Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Angus Parmenter vặn tốc độ máy tập chạy bộ lên và cảm thấy tấm thảm lăn dưới chân mình như hơi giật lên. Ông gia tốc bước chân sải của mình nhanh lên đến sáu dặm một giờ. Nhịp tim ông cũng theo đó tăng lên; ông có thể nhìn thấy điều đó trên bảng điện, đặt trên hai tay nắm chiếc guồng quay. 112. 116. 120. Có phải cần làm cho nhịp tim tăng nhanh lên, máu lưu thông. Hít vào, thở ra. Hãy để cho các cơ tim hoạt động.

Trên màn hình dựng lên ở phía trước ông, đoạn phim video “buồn tẻ” chiếu lại cảnh những con đường rải sỏi tại một làng nhỏ ở Hy Lạp. Nhưng ông vẫn để mắt tập trung nhìn vào bảng điện. Ông đợi nhịp tim ông lên đến mức 130. Cuối cùng, đã đến điểm đó của nhịp tim. Ông sẽ cố giữ cho mình ở mức đó trong vòng hai mươi phút kế tiếp, cho mình có được một bài tập aerobic hoàn hảo. Rồi ông sẽ để cho cơ thể mình nguội bớt xuống, để nhịp tim ông từ từ rơi xuống mức một trăm, rồi tám chục, rồi xuống mức bình thường hằng ngày khi nghỉ ngơi là sáu mươi tám. Sau đó, là buổi tập trên chiếc Nautilus, một máy luyện tập phần trên cơ thể và sau đó ông sẽ đi tắm. Lúc đó cũng đã đến giờ ăn trưa, ít chất béo, nhiều protein, thực phẩm nhiều chất xơ được phục vụ tại phòng ăn câu lạc bộ vùng quê. Cùng với thức ăn sẽ có một ít viên thuốc hằng ngày của ông: vitamin E, vitamin C, kẽm, selenium. Một xưởng thuốc thần diệu giữ cho năm tháng nằm yên lại.

Tất cả mọi thứ hình như đang diễn biến tốt. Vào cái tuổi tám mươi, Angus Parmenter cảm thấy đời mình khá hơn. Và ông đang thưởng thức thành quả của sự lao động của mình. Ông đã làm việc nhiều để xây dựng cho mình một gia tài, nhiều hơn bất cứ thằng bé hay khóc nhai nhải nào đã từng làm trong cuộc đời chúng. Ông có tiền, và ông có ý định sống đủ lâu để xài nó, cho đến tận đồng xu phải gió cuối cùng. Hãy để cho thế hộ sau tự gây dựng lấy gia tài cho chúng. Đây là lúc để ông hưởng.

Sau buổi trưa, sẽ có một suất chơi gôn cùng với Phil Dorr và Jim Bigelow, những đối thủ thân thiện của ông. Rồi ông sẽ có dịp lái xe từ Brant Hill vào thành phố. Đêm nay họ dự định thực hiện một chuyến đi đến trung tâm Wang để xem một chương trình biểu diễn của các con mèo. Có lẽ ông sẽ nhảy qua mục này. Tất cả các thiếu phụ già nua ấy sẽ trở nên dữ dội khi hát bài con mèo con, nhưng không phải ông; ông đã xem buổi biểu diễn ở sân khấu Broadway, và một lần cũng là khá đủ.

Ông nghe tiếng chạy vù vù của chiếc máy tập chạy xe đạp bên cạnh và liếc mắt nhìn sang. Jim Bigelow đang điên cuồng đạp xe chạy.

Angus gật đầu.

- Này, Jim!

- Chào, Angus.

Trong một lát, họ cùng đổ mồ hôi cạnh bên nhau, quá tập trung vào việc luyện tập của mình để có thể nói chuyện. Ở màn hình phía trước, phim video chuyển cảnh từ một ngôi làng Hy Lạp sang một con đường đất lầy lội trong rừng. Nhịp tim của Angus vẫn giữ ở mức 130 nhịp một phút.

- Anh có nghe gì chưa? – Bigelow hỏi qua tiếng xe đạp chạy vù vù. – Về chuyện Harry?

- Không.

- Tôi nhìn thấy họ… cảnh sát… họ đang lặn mò dưới đáy hồ. – Bigelow thở hổn hển, gặp khó khăn trong khi nói chuyện và đạp xe cùng một lúc. Sự thiếu sót của ông, Angus nghĩ. Bigelow thích ăn tráng miệng, và ông chỉ đến phòng tập mỗi tuần một lần. Ông ghét việc tập luyện, ghét thức ăn dưỡng sinh. Vào tuổi bảy mươi sáu, Bigelow trông già thấy rõ như cái tuổi của ông.

- Tôi nghe… khi dùng buổi ăn sáng… họ vẫn chưa tìm ra được ông ta… – Bigelow cúi người tới trước, mặt ông sáng hồng lên vì ráng sức.

- Đó cũng là tin cuối cùng tôi nghe thấy. – Angus nói.

- Vui nhỉ. Không giống như Harry.

- Không. Không phải vậy.

- Không xử sự đúng… vào kỳ nghỉ cuối tuần. Ông có nhận thấy điều đó không?

- Ý ông muốn nói gì?

- Mặc áo bỏ ra ngoài. Vớ mang không cùng màu. Không giống Harry chút nào.

Angus tiếp tục nhìn thẳng tới trước lên màn hình video. Cây rừng chạy trước mặt ông. Một con trăn bò trượt trên một cành cây trước mặt ông.

- Và ông có nhận thấy… hai tay ông ta? – Bigelow hổn hển nói.

- Chuyện thế nào về chúng?

- Chúng run rẩy. Tuần trước.

Angus không nói gì hết. Ông nắm chặt tay cầm của guồng máy quay tập chạy bộ và tập trung vào bước sải chân của ông. Đi, đi. Bơm các bắp chân, giữ chúng chắc khỏe và trẻ trung.

- Chuyện quái quỷ gì vui nhỉ? – Bigelow nói. – Cái việc về cái lão Harry ấy. Ông không nghĩ…

- Tôi không nghĩ gì hết, Jim. Hãy hy vọng ông ta sẽ xuất hiện.

- Vâng. – Bigelow ngừng đạp xe. Ông ngồi thở dốc và nhìn lên màn hình video, trên đó cảnh một cơn mưa nhiệt đới đang đổ trút nước lên những nhánh dương xỉ của rừng cây. – Rắc rối là… – ông ta bình thản nói, – tôi không trông đợi ông ta sẽ xuất hiện. Đã hai ngày rồi.

Angus đột nhiên tắt máy tập chạy bộ. Quên đi việc để cho cơ thể mát lại. Ông đi thẳng tới máy tập phần thân trên. Ông vắt chiếc khăn ngang vai và đi ngang qua phòng tập đến chiếc Nautilus. Theo nỗi bực dọc của lão, Bigelow rời chiếc xe đạp và theo gót lão ta.

Quên đi sự hiện diện của Bigelow, Angus ngồi xuống ghế và bắt đầu bài tập vai sau cường độ cao.

- Angus, – Bigelow nói, – việc đó có làm ông phải lo nghĩ không?

- Chúng ta không thể làm gì cho việc đó được, Jim. Cảnh sát đang tìm kiếm.

- Không. Ý tôi muốn nói việc ấy có làm cho ông nhớ lại… – Bigelow hạ thấp giọng xuống thành tiếng thì thầm. – Chuyện gì đã xảy ra với Stan Mackie?

Angus làm thinh, hai tay lão nắm chặt lên chiếc đai kéo ròng rọc của chiếc Nautilus. – Chuyện ấy xảy ra đã mấy tháng nay rồi.

- Vâng. Chuyện này cũng như thế. Nhớ lại ông ta xuất hiện với cái vạt áo không cài nút? Rồi ông ta quên tên của Phil. Ông không quên tên người bạn quý nhất của ông chứ.

- Phil gần như có thể quên được.

- Tôi không thể tin ông quá suồng sã về việc đó. Trước nhất chúng ta mất Stan. Và bây giờ là Harry. Chuyện gì nếu… – Bigelow ngưng lại và nhìn quanh phòng tập, như thể sợ ai đấy đang lắng nghe. – Chuyện gì xảy ra nếu có cái gì đó không đúng? Chuyện gì nếu chúng ta bị bệnh?

