt ông lại đỏ bừng khi ông nhìn bà. – Toby, tôi… không mong đợi…
- Em cũng thế.
- Nhưng anh không lấy làm tiếc về những gì đã xảy ra.
- Anh không?
Ông ta ngừng lại, như thể để xem xét lại sự thật của tình trạng vừa rồi. Ông lại nói, một cách kiên quyết:
- Anh không nuối tiếc gì hết.
Họ nhìn nhau trong một lát.
Rồi bà mỉm cười và hôn lên môi ông.
- Anh biết cái gì? – Bà ta nói thì thầm. – Em cũng thế.
Họ nắm tay nhau khi băng qua đường Albany đến bệnh viện. Toby đi trong trạng thái bàng hoàng, bây giờ bà đã quên những vết trầy và vết bầm, sự chú ý của bà bây giờ tập trung lên người đàn ông đang nắm tay bà. Trong thang máy, họ lại hôn nhau, vẫn còn hôn nhau khi thang máy bật mở ra.
Họ bước ra khỏi thang máy ngay lúc một chiếc xe được một cô y tá trông có vẻ kinh hoàng đẩy cọt kẹt ngang qua.
Bây giờ chuyện gì? – Toby nghĩ.
Cô y tá đẩy xe vòng qua góc hành lang và biến mất trong một lối đi khác. Một câu thông báo được đưa ra qua hệ thống thông tin công cộng.
- Cấp cứu, phòng ba mười một…
Toby và Dvorak đưa mắt cảnh giác nhìn nhau.
- Có phải đó là phòng Molly không? – Bà ta hỏi.
- Anh không nhớ…
Ông đi trước lúc họ đuổi theo cô y tá vòng qua góc hành lang. Toby, hai đầu gối bị bó chặt trong lớp băng, không thể theo kịp ông ta. Ông dừng lại trước một phòng và nhìn vào cửa.
- Không phải Molly. – Ông nói khi Toby kịp đến. – Đó là bệnh nhân ở phòng bên cạnh.
Toby nhìn qua người ông và thấy bên trong rối loạn.
Bác sĩ Marx đang thực hiện việc hồi sức tim mạch. Một bác sĩ nội trú mặc quần áo tiệt trùng đang hét ra lệnh trong lúc một cô y tá hối hả với các ngăn kéo của chiếc xe đẩy. Bệnh nhân gần như không thấy được trong đám đông nhân viên; nhưng Toby có thể nhìn thấy qua cái đám đông ấy là một cái chân gầy, không rõ của ai, không giới tính, nằm phơi ra trên tấm drap giường.
- Họ cần chúng ta. – Dvorak nói thì thầm.
Toby gật đầu. Bà quay về phòng Molly. Khẽ gõ cửa, bà mở cửa ra.
Bên trong, đèn thắp sáng. Chiếc giường trống không.
Bà nhìn vào phòng tắm, cũng không có ai. Bà lại nhìn lên giường và chợt nhận ra cột treo bình truyền dịch vẫn còn nằm tại chỗ, cái ống plastic đong đưa tự do, đầu vẫn còn được gắn vào ống thông đường tĩnh mạch. Một vũng nước dung dịch dextrose lấp lánh dưới sàn nhà.
- Cô ta đâu? – Dvorak nói.
Toby đi băng tới tủ quần áo và mở cửa ra. Quần áo Molly đã biến mất.
Bà chạy ngược trở ra hành lang và thò đầu vào trong phòng 311, nơi việc cấp cứu vẫn còn đang tiếp diễn.
- Molly Picker đã rời bệnh viện! – Bà nói.
Cô y tá coi sóc nhìn lên, rõ ràng bị dồn dập công việc.
- Tôi không thể rời đây được! Gọi bảo vệ.
Dvorak lôi Toby ra khỏi phòng.
- Hãy xuống kiểm tra đại sảnh.
Họ chạy trở lại thang máy.
Dưới đó, họ thấy một nhân viên bảo vệ đang đứng gác ở lối ra vào.
- Chúng tôi tìm một cô gái. – Dvorak nói. – Khoảng mười sáu tuổi, tóc nâu dài, mặc một cái áo mưa. Anh có thấy cô ta đi ngang qua đây không?
- Tôi nghĩ cô ta vừa mới đi ra ngoài vài phút.
- Cô ta đi hướng nào?
- Tôi không biết. Cô chỉ đi ra ngoài cửa trước. Tôi không theo dõi xem cô ta đi đâu.
Toby bước ra khỏi cửa phòng đại sảnh, và nước mưa rơi tạt mạnh vào mặt bà. Mặt đường ướt đẫm kéo dài ra như một dải ruy băng lấp lánh.
- Chỉ mới vừa vài phút. – Dvorak nói. – Cô ta không thể đi xa được.
- Hãy dùng xe tôi. – Toby nói. – Tôi có điện thoại trong đó.
Đầu tiên họ đi vòng qua tòa nhà nhưng không tìm thấy Molly. Họ im lặng lái xe đi, cả hai đều quan sát hai bên đường trong lúc cái gạt nước trên kính xe quét tới quét lui.
Trong lần đi vòng quanh tòa nhà lần thứ hai của họ, Dvorak nói:
- Chúng ta phải gọi cảnh sát.
- Họ sẽ làm cô ta hoảng sợ. Nếu cô ta nhìn thấy một tên cớm, cô ta sẽ bỏ chạy.
- Cô ta đã bỏ chạy rồi.
- Anh ngạc nhiên à? Cô ta sợ cái gã Romy ấy. Cô ta bị nó ám ảnh trong bệnh viện.
- Chúng ta sẽ thu xếp để có được sự bảo vệ của cảnh sát.
- Cô ta không tin tưởng cảnh sát, Dan.
Toby đi vòng qua tòa nhà một lần nữa lúc họ quyết định mở rộng vùng tìm kiếm ra. Bà lái xe chạy trên hướng Đông Bắc dọc theo đường Harrison. Nếu một cô gái muốn tìm được sự an toàn trong đám đông, đây là hướng cô ta sẽ đi – đến những con đường bận rộn của khu phố Tàu.
Hai mươi phút sau, cuối cùng bà cho xe dừng lại bên đường.
- Không được rồi. Cô gái này không muốn bị tìm thấy.
- Anh nghĩ đã đến lúc phải gọi cảnh sát rồi đó. – Dvorak nói.
- Để bắt giữ cô ta?
- Em phải chấp nhận là cô ta là một mối nguy hiểm đối với bản thân cô ta, phải vậy không?
Sau một hồi im lặng, Toby gật đầu. – Với tình trạng huyết áp cao, cô ta có thể bị co giật một lần nữa. Một cơn đột quỵ khác.
- Nói vậy đủ rồi. – Dvorak nhấc máy điện thoại lên.
Trong lúc ông ta gọi điện thoại, Toby nhìn qua cửa sổ và nghĩ đến. cái thảm cảnh phải lê bước đi trong mưa, nước mưa giá lạnh thấm qua giày, chảy nhỏ giọt dưới cổ áo. Bà nghĩ về sự tiện nghi tương đối của chính bà bây giờ trong xe. Nệm da. Hơi ấm bốc lên từ máy sưởi.
Mười sáu tuổi. Tôi có thể sống sót ngoài đường phố lúc mười sáu tuổi hay không?
Và cô gái lại có thai, với tình trạng huyết áp cao có thể gây chết người như một trái bom.
Bên ngoài, mưa rơi nặng hạt hơn.