Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15

❊ ❊ ❊

Cái bầu của tôi là một đứa bé gái. – Annie nói, lướt mấy ngón tay lên trên tấm đắp, vuốt ve cái bụng. – Tôi muốn nó là một đứa con gái, vì tôi không biết phải làm sao với một đứa con trai. Không biết cách làm cho nó trở dậy sao cho đúng. Rất khó gặp được người đàn ông ngày nay biết trở dậy đúng.

Họ nằm cạnh bên nhau trong bóng tối trên chiếc giường ngủ của Annie. Ánh sáng duy nhất trong phòng là ánh đèn đường bên ngoài hắt qua khung cửa sổ. Thường nhiều lúc có những mảnh sáng di động do đèn xe chạy ngang qua, và Molly có thể thoáng thấy gương mặt của Annie, đầu đặt trên gối, thanh thản nhìn lên trần nhà. Nằm trên giường chung với Annie thật ấm. Họ đã trải khăn giường mới hôm nay, đã ngồi chung với nhau tại hiệu giặt, khúc khích cười lật xem những tờ tạp chí cũ trong khi đồ giặt đang quay tròn trong chiếc máy sấy. Bây giờ, bất cứ khi nào Molly trở mình, cô ta ngửi thấy cái mùi thơm sạch sẽ của xà bông giặt. Và cả cái mùi thơm của Annie nữa.

- Làm sao chị có thể bảo đó là một đứa con gái? – Molly hỏi.

- Vâng, một bác sĩ có thể đoán chắc được việc đó.

- Chị có đi gặp bác sĩ chưa?

- Tôi không muốn quay trở lại gặp cái ông đó. Không thích cái chỗ đó.

- Vậy làm sao chị có thể biết được đó là một đứa con gái?

Hai bàn tay Annie lại bắt đầu di chuyển lên bụng lần nữa.

- Chị chỉ biết thế. Cô y tá chị gặp, cô ta bảo chị khi một bà mẹ cảm thấy như thế này đây, một cảm giác mạnh thật sự, cô ta không bao giờ sai. Đứa này là một đứa con gái.

- Em không có cảm giác nào với cái bầu của em.

- Có lẽ nó còn sớm quá, Molly.

- Em có cảm giác cách này hay cách khác. Xem này, nó chưa giống một con người thật sự. Nó giống như một đống mỡ nằm ở chỗ này. Em phải có cảm giác yêu thương hay cái gì đó không? Em muốn nói, việc ấy có được cho là phải đến không? Cô ta quay người lại và nhìn vào mặt Annie, hiện ra trong ánh đèn xuyên qua cửa sổ.

- Em phải có cảm giác nào đó cho nó. – Annie nói nhẹ nhàng. – Tại sao em lại phải giữ theo cách khác?

- Em không biết.

Molly cảm thấy bàn tay của Annie chạm vào tay cô dưới lớp tấm đắp. Họ đan các ngón tay vào nhau, hơi thở hoàn toàn đồng bộ.

- Em không biết em phải làm gì hay tại sao em phải làm thế. – Molly nói. – Em cũng chừng mực nào muốn có mọi thứ rối tung. Và rồi, lúc Romy ngược đãi em, em quá bực mình với hắn đến nỗi em không muốn làm bất cứ chuyện gì hắn bảo em làm. Vì vậy anh đã không đến nơi ấy. – Cô ta dừng lại và nhìn Annie lần nữa. – Họ đã làm việc đó như thế nào?

- Làm cái gì?

- Loại bỏ nó?

Annie nhún vai. – Tôi chỉ làm việc đó có một lần. Năm ngoái, khi Romy gửi tôi đến chỗ đó. Có những người toàn mặc đồ xanh. Họ không có nói chuyện với tôi, chỉ bảo tôi nằm lên bàn và câm miệng lại. Họ cho tôi một thứ gì đó để thở, và sau đó chỉ nhớ lại tôi thức dậy. Mọi thứ đều gầy trở lại. Trống không…

- Đó có phải là một cô gái?

Annie thở dài.

- Tôi không biết. Họ cho tôi vào xe và gửi trả tôi về lại cho hắn. – Annie buông tay Molly ra, và sự rút tay của cô hình như hơn cả là vật chất. Cô đang rút vào một chỗ riêng tư. Một nơi chỉ có cô và đứa bé.

