Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Không có thịt gà dai như cao su tối nay, bác sĩ Robbie Brace đưa ra nhận xét khi cô hầu bàn đặt đĩa thức ăn xuống trước mặt ông. Ông nhìn xuống miếng thịt trừu đen giòn trên giá và các miếng khoai tây mới rồi nhìn vào mớ rau cải non. Mọi thứ đều trông dịu dàng và rất trẻ trung. Lúc đưa dao cắt lát miếng thịt, ông nghĩ; những người thượng lưu thích dùng bữa ăn như đứa trẻ con. Nhưng tối nay ông không cảm thấy mình riêng biệt làm giới thượng lưu, dù rằng ông đang ngồi tại một bàn ăn có thắp nến ở giữa, một ly sâm banh bên cạnh dĩa thức ăn của ông. Ông liếc nhìn vợ mình, Greta, ngồi cạnh ông và nhìn thấy trên vầng trán trắng tái của vợ mình có một nếp nhăn do cau mày. Ông nghĩ cái cau mày ấy không có dính dáng gì đến chất lượng ăn; lời yêu cầu của bà về một dĩa rau tươi đã được phục vụ thật là tử tế, và thức ăn được bày biện một cách mỹ thuật. Trong lúc bà nhìn chung quanh với khoảng hơn hai mươi bàn khác trong phòng tiệc, có thể bà đã nhận xét thấy được những gì chồng bà đã quan sát được. Họ ngồi ăn tại một bàn xa bục diễn thuyết nhất. Nằm khuất vào một góc nơi họ khó bị nhìn thấy được.

Phân nửa các ghế ngồi ở bàn họ đều trống, và ba chiếc ghế khác có các nhà quản lý của khu dưỡng đường và một nhà đầu tư điếc đặc của Brant Hill. Bàn của họ ở nơi kín đáo nhất. Lướt nhìn qua khắp phòng, ông thấy tất cả các bác sĩ khác đều ngồi ở những vị trí thuận lợi hơn. Bác sĩ Chris Olshank – người vào làm cùng trong một tuần với ông – đặt một bàn sát bục diễn thuyết hơn. Có thể điều đó không có ý nghĩa gì. Có thể đó là một việc thiếu sót vụng về trong khâu xếp đặt ghế ngồi. Nhưng ông không thể nào nhận ra sự khác biệt cốt lõi giữa ông và Chris Olshank.

Olshank là người da trắng.

Này anh bạn, anh chỉ xoay đầu nhìn quanh thôi.

Ông nhấp một hớp rượu sâm banh, bực bội nuốt ngụm rượu xuống, cùng lúc đó căng thẳng nhận ra mình là người đàn ông da đen duy nhất trong phòng tiệc. Ở bàn bên cạnh có hai người phụ nữ da đen khác, nhưng chỉ có ông là người đàn ông da đen duy nhất. Đó là cái ông không bao giờ thất bại trong việc đánh giá, cái gì đó lúc nào cũng ở phía trước nhận thức của ông bất cứ khi nào ông bước chân vào một phòng đông người. Bao nhiêu người da trắng, bao nhiêu người Á châu, bao nhiêu người da đen? Có quá nhiều thứ, cách này hay cách khác, làm ông cảm thấy khó chịu, như thể nó vi phạm đến cái hạn ngạch màu da chấp nhận được một cách riêng tư. Ngay cả lúc này, với cương vị một bác sĩ, ông cũng không thể nào bỏ qua được cái nhận thức đau lòng về chính màu da của ông. Cái chức vị bác sĩ đi liền ngay sau tên ông đã không làm thay đổi được gì hết.

Greta chạm tay vào ông, tay bà bé và xanh xao ngược lại với màu đen của ông.

- Anh không ăn?

- Chắc chắn anh sẽ ăn. – Ông nhìn vào dĩa rau của bà. – Món đồ ăn thỏ dùng ấy như thế nào?

- Ngon lắm, thực đấy. Có hương vị. – Bà đưa một muỗng đầy khoai tây có mùi tỏi vào miệng. – Ngon, phải vậy không? Và tốt hơn cho các mạch máu của anh hơn miếng thịt trừu khốn khổ kia.

- Đã có lúc ta là loài ăn thịt.

- Vâng, lúc nào cũng là loài ăn thịt. Nhưng em vẫn hy vọng anh sẽ thấy rõ được điều ấy.

Cuối cùng ông ta mỉm cười, phản ánh lại trên vẻ đẹp của chính người bạn đời của ông. Greta có cái nhan sắc đẹp hơn kẻ chỉ có một người ngắm. Mặc dù hình như bà nhận ra ảnh hưởng bà tạo ra được với những người khác phái, Brace đau lòng nhận ra cái cách những người đàn ông khác nhìn vào bà. Cũng nhận ra cái cách người ta nhìn vào ông, một người đàn ông da đen lấy một phụ nữ tóc hung. Thèm muốn, oán giận, bối rối – ông nhìn thấy điều đó trong mắt các người đàn ông khi họ liếc mắt nhìn vào vợ chồng ông, giữa hai màu đen. và trắng.

Tiếng gò trên micro lôi kéo sự chú ý của họ. Brace nhìn lên và thấy Kenneth Foley, trưởng phòng điều hành dưỡng đường Brant Hill, đang đứng trước bục.

