Mùi máu, mùi kim loại ngọt ngào giả tạo, thoảng đưa vào ngay cả trong hành lang. Dvorak gật đầu với nhân viên tuần tra đang đứng gác ở cửa, cúi người bước qua dây phong tỏa an ninh và đi vào khu vực căn phòng. Sheehan và bạn đồng sự của gã, Jack Moore, đang đứng sẵn ở bên trong, cùng một toán nhân viên khác. Moore đang ngồi xổm cạnh vật gì đó gần góc phòng. Dvorak không đi ngay về phía gã nhưng nép ở phía sau gần lối đi vào, ánh mắt cẩn thận xem xét trên nền nhà.
Đó là một nền nhà vàng và trắng, kiểu những hình vuông ngẫu nhiên với một tấm thảm đầy vết chuột chạy bên giường. Máu đang khô lại trên nền nhà gần phòng tắm – rất nhiều máu. Có những vết bẩn, như thể có vật gì đó bị kéo lê trên nền nhà, cũng như những dấu do giày bị dính máu để lại lộn xộn khắp nơi. Ông cũng nhìn thấy những vết chân nhỏ để lại một đường đến tủ, rồi mờ dần.
Ông nhìn lên tường và không thấy có vết máu. Thật vậy, có rất ít vết máu trên đó, ngoài vũng máu đang cô đặc lại. Người nào đó bị xuất huyết trong căn phòng này đã để máu chảy ra trong tư thế nằm yên trên nền nhà, và không ở trong trạng thái khủng hoảng điên cuồng.
- Bác sĩ! – Moore nói. – Đến và xem cái này.
- Ông đã cho chụp hình các dấu chân này rồi chưa?
- Vâng, đó là của những nhân viên y tế cấp cứu. Tất cả đều đã được chụp hình và quay phim. Ông nên đi vòng qua lối này. Nhìn những vết chân ở đằng kia.
Dvorak cẩn thận bước vòng qua các dấu chân của một bàn chân trần và vòng tới nơi Moore và Sheehan đang ngồi chồm hổm.
- Ông nghĩ thế nào? – Moore nói, di chuyển sang một bên để Dvorak nhìn thấy mẫu vật đang nằm trên sàn nhà.
- Chúa ơi!
- Đó cũng là phản ứng của chúng tôi. Vậy, nó là cái gì vậy?
Dvorak không biết phải nói làm sao. Từ từ, ông ngồi xuống để nhìn cho sát hơn.
Ấn tượng đầu tiên của ông là về một trò chơi Halloween được để lại, một con quái vật có màu thịt tươi, một mắt, rập theo khuôn của những cái mặt nạ quỷ quái và các cơn ác mộng. Rồi ông nhìn thấy những vệt máu đang khô lại trên bề mặt của nó. Và một khúc của cái nhau, nối với cuống ruột. Vật ấy không phải được làm bằng cao su, nhưng bằng thịt.
Ông rút ra một cặp găng tay và thận trọng sờ lên bề mặt của cái vật ấy. Nó có cảm giác như là da thật – lạnh, nhưng mềm. Con mắt duy nhất màu xanh lợt, với một màn da sơ đẳng như là mi mắt, nhưng không có lông mi. Phía dưới đó là hai cái lỗ nhỏ, giống như lỗ mũi, rồi một khe nứt mở miệng. Cái miệng? Ông chỉ nhận ra một cách mơ hồ cái miếng thịt ấy là một cái xác bất bình thường. Dúm tóc bung ra theo những góc độ điên khùng. Và – lạy Chúa – đó có phải là một chiếc răng mọc ra gần cánh tay chèo?
Ông nhớ đến một khối u ông đã có lần lấy ra khỏi bụng một người đàn bà. Một khối u gồm nhiều mô chưa phát triển, như tóc và răng. Đó là kết quả của một cái trứng phát triển một cách điên cuồng, chuyển sang một khối ung thư gồm nhiều loại tế bào khác nhau. Cái khối u có răng và một nhúm tóc nối với một quả cầu da.
Đột nhiên ông tập trung nhìn vào cái mẩu máu khô trên nền nhà; lên trên vệt bẩn kéo thẳng ra không đều đặn từ vũng máu lớn, và sợi dây rốn. Việc nhận định ra những gì ông trông thấy làm ông phải kinh hoàng kéo tay vào.
- Suỵt. – Ông ta nói. – Nó cử động.
- Tôi không thấy nó cử động. – Moore nói.
- Không phải bây giờ. Trước đây. Nó đã để lại đường kéo lê này. – Ông chỉ tay vào đường máu kéo lê lết.
- Ông muốn nói… Nó hiện giờ còn sống?
- Nó hình như còn hơn là một đám tế bào kết hợp ngẫu nhiên. Nó có những chi sơ đẳng. Nó di chuyển, vậy nó có một kết cấu xương nhất định, và các cơ bắp gắn vào đó.