- Cái chết của Stan là một cuộc tự sát.

- Đó là những gì họ nói. Nhưng người ta sẽ không nhảy qua cửa sổ không vì một lý do gì?

Bigelow nhìn xuống:

- Không…

- Tốt, rồi. – Angus tiếp tục làm việc với mấy cái ròng rọc. Kéo. Thả. Kéo. Thả. – Hãy giữ cho các cơ bắp này được trẻ trung…

Bigelow thở dài.

- Tôi không thể nào không tự hỏi. Tôi không bao giờ cảm thấy việc đó đúng. Có thể đó là một cái gì đó của… Tôi không biết. Kết quả thần thánh. Có thể đó là những gì chúng ta xứng đáng.

- Đừng có tỏ ra quá sùng đạo, Jim! Ông luôn trông đợi một luồng tia chớp chiếu thẳng vào ông. Đã một năm rưỡi rồi, và tôi không bao giờ cảm thấy khá hơn trong cuộc sống của tôi. – Lão ta duỗi chân thẳng ra. Hãy nhìn các cơ bắp của tôi! Có đọc các điều xác định về cơ bắp chưa? Nó không nằm ở nơi này hai năm trước đây.

- Dầu gì đi nữa các cơ bắp của tôi cũng chẳng cải thiện được gì mấy. – Bigelow rầu rĩ nhận định.

- Đó bởi vì anh không chịu tập luyện cho nó. Và anh lo về đủ mọi thứ quái quỷ trên đời quá nhiều.

- Vâng, tôi nghĩ tôi là như thế. – Bigelow thở dài và vấn chiếc khăn quanh cổ. Việc này làm cho ông trông giống một con rùa già thò đầu ra khỏi mai. – Và chúng ta vẫn còn tiếp tục dự định của trưa hôm nay chứ?

- Phil chẳng nói gì khác.

- Tốt. Vậy hẹn gặp lại ông ở điểm phát banh đầu tiên.

Angus nhìn ông bạn già của mình lê bước ra khỏi phòng tập. Bigelow trông có vẻ già, và không có gì đáng ngạc nhiên; ông chỉ dành có mười phút cho việc tập xe đạp, khó lòng cho đó là một buổi tập aerobic cường độ cao. Một vài người không chịu săn sóc cho sức khỏe của chính bản thân mình. Thay vào đó, họ phung phí sức lực của họ để lo âu về những việc họ chẳng có thể làm được gì cho nó.

Các cơ bắp vai sau của ông nóng lên với một nỗi đau thú vị của nó sau một buổi luyện tập cường độ cao. Ông buông dây kéo ròng rọc ra và ngồi nghỉ một lát. Nhìn quanh phòng tập, ông nhìn thấy mọi cái máy tập khác đều đang được sử dụng, phần nhiều là các phụ nữ, các bà già mặc áo thun thể thao và đi giày chơi banh tennis. Một vài bà liếc nhìn ông, lóe cho ông thấy ánh mắt ve vãn của họ; ông nhận thấy quá kỳ cục đối với những phụ nữ ở vào cái độ tuổi của họ. Họ quá già đối với ông. Một phụ nữ, nói thế, ở độ tuổi năm mươi sẽ thích hợp với ông hơn. Nhưng chỉ khi nào bà ta mảnh mai và vừa vặn đủ để có thể theo kịp ông, trong mọi tình huống.

Đã đến lúc phải tập các bắp thịt ngực.

Ông với tay lấy cái tay nắm của chiếc máy thích hợp cho việc luyện tập ấy và sửa soạn để đi vào động tác đầu tiên khi ông nhận ra có cái gì đó không đúng với chiếc máy. Cái tay nắm bên phải hình như rung rinh.

Ông buông tay ra và nhìn vào tay nắm. Nó hoàn toàn êm thấm, chẳng rung rinh. Ông đưa mắt nhìn xuống, và đột nhiên thấy ớn lạnh. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tay phải ông đang run.

* * *

Molly Picker ngẩng đầu lên khỏi bồn vệ sinh và giật cần giật nước. Chẳng còn gì hết trong bao tử cô. Pepsi, Fritos và Lucky Charms. Choáng váng, cô ngồi bệt xuống sàn, tựa lưng vào tường phòng tắm, và lắng tai nghe tiếng nước xả bồn cầu trong ống. Ba tuần, cô nghĩ, tôi đã bị bệnh ba tuần nay. Cô gượng đứng dậy và đi loạng choạng về giường. Co tròn người lại trong tấm chăn bông, cô ngủ mau chóng và thật sâu.

Vào giữa trưa, cô thức dậy khi Romy đi vào phòng. Hắn chẳng màng đến việc gõ cửa trước; hắn ngồi lên giường và lay cô dậy.

- Này, Molly Wolly, vẫn còn bị cái chứng đau bao tử khó chịu ấy à?

Càu nhàu, cô nhìn hắn. Romy làm cô nhớ đến một loài bò sát, mái tóc đen của hắn, sáng bóng, được chải ngược ra sau. Mắt hắn đen đến nỗi chẳng trông thấy con ngươi. Người thằn lằn. Nhưng bàn tay vuốt lên mái tóc cô nhẹ nhàng – một cử chỉ của Romy mà cô đã không thấy được trong một khoảng thời gian rất dài. Hắn mỉm cười với cô. – Hôm nay không được khỏe hả?

- Tôi lại ói mửa nữa. Tôi không thể dừng mửa được.

- Vâng, tốt. Cuối cùng tôi cũng có được một cái gì cho cô. – Hắn đặt một hộp thuốc lên bàn ngủ của cô. Trên đó có dán một cái nhãn với tuồng chữ viết tay: Dùng một viên sau mỗi tám giờ khi bị ói mửa. Romy đi vào phòng tắm, rót đầy một ly nước, và quay trở lại giường Molly. Hắn mở hộp thuốc ra, lắc lấy ra một viên, và giúp cô ngồi dậy.

- Uống đi. – Hắn nói.

Cô cau mày nhìn viên thuốc.

- Cái gì thế?

- Thuốc.

- Anh lấy nó ở đâu ra vậy?

- Nó được mà. Đó là thuốc bác sĩ cho đó.

- Bác sĩ nào?

- Tôi đang cố tỏ ra mình dễ thương, cố làm cho cô cảm thấy khá hơn và sẽ nói cho cô biết sau. Tôi thực sự sẽ không trề môi nếu cô có uống thuốc hay không.

Cô quay mặt đi và cảm thấy tay hắn đang ấn mạnh vào lưng cô, rắn như một quả đấm. Rồi, không trông đợi trước, hắn dịu đi và bắt đầu xoa ấm lưng cô, vuốt ve dỗ ngọt.

- Cố lên nào, Moll. Cưng biết tôi coi chừng em. Lúc nào cũng coi chừng, lúc nào cũng sẽ như thế.

Cô ta cười cay đắng.

- Giống như làm cho tôi trở nên đặc biệt.

- Cô là như thế. Cô là em bé đặc biệt của tôi. Em bé rất dễ thương của tôi. – Hắn luồn tay vào dưới áo cô và vuốt ve lên da thịt cô. – Lúc sau này cô trở nên khó chịu. Cứ làm như tôi không có thiện ý với cô. Nhưng cô biết đó, tôi luôn luôn coi chừng em, Molly em bé ơi! – Hắn cắn nhẹ vào dái tai cô và nói thì thầm:

- Ừm!

- Vậy có gì trong viên thuốc?

- Tôi đã nói với em. Nó có tác dụng làm cho em ngưng ói và bắt đầu thèm ăn trở lại. Một cô gái đang lớn cần phải được ăn. – Hai môi hắn lướt nhẹ lên cổ cô, lướt qua bờ vai cô.

- Nếu cô không ăn, chẳng bao lâu tôi sẽ mang cô đến bệnh viện. Cô có muốn giải quyết công việc ấy trong bệnh viện không? Đầy những tên bác sĩ xa lạ?

