Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Molly Picker đứng nhìn vào chiếc điện thoại công cộng, cố thu hết can đảm để nhấc ống nghe lên. Đây là lần thứ hai trong ngày cô đến chiếc buồng điện thoại công cộng này. Lần đầu cô không bước vào buồng điện thoại, chỉ đi vòng quanh rồi bỏ đi luôn. Bây giờ cô đang đứng ngay trước chiếc điện thoại và cửa buồng phía sau cô đã được đóng kín, và không có gì ngăn cản cô thực hiện một cuộc gọi.

Hai tay cô run lên khi nhấc ống nghe lên và quay số.

- Trực tổng đài.

- Tôi muốn gọi điện thoại với chi phí được trả bởi người nhận. Đến Beaufort, Nam Carolina.

- Tôi sẽ báo ai là người gọi?

- Molly. – Cô ta cho số điện thoại, rồi dựa lưng ra sau, hai mắt nhắm lại, tim đập thình thịch, trong lúc người trực tổng đài thực hiện cuộc gọi. Cô nghe tiếng chuông điện thoại reo. Sự lo sợ của cô mạnh đến nỗi cô nghĩ cô có thể nôn ra, ngay tại đây, trong buồng điện thoại. Chúa Đáng Kính, hãy giúp con.

- Alô?

Lưng Molly dựng thẳng dậy. Đó là giọng nói của mẹ cô. – Má! – Cô thốt lên, nhưng nhân viên trực tổng đài cắt ngang:

- Bà có một cuộc gọi, chi phí do người được gọi trả, đến từ Molly. Bà có chấp nhận không?

Im lặng một hơi lâu ở đầu dây bên kia.

- Làm ơn, làm ơn, làm ơn. Nói chuyện với con.

- Thưa bà? Bà có chấp nhận sẽ trả cước phí không?

Một hơi thở dài, rồi:

- Ồ, tôi nghĩ thế.

- Nói đi. – Nhân viên trực tổng đài nói.

- Má? Con đây. Con gọi từ Boston.

- Vậy mày cũng còn ở đó à?

- Vâng, con cũng muốn gọi điện thoại.

- Mày cần tiền hay cái gì đó. Phải vậy không?

- Không. Không. Con cũng kiếm được chút ít. Con, ừ… – Molly tằng hắng lấy giọng. – Con tự mình sống.

- Tốt. Vậy là tốt.

Molly nhắm mắt lại, mong sao cho giọng nói của mẹ mình không quá bằng phẳng như thế. Hy vọng cuộc nói chuyện sẽ diễn ra theo cách mơ mộng viển vông của cô. Rằng mẹ cô sẽ bật khóc và rồi bà sẽ gọi cô về nhà. Nhưng trong giọng nói của mẹ cô không có âm thanh nói qua những giọt nước mắt cả, chỉ có giọng nói không hồn cắn nát trái tim Molly.

- Vậy phải có một lý do nào để mày gọi điện về?

- Ừ… Không. Molly đưa tay lên chùi nước mắt. Không phải thực sự…

- Mày muốn nói chuyện gì hay mày muốn gì khác?

- Con mới… con nghĩ con muốn chào mẹ.

- Được rồi. Tốt, nghe này. Tao còn bận nấu cơm. Nếu mày chẳng có gì nhiều để nói.

- Con có thai. – Molly nói khẽ.

Không có câu trả lời.

- Mẹ có nghe con nói không? Con sắp có em bé. Hãy nghĩ đến điều đó. Má. Con hy vọng nó sẽ là con gái, để con có thể may quần áo cho nó mặc như là một công chúa. Mẹ còn nhớ mẹ đã may những chiếc áo đầm đó cho con như thế không? Con sẽ sắm một cái máy may, học cách may. – Bây giờ cô đang cười, nói chuyện rất nhanh và một cách tuyệt vọng qua màn nước mắt. – Nhưng mẹ phải dạy cho con, mẹ à, vì con không bao giờ làm đúng. Chưa bao giờ học cách may những đường viền.

- Nó màu gì?

- Cái gì?

- Đứa bé ấy màu gì?

- Con không biết.

- Mày nói gì, mày không biết?

Molly đưa tay lên miệng để ngăn không cho ra một tiếng nấc.

- Mày nói mày không có ý kiến gì? – Mẹ cô nói. – Mày quên đếm ngày hay cái gì?

- Má! – Molly nói khẽ. – Điều đó thật sự không phải là điều quan trọng. Nó vẫn còn là con của con.

- Ồ, nó quan trọng đấy chứ! Nó quan trọng đối với những người quanh đây. Mày nghĩ họ sẽ nói sao? Và ba của mày – điều ấy sẽ giết ba mày chết.

Ai đó đang cào lên cửa buồng điện thoại, Molly quay lại và thấy một gã đàn ông đang chỉ tay vào đồng hồ trên tay, vẫy tay ra dấu cho cô ra khỏi buồng. Cô quay lưng về phía hắn.

- Má! – Cô ta nói. – Con muốn về nhà.

- Mày không thể về nhà. Không trong tình trạng của mày.

- Romy bảo con hãy dứt bỏ nó đi, giết chết đứa bé. Hắn gửi con tới bác sĩ ngày hôm nay, và bây giờ con không biết phải làm gì. Má, con cần má bảo cho con biết con phải làm gì…

Mẹ cô buông ra một tiếng thở dài mệt mỏi. Bình thản, bà nói:

- Có thể đó là cách tốt nhất.

- Cái gì?

- Nếu mày dứt bỏ nó.

Molly hoang mang lắc đầu.

- Nhưng nó là cháu ngoại của má.

- Nó không phải là cháu ngoại của ta. Không theo cách mày có nó.

Gã đàn ông gõ vào cửa và la lớn bảo Molly gác máy điện thoại lại. Cô ta áp chặt tay lên tai để ngăn tiếng la hét của hắn lại.

- Làm ơn! – Molly khóc thút thít. Hãy để cho con về nhà.

