Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Tôi lấy làm tiếc, nhưng bác sĩ Dvorak không thể nhận cuộc gọi của bà được.

Toby gác máy lên và chán nản liếc nhìn đồng hồ. Cả ngày nay bà đã tìm cách gọi điện cho Dvorak. Mọi cuộc gọi đều bị từ chối. Bà biết cảnh sát đang thiết lập hồ sơ để buộc tội bà, và nếu bà có thể nói chuyện được với bác sĩ Dvorak, bà có thể thuyết phục được ông ta, như một người bạn, tiết lộ chứng cớ hiển nhiên của vụ án.

Nhung ông đã không chấp nhận các cuộc gọi của bà.

Bà rời trạm y tá tại khoa Săn sóc bệnh nặng và đi đến phòng mẹ bà. Bà đứng bên ngoài cửa sổ, nhìn ngực Ellen phập phồng lên xuống. Tình trạng hôn mê đã trầm trọng thêm, và Ellen không còn những cử động hô hấp tự phát nữa. Hình chụp CT cuối cùng cho thấy chứng xuất huyết đã phát triển thêm, và bây giờ có cả một câu hỏi về sự mất máu nữa. Một cô y tá đang ở bên giường bệnh, đang điều chỉnh lại tốc độ truyền dịch. Cảm thấy mình đang bị theo dõi, cô y tá quay về phía cửa sổ và nhìn thấy Toby. Thật nhanh chóng, cô ta nhìn đi chỗ khác. Sự thiếu hiểu biết ấy, của ngay cả một cái gật đầu lịch sự cũng không, đã nói lên thật nhiều. Nhân viên bệnh viện không còn tin tưởng Toby nữa. Không ai tin bà nữa.

Bà rời bệnh viện và bước vào xe nhưng chưa cho nổ máy. Bà không biết phải đi đâu. Nhà không còn là vấn đề nữa – quá trống vắng, quá im lặng. Lúc ấy là bốn giờ, chưa đến giờ để ăn tối, ngay cả bà có muốn ăn. Nhịp đồng hồ sinh học trong cơ thể bà đã bị lệch, còn đang chuyển tiếp sang biểu thời gian ban ngày, và bà không bao giờ biết lúc nào cái đói và sự mệt nhọc sẽ tới. Bà chỉ biết rằng trí óc bà đang mờ nhạt, rằng không có gì đúng. Và rằng cuộc sống, đã từng có lần rất ngăn nắp, bây giờ đã hoàn toàn và theo cái cách không thể hồi phục lại được đã bị vít chặt.

Bà mở xắc tay và lấy ra bản tóm lược tiểu sử của Jane Nolan. Bà lúc nào cũng mang theo nó, với ý định gọi điện thoại đến cả bốn nơi đã từng thu dụng ả để hỏi cho biết thêm, bất cứ lời gợi ý nào về người y tá “hoàn hảo” của họ đều không hoàn hảo. Bà đã nói chuyện với ba giám đốc dưỡng đường qua điện thoại, và tất cả đều đánh giá Jane rất cao.

Mày đã kéo lên thêm một đối với họ. Nhưng tao biết sự thực.

Nơi thu dụng duy nhất còn lại bà chưa đến tiếp xúc là Dưỡng đường Wayside. Địa chỉ chỗ đó chỉ cách đây vài dặm.

Bà bắt đầu cho xe chạy.

- Chúng tôi đón mừng Jane trở lại với sự bồi hồi xúc động. – Doris Macon, giám thị dưỡng đường, nói. – Trong tất cả các nhân viên y tá của chúng tôi, cô ta là người y tá được các bệnh nhân của chúng tôi yêu mến nhất.

Đó là giờ ăn tối tai dưỡng đường Wayside, và chiếc xe đẩy thức ăn vừa mới kêu lách cách đi vào phòng ăn. Bệnh nhân trong các tình trạng nhận thức khác nhau ngồi ở bốn dãy bàn ăn dài, nói chuyện rất ít. Những giọng nói duy nhất trong phòng là của các nhân viên khi họ đặt các khay thức ăn xuống: Đây là bữa ăn tối của cụ đây, thưa cụ. Cụ có cần cháu giúp với cái khăn ăn này không? Cụ để cháu cắt thịt cho…

Doris nhìn kỹ toàn bộ các mái đầu bạc đang được tập trung lại và nói.

- Họ rất yêu mến các y tá đặc biệt, bà biết không. Một giọng nói quen thuộc, một gương mặt thân thiện, có đầy đủ ý nghĩa đối với họ. Khi một cô y tá rời đi nơi khác, một vài bệnh nhân hiện tại của chúng tôi trở nên rất đau buồn. Tất cả họ đều không có gia đình, vì vậy chúng tôi là gia đình của họ.

- Và Jane đối xử tốt với họ?

- Hoàn toàn. Nếu bà nghĩ đến việc mướn cô ta, bà may mắn có được một ứng viên tuyệt vời. Chúng tôi rất buồn khi cô ta rời chúng tôi để đến nhận việc tại Trung tâm sức khỏe Orcutt.

- Orcutt? Tôi không nhìn thấy cái tên ấy trong bảng tóm tắt lý lịch của cô ta.

- Tôi biết cô ta làm việc tại nơi đó ít nhất một năm sau khi cô ta rời nơi này.