- Tôi chẳng muốn gặp ông bác sĩ nào. – Cô nhìn viên thuốc trong tay và đột nhiên tự hỏi, không phải về viên thuốc, nhưng về Romy. Hắn đã không có thái độ âu yếm như thế đối với cô từ nhiều tháng nay, chẳng chú ý gì đến cô. Không giống như trước, khi cô là một cô gái đặc biệt của hắn. Những lúc họ qua đêm với nhau trên giường ngủ, coi ti vi, ăn kem, uống bia. Khi hắn chỉ là người duy nhất chạm tay vào người cô. Ai được phép chạm vào người của cô chứ. Trước khi mọi việc giữa họ thay đổi.

Hắn ta đang cười, không phải cái mỉm cười thường lệ, nhưng cái nụ cười ấy bây giờ đang làm cho cô cảm động.

Cô nuốt viên thuốc và uống một ngụm nước để đẩy nó qua cổ họng.

- Vậy mới là bạn gái tôi chứ. – Hắn nhẹ nhàng đặt cô nằm lại trên gối và đắp chăn kín lại cho cô. – Bây giờ cưng ngủ đi.

- Hãy ở lại đây với em, Romy.

- Anh có việc phải làm cưng ơi. – Hắn ta đứng dậy. – Công việc làm ăn…

- Em phải nói cho anh biết vài việc. Em nghĩ em biết tại sao em bị bệnh.

- Chúng ta sẽ đề cập đến vấn đề ấy sau này, được không em? – Hắn vỗ nhẹ lên đầu cô và ra khỏi phòng.

Molly nhìn lên trần nhà. Ba tuần quá lâu cho một căn bệnh đau bao tử, cô ta nghĩ. Cô đặt hai tay lên bụng và tưởng tượng, cô có thể đã cảm nhận được chỗ lồi ra nơi đó. Tôi đã rơi vào tình trạng hỗn độn này khi nào? Gã nào đã bơm vào đó một sự sống? Cô luôn luôn cẩn thận, lúc nào cũng mang bao cao su cho chính mình, đã học cách sử dụng nó để đối phó với cú nhấp ngọt xớt vuốt ve kích thích khi giao hợp. Cô ta không ngu; cô biết một phụ nữ có thể mắc bệnh nếu không có nó.

Bây giờ cô thực sự bệnh, cô cảm thấy đầu óc mình rỗng tuếch. Đó là tình trạng đói. Những ngày vừa qua lúc nào cô cũng cảm thấy đói, ngay cả những lúc cô cảm thấy buồn nôn. Khi mặc quần áo, cô nhai nhóp nhép vài miếng Fritos. Mùi mằn mặn nghe thấy ngon. Cô có thể ăn ngấu nghiến cả nắm bánh, nhưng chỉ còn lại có vài miếng. Cô xé bao ra và liếm sạch những mảnh vụn, và sau đó tự ngắm mình trong gương, hai môi cô dính đầy muối, và cô quá kinh tởm cái hình ảnh ấy đến nỗi cô vò vất bỏ cái bao vào thùng rác và đi ra khỏi phòng.

Lúc ấy chỉ mới một giờ mười lăm, phố xá vẫn còn vắng vẻ. Cô gặp Sophie trên đường đi, đứng tựa vào cửa nhà hút nước từ lon Pepsi uống. Sophie chỉ là trò chơi của người ta và là người không có đầu óc. Quyết định quên ả đi, Molly đi phớt ngang qua ả, hai mắt tập trung nhìn thẳng tới trước.

- Có phải đó là cô Titless không? – Sophie nói.

- Ngực càng to chừng nào, đầu càng nhỏ chừng đó.

- Vậy này con kia, mày ắt hẳn có nguyên một cái địa ngục trong cái đầu to lớn của mày à?

Molly tiếp tục đi tới, nhanh chân bước để đi thoát khỏi tiếng cười như ngựa hí của Sophie. Cô chỉ dừng bước lại khi tới buồng điện thoại công cộng cách đấy hai khu nhà. Cô tìm trong những trang sách tả tơi của quyển sách vàng, rồi nhét một đồng hai mươi lăm xu vào trong khe và quay số.

Một giọng nói vang lên:

- Tư vấn cho phụ nữ mang thai.

- Tôi cần nói chuyện với ai đó. – Molly nói. – Tôi có thai…

Một chiếc xe đen chạy sát lề đường rồi dừng lại. Romy bước vào trong xe, ngồi lên băng ghế sau và đóng cửa lại.

Tên tài xế không quay đầu lại để nhìn hắn ta; gã chẳng bao giờ làm thế. Phần lớn thời gian Romy chỉ thấy mình nhìn chằm chằm vào phía sau đầu tên tài xế, một cái đầu hẹp, tóc vàng trắng. Bạn không thể thấy được cái màu tóc ấy thường, không phải nơi một gã đàn ông. Romy tự hỏi những con mụ lẳng lơ có nhảy xổ vào không, nhưng cái cách mà hắn hình dung nó, các con mụ lẳng lơ không quan tâm đến mái tóc trên đầu của bạn, những khi bạn hãy còn tiền trong túi.

Túi của Romy mấy ngày này cũng hơi lép một tí.

Hắn nhìn quanh xe, ngắm nhìn nó như hắn thường làm, song cảm thấy phẫn nộ với sự việc cái gã ngồi trong ghế tài xế là một người ngồi trên trong ít nhất một phương diện. Không cần biết gã tên gì hay gã làm việc gì; bạn có thể ngửi thấy cái mùi chơi trên giống như bạn ngửi thấy được cái sự việc những băng ghế đều được bọc da. Đối với một đứa như gã ấy, Romulus Bell chỉ là một mảnh rác thừa đã bị thổi bay vào trong xe và chẳng bao lâu sẽ bị hất tung ra ngoài. Không đáng được quay đầu nhìn lại để xem là ai.

Romy nhìn vào chiếc cổ phơi trần của gã và nghĩ để xoay trở tình thế thật dễ làm sao. Nếu hắn ta muốn. Điều ấy làm hắn cảm thấy dễ chịu hơn.

- Ông có chuyện gì muốn nói với tôi không? – Tên tài xế hỏi.

- Vâng. Tôi có thêm một em nữa ngon lành.

- Ông có chắc không?

- Này, tôi biết các cô bạn gái của tôi, ở trong cũng như ở ngoài. Tôi biết điều đó trước khi họ làm việc. Lúc nào tôi cũng đúng, phải vậy không?

- Đúng ông là như thế.

- Còn tiền thì sao? Tôi nghĩ tôi sẽ được tiền của tôi.

- Có một vấn đề.

- Vấn đề gì?

Gã tài xế ngồi thẳng lên và điều chỉnh lại chiếc kính chiếu hậu. – Annie Parini không ra mắt tại buổi hẹn của cô ta sáng ngày hôm nay.

Romy cứng người lại, tay hắn nắm chặt vào chiếc ghế ở phía trước mặt…

- Cái gì?

- Tôi không tìm được cô ta. Cô ta không đợi ở Common như chúng ta đã thỏa thuận.

- Cô ta đã ở đó. Tôi đích thân dẫn cô ta tới đó mà.

- Vậy cô ta chắc đã bỏ đi trước khi tôi đến.

Con ngựa cái ngu ngốc, hắn ta nghĩ. Làm sao bạn có thể giữ được cho công việc làm ăn trôi chảy khi những con ngựa cái lúc nào cũng đối đầu với bạn, lúc nào cũng xoáy tung mọi việc lên? Mấy con ngựa cái ấy không có đầu óc. Và bây giờ bọn chúng làm hắn trông thảm hại.

- Cô Annie Parini ở đâu vậy ông Bell?

- Tôi sẽ đi tìm con ả.

- Làm ngay đi. Chúng tôi không để cho cô ta thêm một tháng nữa. – Gã đàn ông khoát tay. – Bây giờ ông có thể ra khỏi xe được rồi.

- Còn tiền tôi thì thế nào?

- Không có trả tiền ngày hôm nay.

- Nhưng tôi đã nói với ông, tôi lại có thêm một con khác nữa ngon lành.

- Lần này chúng tôi muốn được giao hàng trước. Tuần cuối cùng của tháng Mười. Và đừng có làm lạc mất hàng nữa nhé. Bây giờ ra đi, ông Bell.

- Tôi cần…

- Đi ra.

