Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Tư vấn sinh sản, bảng hiệu được vẽ trên cửa với màu xanh lơ trên nền xám. Molly có thể nghe được tiếng chuông điện thoại reo lên bên trong phòng, và cô ta ngần ngại nơi hành lang, cô đưa tay lên nắm cửa khi cô nghe có tiếng rên nho nhỏ của một người đàn bà phía sau cánh cửa đóng kín.

Cô thở dài và đẩy cửa vào.

Lúc ban đầu, cô tiếp tân không nhìn thấy cô; cô quá bận rộn với chiếc máy điện thoại. Sợ sẽ cắt ngang nửa chừng người phụ nữ quá bận rộn ấy, Molly nép mình đứng ở phía đầu bàn, chờ đợi đến lúc mình được nhận ra. Cuối cùng, cô tiếp tân gác máy điện thoại và nhìn cô.

- Tôi có thể giúp gì được cho cô?

- Hừm, tôi nghĩ tôi muốn nói chuyện với ai đó…

- Tên cô là Molly Picker?

- Vâng. – Molly gật đầu yên lòng. Họ đang trông đợi cô. – Chính tôi.

Cô tiếp tân mỉm cười, một nụ cười chỉ thoáng nở trên môi rồi tắt ngay.

- Tên tôi là Linda. Chúng ta đã nói chuyện với nhau qua điện thoại. Tại sao chúng ta không sang phòng bên?

Molly nhìn chung quanh khu vực tiếp tân.

- Tôi sắp được gặp y tá hay một ai khác giống như thế? Vì lý do đó có thể tôi sẽ đi tiểu trước.

- Không, hôm nay chúng ta chỉ bắt đầu nói chuyện với nhau, Molly. Phòng vệ sinh ở bên ngoài hành lang nếu cô cần sử dụng nó ngay bây giờ.

- Tôi nghĩ tôi có thể chờ được.

Cô đi theo người đàn bà sang phòng bên cạnh. Đó là một phòng làm việc nhỏ với một chiếc bàn và hai cái ghế. Trên một bức tường có treo tấm hình lớn ghi lại hình bụng của một phụ nữ mang thai, hình được bố trí như thể cái bụng được chụp hình cắt lát ngay dưới trung tâm, do đó bạn có thể nhìn thấy thai nhi nằm trong bụng, tay chân mũm mĩm của nó co lại, nó ngủ hai mắt nhắm lại. Trên bàn có một kiểu mẫu bằng nhựa plastic của một tử cung có mang bào thai, một trò chơi 3 chiều bạn có thể rút ra từng lát cắt một, bụng, tử cung và thai nhi. Còn có một tạp chí hình ảnh lớn mở ra tại bức hình chụp một cái ghế đẩy trẻ em trống, nó hình như giống một hình ảnh xa lạ nào đó được phô bày ra.

- Tại sao cô không lấy ghế ngồi? – Linda nói. – Cô dùng trà nhé? Hay một ly nước cốt trái táo?

- Không, thưa bà.

- Cô có chắc không? Thật sự nó chẳng có gì rắc rối.

- Tôi không khát, cám ơn. Thưa bà.

Linda ngồi xuống ngang trước mặt Molly để cho hai người có thể nhìn thẳng vào mặt nhau. Nụ cười của cô gái đã chuyển sang một nét mặt quan tâm. Hai mắt cô ta xanh sáng, nếu được trang điểm chút ít, có thể trở nên xinh đẹp nếu chúng không phát ra tia nhìn từ một khuôn mặt nhạt nhẽo và không có tính hài hước. Chẳng có gì nơi người phụ nữ ấy – không phải kiểu tóc của một bà nội trợ ở vùng ngoại ô, hay chiếc áo cao cổ, hay cái miệng nhỏ mím chặt của cô – làm cho Molly thấy dễ chịu. Cô ta hình như thể đến từ một hành tinh khác, với việc họ hoàn toàn khác biệt nhau. Cô biết người phụ nữ cũng nhận thấy được sự khác biệt ấy. Điều ấy được nhận thấy theo cách Linda ngồi sau cái bàn viết, hai vai thẳng ra, hai tay xương xẩu khoanh lại trước mặt. Molly đột nhiên cảm thấy có nhu cầu muốn kéo viền chiếc váy xuống, khoanh hai tay lại trước ngực. Và cô cảm thấy một cơn đau nhói của một cái gì đó đã từ lâu rồi cô không còn cảm thấy.

Cô thấy xấu hổ.

- Bây giờ. – Linda nói. – Hãy nói cho tôi biết về tình trạng của cô, Molly.

- Tình trạng, ừ, của tôi?

- Cô đã nói trên điện thoại cô có mang thai. Cô có triệu chứng nào?

- Dạ, thưa bà, tôi nghĩ thế.

- Cô có thể kể cho tôi nghe những triệu chứng ấy được không?

- Tôi, ừ… – Molly nhìn xuống vạt áo. Chiếc váy ngắn kéo sát lên trên đùi cô. Cô quằn quại một tí trên ghế. – Vào buổi sáng, tôi thấy đau trong bao tử. Tôi đi tiểu suốt. Và tôi thấy không có kinh nguyệt.

- Kỳ kinh nguyệt cuối cùng của cô kéo dài bao lâu?

- Tôi không nhớ chắc. Tôi nghĩ nó xảy ra vào lúc tháng Năm. – Molly nhún vai.

- Đã trên bốn tháng nay rồi. Việc trễ kinh ấy có làm cho cô lo ngại không?

- Vâng, thực sự tôi cũng chẳng có theo dõi, bà biết không? Và rồi tôi có chứng đau bao tử ấy và tôi nghĩ tại sao tôi bị trễ kinh. Và cũng thế, tôi – tôi cũng chẳng muốn nghĩ đến chuyện ấy. Về những gì nó có thể muốn nói. Cô biết nó thế nào rồi.

Linda rõ ràng không biết. Cô ta chỉ biết tiếp tục nhìn vào Molly với cặp mắt làm cho người ta tê buốt.

- Cô có gia đình chưa?

Molly cười ngạc nhiên.

- Không, thưa bà.

- Nhưng cô đã có những quan hệ… tình dục. – Những từ ấy như được phát ra từ một cổ họng sạch trơn, một âm thanh tắt nghẹn.

Molly ngồi bồn chồn trên ghế.

- Tốt, vâng, – cô ta trả lời. – Tôi có quan hệ tình dục.

- Không sử dụng bao à?

- Ý bà muốn nói tôi có sử dụng bao cao su không? Vâng, chắc chắn là như thế. Nhưng tôi nghĩ tôi… đã gặp một rủi ro.

Một lần nữa người phụ nữ lại tằng hắng lấy giọng. Bà khép hai tay đặt trên bàn lại.

- Molly, cô có biết hài nhi trong bụng giống cái gì ngay bây giờ?

Molly lắc đầu.

- Cô phải biết đó là một thai nhi cô đang mang trong người? – Người đàn bà đẩy cuốn sách hình ảnh về phía Molly và lật đến một trang gần đầu cuốn sách. Cô ta đưa tay chỉ một hình minh họa, một em bé nhỏ xíu nằm co trong một quả banh thịt nhỏ xíu. – Ở bốn tháng tuổi, nó trông giống như thế này. Nó có một gương mặt nhỏ, và những tay chân nhỏ xíu. Cô có thấy nó hoàn hảo như thế nào rồi? Nó thật sự là một đứa bé? Trông nó có đáng yêu không?

Molly nhấc lệch người không thoải mái.