- Và một con mắt. – Sheehan nói thì thầm. – Một quái vật một mắt và nó đang nhìn tôi.
Dvorak liếc nhìn Moore.
- Vậy câu chuyện xảy ra ở đây như thế nào? Bằng cách nào các ông đã được lôi cuốn vào trong vụ này.
- Các nhân viên y tế cấp cứu đã báo cho chúng tôi biết. Một chiếc xe cứu thương đã được phái đến đây vào khoảng năm giờ sáng, sau khi một cô gái đã gọi đến trung tâm cấp cứu y khoa. Họ nhìn thấy một phụ nữ đang xuất huyết ở phía đằng kia. Có nhiều máu hơn trong nhà tắm, và trong bồn cầu!
- Xuất huyết từ đâu?
- Âm đạo, tôi nghĩ. Họ không biết có phải nên gọi đó là một vụ sanh rớt hay không? Hay một mưu toan phá thai? – Moore nhìn xuống mẫu vật có hai cánh tay chèo. – Ý tôi, ông có gọi đó là một đứa bé hay không? Hay là một phần của đứa bé?
- Tôi nghĩ đó là tổng hợp của nhiều dị tật bẩm sinh. Nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy một vật gì giống như vật này.
- Vâng, tốt, tôi hy vọng tôi sẽ không được trông thấy thêm một cái khác. Ông có thể tưởng tượng được nó giống cái gì không, là Cha trong phòng sanh? Và để trông thấy việc ấy xảy ra? Tôi sẽ bị nhồi máu chết mất!
- Còn nạn nhân ra sao rồi?
- Cô ta đã chết ngay khi vừa tới bệnh viện, điều ấy làm cho cô ta thành một trường hợp cho phòng thanh tra y khoa.
Chúng tôi nghĩ tên cô ta là Annie Parini – ít ra đó là cái tên qua đó họ biết cô ta.
- Còn người phụ nữ kia thì sao? Người đã thực hiện cuộc gọi?
- Cô ta đã chuồn đi trước chiếc xe tuần tra đầu tiên đến. Nhân viên y tế cấp cứu nói cô ta trông còn khá trẻ. Tuổi thành niên. Tên cô ta báo cho nhân viên trực tổng đài cấp cứu biết là Molly Picker.
Dvorak đi đến cửa vào nhà tắm và nhìn vào bên trong. Ông thấy có nhiều máu hơn. Bắn tung tóe trên bồn cầu và trên sàn chỗ tắm. Một vũng thật lớn trên sàn.
- Tôi cần nói chuyện với cô gái.
- Ông nghĩ cô ta có tham gia vào cái chết?
- Tôi chỉ muốn biết xem cô ta đã trông thấy gì. Những gì cô ta biết về nạn nhân. – Ông ta quay lại và cau mày nhìn vào cái vật. – Nếu Annie Parini có dùng vài loại thuốc – và nếu nó là nguyên nhân của cái sự vật đó – vậy chúng ta sẽ phải đối phó với một chất tạo ra quái thai tàn khốc mới.
- Thuốc có thể làm được điều đó à?
- Tôi chưa bao giờ thấy dị tật bẩm sinh nghiêm trọng như thế này. Tôi sẽ gửi nó đi để phân tích căn nguyên. Trong lúc ấy, tôi thực sự muốn nói chuyện với cái cô Molly đó. Nếu đó là tên cô ta.
- Chúng tôi đã lấy được dấu tay. Cô ta để chúng lại khắp nơi ở chốn này. – Gã chỉ tay vào một vết máu trên khung cửa nhà tắm, một số khác trên vách tường gần cái vật. – Chúng tôi sẽ xác nhận lại cái tên.
- Tìm cô ta cho tôi. Đừng làm cho cô ta sợ – tôi chỉ muốn nói chuyện với cô ta.
- Còn Annie Parini thì sao? – Sheehan hỏi. – Ông có sẽ thực hiện phẫu thuật tử thi cô ta hay không?
Dvorak nhìn xuống vũng máu trên sàn nhà. Và ông gật đầu. – Tôi sẽ gặp lại hai ông tại nhà xác.
* * *
Cái xác nằm trên bàn phẫu thuật bây giờ chẳng còn gì cả, nhưng chỉ là một khoang rỗng không, mọi cơ quan đều đã được moi ra. Trong suốt lúc phẫu thuật, thanh tra Sheehan và Moore nói chuyện rất ít. Đánh giá qua nét mặt tái xanh của họ, cả hai gã cớm này đều thích ở bất kỳ nơi nào khác hơn. Cái gì đã làm cho nạn nhân trở nên rắc rối hơn bình thường là tuổi và phái tính của cô ta. Một cô gái trẻ như thế này không nên nằm trên bàn phẫu thuật tử thi.
