Giọng nói của một nhân viên y tá gọi bà qua máy nội đàm gắn trên tường:
- Bác sĩ Harper, chúng tôi cần bà ngoài này.
Toby Harper thức dậy và biết mình đã ngủ quên trên bàn làm việc, với một chồng báo y khoa dùng làm gối tựa. Bất đắc dĩ bà ngẩng đầu lên, nheo mắt lại trước ánh đèn đọc sách. Chiếc đồng hồ trên bàn cho biết 4 giờ 49 phút sáng. Bà đã thực sự vừa ngủ được 45 phút? Hình như bà chỉ vừa mới nghiêng đầu chợp mắt. Những chữ trên tờ báo bà vừa đọc bắt đầu mờ đi, và bà nghĩ bà đã để cho hai mắt mình được nghỉ ngơi một chút. Đó là những gì bà dự định, chỉ một lúc nghỉ ngơi vì những chữ viết lờ mờ và chữ in quá nhỏ. Tờ báo vẫn còn mở ở mục bà vừa cố nuốt vào, trang báo bây giờ nhàu nát với những vết mực in trên gương mặt bà. – Một cuộc nghiên cứu tình cờ đã so sánh tác dụng trị liệu của lamivudine và zidovudine trong việc chữa trị những bệnh nhân HIV với ít hơn 500 CD4 + tế bào mỗi centimét khối. – Bà gấp tờ báo lại. Chúa ơi. Không cần hỏi tại sao bà lại ngủ quên.
Có tiếng gõ cửa, và Maudeen thò đầu vào phòng bác sĩ. Cựu thiếu tá Maudeen Collins có giọng nói như cái loa – không phải cái người ta trông đợi từ con yêu tinh cổ tích một thước rưỡi – năm phân. – Toby? Bà ngủ quên à, phải vậy không?
- Tôi nghĩ tôi ngủ gật. Bà ra ngoài này làm gì?
- Đau ngón chân.
- Vào giờ này?
- Bệnh nhân hết chất Colchicine (một loại thuốc trị bệnh gút) và bà ta nghĩ bệnh gút của bà đã trở lại.
Toby càu nhàu:
- Chúa ơi. Tại sao những bệnh nhân điên khùng ấy không dự định trước?
- Họ nghĩ chúng ta là một nhà thuốc trực đêm. Này, chúng ta vẫn còn đang làm công việc giấy tờ của bà ấy. Vậy tại sao bà không bỏ chút thời gian?
- Tôi sẽ ra ngoài ngay đây.
Sau khi Maudeen rời đi, Toby cho phép bà thêm một thời gian để tỉnh ngủ hẳn. Bà muốn mình được nghe có vẻ thông minh nửa chừng khi bà nói chuyện với bệnh nhân. Bà đứng dậy khỏi bàn và đi đến chậu nước. Bà ta đã trực suốt mười giờ rồi và xa hơn nữa nó không phải là một phiên trực quan trọng. Đó cũng có phần dễ thương được làm việc tại vùng ngoại ô yên tịnh giống như ở Newton này. Có nhiều thời kỳ dài khi tuyệt đối không có chuyện gì xảy ra tại phòng cấp cứu bệnh viện Springer, những thời kỳ mà Toby có thể nằm duỗi người trên giường bác sĩ và ngủ một giấc, nhưng thông thường Toby cưỡng lại sự cám dỗ ấy. Bà được trả lương để làm việc trong phiên trực đêm mười hai tiếng đồng hồ. Và nó có vẻ không chuyên nghiệp khi sử dụng bất cứ một giờ nào trong số giờ đó để đi vào tình trạng không có ý thức.
Quá nhiều cho phẩm chất chuyên môn, bà nghĩ, nhìn mình trong gương. Bà đã ngủ trong khi làm việc, và bà có thể thấy hệ quả của nó trên gương mặt của bà. Hai mắt xanh của bà phù lên. Những vết mực của tờ báo y khoa làm bẩn gương mặt bà. Mái tóc cắt ở mỹ viện của bà trông như thể bị đánh rối nhàu bởi một cái máy đánh trứng, và mái tóc của bà kết thành những lọn tóc vàng ngắn rối nùi. Đó là bác sĩ Harper, chính xác và thanh lịch như bà đây – dẫu sao cũng không quá thanh lịch.
Trong sự kinh tởm, Toby mở vòi nước và cọ rửa thật mạnh những vết mực báo trên mặt bà. Bà cũng vẩy nước cả lên mái tóc của bà, và dùng tay để chải lại tóc. Quá đủ cho một mái tóc được cắt một cách rất đắt tiền. Cuối cùng bà trông không còn giống một con bồ công anh tóc xù vàng. Bà không thể làm gì được cho cặp mắt sưng phồng hay dáng điệu mệt mỏi của mình. Ở vào tuổi ba mươi tám, Toby không thể nào lấy lại phong độ sau một đêm không ngủ như lúc bà còn là một cô sinh viên y khoa hai mươi lăm tuổi.
Bà rời phòng và đi theo hành lang đến phòng Cấp Cứu.
Không có ai ở đó. Không ai ngồi tại bàn làm việc, phòng đợi cũng vắng tanh.
- Hello? – Bà gọi.
- Bác sĩ Harper? – Một giọng nói trả lời qua máy nội đàm.
- Mọi người đâu hết rồi?
- Chúng tôi đang ở tại văn phòng. Bà có thể quay trở lại đây được không?
- Tôi có bệnh nhân cần được khám, đúng vậy không?
- Chúng tôi có vấn đề. Chúng tôi cần bà ngay bây giờ.
Vấn đề? Toby không thích cái từ đó. Ngay tức khắc bà vội vã đi trở lại. Bà đi nhanh đến văn phòng và đẩy cửa bước vào.
Một ánh đèn flash chụp hình bật lên sáng lòa. Bà đứng lặng tại chỗ trong lúc nhiều giọng hát đồng vang lên:
- Happy birthday to you! Happy birthday to you…
Toby nhìn lên những dải cờ đuôi nheo xanh đỏ lắc lư đu đưa trên đầu. Rồi bà nhìn vào chiếc bánh, gắn đầy nến đang cháy trên đó – hàng chục cái như thế. Nốt nhạc cuối cùng của bài “Happy Birthday” yếu dần, bà lấy tay bưng mặt và rên rỉ.
- Tôi không tin như thế. Tôi hoàn toàn không nhớ.
- Nhưng chúng tôi thì còn. – Maudeen nói, chụp tiếp một tấm ảnh với chiếc máy Instamatic. – Chị mười bảy, đúng không?
- Tôi mong như thế. Ai đã đùa dai đặt lên đấy hằng tá cây đèn cầy?
Morty, chuyên viên kỹ thuật phòng thí nghiệm, giơ ngón tay béo ngắn của ông lên.
- Này, không ai bảo tôi lúc nào phải dừng lại.
- Này, Morty muốn thử hệ thống bình phun chữa lửa của chúng ta.
- Hiện giờ, nó là một thí nghiệm về chức năng hô hấp. – Val nói, một nhân viên y tá khác của phòng cấp cứu. – Để qua được, Toby, bà phải thổi tắt hết các ngọn nến bằng một hơi một.
- Và nếu tôi không làm được?
- Thì chúng ta sẽ phải luồn ống vào khí quản!