- Ba mày không thể chịu đựng được việc đó lúc này, mày biết ông ta không chịu được. Sau cái việc xấu hổ mày đã bắt tụi tao phải gánh chịu. Sau khi tao đã nói với mày và nói với mày những gì phải trông mong. Nhưng mày không bao giờ nghe tao. Molly, mày không bao giờ nghe tao.

- Con sẽ không gây ra một sự phiền muộn nào nữa. Romy và con, chúng con đã kinh qua. Con chỉ muốn quay trở về nhà bây giờ.

Bây giờ gã đàn ông đang đấm mạnh vào cửa, la lớn bảo cô bỏ điện thoại ra. Tuyệt vọng, Molly dựa lưng vào cửa để giữ không cho hắn xông vào.

- Má? – Cô ta nói. – Má?

Câu trả lời vang lên với âm điệu, chiến thắng. – Mày đã dọn ổ. Bây giờ mày hãy nằm vào đó đi.

Molly đứng tì sát ống nghe vào tay, biết rằng mẹ cô đã gác máy, cô hãy còn chưa tin là đường dây đã bị cắt.

- Nói với con. Nói cho con biết là mẹ vẫn còn đó. Nói cho con biết mẹ luôn luôn ở đó.

Không một câu trả lời, cô buông điện thoại xuống. Nó đong đưa toòng teng, va vào buồng điện thoại. Trong một thoáng cô đã bước ra ngoài, không thực sự nhìn thấy gã đàn ông vẫn đang còn chửi thề, không thèm nghe lấy một lời nào hắn nói. Cô chỉ bước vội bỏ đi.

Không thể về nhà. Không thể về nhà. Không phải bây giờ, không bao giờ.

Cô đi mà chẳng nhìn thấy gì, chẳng cảm thấy bước chân mình bước đi, bàn chân cô trượt trong chiếc giày đế bằng. Nỗi lòng đau khổ của cô đã bịt kín mọi cảm giác về thực tế chung quanh.

Cô ta không bao giờ nhìn thấy Romy đang đi về phía cô.

Cú đấm va vào dưới cằm cô và làm cô va vào tòa nhà. Cô nắm lấy mấy chấn song cửa sổ và nắm chặt mấy thanh sắt để giữ mình khỏi té xuống. Cô không hiểu chuyện gì vừa xảy ra; tất cả những gì cô biết là Romy đang la lớn về phía cô và cả đầu cô nhức rần lên.

Hắn nắm lấy tay cô và lôi cô qua cửa. Trong phòng, hắn xô đẩy cô lần nữa. Lần này cô phải ngã xuống, nằm ườn ra trên các bậc thềm.

- Mẹ kiếp! Mày đi đâu vậy? – Hắn la to.

- Em có… em có công việc phải làm.

- Mày có một cuộc hẹn, nhớ không? Họ muốn biết tại sao mày không đến đó.

Cô ta nuốt nước bọt và nhìn vào các bậc thềm. Cô ta không dám nhìn thẳng vào mặt hắn. Cô chỉ mong cho hắn chấp nhận được một lời nói dối. – Tôi quên. – Cô ta nói.

- Cái gì?

- Tôi nói tôi quên.

- Mày là con chồn cái ngớ ngẩn. Tao đã nói với mày sáng nay nơi mày phải đến.

- Tôi biết.

- Chắc đầu mày là than đá.

- Tôi phải suy nghĩ về các chuyện khác.

- Thôi được, họ vẫn còn đang chờ mày. Mày sẽ tìm được con lừa của mày trong xe.

Cô ta nhìn lên:

- Nhưng tôi chưa sẵn sàng.

- Sẵn sàng? – Romy bật cười. – Tất cả những gì mày cần phải làm là leo lên bàn banh hai giò mày ra. – Hắn lôi cô đứng dậy và đẩy cô ra cửa. – Đi nào. Họ gửi đến cho mày một chiếc limousine thật là ngon.

Cô ngần ngại đi ra ngoài lề đường.

Một chiếc xe đen đang đậu bên đường, chờ cô. Cô chỉ thoáng nhận ra bóng dáng của tên tài xế qua khung kính xe nhuộm màu.

- Đi nào, lên xe.

- Romy! Em cảm thấy không được khỏe, em không muốn làm chuyện đó.

- Đừng có nói chuyện tào lao với tao. Mày chỉ nên vào xe. – Hắn mở cửa xe, xô cô lên băng ghế sau, và đóng sầm cửa lại.

Chiếc xe chạy tách ra lề.

- Này! Cô nói với tên tài xế. – Tôi muốn ra ngoài! Có một khung chắn bằng Plexiglas giữa cô và băng ghế phía trước. Cô đấm vào nó, cố gây sự chú ý cho hắn, nhưng hắn không phản ứng lại. Cô nhìn vào cái micrô nhỏ đặt trên tấm kính phân cách và đột nhiên ớn lạnh nhận ra. Cô nhớ ra chiếc xe này. Cô đã từng đi trong đó một lần trước đây.

- Chào? – Cô ta nói. – Tôi có biết anh không?

Tên tài xế chẳng màng quay đầu lại.

Cô ngồi lại vào chiếc ghế bọc da. Cũng một chiếc xe. Cũng một tên tài xế. Cô nhớ mái tóc vàng, gần như màu bạch kim. Lần trước, lúc hắn chở cô đến Dorchester, có một người đàn ông khác đang chờ cô, một gã đàn ông đeo mặt nạ xanh. Và có cả một chiếc bàn với những sợi dây chằng.

Sự ớn lạnh của cô chuyển thành sự kinh hoàng. Cô nhìn ra phía trước và nhìn thấy xe đang tới gần một ngã tư. Cái cuối cùng trước khi con đường cao tốc rẽ ra. Cô nhìn vào đèn điều khiển lưu thông, cầu nguyện: Chuyển sang màu đỏ. Chuyển sang màu đỏ.

