Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Gắn vào thêm một dây truyền tĩnh mạch! – Toby kêu lên.

- Cỡ đo sáu! Lactate Ringer, mở rộng…

- Phòng thí nghiệm bảo máu O-âm đang được mang tới.

- Carey đâu rồi?

- Ông ta mới ở trong bệnh viện. – Maudeen nói. – Tôi sẽ nhắn tin cho ông ta lần nữa.

Toby lôi ra một cặp găng tay tiệt trùng và với tay lấy con dao mổ. Dưới ánh đèn sáng trưng của phòng cấp cứu, những hạt mồ hôi và sự sợ hãi lấp lánh trên mặt của Brace. Ông ta nhìn lên bà, hai mắt ông mở to phía trên chiếc mặt nạ dưỡng khí đang kêu rít lên, hơi thở ông ngắn, thở hổn hển tuyệt vọng. Băng trên ngực ông lại từ từ thấm đỏ. Một y tá gây mê, đến từ khoa sản, đã chuẩn bị sẵn sàng để luồn ống vào khí quản.

- Robbie, tôi sắp luồn ống vào ngực ông. – Toby nói. – Ông đang bị áp lực của chứng tràn khí ngực. – Bà ta thấy ông ta khẽ gật đầu hiểu biết, thấy ông nghiến chặt hàm để chuẩn bị chịu thêm đau đớn. Nhưng ông ta không hề tỏ ra nao núng khi bà đưa dao cắt qua da phía trên xương sườn của ông; một mũi xylocaine chích dưới da đã làm những đầu dây thần kinh ở đó tê cứng lại. Toby nghe có tiếng không khí ào thoát ra và biết bây giờ bà đã vào được tới lồng ngực. Bà cũng biết bà đã thao tác đúng; viên đạn đã xuyên thủng một lá phổi, và mỗi lần Robbie thở, không khí thoát qua lỗ thủng vào trong màng phổi, tạo ra đủ áp lực để thay đổi vị trí trái tim và mạch máu chủ, ép chặt lên phần mô phổi không bị tổn thương.

Bà luồn ngón tay vào trong vết cắt để banh rộng nó ra và luồn ống plastic trong suốt vào đấy. Val nối đầu ống còn lại vào máy hút giảm áp lực. Ngay tức khắc, một màu đỏ bắn vào bên trong ống và chảy vào trong bình chứa của máy hút.

Toby và Val nhìn nhau, cả hai đều chia sẻ chung một suy nghĩ: Máu ông ta chảy vào trong ngực – và nhanh.

Bà nhìn lên gương mặt Robbie và thấy ông đang quan sát bà, rằng ông đã nhận thấy được sự mất tinh thần trong ánh mắt bà.

- Không được… tốt. – Ông ta thều thào.

Bà bóp chặt lên vai ông. – Ông đang tiến triển tốt, Robbie. Bác sĩ phẫu thuật sắp đến rồi.

- Lạnh. Thấy lạnh quá…

Maudeen phủ một tấm đắp lên người ông.

- Máu O-âm đâu rồi? – Toby gọi.

- Vừa mới tới. Tôi sẽ treo nó lên ngay bây giờ.

- Toby! – Val nói khẽ. – Tâm thu xuống còn tám mươi lăm.

- Nhanh lên, nhanh lên! Truyền máu vào ngay đi!

Cửa bật mở tung ra và Doug Carey bước vào. – Đây có chuyện gì vậy? – Ông ta gằn giọng hỏi.

- Trúng đạn ở ngực và lưng. – Toby nói. – Qua hình chụp quang tuyến X thấy có ba viên đạn, nhưng tôi đếm được có bốn lỗ thủng. Bị áp lực của chứng tràn khí ngực. Và cái này, – bà chỉ tay vào chiếc bình chứa của máy hút khí, trong đó đã đọng lại 100 cc máu, chỉ trong vài phút vừa qua, mạch tâm thu đã giảm xuống.

Carey nhìn vào tấm hình X quang treo trên hộp đèn. – Hãy mở lồng ngực ra. – Ông ta nói.

- Chúng ta cần phải có nguyên toán chuyên viên mạch – có thể chờ…

- Không thể chờ đợi được. Phải cầm máu lại ngay bây giờ. – Ông ta nhìn thẳng vào Toby, và sự không thích ông ta trước đây nổi lên trong lòng. Doug Carey là một kẻ đáng khinh, nhưng ngay lúc này bà cần đến ông ta, Robbie Brace cần đến ông ta.

Toby gật đầu với người nữ y tá gây mê.

- Luồn ống vào thôi. Chúng ta chuẩn bị sẵn sàng cho ông ta. Val, mở cái khay dao mở lồng ngực…

Trong lúc mọi người trong phòng hối hả chuẩn bị, cô y tá rút một liều thuốc Etomidate vào trong ống tiêm. Thuốc sẽ làm cho Robbie hoàn toàn không nhận thức được việc luồn ống. Toby nới lỏng chiếc mặt nạ dưỡng khí của Robbie ra và thấy ông ta đang nhìn lên, ông tuyệt vọng tập trung nhìn vào bà. Đã nhiều lần bà nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt bệnh nhân và buộc phải chế ngự mọi cảm xúc của bà, để tập trung vào công việc chuyên môn. Lần này, tuy thế, bà không thể làm lơ với ánh mắt sợ hãi của bệnh nhân. Đây là một người đàn ông quen biết của bà, người đàn ông bà bắt đầu mến.

- Mọi việc rồi sẽ ổn thôi. – Bà ta nói. – Ông phải tin vào tôi. Tôi sẽ không thể để xảy ra bất cứ chuyện gì sai trái. – Nhẹ nhàng, bà dùng hai tay ôm mặt ông ta và mỉm cười.