Romy trèo ra ngoài và đóng sầm cửa lại. Ngay tức khắc chiếc xe bỏ chạy đi, để hắn lại một mình giận dữ nhìn theo.

Hắn bắt đầu rảo bước đi ngược lên đường Tremont, sự kích động bên trong hắn gia tăng theo mỗi bước đi. Hắn biết nơi Annie Parini thường đi lang thang; hắn biết hắn sẽ tìm ra được ả.

Câu nói của tên tài xế vẫn còn vang trong đầu hắn. Lần này, đừng làm lạc hàng nữa nhé.

* * *

Chuông điện thoại reo vang, đánh thức Toby dậy từ một giấc ngủ sâu đến nỗi bà tưởng chừng như mình đang trồi lên khỏi những lớp bùn để nổi lên mặt. Bà mò mẫm tìm chiếc điện thoại và làm nó rơi ra khỏi giá đỡ. Nó rơi cái uỵch lên sàn nhà. Trong khi bà lăn người trên giường để thò tay ra lôi chiếc điện thoại lên, bà chợt nhìn thấy mặt đồng hồ trên bàn ngủ. Lúc ấy là mười hai giờ trưa – đối với bà, nó tương đương với lúc nửa đêm. Chiếc điện thoại rơi lệch sang phía bên kia chiếc bàn đầu giường. Bà dùng dây điện thoại để lôi nó trở lại.

- Alô?

- Bác sĩ Harper? Đây là Robbie Brace.

Bà nằm sững sờ, cố sức nhớ lại xem ông ta là ai và tại sao giọng nói của ông ta nghe có vẻ quen.

- Dưỡng đường Brant Hill. – Ông ta nói. – Chúng ta đã gặp nhau hai ngày trước đây. Bà hỏi tôi về trường hợp ông Harry Slotkin.

- Ồ, vâng. – Bà ta ngồi dậy, đầu óc bà đột nhiên tỉnh ngủ hẳn. – Cám ơn ông đã gọi lại.

- Tôi e rằng không có gì nhiều để báo cáo lại cho bà biết. Tôi có hồ sơ bệnh lý của ông Slotkin trước mặt đây và tôi nhìn thấy một hồ sơ sức khỏe sạch sẽ.

- Chẳng có gì cả à?

- Không có gì để cắt nghĩa bệnh tật của ông ta. Những chẩn đoán tốt về cơ thể của ông ta. Các xét nghiệm cũng tốt…

Qua ống nghe điện thoại, Toby có thể nghe tiếng lật giấy sột soạt. – Ông ta có một bảng đầy đủ về các chức năng nội tiết, hoàn toàn bình thường.

- Chúng được thực hiện khi nào?

- Một tháng trước đây. Vậy những gì bà khám thấy tại phòng cấp cứu gần như hoàn toàn chính xác.

Bà nhắm mắt lại và cảm thấy bụng mình bị rối beng lần nữa vì căng thẳng. – Ông có nghe thấy được điều gì mới không? – Bà ta hỏi.

- Họ mò dưới đáy hồ sáng ngày hôm nay. Không tìm thấy ông ta. Điều ấy tốt, tôi đoán.

Vâng, điều đó có nghĩa là ông ấy vẫn còn sống.

- Dầu sao, đó cũng là tất cả những gì tôi đã báo cho bà biết.

- Cám ơn. – Bà ta nói và gác điện thoại lên. Bà biết bà cần phải cố ngủ trở lại. Bà đã được phân công cho một phiên trực khác tối nay, và bà chỉ còn có bốn giờ để nghỉ. Nhưng cú điện thoại của Robbie Brace đã làm cho bà dao động.

Chuông điện thoại lại reo lên.

Bà chộp lấy điện thoại và nói:

- Bác sĩ Brace đây?

Giọng nói phía bên kia đầu dây có vẻ ngạc nhiên. – Ừ, không. Đây là Paul. – Paul Hawkins là trưởng phòng cấp cứu bệnh viện Springer. Theo nguyên tắc, ông ta là sếp của bà; không chính thức, ông là một người dễ mến và là một trong một vài người bạn thân hiếm hoi của bà trong số các nhân viên y tế.

- Xin lỗi, Paul. – Bà ta nói. – Tôi nghĩ anh là một người khác đang gọi lại cho tôi. Có chuyện gì vậy?

- Chúng ta có một vấn đề cần thảo luận ở đây. Chúng tôi cần cô có mặt vào trưa ngày hôm nay.

- Nhưng tôi chỉ vừa mới về nhà được một vài giờ. Tôi lại được phân công trực đêm tối nay.

- Đây không phải nói về một phiên trực. Đây là một buổi họp với ban quản lý. Ellis Corcoran đòi hỏi sự có mặt của cô.

Trong hệ thống cấp bậc các bác sĩ tại bệnh viện Springer, Corcoran, là trưởng ban của các bác sĩ và phẫu thuật viên, là người có quyền cao nhất. Paul Hawkins và tất cả các trưởng phòng khác, đều dưới quyền của Corcoran.

Toby ngồi dậy.

- Cả cuộc họp hôm nay bàn về chuyện gì?

- Một đôi chuyện.

- Harry Slotkin?

Im lặng.

- Một phần. Còn có nhiều vấn đề khác họ cần thảo luận.

- Họ? Ai khác sẽ có mặt ở đó?

- Bác sĩ Carey, ban quản lý. Họ có những câu hỏi về những gì đã xảy ra đêm hôm qua.

- Tôi đã báo cho anh biết về những gì đã xảy ra.

- Vâng, và tôi đã cố cắt nghĩa cho họ biết. Nhưng Doug Carey bị ám ảnh về vấn đề này [1]. Ông ta than phiền với Corcoran.

Bà càu nhàu. – Anh biết những chuyện đó thật sự là gì, Paul? Không có liên quan gì với Harry Slotkin. Đó là về việc của thằng nhỏ Freitas. Đứa đã chết vài tháng trước đây. Carey cố mang những việc ấy trở lại với tôi.

- Đó là một vấn đề hoàn toàn khác biệt.

- Không. Không phải. Carey xử lý tình thế rất kém và đứa bé đã chết. Tôi yêu cầu ông ta về việc đó.

- Cô không chỉ yêu cầu ông ta về một điều sai lầm. Cô phải yêu cầu ông ta ra tòa về việc đó.

- Gia đình đứa bé đã hỏi ý kiến tôi. Tôi có được phép nói dối với họ không? Dầu sao đi nữa, ông cũng phải bị đưa ra tòa. Để một đứa bé bị rách lá lách nằm trên sàn không có máy giám sát kiểm tra? Tôi là người đã phải cấp cứu cho đứa bé.

- Được thôi, vậy ông ta đã xử lý tình thế kém. Nhưng cô cần phải thận trọng hơn với những ý kiến của cô.

Và tại chỗ đó, vấn đề thực sự đã được đặt ra. Toby đã không thận trọng.

Đó là một vấn đề trong cấp cứu các bác sĩ đều sợ: cái chết của một đứa bé. Cha mẹ nó đã kêu thét inh tai trong hành lang bệnh viên. Trong cuộc chiến đấu của bà để giành lại mạng sống cho đưa bé, Toby đã thốt ra trong sự thất vọng:

- Tại sao đứa bé này không ở trong phòng săn sóc đặc biệt?

Cha mẹ đứa bé đã nghe được điều ấy. Cuối cùng, các luật sư cũng nghe được điều đó.

- Toby, ngay bây giờ chúng ta phải tập trung vào vấn đề sắp tới. Cuộc họp được ấn định vào lúc hai giờ trưa hôm nay. Họ không muốn mời cô đến nhưng tôi nhấn mạnh vào việc ấy.

- Tại sao tôi không được mời? Có một sự kỳ thị bí mật nào không?

- Chỉ cố đến đây, được không?

Bà gác máy điện thoại lên và nhìn vào đồng hồ. Đã mười hai giờ rưỡi rồi; bà không thể nào ra khỏi nhà cho đến khi bà tìm ai đó ở lại cùng với mẹ bà. Ngay tức khắc, bà nhấc điện thoại lên lại và gọi Bryan. Bà nghe chuông reo bốn lần, và rồi có giọng trả lời của máy nhắn. Chào, đây là Noel! Và đây là Bryan! Chúng tôi hoàn toàn nghe bạn nói, vậy xin để lại lời nhắn…

Bà cắt máy và quay số điện thoại khác – em của bà. Làm ơn có ở nhà. Một lần thôi, Vickie, làm ơn có ở đó cho chị…

- Alô?