Toby mở bản tóm tắt lý lịch của Jane ra. – Không có ở đây. Sau dưỡng đường của bà, ả ghi tiếp nhà dưỡng lão Garden Drove.

- Ồ, đó là một phần của dây chuyền Orcutt. Đó là một nhóm nhà dưỡng lão, sở hữu của một công ty. Nếu bà làm việc cho Orcutt, bà có thể được chỉ định đến bất kỳ một trong các tiện nghi của họ.

- Họ có tất cả là bao nhiêu cái?

- Một tá? Tôi không chắc. Nhưng họ là một trong các đối thủ cạnh tranh lớn nhất của chúng tôi.

- Orcutt. – Toby nghĩ. – Tại sao cái tên nghe có vẻ quen quá?

- Tôi không biết Jane đã quay trở lại Massachusetts để tìm việc. – Doris nói. – Tôi buồn về việc cô ta không gọi điện thoại cho chúng tôi.

Toby lại tập trung sự chú ý của mình lên Doris. – Cô ta rời khỏi tiểu bang?

- Vài tháng trước đây, cô ta có gửi một bưu thiếp từ Arizona đến cho chúng tôi, bảo cho chúng tôi biết cô đã lập gia đình. Bây giờ đang sống một cuộc đời nhàn hạ. Đó là những tin tức cuối cùng chúng tôi biết được. Tôi nghĩ cô ta đã quay trở lại. – Doris tò mò nhìn Toby. – Nếu bà nghĩ đến việc thuê cô ta, tại sao bà không nói chuyện trực tiếp với cô ta? Cô ta sẽ giải thích bản tóm tắt lý lịch.

- Tôi kiểm tra chéo. – Toby nói dối. – Tôi đang nghĩ đến việc mướn cô ta, nhưng có một vài việc nơi cô ta làm cho tôi cảm thấy áy náy. Đó là cho mẹ tôi, người thật sự không thể tự lo liệu được cho mình. Tôi phải cẩn thận.

- Tốt, tôi có thể bảo đảm cho cô Jane. Cô ta thật tuyệt vời với các bệnh nhân của chúng tôi. – Doris đi đến một trong các dãy bàn ăn, nơi bà đặt tay lên vai một bà lão. – Miriam, thương. Cụ có nhớ Jane không?

Bà lão cười, một cái muỗng đầy khoai lang tán nhuyễn đang để trước cái miệng không còn chiếc răng nào. – Cô trở lại đây à?

- Không, thương. Cháu chỉ muốn cụ nói cho bà này biết cụ có mến Jane hay không.

- Tôi yêu Janey. Cô ta đã không còn đến gặp tôi lâu lắm rồi.

- Jane đã đi xa rồi, thương.

- Và thằng bé! Tôi tự hỏi thằng bé đã lớn đến thế nào rồi. Bảo với cô ta trở lại đây ngay.

Doris đứng thẳng lên và nhìn vào Toby.

- Tôi gọi đó là một lời giới thiệu khá tốt.

Quay trở về xe, Toby nhìn chăm chú vào bảng đồng hồ xe chán nản. Tại sao không ai chịu nhìn nhận sự thật? Bệnh nhân của Jane yêu quý cô ta. Những người chủ cũ của cô ta yêu mến cô. Cô ta là một phụ nữ đáng yêu, một vị thánh.

Và tôi đã trở thành ác quỷ.

Bà với tay vào ổ công tắc và đang chuẩn bị bật mở chìa khóa khi bà đột nhiên nhớ lại bà đã nghe nói đến cái tên đó ở đâu.

Từ Robbie Brace. Đêm hôm ấy. Trong phòng lưu trữ hồ sơ bệnh lý tại Brant Hill, ông ta có nói với bà là tòa nhà của họ được dùng như một trung tâm lưu trữ hồ sơ cho tất cả các dưỡng đường khác của trung tâm sức khỏe Orcutt.

Bà bước ra khỏi xe và đi ngược lại về phía tòa nhà.

Doris Macon đang ở tại trạm y tá, gỡ những tờ giấy y lệnh ra. Bà ta nhìn lên, rõ ràng ngạc nhiên thấy Toby quay trở lại.

- Tôi có một câu hỏi khác. – Toby nói. – Bà lão ở trong phòng ăn nói cái gì đó về một đứa bé. Jane có con không?

- Một đứa con gái. Tại sao?

- Cô ta không nói bất cứ điều gì về… – Toby dừng lại, suy nghĩ của bà chuyển đến hơn cả chục hướng khác nhau cùng một lúc. Đứa bé kể từ đó còn sống hay không? Đã từng có con chưa? Hay Jane chỉ không quan tâm đến việc nêu ra cái việc cô ta có một đứa con gái?

Doris đang nhìn bà với một nét mặt bối rối.

- Xin lỗi, nhưng việc ấy có liên quan đến việc thuê mướn cô ta không?

Tại sao đứa bé không bao giờ được nêu ra? Toby đột nhiên giật mình. – Jane giống như thế nào?

- Bà có phỏng vấn cô ta chưa? Bà có tận mắt nhìn thấy cô ta?

- Cô ta giống như thế nào?

Ngả người ra sau vì giọng nói sắc của Toby. Doris nhìn chằm chằm vào bà trong một lát. – Cô ta – ừ – cô ta trông cũng bình thường. Không có gì đặc biệt bất bình thường về cô ta.