- Tin… tin vào bà… Harper. – Ông ta thều thào.

Bà gật đầu. – Hãy tin tôi. Bây giờ, ông đã sẵn sàng để ngủ chưa?

- Hãy đánh thức tôi dậy… khi đã xong việc…

- Đó sẽ như một chút thoáng qua. – Bà gật đầu với cô y tá gây mê, bắt đầu chích thuốc Etomidate vào đường truyền tĩnh mạch. – Ngủ đi Robbie. Vâng, ngủ đi. Tôi sẽ trở lại đây ngay khi ông tỉnh lại…

Ánh mắt ông ta vẫn nhìn tập trung vào bà. Bà là hình ảnh cuối cùng ông ghi vào trong đầu, gương mặt cuối cùng ông nhìn thấy. Bà canh chừng cho đến lúc hai mắt ông không còn nhận thức được, lúc các bắp thịt ông mềm nhũn ra và hai mí mắt ông khép lại.

Tôi sẽ không để cho bất cứ chuyện gì sai trái xảy ra.

Bà gỡ mặt nạ dưỡng khí ra. Ngay tức khắc, cô y tá gây mê đẩy đầu ông ra sau và đẩy nhẹ cây soi thanh quản vào trong cổ họng. Cô ta chỉ mất vài giây để nhận ra dây thanh âm, đưa ống ET luồn vào khí quản. Và nó được nối ngay vào bình dưỡng khí và cái ống được dán chặt lại. Máy bơm bây giờ sẽ làm việc thở cho ông ta, đẩy chính xác vào phổi ông một hỗn hợp khí oxy và halothane.

Tôi sẽ không để cho bất cứ chuyện gì sai trái xảy ra.

Toby thở ra thật mạnh. Rồi bà nhanh chóng khoác áo choàng vào. Bà biết nó không còn được vô trùng ở bên phải và bên trái, nhưng điều đó cũng chẳng giúp ích gì được. Không còn thời gian để làm vệ sinh – bà chụp nhanh đôi găng tay và đi vội đến bàn.

Bà đứng đối diện với Doug Carey. Ngực của bệnh nhân đã được vội vã sát trùng bằng Betadine và màn vô trùng đã được che quanh khu vực giải phẫu.

Carey thực hiện vết cắt, một lát dao thật ngọt dưới xương ức. Không còn thời gian để thanh lịch; huyết áp đang xuống thấp – tới bảy mươi tâm thu với ba ống truyền dịch cỡ lớn đang đẩy vào nước biển và máu tươi. Toby đã chứng kiến nhiều cuộc phẫu thuật cấp cứu lồng ngực trước đây, và sự tàn bạo của nó chưa bao giờ làm bà kinh sợ. Bà nhìn muốn ói khi Carey nắm cái cưa, lúc xương ức bị cưa ra trong một lớp bụi xương và máu văng tung tóe.

- Suỵt. – Carey nói, nhìn vào lồng ngực… – Có ít nhất một lít máu trong đây. Hút ra ngay! Đưa cho tôi vài cái khăn lau tiệt trùng.

Tiếng ùng ục của máy hút lớn đến nỗi chỉ còn nghe được loáng thoáng tiếng kêu bíp bíp nhịp tim của Robbie trên máy đo tim. Trong lúc Val hút máu ra, Maudeen xé ra cái niêm vô trùng trên một bó khăn. Carey nhét vội một chiếc vào lồng ngực. Khi ông kéo nó ra, nó nhuốm đầy máu đỏ. ông vất nó xuống sàn, nhét vào một cái khăn khác. Lần nữa, nó lại được lôi ra ngoài thấm đầy máu.

- Được rồi, được rồi. Tôi nghĩ tôi đã nhìn thấy nơi máu chảy ra. Nó trông giống như động mạch chủ – rò nhanh quá. Toby, tôi cần nhìn thêm vài tấm hình…

Máy hút vẫn còn kêu ùng ục. Mặc dầu phần lớn máu chảy ra đã được lấy đi, một dòng máu đều đặn vẫn còn phun ra từ động mạch chủ.

- Tôi không nhìn thấy viên đạn. – Carey nói. Ông nhìn vào phim chụp X quang, rồi nhìn vào lồng ngực đã được mở ra. – Có chỗ rò, nhưng viên đạn nằm ở đâu?

- Ông không thể vá nó lại được à?

- Nó vẫn còn nằm đâu đó trong động mạch chủ. Chúng ta vá và đóng nó lại, một cái lỗ khác có thể bị chọc thủng ra sau này. – Ông với tay lấy cây kim kẹp và chỉ khâu. – Được rồi, hãy khâu lại cái lỗ thủng này trước tiên. Rồi chúng ta sẽ tìm kiếm chung quanh…

Toby ép lá phổi lại trong khi Carey làm việc. Ông khâu nhanh, chiếc kim khâu của ông đi vào và đi ra thành động mạch chủ. Khi ông gút lại và máu ngừng chảy ra, mọi người trong phòng đều cùng thở ra nhẹ nhõm.

- Huyết áp? – Ông ta hỏi.

- Giữ ở mức bảy mươi lăm. – Val nói.

- Tiếp tục giữ cho dòng máu O-âm này được truyền vào. Chúng ta có máu thêm không?

- Đang trên đường đi.

- Được rồi. – Carey thở một hơi. – Hãy xem chúng ta còn có gì khác ở đây… – Ông cho hút hết máu còn đọng vũng ra, làm thoáng khu vực cho dễ kiểm tra hơn. Rồi, nhẹ nhàng banh ra để có thể nhìn rõ hơn, ông lấy một miếng cao su xấp và chấm chấm nhẹ dọc theo động mạch chủ.

