Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Khó sao việc đi tìm một người đàn ông trần truồng?

Toby ngồi trong xe, liếc mắt nhìn ra ngoài bãi đậu xe của bệnh viện. Lúc ấy trời đã trưa, và hai mắt quen làm việc khi trời tối của bà hết sức đau khổ với ánh sáng mặt trời chói chang lúc ấy. Mặt trời đã lên từ khi nào? Bà không nhìn thấy cảnh mặt trời lên, không một phút rảnh rang để nhìn ra ngoài thưởng thức khung cảnh ấy, và ánh nắng ban ngày thật sự là một cú sốc đối với hai võng mô của bà. Đó là những gì xảy đến với việc lựa chọn trực đêm tại phòng cấp cứu của bà. Bà đã vô hình trung biến hóa thành một sinh vật sống về đêm.

Bà thở dài và bắt đầu nổ máy chiếc Mercedes. Cuối cùng cũng đến lúc bà được lái xe trở về nhà, để lại phía sau những thảm cảnh đêm qua.

Nhưng trong lúc lái xe đi xa khỏi bệnh viện Springer, bà không thể nào rũ sạch được những nỗi u buồn của mình. Chỉ trong một giờ ngắn ngủi bà đã mất hai bệnh nhân. Bà chắc chắn là cái chết sẽ đến với người phụ nữ là điều không thể tránh được, rằng bà không thể làm gì được hơn để cứu mạng bà ta.

Harry Slotkin là một vấn đề khác. Toby đã để một bệnh nhân bị rối loạn tinh thần nằm lại không người coi chừng trong gần suốt một giờ đồng hồ. Bà là người cuối cùng để mắt coi chừng Harry, bà không nhớ rõ mình có cột hai cườm tay của ông trước khi bà rời phòng hay không. Tôi chắc không có buộc trói ông ta lại. Đó là cách duy nhất để ông ta có thể trốn đi. Đó là lỗi của tôi. Harry là lỗi của tôi.

Ngay cả nếu nó không phải là lỗi bà, bà cũng vẫn là vị thuyền trưởng của toán cấp cứu, người nhận lãnh trách nhiệm sau cùng. Bây giờ, tại một nơi nào đó, một ông già đang đi lang thang, trần truồng và rối loạn tinh thần.

Bà chạy chậm xe lại, mặc dầu bà biết cảnh sát đã lục soát cả vùng này rồi, bà quan sát hai bên đường, hy vọng nhìn thấy được bệnh nhân bỏ trốn. Newton là một vùng ngoại ô tương đối an toàn của Boston, và những khu nhà gần đấy, nơi bà lái xe chạy qua, trông có vẻ khá giả. Bà quẹo xe vào một con đường có trồng cây ven đường, có nhà ở và nhìn thấy những ngôi nhà được giữ gìn ngăn nắp, bờ giậu được cắt xén cẩn thận, lối vào có cửa sắt chắn ngang ở phía trước. Không phải loại khu vực nơi một ông lão có thể bị trấn lột. Có thể một người nào đó đã đưa ông ta vào trong nhà mình. Có thể, ngay lúc này, Harry đang ngồi giữa một khu nhà bếp ấm cúng, đang ăn bữa sáng của mình.

- Harry, ông ở đâu?

Bà chạy xe lòng vòng trong khu vực, cố ghi nhận những con đường theo quan điểm của Harry. Trời lúc ấy có lẽ còn tối, tinh thần rối loạn, không mảnh vải che thân. Ông ta nghĩ ông ta sẽ đi đến nơi nào?

Về nhà. Ông ta cố tìm đường để trở về nhà tại Brant Hill.

Hai lần bà đã dừng xe lại và hỏi đường đi. Khi cuối cùng bà tới con đường rẽ vào Brant Hill, bà gần như lái xe chạy ngang qua nó. Không có dấu hiệu gì; con đường chỉ được đánh dấu bằng hai cây cột bằng đá cắm ở lối vào. Giữa hai cây cột ấy có cánh cổng mỏ rộng. Bà dừng xe lại giữa hai cây cột và thấy có hai chữ được khắc vào một tấm biển bằng sắt trên cổng, hai chữ B và H được viết một cách cầu kỳ hoa mỹ. Phía đằng xa sau hai cây cột, con đường lượn quanh co chạy xa ra và mất hút những hàng cây trơ trụi. Vậy đây là vùng lân cận nơi Harry ở, bà ta nghĩ.

Bà lái xe qua cánh cổng được mở rộng, vào đường Brant Hill.

Mặc dầu con đường vừa mới được tráng nhựa, những cây thích và cây sồi trồng dọc ở hai bên đường đang ở thời kỳ phát triển đầy đủ. Một vài chiếc lá trên cành đã nhuốm màu sắc thu rực rỡ. Bây giờ đã là tháng Chín rồi, bà nghĩ; mùa hạ đã qua từ lúc nào nhỉ? Bà chạy xe theo con đường quanh co, liếc mắt nhìn vào hàng cây hai bên đường, nhận thấy có những bụi cây thấp rậm rạp và cả những vùng khuất mắt có thể là nơi để che giấu một cái xác. Cảnh sát đã lục soát khu vực có nhiều cây bụi này chưa? Nếu Harry lang thang trên con đường này khi trời tối, ông ta có thể đi lạc vào trong các bụi rậm. Bà sẽ gọi cảnh sát hạt Newton, đề nghị họ xem xét kỹ lưỡng hơn khu vực con đường này.

Ở cuối đường, hàng cây thưa dần, mở ra một quang cảnh bất ngờ đến nỗi Toby phải dừng xe lại. Ở bên lề đường có một bảng hiệu sơn xanh và vàng.

BRANT HILL

CHỈ DÀNH CHO NGƯỜI NHÀ VÀ KHÁCH MỜI

Phía sau tấm bảng, trải dài một quang cảnh, có thể đã được lấy ra trực tiếp từ một bức tranh vẽ cảnh vùng quê xanh tốt Anh Cát Lợi. Bà nhìn thấy những bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận, một vườn cây cảnh với những con thú kỳ lạ, những cây táng lò và cây thích nhuốm sắc thu. Một hồ nước với những cây irít mọc ven hồ lấp lánh như một viên ngọc. Một cặp thiên nga thanh thản bơi trên mặt hồ phủ đầy cây huệ nước. Phía sau hồ là một ngôi làng, một quần thể nhà ở lịch thiệp, mọi căn nhà đều có một khu vườn với bờ giậu vây quanh riêng biệt. Phương tiện vận chuyển chủ yếu là những chiếc xe golf với những tấm vải bạt xanh trắng của nó. Xe này có khắp nơi, đậu trên lối vào nhà hay chạy trên những con đường đất của làng. Toby còn nhận ra có sự di chuyển trên các bãi sân golf, những người chơi golf đi lại như thoi đưa từ bãi cỏ xanh này đến bãi cỏ xanh khác.