- Cô ta cao bao nhiêu? Tóc cô ta màu gì?

Doris đứng dậy.

- Chúng tôi có các bức ảnh của nhân viên chúng tôi. Mỗi năm chúng tôi đều chụp chung một tấm. Tôi có thể chỉ ra cô ta cho bà thấy. – Bà ta dẫn Toby đi qua hành lang, nơi có treo một dãy khung hình, mỗi cái đều có ghi ngày tháng năm chụp. Dãy ấy chạy ngược về đến năm 1981 – có lẽ năm Wayside mở cửa. Doris đứng trước một bức ảnh màu hai năm trước đó và lướt nhìn các khuôn mặt.

- Kìa! – Bà ta nói, chỉ tay vào ảnh một phụ nữ mặc đồng phục trắng. – Jane đó.

Toby nhìn chăm chú vào gương mặt trong tấm ảnh. Người phụ nữ đứng xa về phía bên trái của nhóm, gương mặt béo tròn đang tươi cười, bộ đồng phục phủ thùng thình lên một cái thân hình mập đồ sộ.

Toby lắc đầu:

- Không phải cô ta.

- Ồ, nhưng tôi có thể đoan chắc với bà… – Doris nói. – Và các bệnh nhân của chúng tôi cũng thế. Đây dứt khoát là Jane Nolan.

* * *

- Chúng tôi hốt được cô gái ở cuối khu vực phía Tây. – Người cảnh sát tuần tra nói. – Những nhân chứng trông thấy một tên thanh niên đánh tát cô ta, cố lôi cô ta vào trong một chiếc xe. Cô ta la hét thất thanh, đầu dính đầy máu. Họ bước vào để can thiệp giúp đỡ. Chúng tôi là những cảnh sát đầu tiên có mặt ở nơi đó. Tìm thấy cô gái ngồi trên lề đường với một cái môi bị bể và một con mắt thâm quầng. Cô cho chúng tôi biết tên cô ta là Molly Picker.

- Gã đánh đập cô ta là ai vậy? – Dvorak hỏi.

- Tên ma cô của cô ta, tôi nghĩ. Cô ta không muốn kể lại cho chúng tôi. Và gã ấy đã chuồn mất.

- Cô gái ấy bây giờ ở đâu?

- Còn ngồi trong xe tuần tra. Không muốn vào trong này. Không muốn nói chuyện với bất kỳ ai. Tất cả những gì cô ta muốn là đi ra ngoài đường trở lại.

- Vậy tên ma cô ấy lại có thể hành hạ cô ta?

- Chỉ số thông minh của cô ta không cao lắm.

Dvorak thở dài lúc họ bước ra khỏi cổng trước trổ ra đường Albany. Ông ta không mấy lạc quan về cuộc phỏng vấn này, một thiếu niên ủ rũ, có lẽ không có được giáo dục bao nhiêu, là một nguồn nghèo nàn cho một cuộc tìm hiểu tiền sử y khoa. Cô gái không ở trong tình trạng bị bắt, và cô có thể đi ra ngoài bất cứ lúc nào, nhưng có lẽ cô ta không biết điều đó. Ông ta chắc chắn sẽ không giải thoát được cho cô ta khỏi sự ngu dốt, không cho đến khi ông có cơ hội lấy bộ não cô ta ra. Cô ta có bộ óc như thế nào nhỉ.

Nhân viên cảnh sát chỉ tay về phía chiếc xe tuần tra, khi bạn đồng nghiệp của gã đang ngồi đợi ở ghế trước. Ở hàng ghế sau có một cô gái với một mái tóc nâu xõa sợi và một cái môi bị đứt. Cô ta ngồi co lại dưới một cái áo mưa to lớn. Cô ta giữ chặt chiếc xắc tay da rẻ tiền trong lòng.

Tên cớm mở cửa xe sau ra.

- Tại sao cô không bước ra ngoài? Đây là bác sĩ Dvorak. Ông ta muốn nói chuyện với cô.

- Không cần bác sĩ.

- Ông ta ở phòng thanh tra y khoa.

- Cũng không cần thanh tra, kiểm tra gì hết.

Dvorak khom người vào bên trong và mỉm cười với cô gái.

- Chào, Molly. Chúng ta vào bên trong để nói chuyện nhé. Ở ngoài này lạnh lắm, cháu có nghĩ như thế không?

- Sẽ không lạnh lắm nếu ông đóng cửa xe lại.

- Bác có thể đợi cả ngày. Chúng ta có thể nói chuyện bây giờ, hay chúng ta có thể nói chuyện vào lúc nửa đêm. Cái đó tùy thuộc vào cháu. – Ông ta đứng nhìn cô ta, chờ đợi để xem trong bao nhiêu lâu cô sẽ trở nên mệt mỏi vì cứ mãi bị nhìn chằm chằm vào. Cả ba người đàn ông đều đứng nhìn cô, hai tên cớm và Dvorak, không ai nói một lời.

Molly thở vào một hơi dài và thở ra khịt khịt chán nản. – Ông có một phòng để tắm không? – Cô ta nói.

- Lẽ dĩ nhiên.

- Tôi cần phải đi tắm thật sự.

Dvorak bước sang một bên. – Tôi sẽ chỉ cho cháu lối đi.