Đột nhiên tay ông cứng lại. – Mẹ kiếp! – Ông ta nói. – Viên đạn…

- Cái gì?

- Nó nằm ngay tại đây! Nó gần như xuyên qua vách thành động mạch! Ông rút vội tay ra.

Một dòng máu đột nhiên bắn lên cao, văng tung tóe vào mặt hai người.

- Không! – Toby la lên.

Kinh hoàng, Carey vớ lấy một chiếc kẹp trên khay và đưa vào bên trong dòng máu đang được bắn ra. Nó chảy tràn vào trong ngực và làm văng dính vào áo choàng của Toby.

- Không thể dừng nó lại được – cảm thấy giống như nó bị xé rách toạc ra dọc suốt chiều dài của động mạch chủ.

- Kẹp nó lại! Ông không thể kẹp nó lại được à?

- Kẹp cái gì? Động mạch chủ đã bị xé vụn ra…

Màn hình máy điện tim sáng lên. Cô y tá gây mê nói:

- Asystole! Chúng ta có hình asystole!

Toby nhìn vào màn hình. Tim bây giờ vạch một đường thẳng.

Bà cho tay vào bên trong vũng máu và chụp lấy trái tim. Bà bóp, một, hai. Tay tiếp tục làm cho tim Robbie đập.

- Đừng! – Carey nói. – Bà chỉ làm cho ông ta chảy máu thêm ra!

- Tim ông ta ngừng đập.

- Bà không thể thay đổi được tình trạng.

- Vậy chúng ta còn chuyện gì khốn kiếp nữa để làm?

Màn hình vẫn còn sáng lên. Carey nhìn xuống lồng ngực được mở ra. Vào vũng màu đỏ lấp lánh. Từ khi Toby dừng lại việc xoa bóp tim, máu đã ngừng phun ra. Chỉ còn có tiếng máu chảy nhỏ giọt từ lồng ngực xuống sàn.

- Xong rồi. – Ông ta nói. Im lặng, ông bước xa ra khỏi cái xác. Máy hút vẫn còn làm việc, tự động bơm không khí vào trong cái xác chết.

Cô y tá gây mê đưa tay tắt máy. Im lặng lan ra khắp phòng.

Toby đặt tay lên vai Robbie. Qua lớp vải sát trùng, da thịt ông vẫn còn chắc nịch, và còn ấm.

Tôi sẽ không để cho bất cứ chuyện gì sai trái xảy ra.

- Xin lỗi. – Bà ta thì thầm. – Tôi thành thật xin lỗi.

Cảnh sát đến trước cả lúc vợ của Robbie đến. Chỉ trong vòng vài phút sau khi họ đến, hai nhân viên cảnh sát tuần tra đã cô lập hiện trường vụ án và đang bận căng dây ngăn phân nửa bãi đậu xe ra. Vào lúc Greta Brace chạy vội vã vào trong phòng cấp cứu, bãi đậu xe đã bị ngập trong ánh đèn chớp tắt của hơn nửa chục xe cảnh sát đến từ cả Newton lẫn sở cảnh sát Boston. Toby đang đứng trước bàn nói chuyện với một trong các nhân viên thanh tra khi bà nhận ra Greta đang đi ngang qua cửa phòng cấp cứu, mái tóc hung của bà bị gió thổi bung. Khu vực phòng đợi đầy nhóc cảnh sát, cộng thêm vài bệnh nhân đang còn ngơ ngác của phòng cấp cứu, và Greta vừa khóc vừa chửi khi bà vạch lối đi ngang qua phòng.

- Chồng tôi đâu? – Bà la lên.

Toby cắt ngang câu chuyện với nhân viên thám tử và băng tới chỗ Greta. – Tôi xin lỗi.

- Chồng tôi đâu?

- Ông ta vẫn còn ở trong phòng chấn thương. Greta, không! Đừng quay lại chỗ đó. Hãy cho chúng tôi có thời gian để…

- Ông ta là chồng của tôi. Tôi phải đi gặp ông ta.

- Greta!

Nhưng người đàn bà kia đã đẩy bà ta ra và đi thẳng vào khu vực khám bệnh trong lúc Toby đang đuổi theo. Greta không biết phải đi lối nào; bà đi lòng vòng tới lui, điên cuồng lao vào cuộc tìm kiếm. Cuối cùng bà nhìn thấy cánh cửa có đề chữ: CHẤN THƯƠNG. Bà đẩy cửa bước thẳng vào trong phòng.

Toby ở ngay phía sau bà. Bác sĩ Daniel Dvorak, khoác áo choàng và đeo găng tay, rời mắt khỏi cái xác nhìn lên khi hai người đàn bà bước vào. Robbie nằm trần, ngực ông vẫn còn được mở ra, gương mặt ông chùng xuống với cái chết.

- Không! – Greta kêu lên. Và giọng nói của bà dâng cao từ tiếng rên rỉ thành giọng la khóc ai oán rền vang. – Không…

Toby đặt tay lên cánh tay bà và cố dẫn bà ta ra khỏi phòng, nhưng Greta hất văng bà ra và đi loạng choạng đến bên xác chồng. Bà ôm mặt trong hai lòng bàn tay, hôn lên mắt ông, lên trán ông. Chiếc ống ET vẫn còn ở nguyên vị trí, đầu của nó thò ra khỏi miệng ông. Bà ta cố gỡ miếng băng keo ra, để gỡ cái ống plastic gây bực mình ra.

Daniel Dvorak giằng lấy tay bà để ngăn nó lại.

- Xin lỗi. – Ông bình thản nói. – Nó phải được để nguyên tại vị trí cũ.

- Tôi muốn vật này được lấy ra khỏi miệng chồng tôi!