Bà tập trung nhìn lên hồ nước, tự hỏi xem hồ sâu bao nhiêu, và một ai đó có thể chết chìm trong đó được không. Vào lúc ban đêm, trời tối, một người đàn ông bị chứng rối loạn có thể đi thẳng vào trong cái hồ ấy.

Bà tiếp tục cho xe chạy xuống, về phía ngôi làng. Năm mươi mét sau đó, bà thấy một lối rẽ phía bên tay phải, và một tấm bảng hiệu khác:

DƯỠNG ĐƯỜNG BRANT HILL

VÀ CÁC TIỆN NGHI CHĂM SÓC CHO CƯ DÂN

Bà cho xe vào lối rẽ.

Con đường chạy lượn quanh co qua khu rừng xanh tốt, để đột nhiên đi vào một bãi đỗ xe không trông đợi trước. Một tòa nhà ba tầng hiện ra ở phía trước. Một bên của tòa nhà, một cánh mới đang được bắt đầu xây dựng. Qua hàng rào mắt lưới bao xung quanh, bà nhìn thấy chiếc hố móng đã được đào xong. Ở rìa hố, một nhóm người đội nón bảo hộ đang đứng thảo luận trên một bản thiết kế.

Toby đậu xe vào khu vực dành riêng cho khách và đi bộ vào trong tòa nhà dưỡng đường.

Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng phát ra chào đón bà. Toby nghỉ chân, ấn tượng với những gì ở chung quanh bà. Đó không phải là khu phòng đợi bình thường của bạn. Trường kỷ đều bọc da vàng và những tấm tranh sơn dầu chánh bản được treo trên tường. Bà nhìn xuống dãy tạp chí: Tập san kiến trúc. Thành phố & Vùng quê. Số Cơ học bình dân trên bàn uống cà phê.

- Tôi có thể giúp gì được cho bà? – Một phụ nữ trong chiếc áo y tá màu hồng cười phía sau khung cửa sổ tiếp tân.

Toby, tiến lại gần bà ta.

- Tôi là bác sĩ Harper tại bệnh viện Springer. Tôi khám cho một trong những bệnh nhân của bà đêm qua tại phòng cấp cứu bệnh viện. Tôi cố tìm cách tiếp xúc với vị bác sĩ của bệnh nhân để có thêm nhiều tiền sử y khoa, nhưng tôi hình như không gặp được ông ta.

- Bác sĩ nào?

- Bác sĩ Carl Wallenberg.

- Ồ, ông ta đã đi tham dự một cuộc hội thảo về y khoa. Ông sẽ trở về dưỡng đường vào ngày thứ hai.

- Tôi có thể được xem hồ sơ bệnh nhân được không? Nó có thể làm sáng tỏ một vài câu hỏi về y học của tôi.

- Tôi lấy làm tiếc, nhưng chúng tôi không thể trao cho bà tài liệu ghi chép nếu không có sự đồng ý của bệnh nhân.

- Bệnh nhân không thể đưa ra được nếu không có sự đồng ý của ông ta. Tôi có thể nói chuyện với một vị bác sĩ nào đó của dưỡng đường này hay không?

- Để tôi xem hồ sơ trước đã. – Cô y tá đi tới phòng chứa hồ sơ. – Tên ông ta là gì?

- Slotkin.

Cô y tá kéo một ngăn kéo ra và lật qua những tập hồ sơ.

- Harold và Agnes Slotkin.

Toby khựng lại. – Có cả Agnes Slotkin nữa à? – Bà ta có mối quan hệ gì với Harry?

Cô y tá liếc nhìn tập hồ sơ. – Bà ta là vợ của ông ấy.

Tại sao con trai của Harry lại bảo rằng ông ấy không có vợ? Bà ta tự hỏi. Bà cho tay vào ví và lấy ra một cây viết. – Bà có thể cho tôi số điện thoại của vợ ông ta được không? Tôi thật sự cần nói chuyện với bà ta về ông Harry.

- Không có điện thoại trong phòng bà ấy. Bà có thể sử dụng chiếc thang máy ở đằng kia.

- Ở đâu?

- Agnes ở ngay tầng trên, nơi chỗ làm việc của các y tá chuyên môn. Phòng ba bốn một.

Toby gõ cửa phòng.

- Bà Slotkin? – Bà gọi. – Không có ai trả lời. Bà bước vào phòng.

Trong phòng một chiếc radio đang được vặn lên nho nhỏ, nó đang phát một chương trình nhạc cổ điển. Màn trắng được giăng ở cửa sổ, và qua bức màn mỏng, ánh nắng mặt trời ban mai chiếu vào một luồng ánh sáng được khuếch tán nhẹ nhàng. Trên, bàn ngủ có một bình hoa hồng đã rụng cánh. Người đàn bà nằm trên giường im lặng không nhận biết được những gì ở chung quanh bà ta lúc này. Bình hoa, ánh nắng mặt trời và cả sự hiện diện của người khách trong phòng bà.

Toby tiến gần đến giường.

- Agnes?

Người đàn bà không lay chuyển. Bà nằm nghiêng sang bên trái, đối diện với cửa ra vào. Hai mắt mở hé nhưng không tập trung, thân thể bà được đặt trên những chiếc gối chồng lên phía sau lưng bà. Bà nằm co quắp hai tay lại như một hài nhi. Phía trên giường bệnh, một cái bao chứa một chất lỏng trắng như kem chảy vào trong một cái ống truyền qua lỗ mũi của người đàn bà. Mặc dầu những tấm vải lanh trông sạch sẽ, một mùi hôi vẫn lan trong không khí, không bị mùi hương hoa hồng làm phai. Đó là cái mùi nhà thương, của phấn ướp hương, mùi nước tiểu và mùi sữa Ensure. Cái mùi của một cơ thể đang từ từ teo lại.

Toby cầm tay người đàn bà. Nhẹ nhàng bà kéo tay bà ta thẳng ra. Khuỷu tay giãn ra với một sự kháng cự yếu ớt. Không có dấu hiệu của sự co cứng thường xuyên; các nhân viên y tá ắt hẳn cũng siêng năng cần cù với những bài tập vật lý trị liệu. Toby đặt tay bà ta xuống, nhận thấy có sự đầy đặn trong da thịt bà ta. Mặc dù trong trạng thái hôn mê, bệnh nhân cũng được nuôi dưỡng đầy đủ, hydrat hóa tốt.