- Cô đã có một cái tên nào dành cho nó chưa? Cô phải đặt cho nó một cái tên, cô có nghĩ vậy không? Bởi vì chẳng bao lâu nữa cô sẽ bắt đầu cảm thấy nó cử động qua lại trong người cô, và cô không thể chỉ gọi nó bằng con. Cô có biết tên cha nó không?

- Không, thưa bà.

- Tốt, vậy tên cha cô là gì?

Molly nuốt nước bọt:

- William! – Cô thì thầm. – Tên cha tôi là William.

- Bây giờ nó là một cái tên dễ thương! Tại sao cô không gọi đứa bé là Willie? Lẽ dĩ nhiên nếu nó là bé gái, chúng ta sẽ đổi tên khác. – Cô ta mỉm cười. – Có rất nhiều cái tên dễ thương dành cho bé gái ngày nay! Cô cũng có thể gọi nó theo tên cô cũng được.

Molly hoang mang nhìn cô ta. Nhẹ nhàng cô ta hỏi:

- Tại sao cô lại làm việc đó cho tôi?

- Làm cái gì, Molly?

- Những gì hiện giờ cô đang làm…

- Tôi đang cố đưa cho cô một sự lựa chọn. Sự lựa chọn duy nhất. Cô hiện thời đang mang thai một đứa bé. Đó là một thai nhi bốn tháng tuổi. Chúa Nhân Từ đã cho cô một trách nhiệm thiêng liêng.

- Nhưng thưa bà, không phải Chúa Nhân Từ đã ăn nằm với tôi.

Người đàn bà kinh ngạc há hốc miệng ra, tay bà ta đưa lên cổ họng.

Molly quằn quại trong ghế ngồi.

- Tôi nghĩ tôi phải ra về.

- Không. Không, tôi chỉ cố đưa ra những giải pháp cho cô lựa chọn – tất cả mọi giải pháp. Cô phải làm một sự lựa chọn, Molly, và đừng ai khác nói với cô một cách khác biệt. Cô có thể lựa chọn sự sống cho đứa bé. Cho Willie bé bỏng.

- Làm ơn đừng gọi nó như thế. – Molly đứng dậy.

Linda cũng đứng dậy. – Nó có một cái tên. Nó là một con người. Tôi sẽ giúp cô tiếp xúc với một tổ chức nhận con nuôi. Có nhiều người rất muốn con của cô – hàng ngàn gia đình chỉ mong đợi có được một đứa. Đã đến lúc phải nghĩ đến ai đó ngoài cô ra.

- Nhưng tôi phải nghĩ đến chính mình tôi. – Molly thì thầm. – Lý do không ai làm gì cho tôi hết. – Cô ta đi ra khỏi văn phòng, ra khỏi tòa nhà.

Trong một buồng điện thoại công cộng cô tìm thấy bản hướng dẫn của thành phố Boston. Trong những trang vàng có một bảng liệt kê về một nhà thương tư “Dự định của các bậc làm cha mẹ” ở phía bên kia thành phố.

Tôi buộc phải nghĩ đến tôi. Bởi vì không có ai lo cho tôi cả. Không bao giờ lo cho tôi cả…

Cô đi xe buýt, thay xe hai lần, và xuống xe cách nơi cô định đến một khu nhà.

Có một đám đông người đang tụ tập trên lề đường. Molly có thể nghe họ ca hát, nhưng cô không hiểu nghĩa của các câu nói. Đó là âm thanh ồn ào của đám đông cùng nói, nhịp nhàng đấm vào trong không khí. Hai nhân viên cảnh sát đứng ở sát bên ngoài, khoanh tay trước ngực, trông có vẻ bực mình.

Molly dừng lại, không biết rõ có nên đi gần lại không. Đám đông đột nhiên chuyển sự chú ý của họ về phía dưới đường, nơi một chiếc xe vừa cặp vào bên lề. Hai người đàn bà đi ra khỏi tòa nhà, và di chuyển nhanh chóng, ngang ngược, qua đám đông. Họ giúp một phụ nữ, dáng dấp trông đáng sợ, ra khỏi ghế ngồi phía sau xe. Họ vòng tay đỡ bà ta dậy, họ bắt đầu đi ngược lại về phía tòa nhà.

Hai tên cớm cuối cùng ra tay hành động, lấn vào trong đám đông, cố mở lối đi cho ba người phụ nữ.

Một người đàn ông la lên:

- Đó là những gì họ làm cho những đứa trẻ ở trong tòa nhà! – Và hắn quăng một cái lọ xuống lề đường.

Cái lọ vỡ ra. Máu chảy tràn ra trên lối đi thành một vũng đỏ thắm sáng chói.

Đám đông bắt đầu hô lên:

- Quân giết trẻ em. Quân giết trẻ em. Quân giết trẻ em.

Ba người đàn bà, đầu cúi xuống, nhắm mắt đi theo những tên cớm bước lên bậc thềm và vào trong tòa nhà. Cửa nhà đóng sập lại.

Molly cảm thấy tay mình bị kéo mạnh, và một người đàn ông nhét một tập sách vào trong tay cô.

- Chị em hãy theo chúng tôi vào trong cuộc chiến. – Ông ta nói.

Molly nhìn xuống cuốn tạp chí cô cầm trên tay. Trong đó có in một tấm hình của một đứa bé tóc vàng lưa thưa đang tươi cười! – Chúng tôi tất cả là thiên thần của Chúa. Nó nói.

- Chúng tôi cần chiến sĩ mới, – người đàn ông nói. – Đó là cách duy nhất để chiến đấu chống lại quỷ dữ Satan. Chúng tôi chào mừng cô. – Ông ta đưa tay ra cho cô, ngón tay xương xẩu như một bộ xương khô.

Molly biến nhanh.

Cô theo xe buýt đi ngược về vùng cô ở.

Lúc ấy gần năm giờ khi cô bước lên cầu thang vào phòng. Cô ta mệt đến nỗi cô chỉ có thể nhấc chân lên, chỉ có thể lê bước lên đến cuối cầu thang.

Một lát sau đó cô nằm vùi trên giường, Romy mở tung cửa phòng ra và đi vào.

- Cô đi đâu?

- Đi dạo.

Hắn đá vào cạnh giường cô. – Cô không làm một chút gì hết, phải vậy không? Tôi sẽ để mắt tới cô, cô gái. Tôi sẽ theo dõi cô.

- Hãy để tôi một mình. Tôi muốn ngủ.

- Cô đi đâu làm cái gì suốt cả chiều nay? Đó là những gì cô làm phải không?

- Ra khỏi phòng tôi. – Dùng chân, cô đá hắn ra khỏi giường.

Một sai lầm lớn. Romy nắm lấy cổ tay cô và vặn nó thô bạo đến nỗi cô cảm thấy xương mình như vỡ ra.

- Dừng lại! – Cô la lên. – Anh đang bẻ gãy tay tôi.

- Và mày quên mày là ai rồi à Molly Wolly. Tao là ai. Tao không thích cái chuyện mày đi đâu mà không thèm nói cho tao biết cái nơi mày đến.

- Buông tôi ra. Nào, Romy. Làm ơn đừng làm đau tôi nữa.

Với một tiếng càu nhàu ghê tởm, hắn buông cô ra. Hắn đi tới cái tủ mây cũ nơi cô ta đã cất chiếc ví vào trong đó. Quay ngược cái túi lại, hắn trút hết đồ trong đó ra xuống sàn. Trong ví cô, hắn lôi ra mười một đô la – tất cả số tiền cô ta có được. Nếu cô đã trở mặt lừa hắn, cô chắc sẽ không được trả tiền đối với công việc đó. Trong khi hắn nhét những tờ giấy bạc vào trong túi áo, hắn chợt để ý đến tập sách – cái có in hình cậu bé tóc vàng. Chúng tôi tất cả là thiên thần của Chúa.