- Lúc này nó phải được đặt nằm yên tại đó. Tôi sẽ gỡ nó đi khi tôi đã khám nghiệm xong.

- Ông là kẻ quỷ quái nào vậy?

- Tôi là thanh tra y khoa, bác sĩ Dvorak. – Ông nhìn về phía nhân viên thám tử án mạng, vừa mới đặt chân bước vào phòng.

- Bà Brace? – Viên cảnh sát nói. – Tôi là thanh tra Sheehan. Tại sao bà và tôi không đi đến một nơi nào đó thanh vắng. Nơi chúng ta có thể ngồi xuống.

Greta không cử động. Bà đứng nói thì thầm nho nhỏ, ôm mặt Robbie trong tay, nét mặt bà bị che khuất sau lớp tóc hung.

- Chúng tôi cần sự giúp đỡ của bà, bà Brace, để tìm rõ những gì đã xảy ra. – Nhẹ nhàng, viên cớm đặt tay lên vai bà. – Hãy sang ngồi nghỉ ở phòng bên cạnh. Nơi chúng ta có thể nói chuyện.

Cuối cùng, bà để cho bà được dẫn ra xa khỏi chiếc bàn. Ở cửa phòng, bà dừng lại và nhìn về phía chồng bà.

- Em sẽ trở lại đây ngay, Robbie. – Bà ta nói. Rồi bà từ từ đi ra khỏi phòng.

Chỉ còn lại Toby và Dvorak.

- Tôi không nhận ra việc ông đã ở đây. – Bà ta nói.

- Tôi đến được mười phút. Với quá nhiều người ở ngoài đó, có lẽ bà đã nhìn lẫn lộn tôi trong đám đông.

Bà nhìn Robbie, tự hỏi tại sao da thịt ông ta vẫn còn ấm.

- Tôi mong muốn đóng cửa phòng cấp cứu lại, tôi mong muốn mình có thể về nhà. Nhưng bệnh nhân vẫn còn tới. Với các chứng đau bao tử và chứng nghẹt mũi. Và những lời than phiền bực bội của họ… – Hai mắt bà bỗng nhòe nước mắt. Bà đưa tay chùi lên mặt và quay bước ra cửa.

- Toby?

Bà ngừng lại, không trả lời. Không nhìn lại.

- Tôi cần nói chuyện với bà. Về những gì đã xảy ra đêm nay.

- Tôi đã nói chuyện với gần nửa tá cảnh sát. Không nhân viên nào đã nhìn thấy những gì đã xảy ra. Chúng tôi tìm thấy ông ta trong bãi đậu xe. Ông ta đang bò về phía tòa nhà…

- Bà có đồng ý với bác sĩ Carey cái chết là hậu quả của sự cạn kiệt máu do vỡ động mạch chủ?

Bà thở vào và miễn cưỡng quay về phía ông ta.

- Mọi thứ bác sĩ Carey nói.

- Bà còn nhớ những gì về cuộc phẫu thuật?

- Có… một khía nhỏ trong động mạch chủ. Ông ta đã khâu nó lại. Nhưng khi chúng tôi nhìn thấy viên đạn… bắn xuyên qua… màng bên trong động mạch bị rách. Động mạch bị cắt ra. Rồi thành động mạch bị vỡ… – Bà nuốt nước bọt và nhìn đi chỗ khác. – Đó là một cơn ác mộng.

Ông ta không nói gì.

- Tôi biết ông ta. – Bà nói nhỏ. – Tôi đã đến nhà ông ta. Tôi đã gặp vợ ông ta. Ồ, Chúa ơi! – Bà đi nhanh ra khỏi phòng.

Nơi ẩn nấp duy nhất bà có thể tìm ra được là phòng ngủ bác sĩ trong khu vực. Bà khép cửa phòng lại phía sau lưng bà và ngồi lên giường, khóc, lắc người tới lui. Bà không nghe cả có tiếng gõ cửa.

Dvorak im lặng đi vào phòng. Ông cởi áo choàng và găng tay ra, và bây giờ ông đang đứng cạnh bên giường, không biết chắc phải nói gì.

- Bà có khỏe không? – Cuối cùng ông ta hỏi.

- Không. Tôi không khỏe.

- Tôi xin lỗi vì đã hỏi bà về chuyện đó. Tôi phải hỏi họ mới đúng.

- Ông vô cùng lạnh nhạt với chuyện đó.

- Tôi cần biết, Toby. Chúng tôi không thể giúp bác sĩ Brace, không phải lúc này. Nhưng chúng tôi có thể tìm ra câu trả lời. Chúng tôi nợ ông ta.

Bà úp mặt vào hai tay và đấu tranh để kiểm soát, để ngừng khóc. Khóc như thế, bà cảm thấy nhục nhã vì ông ta đang đứng ở đấy, coi chừng bà. Bà nghe tiếng ghế kêu cọt kẹt khi ông ngồi xuống. Khi cuối cùng bà xoay xở để ngẩng đầu lên, bà thấy mình đang nhìn thẳng vào mắt ông ta.

- Tôi không nhận biết được việc bà và nạn nhân có quen biết nhau. – Ông ta nói.

- Ông ta không phải là nạn nhân. Tên ông ta là Robbie.

- Được rồi. Robbie. – Ông ta ngần ngại. – Quý vị là những người bạn thân?

- Không. Chúng tôi không phải là bạn thân.

- Hình như bà có vẻ đau khổ về chuyện này?

- Và ông không hiểu. Phải vậy không?

- Không hẳn hoàn toàn.