Cô ta gắng sức bước ra khỏi xe tuần tra, chiếc áo mưa quá khổ người kéo lê phía sau cô như một cái áo choàng khổng lồ. Chỉ khi cô ta đứng thẳng người dậy Dvorak mới chợt tập trung nhìn lên bụng cô ta. Cô ta có chửa. Ít nhất sáu tháng, ông ta ước lượng.

Cô gái nhận ra hướng nhìn của ông ta. – Vâng, vì vậy tôi bị đánh tốc lên. – Cô ta gằn giọng. – Vậy cái gì?

- Tôi nghĩ cô nên đi vào bên trong. Phụ nữ có thai cần phải được ngồi xuống.

Mắt cô lóe sáng về phía ông. Đây là một trò đùa, phải vậy không? Cô gái nhìn và đi vào bên trong tòa nhà.

- Cô gái dễ thương. – Tên cớm càu nhàu. – Ông muốn chúng tôi lảng vảng quanh đây?

- Các ông có thể về. Tôi sẽ kêu taxi cho cô ta khi tôi làm xong việc.

Dvorak tìm thấy cô gái đang đứng đợi ông phía sau cánh cửa.

- Vậy phòng tắm ở đâu? – Cô ta nói.

- Có một cái ở trên lầu, gần văn phòng tôi.

- Tốt thôi. Tôi cần phải đi tiểu.

Cô ta không nói lời nào khi họ đi thang máy; xét đoán mọi việc qua cái nhìn tập trung trên gương mặt cô, tất cả mọi sự chú ý của cô lúc này tập trung lên cái bàng quang cô. Ông chờ cô ta ở phía ngoài phòng nghỉ của nhân viên. Cô vào trong đó làm việc, sau đó mười phút xuất hiện trở lại, thơm mùi xà bông. Cô đã rửa mặt, và cái môi sưng phồng hình như nổi bật lên trên gương mặt trắng trẻo của cô với màu tím bầm báo động.

Ông ta dẫn cô vào trong văn phòng và đóng cửa lại.

- Ngồi xuống, Molly.

- Chắc sẽ không lâu đâu phải không ông?

- Nó tùy thuộc vào việc cô giúp đỡ tôi như thế nào. Liệu cô biết được những gì. – Ông lại khoát tay chỉ vào ghế.

Ủ rũ, cô ngồi xuống, kéo cái áo mưa vòng qua người như một cái áo khoác bảo vệ. Môi dưới cô đưa ra, tím bầm và ương ngạnh.

Ông ta đứng, bắp đùi sau dựa lên bàn, nhìn xuống cô.

- Hai ngày trước đây cô đã gọi điện thoại đến trung tâm cấp cứu. Nhân viên trực tổng đài đã ghi âm giọng cô yêu cầu gửi đến một xe cứu thương.

- Tôi không biết việc gọi xe cứu thương là một tội ác.

- Khi toán cấp cứu đến đó, họ tìm thấy một phụ nữ đã chết vì bị xuất huyết. Cô ở trong phòng cùng với cô ta. Chuyện gì đã xảy ra, Molly?

Cô ta không nói gì. Đầu cô cúi xuống, tóc cô rủ thẳng xuống trên mặt.

- Tôi không nói cô đã làm gì sai. Tôi chỉ cần muốn biết.

Cô gái không nhìn vào ông ta. Kéo hai cánh tay lên, cô ôm chặt lấy người và bắt đầu lắc lư trên ghế.

- Đó không phải là lỗi của tôi. – Cô ta thì thầm.

- Tôi biết việc đó.

- Tôi muốn đi. Tôi có thể đi được không?

- Không, Molly. Chúng ta trước hết cần phải nói chuyện với nhau. Cô có thể nhìn vào tôi?

Cô ta không nhìn. Cô vẫn cúi gục đầu xuống, như thể bắt gặp ánh mắt ông ta cách nào đó đồng nghĩa với sự thất bại.

- Tại sao cô không muốn nói chuyện?

- Tại sao tôi lại phải nói chuyện? Tôi không biết ông là ai.

- Cô không cần phải lo sợ về tôi. Tôi không phải là một tên cớm, tôi là một bác sĩ.

Những lời nói của ông có tác dụng ngược lại với những gì ông có ý định. Cô ngồi rút sâu vào trong ghế hơn và rùng mình. Ông không thể hình dung ra cô gái này. Cô ta là một nhân vật xa lạ đối với ông. Tất cả các thiếu niên đều là như thế. Ông không biết chắc phải tiến hành như thế nào.

Máy nội đàm trên bàn làm việc của ông kêu lên.

- Bác sĩ Harper ở đây. – Cô thư ký nói.

- Tôi đang bận việc.

- Tôi không nghĩ bà sẽ chịu bỏ đi. Bà yêu cầu tôi lên lầu để gặp ông.

- Này, tôi thật sự không thể nói chuyện với bà ta ngay lúc này.

- Tôi có phải để bà chờ không?

Ông ta thở dài.

- Thôi được. Để cho bà ta chờ. Nhưng có lẽ cũng hơi lâu một chút.

Dvorak quay lại về phía Molly Picker, sự bực bội của ông trở nên gay gắt hơn bao giờ hết. Ông có một phụ nữ đang cần gặp ông để nói chuyện, và một cô khác từ chối không nói một lời nào.