- Cố lên, Toby. Hãy thực hiện một điều ước. – Maudeen thúc hối. – Hãy làm cho anh ấy được cao, rám nắng, và đẹp trai.
- Ở vào tuổi tôi, tôi đã xác định đó phải là người lùn, mập và giàu có.
Arlo, nhân viên bảo vệ, la lên:
- Này! Tôi đã có được hai trong ba tiêu chuẩn.
- Anh cũng đã có một bà vợ. – Maudeen đáp trả.
- Làm đi, Tobe! Hãy thực hiện một điều ước!
- Vâng, hãy thực hiện một điều ước!
Toby ngồi xuống trước chiếc bánh. Bốn người kia vây quanh lấy bà, cười khúc khích và chen lấn với nhau như những đứa bé om sòm. Họ là gia đình thứ hai của bà, có quan hệ với bà không phải bằng huyết thống nhưng bằng nhiều năm chia sẻ những cơn khủng hoảng tại phòng cấp cứu. Lữ đoàn Bà Vú là cái tên Arlo dùng để gọi nhóm trực cấp cứu đêm. Maudeen cùng Val và bà bác sĩ. Chúa mới có thể giúp cho một nam bệnh nhân vào phòng cấp cứu với những lời than phiền về đường tiết niệu.
Một lời ước. Toby nghĩ. Tôi sẽ ước điều gì bây giờ? Tôi phải bắt đầu từ đâu? Bà hít hơi vào và thổi. Mọi ngọn nến đều tắt trong một tràng pháo tay.
- Tránh ra! – Val nói và cô bắt đầu nhổ hết mấy cây đèn cầy ra. Đột nhiên cô nhìn ra cửa sổ. Mọi người khác nhìn theo.
Một chiếc xe cảnh sát hạt Newton, đèn xanh chớp tắt, vừa chạy vào bãi đậu xe của phòng cấp cứu.
- Chúng ta có khách hàng. – Maudeen nói.
- Được thôi. – Val thở dài. – Các bà phải đi làm việc. Các cậu con trai đừng ăn hết bánh khi chúng tôi đi khỏi.
Arlo chồm người về phía Morty và thì thầm:
- Ồ! Các cô dầu sao chăng nữa cũng có được một bữa ăn kiêng…
Toby cùng các bạn đi xuống dọc hành lang. Bà đến bàn làm việc ngay lúc cánh cửa tự động của phòng cấp cứu mở ra.
Một nhân viên cảnh sát trẻ thò đầu vào trong.
- Này, chúng tôi có một lão già trong xe ngoài kia. Tìm thấy lão ta đi lang thang trong công viên. Các cô muốn nhìn thấy hắn không?
Toby đi theo viên cảnh sát ra ngoài, đến bãi đậu xe.
- Hắn có bị thương không?
- Hình như không. Nhưng hắn có vẻ bối rối. Tôi không ngửi thấy mùi rượu, do đó tôi nghĩ đó là bệnh Alzheimer. Hay sốc vì bệnh tiểu đường.
Hay nhỉ, Toby nghĩ. Một tên cớm nghĩ mình là bác sĩ.
- Hắn có còn tỉnh táo không? – Bà ta hỏi.
- Vâng, chúng tôi để hắn ngồi ở băng sau. – Tên cớm mở cửa sau xe cảnh sát tuần tra ra.
Gã đàn ông hoàn toàn trần truồng. Hắn ngồi co tròn lại, tay chân khẳng khiu, cái đầu sói của hắn nghiêng về phía trước. Hắn đang thì thầm với chính mình, nhưng bà không thể hình dung ra được những gì hắn nói. Cái gì đó như là sẵn sàng để lên giường ngủ.
- Tìm thấy hắn trên băng đá công viên. – Nhân viên cảnh sát khác nói, trông có vẻ trẻ hơn bạn đồng nghiệp của anh. – Hắn mặc đồ lót lúc đó, nhưng hắn đã cởi hết ra trong xe. Chúng tôi tìm thấy quần áo của hắn trong công viên. Chúng tôi để chúng ở băng ghế trước.
- Được rồi, chúng tôi sẽ cho mang anh ta vào trong. – Toby gật đầu với Val, đã chờ sẵn với một chiếc xe đẩy tay.
- Lên nào, anh bạn! – Viên cảnh sát hối thúc. – Những cô gái xinh xắn này sẽ săn sóc cho anh đấy.
Gã đàn ông co người lại chặt hơn và bắt đầu nhún nhảy trên hai mông xương xẩu:
- Không thấy quần áo ngủ của tôi…
- Chúng tôi sẽ cho ông một bộ quần áo ngủ. – Toby nói. – Ông hãy vào trong với chúng tôi. Chúng tôi sẽ đẩy ông trên chiếc xe đẩy này.
Từ từ người đàn ông quay lại và nhìn bà. – Nhưng tôi không biết bà là ai.
- Tôi là bác sĩ Harper. Tại sao ông không để tôi giúp ông ra khỏi xe? – Bà ta chìa tay ra cho ông ta.
Gã quan sát nó, như thể hắn chưa bao giờ thấy một bàn tay trước đây bao giờ. Cuối cùng gã đưa tay với lấy nó. Bà vòng tay qua người hắn và giúp hắn ra xe. Giống như nhấc một bó cây khô. Val đẩy chiếc xe đẩy chạy tới gấp trước lúc hai chân hắn hình như oằn lại dưới sức nặng của thân hình hắn. Họ cột ông ta vào xe và đặt hai chân trần của gã lên giá để chân. Rồi Val đẩy xe qua cửa phòng cấp cứu. Toby và một trong những tên cớm, tên có gương mặt trẻ con, theo sau họ một vài bước.
- Có tiền sử gì không? – Toby hỏi hắn.
- Thưa bác sĩ không. Hắn chẳng cung cấp cho chúng tôi thông tin nào cả. Hình như hắn không có tự làm hại mình hay chuyện gì khác.
- Có lý lịch hắn không?
- Có một cái bóp trong túi quần hắn.
- Được, chúng tôi sẽ phải cần gặp người thân của hắn và tìm xem hắn có vấn đề gì về bệnh tật hay không.
- Tôi sẽ mang đồ ra khỏi xe.
Toby đi vào phòng khám.
Maudeen và Val đã đặt người bệnh lên băng ca và đang cột chặt cườm tay của hắn vào cạnh cáng. Hắn vẫn còn bi bô nói về bộ đồ ngủ và miễn cưỡng cố ngồi dậy. Ngoại trừ một tấm đắp được dè dặt đắp ngang háng hắn, hắn vẫn còn trần truồng. Từng mảng da gà từng lúc nổi lên trên bộ ngực trần và hai cánh tay hắn.
- Hắn bảo tên hắn là Harry. – Maudeen nói, trong lúc bà ta quấn dây buộc quanh tay hắn để đo huyết áp. – Không có nhẫn cưới. Không có vết thâm tím trên người. Nghe hắn có mùi như người ngồi xe lăn.
- Harry. – Toby nói. – Ông có bị thương chỗ nào không? Ông có đau không?
- Tắt đèn đi. Tôi muốn đi ngủ.
- Harry.
- Không thể ngủ được khi những ngọn đèn quái quỷ ấy còn sáng.
- Huyết áp một trăm năm mươi trên tám chục. – Maudeen bảo.