Một chiếc xe cắt ngang trước mặt họ. Molly nhoài người ra phía trước khi tên tài xế đạp thắng xe. Phía sau họ kèn xe kêu vang và xe cộ thắng rít dừng lại.

Molly mở tung cửa ra và nhảy ra khỏi xe.

Tên tài xế la lên:

- Hãy quay trở lại xe! Hãy quay trở lại đây. Bây giờ.

Cô phóng băng giữa hai chiếc xe đang dừng lại và leo lên lề đường. Đôi giày gót bằng của cô kêu lạch bạch trên lối đi. Gót chân phải gió suýt làm cô vấp ngã. Cô lấy lại được thăng bằng và bắt đầu chạy ngược về.

- Này!

Molly quay đầu nhìn lại và ngạc nhiên thấy tên tóc vàng bỏ chiếc xe nằm lại bên lề đường và đang chạy đuổi theo cô, chạy lắt léo qua dòng xe cộ đang bóp còi inh ỏi.

Cô chạy, dáng vụng về lách chách, khập khiễng vì đôi giày. Ở cuối tòa nhà, cô quay đầu nhìn lại.

Tên tài xế đang đến gần.

Tại sao hắn không để tôi một mình?

Cô phản ứng bằng động tác tự động của một con mồi bị săn đuổi – cô bỏ chạy.

Phóng người rẽ sang bên phải, cô chạy quanh vào một con đường nhỏ và cố sức chạy trên con đường lát gạch gồ ghề dẫn lên đồi Beacon.

Chỉ chạy thêm một tòa nhà nữa và cô đã bị hụt hơi. Và chân cô đau nhức – đôi giày đáng bị nguyền rủa.

Cô nhìn lại phía sau.

Tên tài xế đang trèo lên đồi đuổi theo cô.

Nỗi kinh hoàng thúc đẩy Molly chạy nhanh hơn. Cô quẹo sang trái, rồi sang phải, luồn lách sâu hơn vào các mê lộ của đồi Beacon. Cô không dừng lại để nhìn về phía sau; cô biết hắn đang ở đó.

Lúc này chân cô đã bầm tím vì đôi giày và đau nhói vì các vết bỏng rộp. Tôi không thể chạy nhanh hơn hắn.

Chạy vòng qua một góc đường khác, cô nhận thấy có một chiếc taxi đang nằm nghỉ ở khúc quanh. Cô phóng chạy tới nó.

Gã tài xế nhìn lên ngạc nhiên khi thấy cô nhảy nhào vào ghế sau và kéo cửa đóng lại.

- Này, xe tôi không có rảnh. – Hắn nói cáu kỉnh.

- Chạy đi. Chạy đi!

- Tôi đang chờ khách thuê xe. Ra khỏi xe tôi đi.

- Có người đang đuổi theo tôi. Làm ơn, anh có thể cho xe chạy vòng qua khu nhà?

- Tôi không cho xe chạy đi đâu hết. Ra khỏi xe tôi hay tôi sẽ gọi điện kêu cảnh sát.

Cẩn thận Molly nhấc đầu lên và nhìn qua khung cửa sổ.

Tên đuổi theo cô chỉ đứng cách đó vài mét, hắn đang săm soi nhìn lên đường.

Ngay tức khắc cô nằm lại xuống sàn. – Hắn đấy. – Cô ta thì thầm.

- Tôi cóc cần biết hắn là ai. Tôi sẽ gọi cảnh sát.

- Thôi được. Làm đi! Mỗi lần này trong đời tôi muốn dùng một tên cớm khốn kiếp.

Cô nghe hắn với tay lấy máy liên lạc vô tuyến, rồi nghe hắn càu nhàu lúc hắn móc máy lại.

- Anh không gọi cảnh sát à?

- Tôi không muốn nói chuyện với mấy tên cớm. Tại sao cô không ra ngoài như tôi bảo cô?

- Tại sao ông không cho xe chạy vòng qua tòa nhà?

- Được, được. – Hắn càu nhàu nhẫn nhục khi hắn thả thắng tay ra và cho xe tách ra khỏi lề đường. – Vậy gã đó là ai?

- Hắn chở tôi đến một chỗ tôi không muốn đến. Vậy tôi đã nhảy ra khỏi xe.

- Chở cô đi đâu?

- Tôi không biết.

- Cô biết cái gì? Tôi dầu sao cũng chẳng muốn biết. Tôi không muốn biết bất cứ chuyện gì về cuộc sống hỗn độn của cô. Tôi chỉ muốn cô ra khỏi xe tôi. – Hắn quanh xe để dừng lại. – Bây giờ ra đi.

- Gã ấy còn ở quanh đây không?

- Chúng ta đang ở trên đường Cambridge. Tôi chở cô đi thêm một khoảng nữa. Hắn ở phía bên kia.

Cô nhấc đầu lên và nhìn nhanh ra ngoài. Có rất đông người quanh đấy, nhưng không có vết gì của tên theo đuổi cô.

- Có thể một ngày nào đó tôi sẽ trả tiền xe cho ông. – Cô nói và bước ra khỏi xe.

- Có thể tôi sẽ bay lên mặt trăng.

Nhanh chóng, cô bước đi, ban đầu xuống phía dưới đường Cambridge, rồi lên đường Sudbury. Cô ta không dừng lại cho đến khi cô vào sâu trong mê lộ của các con đường tại vùng North End.

Tại đây cô tìm thấy một nghĩa địa với một băng ghế công cộng phía trước. ĐẤT CHÔN CẢNH SÁT, tấm bảng cho biết. Cô ngồi xuống và cởi giày ra. Chỗ rộp da của cô rách ra và chảy máu đau nhức, hai mắt cá chân cô tím bầm. Cô quá mệt để đi thêm một khu nhà nữa, do đó cô cởi chân trần và ngồi đây nhìn các du khách qua lại với tập sách “Đường đi tự do” trong tay, tất cả họ đang thưởng thức một buổi trưa dịu dàng một cách kỳ lạ.

