Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Bên ngoài trời nóng bức, gã tài xế cho máy lạnh trong xe hết tốc độ. Và ngồi ở hàng ghế phía sau, Molly Picker cảm thấy ớn lạnh. Từ lỗ thông hơi gần đầu gối, gió lạnh thổi ra như cắt ngang qua chiếc váy ngắn. Cô chồm người ra phía trước và đập nhẹ vào khung kính ngăn cách bằng Plexiglas.

- Xin lỗi? – Cô ta nói. – Này, ông? Ông có thể cho máy lạnh chạy thấp hơn một chút được không? Ông? – Cô lại vỗ nhẹ lần nữa.

Gã tài xế hình như không nghe thấy lời cô ta. Hay có thể hắn đã quên cô ta. Tất cả những gì cô có thể nhìn thấy là mái tóc vàng phía sau đầu hắn.

Rùng mình, cô dùng hai cánh tay trần của mình vòng ngang ngực và nhích ra xa khỏi luồng gió. Nhìn ra ngoài khung cửa xe, cô thấy đường phố Boston chạy ngược lại. Cô không nhận ra được vùng ngoại ô của thành phố này, nhưng cô biết mình đang đi về phía Nam. Bảng tên đường sau cùng đã cho biết như thế, đường Washington, Nam. Bây giờ cô thấy những tòa nhà hình hộp ở phía ngoài, với những khung cửa sổ trần trụi, với từng đám người ngồi trên bậc thềm cửa, mặt mày nhễ nhại mồ hôi. Chưa hẳn là tháng Sáu mà nhiệt độ đã lên tới 80 độ. Molly có thể biết được nhiệt độ ban ngày lúc này bằng cách nhìn vào những người đi trên đường phố.

Vai họ thấp xuống, uể oải, lê chân bước chậm chạp trên lề đường. Molly thích nhìn người ta. Phần nhiều cô nhìn phụ nữ vì cô thấy nơi họ có điều thích thú hơn. Cô quan sát áo quần họ mặc và tự hỏi tại sao có người lại mặc đồ đen vào giữa mùa hè nóng nực như thế này, tại sao những bà béo phì lại mặc những chiếc quần căng cứng có màu sáng, tại sao không ai đội nón trong những ngày này. Cô quan sát những cô gái đẹp đi như thế nào, hông họ lúc nào cũng nhẹ nhàng lắc lư, chân họ đặt một cách rất thăng bằng trên những chiếc giày cao gót. Cô tự hỏi các cô gái đẹp biết được những điều bí mật gì mà cô không biết. Bài học nào các bà mẹ của họ đã truyền cho họ, bài học có thể Molly thiếu sót không được học. Cô nhìn thật lâu và thật chăm chú vào mặt họ, hy vọng may mắn được nhìn thấy bên trong họ cái gì đã làm một thiếu nữ trở nên xinh đẹp. Cái phép kỳ diệu nào họ có được trong khi cô, Molly Picker, không có.

Chiếc xe dừng lại vì đèn đỏ. Một cô mang giày gót bằng đứng ở góc đường, một phần hông nhô ra ngoài. Giống như Molly, nhưng già hơn – có thể ở độ tuổi mười tám, mái tóc đen óng ả chảy dài trên hai bờ vai rám nắng. Tóc đen trông có thể dễ thương, Molly bâng khuâng nghĩ. Nó là một lời phát biểu. Nó không có màu sắc nửa vời như mái tóc ẻo lả của Molly, màu tóc chẳng vàng cũng chẳng phải nâu, và không nói lên được điều gì. Cửa xe là một khung kính sậm màu, và cô gái có mái tóc đen không biết được là Molly đang nhìn mình. Nhưng hình như cô cảm thấy có ai đang nhìn, và cô từ từ quay người lại trên đôi giày gót bằng của cô để nhìn thẳng vào xe.

Nói cho cùng cô ta cũng chẳng đẹp gì mấy.

Molly ngả người lại ra sau, cảm thấy thất vọng.