- Chị đây. – Toby nói, thở ra nhẹ nhõm.

- Chị có thể giữ máy một phút được không? Em cần phải đặt một vài thứ lên bếp…

Toby nghe có tiếng đặt máy xuống bàn, và tiếng nồi xoong kêu lách cách. Xong Vickie trở lại bắt máy lên.

- Xin lỗi, các bạn của Steve sẽ đến ăn vào tối nay và em đang cố làm thử món ăn tráng miệng mới.

- Vickie, chị đang gặp bế tắc đây. Chị cần em coi chừng Mẹ trong vài giờ.

- Chị muốn nói… bây giờ? – Tiếng cười của Vickie nghe hơi chói tai và mang tính chất hoài nghi.

- Chị cần phải đi dự một cuộc họp khẩn cấp tại bệnh viện. Chị sẽ chở mẹ đến gửi tại nhà em và đến rước bà về ngay khi vừa xong buổi họp.

- Toby, em có khách mời tối ngày hôm nay. Em đang nấu ăn, nhà vẫn còn đang cần được lau chùi sạch sẽ, và lũ trẻ cũng sắp đi học về.

- Mẹ không có chuyện gì rắc rối, thật sự thế. Em sẽ thấy mẹ rất bận bịu trong sân vườn cho xem.

- Em không thể để mẹ đi lang thang trong vườn được! Em vừa mới làm một thảm cỏ mới.

- Vậy em hãy để Mẹ ngồi coi ti vi. Chị phải rời nhà bây giờ hay chị sẽ không còn được làm thế.

- Toby…

Bà ta dằn chiếc điện thoại xuống. Bà không còn có thì giờ hay kiên nhẫn để thảo luận nữa. Nhà của Vickie cách đây nửa giờ xe chạy.

Bà tìm thấy Ellen ngoài sân, vui vẻ làm bẩn người quanh đống phân vườn.

- Mẹ! – Toby nói. – Chúng ta đến nhà Vickie đi.

Ellen đứng thẳng người dậy, và Toby không còn can đảm để nhìn vào hai bàn tay bẩn thỉu, quần áo dính đất của bà. Không có thời gian để tắm và thay đồ cho bà. Vickie sẽ ngất đi thôi.

- Mẹ vào xe đi! – Toby hối thúc. – Chúng ta phải đi gấp.

- Chúng ta không nên làm phiền Vickie, con biết không.

- Mẹ đã không gặp nó nhiều tuần nay.

- Nó quá bận. Vickie là một phụ nữ rất bận rộn. Mẹ không muốn làm phiền nó.

- Mẹ, chúng ta phải đi ngay bây giờ.

- Con đi đi. Mẹ ở nhà.

- Chỉ vài giờ thôi. Sau đó chúng ta lại về nhà ngay.

- Không, mẹ nghĩ mẹ sẽ dọn sạch sẽ khu vườn. – Ellen ngồi xổm trở lại và đẩy thật sâu chiếc bay vào trong đống phân vườn.

- Mẹ, chúng ta phải đi! Trong tâm trạng thất vọng, Toby nắm lấy tay mẹ mình và lôi bà đứng lên quá bất ngờ đến nỗi bà Ellen bị sốc, thở hổn hển.

- Con làm mẹ đau! – Ellen khóc kêu.

Ngay lúc đó, Toby buông bà ta ra. Ellen bước lui về sau một bước, xoa hai tay trong lúc bà nhìn con gái hoang mang.

Bà im lặng, và hai mắt long lanh ngấn lệ của bà làm Toby cảm thấy nhói trong tim.

- Mẹ! – Toby lắc đầu, ân hận xấu hổ. – Con xin lỗi. Con thật sự xin lỗi. Con chỉ cần sự hợp tác của mẹ ngay lúc này. Làm ơn đi mẹ.

Ellen nhìn xuống nón bà, rơi trên đất và đang nằm trên cỏ, vành mũ rơm rung rinh trong gió. Từ từ, bà cúi xuống để nhặt nó lên, rồi đứng thẳng người dậy, ôm chặt cái nón vào ngực. Bằng một cử chỉ đau buồn, bà đưa đầu thấp xuống và gật đầu. Đoạn bà đi đến cửa sân vườn và đứng đợi Toby mở nó ra.

Trên đường tới nhà Vickie, Toby cố sức làm lành lại với Ellen. Trong niềm phấn khởi cực kỳ, bà đề cập đến những công việc dự định làm vào cuối tuần. Họ sẽ trồng một giàn bông hồng khác phía bên hông nhà và trồng một bụi cây New Dawn, hay có thể Blaze mới. Ellen rất thích hoa hồng đỏ. Họ sẽ bón phân và trồng một vườn hành tỏi. Họ sẽ có cà chua tươi để ăn với bánh sandwich và uống nước chanh. Có quá nhiều việc để phải nhìn tới trước!

Ellen nhìn chằm chằm vào chiếc nón trên vạt áo và chẳng nói gì.

Họ chạy xe trên lối vào nhà Vickie, và Toby gồng người lên để chịu sự thử thách sắp tới. Vickie, lẽ dĩ nhiên, sẽ làm ầm lên về việc mình phải chịu gánh vác một công việc to lớn như thế. Vickie và tất cả những trách nhiệm của cô. Một vị trí quản trị tại phòng sinh vật học trường trung học Bentley. Một ông chồng kiêu kỳ có đầu óc lãnh đạo, chữ được ông ta ưa thích là chữ tôi. Một cậu con trai và một cô con gái, cả hai đều lâm vào tình trạng rầu rĩ của tuổi mới lớn. Chị Toby may mắn, độc thân và không con cái! Lẽ dĩ nhiên bà ta là người rõ ràng nhất phải trông coi Mẹ.

Còn chuyện gì khác để tôi làm trong cuộc đời tôi nữa không?

Toby giúp mẹ ra khỏi xe và bước lên các bậc cầu thang trước nhà. Cửa vụt mở tung ra và Vickie xuất hiện, mặt mày cau có vì bị quấy rầy.

- Chị Toby, đây là lúc tệ hại nhất có thể.

- Cho cả hai chúng ta, hãy tin chị. Chị sẽ cố rước mẹ về càng sớm càng tốt. – Toby giục mẹ bước tới trước. – Lên đi mẹ. Chúc mẹ có một cuộc viếng thăm vui vẻ.

- Em đang nấu ăn. – Vickie nói. – Em không thể trông chừng mẹ được.

- Mẹ khỏe mà. Hãy cho mẹ ngồi coi ti vi. Mẹ thích chương trình trên đài Nickelodeon.

Vickie cau mày nhìn chiếc áo Ellen đang mặc. – Chuyện gì đã xảy ra với quần áo của mẹ thế? Mẹ dơ quá. Có chuyện gì không ổn với cánh tay của mẹ vậy? Tại sao mẹ lại xoa tay như thế?

- Bị làm đau. – Bà lắc đầu buồn bã. – Toby nổi điên lên với mẹ.

Toby cảm thấy mặt mình đỏ bừng.

- Chị phải đưa mẹ vào xe. Mẹ không chịu rời khỏi khu vườn. Đó là lý do tại sao mẹ trông nhớp nhúa như thế.

- Tốt. Em không thể nào để mẹ trông như thế ấy được. Khách mời của em sẽ đến vào lúc sáu giờ!

- Chị hứa. Chị sẽ về trước lúc đó. – Toby hôn lên má Ellen một cái. – Gặp lại mẹ sau. Mẹ sẽ nghe theo lời Vickie nhé.

Chẳng nhìn lại phía sau, Ellen đi thẳng vào phòng khách. Bà trừng phạt tôi, Toby nghĩ. Làm cho cảm thấy mình có lỗi vì đã mất bình tĩnh.

- Chị Toby! – Vickie nói, nhìn theo bà lúc bà bước xuống các bậc thềm trước nhà để ra chỗ xe đậu. – Em cần được nhiều sự cảnh báo hơn lần sau. Đó không phải là những gì chúng ta đã thuê Bryan làm?