Tôi không thể quay trở lại được phòng tôi. Tôi không thể quay trở lại để lấy quần áo. Romy nhìn thấy tôi, hắn sẽ giết tôi chết.

Lúc ấy gần bốn giờ, và cô thấy đói bụng; cô không ăn gì trừ một ly nước nho và hai chiếc bánh rán dâu cho bữa ăn điểm tâm. Cái mùi tuyệt vời từ một nhà hàng Ý Đại Lợi ngang bên kia đường đang làm cô muốn phát điên lên. Cô nhìn vào ví và chỉ thấy có vài đô la trong đó. Cô giấu nhiều tiền trong phòng của cô. Không biết làm sao có thể vào đó mà Romy không nhìn thấy cô.

Cô mang giày lại và lảo đảo đứng dậy trong đau đớn. Rồi cô khập khễnh đi ngược lên đường đến một buồng điện thoại công cộng.

- Làm ơn làm giùm chuyện đó cho tôi, Sophie. – Cô ta năn nỉ. – Một lần thôi, hãy dễ thương với tôi.

Sophie trả lời, giọng của ả nhỏ và thấp.

- Vâng?

- Tao đây. Tao cần nhờ mày vào trong phòng tao.

- Không thể được. Romy đang nổi cơn tam bành lên ở đây.

- Tao cần tiền. Làm ơn vào lấy tiền giùm tao, rồi tao sẽ đi khỏi chỗ đó. Mày sẽ không còn phải gặp lại tao.

- Tao không thể đi lảng vảng gần phòng mày được. Hiện giờ Romy đang ở trong đó, xé nát hết mọi thứ. Sẽ không còn lại gì đâu.

Molly nghiêng người dựa vào buồng điện thoại.

- Nhìn này, hãy ở ngoài. Đừng có trở lại đây.

- Nhưng tao không biết phải đi đâu! Giọng của Molly chợt vỡ ra thành tiếng nấc. Trong tuyệt vọng, cô cong người dựa vào buồng, tóc rơi lòa xòa trước mắt, các bện tóc ướt đẫm nước mắt. – Tao không có nơi nào để đi đến…

Có một thoáng im lặng. Rồi Sophie nói:

- Này, con kia! Nghe tao nói này, tao nghĩ tao biết ai có thể giúp được mày ngoài đó. Tao cũng đã ở qua một vài đêm nơi đó. Rồi mày sẽ lại được thong thả. Này, mày có nghe tao nói không?

Molly thở vào một hơi thật dài.

- Vâng.

- Nó ở trên đường Charter. Có một tiệm bánh ở góc đường với một căn nhà trọ ở kế bên. Bà ta có một phòng trên tầng hai.

- Ai?

- Chỉ hỏi tên bà Annie.

- Cô là gái của Romy. Phải vậy không?

Mụ đàn bà nhìn qua sợi dây xích chặn cửa, và qua cánh cửa hé mở. Molly chỉ có thể nhận ra được nửa khuôn mặt của mụ – tóc hung sáng cắt ngang trán, uốn cầu kỳ, một vết quầng thâm quanh một con mắt xanh của mụ.

- Sophie bảo tôi tới đây. – Molly nói. – Nó bảo bà có thể kiếm được một phòng cho tôi.

- Lẽ ra Sophie phải hỏi tôi trước.

- Làm ơn – tôi có thể ngủ lại đây được không – chỉ đêm nay thôi? – Rùng mình, Molly khoanh hai tay trước ngực và nhìn xuống rồi nhìn lên cái hành lang âm u. – Tôi không có nơi nào để đến. Tôi sẽ thật sự nằm yên. Ngay cả bà cũng không biết có tôi trong phòng.

- Mày làm gì để thằng Romy phải bực mình?

- Chẳng làm gì cả.

Mụ đàn bà bắt đầu đóng cửa lại.

- Đợi chút! – Molly la lên. – Được rồi, được rồi. Tôi nghĩ tôi đã làm hắn bực mình. Tôi không muốn đi gặp ông bác sĩ lần nữa…

Từ từ cánh cửa kêu rít lên mở ra. Mụ đàn bà tóc đỏ nhìn xuống ngang thắt lưng Molly. Mụ ta không nói gì.

- Tôi mệt quá! – Molly nói thì thầm. – Tôi có thể nằm ngủ ngay trên sàn được không? Làm ơn, chỉ một đêm nay thôi.

Cánh cửa vụt khép lại.

Molly khóc thút thít thất vọng. Rồi cô nghe tiếng sợi dây xích được tháo ra và cánh cửa lại được mở ra. Người đàn bà hiện ra hoàn toàn, bụng bà ta căng phình ra dưới một chiếc áo bằng vải in hoa.

- Vào đi. – Cô ta nói.

Molly vào trong phòng. Ngay tức khắc, mụ đàn bà đóng cửa và móc sợi dây xích lại.

Họ nhìn nhau trong một lát. Rồi Molly nhìn xuống bụng mụ ta.

Mụ đàn bà bắt gặp cái nhìn của Molly, và mụ ta nhún vai.

- Tao không mập. Đó là một đứa bé.

Molly gật đầu và đặt tay lên cái bụng tròn mềm mại của mình.

- Tôi cũng có một đứa.

- Tôi đã trải qua hai mươi năm trông chừng các người lớn tuổi. Làm việc tại bốn nhà dưỡng lão ở New Jersey. Vì vậy tôi biết cách giữ cho họ tránh được sự phiền toái. – Người đàn bà chỉ vào bản tóm lược đặt trên bàn trong nhà bếp của Toby. – Tôi đã làm việc này lâu năm rồi.

- Vâng, tôi có thể thấy được điều đó.

Và Toby, lướt nhìn qua trang tiểu sử của bà Ida Bogart. Những trang giấy nồng nặc mùi thuốc lá. Và cả người đàn bà cũng vậy, cả người bà ta bốc lên một mùi hôi khó chịu trong bộ quần áo rộng thùng thình và làm cả nhà bếp đều có một mùi hôi nồng nặc. Tại sao tôi lại đi vào trong những cớ sự này. Tôi không muốn bà ta ở đâu cũng kề cận bên mẹ tôi.