- Molly, – Annie nói, sau một hồi lâu im lặng, – em có biết em không ở lại được lâu hơn nữa. – Những lời ấy, được nói ra một cách nhẹ nhàng, mang đến đòn gây choáng váng.

Molly quay người nằm ngang lại nhìn thẳng vào mặt Annie. – Em đã làm gì sai? Nói cho em biết em đã làm gì sai.

- Em chẳng làm gì sai cả. Chỉ không thể tiếp tục như thế này hoài được.

- Tại sao không? Em sẽ cố gắng nhiều hơn. Em sẽ làm bất cứ chuyện gì chị…

- Molly, chị nói em có thể ở lại đây vài ngày. Em đã ở đây hơn hai tuần. Cưng, chị thích em và tất cả, nhưng ông Lorenzo, ông ta đã lên đây gặp chị ngày hôm nay. Than phiền về việc chị có người ở cùng với chị. Bảo đó không nằm trong thỏa thuận thuê nhà. Vì vậy chị không thể nào để em ở lại cùng. Nó quá nhỏ, với em và chị ở đây. Khi đứa bé chào đời…

- Việc ấy chỉ xảy ra sau một tháng nữa.

- Molly. – Giọng nói Annie trở nên vững chắc. Quay lại kiên quyết. – Em phải tìm một chỗ cho chính em sống. Chị không thể giữ em lại đây.

Molly quay lưng lại về phía Annie. – Em nghĩ chúng ta có thể trở thành một gia đình. Chị và con chị. Em và con em. Không đàn ông, không có những thằng đần độn.

- Molly? Được không em?

- Em khỏe.

- Em hiểu, phải vậy không?

Molly nhún vai mệt mỏi.

- Em đoán thế.

- Nó không giống như phải ngay tức khắc. Em có thể ở thêm vài ngày, hình dung ra nơi em sẽ đến. Có thể em sẽ cố gọi điện cho mẹ em lần nữa.

- Vâng.

- Bà ta nhất định sẽ đón em về. Bà là mẹ của em.

Khi không có câu trả lời, Annie với tới và vòng tay quanh thắt lưng Molly. Hơi ấm của cơ thể một người đàn bà khác, cái bụng to của người đàn bà kia ép chặt vào lưng cô, làm Molly thấy thèm muốn khát khao đến nỗi cô không kháng cự lại được với sự thôi thúc. Quay người lại đối mặt với Annie, cô vòng tay ngang thắt lưng Annie và kéo sát cô ta vào, cảm thấy bụng họ ép vào nhau như những trái cây chín. Và đột nhiên cô muốn nằm trong dạ con Annie, rằng cô sẽ là đứa bé, sẽ tìm thấy nhà ở của nó trong vòng tay Annie.

- Hãy để em ở lại… – Cô ta nói thì thầm. – Làm ơn cho em ở lại.

Kiên quyết, Annie đẩy tay Molly ra.

- Em không thể ở lại được. Chị xin lỗi, Molly, nhưng em không thể ở lại được. – Cô ta quay người lại và nằm sát ra bên kia cạnh giường. – Bây giờ, chúc ngủ ngon.

Molly nằm rất im. Tôi đã nói gì? Tôi đã làm gì sai? Làm ơn, em sẽ làm bất cứ chuyện gì chị muốn. Chị chỉ bảo cho em biết đó là chuyện gì! Cô biết Annie chưa ngủ; bóng tối giữa họ đầy ắp sự căng thẳng. Cô cảm thấy Annie đang cố hết sức co người lại.

Nhưng không ai trong họ nói một lời.

Tiếng rên rỉ đã đánh thức cô dậy. Thoạt đầu, Molly bối rối vì những cảnh cuối cùng trong giấc mộng của cô. Một đứa bé nổi lên trên mặt hồ, phát ra những âm thanh kỳ lạ. Giống như tiếng ếch kêu. Rồi cô ta mở mắt ra, và trời vẫn còn tối và cô vẫn còn nằm trong giường Annie. Một vệt sáng thoát ra từ dưới cửa nhà tắm.

