Bà ta sẽ đến đây. – Dvorak nói, nhìn Alpren đang gõ bút chì lên mặt bàn. – Ráng kiên nhẫn thêm một chút.
Thanh tra Alpren nhìn vào đồng hồ.
- Đã hai giờ đồng hồ rồi. Tôi nghĩ ông đã gạt tôi, thưa bác sĩ. Ông không hề bảo bà ta điều gì.
- Và ông không nên nhảy vội đến kết luận. Việc ra lệnh bắt giam này có lẽ được đưa ra hơi sớm. Ông chưa làm hết các thủ tục điều tra ban đầu.
- Vâng, tôi được nghĩ là sẽ phung phí thời gian để tìm kiếm cái cô Jane Nolan thật? Tôi tốt hơn nên bắt bác sĩ Harper. Nếu chúng ta không tìm được bà ta ngay lúc này.
- Hãy cho bà ta cơ hội được một mình tự đến đây. Có thể bà ta đang chờ luật sư của mình. Có thể bà ta phải về nhà để thu xếp việc gia đình.
- Bà ta không có về nhà. Chúng tôi đã gửi một xe tuần tra đến đó nửa giờ trước. Tôi nghĩ bác sĩ Harper đã cho xe chạy hết tốc lực ra khỏi thành phố. Ngay lúc này, có lẽ bà ta đang ở cách đây hằng trăm dặm, đang nghĩ cách bỏ lại chiếc xe.
Dvorak nhìn lên đồng hồ treo trên tường. Ông không thể hình dung được Toby trở thành một kẻ đào tẩu; bà ta không giống như một người đàn bà tìm cách bỏ chạy, mà bà là một người dám quay đầu lại và chống trả. Bây giờ ông phải đặt ra câu hỏi với bản năng của ông, phải nghĩ lại hết mọi điều ông đã biết, hay nghĩ rằng ông biết về bà.
Rõ ràng Alpren trong giới hạn nào đó hài lòng về tất cả những chuyện này. Dvorak, bác sĩ y khoa, đã lừa dối; lần này tên cớm đã chứng tỏ một sự đánh giá tốt hơn về cá tính. Dvorak ngồi im lặng. Sự giận dữ làm cho lòng ông thấy bối rối, giận dữ với Alpren vì sự thiển cận của hắn, với Toby vì đã phản bội lòng tin tưởng của ông.
Alpren trả lời điện thoại đang reo. Khi hắn đặt nó xuống trở lại, mắt hắn trông sáng lên, sắc và tự mãn.
- Họ đã tìm ra chiếc xe Mercedes.
- Ở đâu?
- Phi trường Logan. Bà cho xe đậu trong khu vực đổ hành khách xuống. Đoán thử có phải bà ta đang vội vã đáp một chuyến bay. – Hắn ta đứng dậy. – Không có lý do nào để chần chờ thêm, thưa bác sĩ. Bà ta không đến trình diện.
Dvorak lái xe về nhà, radio trên xe được tắt đi, sự im lặng càng làm cho ông thêm bối rối. Bà ta đã bỏ chạy, ông ta nghĩ, và chỉ có một sự giải thích duy nhất cho hành động ấy: sự nhận thức được mình là kẻ có tội, và một hình phạt chắc chắn. Bây giờ còn có vài chi tiết làm ông rối loạn. Ông hình dung ra một loạt các hành động có thể được Toby thực hiện. Bà ta lái xe đến sân bay Logan, nơi đó bà ta đã bỏ xe lại trong một khu vực đổ khách, đi vội đến ga và lên máy bay, nơi đến không rõ.
Nhưng việc ấy không có vẻ hợp lý. Để một chiếc xe ở khu vực đổ khách đơn giản chỉ lôi kéo thêm sự chú ý của người ta.
Bất kỳ ai có ý định thực hiện một vụ đào tẩu bí mật đều đậu xe ở những bãi đầy ắp xe cộ, nơi nó có thể không bị ai để ý trong nhiều ngày.
Vậy bà ta không có đáp máy bay. Alpren có thể nghĩ bà ta là một kẻ ngu xuẩn, nhưng Dvorak biết bà ta nhiều hơn. Viên thanh tra đang phung phí thời giờ, kiểm tra các chuyến bay đã rời sân bay Logan.
Bà ta có thể chuồn đi bằng một vài cách khác.
Khi Dvorak bước qua cửa trước nhà mình, ông đi thẳng tới bàn điện thoại. Bây giờ ông đang giận dữ, bị Toby xúc phạm, và bởi chính sự ngu xuẩn của ông. Ông nhấc điện thoại lên để gọi cho Alpren, rồi lại đặt xuống lại khi ông nhận ra đèn hộp thư thoại của ông đang nhấp nháy. Ông ấn nút “Chạy”.