Dvorak làm việc trong tình trạng rất ít nói chuyện, chỉ để dành thời gian nói ghi vào máy ghi âm. Tim và phổi không có gì đáng chú ý. Bao tử rỗng không. Gan và lá lách kích thước và hình dáng bình thường. Tổng quát, một cái xác trẻ, không bệnh tật.
Ông chuyển sự chú ý của ông sang cái tử cung nở to, đã được cắt gọn ra nguyên cái và đặt nằm trên tủ mổ dưới ánh đèn chói chang, ông rạch mở nó ra, qua các lớp cơ tử cung và nội mạc tử cung, để làm lộ cái khoang tử cung ra.
- Chúng ta đã có câu trả lời.
Hai gã cớm miễn cưỡng tới gần hơn.
- Phá thai? – Moore hỏi.
- Không phải những gì tôi trông thấy ở đây. Tử cung không có bị xuyên qua. Không có bằng chứng về việc sử dụng dụng cụ. Ngày xưa, trước Roe vs. Wade, nhóm chuyên gia phá thai bí mật thường nhét một loại ống thông đường tiểu vào trong cổ tử cung để làm cho nó giãn nở ra, và sau đó dùng vật nhét kín hoặc một nút bông để giữ cho ống thông đường tiểu nằm nguyên chỗ. Nhưng không có chuyện đó ở đây.
- Cô ta có thể làm chuyện đó không? Đẩy phun nó xuống cầu tiêu?
- Có thể. Nhưng tôi không nghĩ đó là những gì đã xảy ra.
Ông lấy que thăm dò một lớp mô thấm máu. – Đó là mảnh nhau không hoàn toàn tách khỏi tử cung. Điều đó giải thích cho sự xuất huyết.
- Vậy cái đó có giống như một điều kiện bất bình thường không?
- Không phải tất cả chuyện đó là bất bình thường. Cái làm cho nó trở nên đặc biệt nguy hiểm là sự kiện cái nhau nằm ở phần dưới tử cung. Nó có thể dẫn tới đến việc đẻ non. Xuất huyết rất nhiều.
- Vậy ở đây chúng ta có một hiện tượng chết tự nhiên.
- Tôi có thể nói như thế. – Dvorak ngồi thẳng dậy. – Có lẽ cô ta đã lên cơn đau đớn và đi vào phòng tắm, nghĩ rằng cô phải đi cầu. Xuất huyết vào trong bồn cầu, trở nên choáng váng, té xuống sàn nhà tắm. Chúa mới biết cô ấy đã nằm như thế trong bao nhiêu lâu trước khi được phát hiện.
- Điều đó sẽ càng dễ dàng hơn cho chúng tôi. – Sheehan nói, thái độ biết ơn, bước xa ra khỏi tủ mổ. – Không phải là một vụ giết người.
- Tôi vẫn còn cần nói chuyện với cô gái ở chung cùng một căn hộ kia. Những bất thường trên cái thai này không giống như bất cứ cái gì tôi đã trông thấy. Tôi không thích có cái ý nghĩ về một loại thuốc gây ra dị tật bẩm sinh mới đang trôi nổi trên thị trường.
- Chúng tôi đã dọ hỏi được cô gái tên Molly Picker rồi. – Sheehan nói. – Bị bắt năm ngoái về tội gạ gẫm bán dâm. Được một gã chúng tôi cho là tên ma cô chủ chứa bảo lãnh ra. Chúng tôi có nói chuyện với hắn – hắn có lẽ biết phải tìm cô ta ở đâu.
- Đừng làm cho cô ta sợ, được không? Tôi chỉ cần biết chút ít về tiền sử của nạn nhân.
- Nếu chúng tôi không làm cho cô ta sợ chút đỉnh. – Sheehan nói. – Cô ấy có thể sẽ không nói gì hết.
Romy có một ngày thật bực mình, và bây giờ nó đang chuyển thành một đêm bực mình. Hắn bước nhanh ở góc đường chỗ Montgomery và Canton, để cố giữ ấm. Phải với lấy cái áo gió khi ra ngoài, hắn ta nghĩ, nhưng mặt trời vẫn còn chưa lặn hẳn khi hắn rời nhà, và hắn cũng chẳng có nghĩ đến ngọn gió này, thổi buốt cắt da giữa các tòa nhà. Cũng như hắn cũng không thể nghĩ đến việc phải chờ đợi lâu như thế này.
Mẹ kiếp. Nếu họ muốn nói chuyện, họ có thể đến gặp hắn tại lãnh địa của hắn.
Hắn ta rời góc đường và hắn bắt đầu đi tới, hai vai co rút lại, tay hắn thọc sâu vào túi quần jeans để cho ấm. Hắn chỉ mới băng qua được một nửa tòa nhà lúc hắn nhận ra có một chiếc xe cặp vào đậu sát bên hắn.
- Ông Bell? – Gã đàn ông hỏi qua khe hở của khung cửa kính nhuộm màu.