- Annie? – Cô ta nói nhưng không nghe thấy tiếng trả lời.

Cô lăn tròn lại và nhắm mắt, cố không thấy cái vệt sáng quấy rầy ấy.

Một tiếng đập mạnh làm cô hoàn toàn thức giấc.

Cô ngồi dậy và liếc mắt nhìn vào phòng tắm. – Annie? – Không nghe thấy tiếng trả lời, cô bước ra khỏi giường và đến gõ cửa phòng tắm. – Chị có sao không? – Cô vặn nắm cửa và đẩy cửa vào, nhưng cửa không chịu mở; có cái gì đang chận nó lại. Cô đẩy mạnh hơn và cảm thấy vật chướng ngại bị đẩy nhẹ ra, làm cho cửa được mở ra. cô đưa mắt nhìn qua khe hở, ban đầu không hiểu những gì cô vừa trông thấy.

Một dòng máu loang chảy trên nền nhà.

- Annie! – Cô la lên. Dùng hết sức lực để đẩy cửa ra, cuối cùng cô cũng xoay xở mở rộng được cánh cửa để nhìn vào. Cô thấy Annie nằm gục tại góc phòng, vai chèn vào cánh cửa, chiếc áo ngủ rẻ tiền của cô ta cuốn lên trên thắt lưng. Máu rơi lộp độp trên bàn cầu, và nước trong cầu đỏ sệt. Một dòng máu ấm đột nhiên bắn phun ra giữa hai đùi Annie và chụp lên mấy ngón chân trần của Molly.

Hoảng kinh, cô nhảy ngược ra sau và va vào cái bồn rửa bát.

- Ồ Chúa ơi. Ồ Chúa ơi. Ồ Chúa ơi.

Mặc dầu Annie không cử động, nhưng bụng cô động đậy; nó quằn quại, làn da trần cuộn chặt lại thành một quả cầu thịt.

Máu phun ra nhiều hơn, chảy như suối trên sàn nhà. Máu ấm chảy thành dòng, qua hai bàn chân lạnh ngắt của cô, lắc mạnh cô ra khỏi cơn mê sảng. Cô buộc phải nhảy qua vũng máu đỏ, để băng tới cơ thể đang co quắp lại của Annie. Cô phải lôi cô ta ra ngoài, phía sau cánh cửa. Cô nắm tay Annie và lôi đi, nhưng chân cô tiếp tục trượt trên máu. Annie tạo ra một âm thanh, cao, rên nhẹ, giống tiếng hơi rít thoát ra khỏi một trái banh. Molly kéo mạnh hơn, cuối cùng kéo Annie đi được cả thước trên mặt sàn. Bây giờ cô tì chân vào rầm cửa và, dùng nó như một cái neo, nhấc người Annie lên.

Annie trượt nhào ra khỏi phòng tắm.

Bây giờ cô nắm lấy cả hai tay và lôi cô ta ra khỏi nhà tắm hoàn toàn. Rồi cô bật đèn phòng ngủ lên.

Annie vẫn còn thở, nhưng hai mắt cô đã trợn ngược, và gương mặt trắng bệch.

Molly chạy ra khỏi phòng và bước vội xuống cầu thang. Cô đập mạnh lên cửa căn hộ ở tầng trệt. – Giúp tôi với! – Cô la lớn. – Làm ơn, giúp tôi với! Không ai trả lời.

Cô chạy ra khỏi tòa nhà, đến buồng điện thoại công bên đường, và quay số 911.

- Trực tổng đài cấp cứu.

- Tôi cần một xe cứu thương! Cô ta đang bị xuất huyết.

- Tên cô và địa chỉ?

- Tên tôi là Molly Picker. Tôi không biết địa chỉ. Tôi nghĩ tôi đang ở tại đường Charter.

- Giao lộ nào?

- Tôi không nhìn thấy! Cô ta sắp chết

- Cô có biết địa chỉ gần nhất hay không?

Molly quay lại và điên cuồng nhìn lên tòa nhà. – 1076! Tôi thấy số 1076.

- Nạn nhân đang ở đâu? Tình trạng cô ta hiện thời ra sao?