- Không sẵn lòng. Con em sắp về rồi. Chúng có thể trông chừng Mẹ.

- Chúng không muốn làm chuyện đó.

- Vậy hãy cố trả tiền cho chúng. Con em hình như có vẻ đánh giá cao đồng đô la toàn năng. – Toby đóng sập cửa xe lại và nổ máy. Tại sao tôi lại nói cái chuyện địa ngục ấy ra làm gì? Bà nghĩ trong lúc lái xe chạy đi. Tôi phải dịu lại. Tôi phải tự chủ lại và sẵn sàng cho buổi họp ngày hôm nay. Nhưng bà đã gây xúc động cho Vickie rồi. Bây giờ em bà đang cau có với bà, và cả Ellen nữa. Có thể cả thế gian này đều đang cau có với bà.

Bà chợt nổi cơn bốc đồng muốn đạp mạnh lên chân ga và chạy như thế, để bỏ lại phía sau bà tất cả mọi chuyện đó. Tìm một cái lý lịch mới, một thành phố mới, một cuộc sống mới. Cuộc sống hiện tại của bà là một mớ hỗn độn, và bà không biết đó là do lỗi của ai. Chắc chắn không phải mọi thứ đều do bà mà ra; bà đơn giản chỉ muốn cố làm mọi việc cách tốt nhất bà có thể làm.

Lúc ấy là 2:10 trưa khi bà lái xe vào khu vực đậu xe của bệnh viện Springer. Bà không có thời gian để tập trung tư tưởng lại; cuộc họp đang được diễn ra, và bà không muốn Doug Carey ngậm miệng lại như hến vì sự vắng mặt của bà. Nếu ông ta chuẩn bị để tấn công bà, bà muốn có mặt ở đó để tự bảo vệ mình. Bà vội vã đi thẳng đến phòng quản trị ở trên tầng hai và bước vào phòng họp.

Trong phòng, mọi câu chuyện đều dừng lại.

Nhìn vòng quanh bàn họp. Bà nhìn thấy những khuôn mặt thân quen trong sáu người đang ngồi tại đó. Paul Hawkins, Maudeen và Val. Toby ngồi xuống cạnh Val, và ngang với Paul, im lặng gật đầu chào bà. Nếu bà phải nhìn chằm chằm vào ai đó, đó phải là một người đàn ông thật điển trai. Bà chỉ thoáng nhìn Bác sĩ Carey, đang ngồi ở cuối bàn họp, nhưng sự hiện diện đầy tính thù địch của ông không thể nào bỏ qua được. Một người đàn ông nhỏ thó – còn tệ hơn thế – Carey bù lại cái vóc dáng cụt ngủn của ông ta bằng một tư thế ngồi rất thẳng và ánh mắt nhìn thẳng đầy đe dọa. Một con chó Chihuahua nhỏ bé tầm thường. Ngay vào lúc đó, ông ta đang nhìn thẳng vào Toby.

Bà không để ý đến Carey và thay vào đó tập trung nhìn thẳng vào Ellis Corcoran, trưởng ban bác sĩ và phẫu thuật viên. Bà biết không mấy rõ Corcoran; bà tự hỏi có ai ở bệnh viện Springer biết rõ ông ta không. Thật khó mà bỏ qua được thái độ lãnh đạm Yankee của ông ta. Ông ít khi nào tỏ ra xúc động, và bây giờ ông cũng chẳng có xúc cảm nào. Cả ông trưởng phòng hành chánh bệnh viện, Ira Beckett, cũng vậy, chiếc bụng phệ của ông ta tì sát vào bàn. Sự im lặng kéo dài hơi lâu để cảm thấy dễ chịu. Hai lòng bàn tay bà ướt đẫm; dưới bàn, bà chùi hai tay lên quần.

Ira Beckett nói. – Cô đang kể lại cho chúng tôi, Cô Collins?

Maudeen tằng hắng. – Tôi cố cắt nghĩa cho ông biết mọi việc đã diễn ra cùng một lúc. Chúng tôi có ca cấp cứu ấy trong phòng hồi sức. Việc này đã thu hút tất cả mọi sự chú ý của chúng tôi. Chúng tôi hình dung ông Slotkin cũng đủ ổn định.

- Vậy quý vị đã quên ông ta đi? – Carey nói.

- Chúng tôi không lờ ông ta.

- Quý vị đã để mặc ông ta trong bao nhiêu lâu? – Beckett hỏi.

Maudeen nhìn Toby với lời yêu cầu giúp đỡ thầm lặng giúp tôi ra khỏi đây.

- Tôi là người cuối cùng nhìn thấy ông Slotkin. – Toby nói. – Lúc ấy vào khoảng năm, năm giờ mười lăm. Khoảng đâu đó sau lúc sáu giờ, tôi đã nhận ra được việc ông ta đã bỏ đi.

- Vậy bà đã để ông ta trong tình trạng không chăm sóc gần một giờ đồng hồ.

- Ông ta đang đợi để được quét hình CT. Chúng tôi đã gọi chuyên viên X quang đến rồi lúc đó. Chúng tôi không có làm điều gì khác cho ông ta ngoài điểm đó. Chúng tôi vẫn không còn biết ông ta đã xoay xở như thế nào để rời phòng.

- Bởi vì người của bà không để mắt coi chừng ông ta. – Carey nói. – Và ngay cả đến việc cột ông ta lại cũng không có.

- Ông ta đã được cột lại. – Val nói. – Cả tay lẫn chân.

- Vậy ông ta giống như một tay ảo thuật gia nào à. Không ai có thể ra ngoài được khi cả chân lẫn tay đều bị trói. Hay cô có quên cột sợi dây đai xuống?

Cả hai cô y tá đều làm thinh, cả hai đều nhìn chằm chằm xuống bàn.

- Bác sĩ Harper? – Beckett nói. – Bà nói bà là người cuối cùng nhìn thấy ông Slotkin. Dây buộc ông ta có được cột chặt lại hay không?

Bà nuốt nước bọt.

- Tôi không biết.

Paul, ngang qua bàn, cau mày nhìn bà.

- Bà bảo với tôi chúng đã được cột chặt.

- Tôi nghĩ chúng đã được cột chặt. Tôi muốn nói… Tôi cho rằng tôi đã cột ông ta lại. Nhưng phiên trực đêm ấy quả thực là rối rắm. Bây giờ – tôi không chắc. Nếu ông ta đã được cột lại, hình như ông ta không thể nào có khả năng lén trốn đi được.

- Ít ra chúng ta cuối cùng cũng trung thực về chuyện đó. – Carey nói.

- Tôi không bao giờ không trung thực! – Bà đáp trả lại. – Nếu tôi xử lý tình thế kém, ít nhất tôi đã chấp nhận nó.

Paul cắt ngang:

- Toby!

- Đôi lúc chúng ta tung hứng cùng một lúc cả nửa tá cơn khủng hoảng. Chúng tôi không nhớ bất cứ một chi tiết nào về những gì đã làm sai trong suốt một phiên trực đêm.

- Anh thấy không, Paul? – Carey nói. – Đó là những gì tôi đã nói với anh. Lúc nào tôi cũng rơi vào tình thế tự vệ. Và lúc nào đó cũng là phiên trực đêm.

- Hình như ông là người duy nhất than phiền việc này. – Paul nói.

- Tôi có thể nêu tên cả nửa tá bác sĩ khác có vấn đề. Chúng tôi bị gọi đến vào bất cứ lúc nào trong đêm để nhận những bệnh nhân không cần được nhập viện. Nó là một vấn đề về sự đánh giá.

- Ông muốn nói đến những bệnh nhân nào? – Toby hỏi.

- Tôi không có tên của họ trước mặt tôi bây giờ.

- Vậy ông phải lấy tên họ đi. Nếu ông muốn hỏi về sự đánh giá của tôi, tôi muốn câu hỏi ấy phải được rõ ràng.

Corcoran thở dài. – Chúng ta đang đi lạc đề.