Toby chăm chú nhìn vào gương mặt chùng nhão và tự hỏi đôi mắt đó có đang nhìn vào bà hay không. Bà ta có thể thấy được mọi thứ, hiểu được mọi thứ?

- Chào bà Slotkin. – Bà ta thì thầm. – Tên tôi là Toby.

- Agnes không thể trả lời bà được. – Một giọng nói cất lên sau lưng bà. – Nhưng tôi tin chắc bà ta có thể nghe được những gì bà nói.

Ngạc nhiên, Toby quay nhìn vào người đàn ông vừa nói ra câu đó. Gã ta đứng ở lối cửa ra vào – thật sự, gã lấp đầy khung cửa, một gã đàn ông to lớn với một gương mặt đen rộng và một chiếc mũi nhọn chèn trên đó. Đó là một gương mặt dễ thương, bà ta nghĩ, vì nó có những con mắt dễ thương. Ông ta mặc áo trắng bác sĩ, và ông ta cầm trong tay một xấp hồ sơ bệnh nhân.

Tươi cười, bà đưa tay ra cho ông ta bắt. Tay ông ta dài đến nỗi cườm tay lôi ra khỏi tay áo. Họ có may những chiếc áo blouse đủ lớn để những người đàn ông này mặc hay không? Bà ta tự hỏi.

- Bác sĩ Robbie Brace. – Ông ta nói. – Tôi là bác sĩ của bà Slotkin. Bà là thân nhân của bà ta à?

- Không. – Toby bắt tay ông ta, cảm thấy nó bao cả bàn tay bà lại như một chiếc găng tay nâu ấm. – Tôi là bác sĩ tại trung tâm cấp cứu bệnh viện Springer, phía dưới kia. Toby Harper.

- Cuộc viếng thăm có tính chuyên nghiệp?

- Có thể nói tôi hy vọng nơi bà Slotkin việc bà ta có thể cho tôi biết tiền sử bệnh tật của chồng bà ta.

- Có chuyện gì không hay xảy đến với ông Slotkin à?

- Đêm qua ông ta được chở tới phòng cấp cứu, tinh thần rối loạn và mất phương hướng. Trước khi tôi làm xong công việc tôi, Harry đã trốn khỏi bệnh viện. Bây giờ chúng tôi không tìm ra được ông ta, và tôi không rõ lắm chuyện gì không hay đã xảy đến với ông ta. Ông có biết tiền sử bệnh tật của ông ta không?

- Tôi chỉ chăm sóc những bệnh nhân nội trú. Bà có thể kiểm tra sự việc với các bác sĩ chăm sóc cho bệnh nhân ngoại trú của dưỡng đường ở tầng dưới.

- Bác sĩ của bệnh nhân Harry là ông Wallenberg. Nhưng ông Wallenberg đã đi khỏi thành phố. Và dưỡng đường không chịu đưa hồ sơ bệnh nhân cho tôi xem nếu không có sự đồng ý của ông ta.

Bobbie Brace nhún vai. – Đó là chủ trương hiện hành tại đây.

- Ông có biết Harry không? Có vấn đề nào về bệnh tật tôi cần phải biết hay không?

- Tôi chỉ biết sơ qua về ông Slotkin. Tôi gặp ông ta khi ông đến thăm Agnes.

- Vậy ông đã có nói chuyện với ông Harry?

- Vâng, chúng tôi chỉ chào nhau, thế thôi. Tôi chỉ vừa mới vào làm việc tại đây được một tháng, và hiện nay tôi cũng đang còn ráng nhớ tên từng khuôn mặt.

- Ông có được quyền cho tôi xem hồ sơ của ông Slotkin hay không?

Ông ta lắc đầu. – Chỉ có bác sĩ Wallenberg mới có thể làm được việc ấy, và ông ta đòi hỏi phải có giấy viết tay ưng thuận của bệnh nhân trước khi ông đưa ra một thông tin nào.

- Nhưng việc làm ấy có thể ảnh hưởng đến việc chăm sóc sức khỏe cho bệnh nhân ông ta.

Ông ta cau mày. – Bà đã cho biết ông Harry đã lén trốn khỏi phòng cấp cứu của bà, đúng vậy không?

- Vâng, đúng.

- Vậy bây giờ ông ta không còn là bệnh nhân của bà nữa, có phải vậy không?

Toby lặng thinh, không thể nói ngược lại lời phát biểu ấy được. Harry đã lén trốn khỏi phòng cấp cứu của bà. Ông ta đã trốn sự săn sóc của bà. Bà không có lý do chính đáng nào để đòi xem hồ sơ của ông ta được.

Bà nhìn xuống người phụ nữ đang nằm trên giường. – Tôi đoán bà Slotkin cũng không thể nói gì cho tôi biết được.

- Tôi e rằng bà Agnes không thể nói chuyện được.

- Bà ta bị đột quỵ?

- Xuất huyết não. Theo hồ sơ của bà ta, bà đã nằm đây hơn một năm. Hình như trong tình trạng sống thực vật. Nhưng nhiều lúc bà nhìn vào tôi. Phải vậy không, Agnes? Ông ta nói. – Có phải cưng đang nhìn tôi không vậy?

Người phụ nữ nằm trên giường chẳng động đậy hay nháy mắt.

Ông ta tiến đến cạnh giường và bắt đầu khám bệnh, hai bàn tay đen đúa của ông tương phản hoàn toàn với làn da tái nhợt của bệnh nhân. Ông dùng ống nghe để kiểm tra tim phổi bà, và kiểm tra vùng bụng của bà để xem có tiếng gì lạ trong ruột hay không. Ông chiếu đèn vào con ngươi bà. Ông kéo tay chân bà ra, để kiểm tra có sự vướng víu gì trong lúc cử động hay không. Cuối cùng ông xoay bệnh nhân về phía ông ta và xem xét vùng da ở phía sau lưng và mông. Không có dấu hiệu thối loét vì nằm liệt giường. Nhẹ nhàng, ông đặt tay bà ta lại trên gối và đắp chăn lại trên ngực bà.

- Trông bà khá đây Agnes. Ông ta nói nhỏ, vỗ lên vai bà. – Chúc bà một ngày tốt lành.