- Cô ta hiện nằm tại căn hộ tầng trên – cô ta xuất huyết đầy ra cả sàn nhà.

- Thưa cô. Chúng tôi đang gửi một xe cứu thương đến đó. Nếu cô chờ máy.

Kệ mày, Molly nghĩ. Cô buông điện thoại treo lủng lẳng và chạy lại vào bên trong tòa nhà.

Annie đang nằm tại chỗ cô đã để cô ta trong phòng ngủ. Hai mắt cô mở nhưng không tập trung và đờ đẫn.

- Làm ơn, chị cần phải tỉnh. – Molly cầm tay Annie nhưng không có cái nắm tay trả lời. Không còn ấm nữa. Cô nhìn lên ngực, thấy nó phập phòng rất yếu. Cố thở. Làm ơn cố thở.

Rồi một cử động khác làm cho cô chú ý. Bụng của Annie hình như phồng lên, như thể một sinh vật xa lạ nào bên trong cơ thể cô ta đang căng ra để bung ra ngoài. Một dòng máu phun ra phía giữa hai đùi cô ta.

Và một vật khác cũng làm như thế. Vật gì đó màu hồng.

Đứa bé.

Molly quỳ xuống giữa hai chân Annie và kéo banh hai đùi ra. Máu tươi, lẫn với nước, chảy nhỏ giọt chung quanh cánh tay đang thò ra. ít nhất Molly nghĩ nó là một cánh tay. Rồi cô thấy nó không có ngón tay nào, không có bàn tay, chỉ là một cái tay chèo màu hồng lấp lánh quơ quào tới lui.

Thêm một cơn co thắt nữa, một dòng máu cuối cùng và chất nhày lúc cánh tay chèo trượt ra ngoài, theo sau đó là phần còn lại của cơ thể. Molly nhảy ngược ra sau, hét lên inh tai.

Đó không phải là một đứa bé.

Nhưng nó sống và cử động, hai cánh tay chèo quơ quào dằn vật với nhau. Không có chi nào khác, chỉ hai vật nhú ra màu hồng ấy vung vẩy trên một đống thịt tươi dính vào sợi dây rốn. Cò có thể thấy một chùm tóc, không mịn và đen, một cái răng lồi ra, và chỉ một con mắt, không nhắm lại, không có lông mi. Xanh. Hai cánh tay chèo đang quẫy đập, và toàn khối sinh vật ấy bắt đầu di chuyển gần như theo hướng có chủ đích, như một con amib đang bơi trong vũng máu.

Khóc lóc, Molly bò trên bốn chân ra xa tới mức cô có thể làm được. Cô ép người sát vào góc tường và hoài nghi quan sát trong lúc cái vật ấy đang chống chọi để sinh tồn. Hai cánh tay chèo bắt đầu co giật theo nhịp không đều giống như bị kinh phong. Cái thân đã ngưng không còn trườn bò như một con amib và bây giờ chỉ còn rung lên. Đến khi cuối cùng hai cánh tay chèo nằm im, và đống thịt ngừng co giật, con mắt ấy vẫn còn mở và nhìn chằm chằm vào cô.

Một dòng máu khác lại phun ra, và cái nhau lòi ra ngoài.

Molly vùi mặt vào trong hai đầu gối và cuộn người tròn lại như một trái banh.

Như thể nghe từ nơi xa lắm, có tiếng còi hụ. Rồi, một lát sau đó, ai đó đấm mạnh vào cửa.

- Nhân viên y tế! Chào? Có ai gọi xe cứu thương không?

- Giúp tôi với. – Molly thều thào. Trong tiếng nức nở, la to hơn:

- Giúp tôi!

Cánh cửa mở ra và hai người mặc đồng phục phóng vào trong phòng. Họ nhìn lên người Annie, và họ dõi theo vết máu sáng long lanh chảy ra giữa hai đùi cô ta.

- Trời ơi! – Một người kêu lên. – Vật ấy là cái quái quỷ gì thế?

Người kia quỳ xuống bên Annie. – Cô ta không còn thở nữa. Túi thở.

Có tiếng hơi gió khi một người bóp không khí qua một cái mặt nạ vào phổi Annie.

- Không có mạch. Tôi không bắt được mạch.