Hắn vớ lấy nó đưa lên cao và cười to.

- Thiên thần nào vậy?

- Nó chẳng là cái gì hết.

- Cô đã kiếm được nó ở đâu?

Cô ta nhún vai:

- Gã nào đó đã cho tôi.

- Ai?

- Tôi không biết tên của hắn. Nơi trên chỗ “Dự định của các bậc làm cha mẹ”. Có cả một đám đông người điên cuồng đứng ở ngoài đường, la ó và xô đẩy nhau.

- Vậy em đến đó để làm gì?

- Chẳng làm gì cả. Em chẳng có làm gì cả.

Hắn đi ngược trở lại phía giường ngủ và túm lấy phía dưới cằm cô. Hắn nói nhẹ nhàng:

- Em không đi và làm chuyện gì mà không nói cho tôi biết?

- Ý anh muốn nói gì?

- Không ai chạm vào người em nếu không có sự cho phép của tôi. Em hiểu không? – Mấy ngón tay hắn ấn sâu vào mặt cô ta và đột nhiên cô ta cảm thấy lo sợ. Romy đang nói chuyện một cách nhẹ nhàng, và khi hắn trở nên im lặng là lúc hắn muốn nhắn nhủ. Cô ta đã thấy những vết bầm hắn để lại trên mặt các cô gái. Những lỗ hổng chảy máu nơi răng đã mọc trước đó. – Nghĩ đến việc chúng ta đã nhận những cú giáng thẳng vào mặt ấy lâu lắm rồi.

Các ngón tay hắn ấn vào mặt cô mạnh đến nỗi làm cô phát khóc. Cô ta thều thào:

- Vâng, vâng, tôi… – Cô nhắm mắt lại, gồng lên để chờ cú đấm. – Romy, em rối tung lên cả rồi. Em nghĩ em có thai.

Trong sự ngạc nhiên của cô, quả đấm không hề giáng xuống. Thay vào đó, hắn buông cô ra và phát ra một âm thanh gần giống như tiếng chặc lưỡi. Cô ta không dám nhìn hắn, đầu cô cúi xuống như để van xin.

- Em không biết việc đã xảy ra như thế nào. – cô ta nói. – Em sợ không dám nói cho anh biết. Em hình dung em chỉ vừa, anh biết đó, quan tâm để ý đến nó. Và rồi em sẽ chẳng nói cho anh biết điều gì.

Bàn tay hắn đặt xuống đầu cô, nhưng sự tiếp xúc có vẻ nhẹ nhàng. Một cái vuốt ve.

- Bây giờ em biết đó không phải là cách chúng ta xử lý sự việc. Em biết anh lo cho em. Hãy tập tin nơi anh, Molly Wolly. Hãy phó thác điều đó cho anh. – Các ngón tay hắn lướt nhẹ xuống má cô, nhẹ nhàng như một cái cù. – Anh biết một ông bác sĩ.

Cô ta trở nên cứng hơn.

- Anh sẽ lo việc đó, Moll, giống như anh lo tất cả mọi công chuyện khác. Vậy em không cần phải đi thu xếp việc đó một mình nữa. Em hiểu điều đó không?

Cô ta gật đầu.

Sau đó hắn rời phòng, cô từ từ giũi chân tay và để thoát ra một hơi thở dài. Lần này cô đã thoát được một cách dễ dàng. Chỉ lúc này, sau khi việc chạm trán đã kết thúc, cô đã nhận ra cô đã kề cận với sự bị làm đau đến mức nào. Bạn không thể chống lại được Romy, nếu các bạn không muốn răng bạn bị rụng ra.

Cô ta lại đói; lúc nào cô ta cũng đói. Cô mò dưới gầm giường để tìm gói Fritos, rồi nhớ lại cô đã ăn hết vào lúc sáng. Cô đứng dậy và đi tìm mò khắp phòng xem còn gì khác để ăn.

Ánh mắt cô chạm vào bức hình của thằng bé tóc vàng. Tập sách vẫn còn nằm trên sàn, nơi Romy đã vò quăng nó xuống.

Chúng ta tất cả đều là thiên thần của Chúa.

Cô nhặt tập sách lên và xem xét gương mặt thằng bé. Đó là một bé trai hay một bé gái? Cô ta không thể khẳng định được. Cô ta không biết nhiều về các đứa bé, đã nhiều năm rồi chẳng có đứa bé nào ở quanh cô, không từ khi cô còn là một cô gái. Cô chỉ nhớ mang máng đến việc cô bồng cô em gái của mình trong lòng. Cô nhớ đến tiếng kêu sột soạt của quần plastic mặc trên lớp tã của Lily, cái mùi ngọt ngào của da thịt nó. Lily không có cổ như thế nào, chỉ cái bướu nhỏ mềm giữa hai vai của nó.

Cô nằm xuống và đặt hai tay lên bụng, sờ thử vào dạ con, chắc như một quả cam phồng lên dưới lớp da. Cô nghĩ đến bức hình minh họa trong tập sách của Linda – đứa bé với những ngón tay và ngón chân hoàn chỉnh. Một đứa bé Polly Pocket bạn có thể cầm được trong tay.

Chúng ta tất cả đều là thiên thần của Chúa.

Cô nhắm mắt lại và mệt mỏi nghĩ: Còn về tôi thì sao? Ngài đã quên con rồi Chúa ơi.

Toby cởi găng tay ra và quăng vào thùng rác.

- Đã khâu lại xong rồi. Bây giờ cháu đã có cái gì đó để khoe với các bạn cháu ở trường.

Đứa bé thôi không còn căng thẳng để nhìn vào khuỷu tay của nó. Nó nhắm thật chặt hai mắt lại, không dám liếc nhìn trộm cái nào khi Toby khâu vết thương lại. Bây giờ nó sợ hãi nhìn những cái u nhỏ của sợi dây nylông xanh. – Chao ôi! Bao nhiêu mũi vậy?

- Năm.

- Có quá nhiều không?

- Năm đã là quá nhiều. Có thể cháu phải nghỉ chơi giày trượt.

- Hông, cháu sẽ tung người cháu lên cách khác. – Cậu ta ngồi dậy và tuột ra khỏi bàn khám. Ngay tức khắc, cậu nghiêng người sang một bên.

- Ồ, ừ, – Maudeen nói. Bà ta xốc nách đỡ cậu dậy và đặt cậu ta ngồi xuống một cái ghế. – Cháu cử động lẹ quá, cháu bé. – Bà đặt đầu thằng bé giữa hai đầu gối mình và đưa mắt nhìn Toby. Tuổi trẻ, khoác lác và không có sức mạnh. Thằng bé này có lẽ sẽ đi khệnh khạng đến trường sáng ngày mai và hãnh diện vung vẩy cái vết sẹo chiến trận mới của nó. Nó sẽ không bận lòng nêu lên cái phần nó gần như ngã xỉu trong tay cô y tá.

Mấy nội đàm reo lên. Đó là Val. – Bác sĩ Harper, họ có một bệnh nhân cấp cứu trên tầng ba cánh Tây!

Toby đứng phắt dậy. – Tôi đang đến đây.

Bà đi ngược lên hành lang đến cầu thang, bỏ qua chiếc thang máy. Bà có thể đi nhanh hơn nó bằng hai chân của bà.