Bà hít vào một hơi và từ từ thở ra. – Nó đuổi theo kịp chúng tôi, ông biết đó. Phần lớn thời gian, khi chúng tôi mất một bệnh nhân, chúng tôi có thể giải quyết được vấn đề đó. Rồi sẽ có một đứa bé. Hay ai đó chúng tôi biết. Và đột nhiên chúng tôi nhận ra chúng tôi không thể xử lý được gì cả… – Bà chùi tay lên mắt. – Tôi phải quay trở lại với công việc. Chắc có nhiều bệnh nhân đang chờ chúng tôi ngoài đó.

Ông nắm lấy tay bà.

- Toby, nếu nó làm ra một sự khác biệt với bà, tôi không nghĩ bà có thể làm bất cứ chuyện gì để cứu sống ông ta. vết thương trên động mạch chủ của ông ta quá tàn khốc.

Bà nhìn xuống bàn tay ông ta, cảm thấy hơi ngạc nhiên rằng ông vẫn còn chạm tay vào người bà. Ông ta, cũng thế, hình như nhận ra sự tiếp xúc tự nhiên đó, và ông nhanh chóng buông cườm tay bà ra. Họ ngồi im lặng trong một lát.

- Chuyện xảy ra rất gần chỗ chúng tôi. – Bà ta nói. Ôm chặt lấy mình, bà nhận ra mình lại đang nhìn về phía ông ta.

- Tôi đi qua bãi đậu xe ấy mỗi chiều tối. Và các nhân viên y tá cũng thế. Nếu đó là một âm mưu trấn lột, bất cứ ai trong chúng tôi cũng có thể là một mục tiêu dễ dàng.

- Có các cuộc tấn công khác tại Springer hay không?

- Tôi có có thể nghĩ đến một vụ. Một vài năm trước – một cô y tá đã bị cướp. Nhưng nó vẫn còn chưa đến nỗi nào giống các vụ dưới phố Boston. Chúng tôi không lo ngại gì mấy về sự an toàn của chúng tôi ở đây.

- Những con quái vật cũng sinh sống tại vùng ngoại ô nữa.

Có tiếng gõ cửa làm cả hai người đều giật mình. Toby mở cửa ra và nhìn thấy thanh tra Sheehan.

- Bác sĩ Harper, tôi cần hỏi bà vài câu hỏi. – Ông ta nói và bước vào phòng, đóng cánh cửa phía sau ông lại. Căn phòng đột nhiên trở nên rất chật chội. – Tôi vừa mới nói chuyện với bà Brace. Bà ta nghĩ chồng bà ta có lẽ đi đến đây để gặp bà.

Toby lắc đầu.

- Tại sao?

- Đó là những gì chúng tôi tự hỏi. Ông gọi về nhà vào khoảng sáu giờ rưỡi và bảo cho bà biết ông đang lái xe đến bệnh viện Wicklin, và rằng ông sẽ quay về nhà trễ.

- Ông ta có đến Wicklin không?

- Hiện giờ chúng tôi đang kiểm tra việc đó. Những gì bây giờ chúng tôi còn chưa hiểu tại sao cuối cùng ông ta lại đến đây. Bà biết gì không?

Bà ta lắc đầu.

- Lần cuối cùng bà gặp ông Brace là lúc nào?

- Đêm hôm qua.

Lông mày Sheehan giật ngược lên trên.

- Ông ta đã đến Springer?

- Không, tôi đến nhà ông ta. Ông giúp đỡ tôi tìm một hồ sơ bệnh lý.

- Quý vị đã gặp nhau để cùng xem một hồ sơ bệnh lý?

- Vâng. – Bà nhìn về phía Dvorak. – Ngay sau khi tôi đã gặp ông. Ông vừa mới cho tôi biết về sự chẩn đoán bệnh cho Angus Parmenter. Tôi tự hỏi còn trường hợp của Harry Slotkin thì sao – ông ta cũng có mắc bệnh Creutzfeldt-Jakob hay không. Vì vậy tôi và Robbie đã cùng tìm xem hồ sơ của bệnh nhân ngoại trú của Slotkin.

- Bệnh gì vậy? – Sheehan nói xen vào.

- Creutzfeldt-Jakob. Đó là một bệnh nhiễm trùng não tai hại.

- Được rồi. Vì vậy bà và bác sĩ Brace đã gặp nhau đêm hôm qua. Và rồi chuyện gì nữa?

- Chúng tôi đã lái xe đến Brant Hill. Chúng tôi cùng đi tìm hồ sơ y khoa. Rồi cả hai chúng tôi cùng lái xe về nhà.

- Bà không có dừng lại đâu đó? Ông ta có đến nhà bà không?

- Không. Tôi về đến nhà vào khoảng 10 giờ 30 một mình. Ông ta không có gọi điện thoại cho tôi sau đó, và tôi cũng không có gọi điện cho ông ta. Vì vậy tôi không hiểu tại sao đêm nay ông ta lại đến đây để gặp tôi.

Có tiếng gõ cửa. Phòng này có thể chứa được thêm bao nhiêu người? Toby tự hỏi khi bà mở cửa ra.

Đó là Val.

- Chúng ta vừa mới nhận một bệnh nhân với tình trạng yếu phía bên trái và nói lắp. Huyết áp hai năm mươi trên một ba mươi. Ông ta đang nằm ở phòng số hai.

Toby nhìn về phía Sheehan.

- Tôi không còn điều gì khác để nói cho ông biết, thưa ông Thanh tra. Bây giờ, xin ông thứ lỗi cho tôi, tôi phải đi gặp bệnh nhân của tôi.