Ánh sáng mờ lại và một hình chiếu xuất hiện trên màn ảnh phía trên đầu Foley. Đó là logo của Brant Hill, một chữ B xoắn hoa mỹ kỳ cục đan cuộn vào một chữ H, và phía bên dưới đó có hàng chữ:

NƠI CUỘC SỐNG TỐT ĐẸP LÀ PHẦN THƯỞNG LỚN NHẤT

- Đó là một khẩu hiệu đáng ghét. – Greta thì thầm. – Tại sao họ không nói. Nơi an dưỡng của những người giàu có.

Brace bóp nhẹ lên gối bà để nhắc nhở. Lẽ dĩ nhiên, ông cũng đồng quan điểm với bà, nhưng người ta không nên thốt ra những quan điểm xã hội chủ nghĩa với sự có mặt của những bộ da lông chồn và các xâu kim cương.

Trên bục, Foley bắt đầu phần trình bày của ông ta. – Sáu năm trước, Brant Hill chỉ là một khái niệm. Không phải một khái niệm duy nhất, lẽ dĩ nhiên; trên khắp đất nước, vì người Mỹ trở nên già hơn, những cộng đồng dành cho người hưu trí đã phát triển trên mọi tiểu bang. Điều làm cho Brant Hill độc nhất không phải là khái niệm. Đó là sự thực hiện. Đó là mức độ, theo đó chúng tôi đã thực hiện ước mơ.

Một hình chiếu khác chiếu lên màn ảnh: một bức ảnh của khu vực vùng Brant Hill, với hồ nước có thiên nga ở cận cảnh và những dãy đồi nhấp nhô của bãi chơi golf kéo dài ra trong làn sương trắng.

- Chúng tôi biết ước mơ chẳng có liên quan gì với một tuổi già dễ chịu tiếp theo đó là một cái chết thoải mái. Ước mơ có liên quan với cuộc sống. Với sự bắt đầu, không phải là sự kết thúc. Đó là những gì chúng tôi cung cấp cho khách hàng của chúng tôi. Chúng tôi đã biến ước mơ thành hiện thực. Và hãy nhìn xem chúng tôi đã tiến xa đến mức nào! Brant Hill, Newton, đang phát triển. Brant Hill, La Jolla, đã được bán ra. Tháng vừa rồi, chúng tôi bắt đầu công cuộc xây dựng cơ ngơi thứ ba của chúng tôi, tại Naples, Florida, và bảy mươi lăm phần trăm của những công trình xây dựng chưa thực hiện đã được bán hết. Và đêm nay, nhân sinh nhật lần thứ sáu của kỳ động thổ đầu tiên của chúng tôi, tôi có mặt ở đây để thông báo tin lý thú nhất. – Ông ta ngừng lại, và trên màn ảnh phía trên ông, logo của Brant Hill lại tái xuất hiện với một hậu cảnh màu xanh biếc. – Vào tám giờ sáng ngày mai. – Ông ta nói. – Chúng tôi sẽ thực hiện việc đưa các chứng khoán ra chào hàng công khai lần đầu tiên. Tôi nghĩ tất cả quý vị ở đây đều hiểu việc đó có ý nghĩa gì.

Tiền, Brace nghĩ khi ông nghe những lời thì thầm sôi nổi trong phòng. Một tài sản cho những nhà đầu tư đầu tiên. Và cho ngay chính Brant Hill, nó có nghĩa là tiền mặt sẽ tuôn vào để thúc đẩy việc xây dựng những công trình mới khác tại các tiểu bang khác. Không có gì ngạc nhiên khi thấy có rượu Champagne trên bàn; khi đó sáng ngày mai phân nửa những người có mặt trong phòng này sẽ trở nên khá giả hơn bây giờ.

Thính giả vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.

Greta không vỗ tay, điều được Robbie nhận thấy với một ít khó chịu. Bản mẫu bướng bỉnh cố hữu của mái tóc hung đã trở thành sự thực nơi vợ ông ta! Bà ngồi khoanh tay lại, cằm bà đưa ra, hình ảnh chính xác của một mẫu người xã hội chủ nghĩa bực mình.

Nhiều hình chiếu khác xuất hiện trên màn hình, phản ánh một nghệ thuật cắt dán hình ảnh lên gương mặt của Greta. Hình ảnh của Brant Hill Jolla, được thiết kế như một cụm nhà xây theo kiểu vùng Địa Trung Hải nhìn ra Thái Bình Dương. Hình ảnh của một câu lạc bộ sức khỏe tại Newton, nơi khoảng hơn mười phụ nữ có tuổi với những bộ đồ áo ấm hợp thời trang đang nhảy aerobic. Một bức ảnh của bãi cỏ số năm với hai người đàn ông đứng làm kiểu dưới mái vòm chiếc xe golf của họ. Rồi kế đến là hình ảnh ghi lại việc các cư dân đang ngồi ăn trong một câu lạc bộ nhà hàng đồng quê, một chai rượu sâm banh được ướp lạnh trong một xô nước đá.

Nơi những người giàu có sinh sống.

Brace nhích người lên trong ghế, hòa hợp một cách không thoải mái với những gì Greta đang nghĩ trong đầu về những việc đó. Chăm sóc cho những người giàu có, đó không phải là những dự định của ông về những công việc trong cuộc sống của ông khi ông còn là một sinh viên y khoa. Nhưng rồi, ông đã không dự đoán trước được áp lực của những khoản vay dành cho sinh viên hay các văn tự thế chấp nhà cửa hay để dành tiền cho con họ ăn học khi lên đại học. Ông ta không thể nào tưởng tượng được mình phải tự buộc bán mình.