- Không, đây là vấn đề. – Carey nói. – Năng lực nhân viên phòng cấp cứu của ông Paul. Ông có biết việc gì xảy ra tại phòng cấp cứu đêm hôm ấy không? Họ đã tổ chức một buổi tiệc sinh nhật phải gió vào đêm hôm ấy! Tôi vào phòng nhân viên để kiếm một tách cà phê và họ đã giăng cờ đuôi nheo khắp phòng! Một chiếc bánh và một bó đèn cầy cháy dở. Đó có lẽ là những gì đã xảy ra. Họ quá bận rộn tổ chức tiệc tùng, ở phòng sau, họ không quan tâm đến.

- Đấy là một bó chuyện tào lao. – Toby nói.

- Không có tổ chức bữa tiệc nào hết, có phải vậy không? – Carey nói.

- Vào lúc đầu phiên trực, vâng. Nhưng nó không làm chúng tôi xao lãng công việc của chúng tôi. Khi người phụ nữ có vấn đề về màng tim đến, chúng tôi đã đi ngay vào nhiệm vụ. Bà ta đòi hỏi sự chú ý của tất cả chúng tôi.

- Và cô cũng đã làm mất bà ta luôn. – Carey nói.

Lời nhận xét của ông ta như một cái tát tai, và máu dồn lên mặt Toby. Cái phần tệ nhất của câu chuyện là ông ta nói đúng. Bà đã làm mất bệnh nhân. Phiên trực của bà đã chuyển thành một thảm họa – và một thảm họa có tính công khai. Những bệnh nhân mới đã vào phòng đợi để nghe lời độc thoại đầy giận dữ của con trai ông Harry Slotkin. Kế đến một chiếc xe cứu thương đã dừng lại với một cơn đau ngực, và cảnh sát đã đến – hai chiếc xe của đội tuần tra đã được gọi đến để giúp tìm kiếm bệnh nhân. Định luật đầu tiên của vật lý học đã xảy đến khi phòng cấp cứu được quy định một cách chặt chẽ của Toby đã rơi vào trong tình trạng đảo lộn.

Bà chồm tới trước, hai tay ép xuống bàn, bà ta không nhìn vào Carey, nhưng vào Paul.

- Chúng tôi được dự phòng để đối phó với vấn đề màng tim. Bệnh nhân ấy thuộc về một trung tâm chấn thương. Chúng tôi đã giữ cho bà ta sống lâu theo khả năng của chúng tôi. Tôi e rằng ngay chính bác sĩ Carey tuyệt vời cũng không thể cứu mạng được bà ta.

- Bà đã gọi tôi vào cuộc chơi quá trễ để làm bất cứ chuyện gì. – Carey nói.

- Chúng tôi gọi ông ngay khi chúng tôi nhận ra rằng bà ấy có vấn đề với màng tim.

- Và bà phải mất bao lâu mới nhận ra được điều đó?

- Chỉ vài phút sau khi bà ta đến.

- Theo tài liệu ghi chép của xe cứu thương, bệnh nhân đã đến vào lúc năm giờ hai mươi. Bà không gọi tôi mãi cho đến lúc năm giờ bốn lăm.

- Không, tôi đã gọi cho ông sớm hơn. – Bà liếc mắt nhìn Maudeen và Val, cả hai đều gật đầu công nhận.

- Nó không có được ghi trong hồ sơ cấp cứu. – Carey nói.

- Ai còn thời gian để mà ghi chép? Chúng tôi đã bu vào để cứu mạng sống cho bà ta.

Corcoran cắt ngang:

- Mọi người, làm ơn! Chúng ta không đến đây đấm bàn gây lộn. Chúng ta cần nói về việc phải xử sự với cơn khủng hoảng mới ấy bằng cách nào.

- Cơn khủng hoảng mới nào? – Toby hỏi.

Mọi người nhìn bà ngạc nhiên.

- Tôi chưa có kể cho cô nghe việc ấy. – Paul nói. – Chính tôi cũng vừa mới nghe việc ấy. Vài tờ báo đã nhặt được tin ấy. Cái gì đó theo những dòng chữ “Bệnh nhân bị bỏ quên đã biến mất khỏi phòng cấp cứu”. Một phóng viên đã gọi điện thoại lúc vừa mới rồi để hỏi thêm chi tiết.

- Chuyện gì đã làm cho bản tin ấy có giá trị?

- Nó giống như chuyện bác sĩ phẫu thuật cắt lộn chân bệnh nhân. Mọi người đều muốn biết về những sai trái đã xảy ra tại các bệnh viện.

- Nhưng ai đã nói cho báo chí biết việc đó? – Bà nhìn quanh bàn, và ngay lúc đó, ánh mắt bà gặp ánh mắt của Carey. Ông ta nhìn sang nơi khác.

- Có lẽ gia đình của Slotkin đã nói ra chuyện đó. – Beckett nói. – Có thể nó nằm trên lãnh vực của một vụ kiện cáo. Chúng tôi thật sự không biết bằng cách nào báo chí đã biết được việc đó.

Carey nói, với một cách sâu độc ngấm ngầm. – Xử lý kém một tình thế chắc đã gây ra sự chú ý.

- Những xử lý của ông thường dẫn đến những vụ chôn cất. – Toby nói.

- Làm ơn. – Corcoran nói. – Nếu bệnh nhân được tìm thấy không có thương tích gì, chúng ta sẽ được an toàn. Nhưng việc xảy ra đã hai ngày nay rồi, và theo như chỗ tôi được biết, không tìm thấy được gì hết. Chúng ta chỉ còn có mong đợi họ sẽ tìm thấy ông ta còn sống và khỏe.

- Một phóng viên đã gọi đến phòng cấp cứu hai lần sáng nay. – Maudeen nói.

- Không ai nói gì với hắn ta, tôi mong thế?

- Không. Thực vậy, các y tá đã gác máy khi biết hắn gọi.

Paul cười buồn bã:

- Vâng, đó là một cách đối đãi với báo chí.

- Nếu họ tìm ra được ông ta, chúng ta có thể lách qua khỏi việc này mà không bị thiệt hại gì. Rủi thay, những bệnh nhân Alzheimer có thể đi lang thang nhiều dặm đường. – Corcoran nói.

- Ông ta không phải là một người mắc bệnh Alzheimer. – Toby nói. – Tiền sử bệnh tật ông ta không phù hợp với chuyện đó.

- Nhưng bà bảo ông ta bị rối loạn.

- Tôi không biết tại sao. Tôi không tìm thấy một điểm tập trung nào khi tôi khám bệnh cho ông ta. Tất cả mọi xét nghiệm về máu đều cho kết quả bình thường. Rủi thay, chúng ta không có được bản quét CT. Tôi mong tôi có thể cho ông biết sự chẩn đoán cho ông ta, nhưng tôi không bao giờ làm xong được công việc. – Bà ngừng lại. – Tôi tự hỏi, dầu vậy, ông ta có thể có sự lên cơn hay không.

- Cô có trông thấy dấu hiệu gì không?

- Tôi nhận thấy chân ông giật mạnh. Tôi không thể nói đó có phải là một hành động tự ý hay không.

- Ồ, lạy Chúa! – Paul ngồi lại vào ghế. – Hãy mong cho ông ta đừng đi lang thang trên đường cao tốc hay gần một dòng nước. Ông ta có thể bị rắc rối.

Corcoran gật đầu. – Và chúng ta cũng vậy.

Khi buổi họp chấm dứt, Paul mời Toby cùng đi với ông ta đến quán ăn tự phục vụ của bệnh viện. Lúc ấy đã ba giờ trưa, và quầy hàng thực phẩm đã đóng cửa trước đó một giờ, do vậy họ phải đến máy bán hàng, bán các loại bánh quy giòn và khoai tây rán, và là một nguồn cung cấp không bao giờ cạn, cà phê chua như acid chế bình. Quán ăn vắng người, và có thể chọn được bất cứ bàn nào trong phòng, nhưng Paul đi đến một bàn ở góc, ở cách xa lối vào. Xa để khỏi phải bị ai nghe thấy.

Ông chẳng nhìn bà khi bà ngồi xuống. – Điều này không dễ dàng đối với tôi. – Ông ta nói.