Vào tám giờ sáng hôm sau, Toby lái xe vào lối đi và đậu sát chiếc Saab xanh đậm của Jane và tắt máy xe. Bà ta kiệt sức đến nỗi không bước ra được khỏi xe và đối phó với Ellen được, vì vậy bà ngồi nán lại một lát, nhìn những chiếc lá khô bị gió thổi bay trên mặt sân cỏ. Đó là một trong những đêm tệ hại nhất trong cuộc đời bà, trước hết là cái chết của Robbie, và rồi các bệnh nặng lũ lượt kéo đến – một chứng đột quỵ, một bệnh nhồi máu cơ tim, và một trường hợp khí thủng giai đoạn cuối, nguy ngập đến nỗi phải luồn ống vào khí quản bệnh nhân. Thêm vào đó là sự hỗn loạn chung do tất cả các tên cớm làm chuyện tán gẫu qua các máy bộ đàm của họ. Có phải là đêm trăng tròn cuối cùng hay không? Bà ta tự hỏi. Một sự xếp đặt kề nhau điên khùng của các hành tinh đã mang đến sự hỗn độn tại phòng cấp cứu của bà? Và rồi còn có thanh tra Sheehan, phục kích để gặp được bà trong mọi cơ hội để hỏi chỉ thêm có một câu nữa.

Một cơn gió mạnh thổi tạt vào xe. Máy sưởi đã tắt, bà cảm thấy lạnh. Cuối cùng sự ớn lạnh đã mang bà ra khỏi xe và đi vào nhà.

Bà được một mùi thơm cà phê đón chào và tiếng khua dễ chịu của chén kiểu Trung Hoa trong nhà bếp.

- Tôi đã về nhà. – Bà gọi lớn, và móc chiếc áo vét của bà trong phòng thay đồ.

Jane xuất hiện ở cửa vào nhà bếp, nụ cười của bà ta ấm và đón mừng. – Tôi mới pha một ấm – bà dùng một tách nhé?

- Tôi sẽ dùng, nhưng tôi sẽ không thể nào ngủ được.

- Ồ, nó đã được lọc hết chất cafein. Tôi đã hình dung việc bà không muốn dùng thứ nguyên chất.

Toby mỉm cười.

- Trong trường hợp đó, cám ơn. Tôi rất muốn dùng một tách.

Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua cửa sổ khi họ ngồi tại bàn ăn trong nhà bếp, uống cà phê. Ellen còn ngủ, và Toby cảm thấy gần như có lỗi về việc bà vui mừng như thế nào khi bà đã thoát ra được khỏi một vấn đề, bà đã thưởng thức được giây phút thanh bình lúc này như thế nào. Bà dựa ra sau và hít lấy hơi cà phê bốc ra từ chiếc tách của bà.

- Đây là thiên đường.

- Hiện giờ nó chỉ là một tách cà phê Colombia rang.

- Vâng, nhưng tôi không phải xay nó. Tôi không phải pha. Và tôi chỉ có thể ngồi đây và hiện giờ đang uống nó.

Jane lắc đầu cảm thông.

- Nghe có vẻ như bà vừa qua một đêm khó khăn.

- Khó khăn đến nỗi tôi không muốn nhắc đến nó ngay lúc này. – Toby đặt tách xuống và đưa tay lên xoa mặt. – Còn đêm qua của bà ra sao?

- Hơi lộn xộn một tí. Mẹ bà gặp rắc rối khi đi ngủ, bà ta đi lên rồi đi xuống, đi xuống rồi đi lên trong nhà.

- Ồ không, tại sao?

- Bà bảo với tôi bà phải đi đón bà về. Vì vậy bà lục khắp nơi để tìm ra chìa khóa xe.

- Mẹ đã thôi không còn lái xe nhiều năm nay rồi. Tôi không hiểu tại sao bà lại sinh ra chuyện đi tìm chìa khóa xe bây giờ.

- Tốt, hình như nó thật sự quan trọng với bà vì bà không thể nào cứ đứng chờ hoài ở trường. Bà lo lắng bà sẽ bị nhiễm lạnh. – Jane cười. – Khi tôi hỏi bà ta bà được bao nhiêu tuổi rồi, bà nói bà mới có mười một tuổi.

Mười một, Toby nghĩ. Đó là năm cha mình chết. Năm mọi thứ đều đổ dồn lên vai mẹ.

Jane đứng lên và mang chiếc tách đến bên chậu nước rửa.

- Dầu sao, tôi cũng đã có tắm cho bà đêm qua, do đó bà không cần phải quan tâm về việc đó. Và chúng tôi đã có ăn sơ vào lúc nửa đêm. Tôi nghĩ bà sẽ ngủ thêm được một chốc. Có thể cả ngày. – Bà đặt tách lại vào tủ và quay lại nhìn Toby. – Bà ta ắt hẳn phải là một bà mẹ tuyệt vời.

- Vâng! – Toby nói nhỏ.

- Vậy bà là một người may mắn. May mắn hơn tôi… – Jane buồn bã đưa mắt nhìn xuống sàn nhà. – Nhưng chúng ta không thể ai cũng có được những bậc cha mẹ như chúng ta mong muốn, phải vậy không? – Bà thở dài, như thể muốn nói một điều gì khác, rồi đơn giản mỉm cười và với tay lấy cái xắc. – Hẹn gặp lại bà tối mai.

Toby nghe tiếng chân bà ta bước ra khỏi nhà, khép cánh cửa trước lại. Vắng mặt Jane, nhà bếp hình như trống rỗng. Không có sự sống. Bà đứng dậy khỏi bàn ăn và đi lên nhà trên đến phòng mẹ bà. Nhìn lén vào trong, bà thấy Ellen đang còn ngủ. Nhẹ nhàng, Toby bước vào phòng và ngồi xuống bên cạnh giường.

- Mẹ?

Ellen lăn người lại nằm trên lưng. Từ từ hai mắt bà mở ra và nhìn thẳng vào Toby.