Greta giở chân ra và bắp đùi của nàng cạ vào người ông ta. Ông cảm thấy đột nhiên tức giận về việc bà ta không thể nhìn thấy được khía cạnh đó của ông. Nàng là một người vợ; nàng không thể đeo mãi theo những nguyên tắc của chính nàng được. Ông là người phải nuôi sống gia đình và chăm lo nhà cửa. Và tội lỗi về việc chăm sóc những người giàu có nằm ở đâu? Giống như mọi người khác, những người giàu có cũng bị bệnh, họ cần được sự chăm sóc của bác sĩ, họ cần được lòng trắc ẩn.

Họ trả tiền cho các công việc đó.

Ông khoanh chân lại, rút ra khỏi người và cảm xúc của Greta, và nhìn lên màn ảnh. Vậy đó là mục tiêu chính của Ken Foley dành cho bữa ăn tối này – gây kích động trước cho việc chào hàng công khai, để làm nổi lên nhu cầu về các cổ phần. Bài diễn văn của Foster được dự định cho một cử tọa rộng rãi hơn của các nhà đầu tư đang hiện diện trong phòng này. Brant Hill đã được chiếu qua sóng vi ba đến các màn ảnh của các công ty môi giới chứng khoán trên khắp nước.

Tất cả những gì ông ta nói đêm nay sẽ được truyền thẳng đến giới truyền thông thương mại.

Một hình chiếu khác xuất hiện, một nghệ sĩ diễn xuất về cảnh nhà an dưỡng mới hiện giờ đang được xây dựng. Ngày hôm qua bế tông nền nhà đã được đổ, và tuần tới nền nhà sẽ được phát triển lên đến tầng thứ hai. Chúng sẽ trở thành tòa nhà nhanh như chúng có thể, còn một nửa yêu cầu tiếp tục gia tăng.

Foley đã mô tả sản phẩm; bây giờ ông đang giải thích thị trường cho nó. Hình chiếu kế tiếp là một biểu đồ biểu diễn sự phát triển của dân số già nua của Hoa Kỳ, sự dấy lên của việc bùng nổ về dân số trẻ phát triển thành người lớn tuổi, như một con heo nuốt vào và tiêu hóa khi nó di chuyển qua một con rắn. Thế hệ cái tôi được phân chia từ những máng trượt tuyết đến những người đi bộ. Đó là mục tiêu của dân số chúng ta, Foley nói, cây thước chỉ đầu laser của ông vẽ vòng tròn chung quanh thống kê về con heo trong con rắn. Những khách hàng tương lai của chúng ta. Trước năm 2005, những người sinh ra trong thời kỳ bùng nổ dân số bắt đầu về hưu, và Brant Hill sẽ chính là kiểu phát triển họ sẽ hướng tới. Chúng ta đang nói về sự phát triển – một sự quay trở lại khác thường trên lãnh vực đầu tư của bạn. Những người sinh ra trong thời kỳ bùng nổ dân số sẽ hướng nhìn về một giai đoạn mới của cuộc đời họ. Họ không muốn có sự lo âu về bệnh tật hay tàn phế. Nhiều người trong số họ sẽ có tiền để dành – rất nhiều tiền để dành. Họ sẽ trở nên già yếu, nhưng họ không muốn cảm thấy mình già.

Và ai là người muốn thế? Brace nghĩ. Ai trong chúng ta không nhìn vào gương và cảm thấy mất hết can đảm khi nhìn thấy hình ảnh trong gương quá già để có thể là hình ảnh của mình?

Cuối cùng thức ăn tráng miệng và cà phê được dọn đến chiếc bàn hoang dã của họ. Greta nếm thử một cách không tự nhiên chỗ này chỗ kia lớp bông kem trên mặt, nhưng không ăn. Brace ăn cả hai phần thức ăn tráng miệng của họ như thể mình bị thiếu calorie nghiêm trọng. Miệng ông đầy những bông kem khi ông nghe thấy tên mình được nói qua micro.

Greta dùng khuỷu tay thúc nhẹ vào ông.

- Đứng lên, – nàng thì thầm, – họ đang giới thiệu các bác sĩ mới.

Brace đứng bật dậy, vô tình làm rơi một miếng kem lên trên áo trang phục. Ông chỉ đứng lên trong có một giây, vụng về với một chiếc khăn ăn khi ông vẫy tay với cử tọa, rồi nhanh chóng ngồi phịch lại vào ghế. Ba vị bác sĩ mới khác đứng lên, vẫy tay khi họ được giới thiệu, không ai có bông kem dính trên áo, không ai có một gương mặt ngượng nghịu. Tôi tốt nghiệp hạng hai tại trường đại học y khoa tôi theo học, ông ta nghĩ. Tôi được đề nghị đi thực tập nội trú trong năm, tôi làm được việc đó khi không có lợi thế gì và không có một đồng xu giúp đỡ nào của gia đình. Và tôi ngồi đây có cảm tưởng mình là một thằng ngu tệ hại.

Phía dưới bàn, Greta đưa tay chạm vào gối ông. – Không khí nơi đây cũng có vẻ giàu có. – Nàng thì thầm. – Em nghĩ mình đang chết ngạt vì những hạt bụi vàng.

- Em có muốn về không?

- Thế còn anh?

Ông ta nhìn lên bục, nơi Foley vẫn còn đang nói về chuyện tiền bạc. Trở lại với vấn đề đầu tư, sự phát triển của thị trường người hưu trí. Có vàng trong những người giàu sụ già cả. Ông vứt chiếc khăn ăn xuống bàn.

