Họ ngồi sát bên nhau, khăn quàng quấn quanh cổ, trên băng ghế công viên ăn những miếng bánh pizza còn bốc khói, lấy từ hộp bánh mua ở quán bán thức ăn nhanh. Phần trên của bánh phủ sốt đậu phộng với thịt gà Thái – sự lựa chọn đáng ngạc nhiên đầu tiên của cả hai người. – Tư tưởng lớn thường gặp nhau. – Dvorak cười nói, trong lúc họ đi cạnh nhau dưới hàng cây trụi lá đến bên chiếc băng ghế cạnh bờ hồ. Mặc dầu trời gió lạnh, mặt trời vẫn chiếu xuống từ bầu trời sáng trong.
Đây không phải cùng là một người đàn ông, Toby nghĩ, nhìn vào mặt Dvorak, tóc ông ta rối bung, gương mặt đỏ hồng vì trời lạnh. Mang ông ra khỏi tòa nhà buồn bã, xa khỏi mấy cái xác chết của ông ta, và ông trở thành một người hoàn toàn khác. Ai đó với nụ cười trong ánh mắt. Bà tự hỏi liệu bà cũng trông khác thường lệ hay không. Gió thổi tóc bà bay tứ phía, và bà làm bẩn hai bàn tay với những chiếc bánh pizza, nhưng ngay lúc đó bà cảm thấy mình quyến rũ hơn bao giờ hết. Có lẽ vì cách ông ta nhìn bà. Uy lực lớn nhất của một người đẹp, bà nghĩ, là được người đàn ông mơ ước mỉm cười với mình.
Bà ngước mặt nhìn lên, thưởng thức cái ánh sáng của ban ngày.
- Tôi gần như quên hẳn cái cảm giác thích được cảm nhận ánh nắng mặt trời.
- Chắc đã lâu lắm rồi bà không được nhìn thấy nó?
- Tôi có cảm giác như đã là nhiều tuần nay rồi. Đầu tiên trời mưa dầm suốt ngày. Và rồi một vài ngày hiếm hoi trời có nắng, tôi lại ngủ vùi.
- Vậy tại sao bà lại chọn ca trực đêm, dẫu sao…
Bà cắn hết miếng bánh pizza cuối cùng và khó chịu chùi lớp sốt trên hai tay.
- Ban đầu đó không phải là một sự lựa chọn, thật sự. Khi tôi hoàn tất thời kỳ học nội trú tại phòng cấp cứu, đó là khoảng thời gian duy nhất tôi có thể thực tập tại Springer. Ban đầu, nó có rất nhiều ý nghĩa. Phòng cấp cứu trở nên yên tịnh sau lúc nửa đêm, và đôi khi tôi cũng xoay xở được có vài giờ để ngủ. Rồi tôi về nhà, ngủ một giấc dài, và vui đùa trong thời gian còn lại trong ngày. – Bà lắc đầu khi nhớ lại việc ấy.
- Đó là mười năm về trước. Khi mình ở trong cái lứa tuổi hai mươi, mình có thể lướt qua được những ngày thiếu ngủ.
- Tuổi trung niên là vậy.
- Tuổi trung niên? Nói cho chính mình, kỳ lạ.
Ông ta cười, mắt ông nheo lại dưới ánh nắng mặt trời. – Vậy bây giờ là mười năm sau đó và trong bà là một phụ nữ già nua, cái gì? Ở vào độ tuổi ba mươi? Vâng, bà vẫn còn làm việc ở ca ba.
- Nó trở nên khá thoải mái, sau một thời gian. Làm việc chung với cùng những người y tá. Những người tôi có thể tin tưởng được. – Bà thở dài. – Rồi bệnh Alzheimer của mẹ tôi trở nên tệ hại hơn. Và nó hình như quan trọng hơn đối với tôi, phải ở tại nhà suốt ngày. Làm những công việc cho bà. Vì vậy, bây giờ tôi phải mướn người đến ngủ tại nhà tôi vào ban đêm. Và rồi tôi trở về nhà buổi sáng sau giờ làm việc và nhận lại công việc.
- Nghe như bà phải đốt cây đèn cầy ở cả hai phía.
Bà nhún vai.
- Không có nhiều sự lựa chọn, phải vậy không? Thực sự, tôi cũng may mắn. Ít nhất tôi cũng có đủ khả năng để mướn người giúp việc và tiếp tục làm việc, không giống như nhiều người đàn bà khác. Và mẹ tôi – ngay cả khi bà trở nên bực bội nhất – bà không bao giờ không còn là… – Bà ngừng lại, tìm một từ để diễn tả cái bản chất của Ellen. – Dễ thương, – bà ta nói, – Mẹ tôi lúc nào cũng dễ thương.
Ánh mắt của họ gặp nhau. Bà rùng mình khi một cơn gió lạnh như cắt thổi ngang trên mặt hồ và rung các nhánh cây trụi lá phía trên đầu.
- Tôi có cảm giác bà rất giống mẹ bà. – Ông ta nói.
- Dễ thương? Không. Tôi mong muốn được như thế. – Bà nhìn mặt hồ nước gợn sóng lăn tăn. – Tôi nghĩ tôi quá nôn nóng. Quá sôi nổi để có thể trở nên dễ thương.
- Đúng, bà là một con người sôi nổi, bác sĩ Harper. Tôi biết điều đó qua cuộc nói chuyện đầu tiên của chúng ta. Và tôi có thể thấy mọi cảm xúc đang hiện rõ trên gương mặt của bà.
- Rùng rợn, có phải không?
- Có lẽ như thế tốt hơn cho sức khỏe của bà. Ít ra bà cũng giải tỏa được hết các tâm trạng của bà. Thật tình, tôi có thể dùng được một vài sự sôi nổi của bà.
Bà đồng ý, buồn bã. – Tôi có thể dùng một vài sự dè dặt của ông.
Miếng bánh pizza cuối cùng đã biến mất. Họ quăng cái hộp vào thùng rác. Dvorak hình như không nhận thấy cái lạnh; ông ta cử động thoải mái, nhẹ nhàng duỗi tay ra, áo khoác ông không có cài nút, chiếc khăn quàng cổ kéo dài ra như một suy nghĩ muộn màng trên hai vai ông.
- Tôi không nghĩ tôi đã từng gặp một bác sĩ bệnh lý nào không bảo thủ. – Bà ta nói. – Các ông chắc ai cũng chơi bài poker giỏi lắm phải không?
- Có nghĩa là, tất cả chúng tôi đều ở bên bờ của sự hôn mê?
- Tốt, những người tôi biết hình như quá im lặng. Nhưng cũng có đủ trình độ như thể họ biết hết các câu trả lời.
- Chúng tôi là như thế.
Bà nhìn vào bộ mặt ngây ra bất động của ông ta và cười.
- Đó là một cử chỉ tốt, Dan à. Ông đã thuyết phục được tôi.