Bà đặt xấp giấy trở lại xuống bàn và buộc phải mỉm cười với Ida Bogart.

- Tôi sẽ giữ bản tóm lược của bà lại cho đến khi tôi có được một quyết định.

- Bà hiện nay đang cần người, có phải vậy không? Theo như những lời trong bài quảng cáo.

- Tôi vẫn còn đang chờ những đơn xin việc.

- Tôi có thể hỏi có được nhiều không?

- Nhiều.

- Không có mấy người chịu làm việc ban đêm. Tôi không bao giờ có vấn đề với việc ấy.

Toby đứng dậy, một dấu hiệu rõ ràng cho biết sự phỏng vấn đã kết thúc. Bà dồn người đàn bà ra khỏi nhà bếp và đi xuống hành lang.

- Tôi sẽ giữ tên bà lại để xem xét. Cám ơn bà đã đến đây, bà Bogart. – Bà gần như đẩy người đàn bà ra khỏi nhà và đóng cửa trước lại. Rồi bà đứng dựa lưng vào cửa, như thể muốn tạo thành một tấm rào chắn ngăn sự trở lại của bà Bogart. Còn sáu ngày nữa, bà ta nghĩ. Làm sao tôi có thể kiếm ra người trong sáu ngày?

Trong nhà bếp, chuông điện thoại reo lên.

Em bà đang gọi.

- Vậy các cuộc phỏng vấn ra sao rồi? – Vickie hỏi.

- Không đi tới đâu cả em à.

- Em nghĩ chị đã nhận được sự hồi đáp từ bài quảng cáo.

- Một phụ nữ hút thuốc như khói tàu, hai người chỉ biết tiếng Anh chút đỉnh, và một người làm chị muốn khóa cái tủ rượu lại. Vickie, việc không chạy em à. Chị không thể để mẹ ở lại với các người đó. Em sẽ giữ mẹ tại nhà em vào lúc ban đêm khi chị tìm được người.

- Mẹ thường đi lang thang, Toby à. Mẹ có thể bật bếp ga lên trong lúc chúng em ngủ. Em còn có mấy đứa nhỏ để trông chừng.

- Mẹ không bao giờ vặn bếp ga lên. Và mẹ thường ngủ suốt đêm.

- Còn những người giúp việc tạm thời thì sao?

- Đó chỉ giải quyết công việc trong một thời gian ngắn. Chị không thể để cho có sự xuất hiện rồi ra đi, hết khuôn mặt mới này đến khuôn mặt mới khác liên tục. Việc ấy sẽ làm cho mẹ bị bối rối.

- Ít ra nó cũng là một giải pháp. Nó đi đến mức phải là chuyện đó hay là nhà dưỡng lão.

- Không được. Chị không chịu để mẹ vào nhà dưỡng lão.

Vickie thở dài.

- Đó chỉ là một sự gợi ý. Em cũng nghĩ về chị. Em mong sẽ có nhiều việc em có thể làm hơn…

Nhưng việc ấy không có, Toby nghĩ. Vickie đã có hai con thèm khát ganh đua để được chú ý. Buộc gia đình họ nhận Ellen sẽ tạo thêm một gánh nặng cho họ trong lúc Vickie đã phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm.

Toby đi đến cửa sổ nhà bếp và nhìn ra vườn. Ellen đang đứng gần nhà kho, tay cầm một cái cào cỏ, và bà tiếp tục cào trên lối đi lát gạch.

- Có thêm bao nhiêu người khác xin việc được chị phỏng vấn? – Vickie hỏi.

- Hai.

- Lý lịch họ có được không?

- Họ trông được. Nhưng ai cũng trông được trên giấy tờ. Chỉ khi nào em mặt đối mặt với họ em mới ngửi thấy được mùi rượu.

- Ồ, không thể nào tệ đến thế được, Toby. Chị quá tiêu cực về toàn bộ tiến trình.

- Em đến và phỏng vấn họ đi. Người kế tiếp sẽ đến đây trong vài phút. – Bà ta quay lại khi nghe tiếng chuông reo. – Chắc hắn đến đấy.

- Em sẽ đến ngay bây giờ.

Toby gác điện thoại xuống và ra mở cửa.

Tại mái hiên, một ông già đang đứng đợi, mặt co rúm và xám xịt, hai vai cong ra trước.

- Tôi đến đây để xin việc… Là tất cả những gì lão xoay xở để có thể nói ra được trước khi lão rũ rượi ho một tràng.

Toby vội đưa lão vào nhà và đặt lão ngồi lên ghế tràng kỷ. Bà mang đến cho lão một ly nước và chờ trong lúc lão ho khan, tằng hắng lấy giọng, và ho khan thêm vài hơi nữa. Chỉ để có một chút thức ăn thừa, lão bảo với bà từng đợt một. Trên hết mọi việc tệ hại khác lúc bấy giờ là bệnh viêm phế quản kéo dài của lão. Điều đó có gây trở ngại gì đến khả năng làm việc của lão hay không? Không thưa ngài. Lão đã từng làm việc trong lúc lão còn bệnh nhiều hơn thế này, suốt cả cuộc đời là làm việc, từ lúc lão mới mười sáu tuổi.

Toby lắng tai nghe, cảm thấy tội nghiệp nhiều hơn là quan tâm đến công việc lão nói, bà nhìn vào tập tiểu sử đang để trên bàn uống nước. Wallace Dugan, sáu mươi mốt tuổi. Bà biết bà sẽ không mướn lão ta, biết được điều đó ngay từ khi bà bắt đầu gặp hắn, nhưng bà không có lòng nào cắt ngang câu chuyện lão, lắng tai nghe bằng cách nào lão đã đến cái điểm buồn bã này của cuộc đời lão. Thật khó cho một người ở vào cái độ tuổi như lão.