Chiếc xe quẹo sang trái và tiếp tục chạy về hướng Đông Nam. Bây giờ họ đã ở xa vùng ngoại ô nơi Molly ở, chạy thẳng vào vùng đất xa lạ và đầy đe dọa. Trời nóng đã khiến người ta ra khỏi nhà và họ ngồi hóng mát nơi lối cửa ra vào, phe phẩy quạt. Họ nhìn theo chiếc xe khi nó chạy ngang qua họ. Họ biết nó không phải xe thuộc vùng lân cận nơi họ ở. Đúng như Molly nghĩ, cô không phải người thuộc vùng này. Romy đang gửi cô đi đâu?

Hắn đã không cho cô biết địa chỉ. Thông thường số nhà và tên đường được viết nguệch ngoạc lên giấy và nhét vào tay cô, và cô có nhiệm vụ tự gọi xe tắc xi để đi đến đó. Thế nhưng lần này có xe đợi cô sẵn bên đường. Một chiếc xe xinh xắn, không có những vết bẩn mách lẻo trên băng ghế sau, không có những mảnh giấy vệ sinh vo tròn hôi thúi nhét vào trong gạt tàn thuốc. Xe rất sạch sẽ. Cô chưa bao giờ được đi những chiếc xe sạch như thế này.

Gã tài xế cho xe quẹo sang trái, vào một con đường nhỏ hẹp. Không có người ngồi trên lề đường ở đây. Nhưng cô biết họ đang nhìn cô. Cô có thể cảm thấy được điều đó. Cô cho tay vào ví, lấy ra một điếu thuốc, và mồi nó. Cô chỉ mới hít được hai hơi thì một giọng nói kỳ quái vang lên:

- Làm ơn tắt thuốc đi!

Molly nhìn chung quanh, ngạc nhiên hỏi:

- Cái gì?

- Tôi nói, tắt thuốc đi. Không được hút thuốc trong xe.

Đỏ mặt lên vì việc làm sái quấy của mình. Cô mau mắn dụi diếu thuốc vào bên trong cái gạt tàn. Rồi cô nhận ra cái loa nhỏ đặt ở khung ngăn cách xe.

- Chào? Anh có nghe tôi nói không? – Cô ta nói.

Không có câu trả lời.

- Nếu có thể được, anh vui lòng hạ thấp máy điều hòa xuống? Tôi lạnh cóng ở phía sau này rồi. Này? Anh tài xế?

Gió lạnh từ chiếc máy điều hòa ngưng thổi ra.

- Cám ơn. – Cô ta nói. Và hụt hơi nói tiếp:

- Đồ con lừa.

Cô tìm thấy cái nút điều khiển bằng điện khung cửa kính bên hông xe và cho kính quay sát xuống. Hương vị của mùa hè trong thành phố nhẹ đưa vào, nóng và nồng nàn. Cô chẳng quan tâm đến cái sức nóng. Nó giống như ở nhà. Giống như những mùa hè khốn khổ và nhễ nhại mồ hôi của thời thơ ấu của cô tại vùng Beaufort. Mẹ kiếp, cô ta thèm một điếu thuốc. Nhưng cô không thích trò chuyện với cái hộp kim loại nhỏ bé.

Chiếc xe từ từ dừng lại. Có tiếng nói phát ra từ chiếc loa:

- Đã đến nơi rồi. Cô có thể xuống xe.

- Cái gì, ở đây?

- Tòa nhà ở ngay phía bên tay phải cô.

Molly nhìn tòa nhà xám xịt cao bốn tầng lầu phía bên ngoài. Mảnh gương vỡ nằm rải rác trên lề đường.

- Anh ắt hẳn muốn chơi khăm. – Cô ta nói.

- Cửa trước đã được mở. Đi qua hai cầu thang để đến tầng thứ ba. Cửa cuối cùng ở phía bên tay phải cô. Không cần gõ cửa, chỉ đi thẳng vào.

- Romy chẳng đề cập gì đến chuyện đó.

- Romy bảo rằng cô sẽ có thái độ hợp tác.

- Vâng, đúng.