Giọng nói điện tử cho biết bản tin nhắn đã được nhận vào lúc năm giờ bốn mươi lăm. Giọng nói của Toby phát ra:
- Em đang ở tại thư viện bệnh viện Springer, máy phụ hai năm bảy. Có vài việc trên máy tính Medline anh cần phải xem. Làm ơn, làm ơn gọi điện thoại cho em…
Lần cuối cùng họ nói chuyện với nhau vào khoảng bảy giờ ba mươi, vậy bản tin nhắn này đã đến trước cuộc nói chuyện sau cùng của họ.
Thư viện bệnh viện Springer… có vài chuyện trên máy tính Medline anh cần phải xem. Làm ơn, làm ơn gọi lại cho em…
* * *
Cơn đau xảy đến như có ai đó đang đấm vào bụng cô. Nó đau quặn đến nỗi bịt kín hết mọi tiếng rên rỉ của cô. Hai mắt nhắm lại, hai hàm răng khép chặt lại, Molly nắm chặt hai tay lại và căng người ra trên các dây cột cổ tay. Chỉ khi sự co thắt chấm dứt, cô mới rên rỉ nhẹ nhõm. Cô ta không mong đợi việc sinh con diễn ra một cách im lặng như thế này. Cô đã tưởng tượng mình sẽ la hét to nữa, đã giả định đó sẽ là một công việc ồn ào. Nhưng khi nó xảy đến, lúc những dấu hiệu đau lâm râm đầu tiên của cơn co thắt kế tiếp xuất hiện, và tử cung cô bị nghẹt lại, cô chịu đựng nó mà không một lời rên rỉ nào, muốn mình không la hét nhưng đơn giản co người lại và giấu mình vào trong bóng đêm.
Nhưng họ không để cô một mình.
Họ có hai người, tất cả đều mặc áo khoác xanh, chỉ có hai mắt họ ló ra ở khoảng trông giữa khẩu trang và cái mũ. Một người đàn ông và một người đàn bà. Không ai nói chuyện với Molly; với họ cô ta chỉ là một đối tượng, một con vật cặn bã, hai đùi cô banh ra, hai chân cô bị cột lại ở ống chân.
Cuối cùng cơn co thắt dừng lại, và khi lớp sương mù đau đớn đã tan đi, Molly nhận ra, thêm một lần nữa, những gì ở chung quanh cô. Ánh sáng, như ba mặt trời chói chang, đang chiếu xuống trên đầu. Cây cột truyền dịch sáng lờ mờ. Chiếc ống plastic được lắp vào trong tĩnh mạch cô.
- Làm ơn… – Cô ta nói. – Đau quá! Nó làm cho tôi đau quá…
Họ không để ý đến cô. Người đàn bà đang chú ý nhìn vào cái bình đang chảy nhỏ giọt vào sợi dây truyền dịch, người đàn ông nhìn vào giữa hai đùi đang dang rộng ra của Molly. Không có chút gì dâm ô trong nét mặt của hắn, Molly cảm thấy có sự kiểm soát chừng mực, sức mạnh chừng mực nào đó. Nhưng cô không thấy có sự ham muốn nào trong ánh mắt của hắn.
Một cơn co thắt khác lại bắt đầu xuất hiện. Cô ta giãy giụa trên hai cườm tay bị trói chặt, căng người ra để uốn cong sang một bên, sự đau đớn đột nhiên chuyển thành, sự giận dữ. Giận dữ, cô giãy tới giãy lui, và cái bàn rung lên với tiếng sắt khua lách cách.
- Chất truyền dịch không kéo dài được, – người đàn bà nói, – chúng ta có thể làm cho nó hôn mê được không?
Người đàn ông trả lời:
- Chúng sẽ không còn có sự co thắt, không dùng thuốc gây mê.
- Hãy để tôi đi! – Molly hét lên.
- Tôi không thể chịu được tiếng ồn ào này. – Người đàn bà nói.
- Vậy hãy quay số tăng Pitocin và hãy làm cho cái vật quái quỷ này bị trục ra. – Hắn ta cúi người tới trước, mấy ngón tay đeo găng của hắn thăm dò giữa hai đùi của Molly.
- Để… tôi… đi! – Molly thở hổn hển nói, giọng cô bị lạc đi khi cơn đau lại bộc phát và lan khắp người cô. Việc gã kia thọc mấy ngón tay vào ngay lúc ấy càng làm gia tăng sự đau đớn, và cô ta nhắm mắt lại, nước mắt chảy ràn rụa trên mặt.
- Cổ tử cung đã giãn nở ra hết. – Gã đàn ông nói. – Gần như ở đây.
Đầu Molly gục ra trước, và cô rên rỉ đau đớn.
- Tốt, nó đã chịu đựng được rồi. Làm đi. Cố lên, con nhỏ. Rặn ra.
Molly gắng sức nói ra:
- Mẹ mày!
- Rặn ra, mẹ kiếp nó, hay chúng ta phải lấy nó ra bằng cách khác.