Toby theo ông ta ra khỏi phòng, cảm thấy mình như một tên lùn đang theo đuôi một gã khổng lồ. – Đối với một người nằm liệt giường cả năm trời, như thế bà ta ở trong tình trạng tốt.

Ông ta mở tập hồ sơ ra và hí hoáy ghi những tiến bộ ông vừa ghi nhận được. – Vâng, lẽ dĩ nhiên. Chúng tôi cung cấp dịch vụ Rolls-Royce thứ thiệt.

- Với chi phí Rolls-Royce thứ thiệt.

Brace ngước mắt nhìn lên từ tập hồ sơ, có vẻ như ông ta đang nhăn răng cười. – Nói đúng ra đó là như thế, chúng tôi không nhận bệnh nhân có sổ chăm sóc sức khỏe.

- Đó hoàn toàn là sự trả tiền riêng tư?

- Họ có khả năng đó. Chúng tôi có những bệnh nhân khá giàu có.

- Nơi này chỉ để dành cho những người hưu trí?

- Không, chúng tôi cũng có một vài người hiện nay có nghề nghiệp đi đăng ký vào Brant Hill chỉ để được bảo đảm rằng những nhu cầu tương lai của họ sẽ được chúng tôi chăm sóc. Chúng tôi cung cấp nhà ở, thức ăn, sự chăm sóc y tế. Việc chăm sóc dài hạn, nếu nó trở nên cần thiết. Có lẽ bà đã thấy chúng tôi đang mở rộng dưỡng đường.

- Tôi cũng nhìn thấy một sân golf rất dễ thương.

- Đi cùng với những sân chơi tennis, rạp hát, và một hồ bơi trong nhà. – Ông ta đóng tập hồ sơ lại và nhìn bà cười. – Có vài thứ làm bà muốn về hưu, phải vậy không?

- Tôi không nghĩ rằng tôi có khả năng về nghỉ hưu trí ở đây. – Tôi sẽ cho bà biết một bí mật này: không ai trong chúng tôi có thể muốn thế được. – Ông ta nhìn vào đồng hồ. – Rất vui được gặp bà, bác sĩ Harper. Xin bà thứ lỗi, tôi còn phải đi khám nhiều bệnh nhân nữa.

- Còn có cách nào có thể giúp tôi tìm ra nhiều thông tin về Harry không?

- Bác sĩ Wallenberg sẽ trở lại đây vào ngày thứ hai. Lúc ấy bà sẽ có thể nói chuyện với ông ta.

- Tôi muốn biết ngay bây giờ tôi đang phải đối phó với cái gì. Nó thực sự làm phiền tôi. Ông có thể xem lại hồ sơ bệnh nhân ngoại trú được không? Gọi điện cho tôi nếu ông thấy thích hợp? Bà ghi số điện thoại nhà trên một tấm danh thiếp và đưa cho ông ta.

Miễn cưỡng, ông cầm lấy tấm danh thiếp. – Để xem tôi có thể làm gì được cho bà. Đó là tất cả những gì ông ta nói. Ông quay lưng lại và đi vào phòng bệnh nhân khác, để một mình Toby đứng lại trên hành lang.

Bà quay lưng lại với cánh cửa đóng kín và thở dài. Bà đã làm hết sức để tìm ra thông tin, nhưng Brant Hill không có thái độ hợp tác. Bây giờ đói và mệt làm bà bước đi chậm chạp, và bà chỉ cảm nhận được những yêu cầu của cơ thể: Thức ăn, giấc ngủ ngay bây giờ. Đi chầm chậm, bơ phờ, bà tiến về phía cầu thang máy. Giữa chừng, bà đứng lại.

Ai đó đang la lớn.

Nó đến từ một trong các phòng bệnh ở cuối hành lang – không phải một tiếng kêu đau đớn, nhưng đó là tiếng kêu của sự sợ hãi.

Trong lúc Toby chạy về phía có tiếng la, bà nghe có nhiều giọng nói khác ở trong hành lang phía sau bà, nghe có tiếng bước chân chạy đuổi theo. Toby chạy đến phòng trước cả mọi người và đẩy tung cửa ra.

Lúc đầu tất cả những gì bà thấy là một ông lão đang cúi mình trên hai tay và hai đầu gối trên giường. Ông ta trần truồng phía dưới thắt lưng và cái mông nhăn nhó của ông ta nhấp lên nhấp xuống như một con chó đang giao cấu.

Và Toby nhìn thấy người phụ nữ bị chặn lại phía dưới người ông ta, cái thân thể ẻo lả của bà ta gần như bị đống mền gối che khuất lại.

- Hãy lôi lão ta ra giùm tôi! Làm ơn lôi lão ta ra giùm tôi! – Người phụ nữ la lớn.

Toby nắm lấy tay lão già và cố kéo ông ta ra xa. Ông ta đáp lại bằng một cái lắc người mạnh đến nỗi làm cho Toby phải lảo đảo bước ngược ra sau. Một cô y tá chạy vào phòng.

- Ông Hackett, dừng lại! Dừng lại! – Cô y tá cố lôi lão già ra, nhưng cô ta cũng bị hất văng sang một bên.

Toby đứng lại trên hai chân. – Cô nắm một tay. Tay kia để tôi! Bà ta nói, đi vòng ra xa phía chiếc giường. Cùng chung sức, bà và cô y tá nắm chặt hai tay lão. Ngay cả sau khi đã bị lôi ra khỏi người đàn bà, lão ta vẫn tiếp tục nắc người như một người máy tình dục thô lỗ không có cách chi dừng lại. Người đàn bà trên giường cong người lại trong tư thế của một cái bào thai và bắt đầu khóc lúc bà ta ghì chặt lấy người trong đống mền gối.

Đột nhiên, người đàn ông vặn mình lại, dùng khuỷu tay thúc vào dưới cằm Toby. Cú đánh bất thình lình làm quai hàm bà đóng lại, làm bà đau buốt trong đầu. Bà thấy choáng váng và suýt nữa đã buông tay ra, nhưng cơn giận thẳng thừng đã giúp bà giữ lại được tay lão. Hắn quất mạnh vào bà lần nữa. Họ đang bấu vào nhau hiện giờ như những con thú, và bà có thể ngửi được mùi mồ hôi của hắn, có thể cảm nhận từng cử động gồng cơ bắp của hắn lên chống lại bà. Cô y tá mất thăng bằng và ngã trượt chân, buông tay ra. Lão già nắm lấy sau đầu Toby và nắm lấy tóc bà. Hắn đang đẩy người về phía bà hiện giờ, dương vật cương cứng lên của hắn đâm vào hông bà. Kinh tởm và giận sôi người. Bà căng bắp đùi ra, sửa soạn lên gối vào háng hắn.