- Molly. – Ông ta nói. – Tôi cần biết đôi chút về người bạn của cô, Annie. Người phụ nữ đã chết. Cô ta có dùng ma túy hay không? Cô ta có uống bất cứ loại dược phẩm nào hay không?

Cô gái lại nhún vai và co tròn người lại như một trái banh.

- Điều này rất quan trọng. Cô ta có một cái thai bị dị dạng rất nhiều. Tôi cần biết cô ta đã sử dụng các loại ma túy hay dược phẩm gì. Đó có thể là một thông tin sống còn cho các phụ nữ có thai khác cũng như là Molly?

Cô gái bắt đầu run. Thoạt đầu Dvorak không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ông nghĩ cô ta bị lạnh, rùng mình. Rồi cô ta ngã tới trước, trán đập xuống sàn. Tay chân cô ta bắt đầu co giật, toàn thân cô giật liên hồi.

Dvorak quỳ gối xuống bên cạnh cô ta và hoảng hốt cố cởi áo mưa ra, nó đang co cụm quanh cổ cô, nhưng tay chân cô ta vụt đập tới tấp với sức mạnh của siêu nhân. Cuối cùng, ông cũng mở được cái cổ áo ra. Cô ta vẫn còn co giật, mặt mũi cô ta đỏ tía vì bị xúc động, hai mắt cô trợn ngược. Bây giờ tôi phải làm gì đây? Tôi là một nhà bệnh lý học, không phải một bác sĩ cấp cứu…

Ông vụt đứng lên như một cái lò xo và với tay ấn nút máy nội đàm.

- Tôi cần bác sĩ Harper! Cho bà ta lên ngay bây giờ!

- Nhưng tôi nghĩ ông nói…

- Tôi có một trường hợp cần được cấp cứu!

Ông chuyển sự chú ý sang phía Molly. Cô gái đã không còn bị co giật nữa, nhưng mặt cô ta vẫn còn rất đỏ, và trên trán cô sưng lên một cục u to, nơi cô đập nó xuống sàn nhà.

Đừng để cho cô ta bật hơi ra. Quay người cô ta sang bên.

Sự gợi nhớ đến những bài ông đã được học tại trường Y khoa nhiều năm trước đó từ từ đi xuyên qua sự kinh hãi của ông. Ông ngồi xuống bên cạnh cô gái và nhanh chóng lăn cô ta sang một bên, mặt cô ta từ từ nhạt dần. Nếu cô ta nôn mửa, những gì trong bao tử của cô sẽ không đổ vào trong hai lá phổi. Ông bắt mạch cô ta – nó nhanh nhưng mạnh. Và cô ta vẫn còn thở.

Được rồi. Được rồi, chúng ta đã làm cho cô ta thở được. Chúng ta đã lấy lại được nhịp thở cho cô ta. Và chúng ta đã có lại được sự tuần hoàn. Tôi còn quên gì nữa?

Cửa văn phòng mở ra. Ông liếc nhìn lên thấy Toby Harper đang bước vào phòng. Bà ta tức khắc nhìn ngay vào cô gái, và bà quỳ xuống.

- Chuyện gì đã xảy ra vậy?

- Cô ta bị co giật.

- Có tiền sử bệnh tật hay không? Kinh phong?

- Tôi không biết. Cô ta đã có lại nhịp tim và đã thở lại được.

Toby liếc nhìn vết bầm.

- Cô ta bị đập đầu lúc nào vậy?

- Sau khi cơn co giật bắt đầu.

Toby mở bung cái áo mưa ra để lộ thân mình cô ta ra. Bà giật mình, và rồi hốt hoảng:

- Cô ta có thai.

- Vâng, tôi không biết cô ta mang thai được bao nhiêu lâu.

- Ông có biết bất cứ chuyện gì về cô ta không?

- Cô ta có hồ sơ lưu tại sở cảnh sát. Mãi dâm. Tên ma cô của cô ta đã hành hạ cô ta ngày hôm nay. Đó là tất cả những gì tôi biết.

- Ông có túi cứu thương không? – Toby hỏi.

- Trong ngăn tủ bàn làm việc của tôi.

- Đi lấy đi.

Cô gái đang càu nhàu, đầu cử động.

Lúc Toby lục lọi trong cái túi đựng dụng cụ, Dvorak nhẹ nhàng rút hai tay cô gái ra khỏi cánh tay áo mưa. Cô ta mở mắt ra và nhìn vào ông. Ngay tức khắc cô bắt đầu chống cự, rút người ra khỏi tay nắm của ông.

- Ổn thôi. – Ông ta nói. – Nằm im nào!

- Để cô ta đi. – Toby ra lệnh. – Cô ta ở tình trạng vừa mới chấn động và rối loạn. Ông đang làm cho cô ta sợ.

Dvorak buông cánh tay ốm yếu đáng tội nghiệp ra và lui người lại.

- Được rồi, cưng. – Toby nói nhỏ. – Hãy nhìn tôi. Tôi ở ngay đây.

Cô gái quay đầu nhìn vào mặt Toby, rúc đầu vào bà ta. – Má ơi! – Cô ta nói.

Toby nói chầm chậm và nhẹ nhàng.