- Hiện giờ, họ dạy cho bà biết điều đó trong thời kỳ nội trú tại khoa bệnh lý. Làm sao tỏ ra thông minh. Những người thua cuộc sẽ trở thành các phẫu thuật viên.
Bà ta ngả đầu ra sau và cười to lên.
- Đó là sự thật, dầu vậy, những gì bà nói… – Ông ta chấp nhận. – Những người ít nói sẽ vào khoa bệnh lý học. Nó lôi cuốn những người muốn làm việc dưới các tầng hầm. Những người cảm thấy dễ chịu khi nhìn vào bên trong kính hiển vi hơn là nói chuyện với những người khác.
- Điều đó có đúng với ông không?
- Phải nói rằng có. Tôi không lão luyện lắm với người khác. Có lẽ điều đó có thể cắt nghĩa sự ly dị của tôi.
Họ dạo bước trong im lặng một lát. Gió đã kéo về vài cụm mây trên đỉnh đầu, và họ đi qua những vùng lúc có lúc không bóng râm rồi ánh sáng mặt trời.
- Bà ta cũng là bác sĩ à? – Toby hỏi.
- Một nhà bệnh lý học. Rất sáng chói, nhưng cũng rất bảo thủ. Tôi cũng không nhận ra ngay cả việc có những gì không đúng giữa chúng tôi. Không, mãi cho đến khi bà ta từ giã tôi. Tôi nghĩ điều đó chứng tỏ chúng tôi cả hai đều là những người chơi bài poker khá giỏi.
- Điều đó không tỏ ra hữu hiệu lắm trong hôn nhân, tôi nghĩ.
- Không, nó không có. – Ông chợt dừng lại và nhìn xuống thắt lưng. – Ai đó đã gửi tin nhắn cho tôi. – Ông ta nói, cau mày nhìn vào màn hình máy nhắn tin.
- Có một buồng điện thoại công cộng ở đằng kia.
Khi Dvorak gọi điện thoại, Toby đứng phía bên ngoài buồng điện thoại, hai mắt nhắm lại trong khi nuốt vào trong chốc lát ánh nắng mặt trời đang chiếu qua những đám mây trôi. Một thoáng hạnh phúc trong việc mình đang sống. Bà chỉ lơ đễnh nghe cuộc nói chuyện của Dvorak. Chỉ khi bà nghe hai chữ Brant Hill bà mới đột nhiên quay lại và nhìn ông ta xuyên qua màn kính Plexiglas.
Ông ta gác máy và đi ra khỏi buồng điện thoại.
- Cái gì? – Bà ta nói. – Đó là chuyện về Robbie, phải vậy không?
Ông ta gật đầu. – Đó là thanh tra Sheehan. Ông ta ở tại bệnh viện Wicklin, phỏng vấn các nhân viên ở đó. Họ bảo với ông bác sĩ Brace đã đến đó tối ngày hôm qua. Ông ta đã đến phòng lưu trữ hồ sơ và bệnh lý học, hỏi về một hồ sơ cũ của một cư dân ở Brant Hill. Một người đàn ông tên Stanley Mackie.
Bà ta lắc đầu.
- Tôi chưa bao giờ nghe cái tên đó.
- Theo bệnh viện Wicklin, Mackie chết vào tháng Ba năm ngoái vì vết thương trên đầu khi té lầu. Những gì Sheehan tìm thấy có ý nghĩa là việc chẩn đoán khi thực hiện phẫu thuật tử thi. Một chứng bệnh ông ta nhớ đã nghe nhắc đến vào tối hôm qua.
Phía trên, mặt trời đang chui vào một đám mây. Trong lúc đột nhiên trời trở nên âm u đó, gương mặt của Dvorak trở nên xám xịt. Xa cách.
- Đó là bệnh Creutzfeldt-Jakob.
Từ cửa sổ phòng họp ở tầng hai mươi, Carl Wallenberg có thể nhìn thấy mái vòm được trang trí lộng lẫy của Tòa Nhà Tiểu Bang Boston cũ, và phía sau đó, những tàn cây của Nhà Chung, với các nhánh cây xương xẩu của chúng dưới bầu trời xanh trong. Vậy đó là cái nhìn lý thú nhất, ông ta nghĩ. Trong lúc những người còn lại trong chúng ta làm công việc thật sự phía bên ngoài Newton, giữ cho các khách hàng của Brant Hill sống mạnh khỏe, Kenneth Foley và các nhân viên kế toán của ông ta ngồi trong cái văn phòng lộng lẫy này và giữ cho đồng tiền của Brant Hill được sống mạnh khỏe. Và phát triển nhảy vọt. Dòng vô tính Armani của Foley, Wallenberg nghĩ, nhìn vào các người khác đang ngồi chung quanh bàn. Wallenberg nhớ tên và chức vụ của họ một cách mơ hồ. Người đàn ông mặc đồ sọc xanh là phó chủ tịch thứ nhất; người phụ nữ tóc đỏ làm bộ làm tịch là viên chức tài chánh. Ngoại trừ Wallenberg và Russ Hardaway, luật sư tổ hợp, đây là một buổi họp của kẻ trục lợi bằng bút chì đáng biểu dương.
Một nhân viên thư ký mang vào một bình cà phê, duyên dáng rót vào năm chiếc tách xương kiểu Trung Hoa, và đặt những chiếc tách lên bàn, cùng với bát thủy tinh đường và kem. Không có những bao đường bẩn thỉu trong cuộc họp này. Cô ta dừng lại, chờ đợi những hướng dẫn thêm của Foley. Không có gì hết. Năm người ngồi tại bàn chờ đến khi cô thư ký ra khỏi, khép cửa phía sau lưng cô ta lại.
Rồi Kenneth Foley, trưởng phòng điều hành Brant Hill lên tiếng.
- Sáng ngày hôm nay, tôi nhận thêm một cuộc gọi điện thoại khác của bác sĩ Harper. Một lần nữa, bà nhắc nhở tôi rằng Brant Hill không hoàn tất nhiệm vụ. Rằng có thể sẽ có thêm nhiều bệnh nhân khác của chúng ta sẽ mắc bệnh. Điều này có thể trở thành nghiêm trọng hơn tôi nghĩ. – ông nhìn quanh bàn, và ánh mắt ông dừng lại chỗ Wallenberg. – Carl, ông bảo đảm với tôi là vấn đề này đã được giải quyết.