Rồi bà đã đánh trúng mục tiêu. Gã đàn ông bị kéo ra ngoài bằng hai bàn tay đen đúa to lớn. Robbie Brace lôi lão đi, giữa đường nói to với cô y tá:

- Lấy cho tôi một Haldol! Năm milligram IM STAT!

Cô y tá chạy ra khỏi phòng. Cô ta quay lại một lát sau đó, ống tiêm thuốc trong tay.

- Nhanh lên nào. Tôi không thể giữ lão mãi như thế này được. – Brace nói.

- Hãy để tôi tiếp cận được hắn.

- Làm đi, làm đi!

- Nhưng hắn vẫn quằn quại giãy ra.

- Ông ơi, tên này mạnh quá. Các ông đã cho hắn ăn cái gì thế?

- Hắn là một bệnh nhân được đặc trị, thêm vào đó hắn bị mắc chứng bệnh Alzheimer. Tôi không thể giữ hắn lại được!

Brace dời tay nắm lên, vặn người hắn lại để xoay mông hắn cho cô y tá. Cô ta kẹp một phần mông hắn lại và đâm kim vào đấy. Lão già hét lên inh tai. Nhảy cong người lên, hắn giật mạnh người ra khỏi tay Brace. Bằng một động tác thật nhanh, hắn chụp một cái ly thủy tinh trên bàn ngủ và ném nó thẳng vào mặt ông bác sĩ.

Chiếc ly vỡ ra trên thái dương của Brace.

Toby nhào tới, chụp lấy cổ tay lão trước khi lão có thể hành động trở lại. Hằn học, bà vặn tay hắn lại và chiếc ly rơi khỏi tay hắn.

Brace dùng hai tay kẹp cổ gã và la to:

- Chích hết phần Haldol còn lại đi!

Một lần nữa, cô y tá lại châm kim vào mông hắn và bơm thuốc.

- Vào hết rồi! Chúa ơi! Tôi hy vọng nó có tác dụng hữu hiệu hơn Mellaril.

- Lão này được điều trị bằng Mellaril.

- Suốt ngày đêm. Tôi đã bảo với bác sĩ Wallenberg là nó không giữ được hắn. Những bệnh nhân Alzheimer này cần phải được canh chừng thật kỹ từng giây một. Cô y tá thở vào thật mạnh.

- Bác sĩ Brace, ông đang bị chảy máu!

Toby nhìn lên và kinh hoàng nhận thấy máu đang chảy nhỏ giọt trên má Brace và rơi loang lổ lên chiếc áo trắng của ông. Cái ly vỡ đã cắt đứt lớp da trên thái dương của ông.

- Chúng ta phải cầm máu lại. – Toby nói. – Rõ ràng ông cần được khâu lại.

- Trước tiên hãy để tôi buộc lão già này lại bằng sợi Posey chặt chẽ dễ thương. Đi nào, thưa ngài! Hãy quay trở lại phòng của ông.

Lão già phun ra một bãi nước bọt.

- Thằng mọi đen, hãy để tao đi!

- Này ông. – Brace nói. – Ông đang cố đứng về phía chúng tôi phải không?

- Không ưa mấy thằng mọi đen.

- Vâng, ông và mọi người khác. – Brace nói, có vẻ mệt mỏi hơn là giận dữ. Ông ta nửa lôi kéo, nửa dìu ông lão đi ra khỏi phòng vào hành lang. – Bạn thân, hình như ông có hẹn gặp với một sự trói buộc.

- Ui da, đừng làm cho tôi trông giống như ác quỷ Frankenstein, được không?

Nhẹ nhàng, Toby bơm hết chất Xylocaine trong ống tiêm và rút cây kim chích ra. Bà đã tiêm chất gây tê cục bộ dọc theo hai bên mép vết da rách của Robbie và bây giờ bà thử châm nhẹ vào da.

- Có thấy gì không?

- Không. Nó tê cóng lại.

- Anh có chắc anh không cần một bác sĩ phẫu thuật tạo hình để khâu vết thương lại cho anh không?

- Cô là bác sĩ phòng cấp cứu. Cô có thường làm việc này hay không?

- Có, nhưng nếu anh quan tâm đến kết quả thẩm mỹ.

- Tại sao tôi lại phải quan tâm? Tôi cũng đã khá xấu xí rồi. Một vết sẹo có thể cải thiện được nó.

- Tốt, nó sẽ làm cho gương mặt anh có nét hơn. – Bà ta nói và với tay lấy kim kẹp và chỉ khâu. Bà tìm thấy tất cả những gì bà cần trong phòng khám được trang bị đầy đủ. Như mọi cái khác tại Brant Hill, trang thiết bị ở đây mới tinh và thuộc loại thượng hạng. Chiếc bàn nơi Robbie Brace nằm, trên đó có thể được điều chỉnh theo nhiều góc độ khác nhau, điều đó làm cho việc khám trị bệnh được thuận tiện, đi từ những vết thương trên da đầu tới các chứng bệnh trĩ. Đèn ở phía trên sáng đủ để thực hiện sự mổ xẻ. Và ở trong một góc phòng, sẵn sàng cho những trường hợp cấp cứu, là chiếc xe dành cho việc cấp cứu bệnh tim, kiểu cách, lẽ dĩ nhiên.

Bà lau vết thương bằng chất Betadine và đẩy cây kim khâu đầu cong qua hai bờ của vết rách. Robbie nằm nghiêng một bên, hoàn toàn bình thản. Phần nhiều các bệnh nhân thường nhắm mắt lại, nhưng ông vẫn mở to mắt ra, và nhìn vào bức tường ở phía đối diện. Mặc dầu kích cỡ của ông ta đáng nể, hai mắt ông hình như vô hiệu hóa sự đe dọa. Chúng màu nâu nhạt, lông mi dày như một đứa trẻ.

Bà ta khâu thêm một mũi khác và kéo sợi chỉ khâu xuyên qua làn da của ông.

- Lão già ấy bị cắt vào cũng khá sâu. – Bà ta nói. – May mắn cái ly đã không trúng vào mắt anh.

- Tôi nghĩ lão có ý định nhắm nó vào cổ họng tôi.

- Và ông ta được điều trị bằng thuốc an thần ngày và đêm? – Bà ta lắc đầu. – Anh tốt hơn nên cho ông ta gấp đôi số liều và giữ ông ta trong phòng được khóa chặt.