- Nhịp tim một trăm và bình thường. – Bà với tay lấy cái nhiệt kế điện tử. – Cố lên nào, cưng. Hãy đặt cái này vào trong miệng.
- Tôi không đói.
- Ông không phải ăn nó, bạn thân. Tôi đo để lấy thân nhiệt của bạn.
Toby chỉ đứng nhìn người đàn ông, ở phía sau, trong một lát. Hắn vung vẩy cả tay chân, và mặc dù hắn có vẻ gầy yếu, hắn có vẻ được nuôi nấng đầy đủ, cơ bắp hắn sạch và rắn chắc. Điều làm bà bận tâm là sự vệ sinh của hắn. Râu ria trên mặt hắn chưa được cạo ít nhất cũng một tuần lễ, móng tay hắn dài và dơ dáy. Maudeen có lý khi nhận xét về cái mùi ấy. Harry dứt khoát cần phải được tắm rửa.
Nhiệt kế điện tử phát ra một tiếng bíp. Maudeen lấy nó ra khỏi miệng người đàn ông và cau mày khi đọc. – Ba mươi bảy chấm chín. Ông thấy sao hả?
- Quần áo ngủ tôi đâu rồi?
- Anh kia, anh có đầu óc thiển cận phải không?
Toby rọi đèn pin vào miệng người đàn ông và thấy những chiếc răng bọc vàng lấp lánh – tất cả năm cái. Bạn có thể biết được khá nhiều về tình hình kinh tế của một bệnh nhân chỉ bằng cách nhìn vào bộ răng của họ. Lỗ trám và mão răng vàng có nghĩa người đó thuộc tầng lớp trung lưu hay khá hơn. Răng hư và lợi bị bệnh có nghĩa là tài khoản trống không tại ngân hàng. Hay sợ nha sĩ đến chết khiếp. Bà không ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của hắn, cũng không có cả mùi trái cây cho biết bệnh nhân có triệu chứng của bệnh tiểu đường.
Bà bắt đầu kiểm tra bên ngoài đầu hắn. Đưa tay lên sờ da đầu hắn bà không nhận thấy có vết nứt hay vết sưng nào. Dùng cây đèn pin bà kiểm tra sự phản xạ của con ngươi mắt hắn. Bình thường. Cả những cử động bên ngoài mắt và phản xạ nôn mửa. Thần kinh sọ hình như không có bị tổn thương.
- Tại sao bà không chịu đi. – Hắn ta nói. – Tôi cần ngủ.
- Ông có tự làm tổn thương hay không Harry?
- Không tìm thấy bộ đồ ngủ quỷ quái của tôi. Bà có lấy chúng không?
Toby nhìn về phía Maudden. – Tốt. Hãy lấy ít máu để thử. CBC, lyte, glucose STAT. Vài giọt để thử SMA và ngộ độc máu. Chúng ta cần phải lấy nước tiểu của hắn để thử luôn.
- Hiểu. – Maudeen đã chuẩn bị sẵn sàng một cái garô và ống kim vô trùng. Trong lúc Val giữ yên cánh tay của người đàn ông, Maudeen rút máu ra để thử. Bệnh nhân chỉ mơ hồ có cảm giác bị kim châm.
- Được rồi, cưng. – Maudeen nói, dán một miếng băng lên chỗ chích. – Anh là một bệnh nhân tốt.
- Bà có biết tôi để quần áo ngủ của tôi ở đâu không?
- Tôi sẽ đi lấy cho ông một bộ mới ngay bây giờ. Ông chỉ chờ đợi một lát. – Maudeen gom mấy ống máu lại. Tôi sẽ gửi chúng đến John Doe.
- Tên hắn là Harry Slotkin. – Một tên cớm nói. Hắn vừa mới quay trở lại từ xe canh tuần và bây giờ đang đứng ở cửa vào, tay cầm chiếc ví của Harry. – Kiểm tra ví của hắn. Theo căn cước của hắn, hắn bảy mươi hai tuổi và hắn sống tại số nhà 119 Titwillow Lane. Ngay ở phía trên đường này, tại vùng mới phát triển Brant Hill.
- Thân nhân?
- Có một địa chỉ để liên lạc khẩn cấp ở đây. Một người tên Daniel Slotkin. Đây là số điện thoại vùng Boston.
- Tôi sẽ gọi điện thoại cho ông ta. – Val nói. Bà ta rời phòng, kéo màn ngăn lại phía sau bà.
Toby chỉ còn một mình với bệnh nhân. Bà bắt đầu lại việc khám ngoại khoa. Bà nghe nhịp tim và phổi, kiểm tra vùng bụng, gõ lên các dây chằng. Bà sờ nắn từng vùng và không tìm thấy điều gì bất bình thường. Có lẽ đó chỉ là triệu chứng bệnh Alzheimer, bà ta nghĩ, đứng lui lại về sau để quan sát bệnh nhân. Bà biết rất rõ các dấu hiệu của bệnh Alzheimer: suy sụp trí nhớ, lang thang trong đêm. Nhân cách phân chia, chia cắt thành từng phần liên tiếp nhau. Bóng tối làm cho bệnh nhân lo âu. Khi trời tối dần, hình ảnh liên kết với hiện thực cũng mờ theo. Có lẽ Slotkin là bệnh nhân thuộc hệ lúc mặt trời lặn – chứng rối loạn tâm thần về đêm thường thấy nơi các bệnh nhân mắc bệnh Alzheimer.
Toby cầm bảng ghi phiên trực của phòng cấp cứu lên và bắt đầu viết, sử dụng lối ghi ký tự tắt của lối tốc ký y khoa. VSS để chỉ tính ổn định của dấu hiệu sống, PERRL để chỉ độ co giãn và phản xạ của con ngươi khi có ánh sáng chiếu vào.
- Toby? – Val gọi qua bức màn. – Tôi đã liên lạc được với con trai ông Slotkin qua điện thoại.
- Tôi đến đây. – Toby nói. Bà quay lại kéo tấm màn sang một bên. Bà không nhận định được có một dụng cụ dựng ngay phía sau bức màn. Bà chạm vào cái khay; một chậu để nôn bằng thép rơi và khua vang trên nền nhà.
Lúc Toby cúi người xuống để nhặt nó lên, bà nghe một tiếng động khác ở phía sau bà – một tiếng kêu lộp bộp, đều đặn, kỳ lạ. Bà nhìn về phía chiếc băng ca.
Chân phải của Harry Slotkin đang giật mạnh.
Hắn có bị lên cơn hay không?
- Ông Slotkin! – Toby nói. – Hãy nhìn tôi. Harry, nhìn vào tôi!
Gã đàn ông nhìn chằm chằm vào bà. Ông ta vẫn còn tỉnh, vẫn còn có thể làm theo những mệnh lệnh. Mặc dầu hai môi mấp máy, câm lặng phát ra những từ, không có âm thanh nào phát ra từ miệng ông ta.
Cơn co giật đột nhiên dừng lại, và chân ông ta lại nằm im.
- Harry?
- Tôi mệt quá! – Ông ta nói.
- Chuyện gì đã xảy ra, Harry? Sao ông lại cố cử động chân của ông?
Hắn ta nhắm mắt lại và thở dài. – Tắt đèn đi.