- Mẹ mày, mẹ mày, mẹ mày…
Mụ đàn bà dang tay tát thẳng vào mặt Molly, cái tát mạnh đến nỗi đầu của Molly phải nghiêng sang một bên. Cô ta choáng váng và nằm im trong một lát, hai má cô bừng bừng, hai mắt thấy đom đóm. Cái đau của sự co thắt chợt biến đi. Cô thấy có một chất lỏng ấm chảy ra âm đạo, nghe nó chảy nhỏ giọt, chảy nhỏ giọt lên tấm khăn giấy lót dưới mông cô. Rồi cô nhìn thấy rõ trở lại, chăm chú nhìn vào gã đàn ông. Và nhận thấy những gì cô nhìn thấy được niềm hy vọng trên nét mặt hắn: sự nôn nóng.
Bọn chúng đang chờ đỡ con tôi ra.
- Gia tăng thêm lượng Pitocin. – Gã đàn ông nói. – Làm cho xong việc này.
Mụ đàn bà gõ nhẹ lên phím số của sợi dây truyền dịch, và một lát sau, Molly cảm thấy có một cơn đau thắt khác bắt đầu xuất hiện, lần này cơn đau gia tăng nhanh chóng và mạnh đến nỗi làm cho cô phải bị kích động vì sự dữ dội của nó. Đầu cô nhấc lên khỏi mặt bàn, mặt kéo căng xuống ngực khi cô rặn ra. Máu phun ra giữa hai đùi cô; cô nghe nó chảy rơi lộp độp lên tấm khăn phẫu thuật.
- Rặn. Tiếp đi. Rặn! – Mụ đàn bà ra lệnh.
Cơn đau mạnh dần đến mức không còn chịu đựng được. Molly há hốc miệng ra để thở thật sâu vào, và lại căng người ra. Mặt mũi cô tối sầm lại. Một cơn đau mới lại vỡ ra trong đầu cô. Cô nghe tiếng mình la lớn, nhưng âm thanh xa lạ đối với cô, giống như tiếng rên rỉ của một con vật sắp chết.
- Được rồi! Tiếp đi, tiếp đi… – Gã đàn ông nói.
Cô rặn ra một lần cuối, và sự quằn quại giữa hai chân cô đột nhiên nhường chỗ cho một cơn đau xé thịt.
Và rồi, lạy Chúa nhân từ, nó đã dứt.
Lảo đảo, lạnh toát mồ hôi, cô không thể cử động lẫn kêu rên. Có lẽ cô cảm thấy buồn ngủ – cô không dám chắc. Cô chỉ biết là thời gian đang trôi qua và có sự di chuyển trong phòng. Tiếng nước chảy xối xả, một cái tủ đóng sầm lại. Phải cố gắng lắm cô mới mở được mắt ra.
Thoạt đầu cô chỉ nhìn thấy ánh đèn chiếu, ba chiếc bóng đèn sáng chói chiếu thẳng xuống trên đầu cô. Rồi cô tập trung nhìn vào hình dáng mập mờ của gã đàn ông, đang đứng gần chỗ dang rộng ra của hai bắp đùi, và vào cái hắn đang cầm trên tay.
Vật ấy có tóc, những mảng tóc thô kệch lấm dính đầy máu. Da nó hồng và không có hình thù rõ rệt, giống như một đống thịt nằm mềm nhũn trong hai bàn tay đeo găng của gã. Nó cử động. Thoạt đầu chỉ run lên, kế đó là giật mạnh lên, khúc thịt co tròn lại, tóc dựng lên như bộ lông của con mèo bị giật mình.
- Cử động cơ bắp sơ đẳng. – Gã đàn ông nói. – Và chúng ta còn có cả những kết cấu nang và răng sơ đẳng. Cũng thế, không có loại bỏ những vật phụ thuộc.
- Nước muối tắm đã sẵn sàng.
- Chúng ta đã chuẩn bị bên phòng kia xong xuôi hết rồi chưa?
- Các bệnh nhân của chúng ta đã nằm ổn định trên bàn. Chúng ta chỉ cần mô tế bào nữa là xong.
- Để tôi cân xem vật này nặng bao nhiêu. – Gã đàn ông đứng dậy và đặt đống thịt lên một bàn cân, cách đầu Molly không xa lắm.
Molly nhìn chăm chằm. Một con mắt duy nhất, không có mi, không có hồn, đang nhìn lại cô chăm chăm.
Tiếng hét của cô bị xé ra thành hằng ngàn mảnh vọng âm. Cô hét lên và lại hét lên, sự kinh hoàng tăng lên theo âm thanh của giọng hét của cô.
- Mình phải làm cho nó câm họng lại! – Mụ đàn bà nói. – Bệnh nhân có thể nghe được tiếng hét của nó!
Gã đàn ông đặt một cái mặt nạ cao su lên miệng và mũi Molly, và Molly hít vào một luồng khí độc. Cô hất mặt ra. Hắn giữ chặt hàm cô lại và cố hết sức giữ cho nó nằm im, hít vào luồng hơi ấy. Molly dùng răng cắn vào ngón tay út của hắn như một con thú kinh hãi. Gã hét lên.