- Chúng ta ra về thôi.

* * *

Angus Parmenter cảm thấy không được khỏe, chẳng khỏe chút nào. Hôm thứ ba, chứng run rẩy nơi bàn tay phải của ông đã đến rồi đi hai lần. Ông tìm ra được điều ấy nếu ông tập trung, ông có thể loại trừ nó, nhưng nó đòi hỏi nơi ông nhiều sự cố gắng, và nó đã làm cho tay trái ông thấy đau. Cả hai lần sự co rút tự nó dừng lại. Trong hai ngày vừa qua, nó đã không trở lại, và ông xoay xở để tự thuyết phục mình là những cơn co thắt ấy chẳng có ý nghĩa gì. Có lẽ tại ông dùng quá nhiều cà phê. Hay đã tập luyện quá nhiều với chiếc máy Nautilus, làm cho các cơ bắp ấy phải hoạt động quá sức. Ông đã ngưng không còn sử dụng chiếc máy Nautilus, và sự rung động ấy đã không còn trở lại, đó là một dấu hiệu tốt.

Nhưng bây giờ có một cái gì khác không đúng.

Ông đã nhận ra được điều ấy khi thức dậy sau giấc ngủ trưa. Trời tối, và ông đã bật đèn lên và nhìn chung quanh phòng ngủ. Mọi vật dụng trong phòng hình như bị nghiêng đi. Chuyện ấy đã xảy ra khi nào? Ông đã có di chuyển chúng đi hôm nay hay không? Ông không thể nhớ được. Nhưng có chiếc bàn ngủ, ở phía sau tay với. Nó lung lay trên cạnh, sẵn sàng để ngã xuống. Ông nhìn chằm chằm vào nó, cố hiểu tại sao nó lại không đổ ngang xuống, tại sao ly nước để trên mặt bàn không trượt đổ xuống sàn.

Ông quay người lại và nhìn ra cửa sổ. Cũng vậy nó đã thay đổi vị trí. Nó bây giờ ở một khoảng cách rất xa, một hình vuông lùi xa dần vào cuối một con đường hầm.

Ông bước ra khỏi giường và ngay tức khắc bị lảo đảo. Đó có phải là một trận động đất hay không? Sàn nhà giống như sóng cồn trên đại dương. Ông ngả sang bên này, rồi sang bên kia, và cuối cùng phải vịn vào cái bàn có gương soi. Ông cảm thấy có cái gì đó chảy nhỏ giọt ở chân ông. Ông nhìn xuống và thấy chiếc thảm trải sàn ướt sũng, và ông ngửi thấy mùi nước tiểu ấm, chua. Tên khốn kiếp nào đã đi tiểu trong phòng ngủ của ông?

Ông nghe có tiếng chuông báo giờ. Các nốt nhạc như bay bổng chung quanh phòng, giống như chiếc banh đen nhỏ xíu. Tiếng chuông nhà thờ? Đồng hồ? Không, ai đó đang giật chuông ngoài cửa.

Ông bước loạng choạng ra khỏi giường ngủ, đưa tay vịn vào tường, vào lối ra cửa, bất cứ thứ gì ông có thể bám vào. Hành lang hình như dài ra thêm, cửa trượt khỏi cái bàn tay đang với ra của ông. Bỗng nhiên các ngón tay ông bấu được vào nắm cửa. Với tiếng càu nhàu đắc thắng, ông mở tung cánh cửa ra.

Trong sự ngạc nhiên, ông nhìn chằm chằm vào hai người lùn đang đứng trước cửa.

- Đi đi. – Ông ta nói.

Hai tên lùn nhìn ông đăm đăm và phát ra tiếng kêu meo meo.

Angus bắt đầu kéo cửa lại nhưng không đóng được nó. Một phụ nữ xuất hiện và giữ không cho nó đóng lại.

- Cha, cha đang làm gì thế? Tại sao cha không mặc quần áo vào?

- Đi. Ra khỏi nhà của tôi.

- Cha! – Người đàn bà đang cố sức để bước vào phòng.

- Ra ngoài! – Angus nói. – Hãy để tôi một mình! – Ông quay lưng lại và đi lảo đảo ngược lên hành lang, cố chạy trốn người đàn bà và hai thằng lùn. Nhưng họ đuổi theo ông, mấy tên lùn khóc thút thít, người đàn bà la lên:

- Chuyện gì vậy cha? Cha có sao không?

Ông ta vấp chân trên tấm thảm. Chuyện gì xảy ra kế đó trôi qua một cách đáng yêu, giống như một điệu khiêu vũ chậm dưới nước. Ông cảm thấy như cơ thể mình đang bay tới trước, lướt đi. Cảm thấy hai tay ông giơ ra giống như hai cánh trong lúc ông bay vút lên trong bầu không khí lỏng.

Ông không cảm thấy được sự va chạm.

- Cha! Ồ Chúa ơi!

Những tên lùn khốn kiếp đang kêu thét thất thanh và cào lên đầu ông. Bây giờ người đàn bà đang cúi xuống trên người ông. Bà quay ông ta lại nằm trên lưng.

- Cha, cha có đau không?

- Ta có thể bay được. – Ông ta thì thầm.

Bà nhìn vào mấy đứa nhóc con.

- Lấy điện thoại. Gọi chín một một. Đi đi!

Angus cử động hai tay, đập đen đét như đang vỗ cánh.

- Giữ yên đi cha. Chúng con đang gọi xe cứu thương.