- Được rồi, tới đi! Một-một ngàn, hai-một ngàn…

Molly nhìn họ, nhưng không có gì có vẻ thực sự với cô cả. Đó là một cuốn phim, một chương trình TV. Đó không phải là Annie nhưng là một nữ tài tử đang giả chết. Mũi kim không thật sự đi vào cánh tay cô. Máu trên sàn đang sánh lại. Và cái vật – cái vật nằm cách cô cả thước…

- Vẫn chưa có được mạch.

- Đường điện tâm đồ chạy thẳng.

- Con ngươi?

- Đứng.

- Suỵt, đừng dừng lại.

Tiếng radio nổ lốp bốp. – Bệnh viện Thành Phố.

- Đây là Đơn vị Mười chín. – Nhân viên y tế nói. – Chúng tôi có một phụ nữ da trắng khoảng hai mươi tuổi, xuất huyết âm hộ rất nhiều – có ý định phá thai. Máu vẫn còn tươi. Không còn thở, không có mạch, đồng tử đứng và ở vị trí giữa. Chúng tôi đã truyền tĩnh mạch. Ringe’s lactate. Đường điện tâm đồ thẳng. Chúng tôi đang cố hồi sức, không có kết quả. Chúng tôi có nên gọi đó là…?

- Chưa được.

- Nhưng đường điện tâm đồ phẳng.

- Ổn định và chở đi.

Nhân viên y tế tắt máy radio và nhìn bạn đồng sự. – Ổn định cái gì?

- Chỉ đặt ống thở và chở đi.

- Còn vật đó… thì sao?

- Mẹ kiếp. Đừng có đụng vào nó.

Molly vẫn còn đang xem chương trình TV với máu đang sánh lại. Cô nhìn thấy ống được luồn vào cổ họng nữ tài tử Annie. Thấy các tài tử nhân viên cứu thương đang đặt cô ta lên băng ca và tiếp tục bơm không khí vào ngực.

Một người nói với Molly. – Chúng tôi mang cô ta đến bệnh viện Thành phố. – Ông ta nói. – Tên bệnh nhân là gì?

- Cái gì?

- Tên cô ta!

- Annie, tôi không biết họ của cô ta.

- Này, đừng rời đây. Cô có nghe tôi nói không? Cô phải ở lại ngay tại đây.

- Cái gì!

- Cảnh sát sẽ đến nói chuyện với cô. Đừng bỏ đi.

- Annie? – Còn Annie thì sao?

- Cô sẽ kiểm tra việc ấy với bệnh viện Thành phố sau này. Cô ta sẽ được đưa đến đó.

Molly lắng nghe tiếng chân họ bước xuống cầu thang, khiêng theo chiếc băng ca. Cô nghe tiếng bánh xe kêu ồn ào ở cửa trước, và tiếng còi hụ khi chiếc cứu thương chạy đi.

Cảnh sát sẽ đến đây để nói chuyện với cô.

Những lời nói đó cuối cùng lắng xuống. Cô ta không muốn nói chuyện với cảnh sát. Họ sẽ hỏi tên họ cô rồi họ sẽ tìm ra được việc cô bị bắt giữ hồi năm ngoái vì đã gạ gẫm bán dâm cho một tên cớm. Romy đóng tiền bảo lãnh đem cô ra, và đã cho cô một vài cái tát tay vì đã quá ngu như thế.

Cảnh sát sẽ nói đó là lỗi của tôi. Dầu sao, đó có thể sẽ là lỗi của tôi.

Cô đứng dậy, lắc người. Cái vật ấy vẫn còn nằm đó, vẫn còn lấp lánh, nhưng con mắt xanh của nó đã khô đi và đờ đẫn. Cô bước quanh nó, tránh những vũng máu, và đi tới cái tủ. Có tiền ở trên ngăn kéo đầu tiên – tiền của Annie – nhưng Annie sẽ không cần đến nó bây giờ. Đó là những gì Molly có thể hiểu từ các nhân viên y tế. Annie đã chết.