- Nó đã được giải quyết. – Wallenberg nói. – Tôi đã thảo luận điều đó với bác sĩ Dvorak. Và tôi đã tiếp xúc với những người có trách nhiệm của phòng Sức khỏe Cộng đồng. Chúng tôi tất cả đồng ý với nhau rằng chẳng có còn lý do gì nữa để báo động. Những tiện nghi nhà ăn của chúng ta hoàn toàn đáp ứng với các quy định. Đường cung cấp nước của chúng ta đến trực tiếp từ đường ống nước của thành phố. Và tất cả các cuộc tiêm chích hormone, mọi người đều bị kích động – chúng ta có tài liệu để chứng tỏ chúng là những lọ thuốc mới xuất xưởng. Tuyệt đối an toàn. Một lô “Chứng cứ thống kê” là thuật ngữ khoa học dành cho nó.
- Vậy ông có chắc là cả phòng Sức khỏe Cộng đồng và phòng Thanh tra Y khoa đều hài lòng với những điều đó?
- Vâng. Họ đã đồng ý không phơi bày nó ra công khai bởi vì nó không phải là nguyên nhân của sự báo động.
- Bây giờ bác sĩ Harper biết về chuyện đó. Chúng tôi cần được biết phải trả lời như thế nào với các câu hỏi của bà ta. Bởi vì nếu bà ta biết về chuyện đó, công chúng chẳng bao lâu nữa cũng sẽ biết chuyện đó.
- Đã có hỏi han gì với giới báo chí chưa? – Hardaway hỏi.
- Tới bây giờ thì chưa. Nhưng có thể có những sự chú ý không mong muốn được hướng vào đường lối của chúng ta. – Foley lại tập trung nhìn về phía Wallenberg. – Vậy nói lại cho chúng tôi biết, Carl, rằng chúng tôi không có gì để phải lo nghĩ về căn bệnh ấy.
- Ông có điều gì phải lo ngại về chuyện đó. – Wallenberg nói. – Tôi đang nói với ông, hai trường hợp này chẳng có gì liên quan với nhau. Chỉ là một sự trùng hợp.
- Nếu có thêm trường hợp nữa xảy ra, hình như sẽ không còn là sự trùng hợp. – Hardaway nói. – Nó sẽ trở thành một thảm họa trong vấn đề giao tiếp với quần chúng, bởi vì nó sẽ giống như chúng ta không lo lắng với việc theo đuổi vấn đề.
- Đó là lý do tại sao những cuộc gọi của bác sĩ Harper làm chúng tôi lo lắng. – Foley nói. – Về cơ bản, bà báo cho chúng ta biết là bà đã biết. Và rằng bà ta đang coi chừng chúng ta.
Hardaway nói:
- Chuyện này làm cho nó nghe có vẻ như một lời đe dọa.
- Đó là một lời đe dọa. – Viên chức tài chánh nói. – Các cổ phần của chúng ta đã tăng thêm được ba điểm sáng ngày hôm nay. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu các nhà đầu tư biết được rằng các cư dân của chúng ta đang chết – và chúng ta chẳng làm gì để ngăn nó lại?
- Nhưng chẳng có gì để ngăn lại. – Wallenberg nói. – Đây chỉ là một tinh thần cuồng chiến, không có cơ sở nào thực tế.
- Bác sĩ Harper nghe có vẻ hoàn toàn có lý đối với tôi. – Foley nói.
Wallenberg khịt mũi. – Đó là vấn đề. Bà ta nghe có vẻ có lý, ngay cả khi bà ta chẳng có lý.
- Bà ta theo đuổi chuyện gì, dầu sao chăng nữa? – Viên chức tài chánh hỏi. – Tiền bạc, sự nổi tiếng? Phải có một động lực nào đó được chúng ta đưa ra bàn luận ở đây. Ông có che giấu gì về chuyện đó khi sáng nay ông nói chuyện với bà ta hay không, Ken?
Foley nói, bình thản:
- Tôi nghĩ đó thật sự là vì bác sĩ Brace. Và cái chết bất hạnh của ông ta.
Lúc nhắc đến tên Robbie Brace, mọi người đều im lặng trong giây lát và nhìn xuống bàn. Không ai muốn nhắc đến cái chết.
- Bà ta và bác sĩ Brace là những người có quen biết với nhau. – Foley nói.
- Có thể còn hơn cả sự quen biết. – Wallenberg nói thêm với một giọng kinh tởm.
- Quan hệ của họ là gì đi nữa… – Foley nói. – Cái chết của bác sĩ Brace đã làm cho bà bối rối đủ để có thể nêu lên các câu hỏi đó. Và hình như bà ta biết bên trong công việc điều tra về cái chết của bác sĩ Mackie. Vì lý do bà đã biết về sự chẩn đoán cho bác sĩ Mackie. Bà ta biết ông sống ở Brant Hill. Không có chuyện gì trong đó được thông báo cho công chúng.
- Tôi biết bằng cách nào bà ta đã tìm ra được chuyện đó. – Wallenberg nói. – Phòng điều tra Y khoa. Bà ta có ăn trưa với bác sĩ Dvorak.
- Ông nghe được tin ấy ở đâu?
- Tôi nghe đồn.
- Suỵt – Viên chức tài chánh nói. Để chuyện đó lại cho người đàn bà duy nhất trong nhóm phát biểu ra ba chữ đó. – Rồi bà ta có tên và sự kiện bà ta có thể để rò rỉ. Quá nhiều cho việc được thêm ba điểm.
Foley nghiêng người tới trước, ông ta nhìn nghiêm khắc vào Wallenberg. – Carl, ông là giám đốc y khoa. Cho đến bây giờ chúng tôi đã chiều theo những sự đánh giá của ông. Nhưng nếu ông sai, nếu có thêm một bệnh nhân nữa chết vì chứng bệnh này, việc ấy sẽ giết chết sự phát triển của chúng ta. Mẹ kiếp, nó có thể làm đổ sụp hết những gì chúng ta đã làm.
Wallenberg phải cố nén lại giọng bực dọc của mình. Ông ta xoay xở để nói thật bình thản và thật tự tin. – Tôi đã nói điều này lần thứ ba. Tôi sẽ nói mười hai lần nữa nếu tôi buộc phải làm như thế. Đây không phải là một dịch bệnh. Chứng bệnh này sẽ không lây sang bất kỳ cư dân nào khác của chúng ta. Nếu nó xảy ra, tôi chuyển giao tất cả quyền mua bán cổ phần phải gió của tôi.
- Ông có chắc không?
- Tôi chắc chắn điều đó.
Foley ngả người ra, ánh mắt khuây khỏa.
- Vậy tất cả những gì chúng ta lo lắng. – Viên chức tài chánh nói. – Là bác sĩ Harper lớn mồm ấy. Rủi thay, ả có thể gây rất nhiều thiệt hại cho chúng ta, ngay cả những gì bà nói không có việc nào chứng minh được.
Không ai nói lời nào lúc họ xem xét những sự chọn lựa.
Wallenberg nói:
- Tôi nghĩ chúng ta chỉ cần quên, không biết bà ta. Không nhận những cuộc gọi điện thoại của bà ta, không cho bà ta bất cứ sự thông qua nào. Cuối cùng bà sẽ tự làm hại đến cái uy tín của bà.