- Tôi có thể bay được! – Ông ta đang sôi nổi. – Lướt đi. Tôi có thể bay được.

- Tôi chưa bao giờ thấy cha tôi giống như thế này. Ông ta không nhận ra tôi, và hình như ông không nhận biết các đứa cháu ngoại của ông. Tôi không biết phải làm gì khác, và tôi đã gọi một chiếc xe cứu thương.

Người phụ nữ liếc mắt nhìn lo ngại vào phòng khám, nơi các nhân viên y tá đang cố ghi lại những dấu hiệu sống của Angus Parmenter.

- Đó là một chứng đột quỵ hay chuyện gì khác. Có phải vậy không?

- Tôi chỉ có thể nói thêm được sau khi tôi đã khám bệnh cho ông. – Toby nói.

- Nhưng nó có giống như một chứng đột quỵ hay không?

- Có thể. – Toby nắm tay người phụ nữ. – Tại sao bà không ra chờ ở phòng đợi, bà Lacy? Tôi sẽ ra ngoài nói chuyện với bà sau khi tôi biết thêm được nhiều hơn.

Edith Lacy gật đầu. Ôm chặt lấy mình, bà đi vào khu vực chờ và ngồi xuống một chiếc đi văng giữa hai đứa con gái của bà. Cả ba người ôm chặt lấy nhau, những vòng tay ôm tạo thành một không gian ấm cúng và chắc nịch.

Toby quay người lại và đi vào phòng khám.

Angus Parmenter được cột chặt tay chân vào giường bệnh, bi bô nói về sự hiện diện của những người lạ mặt trong nhà ông ta. Đối với một người đàn ông tám mươi hai tuổi, cơ bắp tay chân ông ta đều săn và vạm vỡ một cách kỳ lạ. Ông ta chỉ mặc có một bộ đồ lót trên người. Trong tình trạng ấy, con gái ông ta đã tìm được ông, trần truồng từ phía chỗ thắt lưng xuống.

Maudeen gỡ chiếc găng đo máu ra và để nó thật sát vào một cái tủ trên tường. – Dấu hiệu sống đều tốt. Một ba mươi trên bảy mươi. Nhịp tim chín mươi bốn và bình thường.

- Thân nhiệt?

- Ba mươi tám độ. – Val nói.

Toby đứng gần lại phía đầu người đàn ông và cố gợi sự chú ý của ông ta. – Ông Parmenter? Angus? Tôi là bác sĩ Harper.

-… Xông thẳng vào nhà tôi… không muốn để tôi lại một mình…

- Angus, ông có ngã xuống đất hay không? Ông có thấy đau trong người không?

- Những tên lùn khốn kiếp, đến để lấy cắp tiền của tôi. Mọi người đều tìm cách lấy tiền của tôi.

Maudeen lắc đầu. – Tôi không hiểu được một lời nào trong câu chuyện của ông.

- Cô con gái nói ông ta rất khỏe. Gần đây không có bệnh tật gì. – Toby rọi đèn vào trong mắt ông già. Cả hai con ngươi đều hẹp lại. – Bà ta nói chuyện bằng điện thoại với ông cách đây hai tuần và nghe giọng ông ta khỏe. – Angus! Angus, chuyện gì đã xảy đến với ông?

-… Luôn luôn tìm cách lấy những đồng tiền quái quỷ của tôi…

- Chúng ta đang làm việc với một trí óc một chiều. Toby thở dài, tắt đèn bấm. Bà tiếp tục khám, tìm kiếm những dấu hiệu đầu tiên của các chấn thương đầu, rồi chuyển việc khám của bà sang các dây thần kinh não bộ. Bà không tìm thấy dấu hiệu khu biệt nào, chẳng có gì để xác định nguyên nhân của sự rối loạn của ông ta. Cô con gái đã mô tả một dáng đi gây sửng sốt. Ông ta có đang chịu một chấn thương tiểu não nào hay không? Việc đó có thể gây ảnh hưởng cho sự phối hợp.

Bà gỡ dây trói cườm tay phải ông ra. – Angus, ông có thể chạm vào ngón tay tôi được không? – Bà giơ tay ra trước mặt ông. – Giơ tay lên và chạm vào ngón tay tôi.

- Bà ở xa quá. – Ông ta nói.

- Tôi ở ngay tại đây, ngay trước mặt ông đây. Cố lên, và thử chạm vào nó xem.

Ông giơ tay lên. Nó lắc lư trong không khí, như con rắn hổ mang đang lắc lư.

Chuông điện thoại reo lên. Maudeen đến nhấc máy lên.

Cánh tay Angus Parmenter bắt đầu giật phắt lại, một sự rung tay nhịp nhàng rất mạnh làm lắc lư cả giường bệnh.

- Ông ta đang làm gì thế? – Val nói. – Ông ta có đang bị lên cơn hay không?

- Angus! Toby nắm lấy gương mặt người đàn ông và nhìn thẳng vào ông. Ông ta không nhìn vào bà; ông ta đang nhìn vào cánh tay ông ta.

- Ông có thể nói chuyện được không, Angus?

- Kìa, nó bắt đầu trở lại. – Ông ta nói.

- Cái gì? Ông muốn nói sự rung tay?

- Cái tay, cái tay đó của ai vậy?

- Đó là tay của ông.

Sự rung tay đột nhiên dừng lại. Bàn tay rơi xuống lại giường bệnh thật mạnh. Angus nhắm mắt lại. – Bây giờ nằm đó. – Ông ta nói. – Mọi thứ đều tốt hơn.