Cô lôi ra một nắm tiền, loại giấy hai mươi đô la. Rồi cô nhanh chóng mặc quần áo Annie vào, một chiếc quần thun với dây lưng co giãn được, một chiếc áo T shirt lớn với hàng chữ Oh! Baby! in ngang ngực. Giày đế mềm đen. Cô lôi ra cái áo mưa to lớn của Annie, nhét tiền vào xắc, và chuồn khỏi căn hộ.

Cô ở phía bên kia đường khi cô nhìn thấy chiếc xe cảnh sát dừng lại ngay trước cửa tòa nhà, đèn xanh trên nóc xe chớp tắt liên tục. Hai tên cớm đi vào tòa nhà. Vài giây sau, cô nhìn thấy bóng họ đi ngang qua cửa sổ phòng Annie.

Họ đang nhìn vào cái vật ấy. Tự hỏi xem nó là gì.

Một tên cớm bước đến bên cửa sổ và đưa mắt nhìn ra ngoài.

Molly lộn vòng qua góc đường và bỏ chạy. Cô tiếp tục chạy cho đến khi cô hụt hơi, cho đến khi cô ngã nhào. Cô chạy vào một lối đi và dừng lại ngồi phịch xuống bực cửa. Tim cô dập thình thịch. Cô cảm thấy được nhịp đập không đều của nó trong cổ họng.

Trời đang hừng sáng.

Cô nằm co ở trên bậc thềm đó cho đến khi trời sáng và một gã đàn ông xuất hiện ở cửa và đuổi cô đi. Vì vậy cô bỏ đi.

Cách đấy một vài khu phố, cô dừng lại ở một buồng điện thoại công cộng để gọi bệnh viện Thành phố. – Tôi muốn tìm một người bạn của tôi. – Cô ta nói. – Một chiếc xe cứu thương đã mang cô ta đến đó.

- Tên bạn cô là gì?

- Annie. Họ chở cô ta đi từ căn hộ của cô ta – họ nói cô ta không còn thở nữa?

- Tôi mạn phép hỏi cô có phải là thân nhân của cô ta hay không?

- Không, tôi chỉ là… tôi muốn nói…

Molly lặng người lại, nhìn vào một chiếc xe cảnh sát đang chạy ngang qua. Nó hình như chạy chậm lại khi đi ngang qua chỗ Molly, rồi họ tiếp tục đi ngược đường.

- Alô, thưa cô? Xin cho biết tên cô?

- Molly gác máy. Chiếc xe cảnh sát đang quẹo ở góc đường và bây giờ đã mất hút.

Cô rời buồng điện thoại và nhanh chóng bỏ đi.

* * *

Thanh tra Roy Sheehan đứng quay cái lưng to lớn của gã lại cạnh bên dụng cụ gần chỗ Dvorak ngồi và hỏi:

- Được rồi, vậy nhóm tác nhân protein gây bệnh là gì?

Dvorak ngước nhìn lên từ kính hiển vi, tập trung nhìn vào tên cớm.

- Cái gì?

- Tôi vừa mới nói chuyện với cô nhân viên Lisa của ông.

Lẽ dĩ nhiên ông vừa mới, Dvorak nghĩ. Mặc dầu Dvorak có khuyến cáo, Sheehan vẫn thường xuyên lui tới thăm viếng nhà xác trong nhiều ngày nay, mục tiêu thật sự của ông ta không phải để nhìn vào mấy cái xác chết nhưng để liếc mắt đưa tình với một người sống.

- Một cô gái thật sự thông minh, tiện thể. – Sheehan nói.

- Dầu sao, cô ta nói cái bệnh Creutzfeldt-Jakob ấy – tôi nói có đúng không – do các tác nhân prôtêin gây ra.

- Đúng thế.

- Vậy người ta có thể vướng bệnh ấy không? Nó giống như đang trôi nổi trong không khí?

Dvorak nhìn xuống ngón tay mình, nơi vết cắt da vừa mới lành lại. – Ông không thể vướng bệnh trong những điều kiện bình thường.

- Toby Harper có nói có một dịch bệnh sinh ra trong quá trình sản xuất.

Dvorak lắc đầu. – Tôi đã nói chuyện với cả Trung Tâm kiểm soát và ngăn ngừa dịch bệnh lẫn phòng Sức khỏe công cộng. Họ nói không có lý do gì để quan tâm. Việc điều trị bằng chất hormone trong các thí nghiệm của bác sĩ Wallenberg là an toàn. Và phòng Sức khỏe cộng đồng không tìm thấy được một sự vi phạm nào tại các tiện nghi của Brant Hill.