- Trong lúc ấy, bà ta động chạm đến chúng ta. – Viên chức tài chánh nói. – Có áp lực nào… chúng ta có thể dẫn đến tình trạng ăn thua hay không? Nghề nghiệp của bà ta, lấy thí dụ. Tôi nghĩ ban giám đốc bệnh viện Springer bị đẩy tới việc phải kết thúc.
- Họ đã cố… – Wallenberg nói. – Nhưng trưởng phòng cấp cứu đã thúc gót giày của ông ta vào, và họ đã tháo lui. Tạm thời, ít nhất.
- Còn bạn của ông thì sao, ông bác sĩ phẫu thuật? Tôi nghĩ ông ta đã gút lại vấn đề kết thúc cho bà ta rồi.
Wallenberg lắc đầu.
- Bác sĩ Carey giống như bất cứ phẫu thuật viên khác mà tôi quen biết. Quá sức cả tin.
Viên chức tài chánh thở dài nôn nóng. – Được rồi, vậy chúng ta phải xử bà ta như thế nào?
Foley nhìn Wallenberg.
- Có lẽ Carl đã nói đúng. – Ông ta nói. – Đừng nên làm gì hết cả. Bà đã đang phải chiến đấu để giữ lại chỗ làm của mình, và tôi nghĩ bà ta sẽ thua cuộc chiến đấu này. Chúng ta sẽ để cho bà ta tự hủy diệt.
- Có thể, với một ít sự giúp đỡ? – Viên chức tài chánh nhẹ nhàng gợi ý.
- Tôi nghĩ việc ấy không cần thiết. – Wallenberg nói. – Hãy tin tôi, Toby Harper chính là kẻ thù tệ hại nhất của bà ta.
* * *
Đứng phía bên kia hố huyệt mới đào, Toby nhận ra ông ta, đầu ông ta hơi cúi xuống, nhìn lên nắp chiếc quan tài. Quan tài của Robbie. Ngay cả không có chiếc áo khoác ngoài trắng, bác sĩ Wallenberg trông chỗ nào cũng thấy sự thương xót và lòng ngoan đạo. Tư tưởng quỷ quái nào đang được ông che giấu trong đầu? Toby tự hỏi. Cái nhóm nhỏ bác sĩ và nhân viên quản trị đến từ Brant Hill hình như tất cả đều mang cùng một cảm xúc, như thể cùng mang những chiếc mặt nạ đau buồn. Ai trong số họ thật sự là bạn của Robbie? Bà ta không thể nói được khi nhìn vào gương mặt họ.
Wallenberg hình như cảm thấy mình đang bị theo dõi, và ông ta ngẩng đầu lên và nhìn về phía Toby. Trong một lát, họ nhìn vào nhau. Rồi ông ta quay nhìn sang chỗ khác.
Một cơn gió lạnh quét những xác lá vàng rơi chất đống trên mặt đất xuống hố. Con gái Robbie bắt đầu kêu khóc trong tay Greta, không phải tiếng khóc đau buồn, nhưng thất vọng vì bị giam hãm quá lâu giữa đám người lớn. Greta đặt con gái xuống, và con bé chạy đi nhanh như tia chớp, cười khúc khích khi nó chạy len lỏi qua khu rừng của những cái chân người lớn.
Ông mục sư không thể đua tranh với một đứa bé đang cười như nắc nẻ. Với một cái nhìn chịu đựng, ông rút ngắn những lời nói cuối cùng và đóng cuốn Thánh kinh lại. Trong lúc những người đi đưa đám tang xếp hàng lần lượt đi về phía người góa phụ, Toby không còn thấy Wallenberg đâu, chỉ khi bà đi vòng sang phía bên kia cái huyệt bà mới nhìn thấy ông ta đi về phía những chiếc xe đang đậu.
Bà đi theo ông ta. Bà phải gọi tên ông ta hai lần trước khi ông ta chịu đứng và quay lại nhìn về phía bà.
- Tôi cố tìm cách tiếp xúc với ông gần cả tuần nay. – Bà ta nói. – Cô thư ký của ông không bao giờ nối máy cho tôi nói chuyện với ông.
- Tôi bận khá nhiều việc.
- Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện được không?
- Không phải lúc, thưa bác sĩ Harper.
- Thế thì lúc nào là phải lúc?
Ông ta không trả lời. Thay vào đó ông ta quay lại và bỏ đi luôn.
Bà đi theo ông ta. – Brant Hill đã có hai trường hợp hồ sơ về bệnh Creutzfeldt-Jakob. – Bà ta nói. – Angus Parmenter và Stanley Mackie.
- Bác sĩ Mackie chết vì bị té lầu.
- Ông ta cũng có bệnh CJD. Đó có lẽ tại sao ông đã nhảy qua cánh cửa sổ đầu tiên đó.
- Chúng ta đang nói về một bệnh không thể chữa được. Tôi có được cho phép có thể lơ đễnh với việc đó được hay không?
- Hai trường hợp trong một năm.
- Con số thống kê. Đây là một cơ sở có nhiều cư dân, bác sĩ Harper. Người ta có thể mong đợi nhiều trường hợp như thế trong một vùng Boston rộng lớn hơn. Cả hai người ngẫu nhiên cùng sinh sống ở chỗ lân cận với nhau.
- Chuyện gì, nếu đó là một sự căng thẳng hơn về sự truyền nhiễm của chứng bệnh? Ông có thể có nhiều trường hợp mới ủ bệnh hơn ngay lúc này tại Brant Hill.
Ông ta quay lại về phía bà, nét mặt ông ta thù địch đến nỗi bà phải lùi về sau một bước. – Nghe tôi nói nè, bác sĩ Harper. Người ta mua chỗ ở tại Brant Hill vì họ muốn có một cuộc sống không lo nghĩ, không sợ hãi. Họ đã làm việc vất vả cả đời, và họ xứng đáng với sự xa xỉ. Họ có khả năng chi trả cho các việc đó. Họ biết họ sẽ có được sự chăm sóc y tế tốt nhất. Họ không cần phải nghe một lý thuyết mất quân bình nào về việc có một chứng bệnh não chết người nào trong thực phẩm của họ.
- Nếu đó là tất cả những gì ông quan tâm đến? Các bệnh nhân của ông không phải bận lòng về bất cứ chuyện gì?
- Không phải bận lòng về bất cứ chuyện gì là những gì họ trả tiền để có được. Nếu họ không còn tin tưởng chúng tôi, họ sẽ bắt đầu cất đồ vào va li và bỏ đi. Điều đó sẽ biến Brant Hill thành một thành phố ma.
- Tôi không cố làm đổ sụp Brant Hill. Tôi chỉ nghĩ ông nên giám sát các triệu chứng nơi các cư dân của ông.