Toby cau mày nhìn ông ta. Hắn có phải bị lên cơn không? Hay hắn chỉ cố tìm cách để gỡ cái mắt cá chân đang bị cột lại? Hắn trông có vẻ bình tĩnh trở lại rồi, cả hai chân hắn bây giờ đều bất động.
Bà bước qua bức màn che và đi đến bàn của các nhân viên y tá.
- Cậu con ở trên đường dây thứ ba. – Val nói.
Toby nhắc điện thoại lên.
- Alô, ông Slotkin? Đây là bác sĩ Harper tại bệnh viện Springer. Cha anh vừa mới được mang tới phòng cấp cứu của chúng tôi. Ông hình như không có tổn thương, nhưng…
- Chuyện gì đã xảy ra với cha tôi vậy?
Toby dừng lại, ngạc nhiên vì sự trả lời gay gắt của Daniel Slotkin. Đó là sự bực dọc hay lo sợ bà đã nghe trong điện thoại? Bà bình tĩnh trả lời:
- Ông ta được tìm thấy trong một công viên, và được cảnh sát mang tới đây. Ông ta bị kích động và rối loạn. Tôi không tìm thấy vấn đề quan trọng nào về thần kinh. Cha ông có tiền sử về bệnh Alzheimer hay không? Hay bệnh tật nào khác?
- Không, không, ông ta không bao giờ bị bệnh.
- Và cũng không có vấn đề gì với chứng tâm thần phân liệt?
- Cha tôi còn thông minh sắc sảo hơn cả tôi.
- Lần cuối cùng ông gặp ông ta vào lúc nào?
- Tôi không nhớ. Cách đây vài tháng, tôi nghĩ.
Toby tiếp nhận thông tin ấy trong im lặng. Nếu Daniel Slotkin ở tại Boston, vậy hắn sống cách đây không đầy hai mươi dặm. Chắc chắn đó không phải là một khoảng cách có thể cắt nghĩa được sự liên lạc không thường xuyên của hai cha con.
Như thể cảm nhận được câu hỏi không nói ra của bà, Daniel Slotkin nói thêm. – Cha tôi có một cuộc sống rất bận rộn. Chơi gôn. Đánh bài poker hằng ngày tại câu lạc bộ địa phương. Không dễ gì để chúng tôi được gặp nhau.
- Tinh thần ông minh mẫn một vài tháng trước đây?
- Hãy cho là như thế. Lần cuối cùng tôi thấy cha tôi, ông đã giảng cho tôi một bài về chiến lược đầu tư. Mọi thứ từ việc mua bán chứng khoán đến giá đậu nành. Nó vượt qua những gì tôi biết.
- Ông có uống thuốc gì không?
- Không, theo chỗ tôi biết.
- Ông có biết tên bác sĩ riêng của ông ta không?
- Ông đến khám tại mặt bác sĩ chuyên khoa ở một dưỡng đường tư tại Brant Hill, nơi ông cư ngụ. Tôi nhớ tên ông bác sĩ là Wallenberg. Này, chính xác cha tôi bị rối loạn đến cỡ nào?
- Cảnh sát tìm thấy ông ta trên băng đá trong một công viên. Ông ta đã cởi hết quần áo của ông ta ra.
Im lặng một hồi lâu:
- Chúa ơi.
- Tôi không tìm thấy một sự tổn thương nào, Vì ông bảo cha ông không có tiền sử với chứng tâm thần phân liệt, có thể đó là một chứng cấp tính nào đó. Có thể là một cú đột quỵ nhỏ. Hay vấn đề về sự chuyển hóa.
- Sự chuyển hóa?
- Nồng độ đường trong máu bất thường, thí dụ. Hay mức sodium thấp. Cả hai đều có thể gây ra sự rối loạn.
Bà nghe thấy người đàn ông thở ra thật lâu, âm thanh của sự mệt mỏi. Và có thể cả sự thất vọng. Lúc ấy là năm giờ sáng. Bị đánh thức vào giờ đó, để đối diện với một khủng hoảng như thế, sẽ làm cho người ta kiệt lực.
– Ông có thể giúp ích được cho chúng tôi nếu ông đến đây. – Toby nói. – Ông ta có thể cảm thấy được an ủi khi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Người đàn ông im lặng.
- Ông Slotkin?
Anh ta thở dài. – Tôi nghĩ tôi sẽ phải làm thế.
- Nếu có ai khác trong gia đình có thể làm được việc đó?
- Không, không có ai khác. Dầu sao chăng nữa, ông cũng mong đợi được thấy tôi. Để biết chắc mọi việc đều đã được làm đúng.
Lúc Toby gác máy lại, những lời nói sau cùng của Daniel Slotkin đã làm cho bà phải chú ý như một lời đe dọa nhẹ nhàng: Để biết chắc mọi việc đều đã được làm đúng. Và tại sao bà không phải làm mọi việc đúng?
Bà nhấc điện thoại lên và để lại một lời nhắn với dịch vụ trả lời của dưỡng đường Brant Hill, báo cho họ biết bệnh nhân của họ, Harry Slotkin đang ở tại phòng cấp cứu, trong tình trạng rối loạn và mất phương hướng. Rồi bà nhắn máy gọi kỹ thuật viên X quang của bệnh viện Springer.
Một lúc sau đó, kỹ thuật viên gọi điện thoại từ nhà đến, giọng ông ta còn ngái ngủ. – Đây là Vince. Bà vừa nhắn máy gọi tôi?
- Đây là bác sĩ Harper tại phòng cấp cứu. Tôi cần anh đến và thực hiện quét hình cắt lát CT.
- Tên bệnh nhân là gì?
- Harry Slotkin. Bảy mươi hai tuổi, mới bắt đầu bị chứng rối loạn.
- Được. Tôi sẽ đến đấy trong vòng mười phút.
Toby gác máy và nhìn vào tập ghi chép của bà. Tôi đã quan sát được những gì? Bà tự hỏi. – Tôi còn phải tìm thêm cái gì khác? Bà nhớ lại mọi nguyên nhân khả dĩ của chứng rối loạn mới bắt đầu. Đột quỵ. Khối u. Xuất huyết trong sọ. Sự nhiễm trùng.
Bà nhìn lại vào các thông số sự sống. Maudeen đã ghi nhận được nhiệt độ trong miệng là 37.9 độ C. Chưa hẳn là một cơn sốt, nhưng cũng không hẳn bình thường. Harry cần được rút nước tủy xương sống, nhưng sau khi đã thực hiện xong việc quét hình CT, nếu có một khối trong sọ ông ta, một việc rút trích lấy tủy sống có thể dẫn đến một sự thay đổi thảm khốc về áp suất trong não.
Tiếng còi xe hụ làm bà ngẩng đầu lên.
- Chuyện gì đây? – Maudeen nói.
Toby đứng bật dậy và đến đợi sẵn tại cửa phòng cấp cứu khi chiếc xe cứu thương dừng lại với một tiếng hú to. Cửa sau xe bật mở tung.
- Chúng tôi có bệnh nhân đang cần cấp cứu! – Anh tài xế la lên.
Mọi người chạy ào đến đưa băng ca xuống. Toby liếc mắt nhìn thật nhanh vào người phụ nữ béo phì, gương mặt tái xanh của bà và quai hàm đong đưa. Một cái ống ET đã được dán sẵn vào vị trí.