Một cú đấm bay thẳng vào màng tang Molly, mạnh đến nỗi hình như có hàng trăm ánh đèn sáng vỡ ra trong đầu cô ta.
- Đĩ ngựa! Đồ ngựa cái! – Gã đàn ông thở hổn hển.
- Chúa ơi, ngón tay ông…
- Ống tiêm. Lấy ống tiêm!
- Cái gì?
- Potassium. Chích nó vào ngay!
Từ từ, Molly mở mắt ra. Cô thấy mụ đàn bà đang đứng phía bên trên cô, cầm ống tiêm có gắn kim. Cô thấy cây kim xuyên qua ống dây truyền dịch ma quỷ.
Cô thấy tay mình nóng cháy lên, từ từ lan lên như một đường lửa đỏ. Đau đớn, cô hét lên và cố kéo thoát người ra, nhưng sợi dây chằng đã giữ cườm tay cô nằm im.
- Cho vào hết đi! – Gã đàn ông gằn giọng. – Cho nó hết cái chất khốn khổ ấy đi.
Mụ đàn bà gật đầu. Mụ ta bóp cần ống tiêm xuống.
Sự việc diễn biến thật đặc biệt. Gắn vào những chỗ cuộn của mô não phôi thai có ít nhất ba mươi ba cái tuyến yên khác nhau, nhiều hơn bất kỳ một cuộc cấy ghép mô nào trước đó đã tạo ra. Các tế bào trông có vẻ khỏe mạnh và không có nhiễm bệnh dưới kính hiển vi, và việc thử nghiệm máu cô bé diễn ra bình thường. Họ không thể để cho bất kỳ một sự nhiễm trùng nào được lan truyền đi. Họ đã mắc sai lầm đó với nhóm người nhận sự cấy phôi đầu tiên, khi họ sử dụng nguyên vẹn phôi thai lấy ra từ tử cung những người đàn bà nghèo khổ tại một làng ở Mexico. Một ngôi làng nơi đó có các bầy bò đang giãy chết.
Mô tế bào này đã được phát triển từ một phôi đã thay đổi các đặc tính di truyền, được thực hiện ngay trong phòng thí nghiệm của hắn. Hắn biết nó hoàn toàn sạch sẽ.
Bác sĩ Gideon Yarborough cắt ra ba tuyến và bỏ chúng vào một chiếc lọ nhỏ chứa chất trypsin được làm ấm lên ba mươi bảy độ centigrade. Phần còn lại của cái bào thai – nếu ai đó có thể gọi một đống thịt là một cái bào thai – đã được rửa sạch và đặt vào bên trong một cái hũ chứa đầy hỗn hợp muối Hanks đã được cân bằng. Nó nhấp nhô trên mặt nước, và con mắt xanh của nó trồi lên, vô hồn, dầu vậy nó gây cho Yarborough một cảm giác sợ sệt. Hắn đậy nắp hũ lại và đặt nó sang một bên. Sau này, hắn sẽ thu hái các tuyến yên còn lại. Đây quả là một vụ thu hoạch tốt; có đủ để cấy ghép cho cả chục bệnh nhân.
Hai mươi phút đã trôi qua.
Hắn rửa chiếc lọ nhỏ chứa ba cái tuyến yên với hỗn hợp muối. Bây giờ chất trypsin đang bẻ gãy các mô tế bào và một chất lỏng đục cuộn xoáy tròn trong cái lọ, không bao lâu nữa các tuyến yên nguyên vẹn sẽ không còn, thay vào đó là các tế bào trôi lơ lửng. Những tế bào nền tảng của một tuyến chủ mới. Hắn rút nhẹ nhàng chất nhũ tương vào trong một ống tiêm, rồi hắn mang nó sang phòng bên cạnh, nơi phụ tá của hắn đang chờ đợi sẵn.
Bệnh nhân, được xử lý an thần nhẹ bằng Valium nằm trên bàn. Một người đàn ông bảy mươi tám tuổi sức khỏe dồi dào, ông ta đang cảm nhận được tuổi tác của mình. Ông ta muốn quay trở lại với thời thanh xuân của mình và muốn trả tiền để được có điều đó, muốn chịu đựng trong một phạm vi nhỏ hẹp sự bất tiện để đổi lấy cơ hội được hồi xuân. Hiện giờ ông đang nằm, đầu nằm trong một chiếc khung bằng thép có thuộc tính tiếp thể rắn Todd-Wells, hộp sọ của ông ta được cố định vào một chỗ. Cái hình thu qua một ống phát tia quang tuyến X được chiếu to lên một màn hình mười lăm inch. Trên màn hình hiện rõ sella turcica, một cái hốc xương nhỏ chứa tuyến yên của người bệnh nhân già.