Leo lên hai tầng lầu, bà đi vào hành lang khu lầu ba cánh Tây và nhận ra một cô y tá đang đẩy xe vải qua một cánh cửa. Toby theo bà vào phòng bệnh nhân.

Hai cô y tá của khoa đã sẵn sàng bên giường bệnh, một người giữ chiếc mặt nạ trên mặt bệnh nhân và bơm khí oxy vào phổi, cô y tá kia đang ép tay lên ngực bệnh nhân. Cô y tá đẩy xe rút ra dây dò của máy điện tâm đồ và đặt những miếng đệm lót da lên ngực bệnh nhân.

- Chuyện gì đã xảy ra? – Toby hỏi.

Cô y tá đang bơm tay lên lồng ngực đáp. – Tìm thấy ông ta đang lên cơn. Rồi ông ta trở nên mềm nhũn – ngưng thở – từng chữ bật ra khỏi miệng cô một cách đều đặn trong khi cô cúi người tới trước, nghỉ xả hơi. – Bác sĩ Wallenberg đang trên đường tới đây.

- Wallenberg? – Toby nhìn lên đầu bệnh nhân. Bà không nhận ra được vì chiếc mặt nạ oxy đã làm cho bà không nhận ra được khuôn mặt của ông ta. – Có phải đó là ông Parmenter không?

- Sức khỏe không tốt lắm mấy ngày gần đây. Tôi đã cố chuyển ông ta sang phòng săn sóc đặc biệt sáng ngày hôm nay.

Toby siết chặt tay lên đầu giường.

- Gỡ mấy tấm lót điện tâm đồ ra, tôi sẽ đặt ống khí vào trong. Số bảy ống ET.

Cô y tá đẩy xe vải đưa cho bà dụng cụ soi thanh quản và xé mở gói đựng ống ET.

Toby cúi xuống gần đầu bệnh nhân.

- Được rồi, hãy làm đi.

Chiếc mặt nạ oxygen được gỡ ra. Nghiêng đầu bệnh nhân ra phía sau, Toby đưa dụng cụ soi thanh quản vào cổ họng bệnh nhân. Ngay tức khắc, bà nhận ra dây thanh âm và luồn đặt cái ống ET nhựa vào vị trí. Đường dây oxy được nối vào, và cô y tá lại tiếp tục bơm.

- Tôi đã có một bản ghi. – Cô y tá đẩy xe nói. – Giống chữ V. fib.

- Cho nạp điện lên một trăm joule. Đưa cho tôi những tấm lót đệm hồi sức! Và chuẩn bị sẵn một ống lidocaine bolus – một trăm milligram.

Có quá nhiều lệnh cùng một lúc, và cô y tá đẩy xe trông có vẻ bị tràn ngập. Tại phòng cấp cứu, mọi công việc phải được làm trong nháy mắt, không cần bác sĩ hối thúc một tiếng nào. Giờ đây Toby muốn mang Maudeen cùng lên đây với bà.

Toby đặt các tấm đệm lót lên ngực bệnh nhân.

- Lui lại! – Bà ra lệnh và ấn nút xả điện.

Một trăm joule điện năng được đưa vào trong cơ thể Angus Parmenter.

Mọi người đều nhìn lên màn hình.

Đường biểu diễn nhịp tim đi lên, rồi trượt lại xuống đáy. Một đốm sáng xuất hiện, đỉnh hẹp của một QRS phức tạp. Kế đến một cái khác, và một cái khác.

- Vâng! – Toby nói. Bà đưa tay xuống dò động mạch chủ. – Có mạch, yếu, nhưng rạch ròi.

- Ai đó gọi giùm phòng săn sóc đặc biệt. – Toby nói. – Chúng tôi cần một giường.

- Tôi có một điểm nóng – tám mươi lăm nhịp tâm thu.

- Chúng ta có thể rút một vài con số điện phân thống kê được không? Và đưa cho tôi một ống tiêm khí máu.

- Thưa bác sĩ đây.

Toby tháo nắp kim ống tiêm ra. Bà không muốn mất thời gian trong việc đi tìm động mạch quay trên cổ tay; bà đi thẳng tới đùi. Đâm kim vào háng, bà hướng cây kim về phía động mạch. Một tia máu sáng đỏ báo cho bà biết bà đã tìm được mục tiêu. Bà thu 3 cc máu vào trong ống tiêm, rồi đưa nó cho cô y tá.

- Được rồi, được rồi! – Ấn tay lên vết chích trên háng, Toby thở vào một hơi thật sâu và cho phép bà có một ít thời gian quý báu để xem lại tình hình. Họ có một đường biểu diễn rõ ràng, nhịp tim, và huyết áp đầy đủ. Họ làm đúng mọi chuyện. Bây giờ bà có thể đưa ra câu hỏi: Tại sao bệnh nhân lại cần được cấp cứu?

- Cô nói bệnh nhân lên cơn trước khi ông ta không còn huyết áp? – Bà ta hỏi.

Một cô y tá trả lới.

- Tôi gần như chắc chắn đó là một sự lên cơn. Tôi tìm thấy ông ta khi tôi thực hiện phiên tuần bệnh lúc 10 giờ. Hai tay ông co giật và ông ta không trả lời. Chúng tôi nhận được y lệnh cho ông ta IV Valium như cần thiết, và tôi đã chuẩn bị xong liều thuốc khi ông ta ngưng thở.

- IV Valium? – Bác sĩ Wallenberg đã ra lệnh đó à?

- Cho cơn co giật.

- Ông ta đã uống hết thảy bao nhiêu viên rồi?

- Từ khi ông ta được nhập viện? Có thể sáu. Khoảng một viên mỗi ngày. Thông thường cánh tay phải của ông ta lên cơn. Ông ta cũng có những rắc rối về thăng bằng cơ thể nữa.

Toby cau mày nhìn bệnh nhân. Bà đột nhiên nhớ tới một cách sống động Harry Slotkin cũng co giật chân ông ta. – Họ đã chẩn đoán như thế nào? Họ có biết không?

- Ông ta vẫn còn được điều trị đặc biệt. Họ đã có một cuộc hội thảo về thần kinh, nhưng tôi không nghĩ ông ta đã hình dung ra được vấn đề cho đến bây giờ.

- Ông ta đã đến nằm đây cả tuần rồi mà họ vẫn chưa có ý kiến gì à?

- Tốt, không ai bảo tôi biết. – Cô y tá trực nhìn về phía các y tá khác, và họ thảy đều lắc đầu.

Họ nghe tiếng của Wallenberg trước khi nhận ra việc ông đã đi vào phòng. – Tình trạng ở đây như thế nào? – Ông ta nói. – Các cô đã giữ cho ông ta được ổn định lại chưa?

Toby quay lại nhìn vào mặt ông ta. Khi ánh mắt của họ gặp nhau, bà nghĩ bà thoáng nhìn thấy trong mắt hắn một chút mất can đảm. Nó nhanh chóng biến mất.

- Ông ta ở trong tình trạng Vfib. – Toby nói. – Trước đó đã có một cơn co giật và ngưng thở. Chúng tôi đã chạy điện cho ông ta và nhịp ông ấy bây giờ là nhịp nhọn. Chúng tôi đang chờ có một giường trong phòng săn sóc đặc biệt.