- Hãy nghĩ đến nỗi kinh hoàng điều đó sẽ gây ra. Thực phẩm chúng tôi an toàn. Hormone chúng tôi sử dụng do các công ty dược phẩm nổi tiếng cung cấp. Ngay cả phòng Sức khỏe Cộng đồng cũng đồng ý không có lý do gì để giám sát các triệu chứng. Vậy dừng lại việc làm cho các cư dân của chúng tôi lo sợ, bác sĩ Harper. Hay có ngày bà sẽ nghe có tiếng luật sư gõ cửa nhà bà. – Ông ta quay lại và bắt đầu bỏ đi.
- Còn việc Robbie Brace thì sao? – Bà nói buột ra.
- Chuyện gì về ông ta?
- Tôi thấy việc ông ta bị giết ngay sau khi ông biết được sự chẩn đoán về Mackie, rất rắc rối. – Đến đây, bà đã nói ra điều ấy. Bà đã đi thẳng ngay đến vấn đề và trong giọng nói của bà có sự nghi ngờ, và bà hoàn toàn mong đợi Wallenberg sẽ chửi đáp trả lại để tự vệ.
Thay vào đó, ông quay lại và nhìn về phía bà với một nụ cười điềm tĩnh kỳ lạ.
- Vâng, tôi nghe bà đã đẩy cái góc độ của câu chuyện ấy về cho cảnh sát. Nhưng họ đã bỏ qua cái lý lẽ ấy vì họ không tìm thấy bất cứ bằng chứng gì về bất cứ mối liên kết nào với chuyện đó. – Ông ta dừng lại. – Nhân đó, họ đã hỏi tôi một số câu hỏi về bà.
- Cảnh sát? Câu hỏi gì?
- Liệu tôi có biết về bất cứ mối quan hệ nào giữa bà và bác sĩ Brace? Tôi có biết việc ông ta đã mang bà vào trong dưỡng đường của tôi vào lúc rất khuya hay không? – Nụ cười trở nên sâu hơn cho đến khi nó biến thành tiếng gầm gừ. – Tôi thấy việc ấy hấp dẫn, sự lôi kéo tình dục của phụ nữ các bà với các người đàn ông da đen.
Cằm Toby đưa lên vì sự giận dữ đột nhiên đến. Bà tiến về phía ông ta, sự phẫn nộ đã làm bà lao thẳng tới trước.
- Mẹ kiếp! Ông không có quyền nói như thế đối với anh ta.
- Mọi việc có ổn không, Carl! – Có người nói.
Toby quay ngoắt người lại nhìn thấy một người đàn ông, cao và gần như hói đầu hoàn toàn, đứng gần đó. Ông ta cũng là người đàn ông ăn mặc đàng hoàng lịch sự, đứng cạnh Wallenberg trong suốt lúc cử hành tang lễ. Ông ta nhìn bà với chút ít lo lắng, và bà nhận ra mặt bà hừng hực lửa giận, hai bàn tay nắm chặt lại thành hai quả đấm.
- Tôi không thể nào không nghe lỏm được. – Gã nói. – Ông có muốn tôi gọi người tới không Carl?
- Không có vấn đề gì ở đây cả, Gideon. Bác sĩ Harper chỉ hơi cáu lên một chút. – Lại nụ cười mãn nguyện, xấu xa. – Quẫn trí vì cái chết của Robbie.
Mày là thằng đểu, Toby nghĩ.
- Chúng ta có một cuộc họp ban giám đốc trong nửa giờ nữa. – Gã đàn ông hói đầu nói.
- Tôi nhớ. – Wallenberg nhìn Toby, và trong ánh mắt hắn bà thấy sáng lên niềm vui chiến thắng. Hắn đã đẩy bà sát bến, đã làm cho bà mất bình tĩnh, và gã đàn ông Gideon đã chứng kiến điều đó. Wallenberg là người duy nhất nắm được quyền kiểm soát, không phải bà, và hắn đã thể hiện sự kiện đó qua nụ cười của hắn.
- Hẹn gặp lại ông tại buổi họp. – Gã hói đầu nói. Và nhìn Toby thêm một lần cuối quan tâm, hắn bỏ đi.
- Tôi nghĩ không còn gì nữa để thảo luận. – Wallenberg nói và hắn bắt đầu bỏ đi.
- Chỉ đến khi nào trường hợp bệnh CJD kế xuất hiện. – Bà ta nói.
Hắn quay lại và nhìn bà lần cuối tội nghiệp. – Bác sĩ Harper, tôi có thể cho bà vài lời khuyến cáo được không?
- Khuyến cáo nào?
- Tìm một cuộc sống.
Tôi đã có một cuộc sống, Toby nghĩ lúc bà giận dữ uống cà phê trong phòng nhân viên tại phòng cấp cứu. Mẹ kiếp, tôi có một cuộc sống. Có thể đó không phải là cuộc sống bà đã hình dung khi còn là một bác sĩ thực tập, không phải cuộc sống bà đã lựa chọn. Nhưng đôi lúc người ta không thể lựa chọn được cuộc sống cho mình, đôi lúc người ta được trao cho những tình trạng khó khăn. Bổn phận, sự bắt buộc.
Ellen.
Toby uống hết tách cà phê và rót thêm một tách khác, nóng và đen. Nó giống như bỏ thêm chất acid vào trong bao tử bà, nhưng bà tuyệt vọng cần đến chất caffeine. Đám tang của Robbie đã cắt ngang giấc ngủ thường lệ của bà, và bà đã xoay xở để nghỉ được vài giờ trước khi đi làm lại tối hôm qua. Bây giờ đã là sáu giờ sáng, và bà chỉ hoàn toàn hành động theo phản xạ và theo những cảm xúc ban đầu thỉnh thoảng bùng phát lên bên trong bà. Giận dữ. Chán nản. Bà cảm nhận được cả hai vào lúc này, biết rằng ngay khi đã xong phiên trực này, khi cuối cùng bà bước ra khỏi cửa bệnh viện trong một giờ rưỡi nữa, đó sẽ là việc đi đến với một chuỗi trách nhiệm và lo lắng khác.
Tìm một cuộc sống, hắn đã nói. Và đó là cuộc sống đã bị buộc phải đến với bà, cuộc sống đã được đặt lên hai vai của bà.
Tối hôm qua, khi thay quần áo đi làm, bà nhìn vào gương và nhận ra một vài sợi tóc trên đầu bà không còn vàng nữa, chúng đã hóa thành những sợi tóc bạc. Chuyện ấy đã xảy ra khi nào? Bà đã đi từ lãnh địa của tuổi trẻ, vượt qua biên giới, để vào tuổi trung niên lúc nào? Mặc dầu không ai khác có thể nhận ra được những sợi tóc ấy, bà đã nhổ chúng đi, biết rằng rồi chúng sẽ mọc trở lại những sợi tóc bạc. Tế bào biểu bì tạo sắc tố khi chết đi sẽ không được hồi sinh lại. Không còn nguồn sinh lực của tuổi trẻ.