- Huyết áp bà ta không còn thấy được nữa dọc đường đi – nghĩ rằng tốt hơn hết chúng tôi nên ghé vào đây hơn là đến thẳng Hahne.
- Chuyện ra sao vậy? – Toby cáu kỉnh hỏi.
- Tìm thấy trên sàn nhà. Đã có MI sáu tuần trước. Chồng bà ta bảo bà đang dùng thuốc Digoxin.
Họ đưa nhanh bệnh nhân qua cửa phòng cấp cứu, anh tài xế dùng tay bơm mạnh một cách vụng về lên ngực bà trong lúc chiếc băng ca được mang đi dọc theo hành lang và quẹo vào phòng chấn thương. Val bật đèn lên. Đèn trên đầu bật sáng, chói lòa.
- Được rồi, tất cả nắm chặt tay vào chưa? Bà này cũng mập đấy. Coi chừng dây truyền dịch! Một, hai, ba, lên! Maudeen la lớn.
Bốn đôi bàn tay di chuyển bệnh nhân nhẹ nhàng từ băng ca sang bàn khám. Không ai cần được nhắc phải làm gì. Mặc dầu bệnh nhân vẻ rối rắm nhưng có một trật tự trong sự hỗn loạn. Người tài xế tiếp tục công việc đặt tay bơm mạnh lên lồng ngực. Nhân viên cấp cứu kia bơm cái bao đẩy oxy vào phổi bà ta Maudeen và Val bu quanh chiếc bàn gỡ rối các sợi dây truyền dịch và nối dây điện tâm đồ vào màn hình máy đo tim.
- Chúng ta có nhịp rò. – Toby nói, nhìn vào màn hình. – Dừng tay ép lại trong một giây.
Anh tài xế ngừng bơm tay lên lồng ngực.
- Nhịp chỉ vừa đủ để bắt được. – Val nói.
- Lật cái sợi dây truyền dịch này lại. – Toby nói. – Chúng ta đã có huyết áp chưa?
Val ngước nhìn lên từ cổ tay. – Năm mươi trên zip. Dopamine truyền nhỏ giọt?
- Đi tìm thuốc đi. – Tiếp tục ép tay.
Anh tài xế bắt chéo hai tay trên xương ức và bắt đầu bơm trở lại. Maudeen chạy lại chiếc xe dụng cụ và lôi ra ống thuốc và ống tiêm.
Toby đặt ống nghe lên ngực và lắng nghe nơi vùng phổi phải, rồi sang vùng phổi trái. Bà nghe rõ tiếng thở ở cả hai phía. Điều đó cho bà biết chiếc ET đã được đặt đúng vào vị trí và hai lá phổi được chứa đầy không khí.
- Dừng tay ép lại! – Bà ta nói và lướt đưa chiếc ống nghe lên trên vùng tim.
Bà chỉ thoáng nghe thấy nó đập.
Ngước nhìn lên màn hình, bà thấy một nhịp rò thật nhanh đang vạch ngang qua màn hình. Hệ thống máy đo tim điện tử lảo đảo. Tại sao người đàn bà này không có mạch? Hoặc là bệnh nhân bị sốc vì mất máu. Hay…
Toby tập trung nhìn vào cổ, và câu trả lời ngay tức khắc đến với bà. Sự béo phì của người phụ nữ đã che đi cái việc tĩnh mạch của bà ta bị phềnh lên.
- Anh bảo bà ta có bị MI sáu tuần trước? – Toby hỏi.
- Vâng! – Anh tài xế càu nhàu trong lúc anh ta tiếp tục đưa tay ép lên ngực. – Đó là những gì chồng bà ta bảo.
- Có dùng thuốc gì khác ngoài Digoxin?
- Có một ống thuốc aspirin lớn trên bàn ngủ. Tôi nghĩ bà ta bị chứng viêm khớp.
Đúng rồi. Toby nghĩ. – Maudeen lấy cho tôi một ống chích năm mươi cc và một cây kim tiêm mạch.
- Hiểu.
- Và quăng cho tôi một vài cái găng tay và cái khăn tay Betadine!
Một cái gói bay thẳng về phía bà. Toby dang tay đón lấy nó và xé mở nó ra.
- Ngưng tay ép lại. – Bà ta ra lệnh.
Anh tài xế bước lui ra sau.
Toby lấy khăn Betadine lau sạch vùng da và với tay lấy cái ống chích 50 cc. Bà ta nhìn lần cuối vào màn hình. Nhịp rò vẫn còn diễn ra ở nhịp nhanh. Bà thở vào một hơi thật sâu. – Được rồi. Để xem cái này có giúp gì được không… Sử dụng chỗ xương ức nhô ra như cái mốc giới hạn, bà đâm thủng qua da và hướng mũi kim thẳng vào tim. Bà có thể cảm thấy nhịp tim bà đập thật mạnh khi bà từ từ đưa mũi kim vào. Cùng lúc đó bà rút ống píttông bơm chích ra, kéo nó ra thật nhẹ.
Một dòng máu bắn vào trong ống tiêm.
Bà dừng lại ngay chỗ bà đang giữ cây kim. Hai tay bà hoàn toàn vững vàng. Lạy Chúa, hãy cho cây kim ở vào đúng vị trí. Bà kéo ngược ống píttông ra, từ từ hút máu vào ống tiêm. Hai mươi cc, ba mươi, ba mươi lăm…
- Huyết áp? – Bà kêu lên và nghe có tiếng luồng hơi thổi phồng cái bao tay đo huyết áp lên.
- Vâng! Tôi đo được rồi! – Val nói. – Tám mươi trên năm mươi!
- Tôi nghĩ chúng ta biết chúng ta hiện giờ đang có được cái gì. – Toby nói. – Chúng ta cần một phẫu thuật viên. Maudeen, gọi bác sĩ Carey ngay. Bảo ông ta chúng ta có bệnh nhân bị bệnh màng ngoài tim.
- Từ bệnh MI? – Anh tài xế lái xe cứu thương hỏi.
- Thêm vào đó bà ta đã sử dụng aspirin liều cao, do đó bà thiên về việc bị chảy máu. Bà có lẽ đã bị thủng một lỗ ở vùng cơ tim. – Bị máu chứa trong một cái túi khép kín của màng ngoài tim vây quanh nên tim không thể nào nở lớn ra được. Không thể bơm máu đi.
Cái ống chích đầy máu, Toby rút cây kim ra.
- Huyết áp lên đến chín mươi lăm. – Val nói.
Maudeen nhấc máy điện thoại treo trên tường.
- Bác sĩ Carey đang đến. Có toán của ông ta nữa. Ông ta bảo hãy giữ cho bà ta được ổn định.
- Nói dễ hơn làm. – Toby làu nhàu, ngón tay bà dò tìm mạch. Bà có thể cảm nhận được nó rồi, nhưng nó vẫn còn nhỏ lắm. – Bà ta có lẽ đang tích tụ máu lại. Tôi cần một ống tiêm khác và kim. Chúng ta có thể lấy máu mẫu được chưa? Và hãy lấy một STAT CBC và lyte khi đến đó.
Maudeen lấy ra một nắm ống đựng máu. – Tám cái?
- Ít nhất. Đủ hết nếu có thể được. Và gửi xuống một vài mẫu plasma đông lạnh mới.