- Thường thì ông được chăm sóc như thế. Chúng tôi giữ những bệnh nhân bị chứng Alzheimer trong một khu riêng biệt, nơi chúng tôi có thể kiểm soát được những hành vi của họ. Tôi nghĩ ông Hackett đã lén ra ngoài. Và cô biết đó, đôi khi các lão già ấy không kềm hãm được dục tình. Sự tự kiểm soát không còn nữa, nhưng cơ thể thì muốn thỏa mãn.

Toby rút kim khâu ra và cột chặt vết khâu cuối cùng, vết thương bây giờ đã được khâu kín lại, và bà dùng cồn lau sạch hai bên vết khâu.

- Ông ta thuộc nhóm đặc trị nào vậy? – Bà ta hỏi.

- Hừm?

- Cô y tá bảo ông Hackett là một bệnh nhân được điều trị đặc biệt.

- Ồ! Bác sĩ Wallenberg đang thí nghiệm một chuyện gì đó. Tiêm chất hormone vào những bệnh nhân lớn tuổi.

- Để làm gì?

- Nguồn sống của sức trẻ, còn gì khác? Chúng tôi có khách hàng giàu có, và đa phần họ muốn sống bất tử. Họ đều muốn tham gia một phương pháp điều trị dở hơi mới nhất. – Ông ta ngồi dậy trên cạnh bàn và lắc đầu một cái, như thể muốn xua tan đi một sự chóng mặt đang ào tới. Toby đột nhiên kinh hoàng nghĩ: “Càng lớn con chừng nào, họ càng té đau chừng ấy. Và nhặt họ lên từ sàn nhà sẽ phải nặng hơn.”

- Nằm xuống lại đi! – Bà ta nói. – Anh ngồi dậy quá sớm.

- Tôi khỏe mà. Tôi phải trở lại với công việc của tôi.

- Không. Anh ngồi đấy, được không? Hay nếu anh ngã xuống và tôi sẽ phải khâu tiếp ở phía bên kia khuôn mặt anh.

- Một vết sẹo khác. – Ông ta càu nhàu. – Sẽ có nhiều đặc tính hơn.

- Anh đã có rồi một đặc tính. Bác sĩ Brace nói.

Ông ta cười, nhưng cái nhìn của ông ta có vẻ không tập trung lắm. Bà thận trọng nhìn về phía ông ta trong chốc lát, sẵn sàng để giữ ông ta lại nếu ông ta bất tỉnh, nhưng ông ta đã xoay xở để ngồi thẳng được.

- Vậy anh hãy cho tôi biết nhiều hơn về việc điều trị đặc biệt. – Bà ta nói. – Wallenberg đã sử dụng chất hormone nào?

- Đó là một hỗn hợp. Hormone tăng trưởng, Testosterone, DHEA. Và một vài thứ khác. Có rất nhiều công trình nghiên cứu, thảy đều yểm trợ cho việc đó.

- Tôi biết chất hormone tăng trưởng làm gia tăng khối lượng cơ bắp nơi các người lớn tuổi. Nhưng tôi chưa thấy công trình nghiên cứu sử dụng nó chung với các chất khác.

- Mặc dầu thế nó vẫn có ý nghĩa, phải vậy không? Khi cô trở nên già, các tuyến nội tiết bắt đầu yếu dần đi. Nó không còn tiết ra chất hormone trẻ trung đầy nhựa sống nữa. Lý thuyết là như thế, đó là lý do chúng ta có tuổi. Các chất hormone của chúng ta cũng lỏng dần.

- Vậy Wallenberg đã thay thế chúng.

- Hình như nó cũng mang đến được một vài kết quả. Hãy nhìn ông Hackett. Đầy sự sung mãn.

- Quá nhiều là đằng khác. Tại sao quý vị lại cung cấp chất hormone cho những người mắc bệnh Alzheimer? Họ không thể nào đưa ra được sự đồng ý của riêng họ.

- Có lẽ ông ta đã đưa ra sự đồng ý nhiều năm trước đó, khi ông ta còn phong độ.

- Công trình nghiên cứu đã được xúc tiến trong một thời gian dài như thế sao?

- Những cuộc khảo cứu của bác sĩ Wallenberg bắt đầu từ những năm 92. Kiểm tra lại Index Medicus (bảng liệt kê y khoa). Bà sẽ thấy tên ông ta xuất hiện trong hàng chục bản phát hành. Bất cứ ai nghiên cứu về bệnh tuổi già đều biết tên Wallenberg. – Hăng hái, ông bước xuống bàn mổ. Một lát sau đó, ông gật đầu. – Vững như một khối đá. Vậy chừng nào có thể cắt chỉ được?

- Năm ngày.

- Và khi nào tôi sẽ nhận được giấy báo tính tiền?

Bà ta mỉm cười. – Không cần tánh tiền. Chỉ giúp tôi một việc.

- Ừ, ồ.

- Hãy nhìn vào tập hồ sơ y khoa của Harry Slotkin. Gọi cho tôi nếu có chuyện gì đó tôi cần phải biết. Nếu có chuyện gì đó tôi đã bỏ qua.

- Bà nghĩ bà có thể thiếu sót một vài điều?

- Tôi không biết. Nhưng tôi ghét buộc ai phải đưa ra cái gì. Tôi thực sự là như thế. Harry có thể còn sáng suốt đủ để tìm đường quay trở về Brant Hill. Ngay cả đến phòng vợ của ông ta. Hãy để mắt coi chừng ông ta.

- Tôi sẽ nói với các cô y tá.

- Rất khó mà không nhận ra ông ta được. – Bà với lấy cái ví. – Ông ta chẳng có một mảnh vải che thân.

* * *

Toby lái xe chạy trên lối vào nhà, đậu lại gần xe của Bryan, và tắt máy xe. Bà không bước ra khỏi xe nhưng đơn giản chỉ ngồi đó trong chốc lát, lắng tai nghe tiếng tít tít phát ra, máy lạnh xe mới vừa được tắt, thưởng thức những khoảnh khắc im lặng ấy, không bị những người khác quấy rầy với những đòi hỏi của họ. Quá nhiều, quá nhiều lời đòi hỏi. Bà thở thật sâu vào và ngả người ra sau dựa vào lưng ghế nghỉ một lát. Bây giờ là chín giờ rưỡi, giờ im lặng trong khu vực quanh đây của những cư dân có nghề nghiệp ổn định. Vợ chồng đã đi tới sở làm, mấy đứa bé đã được mang đến trường hay những nơi nuôi giữ trẻ, và nhà cửa trống vắng, chờ những người giúp việc tới. Họ sẽ hút bụi, lau chùi và đánh bóng, để lại phía sau họ mùi hương mách lẻo của loại sáp chanh. Đây là một khu vực của những nhà khá giả, không phải là khu vực lịch thiệp nhất Newton, nhưng nó cũng thỏa mãn được những nhu cầu của Toby về một thứ trật tự nào đó trong cuộc sống của bà. Sau một phiên trực có quá nhiều việc không lường trước được tại phòng cấp cứu, một bãi cỏ được cắt xén cẩn thận có sự hấp dẫn riêng của nó.