- Vậy sao bác sĩ Harper lại kình chống với Brant Hill?

Dvorak ngưng lại. Miễn cưỡng ông nói. – Bà hiện giờ đang chịu nhiều áp lực. Bà ta đang đối diện với một vụ kiện tụng có thể là vì vụ một trong các bệnh nhân của bà đã biến mất. Và cái chết của bác sĩ Brace đã làm bà xúc động tệ hại. Và mọi thứ đều sai trong cuộc sống của chúng ta, việc tìm kiếm người nào đó chung quanh – hay một vật gì đó chung quanh – để đổ lỗi là điều tự nhiên. – Ông với tay lấy một bản vật khác và đặt nó vào dưới kính hiển vi. – Tôi nghĩ Toby đã bị căng thẳng tinh thần một thời gian dài.

- Ông có nghe chuyện gì vừa xảy đến với mẹ bà ta chưa?

Một lần nữa Dvorak lại ngần ngại. – Vâng. – Ông bình thản nói. – Toby vừa mới gọi điện cho tôi ngày hôm qua.

- Bà ta có gọi điện cho ông à? Ông và bà vẫn còn tiếp xúc với nhau?

- Tại sao không? Hiện giờ bà ta đang cần có một người bạn, Roy.

- Có thể có việc truy cứu trách nhiệm hình sự. Alpren nói nó giống như việc hành hạ người lớn tuổi. Bà vú đổ lỗi cho bác sĩ Harper. Bác sĩ Harper đổ lỗi cho bà vú.

Dvorak cúi đầu nhìn lại vào trong kính hiển vi. – Bà mẹ có chứng xuất huyết trong não. Điều đó không cần phải nhất thiết do một việc đối xử tệ bạc sinh ra. Nó không làm cho ai trong họ bị ghép vào tội đánh đập bà già.

- Nhưng có những vết bầm trên đùi.

- Những người lớn tuổi đôi lúc tự mình có những vết tím bầm. Họ nhìn thấy không rõ. Họ va vào bàn ăn.

Sheehan càu nhàu. – Ông có chắc ông đang hết cố sức để bảo vệ cho bà ta.

- Tôi chỉ nêu lên những khía cạnh có lợi trong việc nghi ngờ.

- Nhưng bà ta sai về việc cái gọi là cơn dịch bệnh?

- Vâng, bà ta sai về chuyện đó. Vướng bệnh CJD không giống như vướng bệnh cảm. Nó chỉ lây truyền theo một vài con đường đặc biệt.

- Giống như ăn phải thịt bò điên?

- Đàn gia súc Hoa Kỳ không có mắc bệnh bò điên.

- Nhưng ở đây người ta có thể vướng với các phiên bản người.

- Bệnh Creutzfeldt-Jakob chỉ xảy đến với một trong số một triệu người, nếu cơ thể không có bị phơi trần ra một cách rõ ràng.

Cả hai đều nhìn lên vào cái đối tượng được Sheehan yêu mến đang đi õng ẹo vào phòng thí nghiệm, nhoẻn miệng cười với họ, và cúi người lên trên mẫu vật nhỏ được đông lạnh. Sheehan nhìn chăm chú, sững sờ bởi cái dáng dấp khêu gợi nhìn từ phía sau. Chỉ khi Lisa đứng thẳng người lên và đi ra trở lại Sheehan hình như mới có thể hít vào được một hơi thở.

- Điều ấy có tự nhiên không? – Ông ta nói thì thầm.

- Cái gì tự nhiên?

- Mái tóc ấy. Tóc cô ta có vàng thực sự không?

- Tôi thực sự không biết. – Dvorak nói, và ông tập trung nhìn lại vào bản vật dưới kính hiển vi.

- Có cách để tìm ra được việc đó, ông biết không? – Sheehan nói.

- Hỏi cô ta?

- Ông kiểm tra mớ tóc không ai thấy.

Dvorak ngả người ra sau và gỡ mắt kiếng ra. – Anh còn gì để hỏi tôi không Roy?