- Huyết áp xuống còn tám mươi lăm. – Val nói.
- Suỵt. Chúng ta cần phải làm lại công việc đó lần nữa.
Toby với tay lấy một cái gói có một ống tiêm mới và vất cái bao sang một bên. Trên sàn đã đầy những mảnh giấy và bao plastic chồng cao thêm sau mỗi lần cấp cứu. Tôi phải lặp lại việc này bao nhiêu lần nữa đây? Bà ta tự hỏi khi bà định vị cây kim. Đặt đầu kim phía trên kia, Carey. Tôi không thể một mình cứu được người phụ nữ này…
Toby cũng không biết chắc Bác sĩ Carey có thể cứu được người bệnh hay không. Nếu người phụ nữ này bị thủng một lỗ ở thành tâm thất, bà sẽ phải cần đến hơn một phẫu thuật viên lồng ngực – bà cần cả một toán phẫu thuật tim mạch lần lượt hành động. Bệnh viện Springer chỉ là một bệnh viện nhỏ vùng ngoại ô, hoàn toàn có thể xử lý được những tình huống như thủ thuật mổ lấy thai nhi hay cắt bỏ túi mật, nhưng nó không được trang bị để đối phó với những ca phẫu thuật nghiêm trọng. Xe cứu thương chở những nạn nhân bị chấn thương nặng thường chạy qua luôn bệnh viện Springer và thẳng tới một trong những trung tâm y khoa lớn như Brigham hay Mass General.
Buổi sáng hôm nay, mặc dầu thế, chiếc xe cứu thương vô tình mang đến một ca cấp cứu phẫu thuật thẳng tới cửa phòng cấp cứu của bác sĩ Toby. Và bà ta – hay nhân viên – không được huấn luyện để cứu người phụ nữ này.
Chiếc ống tiêm thứ hai đã chứa đầy máu. Một khối năm mươi cc khác – và nó cũng không làm đóng cục lại được.
- Huyết áp lại xuống trở lại. – Val nói. – Tám mươi.
- Bác sĩ, bà ta ở mốc chữ V! – Một nhân viên cấp cứu nói xen vào.
Toby nhìn vào màn hình. Nhịp mạch trở nên tệ hại hơn với những sóng nhọn đầu của chứng mạch nhanh tâm thất. Quả tim hiện dùng hai trong số bốn ngăn tim, đập thật nhanh để có thể hoạt động có hiệu quả.
- Đệm lót máy khử rung tim! – Toby kêu lên. – Chúng ta sẽ để máy chạy ở mức ba trăm joule.
Maudeen bấm nút nạp điện trên máy khử rung tim. Cây kim chỉ tới con số ba trăm wattgiây.
Toby đặt hai miếng đệm lót lên ngực bệnh nhân. Được phủ bằng một lớp đặc quánh, hai tấm đệm bảo đảm sự tiếp xúc điện tốt với da. Bà định vị các tấm đệm lót.
- Trở lại! – Bà nói, và vặn cái nút xả điện.
Bệnh nhân vỗ mạnh người, tất cả các cơ bắp của bà giật lên đồng loạt khi dòng điện chạy ngang qua người bà.
Toby nhìn lại vào màn hình.
- Được rồi, chúng ta đã trở lại với hình rò.
- Nhịp tim, không nhận thấy được nhịp tim nữa. – Val nói.
- Tiếp tục CPR! – Toby nói. – Đưa cho tôi một ống tiêm khác.
Ngay cả lúc mở cái bao và vặn kim lên đầu ống tiêm, Toby biết họ đã thua cuộc chiến. Bà có thể rút ra được hàng lít máu, nhưng lượng máu nhiều hơn thế sẽ được tích tụ lại, ép trái tim lại. Cố giữ cho bà ta còn sống cho đến khi bác sĩ phẫu thuật đến đây. Toby nghĩ, và những từ trở thành câu thần chú của bà. Hãy giữ cho bà ta còn sống. Hãy giữ cho bà ta còn sống…
- Dấu mốc chữ V xuất hiện lại rồi! – Val nói.
- Nạp điện đến mức ba trăm. Lấy một viên lidocaine ở…
Chuông điện thoại reo vang. Maudeen trả lời điện thoại. Một lát sau bà gọi to lên:
- Morty đang có rắc rối đối với việc kiểm tra mẫu máu tới! Bệnh nhân là âm B!
- Còn gì tệ hơn nữa không? – Toby đặt mấy tấm đệm lót lên ngực bệnh nhân. – Mọi người quay trở lại!
Một lần nữa người phụ nữ lại giật nảy người lên. Lần nữa nhịp tim lại trở về với nhịp rò nhanh.
- Bắt mạch đi. – Val nói.
- Đẩy viên lidocaine vào. Chất plasma đông mới đâu?
- Morty đang làm việc với nó. – Maudeen nói.
Toby nhìn vào đồng hồ. Họ đã cấp cứu bệnh nhân gần hai mươi phút. Hình như nó dài ra thành hằng giờ. Chung quanh là cả một mớ hỗn loạn, với chuông điện thoại reo và mọi người đều đồng thời nói, bà cảm thấy một thoáng mất phương hướng. Bên trong chiếc găng tay, hai tay bà đang tháo mồ hôi, và mặt cao su dính sát vào tay bà. Cơn khủng hoảng đã vượt qua tầm kiểm soát của bà…
Kiểm soát là từ bà sống cùng. Bà đấu tranh để giữ cho cuộc sống của bà được ngăn nắp, phòng cấp cứu của bà được ngăn nắp. Bây giờ cuộc cấp cứu này đã rơi ra thành từng mảnh dưới sự chỉ huy của bà, và bà chẳng làm được gì để cứu được nó. Bà không được huấn luyện để mở một lồng ngực, để khâu lại một tâm thất bị vỡ.
Bà nhìn vào gương mặt người phụ nữ. Nó lốm đốm, quai hàm mềm nhũn của bà đã tái thật nhiều. Ngay cả khi bà nhìn, bà cũng biết các tế bào nao đáng thiếu dưỡng khí. Đang chết.
Anh tài xế lái xe cứu thương, mệt đừ vì việc phải ép liên tục lên lồng ngực, thay chỗ với nhân viên kỹ thuật cấp cứu đồng hành. Một đôi bàn tay mới bắt đầu bơm.
Trên màn hình, đường biểu diễn nhịp tim trở nên tệ hơn với những nhọn đầu hỗn loạn. Tâm thất kết thành khối nhỏ. Nhịp chí tử.
Toán cấp cứu đáp trả bằng những chiến thuật thông thường. Những viên thuốc chống lại chứng loạn nhịp tim. Lidocaine. Bretylium. Nhiều cái giãy người, càng lúc càng mạnh hơn, phát xuất ra từ những tấm đệm lót. Trong tuyệt vọng, Toby rút ra thêm năm mươi phân khối máu nữa.
Tim vạch đường phẳng có khúc khuỷu.
Toby nhìn các gương mặt chung quanh. Tất cả họ đều biết là đã xong.
- Được rồi. – Toby thở ra thật dài, và giọng nói: bà ta nghe bình thản lạnh lùng. – Dừng lại đi. Mấy giờ rồi?
- Sáu giờ mười một phút. – Maudeen nói.