- Bác sẽ không làm cho cháu đau đâu. Bác chỉ muốn làm cho hai mắt cháu được sáng lên một chút. Được không? – Cô gái vẫn nhìn bà chằm chằm, như thể đang tự hỏi mình. Toby rọi đèn vào mắt cô gái. – Đồng đều và có phản ứng. Và cô ta cử động được chân tay. – Toby với tay lấy máy đo huyết áp. Cô gái hơi thút thít khóc khi quấn dây máy đo quanh tay của cô ta, nhưng cô ta vẫn tiếp tục nhìn Toby và hình như cảm thấy được an ủi.

Toby cau mày khi kim trên đồng hồ máy đo từ từ tuột xuống. Mau chóng, bà tháo hết hơi trong bao tay và gỡ nó ra.

- Cô ta cần phải được nhập viện.

- Bệnh viện thành phố Boston ở ngay phía bên kia đường.

- Hãy mang cô ta đến phòng cấp cứu của họ. Áp huyết cô ta hai-mười trên một-ba mươi, và cô ta có thai. Tôi nghĩ nó có thể giải thích được cho chứng co giật.

- Eclampsia[1]?

Toby gật đầu nhanh, và đóng bao da đen lại.

- Ông có thể giúp mang cô ta đi được không?

Dvorak cúi xuống, dang tay ra ôm lấy cô gái. Mặc dầu cô ta đang trong thời kỳ mang thai, cô ta có ốm yếu. Hay có thể ông ta đang có quá nhiều chất adrenaline trong người để có thể cảm thấy được gánh nặng. Toby đi trước dẫn đường, mở cửa giúp cho ông ta, họ đi ra khỏi cổng trước bước qua đường Albany.

Gió thổi mạnh giữa các tòa nhà, tạt vào mặt họ như đá dăm lúc họ băng ngang qua đường. Cô gái giãy giụa trong tay ông, và dùng chiếc áo mưa đánh vào đùi ông ta, tóc cô ta bay vào mặt ông. Dvorak đi loạng choạng trên lề đường và leo lên bờ dốc để đến cổng phòng cấp cứu. Cánh cửa đôi tự động kéo mở ra.

Phía sau cửa sổ phòng nhận bệnh, một nam y tá lọc bệnh cấp cứu nhìn lên và thấy cô gái trong hai tay Dvorak.

- Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Toby là người trả lời câu hỏi, bước tới khung cửa sổ và mở cái xắc tay nhỏ rẻ tiền của Molly Picker ra để lấy thẻ chứng minh.

- Gái, có thai với triệu chứng co giật, hiện đang ở trong tình trạng hậu-cơn giật. Huyết áp hai-mười trên một-ba mươi.

Ngay nhân viên y tá lọc bệnh hiểu ngay tức khắc, và anh ta gọi mang băng ca cứu thương tới.

Mũi kim đâm vào làm cho Molly giật mình thức tỉnh. Cô giãy giụa, chống chọi để tự giải thoát mình ra khỏi các sợi dây cột tay chân xuống, nhưng chúng có quá nhiều, tất cả đều thắt chặt cô lại, hành hạ tra tấn cô. Cô không thể nhớ bằng cách nào cô đã đến được cái nơi chốn khủng khiếp này, cũng như cô không hiểu cô đã làm gì sai đến nỗi phải chịu đựng cái hình phạt này. Tôi xin lỗi, về những gì tôi đã làm sai, tôi xin lỗi. Làm ơn đừng hành hạ tôi nữa.

- Suỵt, tôi đã xì tĩnh mạch! Ném cho tôi cỡ mười tám khác.

- Thử sang cánh tay kia. Hình như có đường gân máu tốt hơn trên đó.

- Phải giữ cô ta xuống. Cô kéo giật mãi.

- Có phải là một cơn co giật không?

- Không, cô ta chống cự lại chúng ta…

Nhiều bàn tay giữ chặt đầu cô ta lại; một giọng nói ra lệnh.

- Cô, cô phải nằm im! Chúng tôi cần phải gắn dây truyền dịch!

Ánh mắt kinh hoàng của Molly tập trung nhìn lên khuôn mặt đang chăm chú nhìn xuống cô. Đó là một người đàn ông mặc áo xanh. Một ống nghe vắt ngang qua cổ ông như một con rắn. Một người đàn ông có đôi mắt giận dữ.

- Dây truyền vẫn còn ở ngoài. – Ông ta nói. – Tiêm kim truyền dịch vào đi.

Một đôi bàn tay khác nắm lấy cánh tay cô, ấn nó chặt sát xuống nệm. Molly cố giãy ra, nhưng những bàn tay chỉ càng siết chặt lại hơn, kẹp và vặn lại trên da cô. Cây kim lại được đâm vào, Molly la hét inh tai.

- Được rồi, nó đã vào được rồi! Gắn dây truyền dịch vào bình. Làm đi, làm đi.

- Để tốc độ thuốc chảy giọt bao nhiêu?

- Cho chảy mạnh lúc này. Tôi cần có năm milligram Hydralazine IV. Treo lên ít chất sulfate. Và rút máu chỗ này ra đi.

- Bác sĩ, một người đau ngực vừa mới vừa được đẩy vào.

- Tại sao họ… mẹ kiếp… không chịu để tôi một mình.