Romy nhìn trừng trừng vào chiếc xe.
- Anh đến trễ đấy, anh bạn à.
- Tôi có thể đến sớm hơn nếu không bị kẹt xe.
- Vâng, đúng. Tốt, bỏ đi. – Hắn quay lưng lại và tiếp tục di.
- Ông Bell, chúng tôi cần nói chuyện về vấn đề nhỏ đó.
- Tôi chẳng có gì để nói.
- Đó là vì quyền lợi tốt nhất cho ông, ông hãy lên xe đi. Nếu ông còn muốn tiếp tục làm ăn với chúng tôi. – Có sự im lặng. – Và nếu ông muốn được trả tiền.
Romy đứng lại và nhìn lên trên đường, gió thổi tạt vào mặt hắn, cái lạnh cắt xuyên qua lớp áo lụa của hắn.
- Ở trong này ấm nè ông Bell. Tôi sẽ chở ông về nhà sau đó.
- Chuyện quỷ gì vậy? – Romy càu nhàu, và bước vào phía sau xe. Khi hắn đã ngồi vào hẳn phía đằng sau để xe chạy, hắn chú ý vào sự xa hoa lộng lẫy bên trong xe hơn gã đàn ông tài xế. Như bình thường, đó là gã tóc màu bạch kim, cái gã không hề bao giờ nhìn vào Romy.
- Anh cần phải đi tìm cô gái ấy lại.
Romy càu nhàu bực. bội. – Tôi không cần phải làm bất cứ điều gì cho đến khi tôi được trả tiền xong.
- Cô ta phải được giao cho chúng tôi hai tuần trước.
- Vâng, tốt, cô ta không phải là gái cộng tác với tôi nhiều nhất, anh biết đó? Tôi sẽ kiếm cho anh vài cô khác.
- Annie Parini đã được tìm thấy chết sáng ngày hôm nay. Anh có biết chưa?
Romy nhìn hắn chăm chú. – Ai đã phụ cô ta?
- Không ai hết. Đó là một cái chết tự nhiên. Tuy vậy, cái xác đã vào tay nhà cầm quyền.
- Vậy thì?
- Vậy thì họ đã có trong tay một mẫu vật. Chúng tôi không thể để cho họ tìm thấy được cái kia. Cô gái phải được kiếm về.
- Tôi không biết nó ở đâu. Tôi đang tìm nó.
- Anh biết cô ta nhiều hơn bất cứ ai khác. Anh có những đầu mối liên lạc trên đường phố, phải vậy không? Tìm cho được cô ta trước khi cô ta đau đẻ.
- Nó vẫn còn có thời gian.
- Việc thụ thai không hề được dự định đến giới hạn. Chúng tôi không biết liệu nó có thể kéo dài cho đến tháng thứ chín hay không?
- Ý anh muốn nói nó có thể sanh bất cứ lúc nào?
- Chúng tôi không biết.
Romy cười và nhìn những tòa nhà ngoài cửa kính xe đang chạy vụt về sau.
- Này anh, các anh làm tôi kiệt sức. Các anh luôn ở phía sau để theo dõi vụ này. Họ vừa mới đến thăm tôi, hỏi han về nó.
- Ai?
- Cảnh sát. Họ đến vào trưa ngày hôm nay, muốn biết hiện giờ nó đang ở đâu.
Gã đàn ông trở nên yên lặng trong một lúc. Nhìn vào trong kính chiếu hậu, Romy thấy một thoáng kinh hoàng trên gương mặt hắn. Molly Wolly, hắn nghĩ, mày làm cho chúng lo sợ.
- Việc ấy sẽ đáng giá với anh. – Gã đàn ông nói.
- Anh muốn nó còn nguyên hay từng mảnh.
- Chúng tôi muốn cô ta còn sống. Chúng tôi cần cô ta còn sống.
- Còn sống khó hơn.
- Mười. Nhận khi giao hàng.
- Hai mươi lăm, phân nửa đưa trước bây giờ, hay không thì xéo. – Romy đặt tay lên cần mở cửa xe.
- Thôi được. Hai mươi lăm.
Romy bật cười thầm. Mấy gã sợ tệ hại thật, và tất cả bởi vì cái con ngu Molly Wolly. Nó không đáng hai mươi lăm ngàn. Theo quan điểm khiêm nhường của hắn, ả không xứng đáng với giá hai mươi lăm ngàn.
- Anh có thể giao hàng được không? – Gã đàn ông hỏi.
- Có thể.
- Nếu anh không thể, tôi sẽ làm buồn lòng rất nhiều vài nhà đầu tư. Vậy hãy tìm cô ta. – Gã đưa Romy một bao thư. – Sẽ có nhiều hơn.
Liếc nhìn vào bên trong, Romy nhìn thấy một xấp giấy bạc năm mươi đô la. Đó là sự khởi đầu.