Wallenberg gật đầu và tự động với tay lấy biểu đồ của bệnh nhân. Ông ta tránh ánh mắt nhìn của bà chăng? Bà nhìn ông ta lật qua những trang giấy và không thể nào không muốn tình trạng điềm tĩnh của ông ta. Sự thanh lịch của ông ta. Không một sợi tóc ở sai vị trí, không một nếp nhăn không chỉnh tề nào trên chiếc áo bành tô trắng của ông. Toby, trong bộ đồ rộng lùng thùng xoàng xĩnh hằng ngày của bà, cảm thấy giống như cái gì đó được lôi ra từ một cái hòm quần áo đầy bụi bặm.

- Tôi biết ông ta đã bị co giật nhiều lần. – Toby nói.

- Chúng tôi không chắc đó là những cơn co giật. Điện tâm đồ không xác nhận điều đó. – Ông ta đặt tấm biểu đồ xuống và nhìn vào màn hình điện tâm đồ, đường biểu diễn tâm đồ nhọn đầu đều đặn tiếp tục được vạch lên trên máy hiện sóng.

- Hình như mọi việc đã được kiểm soát trở lại. Tôi sẽ chuyển phiên trực từ đây. Cám ơn.

- Ông đã loại trừ độc tố? – Các tác nhân lây nhiễm?

- Chúng tôi đã có một cuộc thảo luận về thần kinh học.

- Ông ta đã được đặc biệt nhìn thấy phải sử dụng các loại ấy?

Wallenberg nhìn bà khó xử.

- Tại sao?

- Bởi vì Harry Slotkin đã có những triệu chứng bệnh y như vậy. Ông ta cũng bị co giật tập trung. Tấn công cấp tính của chứng rối loạn.

- Rối loạn, rủi thay, là chuyện thường hay xảy đến với những người thuộc nhóm tuổi ấy. Tôi nghĩ cái gì đó như bệnh cúm thông thường xảy đến với độ tuổi của bà.

- Cả hai đều sống tại Brant Hill. Cả hai đều có cùng một triệu chứng lâm sàng. Có thể có cùng một độc tố chung liên quan đến cả hai.

- Độc tố nào? Bà có thể kể rõ cho tôi biết được không?

- Không, nhưng một bác sĩ chuyên khoa thần kinh có thể thu hẹp nó lại.

- Chúng tôi đã có một bác sĩ chuyên khoa thần kinh trong trường hợp này.

- Đã có sự chẩn đoán của ông ta chưa?

- Thế bà đã có chưa, bác sĩ Harper?

Bà ta ngưng lại, ngạc nhiên vì giọng nói thù địch. Bà nhìn về phía các cô y tá, nhưng họ cố tình tránh ánh mắt bà.

- Bác sĩ Harper? Một cô y tá phụ tá ló đầu qua khe cửa. – Phòng cấp cứu đang gọi. Có một bệnh nhân dưới đó. Nhức đầu.

- Bảo cho biết tôi sẽ xuống ngay. – Toby quay lại về phía Wallenberg, nhưng ông ta đã đeo ống nghe lên, rõ ràng cắt hết mọi cuộc tranh luận thêm nữa. Trong sự thất vọng, bà ta rời phòng.

Trong lúc bà đi xuống cầu thang, bà tiếp tục tự nhắc nhở mình Angus Parmenter không phải là bệnh nhân của bà, cũng không cần phải được bà quan tâm. Bác sĩ Wallenberg chuyên gia về lão bệnh học; chắc chắn ông ta được đánh giá cao hơn bà trong việc săn sóc bệnh nhân đó.

Nhưng bà không thể nào ngưng được sự bực bội về chuyện đó.

Trong tám giờ kế tiếp, bà sẽ tiếp tục phiên trực đêm của mình với các ốm đau bệnh tật, tức ngực, đau bao tử và trẻ con sốt nóng. Nhưng thỉnh thoảng sẽ có những khoảng thời gian yên tĩnh trong tốc độ công việc, và suy nghĩ của bà lúc ấy sẽ nhảy ngay về lại với Angus Parmenter.

Và đến Harry Slotkin, người vẫn còn chưa được tìm thấy. Đã hơn ba tuần trôi qua kể từ khi ông ta biến mất. Đêm hôm qua nhiệt độ đã xuống mức ba mươi, và bà đã ngồi dậy nghĩ về cái lạnh, tưởng tượng nó sẽ như thế nào nếu ta đi lang thang trần truồng trong gió. Bà biết đó là một cách khác để bà tự trừng phạt mình. Harry Slotkin không phải chịu đựng cái đêm giá lạnh này. Ông ta gần như chắc chắn là đã chết.

Vào buổi bình minh, phòng đợi của phòng cấp cứu cuối cùng cũng trở nên vắng người, và Toby đi về phòng dành cho các bác sĩ. Trên bàn là một giá sách đựng các tài liệu y khoa. Bà đọc kỹ các tựa đề, rồi lấy ra một cuốn sách viết về thần kinh học. Trong bản liệt kê, bà tìm từ Rối loạn. Có tất cả hai mươi mục, và những chẩn đoán khác nhau bao gồm mọi thứ từ nóng sốt cho đến say rượu. Bà coi kỹ các tiểu đề: Sự chuyển hóa. Chứng nhiễm trùng. Sự thoái hóa. Khối u. Bệnh bẩm sinh.

Bà nhận định từ Rối loạn là một từ ngữ quá rộng; bà cần cái gì đó có tính chuyên biệt hơn, một dấu hiệu tự nhiên hay là một kết quả thí nghiệm chỉ cho bà đi đến việc chẩn đoán chính xác. Bà nhớ lại cái chân của Harry Slotkin, giãy giụa trên giường bệnh. Và bà nhớ lại những gì cô y tá đã nói về cánh tay co giật của ông Parmenter. Lên cơn? Theo như Wallenberg, điện tâm đồ đã loại trừ được nó.

Toby đóng cuốn sách lại và đứng dậy, lầm bầm. Bà cần phải xem lại biểu đồ của bệnh nhân Parmenter. Có thể có một vài kết quả thí nghiệm không bình thường, một vài sự phát hiện trên cơ thể chưa được theo dõi.

Đã bảy giờ sáng; phiên trực của bà cuối cùng đã chấm dứt.

Bà đi thang máy lên lầu tư và đi vào phòng săn sóc đặc biệt. Tại phòng y tá, bảy hình điện tâm đồ hiện ra trên các màn hình. Một cô y tá ngồi nhìn vào đó như bị thôi miên.

- Ông Parmenter đang nằm ở giường nào vậy cô? – Toby hỏi.

Cô y tá hình như bị lôi ra khỏi cơn thôi miên:

- Parmenter? Tôi không biết cái tên ấy?

- Ông ta đã được chuyển đến đây khuya hôm qua từ lầu ba cánh Tây.

- Chúng tôi không có nhận cuộc chuyển bệnh nào. Chúng tôi có nhận được một MI chuyển đến từ phòng cấp cứu.

- Không, Parmenter là một ca cấp cứu đặc biệt.

- Ồ, tôi đã nhớ ra rồi. Họ đã hủy bỏ việc chuyển bệnh.

- Tại sao?

- Bà phải đi hỏi tại lầu ba cánh Tây.

Toby dùng cầu thang đi xuống tầng lầu thứ ba. Phòng y tá không có ai và điện thoại nhấp nháy báo dừng. Bà đến giá đựng biểu đồ và coi tên trên đó nhưng không tìm thấy cái tên Parmenter. Chán ngán ê chề, bà đi lên hành lang và vào phòng bệnh nhân, đẩy cửa mở ra.

Bà cứng người lại, kinh ngạc vì những gì bà đã thấy.