Yarborough phun một chất gây tê cục bộ vào lỗ mũi bên phải của người đàn ông và lau nó với một hỗn hợp cocaine. Rồi ông đưa một cây kim dài vào sâu trong lỗ mũi phải và chích thêm chất gây tê vào màng nhầy.
Bệnh nhân rên lên khó chịu.
- Tôi vừa mới gây tê khu vực, thưa ông Luft. Ổn thôi ông à. – Hắn trao ống tiêm chứa chất gây tê cho người phụ tá.
Và nhấc cái khoan lên.
Nó có một mũi khoan nhỏ như cây kim chích. Ông đưa nó vào sâu trong lỗ mũi. Hắn quan sát công việc qua hình ảnh chiếu trên màn hình. Yarborough bắt đầu khoan qua xương, mũi khoan rên rỉ khi xuyên qua lớp xương bướm. Lúc nó xuyên qua phía bên kia, đâm qua lớp dura propia, lớp màng lót của tuyến yên, bệnh nhân kêu thét lên, cơ bắp ông ta căng ra.
- Ổn thôi, thưa ông Luft. Đây là phần tệ hại nhất của công việc. Cơn đau chỉ kéo dài trong vài giây thôi.
Đúng như hắn ta dự đoán, bệnh nhân từ từ thư giãn.
Xuyên qua lớp màng dura luôn gây ra một cú đau sốc ngắn ở phía trán. Điều ấy không làm cho Yarborough lo lắng.
Người phụ tá của hắn trao cho hắn cái ống tiêm, chứa nhũ tương tế bào.
Qua cái lỗ mới vừa khoan được qua xương bướm, Yarborough đưa đầu mũi kim vào. Nhẹ nhàng, hắn bơm chất nhũ tương bên trong ống tiêm vào trong hốc xương sella turcica. Hắn ghi hình những tế bào đang xoáy vào trong nơi cư trú mới của chúng, phát triển lên, nhân ra thành nhiều quần thể mới. Các tế bào nhà máy sẽ tiết ra chất hormone của một não bộ trẻ. Chất hormone bản thân ông Luft không sản xuất được nữa.
Hắn rút cây kim ra. Không có chảy máu; một tiến trình tốt, sạch sẽ.
- Công việc diễn biến tốt đẹp, – hắn bảo với bệnh nhân, – bây giờ chúng tôi sẽ tháo cái khung trên đầu ra cho ông. Chúng tôi sẽ để ông nằm tiếp tục lại đây trong nửa giờ hay đại khái như thế trong lúc chúng tôi canh chừng huyết áp của ông.
- Tháo khung ra?
- Mọi việc đã làm xong. Ông đang bay lướt qua những màu sắc bay bổng. – Hắn gật đầu với người phụ tá. – Tôi sẽ ở lại đây và canh chừng ông ta. Tôi sẽ gọi xe khi ông ta sẵn sàng quay lại Brant Hill.
- Chúng ta sẽ làm gì với… – Người phụ tá của hắn liếc nhìn về phía cánh cửa. Về phía căn phòng bên kia.
Yarborough lột găng tay ra.
- Tôi cũng sẽ lo luôn chuyện đó, Monica. Bà quay về nhà và đối phó với vấn đề khác.
Nhiệt kế trên tường ghi ba mươi lăm độ Fahrenheit.
Toby ngồi co lại ở góc phòng, hai đầu gối bà co lên sát ngực, một tấm đắp bằng nhựa plastic khoác trên vai. Đó là tấm vải liệm của cái xác, và mùi formalin thấm vào tấm vải. Lúc đầu, nó làm cho bà có cảm giác khó chịu, và bà cảm thấy buồn nôn khi nghĩ đến việc phải lột tấm đắp ra khỏi một cái xác chết để dùng cho chính mình. Nhưng khi bà bắt đầu run lên vì cái lạnh, và bà biết bà không có sự lựa chọn nào. Đây là cách duy nhất để giữ lại hơi ấm cho cơ thể.
Nhưng nó không đủ để làm cho bà sống sót. Nhiều giờ đã trôi qua, và tay chân bà đã bắt đầu mất cảm giác. Ít ra cánh tay cũng không còn đau nhức nữa. Nhưng bà bị bối rối trong suy nghĩ, đầu óc bà hoạt động chậm lại đến mức bà không thể tập trung vào bất cứ chuyện gì ngoài việc ráng giữ cho mình còn được thức tỉnh.
Chẳng bao lâu nữa, bà sẽ mất luôn ý chí để làm được chuyện đó.
Dần dần, đầu của bà nghiêng xuống đất và tay chân bà mềm nhũn ra. Hai lần bà tự lắc mình để đánh thức mình dậy và nhận thấy bà đang nằm dài bên một hông và đèn vẫn còn cháy. Sau đó, bà ngủ.
Và trong cơn mơ. Không phải là hình ảnh, nhưng là âm thanh. Có hai người đang nói chuyện – một gã đàn ông và Jane Nolan – giọng nói của họ méo mó, khua như kim loại. Bà cảm thấy bà đang trôi lềnh bềnh trong một chất lỏng màu đen, cảm thấy có một luồng hơi ấm dễ chịu trên mặt bà.