Vào lúc bảy giờ rưỡi, cuối cùng bà đã bước qua cánh cửa của phòng cấp cứu để hít lấy bầu không khí buổi ban mai. Không khí không có mùi cồn và thuốc sát trùng cùng mùi cà phê nhạt nhẽo. Nó trông giống như một ngày hội chợ. Sương đã tan nhiều, làm lộ ra những mảnh trời xanh nhợt nhạt. Nó làm cho bà cảm thấy khá hơn, chỉ qua việc được nhìn thấy cảnh ấy. Bà sẽ có bốn ngày nghỉ tiếp để lấy lại giấc ngủ của bà. Và tháng sau, bà sẽ có hai tuần nghỉ phép theo kế hoạch. Có thể bà sẽ để Ellen lại với Vickie, để làm cho nó trở thành một kỳ nghỉ thật sự. Một khách sạn bên bờ biển. Thức uống ướp lạnh và bãi cát ấm. Có thể có cả việc sống lãng mạn. Đã lâu rồi kể từ khi bà đã ngủ với một người đàn ông. Bà mong nó sẽ diễn ra lại với Dvorak. Bà đã suy nghĩ nhiều về ông lúc sau này, trong cái cách nó có thể mang tới một sự ửng hồng không mong đợi trên hai má bà. Kể từ bữa ăn trưa duy nhất của họ, họ đã nói chuyện với nhau qua điện thoại hai lần, nhưng thời gian biểu trái nghịch của họ đã làm cho họ khó gặp lại được nhau.
Và lần cuối cùng họ nói chuyện với nhau, nghe ông ta đã có vẻ xa cách. Lơ đễnh. Tôi đã xua đuổi ông ta nhanh đến thế sao?
Bà cố đẩy hình ảnh của Dvorak ra khỏi đầu bà. Bà phải quay lại với những suy nghĩ về những người đàn ông trong trí tưởng tượng và nơi vùng nhiệt đới bà sắp đi đến.
Bà đi băng ngang qua bãi đậu xe và bước vào trong xe. Trưa hôm nay tôi sẽ gọi điện thoại cho Vickie, bà nghĩ trong lúc lái xe trở về nhà. Nếu nó không thể hay sẽ không coi chừng mẹ, bà sẽ thuê người đến ở cả tuần. Giá cả thì thây kệ. Đã nhiều năm, Toby đã thành công trong việc để dành tiền cho lúc bà phải hưu trí. Đã đến lúc phải tiêu xài nó, hưởng thụ nó bây giờ.
Bà rẽ xe vào con đường dẫn tới nhà và đột nhiên tim bà đập lên kinh hoàng.
Một chiếc xe cứu thương và một xe cảnh sát đang đậu trước cửa nhà bà.
Trước khi bà có thể rẽ xe vào lối chạy vào nhà, chiếc xe cứu thương đã bật đèn chớp tắt chạy đi và chạy đi thật nhanh. Toby đậu xe lại và chạy nhanh vào nhà.
Có một tên cớm mặc đồng phục đang đứng trong phòng khách nhà bà, ghi chép vào trong sổ tay.
- Chuyện gì đã xảy ra vậy? – Toby nói.
Tên cớm nhìn bà. – Tên bà là gì, thưa bà?
- Đây là nhà tôi. Ông đang làm gì tại đây? Mẹ tôi đâu?
- Họ vừa mới mang bà cụ đến bệnh viện Springer.
- Có phải tai nạn không?
Jane cất tiếng nói.
- Không có tai nạn nào xảy ra.
Toby quay lại nhìn thấy Jane đang đứng ở cửa lối vào nhà bếp.
- Tôi không thể đánh thức bà dậy được. – Jane nói. – Vì vậy, tôi đã gọi xe cứu thương.
- Bà không thể đánh thức được mẹ tôi dậy? Bà không có phản ứng gì cả à?
- Bà ta hình như không thể cử động được. Hay nói được. – Jane và tên cảnh sát nhìn nhau, một cái nhìn Toby không thể diễn dịch được. Chỉ khi đó câu hỏi mới được đưa ra cho bà: Tại sao một tên cảnh sát lại ở trong nhà bà?
Bà đã phung phí thời gian tại đây. Bà quay người lại để bỏ đi, theo chiếc xe cứu thương đến Springer.
- Thưa bà? – Tên cớm nói. – Nếu bà chịu khó chờ đợi, sẽ có người đến nói chuyện với bà…
Toby phớt lờ hắn và đi ra khỏi nhà.
Vào lúc bà đỗ xe vào bãi đậu xe của bệnh viện Springer, bà đã hình dung ra được những chuyện tệ hại nhất. Một cơn đau tim. Một chứng đột quỵ. Ellen hôn mê, và đang được cho thở bằng máy.
Một trong những nhân viên y tá ca ngày ngồi tại bàn làm việc. – Bác sĩ Harper.
- Mẹ tôi đâu? Một chiếc xe cứu thương đã mang bà đến đây.
- Bà ta đang nằm tại phòng số hai. Chúng tôi bây giờ đang ổn định lại cho bà. Chờ một lát, bà khoan hãy vào bên trong đó.
Toby đi thẳng qua bàn giấy và mở cửa vào phòng số hai.
Một đám đông nhân viên y tế đang làm việc chung quanh giường bệnh che Ellen lại không cho nhìn thấy mặt bà. Paul Hawkins đã thực hiện xong việc luồn ống. Một cô y tá đang cầm một chai nước truyền dịch trong tay, một người khác đang bận bịu với các ống máu.
- Chuyện gì đã xảy ra? – Toby nói.
Paul nhìn lên. – Toby, bà có thể đợi ở ngoài một lát?
- Chuyện gì đã xảy ra?
- Bà ta vừa ngừng thở. Nhịp tim bà đập rất chậm, nhưng mạch bà đã có lại.
- Một chứng MI?
- Không nhìn thấy nó trên điện tâm đồ. Chúng tôi đang còn chờ những kết quả của enzyme tim.
- Ổ, Chúa ơi! Ồ, Chúa ơi… – Toby đi về phía giường bệnh và cầm lấy tay mẹ mình. – Mẹ, con đây.
Ellen không mở mắt ra, nhưng tay bà cử động, như thể nó được kéo ra.
- Mẹ, mọi việc rồi sẽ ổn thôi. Họ sẽ chăm sóc mẹ tốt thôi.
Bây giờ bàn tay kia của Ellen bắt đầu cử động, đập lên nệm giường. Một cô y tá nhanh chóng nắm lấy cườm tay Ellen và buộc dây lại chung quanh. Toby không thể nào chịu được cảnh nhìn thấy bàn tay yếu ớt của mẹ bị cột lại và giãy giụa dưới cổ tay áo. – Có cần phải cột chặt như thế không? – Bà gằn giọng. – Cô đã làm bầm cả…
- Dây truyền dịch sẽ bị sút ra.