- Toby? Đó là Maudeen, quay người lại từ chiếc máy điện thoại. – Có bác sĩ Wallenberg bên kia đường dây. Ông ta muốn nói chuyện với bà.

Toby cầm lấy ống nghe:

- Bác sĩ Wallenberg? Đây là Toby Harper. Tôi là bác sĩ phòng cấp cứu đang trực đêm nay.

- Bà có một bệnh nhân của tôi ở đó.

- Ông muốn nói đến ông Parmenter?

- Tôi mới vừa nhận được tin nhắn xe cứu thương đã chuyển ông ấy tới đây. Chuyện gì đã xảy ra vậy?

- Ông ta được tìm thấy bị rối loạn tại nhà. Ngay bây giờ ông ta đã tỉnh và các dấu hiệu sống đều ổn định. Nhưng ông ta bị mất điều hòa, và mất phương hướng cấp ba. Ông ta không nhận ra ngay cả con gái ông ta.

- Ông ấy đã ở đấy được bao lâu rồi?

- Xe cứu thương mang ông đến vào khoảng chín giờ.

Wallenberg im lặng trong giây lát. Ở hậu cảnh, Toby nghe có tiếng cười và tiếng nói chuyện. Một buổi tiệc.

- Tôi sẽ đến đấy trong một giờ nữa. Hãy giữ cho ông ta ổn định cho đến khi tôi đến.

- Bác sĩ Wallenberg.

Đường dây đã hoàn toàn bị cắt.

Bà quay người về phía người bệnh. Ông ta đang nằm im, hai mắt ông ta tập trung nhìn lên trần nhà. Bây giờ ông đã dời mắt nhìn, lúc đầu sang phải, rồi sang trái, như thể ông đang xem một trận quần vợt được quay chậm.

- Hãy quét hình CT cắt lát cho ông này. – Toby nói. – Và tôi cần rút ra một ít máu.

Val lôi ra một nắm ống thủy tinh khỏi hộc bàn. – Những xét nghiệm bình thường? CBC và SMA?

- Thêm vào một thử nghiệm ma túy. Hình như ông ta đang bị ảo giác.

- Tôi sẽ gọi phòng X quang. – Maudeen nói, lại nhấc máy điện thoại lên một lần nữa.

- Này các cô, – Toby nói, – thêm một việc nữa.

Cả hai cô y tá đều nhìn vào bà.

- Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra trong đêm nay, chúng ta sẽ không để cho ông này nằm lại một mình, không để việc cũ tái diễn. Không cho tới khi nào ông ta đã được chuyển ra khỏi phòng cấp cứu.

Val và Maudeen gật đầu.

Toby nắm bàn tay chưa được buộc lại của Angus Parmenter và cột chặt nó lại bên cạnh giường bệnh.

- Những hình cắt đã được chuyển đến đây rồi. – Chuyên viên CT nói.

Toby nhìn lên màn hình máy tính khi những điểm pixel tạo lại hình ảnh của bức hình đầu tiên, một hình bầu dục có những vùng xám khác nhau. Bà ta đang chăm chú nhìn vào một mặt cắt ngang của não bộ Angus Parmenter. Hàng ngàn chùm tia X quang hướng vào hộp sọ của ông ta đã được máy tính phân tích, những mật độ khác nhau của xương và chất lỏng và các chất của não đã tạo nên hình ảnh ấy. Hộp sọ hiện ra như một vành trắng dày, giống như một lớp vỏ trái cây. Phía trong cái vành, não bộ hiện ra như một khối màu xam xám, có những rãnh đen giống hình con sâu lõm xuống.

Một chuỗi hình ảnh hiện ra trên màn hình, mỗi cái là một lát cắt hơi khác nhau của sọ bệnh nhân. Bà nhìn thấy hai cái vòi ở phía trước, hai hình bầu dục đen chứa đầy chất não tủy. Hạch Caudate. Khối Thalamus. Chúng hình như không có sự thay đổi về tổ chức, không mất tính đối xứng. Không có bằng chứng về việc xuất huyết trong bất cứ phần nào của não.

- Tôi không thấy có dấu hiệu nào cấp tính. – Toby nói. – Anh nghĩ thế nào?

Vince không phải là bác sĩ, nhưng ông ta đã xem qua nhiều tấm hình quét CT hơn Toby. Ông cau mày nhìn vào một lát cắt mới xuất hiện trên màn hình. – Đợi chút. – Ông ta nói. – Bức này trông hơi có vẻ vui.

- Cái gì?

- Ngay ở đằng kia. – Ông chỉ tay vào một vết mờ ở phía trung tâm. – Đó là hộp sella turcica. Hãy nhìn xem cạnh của nó không được phân ranh một cách rõ ràng như thế nào?

- Đó có phải do chuyển động không?

- Không, phần còn lại của bức ảnh hoàn toàn rõ. Bệnh nhân không có chuyển động. – Vince nhấc điện thoại lên và quay số gọi bác sĩ X quang tại nhà riêng. – Chào, Bác sĩ Ritter? Những bản cắt có được tải về máy tính ông đầy đủ không? Tuyệt. Bác sĩ Harper và tôi đang xem chúng hiện giờ đây. Chúng tôi có thắc mắc về bức ảnh cắt cuối cùng, – ông ta gõ lên bàn phím, và hình ảnh được chuyển lại ngay về hình chiếu vừa rồi. – Cái lát đằng kia đó, ông nhìn thấy nó không? Ông nghĩ thế nào về cái sella turcica?