Rồi bà rơi xuống.
Bà giật mình thức dậy, thấy mình nằm nghiêng trong bóng tối. Có một tấm thảm phía dưới má của bà. Một vệt sáng yếu ớt chiếu xuyên qua bóng tối và có tiếng cửa đóng sập lại. Bà cố gắng cử động nhưng không được; hai tay bà bị cột lại phía sau lưng. Chân bà tê cứng. Bà nghe có tiếng đóng lại của một cánh cửa khác, và rồi tiếng máy xe được khởi động.
Một gã đàn ông nói:
- Bà có phải cài then cửa lại không?
Giọng trả lời là của Jane Nolan:
- Tôi đã cột con chó lại. Nó sẽ không đi ra ngoài. Chúng ta lên đường thôi.
Họ lái xe chạy trên một con đường gập ghềnh. Con đường ra khỏi nhà, Toby nghĩ. Chúng mang bà đi đâu?
Một cú bật xóc của chiếc xe làm vai trái bà va vào sàn xe, và bà gần như phải kêu lên vì đau. Bà đang nằm trên cánh tay đau của mình, và may thay, tình trạng tê cóng vì cái lạnh trong nhà xác bây giờ đã tan biến đi. Bà gắng sức vặn mình và xoay xở để lăn người nằm lại trên lưng, nhưng bây giờ bà thấy mình đang nằm chen vào một thứ gì đó lạnh và chai cứng. Ánh sáng bắt đầu xuyên qua bóng tối từ những ngọn đèn đường và những chiếc xe đi ngang qua. Bà quay đầu lại thấy vật bà vừa va vào và thấy mình đang nhìn chằm chằm vào gương mặt của một trong những cái xác chết.
Toby xúc động thở hổn hển đưa sự chú ý của bà hướng về những kẻ bắt cóc. Gã đàn ông nói:
- Này, ả tỉnh lại rồi kìa.
- Tiếp tục lái xe chạy. – Jane nói. – Tôi sẽ dán miệng ả lại. – Ả tháo dây an toàn trên ghế xe ra và trườn ra phía sau xe. Đến đó, ả qùy gối xuống bên cạnh Toby và mò mẫm trong bóng mờ tối, với một cuộn băng keo phẫu thuật. – Tôi không nghĩ tôi sẽ phải nghe bà nói chuyện lại lần nữa.
Toby căng người để tháo hai tay ra, nhưng không thể nới lỏng được sợi dây buộc.
- Mẹ tao – mày đã làm hại mẹ tao…
- Đó là lỗi của bà, bà biết không? – Jane nói, kéo ra một đoạn băng keo. – Quá bị ám ảnh, bác sĩ Harper. Quá bận rộn lo nghĩ về một vài ông già lớn tuổi. Bà cũng không nhận ra được những gì đang xảy ra ngay chính tại bên trong nhà bà. – Ả dán miếng băng keo lên miệng Toby và nói, và ráng làm ra vẻ kinh tởm:
- Và bà tự cho là một đứa con gái hiếu thảo.
Chó cái, Toby nghĩ. Mày là con chó cái giết người.
Jane chặc lưỡi khi ả kéo ra thêm một khúc băng keo nữa.
- Tao không muốn làm hại mẹ mày. Tao chỉ đến đó để coi chừng mày. Tìm xem mày đã đẩy xa được việc ấy đến cỡ nào. Nhưng rồi Robbie Brace đã gọi điện thoại đến nhà mày đêm ấy, và mọi thứ đều hoàn toàn vượt ra ngoài tầm tay… – Ả dán miếng băng keo thứ hai lên miệng Toby. – Rồi đã quá trễ để làm cho mày bị tai nạn. Quá trễ để làm cho mày im tiếng. Người ta rất muốn tin vào sự chết. – Ả xé ra một miếng băng keo cuối cùng và dán ngang mặt Toby, từ tai này sang tai kia. – Nhưng họ sẽ tin vào việc một phụ nữ sẽ hành hạ mẹ ruột mình hay không? Tao không nghĩ thế. – Ả nhìn xuống Toby trong chốc lát, như thể để đánh giá công việc làm thủ công của ả. Trong khung cảnh mờ tối bên trong chiếc xe, chỉ thỉnh thoảng bị cắt đứt bởi những ánh đèn xe chạy qua chiếu vào. Hai mắt Jane hình như tự chúng sáng rực lên. Đã bao nhiêu lần Ellen thức giấc để nhìn thấy đôi mắt ấy nhìn chăm chú vào mình? Tôi phải biết. Tôi phải cảm thấy tội lỗi đang ở trong nhà tôi.
Chiếc xe đột nhiên quẹo, và Jane với tay để giữ thăng bằng.
Không, tên ả không phải là Jane, Toby nghĩ, đột nhiên nhận thức được. Tên ả là Monica Trammell. Người cộng tác với Wallenberg tại viện Rosslyn.