- Đó chỉ là một phần của sự quái dị, Molly.

- Chuyện quái dị gì?

- Của khách hàng. Cô biết nó là sao rồi.

Molly thở dài và nhìn vào tòa nhà một lần nữa. Khách hàng và những chuyện quái dị của họ. Vậy giấc mơ hoan lạc của gã này là gì? Làm việc đó giữa một bầy chuột và gián? Hơi nguy hiểm, hơi dơ dáy một chút để đạt khoái lạc? Tại sao những hành vi quái dị của khách hàng không bao giờ giống sự quái dị của cô? Một căn phòng sạch sẽ trong khách sạn, một Jacuzzi, Richard Gere và Một Phụ Nữ xinh đẹp cùng nhau nhấm nháp rượu sâm banh.

- Ông ta đang đợi.

- Vâng. Tôi sẽ tới, tôi sẽ tới. – Molly đẩy cửa xe ra và bước chân xuống lề đường. – Anh sẽ đợi tôi ở đây phải không?

- Tôi sẽ ở ngay tại đây.

Cô đứng trước mặt tòa nhà và thở vào một hơi thật sâu. Rồi cô trèo lên các bậc thang và đẩy cửa bước vào.

Trong nhà trông cũng tệ hại như phía bên ngoài tòa nhà. Chữ viết và hình vẽ đầy trên tường, hành lang bừa bãi giấy báo và một cái hộp gỉ sét cong vòng. Ai đó đã thoải mái quăng đầy rác rưởi vào đó.

Cô ta bước lên cầu thang. Tòa nhà im lặng một cách kỳ quái, và tiếng giày cô khua vang trên cầu thang. Khi cô đến tầng thứ hai, hai lòng bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi.

Cô cảm thấy có cái gì đó không đúng. Một thứ gì đó sai lầm.

Cô nghỉ ở đầu cầu thang và nhìn lên tầng lầu thứ ba. Romy, anh đã đưa tôi tới chốn địa ngục nào vậy? Vị khách này là ai, dầu sao chăng nữa…

Cô chùi hai lòng bàn tay ướt đẫm vào áo. Rồi hít vào thêm một hơi thở nữa và đi tiếp lên cầu thang. Trong hành lang của tầng thứ ba, cô dừng lại trước cửa phòng cuối dãy, ở phía bên tay phải. Cô nghe tiếng vo ve trong căn phòng – tiếng máy điều hòa không khí? Cô mở cửa ra.

Gió mát tràn ra ngoài. Cô bước vào và ngạc nhiên thấy mình ở trong một căn phòng tường sơn vôi trắng mới tinh khôi. Ở giữa phòng có cái gì đó giống như bàn bác sĩ khám bệnh, phủ nhựa vinyl màu hạt dẻ. Phía trên là một giàn đèn to lớn. Không có vật dụng nào khác trong phòng. Ngay cả đến cái ghế ngồi cũng không.

- Chào Molly.

Cô nhìn quanh, tìm người đàn ông vừa nói câu đó. Không có ai khác trong phòng.

- Anh ở đâu? – Cô ta hỏi.

- Không có chuyện gì để phải lo sợ cả. Tôi chỉ hơi mắc cỡ một chút. Đầu tiên tôi muốn nhìn cô cái đã.

Molly nhìn vào tấm gương, dựng ở phía vách tường đằng kia. – Anh ở phía sau đó à, phải vậy không? Đó có phải là loại gương chỉ có thể nhìn thấy từ một phía?

- Rất giỏi.

- Vậy anh muốn em làm việc gì?

- Nói chuyện với anh.

- Có thế thôi sao?

- Đương nhiên. Không có gì khác. Cô đi tới, gần như tình cờ, về phía tấm gương. Hắn nói hắn ngượng. Điều ấy làm cô cảm thấy dễ chịu hơn. Tự kiềm chế được nhiều hơn. Cô đứng, chống nạnh một tay lên chiếc áo đầm mini.

- Ô Kê. Nếu anh muốn nói chuyện, thưa quý khách, đó là tiền của anh.

- Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi, Molly?

- Mười sáu.

- Kinh nguyệt em có điều hòa hay không?

- Cái gì?

- Kinh nguyệt hằng tháng của em.

Cô ta bật cười.

- Em không tin vào điều đó.

- Hãy trả lời câu hỏi của anh.

- Vâng. Cũng khá đều.

- Tuần kinh cuối cùng em cách nay đúng hai tuần rồi phải không?

- Làm sao anh biết được điều đó? – Cô ta hỏi. – Rồi, cô ta lắc đầu, càu nhàu, – Ồ, Romy đã nói với anh. – Romy biết điều đó, lẽ dĩ nhiên. Hắn luôn luôn biết lúc nào gái của hắn bị một tí về chuyện ấy.

- Em có khỏe mạnh không Molly?

Cô nhìn chằm chằm vào tấm gương.

- Bộ em trông không có vẻ khỏe mạnh sao?

- Không bệnh về máu? Viêm gan? HIV?

- Em hoàn toàn sạch sẽ. Anh sẽ không vướng mấy thứ đó đâu, nếu việc đó làm cho anh lo ngại.

- Giang mai? Lậu?

- Này. – Cô ta ngắt lời. – Anh có muốn giao hợp hay không?

Im lặng. Rồi giọng nói lại vang lên, nhẹ nhàng:

- Cởi quần áo ra.

Điều ấy nghe hay hơn. Đó là những gì cô trông đợi.

Cô bước sát tới tấm gương, gần đến nỗi hơi thở của cô làm thành một đám sương trên mặt kiếng. Hắn muốn nhìn thấy hết mọi chi tiết. Họ thường là như thế. Cô đưa tay lên áo và bắt đầu tháo nút cài ra. Cô làm việc ấy thật từ từ, như để biểu diễn. Khi mọi thứ đã được cởi ra hết, cô cũng để cho đầu óc mình trở nên trống rỗng, cảm thấy tinh thần mình rút vào trong một nơi an toàn nào đó, nơi không có đàn ông. Cô lắc lư hai hông, theo một điệu nhạc tưởng tượng. Chiếc áo rời khỏi hai vai cô rơi xuống sàn. Ngực cô bây giờ đã được phơi bày ra, hai đầu vú se lại vì hơi lạnh trong phòng. Cô nhắm mắt lại. Như thế thấy dễ chịu hơn. Ráng làm cho xong vụ này, cô ta nghĩ, chỉ vít người hắn lại và lôi hắn ra khỏi chỗ đó.

Cô kéo fécmơtuya ra và cởi tất cả. Cô làm những việc ấy trong lúc hai mắt nhắm nghiền lại. Romy đã bảo cô có một thân hình tuyệt mỹ. Nếu cô sử dụng nó đúng chỗ, không ai có thể nhìn thấy gương mặt cô nó đơn giản ra sao. Cô bây giờ đang sử dụng cái thân hình ấy, nhún nhảy theo một điệu nhạc chỉ mình cô nghe thấy.

- Tốt. – Gã đàn ông nói. – Cô có thể ngưng múa may được rồi.

Cô ta mở mắt ra và lúng túng nhìn chằm chằm vào tấm gương. Cô nhìn thấy hình bóng mình ngay trong đó. Tóc nâu mềm. Vú nhỏ nhưng nhọn. Hông hẹp như hông con trai. Khi cô nhảy múa với hai mắt nhắm lại, cô đã biểu diễn được một phần. Bây giờ đứng đối diện với chính hình ảnh của cô. Con người thực của cô. Cô không thể nào không khoanh hai cánh tay cô che bộ ngực trần lại.

- Hãy đến bên cái bàn. – Hắn nói.

- Cái gì?

- Bàn khám. Nằm lên trên đó.

- Được thôi. Nếu như thế có thể dựng anh dậy được.

- Nó sẽ dựng tôi dậy.

Nghe theo lời hắn. Cô trèo lên bàn, tấm nhựa vinyl màu đỏ tía lạnh buốt dưới hai mông cô. Cô ta nằm xuống và chờ đợi chuyện gì sẽ xảy đến.