Trong lúc Vince đang thảo luận với bác sĩ Ritter, Toby cúi sát hơn vào màn hình. Những gì Vince đã bàn đến chỉ là một thay đổi nhỏ không dễ nhìn thấy – quá khó phát hiện đến nỗi bà đã suýt bỏ qua. Sella turcica là một chiếc túi xương mảnh nhỏ chứa tuyến yên ở dưới đáy của não. Bản thân cái tuyến rất cần cho sự sống; chất hormone do nó tiết ra kiểm soát một số khá lớn các sinh hoạt khác nhau của con người, từ khả năng sinh sản đến sự phát triển tuổi thơ tới chu kỳ thức ngủ hằng ngày. Sự xói mòn bé tí ấy của túi sella turcica có thể là nguyên nhân của các hiện tượng bệnh lý của bệnh nhân không?

- Được rồi, tôi sẽ làm những lát cắt mỏng coronal. – Vince nói. – Ông còn muốn tôi làm việc gì khác hay không?

- Hãy cho tôi nói chuyện với Ritter. – Toby nói.

Bà cầm lấy ống nói.

- Chào, George, đây là Toby. Ông nghĩ như thế nào về cái túi sella ấy?

- Không nhiều lắm. – Ritter nói. Bà nghe có tiếng rít lên của chiếc ghế ông ngồi – có lẽ bằng da. George Ritter thích sự xa xỉ. Bà có thể tưởng tượng ông ta ngồi gọn lỏn trong đó để nghiên cứu, vây quanh bởi những thành tựu mới nhất về công nghệ thông tin. – Với một người đàn ông vào độ tuổi đó tuyến yên không phải không bình thường. Hai mươi phần trăm những người già tám mươi tuổi đều có hiện tượng đó.

- Đủ lớn để ăn mòn cái túi sella không?

- Tốt, không. Ông này có một cái hơi khá lớn. Tình trạng các tuyến nội tiết của ông ta như thế nào?

- Tôi chưa kiểm tra chúng. Ông ta chỉ vừa mới được đưa tới phòng cấp cứu trong trạng thái rối loạn kịch liệt. Có phải đó là nguyên nhân hay không?

- Không, nếu tuyến yên không sản xuất ra chất chuyển hóa thứ cấp không bình thường. Bà đã kiểm tra các chất điện phân chưa?

- Không, chúng vừa được trích ra. Chúng tôi đang đợi kết quả.

- Nếu những cái đó bình thường và tình trạng các tuyến nội tiết đều tốt, tôi nghĩ bà sẽ phải đi tìm các nguyên nhân khác về sự rối loạn của ông ta. Đây là một khối u quá nhỏ để gây nên một áp lực cơ cấu, tôi đã yêu cầu Vince thực hiện vài lát cắt mỏng trên mặt phẳng coronal. Để nó sẽ giúp xác định được bệnh rõ hơn. Bà có lẽ muốn đưa bệnh nhân ra ngoài để thực hiện một mặt cắt ngang chẩn đoán MRI. Ai đang điều trị cho ông ta?

- Bác sĩ Wallenberg.

Im lặng một lát. – Ông ta là một bệnh nhân của Brant Hill?

- Vâng.

Ritter thở dài bực bội. – Tôi mong bà cho tôi biết điều này sớm hơn.

- Tại sao?

- Tôi không đọc những hình chụp X quang của những bệnh nhân của Brant Hill. Họ sử dụng những chuyên viên quang tuyến của chính họ để diễn giải tất cả các phim của họ. Điều đó có nghĩa là tôi không được trả tiền công cho công việc đó.

- Tôi xin lỗi. Tôi không biết điều đó. Việc thu xếp ấy đã bắt đầu từ khi nào?

- Springer đã ký kết một thỏa thuận trước đây một tháng. Bệnh nhân của họ không được đến các trung tâm cấp cứu. Các bác sĩ tại Brant Hill nhận bệnh nhập viện trực tiếp. Bằng cách nào bệnh nhân ấy cuối cùng đã đến với bà?

- Cô con gái hoảng sợ và gọi chín một một. Wallenberg đang trên đường đi đến đây.

- Được. Vậy hãy để Wallenberg quyết định những gì phải làm về các lát cắt coronal. Tôi lên giường ngủ.

Toby gác máy điện thoại lên và nhìn Vince. – Tại sao anh không bảo cho tôi biết Brant Hill làm việc khép kín?

Vince nhìn bà bẽn lẽn.

- Bà không bảo cho tôi biết đây là một bệnh nhân của Brant Hill.

- Họ có tin tưởng các nhân viên quang tuyến của chúng ta hay không?

- Các kỹ thuật viên của bệnh viện chúng ta chụp hình cắt lát, nhưng các chuyên viên quang tuyến của Brant Hill sẽ đọc các bức phim. Tôi nghĩ họ đang cố giữ những khoản thù lao chuyên nghiệp cho các chuyên viên ấy.

Lại là chính sách của bệnh viện, bà nghĩ. Mọi người đều chiến đấu cho cùng một đồng đô la chăm sóc sức khỏe tâm thần.

Bà đứng dậy và nhìn qua khung kính quan sát vào bên trong phòng chụp CT. Bệnh nhân vẫn còn đang nằm trên giường, hai mắt nhắm lại, hai môi im lặng mấp máy. Sự co giật nơi bàn tay phải của ông không còn trở lại. Tuy vậy cần phải làm cho ông ta một điện não đồ để bác bỏ sự lên cơn. Và có lẽ một vết chích ngang hông nữa. Mệt mỏi, bà tựa người vào tấm kính, cố nghĩ xem bà đã quên những gì, những gì bà không có đủ khả năng để đánh mất.