Bà uống một hớp cà phê, đặt chiếc tách xuống một cách thận trọng. Ông vẫn còn tập trung nhìn không phải vào bà nhưng lên mặt bàn. Thái độ trung lập. Nó không giống như Paul muốn tránh ánh mắt nhìn của bà. Đã nhiều năm họ thoải mái đặt mình vào địa vị những người bạn nói chuyện thẳng thắn với nhau. Giống như tình bằng hữu giữa một người đàn ông và một phụ nữ, lẽ dĩ nhiên, có một ít tính không trung thực giữa họ với nhau. Bà không bao giờ chấp nhận việc bà đã gắn kết chặt chẽ với ông như thế nào, bởi vì nó không phục vụ cho bất cứ mục đích nào, và bà cũng rất quý bà vợ ông ta, Elizabeth. Nhưng gần như trong hầu hết các trường hợp khác, bà và Paul có thể trung thực với nhau. Do đó, điều này đã làm cho bà bị đụng chạm khi nhìn thấy ông ta nhìn chằm chằm lên bàn, vì nó làm cho bà phải tự hỏi lúc nào ông ta chấm dứt hoàn toàn tính thành thật.

- Tôi vui được thấy cô có mặt ngày hôm nay. – Ông ta nói.

- Tôi muốn cô thấy tôi có nhiệm vụ phải chống lại chuyện gì.

- Ý anh muốn nói Doug Carey?

- Đó không phải chỉ Carey không. Toby, tôi đã được yêu cầu đến dự cuộc họp của ban giám đốc thứ năm tuần sau. Tôi biết công việc này sẽ dẫn đến chuyện gì. Carey có những người bạn của ông ta trong ban giám đốc. Và ông ta sẽ hạ nhục.

- Ông ta đã có quyết tâm đó hằng nhiều tháng nay; kể từ khi đứa bé con nhà Freitas mất.

- Đúng, đó là món nợ ông ta chờ đợi được hoàn trả. Bây giờ trường hợp của Slotkin đã được khơi ra công khai, và ban giám đốc bệnh viện đã được chuẩn bị sẵn sàng để nghe những lời Carey than phiền về bà.

- Ông có nghĩ những lời than phiền của ông ta có giá trị hay không?

- Nếu tôi nghĩ thế, cô sẽ không còn là nhân viên của tôi nữa. Tôi muốn nói như thế.

- Vấn đề là… – bà ta thở dài. – Tôi e rằng lần này tôi đã xử lý tình thế rất kém. Tôi không thấy bằng cách nào Harry có thể lén trốn đi được khi chân tay ông ta đều bị trói. Điều đó có nghĩa là tôi đã không trói ông ta lại. Tôi không thể nhớ nổi… – Bà thấy hai mắt cay xè vì thiếu ngủ, và cà phê trong bao tử đang được khuấy tung lên. Bây giờ, tôi đang đánh mất trí nhớ của mình, bà ta nghĩ. Có phải đó là dấu hiệu đầu tiên của bệnh Alzheimer hay không? Đó có phải là tôi cũng đã bắt đầu mắc bệnh đó hay chăng? Tôi vẫn còn nghĩ đến mẹ tôi. Bà ta nói. – Việc tôi sẽ cảm thấy thế nào nếu bà bị đi lạc ngoài đường. Tôi sẽ giận dữ như thế nào đối với những người có trách nhiệm. Tôi đã bất cẩn và tôi đã đặt một người đàn ông già nua, không tự lo liệu được vào tình trạng nguy hiểm. Gia đình Harry Slotkin có mọi quyền để theo đuổi tôi với các luật sư của họ. Tôi đang trông đợi việc ấy sẽ xảy đến.

Sự im lặng của Paul làm bà ngẩng đầu lên.

Ông ta bình thản nói.

- Tôi nghĩ đây là lúc phải nói cho cô biết.

- Cái gì?

- Gia đình đã đòi hỏi có một bản sao trong hồ sơ lưu trữ của phòng cấp cứu. Lời yêu cầu này của họ đã được văn phòng luật sư chuyển đạt vào sáng ngày hôm nay.

Bà ta không nói gì. Sự khuấy động trong bao tử bà đã chuyển sang tình trạng buồn nôn.

- Điều đó không có nghĩa là họ muốn khởi kiện. – Paul nói. – Vì một chuyện, gia đình hầu như không cần tiền. Và những điều kiện này nếu được loan ra sẽ gây bối rối cho họ. Một người cha trần truồng đi lang thang trong công viên.

- Nếu người ta tìm thấy Harry chết, tôi tin chắc người ta sẽ khởi kiện. – Bà ta đưa hai tay lên bưng lấy đầu. – Ồ, lạy Chúa. Đây sẽ là việc kiện cáo lần thứ hai trong vòng ba năm nay.

- Vụ kiện cuối cùng là một việc cà khổ. Bà đã vượt qua được nó.

- Tôi sẽ không vượt qua được vụ kiện này.

- Slotkin đã bảy mươi hai tuổi – quãng đời còn lại không còn được bao nhiêu. Nó sẽ làm nhỏ đi những thiệt hại về tài chánh.

- Bảy mươi hai tuổi là trẻ! Ông ta có thể còn sống thêm được rất nhiều năm nữa.

- Nhưng rõ ràng ông ta trông có vẻ bệnh hoạn tại phòng cấp cứu. Nếu họ tìm thấy xác ông ta, nếu họ có thể chứng minh trước đây ông ta đã từng ở trong giai đoạn cuối cùng của một căn bệnh chết người, điều đó sẽ là một thuận lợi cho cô trước tòa án.

Bà xoa mắt. – Đó là nơi cuối cùng tôi muốn mọi việc sẽ kết thúc. Tại tòa.

- Hãy lo về việc đó nếu khi nào việc đó xảy ra. Ngay bây giờ, chúng ta còn có nhiều lối thoát chính trị được trù tính trước. Chúng ta biết báo chí đã biết được tin này, và họ thích những câu chuyện ác mộng về các bác sĩ. Nếu ban giám đốc bệnh viện bắt đầu cảm thấy có áp lực của công chúng, họ sẽ ở trên lưng tôi để có phản ứng. Tôi sẽ làm mọi việc gì tôi có thể để bảo vệ cho cô. Nhưng Toby, tôi cũng có thể bị thay thế. – Ông ta dừng lại. – Mike Esterhaus đã tỏ ra quan tâm đến chức vụ trưởng phòng cấp cứu.

- Ông ta là một thảm họa.

- Ông ta sẽ là một người ba phải. Ông ta sẽ không chiến đấu chống lại họ như tôi. Bất cứ lúc nào họ muốn cắt bớt một nhân viên khác khỏi phòng của chúng ta, tôi sẽ la hét lên một cách rất tàn bạo.

Đây là lần đầu tiên việc ấy đã xảy đến với bà: Tôi đã lôi Paul xuống cùng với tôi.

- Việc duy nhất còn làm cho chúng ta hy vọng, – ông ta nói, – là việc họ tìm ra được bệnh nhân. Điều đó sẽ làm cho cơn khủng hoảng tan đi. Không còn sự quan tâm của báo chí, không có mối bị kiện ra tòa. Ông ta phải được tìm ra – còn sống và khỏe.

- Mỗi giờ trôi qua càng có ít hy vọng việc ấy sẽ thành tựu hơn.

Họ ngồi trong im lặng, cà phê của họ đã lạnh, tình bạn của họ đã căng đến điểm yếu nhất của nó. Đó là lý do tại sao các bác sĩ không nên kết hôn với nhau, bà nghĩ. Đêm nay, Paul sẽ về nhà với Elizabeth, chẳng làm việc gì có liên quan đến ngành Y. Giữa họ sẽ không có sự căng thẳng như thế này, không cùng chia sẻ với nhau mối lo ngại về Doug Carey, các vụ kiện tụng hay ban giám đốc bệnh viện phá vỡ buổi ăn tối của họ. Elizabeth sẽ giúp ông ta thoát khỏi cơn khủng hoảng này, ít ra cũng trong đêm hôm nay.

Còn tôi sẽ có được sự giúp đỡ của ai?

❀ ❀ ❀

[1] Thành ngữ: “have a bee in one’s bonnet”, dịch giả dịch là “Nhưng Doug Carey có vài con ong quái quỷ nằm trong chiếc mũ của ông” (Caruri).

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.