- Cô đang cắt đường máu lưu thông của mẹ tôi rồi!
- Toby! – Paul nói. – Tôi muốn bà chờ ở phía bên ngoài. Chúng tôi đã kiểm soát được toàn bộ tình hình.
- Mẹ tôi không biết một người nào trong số các vị.
- Bà không để cho chúng tôi hoàn thành công việc. Bà phải rời khỏi chỗ này.
Toby bước lui ra khỏi giường một bước và nhìn thấy tất cả mọi người đều đang nhìn bà. Bà nhận ra Paul đã nói đúng; bà đã cản trở công việc của họ, làm họ trở nên khó khăn trong việc xác định những biện pháp trị liệu cần thiết. Lúc bà là bác sĩ chịu trách nhiệm về một trường hợp nghiêm trọng, bà không bao giờ cho phép gia đình bệnh nhân được ở lại trong phòng. Paul cũng thế.
Bà nói, nhẹ nhàng.
- Tôi sẽ đi ra ngoài… – Và bà đi ra.
Trong hành lang, một người đàn ông đang chờ bà. Khoảng độ mới vừa bốn mươi, không cười. Tóc cắt rất ngắn.
- Bác sĩ Harper? – Gã hỏi.
- Vâng.
Trong cách gã tiến lại gần bà, có cái gì đó, cái cách hình như theo đó gã tìm cách đánh giá bà, bảo cho bà biết gã là cớm. Gã xác nhận việc ấy bằng cách chìa chiếc phù hiệu ra.
- Thanh tra Alpren. Tôi có thể hỏi bà vài việc về mẹ bà không?
- Tôi muốn hỏi ông một vài câu hỏi. Tại sao một viên cảnh sát lại có mặt trong nhà tôi? Ai đã gọi người của các ông?
- Cô Nolan đã làm việc đó.
- Tại sao cô ta lại gọi cảnh sát trong một trường hợp cấp cứu bệnh?
Thanh tra Alpren chỉ tay về phía một phòng khám trống.
- Hãy vào trong đó. – Gã nói.
Hoang mang, bà đi theo Alpren vào trong phòng. Gã khép cửa lại.
- Mẹ bà bị bệnh đã bao lâu rồi? – Gã hỏi.
- Ông muốn nói đến bệnh Alzheimer?
- Tôi muốn nói đến chứng bệnh hiện nay của bà cụ. Lý do khiến cho bà cụ có mặt tại đây ngay lúc này.
Toby lắc đầu.
- Tôi không biết chuyện gì sai với mẹ tôi lúc này…
- Bà có một bệnh mãn tính nào khác ngoài bệnh Alzheimer?
- Tại sao ông lại hỏi tôi như vậy?
- Tôi biết mẹ bà đã bị bệnh tuần trước. Ngủ lịm, ói mửa.
- Mẹ tôi hình như hơi mệt. Tôi giả định việc đó là do virút. Một chứng rối loạn đường tiêu hóa.
- Một loại virút, bác sĩ Harper? Đó không phải là điều cô Nolan nghĩ.
Bà nhìn chăm chú vào ông ta, không hiểu bất cứ chuyện gì.
- Jane đã nói với ông những gì? – Ông bảo cô ta gọi ông…
- Vâng.
- Tôi muốn nói chuyện với cô ta. Cô ta ở đâu?
Gã lờ đi câu hỏi.
- Cô Nolan nêu lên một vài sự tổn thương. Cô ta nói mẹ cô than phiền về vết bỏng trên tay.
- Nó đã lành mấy tuần nay rồi. Tôi đã bảo cho Jane biết chuyện gì đã xảy ra.
- Và những vết bầm trên đùi bà? Sao bà cụ lại bị như thế?
- Vết bầm nào? Tôi không biết về việc vết bầm.
- Cô Nolan có nói cô ta đã hỏi bà về việc đó hai ngày trước đây. Rằng bà không cắt nghĩa được.
- Cái gì?
- Bà có thể giải thích các vết bầm ấy được không?
- Tôi muốn biết tại sao cô ta quỷ quái nói đến các chuyện đó. – Toby nói. – Cô ta đâu?
Alpren quan sát bà một lúc. Rồi gã lắc đầu. – Trong trường hợp này, Bác sĩ Harper. – Gã nói. – Cô Nolan không muốn được tiếp xúc.
* * *
Sau khi chụp hình CT, Ellen được vào phòng chăm sóc bệnh nặng, và Toby lại được phép viếng thăm bà. Công việc đầu tiên bà làm là kéo tấm đắp xuống và nhìn vào những vết bầm. Có tất cả bốn vết, nhỏ, sưng tấy lên không đều ở phía ngoài đùi trái. Bà hoài nghi nhìn chúng, im lặng chửi bới mình đã đui mù trước chuyện đó. Bằng cách nào và khi nào việc ấy đã xảy ra? Ellen có một mình làm tổn thương hay không? Hay những vết ấy do bàn tay ai đó gây ra, liên tục cấu véo vào lớp da yếu ớt ấy? Bà đắp chăn lại trên chân mẹ mình và đứng vịn vào thành giường một lúc lâu, cố không để cho sự giận dữ che khuất sự phán đoán của bà. Nhưng bà không thể thủ tiêu được cái suy nghĩ ấy: Nếu Jane làm chuyện đó, tôi sẽ giết nó chết.
Có tiếng gõ lên cửa sổ, và Vickie bước vào. Cô ta không nói gì khi ngồi xuống ngang với Toby.
- Mẹ bị hôn mê. – Toby nói. – Và vừa mới chụp hình đầu mẹ. Có vẻ như máu chảy ra trong đầu rất nhiều. Không gì có thể rút ra hết được. Chúng ta chỉ còn chờ. Và chờ.
Vickie tiếp tục làm thinh.
- Mọi việc đều quá điên khùng sáng hôm nay. – Toby nói. – Họ nhận thấy có những vết bầm trên đùi mẹ. Jane đã bảo với cảnh sát chị đã làm việc đó. Ả bây giờ đang làm cho cảnh sát phải suy nghĩ.
- Vâng, cô ta có kể cho em nghe việc đó.
Toby nhìn chằm chằm vào cô ta, mất hết tinh thần vì giọng nói bằng phẳng của cô em gái.
- Vickie!
- Tuần trước, em đã nói với chị mẹ bị bệnh. Em bảo chị mẹ bị ói. Nhưng hình như chị không quan tâm gì cả.
- Chị nghĩ đó là một con vi rút.
- Chị không bao giờ mang mẹ đi bác sĩ, phải vậy không? – Vickie nhìn bà như thể đang quan sát một sinh vật trước giờ cô ta không trông thấy. – Em không có nói với chị, nhưng Jane đã gọi điện thoại đến em tối qua. Cô ta yêu cầu em đừng có nêu lên điều ấy với chị. Nhưng cô ta lo lắng.