Nắng sớm chiếu xuyên qua cửa sổ, chùm ánh sáng chói chang của nó tập trung chiếu lên giường nơi Angus Parmenter nằm. Hai mắt ông ta hơi mở ra. Mặt ông ta trắng tái, quai hàm đưa xuống yếu ớt trên ngực. Tất cả các sợi dây truyền dịch và màn hình đều được tháo ra. Ông ta rõ ràng đã chết.

Bà nghe có tiếng cửa rít mở ra và quay lại để thấy một cô y tá đẩy xe thuốc ra khỏi phòng bệnh đang đi ngang qua hành lang. – Chuyện gì đã xảy ra vậy? Toby hỏi cô ta. – Ông Parmenter tắt hơi lúc nào?

- Một giờ trước đây.

- Tại sao không gọi tôi đến đây cấp cứu?

- Bác sĩ Wallenberg lúc ấy ở trong khoa. Ông quyết định không cấp cứu ông ta.

- Tôi nghĩ bệnh nhân đã được chuyển đến phòng săn sóc đặc biệt.

- Họ đã hủy bỏ cuộc chuyển bệnh. Bác sĩ Wallenberg gọi điện thoại cho con gái ông ta, và cả hai đều đồng ý việc chuyển phòng bệnh nhân chẳng có ý nghĩa gì. Hay áp dụng những biện pháp đặc biệt. Do đó họ đã để cho ông ta đi.

Đó là một quyết định Toby không thể tranh cãi; Angus Parmenter đã tám mươi hai tuổi và lâm vào tình trạng hôn mê đã một tuần lễ nay, với rất ít hy vọng được hồi phục.

Bà có một câu hỏi để hỏi thêm:

- Gia đình đã đồng ý cho phép mổ xác để khám nghiệm chưa?

Cô y tá nhìn lên từ chiếc xe đẩy thuốc. – Họ không có làm một cuộc giảo nghiệm tử thi.

- Nhưng phải có một cuộc giảo nghiệm tử thi.

- Gia đình đã lo việc tẩn liệm và mai táng. Nhà đòn sắp đến lấy xác bệnh nhân đi.

- Biểu đồ ở đâu?

- Nhân viên khoa vừa gỡ nó xuống. Chúng tôi đang đợi bác sĩ Wallenberg điền vào biên bản khai tử.

- Vậy ông ta vẫn còn ở trong bệnh viện?

- Tôi tin thế. Ông ta đang bàn bạc trên tầng phẫu thuật.

Toby đi thẳng đến bàn y tá. Cô thư ký khoa không có ở bàn giấy, nhưng cô ta để những tờ giấy biểu đồ rời ra trên quầy. Nhanh chóng Toby lật tới trang có những ghi chú cuối cùng và đọc những lời ghi vào sau cùng của bác sĩ Wallenberg.

Gia đình đã được báo tin. Ngừng thở – y tá không bắt được mạch. Qua khám nghiệm, không nghe thấy tiếng tim đập. Đồng tử ở vị trí giữa và đứng yên. Tuyên bố chết lúc 5 giờ 58 phút.

Không có lời đề cập nào đến việc giảo nghiệm tử thi, không có sự suy xét nào về những bệnh tiềm ẩn.

Tiếng kêu cọt kẹt của các bánh xe lăn làm bà ngẩng đầu lên khi hai nhân viên hộ lý bệnh viện ra khỏi thang máy, đẩy một chiếc băng ca. Họ đẩy xe tới phòng 341.

- Đợi chút. – Toby nói. – Các anh đến đây để mang ông Parmenter đi phải không?

- Vâng.

- Dừng lại. Kể từ lúc này không được mang ông ta đi đâu.

- Xe tang đã đến chờ sẵn rồi.

- Để xác lại tại chỗ hiện giờ. Tôi phải nói chuyện với gia đình.

- Nhưng…

- Chờ tại đây. – Toby nhấc điện thoại lên và gọi Wallenberg lên lầu ba cánh Tây. Không nghe trả lời. Những người hộ lý đứng chờ trong hành lang, đưa mắt nhìn nhau, nhún vai. Bà lần nữa lại nhấc điện thoại lên và gọi cô con gái của bệnh nhân, số điện thoại của cô được ghi trong biểu đồ. Chuông reo sáu lần. Bà gác máy. Sự bực bội của bà bây giờ đang sôi lên, và nhìn thấy các nhân viên hộ lý đang đẩy xe vào phòng bệnh nhân.

Bà chạy đến sau họ.

- Tôi đã bảo với các anh là bệnh nhân phải nằm yên tại chỗ.

- Thưa bà, chúng tôi được lệnh phải đến lấy xác ông ta và đẩy xuống lầu.

- Đã có một sự sai lầm, tôi biết điều đó. Bác sĩ Wallenberg vẫn còn ở trong bệnh viện. Hãy đợi đấy cho đến khi tôi có thể nói chuyện với ông ta được về chuyện đó.

- Nói với tôi về chuyện gì, bác sĩ Harper?

Toby quay lại. Wallenberg đang đứng tại cửa vào.

- Một cuộc giảo nghiệm tử thi. – Bà ta nói.

Ông ta bước vào phòng, để cánh cửa từ từ khép lại phía sau ông ta. – Có phải bà vừa mới gửi tin nhắn cho tôi?

- Vâng, họ đang sửa soạn mang xác xuống nhà xác. Tôi đã bảo họ chờ cho đến khi ông có thể thu xếp cho giảo nghiệm tử thi.

- Không cần phải thực hiện một cuộc giảo nghiệm tử thi.

- Ông không biết tại sao ông ta rơi vào tình trạng nguy kịch. Ông không biết tại sao ông ta trở nên rối loạn.

- Một cơn đột quỵ được xem như là một nguyên nhân.

- Hình cắt CT không cho thấy dấu hiệu đột quỵ.

- Hình CT ắt phải được thực hiện quá sớm. Và bà không nhất thiết phải thấy một chứng xuất huyết não có thể là nguyên nhân.

- Bác sĩ đoán thôi. Bác sĩ Wallenberg!

- Vậy bà muốn tôi làm gì? Ra lệnh chụp hình cắt lát đầu một bệnh nhân đã chết?

Các nhân viên hộ lý say mê theo dõi cuộc đấu khẩu kịch liệt giữa hai người, họ nhìn tới rồi lại nhìn lui. Bây giờ mắt họ tập trung nhìn vào Toby, chờ đợi câu trả lời của bà.

Bà ta nói:

- Harry Slotkin biểu hiện cùng những triệu chứng y như thế. Sự tấn công cấp tính của chứng rối loạn và những biểu hiện của chứng co giật tập trung. Cả hai người đàn ông ấy đều sống tại Brant Hill. Cả hai trước đó đều khỏe mạnh.

- Những ông lão về độ tuổi ấy thường thiên về chúng đột quỵ.

- Nhưng cũng có thể có cái gì khác xảy đến với họ. Chỉ có một cuộc giảo nghiệm tử thi mới xác định được điều đó. Có lý do nào khiến ông phải chống lại việc đó hay không?

Wallenberg đỏ bừng mặt, sự giận dữ của ông ta quá rõ ràng. Toby gần như phải lùi về sau một bước. Họ nhìn nhau trong một lát, rồi hình như ông ta lấy lại được sự bình tĩnh.

- Sẽ không có cuộc giảo nghiệm tử thi. – Ông ta nói. – Bởi vì cô con gái đã từ chối chuyện đó. Và tôi trân trọng các ước vọng của cô ta.