Một mũi kim khác, một cơn đau khác. Molly cong người lại trên giường bệnh. Vật gì đó rơi xuống và vỡ trên nền nhà.

- Mẹ kiếp thật, ả không chịu nằm yên!

- Chúng ta có thể gây mê cho cô được không?

- Không, chúng tôi cần theo dõi trạng thái tinh thần. Bảo cô ta nằm xuống.

- Tôi đã cố.

- Đưa người đàn bà trở lại đây. Người đã mang cô ta đến. Có thể bà ta làm dịu cô ta lại được.

Molly vặn mạnh người để thoát khỏi những sợi dây buộc, đầu cô đau nhức, mỗi âm thanh mới vỡ ra nện mạnh trong đầu. Những lời nói phát ra thật nhanh, tiếng các cửa tủ kim loại đóng sầm lại.

“Đi hết đi, đi hết đi, đi hết đi.”

Rồi một giọng nói gọi tên cô ta, và cô cố cảm giác một bàn tay đang vuốt ve nhẹ trên tóc cô.

- Molly, bác đây. Bác sĩ Harper. Mọi việc ổn thôi. Mọi thứ đều sẽ ổn thôi.

Molly tập trung nhìn lên gương mặt người đàn bà, một gương mặt cô nhận ra được, mặc dầu cô không thể nào nhớ đã nhìn thấy gương mặt đó ở đâu trước đây. Cô chỉ biết đó là một gương mặt không đi cùng với những sự đau đớn. Đôi mắt bình thản ấy cho cô thấy có sự an toàn.

- Cháu cần phải nằm im, Molly. Tôi biết chúng làm cháu đau, các mũi kim đó. Nhưng họ đang cố sức để giúp cháu đó.

- Xin lỗi. – Molly nói thì thầm.

- Xin lỗi cái gì?

- Về tất cả những gì tôi đã làm bậy. Tôi không nhớ.

Người đàn bà mỉm cười.

- Cháu chẳng có làm gì bậy. Bây giờ họ sắp sửa đâm thêm nữa, được không? Một cây kim nhỏ…

Molly nhắm mắt lại và kiềm chế một tiếng khóc khi một mũi kim được đâm vào tay cô.

- Đấy, cháu là một đứa bé tốt. Mọi thứ bây giờ đã xong. Không còn kim đâm nữa.

- Bác hứa nhé.

Một lúc ngừng lại. – Bác không thể hứa được điều đó. Nhưng từ bây giờ, không ai sẽ đâm kim vào người cháu nếu không báo cho cháu biết trước, được không? Tôi sẽ nói với họ như thế.

Molly với nắm tay người đàn bà.

- Đừng có bỏ cháu…

- Cháu sẽ khá thôi. Những người này đang chăm sóc cho cháu đấy.

- Nhưng cháu không biết họ. – Cô nhìn thẳng vào người đàn bà, cuối cùng bà ta gật đầu.

- Tôi sẽ ở lại cùng cháu lâu như tôi có thể.

Ai đó khác đang nói vào lúc này; người đàn bà quay lại để lắng nghe, rồi nhìn lại xuống Molly.

- Chúng tôi cần biết về tình trạng sức khỏe của cháu. Cháu có bác sĩ không?

- Không.

- Có dùng thuốc gì không?

- Không. Nhưng mà có. Chúng nằm trong xắc tay của cháu.

Molly nghe tiếng người phụ nữ bật mở cái xắc da ra, nghe tiếng khua của những viên thuốc trong lọ.

- Cái này phải không, Molly?

- Vâng, cháu đã uống một viên khi bao tử cháu bị rối loạn.

- Không có nhãn thuốc trên lọ. Cháu đã tìm đâu ra những viên thuốc này?

- Romy. Một người bạn. Anh đã đưa những viên thuốc này cho tôi.

- Được rồi, còn về việc dị ứng thì sao? Cháu có bị dị ứng với bất cứ thứ gì hay không?

- Dâu tây. – Molly thở dài. – Và tôi lại rất thích dâu tây…

Một giọng nói khác chen vào:

- Bác sĩ Harper, máy siêu âm đã được mang đến đây.

Molly nghe có tiếng xe đẩy cọt kẹt vào trong phòng và cô nhìn sang bên.

- Họ sắp làm gì thế? Họ sắp chích tôi nữa phải không?

- Nó sẽ không làm cháu đau đâu. Đây chỉ là một thí nghiệm siêu âm. Molly. Họ cần phải kiểm tra cái bào thai bên trong cháu. Họ sắp sử dụng sóng âm thanh để nhìn nó.

- Tôi không muốn kiểm tra. Họ có thể để cho tôi ở một mình được không?

- Bác rất lấy làm tiếc, nhưng nó phải được thực hiện. Để xem liệu đứa bé có ổn không. Nó lớn đến cỡ nào và nó phát triển ra sao. Hôm nay cháu bị co giật, tại văn phòng bác sĩ Dvorak. Cháu biết co giật là gì chứ?

- Giống như một vụ ngất xỉu.

- Đúng đó. Cháu đã bị ngất xỉu. Cháu đã bất tỉnh và cả người cháu run lên bần bật. Việc ấy rất nguy hiểm. Cháu cần phải ở lại bệnh viện để họ có thể kiểm soát được huyết áp của cháu. Và để xem có cách nào để cứu được đứa bé hay không.

- Có gì không đúng với nó không?