- Mẹ, mẹ có thấy khỏe không?

- Mệt mỏi. – Ellen nói nhỏ. – Hôm nay mẹ mệt mỏi.

Toby đặt tay lên trán Ellen. Không có sốt. Bà vén một lọn tóc bạc ra khỏi mắt mẹ bà. – Mẹ không có bệnh?

- Mẹ chỉ muốn ngủ.

- Được rồi. – Toby hôn khẽ lên má Ellen. – Mẹ ngủ vậy. Con cũng sẽ đi ngủ luôn.

- Con ngủ ngon.

Toby bước ra ngoài, để mở cửa phòng Ellen. Bà quyết định để mở cửa phòng bà luôn, để bà có thể nghe được khi mẹ bà kêu. Bà đi tắm và thay áo T-shirt, bộ quần áo ngủ hằng ngày của bà. Lúc bà ngồi lên giường, chuông điện thoại reo lên.

Bà nhấc điện thoại lên.

- Alô?

Giọng một người đàn ông, nghe có vẻ quen quen, nói:

- Tôi có thể hỏi tôi đang nói chuyện với ai?

Giọng nói dữ dội của gã làm bà nghiêng người ra sau:

- Nếu óng không biết ông đang gọi điện cho ai, thưa ngài, tôi không thể giúp gì được cho ông. Xin chào.

- Đợi chút. Đây là thanh tra Sheehan, đồn cảnh sát Boston. Tôi đang cố tìm ra ai là chủ số điện thoại này.

- Thanh tra Sheehan? Đây là Toby Harper.

- Bác sĩ Harper?

- Vâng. Ông đã quay số điện thoại nhà tôi. Ông không biết điều đó à?

Có sự im lặng.

- Không.

- Được. Ở đâu ông có số điện thoại này?

- Tôi gọi lại.

- Cái gì?

- Có một cái điện thoại di động dưới ghế xe bác sĩ Brace. Tôi vừa mới tìm được nó mới vài phút, và bấm số gọi lại. – Sheehan dừng lại. – Bà là người cuối cùng ông gọi điện thoại tới.

Phải mất nửa giờ cho Vickie đi từ nhà đến để trông chừng Ellen, và bốn mươi phút nữa cho Toby chiến đấu với dòng xe cộ lưu thông trong buổi sáng ở Boston. Vào lúc bà ngồi dự cuộc điều tra hỏi cung khác của thanh tra Sheehan, bà đã mệt mỏi và bực mình đến nỗi có thể cắn vào đầu của người nào đầu tiên đi ngang qua bà. Những gì bà phải làm là lái xe chạy thẳng về nhà và trèo lên giường.

Thay vào đó, bà dùng điện thoại trong xe để gọi cho Vickie và bảo cô ta rằng bà cần đến một chỗ khác nữa.

- Mẹ trông không khá mấy. – Vickie nói. – Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp tục với bà?

- Hôm qua mẹ khỏe mà. – Toby nói.

- Vâng, mẹ vừa mới nôn mửa đó. Em phải lấy nước trái cây cho mẹ uống, và em nghĩ mẹ đã khá hơn một chút lúc này. Nhưng mẹ chỉ muốn đi ngủ.

- Mẹ có than phiền điều gì không?

- Phần lớn là rối loạn trong bao tử. Em nghĩ chị nên mang mẹ đi bác sĩ.

- Chị là một bác sĩ.

- Vâng, lẽ dĩ nhiên chị biết nhiều hơn. – Vickie nói.

Toby gác điện thoại lên, bực mình với cô em gái và hơi một thoáng bối rối vì nghe báo tin Ellen bị bệnh. Nhưng đó chỉ là một vài sự thiếu sót về bộ máy tiêu hóa, bà ta nghĩ. Mẹ sẽ khá lại trong vài ngày nữa thôi.

Bà rời đồn cảnh sát và lái xe thẳng tới số nhà 720 đường Albany. Văn phòng thanh tra y khoa.

Dvorak hình như tức khắc nhận ra được tình trạng cau có của bà. Lịch sự đưa bà vào trong văn phòng, ông rót cho bà một tách cà phê, và đặt nó xuống trước mặt bà không cần hỏi bà có muốn dùng không. Bà muốn; bà cần chất cafein.

Bà nhấp nhanh vài ngụm và rồi gặp ánh mắt dò hỏi đang nhìn thẳng vào bà.

- Tôi muốn biết tại sao Sheehan lại tập trung vào tôi. Tại sao ông ta lại quấy rối tôi?

- Ông ta làm thế à?

- Tôi vừa mới phung phí thời giờ với ông ta. Xem này, tôi không biết tại sao Robbie lại gọi điện thoại đến nhà tôi. Tôi không có nhà tối hôm qua – người chăm sóc cho mẹ tôi đã nhận cuộc gọi. Tôi vừa mới nhận ra được điều đó.

- Bà ấy có biết tại sao Brace lại gọi điện thoại đến hay không?

- Bà ta không hiểu bức thông điệp. Ông ta bảo với bà ấy ông ta lái xe đến bệnh viện để gặp tôi, do đó bà không quan tâm đến việc phải nói lại cho tôi biết về việc đó. Hãy tin tôi, Dan, không có chuyện gì xảy ra giữa Robbie và tôi. Không có chuyện tình cảm lãng mạn, không có quan hệ tình dục, không có gì hết. Chúng tôi chỉ là bạn với nhau.

- Lúc này hình như bà cũng còn cực kỳ bối rối về cái chết của ông ta.