Cửa mở ra, và cô nghe có tiếng bước chân. Cô nhìn vào người đàn ông đang tiến đến bàn và hiện ra lù lù phía trên cô. Hắn mặc toàn quần áo màu xanh. Tất cả những gì cô có thể nhìn thấy từ gương mặt của hắn là cặp mắt xanh lạnh lùng như thép. Chúng nhìn chằm chằm vào cô trên chiếc khẩu trang phẫu thuật.

Hoảng hốt, cô ngồi bật dậy.

- Nằm xuống. – Hắn ra lệnh.

- Anh đang định làm chuyện quái quỷ gì vậy?

- Tôi bảo, nằm xuống.

- Này, tôi ra khỏi đây đây.

Hắn nắm lấy tay cô. Chỉ có lúc đó cô mới nhận ra hắn có đeo găng. – Này, tôi sẽ không làm hại em đâu. – Hắn nói, giọng nhẹ nhàng. Dịu dàng hơn. – Em có biết không? Đó là sự quái dị của tôi.

- Ý anh muốn nói – đóng vai bác sĩ?

- Đúng.

- Anh nghĩ tôi là bệnh nhân của anh?

- Đúng. Việc ấy có làm em sợ không?

Cô ngồi suy nghĩ về việc đó. Nhớ lại những cuộc làm tình quái dị khác cô đã phải chịu đựng để chiều lòng khách hàng. Trò này, trong cái hệ thống đó, hình như tương đối hiền.

- Được rồi. – Cô thở dài và nằm xuống trở lại.

Hắn tháo cái vòng móc chân và kéo dài chỗ để chân ở cuối bàn mổ ra.

- Nào, Molly. – Hắn nói. – Chắc chắn em biết phải làm gì với hai chân của em.

- Em có bị buộc phải như thế không?

- Tôi là bác sĩ. Nhớ lấy điều đó.

Cô nhìn chòng chọc vào gương mặt có đeo khẩu trang của hắn, tự hỏi đằng sau miếng vải hình chữ nhật ấy có gì. Một người đàn ông hoàn toàn bình thường, chắc chắn như thế. Họ tất cả đều bình thường. Chính sự quái dị của họ đã làm cho cô nản lòng, làm cho cô lo sợ.

Cô miễn cưỡng giơ chân lên và đặt bàn chân vào vòng móc.

Hắn hạ chân bàn mổ xuống và nó hạ xuống thấp theo cạnh bản lề. Cô nằm dài dang rộng hai đùi ra, phần thân dưới trần trụi của cô gần như treo lên khỏi cạnh bàn. Lúc nào cô cũng tự phơi bày ra cho đàn ông, nhưng có cái gì đó mong manh đáng sợ khi nằm trong tư thế này. Cái luồng ánh sáng chói chang chiếu xuống giữa hai chân cô. Sự trần truồng tuyệt đối của cô trên bàn khám bệnh. Và gã đàn ông, cái nhìn của hắn, trong sự thờ ơ lạnh lùng, vào cái chỗ riêng tư nhất của cơ thể của cô.

Hắn thắt sợi dây đai lại thành vòng quanh mắt cá cô.

- Này! – Cô ta nói. – Tôi không thích bị cột chân đâu!

- Anh thích thế! – Hắn nói nhỏ, cột thêm một vòng đai khác. – Tôi thích gái tôi gọi nằm trong tư thế này.

Cô ta lưỡng lự khi hắn tra găng tay vào. Hắn cúi xuống về phía cô, mắt nhìn của hắn nheo lại để tập trung sức nhìn, trong lúc các ngón tay hắn thọc sâu vào bên trong. Cô gái nhắm mắt lại và cố không nghĩ đến những gì đang xảy ra giữa hai chân cô, nhưng cảm giác thật khó mà không cảm nhận được. Giống như một loài gặm nhấm, nó đào bới sâu vào bên trong. Một tay hắn ấn chặt lên bụng cô, và những ngón tay của bàn tay kia đang động đậy ở bên trong. Bằng cách này hay cách khác, nó hình như giống một sự cưỡng hiếp hơn là một cuộc mây mưa bình thường, và cô muốn nó chấm dứt và dứt ra với nó. Nếu nó bật vặn trở lại thật là khủng khiếp? Cô ta tự hỏi. Mày đã được cột chặt chưa? Khi nào mày sẽ được mặc quần áo vào?