Chiếc xe phóng chạy về phía Upton và Tremont – nhà của Romy. Hắn ghét việc phải rời xa mấy cái ghế ngồi bọc da dễ thương này, để bước ra trong trời gió lạnh như cắt thịt. Hắn vẫy bao thư.
- Phần còn lại thì sao?
- Ngay lúc giao hàng. Anh có giao hàng được không?
Đánh lừa hắn, Romy nghĩ. Làm cho nó như có vẻ khó hơn thật sự. Có thể sẽ đẩy được giá lên cao. Hắn nói.
- Tôi sẽ xem xét những gì tôi có thể làm. – Và hắn bước ra khỏi xe rồi nhìn chiếc xe chạy đi. Sợ hãi. Gã trông có vẻ sợ hãi.
Bao thư trông dễ thương và thấy nặng; Romy nhét nó vào trong túi quần jeans.
Trốn cho kỹ hơn nhé Molly Wolly, hắn nghĩ. Sẵn sàng hay không, tao đến đây.
Bryan dẫn bà vào nhà và mời bà một ly rượu. Đây là lần đầu tiên Toby đến nhà gã. Bà cảm thấy không dễ chịu về việc ấy, không phải vì bản chất trái với thói thường của người ở trong nhà Bryan, gồm hai người đàn ông, vui vẻ ngủ cùng với nhau. Đúng hơn, đó bởi vì bà nhận ra, khi bà ngồi xuống trên ghế tràng kỷ trong phòng khách nhà hắn, bà chưa bao giờ thật sự bỏ thời gian ra làm bạn với Bryan. Hắn đã đến nhà bà để chăm sóc cho mẹ của bà, đã nuôi Ellen ăn, tắm rửa cho bà. Bù lại, Toby viết một tấm ngân phiếu cho hắn mỗi hai tuần một lần. Tình bạn không bao giờ được ghi trong bảng mô tả công việc.
Và tại sao không? Bà tự hỏi lúc Bryan đặt xuống một chiếc khăn và một ly rượu trắng trên bàn nước trước mặt bà. Tại sao cái hành động đơn giản viết một tấm ngân phiếu hai tuần một lần lại làm cho tình bạn thật sự giữa họ trở nên không thể xảy ra được?
Bà ngồi nhấm nháp ly rượu và cảm thấy mình có lỗi vì không bao giờ chịu gắng sức. Và bối rối về việc đó chỉ lúc này thôi, khi bà thực sự cần hắn, bà không nghĩ ngay cả đến việc đặt chân vào nhà hắn.
Hắn ngồi xuống ngang trước mặt bà, và thời gian đã trôi đi một lát. Họ nhấm nháp rượu, rối rít với hai chiếc khăn ẩm ướt. Mấy chiếc chụp đèn hắt bóng cong vòng lên trần nhà kiểu thánh đường. Trên bức tường ngang mặt Toby có một bức ảnh đen trắng của Bryan và Noel đứng choàng vai nhau trên một bãi biển hình trăng lưỡi liềm. Họ có nụ cười của những người đàn ông biết hưởng thụ cuộc sống ra làm sao. Một môi trường Toby không bao giờ làm quen được.
Bryan nói.
- Tôi nghĩ bà biết việc cảnh sát Newton đã đến nói chuyện với tôi.
- Tôi đã đưa tên họ của anh. Tôi nghĩ anh có thể hậu thuẫn cho tôi. Họ hình như nghĩ tôi là một đứa con đến từ địa ngục. – Bà đặt ly rượu xuống và nhìn hắn. – Bryan, anh biết tôi không bao giờ đụng chạm đến mẹ tôi.
- Và đó là những gì tôi đã nói với họ.
- Anh có nghĩ rằng họ tin anh hay không?
- Tôi không biết.
- Họ đã hỏi những gì?
Hắn dừng lại để nhấp một ngụm rượu. Cuối cùng hắn nói.
- Họ muốn biết liệu Ellen có sử dụng một loại thuốc kê theo toa nào hay không. Và họ hỏi về vết bỏng trên bàn tay của bà cụ.
- Anh đã giải thích những gì đã xảy ra?
- Tôi lặp lại việc ấy nhiều lần. Họ hình như không thích câu trả lời của tôi. Chuyện gì đang xảy ra vậy Toby?
Bà ngả người ra sau, đưa hai tay lên vuốt tóc. – Đó là Jane Nolan. Tôi không biết tại sao ả lại gán việc đó cho tôi…
- Gán việc gì cho bà?
- Đó là cách duy nhất tôi có thể giải thích được. Jane đến ở nhà tôi, và ả có vẻ như là – một quà tặng đến từ trên trời. Ả sáng dạ, dễ thương. Ả hoàn hảo. Ả vụt đến và ấn định cuộc sống cho tôi. Rồi mọi thứ đều trở nên tệ hại. Mọi thứ. Và Jane đã nói với cảnh sát đó là do lỗi của tôi. Nó gần như thể ả muốn hủy hoại cuộc đời tôi.