- Việc cháu có thai là lý do giải thích cho chứng co giật đó, lý do làm cho huyết áp cháu lên cao.

- Cháu không muốn người ta kiểm tra thêm gì nữa hết. Nói với họ cháu muốn rời khỏi nơi này.

- Nghe bác nói nè, Molly. – Bác sĩ Harper nói giọng bình thản nhưng kiên quyết. – Tình trạng của cháu có thể trở nên chí tử.

Molly làm thinh. Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt người đàn bà và nhìn thấy một sự thật hiển nhiên trong ánh mắt bà ta.

Bác sĩ Harper gật đầu với người kỹ thuật viên. – Tiến hành được rồi và hãy ghi lại sóng âm thanh. Tôi sẽ chờ ở ngoài!

- Không! – Molly nói. – Hãy ở lại đây với cháu. – Cô đưa tay ra với một cử chỉ van xin thầm lặng.

Sau một thoắng ngần ngại, Toby lại một lần nữa nắm lấy tay Molly và ngồi xuống cái ghế bên cạnh giường bệnh.

Kỹ thuật viên phủ một mảnh vải nhỏ lên đùi và vùng bụng của Molly lại, rồi kéo áo bệnh viện lên, để lộ trần cái bụng to ra. – Sẽ hơi ớn lạnh một chút. – Ông ta nói trong lúc bóp nặn ra một lớp chất đặc quánh trong lên da bụng. – Cái thứ này sẽ làm cho sóng siêu âm dễ đọc hơn.

- Nó sẽ không làm đau chứ? Ông hứa nó sẽ không làm đau chứ?

- Chẳng có một chút xíu nào. – Ông ta cầm lên một thiết bị vuông vuông nằm gọn trong lòng bàn tay ông ta. – Tôi sắp chà cạnh của cái vật này lên bụng cháu, được không? Và chúng ta sẽ có thể thấy được hình ảnh trên màn hình này.

- Ông có thể thấy được đứa bé không?

- Đúng thế, hãy xem – Ông chấm nhẹ cái thiết bị cầm tay ấy lên vùng có bôi chất đặc quánh, rồi đặt nó sát vào da cô.

- Nó làm cho cháu thấy nhột. – Molly nói.

- Nhưng nó không làm cho cháu đau, phải vậy không? Cháu có công nhận là nó không có làm cho cháu đau.

- Không. Nó không làm cho cháu đau.

- Và bây giờ cháu chỉ cần thư giãn ra và xem chương trình biểu diễn, được không? Từ từ ông đưa lướt chiếc thiết bị qua bụng của cô ta, ông tập trung nhìn vào màn hình. Molly cũng thế, nhìn lên màn hình và trông thấy một vùng sẫm rung rinh chạy qua. Đứa bé đâu? Cô ta mong được nhìn thấy một tấm hình thật sự, giống như một bức ảnh, chứ không phải một chùm vết xám.

- Nó đâu? – Cô ta nói.

Kỹ thuật viên không trả lời. Molly nhìn vào ông ta và thấy ông đang chăm chú nhìn lên màn hình, nét mặt ông đăm chiêu.

- Ông có thấy nó không? – Molly hỏi.

Kỹ thuật viên tằng hắng lấy giọng.

- Hãy để cho bác làm xong cái việc kiểm tra này đã.

- Nó là bé trai hay bé gái? Bác có thể nói cho cháu nghe được không?

- Không. Không. Bác không thể… – Ông lướt cái thiết bị lúc theo hướng này, khi theo hướng khác, hai mắt ông chăm chú nhìn vào những hình ảnh đang rung rinh chạy ngang qua màn hình.

Chẳng có gì ngoài những vệt màu xám, Molly nghĩ. Có một vết lớn vây quanh bởi những vết nhỏ. Cô nhìn vào bác sĩ Harper. – Bác có thấy nó không?

Câu hỏi cô chỉ gặp sự yên lặng. Bác sĩ Harper tiếp tục liếc mắt nhìn tới rồi nhìn lui giữa màn hình và kỹ thuật viên. Không ai trong hai người nhìn về phía Molly. Không ai trong họ nói một lời.

- Tại sao bác không nói chuyện với cháu? – Molly thì thầm. – Chuyện gì sai vậy?

- Chỉ nên nằm yên, cưng!

- Có chuyện không đúng, phải vậy không?

Bác sĩ Harper bóp nhẹ tay cô.

- Đừng cử động.

Cuối cùng, kỹ thuật viên ngồi thẳng dậy và chùi sạch chất đặc quánh trên bụng Molly.

- Tôi sẽ đưa phim cho một trong các bác sĩ của chúng tôi xem, được chứ? Bà chỉ ngồi đây.

- Nhưng bà ta là một bác sĩ. – Molly nói, nhìn bác sĩ Harper.

- Bác không được huấn luyện để đọc được nó. Nó cần phải được đưa cho một chuyên viên xem.

- Vậy bác đã thấy được gì? Có gì sai không?

Bác sĩ Harper và kỹ thuật viên đưa mắt nhìn nhau.

- Tôi không biết. – Và kỹ thuật viên nói.

❀ ❀ ❀

[1] Một sự rối loạn xảy ra trong thời kỳ mang thai, có các biểu hiện như co giật, huyết áp cao, toát mồ hôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.