- Ồ, ồ, vâng. Tôi đã có nghe nói đến về các con virút đó, và tôi cũng có nghe nói về các loại vi khuẩn. Nhưng các tác nhân prôtêin gây bệnh là cái quái quỷ gì?

Nhẫn nhịn, Dvorak tắt kính hiển vi.

- Tác nhân prôtêin gây bệnh… – Ông ta nói. – Không phải là cái chúng ta thông thường gọi như một vật thể sống. Không giống như virút, nó chẳng có DNA lẫn RNA. Nói cách khác, nó không có nguyên liệu để truyền giống – hay những gì chúng nghĩ đó là nguyên liệu của sự truyền giống. Nó là một tế bào prôtêin bất bình thường. Nó có thể biến đổi prôtêin chủ thành một hình thể bất bình thường.

- Nhưng người ta không thể bị lây bệnh đó như một bệnh cúm bình thường.

- Không, nó chỉ xâm nhập vào qua các mô bị bóc trần ra, như cấy não hay dây cột sống. Hay bằng cách rút trích từ các mô thần kinh, giống như hormone tăng trưởng. Thí dụ, anh có thể bị vướng bệnh qua điện cực não bị nhiễm trùng.

- Những người dân Anh mắc bệnh đó qua việc ăn thịt bò.

- Đúng, người ta có thể bị nhiễm bệnh qua việc ăn thịt bị nhiễm trùng. Đó là vì sao những kẻ chuyên ăn thịt người bị mắc bệnh đó.

Sheehan trợn mắt lên.

- Bây giờ việc này đã trở nên lý thú. Thế còn những kẻ ăn thịt người là giống gì vậy?

- Roy, chuyện này hoàn toàn không thích hợp.

- Không, tôi muốn nghe chuyện đó. Kẻ ăn thịt người là cái giống gì vậy?

Dvorak thở dài.

- Còn tồn tại một vài làng tại vùng Tân Guinea nơi việc ăn thịt người còn là một phần lễ nghi thiêng liêng. Những người duy nhất vướng bệnh CJD là phụ nữ và trẻ em.

- Chỉ có phụ nữ và trẻ em không thôi sao?

- Đàn ông đã giành những miếng thịt được tuyển lựa – thịt của cái xác: cơ bắp. Phụ nữ và trẻ em phải bằng lòng với những phần bị người khác chê: bộ óc. – Ông nhìn thấy có sự kinh tởm trên nét mặt của Sheehan, nhưng gã cớm chỉ cúi sát người vào hơn. Một cách nào đó, gã giống như một kẻ ăn thịt người, thèm muốn vồ lấy những mẩu tin hấp dẫn nhất.

- Vậy ăn óc người sẽ gây ra bệnh đó. – Sheehan nói.

- Một bộ óc bị nhiễm bệnh.

- Có thể nói người ta bị nhiễm bệnh ấy duy chỉ bằng cách nhìn nó?

- Không, nó là một miêu tả đặc trưng cực kỳ nhỏ. Và đây là một câu chuyện ngu ngốc.

- Đây là một thành phố lớn, thưa bác sĩ. Những việc cặn bã khó hiểu thường hay xảy ra. Chúng tôi đã nhận được những báo cáo về ma cà rồng, người sói.

- Những người nghĩ họ là người sói.

- Ai biết được? Những tà giáo điên khùng ngày nay hằng ngày đều có mặt.

- Tôi khó mà nghĩ được có một vài nhóm giáo phái ăn thịt người nào tại Brant Hill.

Sheehan nhìn chiếc máy nhắn tin của mình khi nó vừa báo tin xong.

- Xin lỗi. – Ông ta nói và đi ra để gọi điện thoại.

Bây giờ cuối cùng tôi có thể làm xong được một vài việc, Dvorak nghĩ.

Một lát sau, dầu vậy, Sheehan quay trở lại.

- Tôi đang đi tới cuối khu Bắc. Nghĩ ông nên đến đó để xem cái đó.

- Chuyện gì thế? Một vụ giết người à?

- Không chắc lắm. – Sheehan ngưng lại. – Người ta cũng không chắc đó là một con người.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.