- Toby, việc nghe có vẻ kỳ lạ quá!
- Người ta đều kỳ lạ. Chúng ta làm những việc điên khùng để được chú ý. Tôi tiếp tục nói với cảnh sát cô ta là người duy nhất họ phải tập trung vào. Kẻ họ phải bắt giam. Nhưng họ đã không làm bất cứ điều gì.
- Tôi không nghĩ việc tấn công Jane Nolan nằm trong sự quan tâm nhiều nhất của bà.
- Ả đã tấn công tôi. Ả buộc tội tôi đã hành hạ mẹ tôi. Tại sao lại gọi cảnh sát? Tại sao ả không hỏi tôi về vết bỏng trên tay mẹ tôi? Và tại sao lại lôi kéo Vickie vào trong việc này? Ả đã làm cho em gái tôi trở thành kẻ chống lại tôi.
- Vì nguyên do nào?
- Tôi không biết tại sao! Ả là một kẻ điên.
Bà nhìn thấy Bryan quay đi tránh ánh mắt bà, và bà nhận ra bà là người duy nhất có vẻ bệnh hoạn, người cần sự giúp đỡ của bác sĩ tâm thần.
- Tôi đã lật đi lật lại vấn đề này nhiều lần trong đầu tôi, cố hiểu việc ấy đã xảy ra như thế nào. – Bà ta nói. – Làm sao tôi có thể để việc ấy xảy ra được. Tôi đã không giám sát Jane cẩn thận như tôi phải làm.
- Đừng tự trách mình nhiều như thế, Toby. Vickie có giúp bà trong việc lựa người hay không?
- Có, nhưng nó quá phiến diện về các việc đó. Đó thật sự là trách nhiệm của tôi. Sau khi anh nghỉ việc, tôi rơi vào sự khủng hoảng. Anh dành cho tôi quá ít thời gian để… – Bà ngưng lại, một suy nghĩ chợt hiện đến với bà. Đó là lý do tại sao Jane đã vào được trong cuộc sống của tôi. Vì Bryan nghỉ việc.
- Tôi lẽ ra phải báo cho bà biết trước lâu hơn. – Hắn nói. – Nhưng họ muốn tôi bắt đầu công việc ngay.
- Tại sao họ lại chọn anh, Bryan?
- Cái gì?
- Anh nói anh không có đi tìm việc làm. Rồi đột nhiên họ đến mướn anh. Việc ấy đã xảy ra như thế nào?
- Họ gọi điện thoại cho tôi.
- Ai gọi?
- Dưỡng đường Hai Cây Thông. Họ cần một người chuyên môn trong nghệ thuật giải trí. Họ biết tôi đã từng là một phụ tá y tá. Và họ biết tôi là một nghệ sĩ. Rằng tôi có tranh để bán trong ba gian hàng trưng bày nghệ thuật.
- Làm sao họ biết được?
Hắn nhún vai.
- Tôi nghĩ ai đó đã đưa tên tôi cho họ.
Và mướn anh trong tay tôi, bà ta nghĩ, để cho tôi phải lê lết đi tìm một người thay thế.
Bà rời nhà Bryan với nhiều câu hỏi không được trả lời hơn lúc bà vừa mới đến.
Bà lái xe đến bệnh viện Springer để thăm mẹ mình.
Lúc ấy là 10 giờ tối, và giờ thăm viếng gần như đã chấm dứt, nhưng không ai ngăn bà vào phòng bệnh nặng để thăm Ellen. Đèn đã được thắp mờ lại, và Ellen nằm trong vùng tranh tối tranh sáng. Toby ngồi xuống cạnh bên giường và lắng tai nghe tiếng máy thông không khí chạy. Trên màn hình máy hiện sóng phía trên giường, một vệt sáng huỳnh quang xanh vạch ra nhịp tim của Ellen. Bìa kẹp hồ sơ bệnh lý của bà nằm ở cuối giường bệnh. Toby với tay cầm nó lên và bật chiếc đèn đọc sách nhỏ lên để đọc những gì vừa mới được ghi chép vào.
1545: da ấm, khô; không phản ứng lại với những kích thích gây đau đớn.
1715: con gái Vickie vào thăm.
1903: con số sinh động ổn định; vẫn còn không phản ứng.
Bà lật sang trang kế tiếp và thấy điều ghi chép mới nhất:
2030: Chuyên viên phòng thí nghiệm đã đến lấy máu để thử nghiệm 7-dehydroxywarfarin.
Ngay tức khắc, bà rời phòng bệnh và đến trạm y tá trực.
- Ai ra lệnh làm xét nghiệm này? – Bà hỏi, đưa hồ sơ ra cho nhân viên khoa xem. – Thử nghiệm hydroxywarfarin?