Phía cuối đường, một chiếc xe quét lá rụng đột nhiên gầm rú lên xuất hiện. Giây phút yên tĩnh của bà đã chấm dứt. Những chiếc xe tải làm vườn bắt đầu cuộc xâm lăng thường ngày của chúng vào vùng này.

Miễn cưỡng, bà bước ra khỏi chiếc xe Mercedes và bước lên các bậc thềm cửa.

Bryan, người bạn đồng hành được thuê cho mẹ bà, đang chờ sẵn tại cửa, hai tay khoanh lại, mắt nheo lại đồng tình. Hắn có vóc dáng của những tay cỡi ngựa đua, một thanh niên sung sức tí hon, nhưng anh ta trông có vẻ ấn tượng như một bức tường chắn.

- Mẹ cô đã tới lui ồn ào trong nhà từ sáng đến giờ. – Anh ta nói. – Cô không nên làm như thế đối với bà ta.

- Anh có nói với bà là tôi đi làm về trễ không?

- Có nói cũng chẳng làm được gì. Cô biết là bà không có hiểu. Bà mong cô về nhà sớm, và khi cô không về tới, bà làm những công việc của bà bên cửa sổ. Cô biết không, tới lui, lui tới chờ xe cô về.

- Xin lỗi, Bryan. Thật là vô phương. – Toby đi ngang qua anh ta, vào nhà, và đặt cái ví lên bàn trong hành lang. Bà cỗi áo khoác ra và mắc lên móc, suy nghĩ: Đừng có bực mình. Đừng mất bình tĩnh. Mình cần hắn. Mẹ mình cần hắn.

- Việc cô về trễ hai giờ đồng hồ đối với tôi không thành vấn đề. – Hắn ta nói. – Tôi được trả tiền. Tôi được trả rất nhiều tiền, cám ơn cô nhiều lắm. Nhưng mẹ cô, tội nghiệp, bà không nắm được điều đó.

- Chúng tôi có một vài vấn đề trong công việc.

- Bà chẳng đụng đến bữa ăn sáng. Bây giờ dĩa trứng của bà đã lạnh tanh rồi.

Toby đóng cửa phòng thay đồ lại mạnh. Tỏi sẽ làm cho mẹ một bữa ăn sáng khác.

Im lặng.

Bà quay lưng về phía hắn, hai tay bà vẫn còn vịn vào phòng thay đồ, suy nghĩ. Tôi không muốn có vẻ giận dữ. Nhưng tôi mệt, tôi quá mệt.

- Tốt! – Bryan nói, và chỉ trong cái từ duy nhất ấy hắn đã bộc lộ hết mọi suy nghĩ của hắn. Mích lòng. Rút lui.

Bà quay lại để nhìn thẳng vào mặt hắn. Họ đã biết nhau từ hai năm nay, và họ vẫn chưa vượt qua giới hạn của chủ và người giúp việc, chưa bao giờ vượt qua bức rào ngăn cách ấy để trở thành những người bạn. Bà ta chưa bao giờ đến thăm nhà hắn, chua bao giờ gặp Noel, người đàn ông cùng sống chung với hắn. Còn nữa bà nhận ra, vào lúc này, bà đã đi đến chỗ phải lệ thuộc vào Bryan hơn vào bất cứ ai khác. Hắn là người duy nhất giữ cho cuộc sống của bà được đúng mực, và bà không thể nào chịu đựng việc phải mất hắn.

Bà ta nói:

- Xin lỗi, tôi không thể nào chịu đựng thêm một cuộc khủng hoảng nữa vào lúc này. Tôi thật sự vừa có một phiên trực đêm thật là kinh tởm.

- Chuyện gì đã xảy ra?

- Chúng tôi đã mất hai bệnh nhân. Trong vòng một giờ. Và tôi cảm thấy khá dễ sợ về việc đó. Ý tôi không muốn dồn việc đó lại cho anh.

Hắn gật đầu nhẹ, một sự chấp nhận miễn cưỡng lời xin lỗi của bà.

- Còn đêm qua của anh như thế nào? Bà ta hỏi.

- Bà ngủ cả đêm, dẫu sao… Tôi vừa đưa bà ra ngoài vườn. Hình như luôn luôn việc đó làm bà thấy yên tĩnh trở lại.

- Tôi hy vọng mẹ tôi đã không nhổ hết đám rau.

- Tôi không thích báo cho cô biết điều đó, nhưng đám rau của cô đã trổ bông được một tháng nay rồi.

Thôi được rồi, tôi cũng là một người làm vườn không thành công, Toby nghĩ khi bà đi thẳng qua nhà bếp ra cửa sau. Hằng năm, với một niềm hy vọng cao, bà chuẩn bị một mảnh đất để trồng rau. Bà trồng hàng luống rau diếp, dưa và đậu, chăm sóc chúng cẩn thận cho đến lúc chúng trở thành những cây con. Rồi, không tránh được, cuộc sống của bà trở nên bận rộn và bà đã xao lãng việc làm vườn. Rau diếp trở nên thẳng, và đậu trổ vàng treo lủng lẳng trên giàn. Kinh tởm, bà phá tan chúng ra và tự hứa sẽ có cho mình một khu vườn tốt hơn vào năm sau, biết rằng năm sau sẽ cho ra một mùa thu hoạch dưa không ăn được như cây gậy bóng chày.

Bà bước ra vườn. Lúc đầu bà không trông thấy mẹ bà. Vườn hoa mùa hè đã biến thành một khu vực đầy cỏ dại, hoa dại và dây leo chằng chịt. Luôn có một sự ngẫu nhiên lý thú xảy ra với khu vườn này, như thể cái nền đã được đào mà không có dự định gì trong đầu người làm vườn, nhưng chúng được phát triển bằng ý thích bất chợt của người làm vườn. Khi Toby mua căn nhà này, tám năm về trước, bà dự định nhổ bỏ hết các loại cây trồng không có trật tự, quyết tâm phát triển mạnh công việc làm vườn có quy củ. Chính Ellen là người đã khiến bà bỏ cái ý định ấy. Ellen đã giải thích rằng trong một khu vườn, sự lộn xộn là điều cần phải được trân trọng.