Chiếc xe lắc lư khi nó đi xuống một con đường quanh co. Con đường trải nhựa nhường lối cho một con đường đất gập ghềnh, và Toby có thể cảm thấy được xác của lão già đang va vào người bà, da thịt của nó vỗ lên trên da thịt của bà. Xe thắng dừng lại, và cánh cửa bên hông được kéo mở ra.
Bóng một người đàn ông hiện ra dưới một bầu trời không trăng.
- Gideon chưa đến đây. – Gã đàn ông nói. Đó là giọng nói của Carl Wallenberg.
Mụ đàn bà trèo ra khỏi xe.
- Ông ta phải đến đây vì chuyện này. Tất cả chúng ta đều phải có mặt tại đây.
- Bệnh nhân cần được ổn định. Gideon phải ở lại với ông ta.
- Chúng ta không thể làm chuyện này nếu không có ông ta. Lần này trách nhiệm phải được chia sẻ cho nhau, Carl. Tất cả chúng ta đều bình đẳng. Richard và tôi đã làm quá nhiều việc rồi.
- Tôi không muốn làm việc này.
- Ông phải làm chuyện này. Cái lỗ đã được đào chưa?
Có tiếng thở dài đáp lại:
- Rồi.
- Vậy hãy kết thúc công việc đi. – Mụ đàn bà quay về phía tên tài xế, đã bước ra khỏi xe. – Mang chúng ra xe đi, Richard.
Tên tài xế nắm hai chân bị cột lại của Toby và lôi nửa người bà ta ra. Trong lúc Wallenberg nắm lấy hai vai bà ta, Toby quằn quại.
Hắn gần như để tuột bà xuống.
- Chúa Giê-su Ki-tô! Ả vẫn còn sống!
- Chỉ khiêng nó đi thôi! – Monica nói.
- Lạy Chúa, chúng ta có phải làm việc đó theo cái cách này hay không?
- Tôi không mang theo ống tiêm. Cách này không gây ra đổ máu. Tôi không muốn có bất cứ bằng chứng nào vương vãi chung quanh.
Wallenberg thở vài hơi thật sâu, rồi một lần nữa nắm lấy hai vai Toby. Hai gã đàn ông lôi bà ra khỏi xe và mang bà đi trong bóng đêm. Thoạt đầu, Toby không biết chúng mang bà đi đâu. Bà chỉ biết mặt đất không bằng phẳng, rằng hai người đàn ông gặp khó khăn trong việc đi đứng trong bóng tối. Bà thấy thoáng qua đầu của Richard Trammell, tóc hắn màu bạch kim dưới ánh trăng, rồi bà nhìn thấy bầu trời và bóng một chiếc cần trục xây dựng đang uốn cong ngang qua một bầu trời đầy sao. Quay đầu lại, bà nhận thấy ánh sáng đang chiếu xuyên qua một hàng rào, và bà nhận ra tòa nhà ở phía xa: những tiện nghi của dưỡng đường Brant Hill. Họ đang mang bà vào chỗ hố móng nền nhà của một tòa nhà mới khác.
Wallenberg vấp chân và để vuột tay ra khỏi hai vai Toby. Bà rơi xuống, đầu bà rơi phịch xuống đất mạnh đến nỗi nó làm quai hàm bà đập mạnh vào nhau. Đau như cắt trên lưỡi bà, và bà nếm thấy mùi máu, cảm thấy nó đang chảy ra trong miệng bà.
- Chúa ơi! – Wallenberg nói nhỏ.
- Carl! – Monica nói, giọng của ả bằng phẳng và lạnh tanh. – Hãy kết thúc nó đi!
- Mẹ kiếp cái chuyện này. Cô làm đi!
- Không, đến phiên anh. Lần này hai bàn tay ông sẽ vấy bẩn. Và Gideon cũng thế. Bây giờ kết thúc đi.
Wallenberg thở vào một hơi thật sâu. Một lần nữa, Toby lại được nhấc lên và mang đi, quằn quại, vào trong cái hố. Hai gã đàn ông dừng lại. Toby nhìn thẳng vào mặt Wallenberg, nhưng bà không thể thấy được nét mặt của hắn vì hắn đứng ngược lại với ánh trăng soi. Bà chỉ thấy một hình oval tối sầm, mái tóc run rẩy trong gió lúc hắn hất bà ra sang một bên, rồi buông tay ra.
Dù rằng bà đã gồng người lên để tiếp đất, sự va chạm đột ngột đã làm bà nín thở. Trong một lát, bà thấy tất cả đều tối sầm. Dần dần, bà nhìn thấy trở lại. Bà thấy một cái lỗ đầy sao treo phía bên trên bà và nhận ra mình đang nằm dưới đáy cái hố. Bụi văng hất lên từ bên hông dính vào mắt bà. Bà nghiêng đầu sang bên và thấy đá sỏi dính vào má bà.