- Cái này làm cho bà Harper?
- Vâng, cho mẹ tôi.
Nhân viên khoa lôi tập hồ sơ bệnh lý từ trên giá xuống và quay lại với những tờ y lệnh.
- Bác sĩ Steinglass đã ra lệnh đó.
Toby nhấc điện thoại lên và quay số. Nó reo lên hai lần. Bác sĩ Steinglass chỉ vừa kịp nói “Alô” khi Toby nói:
- Bob, tại sao anh lại ra lệnh làm xét nghiệm warfarin với mẹ tôi? Anh có lý do nào để nghĩ mẹ tôi đã được cho uống Coumadin? Hay thuốc giết chuột?
- Đó… bởi vì do các vết bầm. Và việc xuất huyết não. Tôi đã bảo với bà – thời gian để máu đóng cục lại hình như kéo dài ra.
- Hôm qua ông đã nói ông nghĩ đó có thể do viêm gan mà ra.
- Liệu pháp vật lý quá bất thường. Bệnh viêm gan không thể giải thích được điều đó.
- Vậy tại sao lại thực hiện xét nghiệm warfarin? Mẹ tôi không có dùng warfarin.
Một hồi lâu im lặng. – Họ yêu cầu tôi ra lệnh làm xét nghiệm. – Cuối cùng Steinglass nói.
- Ai?
- Cảnh sát. Họ bảo tôi gọi đến phòng thanh tra y khoa để nhận khuyến cáo. Ở đó đã gợi ý dùng xét nghiệm warfarin.
- Anh đã nói chuyện với ai? Bác sĩ nào?
- Bác sĩ Dvorak.
* * *
Vừa mới thức giấc, Dvorak mò mẫm trong bóng tối để với tay lấy chiếc điện thoại, cuối cùng nhấc nó lên được ở hồi chuông reo thứ tư.
- Alô?
- Tại sao, Dan? Tại sao anh lại làm như thế?
- Toby?
- Tôi nghĩ chúng mình là bạn. Bây giờ tôi được biết ra anh chỉ ở về phía bên kia. Tôi không hiểu sao tôi lại có nhận xét sai lầm về anh.
- Hãy nghe tôi nói, Toby.
- Không, anh phải nghe tôi nói! – Giọng nói của bà bị đứt quãng. Tiếng khóc bật lên nhưng đã bị dập tắt dứt khoát ngay tức khắc. – Tôi không có hành hạ mẹ tôi. Tôi không có đầu độc mẹ tôi. Nếu có ai đó hành hạ mẹ tôi, người đó là Jane Nolan.
- Không ai nói bà đã làm bất cứ chuyện gì sai. Tôi không có nói như thế.
- Vậy tại sao anh không bảo cho tôi anh đang kiểm tra máu của bà để tìm chất warfarin? Tại sao anh lại làm việc đó sau lưng tôi? Nếu ông có tin tức gì về việc bà bị đầu độc, anh phải nói cho tôi biết chứ. Nói với tôi. Chứ không lén lút làm cái xét nghiệm ấy trong lúc không có tôi ở đó.
- Trước đó tôi đã cố gọi điện thoại cho bà, để giải thích, nhưng bà không có nhà.
- Tôi đã ở tại bệnh viện. Tôi còn ở nơi nào khác chứ?
- Được rồi, tôi nghĩ tôi phải cố gọi điện thoại đến bệnh viện Springer cho bà. Tôi xin lỗi.
- Xin lỗi không đủ. Khi ông còn làm việc đằng sau lưng tôi.
- Đó không phải cách nó đã xảy ra. Thanh tra Alpren đã gọi điện thoại đến cho tôi. Ông ta nói thời gian máu bà cụ đông trở lại không được bình thường. Ông ta hỏi tôi nguyên nhân tại sao và tôi phải gọi điện thoại đến cho bác sĩ bà cụ nói về việc đó. Một cuộc xét nghiệm tìm chất warfarin chỉ là một bước lôgic tiếp theo.
- Lôgic? – Bà cười cay đắng. – Vâng, nó nghe giống như anh.
- Toby, có cả nửa tá lý do khác giải thích tại sao thời gian đông máu của bà cụ lại bất bình thường. Xét nghiệm warfarin chỉ là một phần của công việc. Cảnh sát đã hỏi ý kiến của tôi, và tôi đã đưa ra cái ý kiến đó. Đó là công việc của tôi.
Bà ta không nói gì hết trong một lát, nhưng ông có thể nghe được hơi thở run run của bà, và ông biết bà đang gắng sức để khỏi bật khóc.
- Toby?
- Tôi nghĩ rằng công việc của ông cũng là làm chứng chống lại tôi trước tòa.
- Việc ấy sẽ không đi tới đó.
- Nếu nó tới. Nếu nó tới chỗ đó…
- Chúa ơi, Toby! – Ông thở dài bực tức. – Tôi sẽ không trả lời câu hỏi đó.