Hắn kéo tay ra. Cô ta rùng mình bớt căng thẳng. Mở mắt ra, cô nhìn thấy hắn không còn nhìn cô nữa. Hắn đang nhìn vào một vật gì đó khuất khỏi tầm nhìn của cô. Hắn gật đầu.

Chỉ lúc đó cô mới nhận thấy có sự hiện diện của một người khác trong phòng.

Một chiếc mặt nạ cao su được chụp lên mũi và miệng của cô. Cô cố vùng vẫy để vặn người ra, nhưng đầu cô bị ghì chặt xuống bàn. Cô với tay lên được, điên cuồng cấu vào cái mặt nạ gây mê. Ngay tức khắc, hai bàn tay cô bị kéo giật mạnh ra, hai cườm tay bị buộc lại chặt cứng xuống. Cô thở hổn hển hít vào một luồng hơi mùi acid hăng nồng, cảm thấy như cổ họng mình bị se lại. Ngực cô phản ứng và co thắt lại, ho sặc sụa. Cô thở thêm một hơi nữa; cô không thể nào dừng lại được. Bây giờ mọi cảm giác đều bị rút khỏi hết tứ chi của cô. Ánh sáng mờ dần. Màu sáng trắng trở thành màu xám.

Sang màu đen.

Cô nghe có giọng người ta nói:

- Hút máu ra liền đi.

Nhưng những từ ấy chẳng có ý nghĩa gì đối với cô. Chẳng có ý nghĩa gì cả.

- Ôi quý vị ơi, quý vị đã gây ra tình trạng hỗn độn nào vậy?

Đó là giọng nói của Romy – đó là những gì cô có thể hình dung được. Nhưng cô không thể có cảm giác nào khác. Cô đã ở đâu? Cô đã ở đâu trước đó?

Tại sao đầu cô lại đau và cổ cô lại khô?

- Dậy đi, Molly, Molly! Mở mắt ra!

Cô rên rỉ, chỉ có âm thanh giọng nói của cô làm đầu cô ngân vang lên.

- Mở mắt mày ra đi Molly. Mày đang làm mọi người trong phòng này không còn chịu đựng được đây này.

Cô lăn người lại, ánh sáng, màu máu đỏ, lọt qua hai mí mắt cô. Cô cố sức mở mắt ra, để nhìn thẳng vào mặt Romy.

Hắn ta đang nhìn xuống cô với một vẻ kinh tởm trong ánh mắt. Mái tóc đen của hắn chải dầu bóng mượt ra sau. Nó phản chiếu ánh sáng như một cái nón đồng. Cũng có cả Sophie ở đó, mặt ả hơi giễu cợt, hai tay ả vòng ngang qua bộ ngực đồ sộ. Nó làm cho Molly càng trở nên thảm hại hơn khi nhìn thấy Sophie và Romy đứng sát cạnh vào nhau, giống như một đôi nhân tình già. Có thể họ vẫn còn là như thế. Cái ả Sophie mặt ngựa luôn lảng vảng chung quanh, cố hất cẳng Molly. Và bây giờ ả đã vào phòng Molly, xâm phạm nơi ả không có quyền được vào.

Giận dữ, Molly cố sức ngồi dậy, nhưng cô thấy tối sầm và cô lại ngã quỵ xuống giường. – Tôi cảm thấy mình bị bệnh. – Cô ta nói.

- Mày đã bị bệnh. – Romy nói. – Bây giờ đi tắm rửa đi. Sophie sẽ giúp mày.

- Tôi không muốn nó chạm vào người tôi. Tống cổ nó ra khỏi đây.