Bây giờ, Toby đang đứng gần nơi cửa sau, quan sát một khu vườn cây cỏ mọc um tùm đến nỗi bà không nhìn thấy được con đường lát gạch. Có tiếng sột soạt giữa thảm hoa, một chiếc mũ rơm nhấp nhô hiện ra. Đó là Ellen đang bò lum khum trên gối trong đám đất.

- Má, con đã về.

Chiếc mũ rơm được lật ra, để lộ gương mặt Ellen Harper tròn trịa, rám nắng. Bà thấy con gái và vẫy tay, cái gì đó đang đong đưa trong tay bà. Lúc Toby băng ngang vườn và đi vào mớ dây leo bò lộn xộn, mẹ bà đứng dậy, và Toby nhìn thấy bà đang nắm chặt một bó bồ công anh trong tay. Một trong những khôi hài của một bà Ellen bệnh hoạn, đó là dầu bà hay quên nhiều thứ – như nấu ăn như thế nào, tự tắm rửa cho mình ra làm sao – bà không bao giờ quên, có lẽ sẽ không bao giờ quên, làm cách nào để phân biệt cỏ dại với hoa.

- Bryan bảo mẹ chưa ăn gì hết. – Toby nói.

- Không, mẹ nghĩ mẹ đã ăn rồi, phải vậy không?

- Được, con sẽ đi làm buổi điểm tâm. Tại sao mẹ không vào nhà và cùng ăn với con?

- Nhưng mẹ còn nhiều việc phải làm lắm. – Thở dài, Ellen nhìn quanh đám hoa. – Mẹ không bao giờ thấy nó được làm tươm tất. Con có thấy những cái này không? Những cái xấu xa đó? Bà vung vẩy đám cỏ ẻo lả bà đang cầm trong tay.

- Đó là những cây bồ công anh.

- Vâng, đúng, những thứ này đang được mẹ nhổ đi. Nếu mẹ không làm thế nó sẽ tràn vào những đám hoa đỏ tía đằng kia. Con gọi chúng là gì nhỉ…

- Những đóa hoa đỏ tía? Con thực sự cũng không biết phải gọi chúng là gì, thưa mẹ.

- Dầu sao, cũng có quá nhiều chỗ, và những thứ này cần phải được làm sạch đi. Nó đang chiến đấu để giành thêm chỗ nữa đó. Mẹ có quá nhiều công việc, và mẹ không bao giờ có đủ thời gian. – Bà đưa mắt nhìn quanh vườn, hai má bà hồng hào trong ánh nắng mặt trời. Quá nhiều việc để làm, không bao giờ có đủ thời gian. Đó là câu nói thần chú của Ellen, một vòng lặp của các từ vẫn còn nguyên vẹn, trong lúc những gì còn lại khác của ký ức bà đều bị phân hủy. Tại sao cái câu nói đặc biệt ấy lại bền bỉ còn lại trong trí nhớ của Ellen? Phải chăng vì là một bà vợ góa phải nuôi hai người con gái, bà phải luôn chịu áp lực của thời gian, của những công việc chưa làm xong?

Ellen lại quỳ xuống trên đầu gối và bắt đầu nhổ cỏ dại trong đất lại. Để làm gì, Toby không biết; có lẽ còn nhiều hơn cả những cây bồ công anh. Toby nhìn lên và thấy trời trong vắt không một đám mây, trời ấm rất thích. Ellen sẽ thấy dễ chịu ngoài này, không có sự giám sát. Cổng đã được khóa lại, và hình như bà có vẻ bằng lòng. Đó là công việc thường lệ của họ trong suốt mùa hè. Toby sẽ làm cho bà một miếng sandwich và để nó trên bàn trong nhà bếp, và rồi bà sẽ đi ngủ. Vào lúc bốn giờ chiều, bà thức dậy, bà và bà Ellen sẽ cùng ăn súp với nhau.

Bà nghe tiếng máy xe của Bryan chạy xa. Vào sáu giờ rưỡi hắn sẽ quay trở lại để ở đêm cùng Ellen và Toby lại rời nhà đến trực đêm như thường lệ tại bệnh viện.

Quá nhiều công việc để làm, không có thời gian nghỉ ngơi. Nó rồi cũng sẽ trở thành câu thần chú của Toby. Giống như các bà mẹ, giống như các cô con gái, không bao giờ có đủ thời gian.

Bà hít thật sâu vào và từ từ thở ra. Chất adrenaline có từ sáng giờ, do cơn khủng hoảng mang lại, đã dần tan hết, và bây giờ bà thấy sự mệt mỏi đang trĩu nặng trong người bà như có nhiều tảng đá trên hai vai. Bà biết bà sẽ đi ngay vào ngủ thẳng một giấc, nhưng hình như bà không thể cử động được. Thay vào đó, bà đứng nhìn mẹ bà, nghĩ thầm Ellen trông trẻ làm sao, không già gì cả, nhưng giống một cô bé với gương mặt bầu bĩnh trong chiếc nón rơm mềm. Một cô gái đang vui vẻ làm những chiếc bánh bằng đất sét trong sân vườn.

Bây giờ tôi là mẹ rồi, Toby nghĩ. Và giống như nhiều bà mẹ khác, đột nhiên bà nhận thức được rằng thời gian trôi qua nhanh chóng làm sao, nhiều khoảnh khắc trôi qua.

Bà quỳ xuống trong đám đất cùng với mẹ.

Ellen liếc nhìn sang bà, một thoáng bối rối hiện ra trong hai mắt trong xanh của bà. – Con có cần gì không, con yêu? – Bà hỏi.

- Không! Mẹ. Con chỉ nghĩ con giúp mẹ nhổ cỏ thôi.

- Ồ! Ellen mỉm cười và đưa bàn tay nhỏ bé lấm bụi đất lên vén một tua tóc rối trên má Toby. – Con có chắc con biết sẽ nhổ cái nào không?

- Tại sao mẹ không chỉ cho con?

- Đây này. – Nhẹ nhàng, Ellen nắm tay Toby chỉ cho bà nhổ một nắm cỏ xanh. – Con có thể bắt đầu với cái này.

Và, cạnh bên nhau, mẹ con quỳ trên đất và bắt đầu nhổ cỏ bồ công anh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.