Hai gã đàn ông đã đi mất. Bây giờ, bà nghĩ, cơ hội duy nhất của tôi. Bà vùng vẫy để thoát ra, vặn người sang bên này, rồi sang bên kia, bụi rơi lên đầu bà khi bà đập vào thành hố. Không ăn thua; hai cườm tay và hai mắt cá bà đều bị cột chặt và sự gắng sức của bà chỉ mang đến kết quả hai bàn tay bà bị tê cứng lại. Nhưng một góc của miếng băng keo đã bắt đầu bung ra khỏi má bà. Bà chà mặt bà lên mặt đá sỏi, kéo trầy sướt hết da mặt bà khi nhiều phần băng keo hơn đã được lột ra.
Nhanh lên, nhanh lên.
Bà ho và ngạt thở vì bụi đất. Thêm một tấc băng keo nữa bị tách ra, để lộ hai môi bà ra. Bà thở vào một hơi và hét lên.
Một gương mặt xuất hiện phía trên miệng hố, nhìn xuống bà.
- Không ai nghe mày được đâu! – Monica nói. – Đây là một cái hô khá sâu, ngày mai nó sẽ biến mất, bằng phẳng trên mặt. Ngày mai họ sẽ đổ bê tông vào. Rồi nền sẽ được dựng lên. – Ả quay lại khi mấy gã đàn ông xuất hiện, mang theo một cái xác. Họ quăng nó xuống và nó rơi nằm bên cạnh Toby, cái đầu của cái xác chạm mạnh vào vai bà. Bà co người lại sát vào chỗ xa nhất của cái hố, và một lớp bụi mới lại văng vào mặt bà.
Và như thế này, công việc sẽ kết thúc. Ba bộ xương người trong một cái hố. Một phiến bê tông sẽ hàn kín lại chúng tôi trong này.
Mấy gã đàn ông bỏ đi để lấy cái xác thứ hai.
Một lần nữa, Toby lại hét lên cầu cứu, nhưng tiếng hét của bà hình như lạc mất trong cái hố sâu này.
Monica cúi mình xuống bên miệng hố, nhìn chăm chăm xuống bên dưới.
- Đêm nay trời lạnh. Mọi người đều đã đóng cửa sổ lại hết. Họ chẳng nghe thấy đâu, biết không con nhỏ kia!
Toby lại hét lên.
Monica ném một nắm đất lên mặt bà. Ho sặc sụa, Toby vặn người sang một bên và thấy mình đang nhìn đăm đăm vào cái xác chết. Monica nói đúng. Không ai nghe thấy; không ai nghe được bà.
Hai gã đàn ông quay trở lại, cả hai đều thở nặng nhọc vì gắng sức. Họ quăng cái xác cuối cùng vào trong hố.
Nó rơi xuống lên người Toby, tấm vải liệm đập vào mặt bà. Bà chỉ cử động được chút ít dưới cái sức nặng của cái xác chết, nhưng bà có thể nghe được tiếng nói chuyện ở phía bên trên hố, và tiếng xẻng xúc vào đất.
Xẻng đất đầu tiên rơi xuống hố. Nó rơi xuống trúng chân Toby. Bà cố giũ nó ra, nhưng một đám đất khác lại rơi xuống, và một đám khác.
- Chờ Gideon đến đã. – Monica nói. – Ông ta phải có phần trong việc này.
- Ông ta sẽ đến đây để kết thúc công chuyện. Hãy làm cho xong việc này đi. – Chồng ả nói. Hắn càu nhàu, và một đám đất mới rơi xuống lên cái xác ở phía trên, đất văng dính vào tóc Toby. Bà lại cố cử động dưới sức nặng của cái xác. Tấm vải liệm tuột xuống, không còn che khuất hai mắt bà. Bà nhìn thẳng lên vào ba gương mặt đang đứng quanh miệng hố. Hình như chúng cảm thấy bà đang nhìn chăm chú vào chúng, và họ im lặng trong chốc lát.
- Được rồi! Lấp đầy dưới đó bây giờ đi. – Monica nói.
Toby la lên:
- Không! – Nhưng giọng của bà bị tấm vải liệm che át mất. Bởi sức nặng của cái xác.
Đất rơi xuống. Bà chớp mắt vì lớp đất đá. Một xẻng đất khác rơi lên mái tóc bà, rồi thêm đất cát nữa, những khối đất cát đổ xối xả lên người bà, che lấp tay chân bà lại. Bà gắng sức cử động, nhưng cái xác, và đất cát rơi đều đặn xuống, quấn chặt lấy bà tại chỗ. Bà nghe tiếng tim đập vang trong hai lỗ tai, nghe từng ngụm không khí trào vào trong hai lá phổi bà. Bà nhìn thấy ánh sao cuối cùng lúc bà chuồi đầu vào bên dưới tấm vải liệm.
Rồi đầu bà bị vùi chôn, và bà không còn thấy ánh sáng nữa.