Sophie khịt mũi:

- Cô ơi, tôi không đi lảng vảng quanh căn phòng buồn nôn của cô nữa đâu! – Ả nói và đi ra ngoài.

Molly rên rỉ:

- Tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra nữa Romy.

- Chẳng có chuyện gì xảy ra. Mày trở về và lên giường. Và quăng người lên gối.

Một lần nữa cô gắng sức ngồi dậy. Hắn chẳng giúp cô, ngay cả chẳng muốn đụng vào người cô. Cô ngửi thấy mùi hôi. Hắn đã đi hướng ra cửa, để cô lại để lau chùi tấm khăn trải giường dơ dáy của cô.

- Romy, cô ta nói.

- Gì?

- Tôi đã về đây bằng cách nào?

Hắn cười lên.

- Chúa ơi, mày thực sự bị ghiền ma túy rồi, phải vậy không? – Và hắn rời phòng.

Cô ta ngồi trên cạnh giường trong một thời gian lâu, cố sức nhớ lại những gì đã xảy ra trong mấy giờ vừa qua. Cố sức tống đi hết những gì còn dư lại của cơn buồn nôn.

Có một người khách – đó là những gì cô có thể nhớ được. Một người đàn ông mặc toàn đồ xanh lá cây. Một căn phòng với một tấm gương thật to. Và có cả một chiếc bàn…

Nhưng cô không nhớ được cuộc làm tình. Có thể cô đã phong tỏa nó lại. Có thể đó là một kinh nghiệm kinh tởm đến nỗi cô muốn đẩy dồn nó vào trong tiềm thức, theo cách cô đã thành công trong việc phong tỏa thời thơ ấu của cô. Chỉ thỉnh thoảng cô mới để cho một ít kỷ niệm ấu thơ quay trở lại với cô. Phần nhiều đó là những kỷ niệm đẹp; cô cũng có một vài kỷ niệm đẹp trong những năm tháng cô lớn lên tại Beaufort, và cô không thể gợi lên được chúng theo ý muốn. Hay loại trừ chúng theo ý muốn.

Nhưng những gì xảy ra vào trưa ngày hôm nay, cô không còn nhớ gì nhiều cả.

Chúa ơi, người cô thối um lên. Cô nhìn xuống áo mình và thấy nó dính đầy những vết ói mửa. Nút bị cài lệch và làn da trần lộ ra qua một khe hở không được cài lại.

Cô ta bắt đầu cởi quần áo. Cô cởi chiếc quần minishort ra, gỡ nút áo ra, và vò quăng chúng thành một đống trên sàn nhà. Rồi cô đi loạng choạng đến buồng tắm và mở nước ra.

Lạnh. Cô muốn nước lạnh. Đứng dưới vòi nước chảy xối xả, cô cảm thấy tỉnh trở lại. Khi tỉnh lại, một ký ức khác lung linh hiện đến. Gã đàn ông mặc đồ xanh, cao vượt lên phía trên cô. Nhìn xuống vào người cô chằm chằm. Và những sợi dây đai cột chặt cườm tay và mắt cá cô lại.

Cô nhìn xuống hai bàn tay của mình và thấy những vết bầm tím, giống như cổ tay áo chạy vòng tròn quanh cườm tay cô. Hắn đã cột cô xuống – không quá khác thường. Đàn ông và những trò chơi điên khùng của họ.

Và cô nhìn thấy thêm một vết thâm tím khác, ở khuỷu tay trái. Nó mờ nhạt đến nỗi cô gần như không thấy được cái vòng tròn xanh. Ở ngay chính giữa vết bầm, giống như một con mắt bò, dấu của một lỗ chích.

Cô cố sức để nhớ lại một mũi kim, nhưng không thể nào được. Tất cả những gì cô còn nhớ là người đàn ông che khẩu trang phẫu thuật.

Và chiếc bàn.

Nước lạnh chảy nhỏ giọt xuống hai vai cô. Rùng mình, Molly nhìn vào vết kim và cô tự hỏi cô còn quên điều gì khác.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.