- Có thể cô ta không hiểu được việc ấy quan trọng như thế nào. Nếu tôi nói chuyện với bà ta…

- Đừng có nghĩ đến chuyện đó, bác sĩ Harper. Bà đã xâm phạm vào sự tự do cá nhân của cô ta. – Ông ta quay về phía các nhân viên hộ lý, ưu thế của ông ta gần như tái xác định lại sự việc. – Các anh bây giờ có thể mang xác ông ta đi được rồi. – Ông phóng ánh mắt nhìn bác bỏ cuối cùng về phía Toby, rồi ông ta rời phòng.

Trong im lặng, Toby nhìn các nhân viên hộ lý đẩy chiếc băng ca đến bên giường bệnh và chốt khóa xe lại tại vị trí.

- Một, hai, ba, lên.

Họ đưa cái xác lên trên xe băng ca đẩy và giữ nó yên vào vị trí bằng một sợi dây cột ngang ngực. Điều đó không phải để cho sự an toàn nhưng cho hợp với nguyên tắc thẩm mỹ. Xe băng ca đẩy có thể bị xốc lên, dốc có thể đứng, và không ai muốn một cái xác chết rủi ro rớt xuống sàn. Phía trên cái xác, một tấm đắp được đặt vào vị trí, và nguyên một tấm vải dài được phủ lên cái xác. Một người quan sát tình cờ đi ngang qua nó trong hành lang sẽ nghĩ rằng đó chỉ là một xe băng ca đẩy rỗng.

Họ đẩy xác ra khỏi phòng.

Toby đứng một mình, lắng tai nghe theo tiếng bánh xe cọt kẹt xa dần. Bà nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo sau đó. Dưới lầu, trong nhà xác, sẽ có những công việc giấy tờ phải hoàn tất, biểu mẫu cho phép và trả xác sẽ được ký. Rồi người chết sẽ được mang vào trong một chiếc xe tang và mang đến nhà tang lễ, nơi đó những chất lỏng trong người chết sẽ được rút ra hết và thay vào đó là một chất ướp thơm.

Hay có thể đó sẽ là một cuộc hỏa táng? Bà ta tự hỏi. Lửa cháy bừng lên sẽ biến tất cả thành tro bụi, để lại phía sau không một câu trả lời nào?

Đây là cơ may cuối cùng cho bà biết được sự chẩn đoán cho Angus Parmenter. Và có thể nó cũng là một cuộc chẩn đoán cho Harry Slotkin. Bà nhấc máy điện thoại lên và một lần nữa gọi điện cho con gái bệnh nhân.

Lần này có một giọng nói nhẹ nhàng trả lời:

- A lô?

- Bà Lacy? Đây là bác sĩ Harper. Chúng ta đã gặp nhau tuần trước, tại phòng Cấp Cứu.

- Vâng, tôi nhớ rồi.

- Tôi rất lấy làm tiếc về việc của cha cô. Tôi vừa mới biết được tin ấy.

Người đàn bà thở dài, nghe có vẻ mệt mỏi hơn là đau buồn.

- Chúng tôi trông đợi điều ấy, tôi nghĩ thế. Và để hoàn toàn trung thực, đó là một cái gì đó… tốt, một sự khuây khỏa. Nghe có vẻ khủng khiếp. Nhưng sau một tuần canh chừng cha tôi… giống như thế… – Một lần nữa bà ta lại thở dài: – Cha tôi không muốn sống như thế.

- Hãy tin tôi, không ai trong chúng ta muốn như thế. – Toby ngần ngại, tìm một câu chính xác. – Bà Lacy, tôi biết lúc này là lúc đau buồn để nói với bà về chuyện đó, nhưng thực sự không còn có cơ hội nào để làm lại chuyện ấy nữa. Bác sĩ Wallenberg nói với tôi bà không cho phép thực hiện một cuộc giảo nghiệm tử thi. Tôi hiểu rất khó cho gia đình cho phép một việc như thế được thực hiện. Nhưng tôi thật sự cảm thấy, trong trường hợp này, nó là sống còn. Chúng tôi không biết cha bà chết vì nguyên nhân gì, hay có thể nó sẽ hóa ra là…

- Tôi không có chống lại việc giảo nghiệm tử thi.

- Nhưng bác sĩ Wallenberg nói bà từ chối việc ấy.

- Chúng tôi chưa bao giờ thảo luận về việc ấy.

Toby ngưng lại. Tại sao Wallenberg lại nói dối với tôi? Bà ta nói. – Vậy tôi có được phép để thực hiện một cuộc giảo nghiệm tử thi không?

Bà Lacy ngần ngại trong vài giây. Nhẹ nhàng, bà ta nói:

- Nếu bà nghĩ việc đó là cần thiết. Vâng.

Toby gác máy điện thoại lên. Bà sửa soạn gọi tiếp cho Phòng Nghiên Cứu Bệnh Học, rồi quyết định không làm như thế. Ngay cả khi có sự đồng ý của gia đình, không một chuyên viên nghiên cứu bệnh lý nào của bệnh viện Springer có thể thực hiện cuộc khám nghiệm tử thi – khi không có sự đồng ý của bác sĩ chăm sóc.

Tại sao Wallenberg lại cương quyết chống lại việc giảo nghiệm tử thi? Ông ta sợ họ sẽ tìm ra được điều gì?

Bà nhìn vào chiếc điện thoại. Quyết định. Bà phải quyết định ngay bây giờ. Bà nhấc điện thoại lên và gọi cho dịch vụ hỗ trợ hướng dẫn. – Thành phố Boston. – Bà ta nói. – Văn phòng thanh tra y khoa.

Phải đợi một lát mới có được số điện thoại, thêm một lát nữa để đến đúng được đường dây nối. Trong lúc chờ đợi, bà có thể nhìn thấy sự di chuyển của chiếc xe băng ca chở xác Angus Parmenter đến nhà xác. Đến thang máy đi xuống tầng hầm. Cửa sẽ mở ra ở tầng hầm. Hành lang với các ống nước rên rỉ của nó.

- Văn phòng thanh tra y khoa. Đây là Stella.

Toby trấn tĩnh để lấy lại sự chú ý.

- Tôi là Bác sĩ Harper ở bệnh viện Springer tại Newton. Tôi có thể nói chuyện với ông trưởng phòng thanh tra y khoa được không?

- Bác sĩ Rowbotham đã đi nghỉ phép, nhưng tôi có thể nối máy cho bà nói chuyện bác sĩ quyền trưởng phòng, ông Dvorak.

- Vâng làm ơn.

Có một vài tiếng lách cách, rồi giọng nói của một người đàn ông, phẳng và mệt mỏi:

- Đây là bác sĩ Dvorak.

- Tôi có một bệnh nhân vừa mới qua đời. – Bà ta nói. – Tôi nghĩ một cuộc giảo nghiệm tử thi cần phải được chỉ định.

- Tôi có thể được hỏi tại sao?

- Ông ta được nhập viện cách nay một tuần. Tôi đã nhìn thấy ông ta trong phòng cấp cứu khi ông ta được đưa đến bằng xe cứu thương.

- Có bị chấn thương nào hay không?

- Không. Ông ta bị rối loạn. Có dấu hiệu về tiểu não. Sáng sớm ngày hôm nay ông ta bị ngưng thở và chết.

- Bà có nghi ngờ về một trò bẩn thỉu nào đó hay không?

- Không, thực sự là như thế, nhưng…

- Vậy chuyên viên bệnh lý học bệnh viện của bà có thể chắc chắn sẽ thực hiện được việc giảo nghiệm tử thi. Bà không phải báo cáo về cái chết của một bệnh nhân đến văn phòng nếu không phải việc bệnh nhân chết trong vòng hai mươi bốn giờ sau khi nhập viện.