- Ả đã nói gì với em? Vickie, ả đã nói gì với em?
- Cô ta nói… – Vickie run run thở ra. – Cô ta nói cô ta quan tâm đến những gì đã xảy ra. Khi cô ta lần đầu tiên nhận công việc, cô có thấy những vết bầm trên hai cánh tay mẹ, như thể chúng bị chộp lấy, lắc lên. Những vết bầm ấy mờ dần, nhưng rồi tuần này, những vết bầm mới lại xuất hiện, trên hai bắp đùi. Chị có thấy chúng không?
- Jane là người đã tắm cho mẹ hằng ngày…
- Vậy chị không có thấy chúng? Chị cũng không biết gì về chúng?
- Ả không bao giờ hỏi chị về việc đó!
- Và những vết bỏng? Còn những vết bỏng trên tay mẹ thì sao?
- Chuyện ấy xảy ra đã mấy tuần nay rồi! Mẹ nhấc một cái dĩa nóng lên khỏi bếp.
- Vì vậy đã sinh ra vết bỏng?
- Đó là một tai nạn! Bryan có mặt khi chuyện ấy xảy ra.
- Chị có nói Bryan là người phải chịu trách nhiệm hay không?
- Không. Không. Đó không phải là điều chị muốn nói.
- Vậy ai là người chịu trách nhiệm Toby?
Hai chị em nhìn nhau qua Ellen đang nằm mê man.
- Chị là chị của em. – Toby nói. – Em biết chị. Làm sao em có thể tin tưởng được một người hoàn toàn xa lạ?
- Em không biết. – Vickie đưa tay lên vuốt tóc. – Em không biết phải tin vào điều gì. Em chỉ muốn chị nói cho em biết chuyện gì đã thật sự xảy ra. Em biết mẹ khó khăn lắm. Mẹ đôi lúc còn tệ hơn cả một đứa bé, và không dễ gì…
- Em biết gì về chuyện đó? Em không bao giờ ngỏ ý muốn giúp đỡ.
- Em có một gia đình.
- Mẹ là một gia đình. Cái gì đó mà chồng và các con em không thể nắm bắt được.
Cằm của Vickie nhấc lên.
- Chị đã chuyển nó sang một trong các cuộc hành trình sái quấy của chị, cái cách chị thường hay làm. Ai là người phải chịu đựng nhiều nhất, ai xứng đáng với cương vị thánh nhất. Thánh Toby.
- Không.
- Vậy chị đã mất bình tĩnh từ lúc nào? Khi nào, cuối cùng chị đã kiệt sức và bắt đầu đánh mẹ?
Toby bật người ra sau, quá xúc động để nói nên lời, quá giận để có thể tin vào bất cứ chuyện gì bà nói ra.
Miệng Vickie run lên. Hai mắt cô ta rưng rưng nước mắt, cô ta nói.
- Ồ, Chúa, em không muốn nói như thế!
Toby quay người lại và bước ra khỏi phòng. Bà ta không dừng chân lại cho đến khi bà rời tòa nhà và băng ngang bãi đậu xe để đến chỗ xe mình đậu.
Nơi đầu tiên bà lái xe tới là nhà Jane Nolan. Bà có địa chỉ của ả trong xách tay, và bà tìm cái tên Jane. Nơi ấy ở tại Brookline, phía Đông bệnh viện Springer.
Một cuộc hành trình bốn dặm bằng xe hơi đã mang bà tới địa chỉ đó, một nhà hai tầng vách ván trên một con đường khô cằn, không có cây cối. Có vài chậu hoa ở cửa trước, cỏ dại mọc lơ thơ trên lớp đất trong chậu. Màn cửa sổ được kéo kín, không để cho nhìn thấy cảnh vật bên trong.
Toby nhấn chuông. Không ai trả lời. Bà gõ cửa, rồi đấm vào cửa. Mở ra, mẹ kiếp. Nói cho tao biết tại sao mày lại như vậy đối với tao!
- Jane! – Bà la lên.
Cửa nhà bên cạnh mở ra và một phụ nữ cẩn thận thò đầu ra.
- Tôi tìm một người tên Jane Nolan. – Toby nòi.
- Được, đừng đấm cửa nữa. Cô ta không có nhà.
- Khi nào cô ta sẽ trở lại?
- Bà là ai?
- Tôi chỉ muốn biết khi nào Jane quay trở về?
- Làm sao tôi biết được? Tôi không gặp cô ta mấy ngày nay. – Người đàn bà đóng cửa lại.
Toby cảm thấy như muốn ném một hòn đá qua cửa sổ nhà Jane. Bà nắm tay đập vào cửa lần cuối, rồi quay trở lại xe.
Việc đó là lúc mọi thứ đều đổ ập xuống bà. Ellen trong cơn hôn mê. Vickie trở thành một người xa lạ hằn học. Bà choáng váng ngả người tới trước và cố sức để không bật khóc, không đập đổ. Đó là tiếng còi xe bà đã giật bà ngồi dậy. Bà chúi người quá mạnh vào tay lái. Một người phát thư, đi ngang qua đường, dừng lại để nhìn chằm chằm vào bà.
Bà lái xe đi. Tôi phải đi đâu? Tôi phải đi đâu?
Bà lái xe chạy thẳng đến nhà Bryan. Hắn sẽ vực bà dậy.
Hắn đã có mặt ở đó vào cái ngày Ellen bị bỏng tay; hắn sẽ là người làm chứng cho bà, người duy nhất biết bà đã săn sóc cho Ellen chu đáo.
Nhưng Bryan không có nhà; hắn đã đi làm cho đến tận bốn giờ ba mươi, theo lời người bạn của hắn, Noel, người ra mở cửa. Liệu Toby có muốn đi vào một quán cà phê hay không? Uống một ly rượu? Bà trông giống như bà cần phải ngồi xuống.
Những gì hắn nói có nghĩa là bà giống như quỷ.
Bà từ chối lời mời. Không còn muốn đi đâu nữa, bà lái xe về nhà.
Chiếc xe cảnh sát không còn đó. Ba người hàng xóm đang đứng nói chuyện trên lề đường trước nhà bà. Vào lúc bà lái xe đến lối vào nhà, họ đi tản ra ba hướng khác nhau. Hèn nhát. Tại sao họ không đến hỏi ngay mặt bà phải bà có đánh đập mẹ bà hay không?
Bà đi như vũ bão vào nhà và đóng sầm cửa lại.
Im lặng. Không có Ellen. Không có ai đi thơ thẩn ngoài vườn, không có ai xem chương trình hoạt hình buổi sáng.
Bà ngồi xuống trên tràng kỷ và úp mặt vào hai lòng bàn tay.