Lão vẫn còn ngồi trên ghế tràng kỷ khi Vickie đến. Cô ta đi vào trong phòng khách, nhìn thấy lão già, và đứng lại.

- Đây là em gái tôi. – Toby nói. – Và đây là Wallace Dugan, ông ta đến để xin việc.

Wallace đứng dậy để bắt tay Vickie nhưng nhanh chóng ngồi xuống trở lại, ho thêm một tràng nữa.

- Toby, em có thể nói chuyện với chị một lát được không? – Vickie nói, và cô ta quay người lại và đi thẳng vào nhà bếp.

Toby theo sau cô, khép cửa phía sau lại.

- Có chuyện gì không ổn với lão già này? – Vickie thì thầm. – Trông lão như bị ung thư. Hay là ho lao gì đó.

- Viêm phế quản, lão ta nói.

- Chị không nghĩ sẽ thuê lão ta chứ, phải vậy không?

- Ông ta là người đến xin việc ngon lành nhất cho đến lúc này.

- Chị nói đùa à? Làm ơn nói cho em biết chị đang nói đùa.

Toby thở dài.

- Rủi thay. Chị không có nói đùa. Em không thấy những người khác.

- Họ còn tệ hại hơn cả lão này nữa à?

- Ít ra ông cũng còn có vẻ lịch sự.

- Ồ, chắc chắn. Và khi ông ta bị ngất đi… Mẹ chắc sẽ đi đến phòng hồi sức hô hấp tim mạch.

- Vickie. Chị sẽ không mướn ông ta.

- Vậy sao chị lại tiếp đãi ông ta như thế, trước khi ông ta ngã chết ngoẻo trong phòng khách?

Chuông cửa lại reo lên.

- Chúa ơi! – Toby nói, và bà đẩy cửa bước ra khỏi nhà bếp. Bà đưa mắt nhìn xin lỗi Wallace Dugan khi bà đi ngang qua ông ta, nhưng ông ta đang cúi mặt lên một chiếc khăn mùi xoa, ho tiếp. Bà mở cửa trước ra.

Một phụ nữ nhỏ nhắn mỉm cười với bà. Bà ta ở độ tuổi hơn ba mươi, với mái tóc nâu cắt theo kiểu công chúa Diana, Áo khoác và quần được ủi gọn gàng ngăn nắp. – Bác sĩ Harper? Xin lỗi vì đã tới sớm. Tôi muốn biết chắc là tôi sẽ kiếm được nhà bà. – Cô ta đưa tay ra. – Tôi là Jane Nolan.

- Mời vào. Tôi vẫn còn đang làm việc với một người khác, nhưng…

- Em có thể phỏng vấn cô ta. – Vickie cắt ngang, đẩy người tới trước để bắt tay Jane Nolan. – Tôi là em gái của bác sĩ Harper. Tại sao chúng ta không vào nhà bếp để nói chuyện? Vickie nhìn về phía Toby. – Trong lúc đó, tại sao chị không làm cho xong việc với ông Dugan? – Trong tiếng thì thầm, cô nói thêm:

- Cố tách lão ra.

Wallace Dugan đã hiểu được lời phán quyết. Khi Toby quay trở lại phòng khách, bà nhìn thấy lão ta đang gầm mặt nhìn xuống bàn, dáng dấp của kẻ bại trận. Bản tóm lược nằm trước mặt lão, ba trang ghi chép bốn mươi lăm năm lao động của lão. Một bảng biên niên gần như sắp được kết thúc.

Họ nói chuyện với nhau một lúc lâu hơn, lịch sự nhiều hơn cần thiết. Họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau; cả hai đều biết điều đó. Khi cuối cùng lão bước ra khỏi nhà bà, Toby khép cửa lại với một cảm giác khuây khỏa. Tội nghiệp, dầu sao, lão cũng không kiếm được việc làm.

Bà đi vào nhà bếp.

Vickie đang ở một mình trong đó, nhìn ra cửa ra. – Nhìn kìa. – Cô ta nói.

Phía bên ngoài, trong sân vườn, Ellen lê chân bước trên lối đi lát gạch. Bên cạnh bà là Jane Nolan, gật đầu khi Ellen chỉ vào một bụi cây. Jane như một con chim nhỏ, lanh lẹ, cảnh giác với từng cử động của người bạn đồng hành của bà. Ellen dừng lại và cau mày nhìn vào vật gì dưới chân. Bà cúi xuống để nhặt nó lên – một cái móc trong vườn. Bây giờ bà đang xoay nó trong tay, như thể đang tìm một đầu mối nào cho chức năng của nó.

- Bây giờ bà đã tìm được gì ở đó? – Jane hỏi.

Ellen giơ cái móc lên. – Cái này, một cái bàn chải. – Ngay tức khắc Ellen biết ngay đó là một từ sai và bà lắc đầu. – Không, nó không phải là một cái bàn chải – cô biết – cô biết.

- Cho các bông hoa, đúng không? – Jane nhắc nhở. – Một cái móc để bụi không bám vào.

- Vâng! – Ellen tươi cười rạng rỡ. – Một cái móc.

- Hãy để nó vào vị trí an toàn, nơi nó không bị lạc mất. Và bà sẽ không vô tình giẫm lên nó. – Jane cầm cái móc và đặt nó vào chiếc xe cút kít. Cô ta nhìn lên và, thấy Toby, cười và vẫy tay. Rồi cô cầm tay Ellen, và cả hai tiếp tục đi dọc trên lối đi và khuất vào sau một góc vườn.

Toby cảm thấy một gánh nặng đã được trút khỏi hai vai bà. Bà nhìn em gái mình. – Em nghĩ thế nào?

- Bảng tóm lược của cô ta trông có vẻ tốt. Và bà ta được ba nhà dưỡng lão khác nhau chứng nhận giỏi. Chúng ta sẽ phải trả lương giờ cho cô ta, vì cô ta là một y tá có bằng cấp chuyên môn. Nhưng em có thể nói cô ta xứng đáng với việc đó.