Từ lúc Harry Slotkin biến khỏi phòng cấp cứu của bà hai tuần trước, bà biết công việc bà được đặt dưới sự chăm sóc kỹ càng của ban giám đốc bệnh viện, và bà bị cưỡng bức kỹ lưỡng hơn bao giờ hết. Mỗi trưa, bà thức dậy tự hỏi có phải đây là ngày người ta tìm được xác Harry Slotkin, đây có phải là ngày tên bà một lần nữa lại được bày ra dưới mắt công chúng. Những tin tức đầu tiên trên trang đầu đã quá đủ đau lòng. Trong tuần Harry biến mất, chuyện kể về một bệnh nhân bị đánh mất đã được các đài truyền hình địa phương phát đi. Bà đã xoay xở để vượt qua cơn bão táp đó, và bây giờ nó đã trở thành những tin tức cũ, có lẽ đã được đại bộ phận công chúng quên đi rồi. Nhưng cái giây phút người ta tìm ra được xác Harry, bà ta nghĩ, một lần nữa nó sẽ trở thành một câu chuyện nóng hổi. Và tôi sẽ được ngồi trên ghế nóng, chiến đấu với những luật sư và các phóng viên.

Phía sau bà, cửa được mở ra và một giọng nói vang lên:

- Có phải bệnh nhân của tôi nằm trên bàn không?

Toby quay lại và ngạc nhiên thấy một người đàn ông cao lớn hấp dẫn trong bộ lễ phục dạ hội. Ông liếc mắt nhìn Vince, quan sát nhanh nhân viên kỹ thuật CT, nhanh chóng bỏ qua ông này. Rồi ông bước dài tới cửa sổ quan sát và nhìn qua khung kính lên Angus Parmenter.

- Tôi không yêu cầu chụp CT. Ai đã ra lệnh đó?

- Tôi ra. – Toby nói.

Bây giờ Wallenberg tập trung nhìn vào bà, như thể cuối cùng nhận ra rằng bà đáng để được ông ta chú ý. Ông ta tuổi không lớn hơn bốn mươi, tuy vậy ông vẫn nhìn bà với thái độ rõ ràng là thượng cấp. Có thể đó là do bộ lễ phục dạ hội; một người đàn ông trông như thể vừa mới bước ra khỏi Tổng Hành Dinh có đủ lý do để nghĩ mình là bậc bề trên. Hắn làm Toby nhớ đến một con sư tử trẻ, mái tóc nâu của hắn được hớt một cách hoàn hảo và chải tém ra sau giống như một cái bờm, hai mắt hắn giống màu hổ phách, nhanh nhẹn và đặc biệt không có vẻ thân thiện. – Bà là bác sĩ Harper?

- Vâng, tôi muốn giúp ông tiết kiệm chút đỉnh thời gian trong việc nghiên cứu để nắm được vấn đề.

- Lần sau, hãy để cho tôi ra lệnh làm những cuộc xét nghiệm.

- Nhưng hình như làm việc ngay bây giờ có vẻ hữu hiệu hơn.

Hai con mắt màu hổ phách nheo lại. Hắn hình như sắp sửa trả miếng, rồi nghĩ cao hơn. Thay vào đó hắn chỉ gật đầu và quay về phía Vince. – Làm ơn đưa bệnh nhân của tôi trở lại giường bệnh. Ông ta được nhận lên lầu ba, khoa nội. – Ông ta bắt đầu rời phòng.

- Bác sĩ Wallenberg. – Toby nói. – Ông có muốn mang theo kết quả chụp cắt lát của bệnh nhân của ông không?

- Có gì để báo cáo không?

- Một sự ăn mòn nhỏ hộp sella turcica. Hình như có u tuyến yên phát triển.

- Còn chuyện gì khác không?

- Không, nhưng có lẽ ông sẽ muốn ra lệnh thực hiện cắt lát mỏng bằng phương pháp chụp X quang. Vì ông ta còn đang nằm trên bàn.

- Sẽ không cần thiết. Chỉ cho chuyển ông ta lên tầng trên và tôi sẽ viết lệnh nhập viện.

- Còn vấn đề thương tổn thì sao? Tôi biết khối u không phải là một việc cần cấp cứu, nhưng nó có thể đòi hỏi phẫu thuật cắt bỏ.

Với một hơi thở dài nóng vội ông quay lại nhìn thẳng vào mặt bà.

- Tôi hoàn toàn biết về khối u, Bác sĩ Harper. Tôi đã theo đuổi việc nghiên cứu nó suốt hai năm rồi. Chụp X quang cắt lát mỏng sẽ là một sự phung phí tiền bạc. Nhưng cám ơn về sự gợi ý của bà. – Ông ta đi ra khỏi phòng.

- Xì. – Vince nói khẽ. – Ai theo cái quan điểm con lừa của hắn.

Toby nhìn qua khung cửa quan sát về phía Angus Parmenter vẫn còn thì thầm nói bi bô một mình. Bà ta không đồng ý với Wallenberg; bà nghĩ chụp X quang kỹ hơn để nghiên cứu đã được chỉ định. Nhưng bệnh nhân đã không còn nằm trong phạm vi trách nhiệm của bà.

Bà nhìn Vince.

- Làm đi. Mang ông ta ra giường bệnh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.