Chúng ta đã giữ bà ta lại trong bốn mươi lăm phút, Toby nghĩ. Đó là những việc tốt nhất chúng ta có thể làm. Việc tốt nhất không ai có thể làm được.
Nhân viên kỹ thuật cấp cứu bước lùi lại. Mọi người khác cũng đều làm như thế. Đó gần như là một phản xạ, sự tháo lui theo quy luật tự nhiên, sau vài giây im lặng kính cẩn.
Cửa bật mở tung và Bác sĩ Carey, phẫu thuật viên lồng ngực làm động tác bước vào gây xúc động như thường lệ.
- Bệnh nhân đâu? – Ông ta gằn giọng.
- Bà ta vừa tắt thở. – Toby nói.
- Cái gì? Bà có giữ cho bà ta được ổn định hay không?
- Chúng tôi đã cố sức. Chúng tôi không giữ bà ta lại được.
- Tốt. Vậy bà đã thực hiện cấp cứu bà ta trong bao nhiêu lâu?
- Hãy tin tôi. – Toby nói. – Cũng đủ lâu. – Bà đi ngang qua ông và bước ra khỏi phòng.
Tại bàn y tá, bà ngồi xuống để tập trung suy nghĩ một lúc trước khi bà điền vào bản báo cáo của phòng cấp cứu. Bà có thể nghe thấy tiếng của bác sĩ Carey trong phòng chấn thương, giọng ông ta dâng cao thành lời than phiền. Người ta lôi ông ta ra khỏi giường vào lúc năm giờ ba mươi sáng và để làm chuyện gì? Một bệnh nhân không thể giữ ổn định được? Họ có thể suy nghĩ trước khi họ phá hoại giấc ngủ đêm của ông? Họ có biết rằng ông đã bận việc cả ngày tại phòng mổ?
Tại sao bác sĩ phẫu thuật phải giống như con lừa lúng túng? Toby tự hỏi, và bà đưa hai tay ôm đầu. Chúa ơi, đêm chẳng lẽ không bao giờ hết? Bà có thêm một giờ để…
Qua sự mệt mỏi đang phủ vây trong đầu bà, bà nghe có tiếng mở cửa phòng cấp cứu.
- Xin lỗi! – Ai đó nói. – Tôi đến đây để gặp cha tôi.
Toby nhìn lên người đàn ông đang đứng ngang bà. Gương mặt gầy, không một nụ cười, hắn nhìn bà với cái nhếch mép gần như cay đắng.
Toby đứng dậy.
- Ông là ông Slotkin?
- Vâng.
- Tôi là bác sĩ Toby Harper. – Bà đưa tay ra.
Hắn tự động bắt tay bà, không mấy nhiệt tình. Ngay cả khi tiếp xúc với làn da hắn, bà cũng cảm thấy lạnh. Mặc dù hắn ít nhất cũng phải trẻ hơn cha hắn ba mươi tuổi, sự giống nhau giữa hai cha con được nhận thấy một cách rõ ràng. Gương mặt của Daniel Slotkin cũng có những nét sắc sảo như thế, cũng cùng một đường lông mày hẹp. Nhưng đôi mắt của người đàn ông thì khác. Chúng nhỏ, sậm và không vui.
- Chúng tôi cũng còn đang theo dõi tình trạng của cha anh. – Bà ta nói. – Tôi vẫn chưa thấy những kết quả xét nghiệm của ông ta.
Hắn nhìn quanh phòng cấp cứu và nói giọng mất kiên nhẫn:
- Tôi phải quay trở lại thành phố vào lúc tám giờ. Tôi có thể gặp cha tôi bây giờ được không?
- Lẽ dĩ nhiên. – Bà rời bàn giấy và dẫn hắn đến phòng Harry Slotkin. Đẩy cửa mở ra, bà thấy căn phòng trống không. – Họ chắc đã đưa ông ta đi chụp X quang. Tôi gọi điện thoại xem họ đã làm xong chưa.
Slotkin theo bà trở về bàn giấy và đứng nhìn bà nhấc điện thoại lên. Cái nhìn của hắn làm bà thấy khó chịu. Bà quay mặt tránh hắn và bấm số.
- Phòng X quang. – Vince đáp.
- Bác sĩ Harper đây. Việc quét hình diễn ra như thế nào rồi?
- Chưa làm xong. Tôi vẫn còn đang sắp xếp đồ đạc tại đây.
- Con của bệnh nhân muốn gặp ông ta. Tôi sẽ gửi anh ta tới đó.
- Bệnh nhân không có ở đây.
- Cái gì?
- Tôi chưa mang ông ta đi. Ông ta vẫn còn đang ở tại phòng cấp cứu.
- Nhưng tôi vừa mới kiểm tra phòng. Ông ta không có… – Toby dừng lại. Daniel Slotkin đang lắng nghe, và hắn đã nghe được sự mất tinh thần trong giọng nói của bà.
- Có chuyện gì à? – Vince hỏi.
- Không. Không có chuyện gì. – Toby gác máy.
Bà nhìn Slotkin.
- Xin lỗi. – Bà ta nói, và đi thẳng ra hành lang để đến phòng khám số ba. Bà mở cửa ra. Không có Harry Slotkin ở đó. Nhưng chiếc băng ca vẫn còn đó và tấm đắp người ta dùng để che ông ta lại nằm một đống trên sàn.
Ai đó đã đặt ông ta vào một băng ca khác, di chuyển ông ta sang phòng khác.
Toby băng ngang qua phòng khám và đẩy tấm màn sang một bên.
Không có Harry Slotkin.
Bà có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch khi bà đi xuống hành lang để đến phòng khám số hai. Nơi này không có ánh đèn. Không ai có thể mang một bệnh nhân để vào một căn phòng tối. Tuy vậy, bà vẫn bật công tắc đèn trên tường lên.
Lại thêm một giường bệnh trống không.
- Người của bà có biết bà để cha tôi nơi nào không? – Daniel Slotkin gằn giọng, trong lúc theo bà trở lại hành lang.
Quên một cách sâu sắc câu hỏi của hắn, bà đi vào phòng chấn thương và vạch mở bức màn che đóng kín phía sau bà. – Ông Slotkin đâu? Toby thì thầm hỏi cô y tá.
- Lão già ấy à? – Maudeen hỏi. – Vince có mang ông ta đi chụp X quang chưa?
- Anh ta nói anh ta chưa hề đả động đến ông ta. Nhưng tôi không tìm thấy ông ta. Và con ông ta ở ngay ngoài kia.
- Bà có vào phòng khám số ba chưa?
- Tôi đã vào hết các phòng!
Maudeen và Val đưa mắt nhìn nhau.
- Tốt hơn hết chúng ta nên kiểm tra trên hành lang. – Maudeen nói, bà và Val vội vã bước ra ngoài hành lang.
Toby bị để lại phía sau để nói chuyện với người đàn ông.
- Cha tôi đâu? – Slotkin hỏi.
- Chúng tôi đang cố gắng đi tìm ông ta.
- Tôi nghĩ cha tôi có lẽ hiện giờ đang ở tại phòng cấp cứu.
- Có một vài chuyện rắc rối.
- Ông ta có ở đây hay là không?
- Ông Slotkin tại sao ông không vào ngồi tại phòng đợi? Tôi sẽ mang đến cho ông một tách cà phê.