- Mẹ trông hình như có vẻ thích cô ta. Đó là điều quan trọng nhất.

Vickie thở ra mãn nguyện. Nhiệm vụ đã được hoàn thành. Vickie là con người hiệu quả. – Kìa! – cô ta nói, đóng cửa sau lại. – Chuyện cũng không có gì nặng nhọc.

* * *

Thêm một ngày nữa, thêm đô la nữa. Thêm một cái xác nữa.

Daniel Dvorak rời bàn mổ và kéo hai chiếc găng tay ra.

- Đấy anh thấy đó, Roy. vết thương đâm sâu vào ở góc trái phía trên, cắt rách lá lách, kết quả đã làm chảy máu quá nhiều. Dứt khoát nguyên nhân không bình thường. Không có gì ngạc nhiên. – Ông vất găng tay vào chiếc thùng rác chứa đựng vật ô nhiễm và nhìn thám tử Sheehan.

Sheehan vẫn còn đứng cạnh bàn, cái lỗ hổng trên xác bệnh nhân. Không, Sheehan đang ngây dại nhìn cô phụ tá của bác sĩ Dvorak, Lisa. Lãng mạn sao. Romeo và Juliet gặp gỡ nhau bên một cái xác chết.

Dvorak lắc đầu và đi đến chậu nước để rửa tay. Trong gương, ông nhìn thoáng qua một cuộc tình lãng mạn đang chớm nở. Thám tử Sheehan đứng hơi thẳng người một chút, rút vào trong. Lisa cười, vuốt những lọn tóc vàng trên trán. Ngay cả trong một phòng mổ xác, thiên nhiên cũng tìm được con đường của nó.

Ngay cả khi một trong hai phía là một tên cớm trung niên, mập và đã có gia đình.

Nếu Sheehan muốn chơi trò tình yêu dưới một đôi mắt xanh, đó không phải là công việc của ông, Dvorak nghĩ trong lúc ông bình thản lau khô hai tay. Nhưng tôi phải báo cho hắn biết hắn không phải là tên cớm đầu tiên mà chất hormone đã được véo vặn ra tại đây. Phẫu thuật tử thi đã trở nên việc bình thường đáng kinh ngạc gần đây, và đó không phải là bởi tại các xác chết.

- Tôi sẽ ở trong văn phòng tôi. – Dvorak nói, và ông đi ra khỏi phòng mổ.

Hai mươi phút sau, Sheehan gõ cửa văn phòng của Dvorak và bước vào, với gương mặt ngượng ngùng vui vẻ của một người đàn ông vừa mới hành động một cách điên rồ, biết được điều đó, biết rằng tất cả mọi người khác đền biết được điều đố, nhưng không quan tâm.

Dvorak cũng quyết định chẳng quan tâm đến việc đó luôn. Ông đi vào phòng chứa hồ sơ, lôi ra một bộ, và đưa cho Sheehan.

- Có báo cáo mới nhất về sự ngộ độc ông muốn. Ông còn cần gì khác không?

- Ừ, vâng. Nội dung về đứa bé đó.

- Phù hợp với hội chứng tử vong đột ngột của trẻ em.

Sheehan rút ra một điếu thuốc và mồi hút. – Đó là những gì tôi nghĩ.

- Có ý định bỏ nó ra ngoài không?

- Hừ?

- Đây là một tòa nhà không chịu được khói.

- Căn phòng ông cũng vậy à?

- Mùi loang ra khắp nơi.

Sheehan bật cười.

- Trong giới hạn công việc của ông, thưa bác sĩ, ông khó có thể than phiền về chuyện mùi vị. – Nhưng hắn vẫn dập tắt điếu thuốc, dụi vào trong một cái dĩa cà phê được đẩy về phía hắn ngang qua bàn.

- Ông biết không, Lisa là một cô gái dễ thương.

Dvorak không nói gì hết, hình như im lặng là an toàn hơn.

- Cô ta có bạn trai không? – Sheehan hỏi.

- Tôi không biết.

- Ông muốn nói ông không bao giờ hỏi tới?

- Không.

- Ngay cả không tò mò?

- Tôi tò mò với khá nhiều việc. Nhưng chuyện này không phải một trong các việc ấy. – Dvorak ngưng lại. – Nhân đây, vợ con ông như thế nào?

Làm thinh một lát.

- Cũng tốt thôi.

- Vậy ở nhà mọi việc đều ổn?

- Vâng. Chắc chắn như thế.

Dvorak nghiêm trọng gật đầu.

- Vậy ông là một người may mắn.

Đỏ mặt lên, Sheehan nhìn xuống tập báo cáo về sự ngộ độc. Cảm thấy quá nhiều cái chết, Dvorak nghĩ, và họ đi khắp nơi nắm lấy tất cả mọi điểm cao trong cuộc sống họ có thể đạt đến. Sheehan đã chiến đấu, một gã thông minh, một kẻ chỉnh tề về mặt cơ bản, đối phó với hình ảnh tuổi trung niên được nhìn thấy trong gương.

Lisa lựa lúc này để bước vào trong văn phòng, mang theo hai cái khay đựng những bản kinh hiển vi. Cô thoáng mỉm cười với Sheehan và hơi khựng lại khi hắn đơn giản nhìn đi chỗ khác.

- Những bản vật nào vậy? – Dvorak hỏi.

- Khay trên là phần gan và phổi của Joseph Odette. Khay dưới là phần óc của Parmenter. – Lisa trộm nhìn Sheehan một lần nữa, và lại trở về thái độ chững chạc của mình. Giống như cung cách nói của dân làm ăn: Ông muốn H và E và PAS nhuộm trên bộ não, đúng không?

- Cô có nhuộm màu đỏ Congo không?

- Nó cũng có ở trong đó. Để phòng trường hợp. – Cô ta quay lại và đi ra ngoài, niềm kiêu hãnh vẫn còn nguyên.