- Bối rối? Robbie đổ máu ra trước mặt tôi! Trên hai bàn tay tôi, trên hai cánh tay tôi. Tôi đã cầm trái tim của ông ta trong các ngón tay tôi, cố sức làm cho nó tiếp tục đập, cố sức giữ lại mạng sống ông ta. Tại sao tôi lại không bối rối thế quái nào được? – Bà ngừng lại thở một lát, cố nén nước mắt lại. – Nhưng ông không làm việc với người sống, vì vậy ông không biết điều đó. Ông chỉ tiếp xúc với các xác chết.

Ông ta không nói gì. Im lặng hình như phóng đại lên nỗi đau đớn, sụ giận dữ trong những lời nói cuối cùng của bà.

Bà ngồi dựa ra sau ghế và đưa tay bưng mặt.

- Bà nói đúng. – Ông ta bình thản nói. – Tôi không biết. Tôi không phải coi chừng các bệnh nhân đang chết trước mặt tôi. Và có thể đó là lý do tại sao tôi lại chọn lãnh vực tôi đang làm việc. Để tôi không phải coi chừng.

Bà ngẩng đầu lên nhưng không cảm thấy giống như đang gặp ánh mắt ông ta. Vì vậy bà nhìn vào góc bàn.

- Tôi không cho rằng ông vẫn còn chưa thực hiện giảo nghiệm tử thi.

- Chúng tôi đã làm việc đó vào lúc sáng. Không có sự phát hiện nào bất ngờ.

Bà gật đầu, nhưng vẫn còn chưa nhìn vào mắt ông.

- Và ông Parmenter? Chuyên viên thần kinh đã có xác nhận chẩn đoán chưa?

- Đó là bệnh Creutzfeldt-Jakob. – Ông bình thản nói ra câu ấy, không có sự che giấu nào về sự tàn phá cá nhân việc chẩn đoán ấy đã bắt ông phải gánh chịu.

Bà nhìn ông ta, sự chú ý của bà đột nhiên tập trung lên sự khủng hoảng của Dvorak, lên sự sợ hãi của ông ta. Bà cố thể thấy ông ta đã mất ngủ; hai mắt ông hình như lõm sâu vào, đầy xúc động.

- Đó chỉ là cái gì tôi phải cùng sống chung. – Ông ta nói. – Khả năng có thể bị nhuốm bệnh. Không biết tôi sẽ còn sống thêm được hai hay bốn mươi năm nữa. Tôi vẫn tự nhủ, tôi có thể đi ra ngoài và bị một chiếc xe buýt đụng. Đó là cách cuộc sống thường xảy ra như thế. Việc sống thêm được một ngày sẽ đến với sự rủi ro của nó. – Ông ngồi thẳng dậy, như thể để rũ đi nỗi u buồn. Và, không được mong đợi trước, ông mỉm cười. – Không phải việc tôi sống một cuộc sống đầy sự hồi hộp.

- Tôi vẫn còn mong nó sẽ là một cuộc sống lâu.

Cả hai cùng đứng dậy và bắt tay, một cử chỉ quá hình thức đối với những người bạn. Trong lúc mối quan hệ của họ chưa hoàn toàn chuyển sang tình bạn, đó là cái hướng bà cảm thấy nó đang chuyển động tới. Trong đó bà muốn di chuyển. Bây giờ, trong lúc bà nhìn ông ta, bà cảm thấy bối rối vì đột nhiên bị lôi kéo về phía ông ta, bởi sự phản ứng của bà đối với nắm tay ấm áp của ông.

Ông ta nói.

- Đêm hôm trước, bà đã mời tôi cùng đến uống một ly rượu với bà.

- Vâng.

- Tôi đã không nhận lời vì tôi – vâng, vì tôi vẫn còn ở trong trạng thái bị chấn động khi biết được việc chẩn đoán. Tôi có thể làm cho buổi tối hôm ấy bị phá hoại.

Bà nhớ lại bà đã sống qua đêm đó như thế nào, ngồi một mình và chán nản trên ghế trường kỷ, lật xem những trang báo y khoa trong lúc Mendelssohn âu sầu chơi nhạc trên máy hát. Ông có thể khó khăn lắm mới phá hoại được buổi tối hôm ấy. Bà ta nghĩ.

- Dầu sao… – ông ta nói, – tôi tự hỏi liệu tôi có thể đáp lại lời mời ấy. Đã gần trưa rồi. Tôi đã ở đây suốt cả buổi sáng ngày hôm nay, và đột nhiên tôi không thể chờ đợi thêm nữa để ra khỏi cái tòa nhà quái quỷ này. Nếu bà rảnh – nếu tôi có thể làm cho bà quan tâm.

- Ý ông muốn nói – bây giờ?

Bà không mong đợi điều đó. Bà nhìn ông trong một lát, suy nghĩ, bà đã muốn cho việc ấy xảy ra như thế nào, tuy thế bà cũng sợ rằng bà đã đọc được quá nhiều trong lời mời của ông ta.

Hình như ông cho sự ngần ngại của bà là sự không sẵn lòng. – Xin lỗi. Tôi nghĩ đó là một lời mời quá vội. Có thể lần khác.

- Không, tôi muốn nói vâng. Bây giờ thì tốt. – Bà nhanh chóng nói.

- Bà nhận lời?

- Với một điều kiện. Nếu ông không quan tâm.

Ông ta gật đầu, không biết chắc nên mong đợi điều gì.

- Chúng ta sẽ vào ngồi trong công viên? Bà ta hỏi một cách bâng khuâng. – Tôi biết ngoài trời đang lộng gió, nhưng tôi đã không thấy mặt trời trong một tuần nay. Và tôi thật sự muốn cảm nhận được ánh nắng mặt trời trên mặt tôi lúc này.

- Bà biết cái gì? Tôi cũng thế. – Ông cười nhe răng ra. – Chờ tôi đi lấy áo khoác.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.