- Tôi không muốn uống cà phê. Cha tôi có vài vấn đề về bệnh tật. Và bây giờ bà không tìm ra được ông?
- Các nhân viên y tá đang kiểm tra phòng X quang.
- Tôi nghĩ bà vừa gọi cho phòng X quang!
- Làm ơn, nếu ông chịu ngồi đợi tại phòng chờ, chúng tôi sẽ tìm ra một cách chính xác chuyện gì… – Toby ngưng cãi vã khi bà nhìn thấy hai nhân viên y tá đang chạy vội về phía bà.
- Chúng tôi gọi Morty. – Val nói. – Anh ta và Arto đang kiểm tra bãi đậu xe.
- Quý vị không tìm thấy ông ta?
- Ông ta không thể đi xa được.
Toby cảm thấy máu không còn chảy đến hai má mình. Bà ta ngại nhìn Daniel Slotkin. Sợ bắt gặp ánh mắt nhìn của anh ta. Nhưng bà không thể làm cho anh ngừng nổi giận.
- Chuyện gì đã xảy ra ở chung quanh đây? – Anh ta hỏi.
Hai cô y tá chẳng nói năng gì. Cả hai đều nhìn Toby. Cả hai đều biết tại phòng cấp cứu, bác sĩ là thuyền trưởng của con tàu. Người phải gánh lấy những trách nhiệm sau cùng. Lời khiển trách sau cùng.
- Cha tôi ở đâu?
Từ từ, Toby quay lại về phía Daniel Slotkin. Câu trả lời của bà chỉ là một tiếng thì thầm.
- Tôi không biết.
Trời tối, và hai chân ông ta bị thương, ông ta biết mình phải về nhà. Rắc rối là, ông không còn nhớ là phải về nhà bằng cách nào. Harry Slotkin cũng không còn nhớ nổi bằng cách nào mình đã vấp chân ngã tại con đường vắng vẻ này. Ông nghĩ đến việc dừng lại trước một trong những căn nhà dọc đường để xin giúp đỡ, nhưng mọi cánh cửa sổ nơi ông đi ngang qua đều tối đen. Ông có phải gõ một trong những cánh cửa ấy và xin xỏ sự giúp đỡ, sẽ có những câu hỏi và ánh đèn sáng, có thể gần như ông sẽ bị làm nhục. Harry là một người kiêu căng. Ông không phải là người để yêu cầu sự giúp đỡ của bất cứ ai. Cũng như ông không hăng hái giúp đỡ ai – ngay cả đối với con trai ông. Ông luôn luôn tin rằng lòng từ thiện, về lâu dài, sẽ lụn bại, và ông không muốn nâng một người bị lụn bại lên. Sức mạnh là sự độc lập. Sự độc lập là sức mạnh.
Tuy vậy, ông sẽ phải tìm ra đường để về nhà.
Phải chi thiên thần xuất hiện trở lại.
Cô ta đã đến với ông ở cái chốn kinh hoàng ấy, nơi ông đã bị đặt nằm trên một chiếc bàn lạnh giá và ánh sáng sáng, đến nỗi làm cho ông không trông thấy gì, cái chốn nơi các người xa lạ đã thọc những mũi kim vào người ông và thọc mạnh vào người ông những ngón tay tìm kiếm. Rồi cô thiên thần đã xuất hiện. Cô ta chẳng làm điều gì hại ông. Thay vào đó, cô mỉm cười với ông trong lúc cô mở trói tay và chân cho ông, cô đã thì thầm:
- Đi đi, Harry! Trước khi họ quay trở lại đây với ông.
Bây giờ ông đã được tự do. Ông đã trốn thoát, tốt cho ông.
Ông tiếp tục đi trên con đường với những ngôi nhà tối đen và im lặng, tìm kiếm một vài cái mốc chỉ dẫn quen thuộc. Bất cứ cái gì cho ông biết hiện giờ ông đang ở đâu.
Tôi chắc hẳn đã đi lạc rồi, ông ta nghĩ, ra ngoài để đi bộ một chút và lạc lối về.
Chợt ông cảm thấy đau ở chân. Ông nhìn xuống và dừng lại sửng sốt.
Dưới ánh đèn đường, ông nhìn thấy mình chẳng mang giày hay vớ cũng vậy. Ông nhìn chăm chú vào hai bàn chân trần của ông, vào dương vật của ông, teo nhỏ lại và treo lủng lẳng và xấu xí một cách đáng thương.
Tôi không có mặc quần áo gì hết.
Kinh hoàng ông nhìn quanh xem có ai nhìn mình không. Đường sá vắng tanh.
Đưa hai tay bịt lại bộ phận sinh dục của mình, ông chạy ra khỏi ánh đèn đường, tìm chỗ nấp trong bóng tối. Ông đã làm mất hết quần áo lúc nào? Ông chẳng còn nhớ. Ông ngồi xổm xuống trong cái lạnh, đi nhanh về phía bãi cỏ của một sân vườn trước nhà và cố sức suy nghĩ, nhưng sự kinh hoàng đã phủ lấp hết mọi ký ức của ông về những gì đã xảy ra trước đó trong đêm nay. Ông bắt đầu khóc thút thít, phát ra những tiếng càu nhàu nho nhỏ và tiếng nức nở khi ông nhảy tới nhảy lui trên hai bàn chân của mình.
Tôi muốn về nhà. Làm ơn, ồ làm ơn, nếu tôi có thể thức dậy trên giường của tôi…
Bây giờ, ông ghì chặt vào hai chân trước của mình, quá sức tuyệt vọng đến nỗi ông không nhận ra ánh đèn xe đang đi tới ở góc đường đằng xa. Chỉ khi chiếc xe thắng dừng lại sát bên cạnh, ông Harry mới nhận ra ông đã bị vớ. Ông siết hai tay chặt hơn, cong người lại trong một sự tự ôm mình, thật mắc cỡ.
Một giọng nói phát ra nhẹ nhàng từ trong bóng tối:
- Harry?
Ông chẳng ngẩng đầu lên. Ông sợ sẽ để lộ người ông ra, sợ để lộ tình trạng khỏa thân đáng xấu hổ của mình. Ông cố co người càng lúc càng chặt hơn để trở nên giống như một trái banh.
- Harry, tôi đến để mang ông về nhà.
Từ từ ông ngẩng đầu lên. Ông không thể nhận ra gương mặt của người tài xế, nhưng giọng nói là giọng nói của một người quen. Harry cho rằng đó là của một người ông biết.
- Bước vào xe đi, Harry.
Ông lắc lư tới lui trên hai gót chân và cảm thấy cỏ ẩm ướt đang lướt qua lại dưới hai mông ông. Giọng ông vang to lên thành một tiếng khóc:
- Nhưng tôi không có quần áo!
- Ông có quần áo ở nhà. Một tủ đầy quần áo. Nhớ không? Có một âm thanh nhỏ do kim loại va chạm vào nhau.
Harry nhìn lên và thấy cánh cửa xe mở ra. Bóng tối lấp đầy ở phía bên kia. Bóng một người đàn ông đứng bên cạnh chiếc xe. Người đàn ông chìa tay ra trong một cử chỉ đón mời.
- Đến đây nào Harry. – Hắn ta thì thầm. – Chúng ta quay về nhà.