Sau một lúc, Sheehan cũng rời phòng, một Romeo được tạm thời chế ngự.

Dvorak mang hai chiếc khay đựng các bản vật mới quay trở lại phòng thí nghiệm và bật kinh hiển vi lên. Bản vật đầu tiên là phổi của Joey Odette. Một người nghiện thuốc, ông ta nghĩ, tập trung nhìn vào túi phổi. Không có gì ngạc nhiên; ông đã nhận ra được những sự thay đổi khí thủng khi thực hiện việc phẫu thuật tử thi. Ông nhảy sang thêm một vài phần phổi khác, rồi di chuyển đến bản vật gan. Nhiễm mỡ xơ gan. Một người nghiện rượu nữa. Nếu Joey Odette không tự bắn vào đầu, gan và phổi cuối cùng rồi cũng sẽ kết liễu cuộc đời ông ta. Có nhiều cách để tự tử.

Ông ghi lại các sự khám phá của ông, rồi đặt sang bên các bản vật của Odette và với tay lấy cái khay kế tiếp.

Bản vật đầu tiên của não bộ Angus Parmenter hiện ra dưới ống kính của kính hiển vi. Sự khảo sát qua kính hiển vi của phần não là một phần công việc thường lệ của việc phẫu thuật tử thi. Bản vật này cho thấy một phần của vỏ não, được nhuộm hồng với periodic-acid-Schiff. Ông tụ nó vào tiêu điểm, và trường quan sát hiện ra sắc nét. Trong vòng suốt mười giây đồng hồ, ông nhìn qua tròng kính hiển vi, cố làm rõ nghĩa những gì ông nhìn thấy được.

Vật nhân tạo, ông ta nghĩ. Đó chắc phải là vấn đề. Sự biến dạng mô trong quá trình định hình và nhuộm màu.

Ông rút bản vật ra và đặt vào một bản khác. Lần nữa ông lại tập trung nhìn.

Lần nữa, mọi thứ đều trông có vẻ sai lầm. Thay vì một trường đều đặn các mô thần kinh chấm phá thỉnh thoảng bằng những hạch màu tía, nó trông giống như những bọt hồng và trắng. Có không bào ở khắp mọi nơi, như thể bộ não đã bị các loại vi khuẩn gặm nhấm.

Từ từ, ông nhấc đầu lên khỏi kính hiển vi. Rồi ông nhìn xuống các ngón tay ông – ngón tay bị con dao mổ cắt. vết cắt đã khép miệng lại lúc này, nhưng ông vẫn còn nhìn thấy vết cắt mảnh trên da, nơi vết thương vừa mới khép miệng. Tôi đang làm việc với bộ não khi việc rủi ro ấy xảy ra. Tôi đã bị phơi trần ra.

Việc chẩn đoán cần phải được xác định lại. Tham khảo ý kiến bác sĩ bệnh học thần kinh, thực hiện quan sát dưới kính hiển vi điện tử, coi lại các hồ sơ bệnh lý. Ông ta không nên phải hoạch định kế hoạch cử hành tang lễ cho mình lúc này.

Hai bàn tay ông ra mồ hôi ướt đẫm. Ông tắt kính hiển vi và thở ra một hơi dài. Rồi ông nhấc điện thoại lên.

Chỉ mất một lát cho cô thư ký của ông đã tìm ra được số điện thoại nhà bác sĩ Toby tại Newton. Chuông điện thoại reo lên sáu lần trước khi có tiếng trả lời bực dọc:

- Alô?

- Bác sĩ Harper? Đây là Dan Dvorak tại văn phòng thanh tra y khoa. Lúc này có tốt đẹp để thực hiện một cuộc nói chuyện hay không?

- Tôi đã cố tìm cách liên lạc với ông suốt tuần nay.

- Tôi biết! – Ông ta chấp nhận. Và không thể nghĩ ra được một lời cáo lỗi nào để nói với bà ta.

- Ông đã có được một sự chẩn đoán với trường hợp của ông Parmenter chưa? – Bà ta hỏi.

- Đó là lý do tại sao tôi gọi điện thoại đến bà. Tôi cần có thêm vài thông tin về tiền sử bệnh đến từ phía bà.

- Ông đã có hồ sơ bệnh lý của ông ta tại bệnh viện, phải vậy không?

- Vâng, nhưng tôi muốn nói chuyện với bà về những gì bà đã nhìn thấy tại phòng cấp cứu. Tôi vẫn còn cố làm sáng tỏ khoa nghiên cứu mô. Cái tôi cần là một hình ảnh lâm sàng tốt đẹp hơn.

Trên đường dây, ông nghe thấy như có tiếng nước chảy từ một cái vòi, rồi Toby kêu lên:

- Không, tắt nước đi! Tắt nước đi, nước tràn ra khắp cả nhà rồi!

Điện thoại rơi xuống kêu lóc cóc và có tiếng chân chạy. Bà ta trở lại với đường dây.

- Xem này, lúc này không phải lúc tốt đẹp lắm đối với tôi. Chúng ta có thể gặp mặt nhau để thảo luận việc ấy không?

Ông ta ngần ngại.

- Tôi nghĩ đó là một ý hay. Trưa hôm nay được không?

- Tốt. Đêm nay tôi nghỉ, nhưng tôi phải thu xếp cho người vú nuôi. Ông nghỉ việc vào lúc mấy giờ?

- Tôi có thể ở lại lâu thêm nếu thấy cần.

- Được. Tôi sẽ cố đến đó vào lúc sáu giờ tối. ông ở đâu vậy?

- Bảy trăm hai mươi, đường Albany, ngang bệnh viện thành phố. Lúc ấy sẽ hết giờ làm việc, vì vậy cửa trước không có mở. Đậu xe đâu đó phía sau.

- Tôi vẫn còn không chắc toàn câu chuyện muốn đề cập đến vấn đề gì, bác sĩ Dvorak.

- Cô sẽ biết. – Ông ta nói. – Sau khi cô xem các bản vật.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.