- Vâng, tôi nhận ra đây không phải là một cuộc điều tra về một cái chết bất thường thông thường. Nhưng bác sĩ chăm sóc bệnh nhân từ chối ra lệnh cho làm một cuộc giảo nghiệm tử thi, điều đó có nghĩa là các chuyên viên bệnh lý của chúng tôi không làm được việc đó. Đó là lý do tại sao tôi đã phải gọi điện đến cho ông. Gia đình đã bằng lòng cho phép thực hiện việc ấy.

Bà nghe có tiếng thở thật dài và tiếng lật giấy tờ sột soạt, có thể gần như thấy được người đàn ông ngồi tại bàn giấy, mệt mỏi và làm việc quá nhiều, với vô số các thư nhắc nhở về sự chết. Một nghề nghiệp không mấy vui vẻ, bà ta nghĩ, và bác sĩ Dvorak có giọng nói của một người không hạnh phúc.

Ông ta nói:

- Bác sĩ Harper, tôi không nghĩ bà hoàn toàn rõ ràng hiểu về vai trò của văn phòng chúng tôi tại đây. Nếu không phải là một vấn đề về một trò bẩn thỉu hay đến sức khỏe cộng đồng.

- Đó có thể là một vấn đề về sức khỏe cộng đồng.

- Là như thế nào?

- Đây là trường hợp thứ hai tôi đã chứng kiến tại phòng cấp cứu trong tháng này. Hai ông lão, cả hai đều có cùng những triệu chứng rối loạn cấp tính, các dấu hiệu về tiểu não, và co giật tập trung. Và đây là những việc đã làm cho tôi lo nghĩ: cả hai bệnh nhân này đều sống cùng tại một dưỡng đường hưu trí. Họ cùng uống một loại nước, ăn trong cùng một phòng. Họ có lẽ đều quen biết nhau.

Bác sĩ Dvorak làm thinh.

- Tôi không biết chúng tôi đang phải đối phó với chuyện gì tại đây. – Toby nói. – Nó có thể là bất cứ chuyện gì từ việc viêm màng não do vi rút gây ra cho tới các loại thuốc trừ sâu trong vườn. Tôi ghét chuyện trông nom giám sát một bệnh có thể ngăn ngừa được. Đặc biệt nếu nhiều người khác có thể bị đặt vào những sự rủi ro.

- Bà nói có hai bệnh nhân?

- Vâng. Người đầu tiên đến phòng cấp cứu của tôi ba tuần trước.

- Vậy cuộc giảo nghiệm tử thi trên bệnh nhân đó có thể đã cung cấp cho bà các câu trả lời.

- Không có một cuộc giảo nghiệm tử thi nào trên bệnh nhân đầu tiên. Ông ta đã biến mất khỏi bệnh viện. Xác của ông ta đến bây giờ vẫn chưa tìm được.

Người đàn ông im lặng, nhẹ nhàng thở ra. Khi ông lên tiếng lại, bà nghe có một sự hàm ý mới bày tỏ sự quan tâm. – Bà nói bà ở bệnh viện Springer? Tên bệnh nhân là gì?

- Angus Parmenter.

- Xác ông ta còn ở đấy không?

- Tôi sẽ đi xác nhận cho chắc chắn xác ông ta vẫn còn đây. – Bà ta nói.

Bà chạy như bay bằng cầu thang xuống bốn tầng lầu và xuống tầng hầm. Một trong những ngọn đèn néon trên trần nhà sáng nhấp nháy, và hai chân bà hình như đi vào trong tiếng click click click giật giật của cái khung cảnh giá lạnh lúc bà đi xuống hành lang đến trước một cánh cửa có treo bảng: “CHỈ DÀNH CHO NGƯỜI CÓ PHẬN SỰ”. Bà bước vào nhà xác.

Đèn được thắp sáng, và chiếc radio trên bàn nhân viên đang được mở, nhưng không có ai trong phòng đợi.

Toby đi vào phòng mổ xác. Chiếc bàn bằng thép không gỉ trống không. Kế đến, bà đi kiểm tra phòng lạnh, cái tủ có khóa nơi các xác chết được cất vào trước khi được mang ra mổ xẻ. Một mùi lạnh lẽo, hơi hơi hôi, xoáy bay ra từ chiếc tủ. Mùi của thịt chết. Bà bật đèn lên và nhìn thấy hai chiếc băng ca đẩy. Bà đi đến chiếc đầu tiên và kéo mở bao phủ ra, để lộ ra gương mặt của một phụ nữ, hai mắt vẫn còn mở, lòng trắng mắt đỏ một màu máu khủng khiếp vì chứng xuất huyết. Rùng mình, bà kéo đóng cái bao lại và đến chiếc băng ca thứ hai. Đó là một cái xác lớn con, một mùi hôi hám bốc lên khi bà kéo cái phẹcmơtuya mở ra. Khi bà vừa mới nhìn thấy gương mặt của người đàn ông, bà giật người ra xa, cố tránh bị nôn ra. Thịt trên gò má phải của cái xác đã tan đi mất. Khuẩn liên cầu gây hoại tử, bà nghĩ, thịt đã bị vi khuẩn ăn mất.

- Khu vực này ra khỏi vùng giới hạn. – Một giọng nói cất lên.

Quay người lại, bà nhìn thấy nhân viên nhà xác. – Tôi đang tìm xác Angus Parmenter. Ông ta đâu?

- Họ đã đẩy ông ra ngoài sân chất hàng lên xe.

- Họ đã mang ông ta đi rồi chưa?

- Nhà đòn vừa mới đến.

Bà càu nhàu và phóng nhanh ra khỏi nhà xác.

Một cuộc chạy nước rút đưa bà nhanh chóng ra khỏi hành lang để đến cửa sân chất hàng lên xe. Bà băng ngang qua nó, và ánh nắng mặt trời buổi sáng đập thẳng vào mặt bà. Nháy mắt để tránh những tia nắng, bà nhanh chóng nắm tình hình: Nhân viên hộ lý, đứng cạnh chiếc băng ca đẩy trống không. Chiếc xe đòn đang lúc chạy đi. Bà chạy ngang nhân viên hộ lý và chạy dọc bên hông chiếc xe tang, gõ nhanh vào cửa sổ xe.

- Dừng. Dừng xe lại!

Tài xế thắng xe lại và kéo cửa sổ xuống. – Chuyện gì thế?

- Các ông không thể mang cái xác này đi được.

- Chúng tôi đã được phép. Bệnh viện đã cho lệnh ấy.

- Lệnh đến từ phòng thanh tra y khoa.

- Không ai bảo với tôi điều gì. Theo như chỗ tôi biết, gia đình đã lo liệu hết mọi chuyện với nhà đòn.

- Hiện giờ nó là một vấn đề của phòng thanh tra y khoa. Ông có thể kiểm tra việc ấy với bác sĩ Dvorak tại văn phòng thanh tra lao động.

Người tài xế nhìn lại về phía cái sân chất hàng lên xe, nơi người nhân viên hộ lý hoang mang đứng nhìn. – Cứ thế, tôi không biết…

- Này, tôi sẽ nhận hoàn toàn trách nhiệm. – Bà ta nói. – Bây giờ quay xe lại đi. Chúng tôi phải đem cái xác xuống.

Gã tài xế nhún vai. – Tất cả những gì bà nói. – Hắn càu nhàu và sang số de. – Nhưng ai đó sẽ vào địa ngục vì chuyện này. Và tôi chắc chắn mong rằng người đó sẽ không phải là tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.