- Không bận lòng. – Bà ta nói trước khi gác máy. – Ông đã trả lời rồi.
Thanh tra Alpren có đôi mắt giống như mắt khỉ đuôi sóc – sáng, tò mò, mau mắn trong việc nhặt những chi tiết. Ông không thể, hình như thế, ngồi yên ở một chỗ trong hơn một phút, bước nhanh tới lui trong phòng giảo nghiệm tử thi, và khi không bước đi, nhảy loi choi trên hai chân. Cái xác chết nằm trên bàn chẳng làm cho ông ta quan tâm. Ông đến để gặp Dvorak, và ông đã nôn nóng trong mười phút chờ cuộc giảo nghiệm chấm dứt.
Cuối cùng, Dvorak tắt máy ghi âm cassette, và Alpren nói:
- Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện về việc đó?
- Bắt đầu đi. – Dvorak nói, không ngẩng đầu lên khỏi bàn, ông vẫn còn đang nhìn ngắm cái xác. Đó là một thanh niên, thân hình rỗng không từ cổ đến xương mông. Bên trong chúng ta ai cũng thế, ông ta nghĩ khi nhìn cái khoang rỗng không. Chúng ta có những cơ quan nội tạng giống hệt nhau, gói trong dưới nhiều lớp da. Ông nhặt một chiếc kim và chỉ khâu lên và bắt đầu khâu cái khoang lại, đưa mũi kim khâu xuống sâu dưới lớp thịt. Không cần phải tỏ ra lịch thiệp; đây chỉ là một công việc dọn dẹp, sửa soạn cho cái xác để nó được chuyển đến nhà xác. Công việc thường được Lisa thực hiện.
Alpren, không biết gì về công việc khâu vá kinh khủng, bước đến sát bên bàn mổ. – Xét nghiệm đã được chuyển về. – Ông ta nói. – Cái – ông gọi nó thế nào nhỉ? RHPLC?
- Đặc tính chất lỏng ghi màu cao nhanh.
- Đúng. Dầu sao chăng nữa, phòng thí nghiệm bệnh viện mới vừa gọi điện thoại cho tôi. Kết quả thí nghiệm dương tính.
Dvorak lặng người đi trong chốc lát. Ông ép buộc mình tiếp tục công việc khâu vá, để khép lớp da trên cái khoang rỗng không lại. Alpren có nhận ra điều đó không? Ông ta tự hỏi.
- Vậy việc ấy có ý nghĩa gì?
Dvorak tiếp tục nhìn tập trung vào công việc.
- RHPLC là một xét nghiệm nhằm tìm ra sự hiện diện của chất 7-hydroxywarfarin.
- Cái đó là cái gì?
- Một chuyển hóa của chất warfarin.
- Cái đó là cái gì?
Dvorak cột lại một cái gút và tiếp tục khâu một đường khác. – Một loại thuốc ảnh hưởng đến việc đông máu bình thường. Nó có thể dẫn đến việc có những vết bầm rất lớn. Xuất huyết.
- Trong não? Giống như bà Harper?
Dvorak dừng lại.
- Vâng. Nó có thể giải thích được những vết bầm trên đùi bà cụ.
- Vậy đó là lý do tại sao ông lại đề nghị làm cuộc xét nghiệm ấy.
- Bác sĩ Steinglass đã nói cho tôi biết về thời gian đông máu bất bình thường. Chất độc Warfarin thuộc về nhiều cách chẩn đoán khác nhau.
Alpren bận bịu ghi chép lên cuốn sổ tay khi hỏi tiếp một câu. – Và bằng cách nào ta có thể có được loại thuốc warfarin?
- Nó có thể được tìm thấy trong vài loại thuốc giết chuột.
- Làm cho chúng xuất huyết đến chết?
- Nó cần phải có thời gian để trở nên hữu hiệu. Nhưng cuối cùng chúng sẽ bị xuất huyết nội.
- Hình ảnh thú vị thật. Ông có thể tìm được chất warfarin ở đâu?
Dvorak lại ngừng lại. Ông ta không muốn có cuộc nói chuyện này, không muốn xem xét những việc khả dĩ.
- Nó có thể được bán dưới hình thức dược phẩm có tên là Coumadin. Để dùng như một chất pha loãng máu.
- Chỉ theo đơn thuốc?
- Vâng.
- Vậy ông cần phải có toa bác sĩ, và một nhà thuốc để có được nó.
- Đúng vậy.
Cây viết ghi chép nhanh hơn.
- Điều này cho tôi có một vài cơ sở để làm việc.
- Cái gì?
- Các nhà thuốc trong vùng. Ai bán ra thuốc Coumadin là bác sĩ đã ra lệnh đó.
- Nó không phải là một đơn thuốc bất thường. Ông sẽ tìm thấy nhiều bác sĩ viết toa kê thuốc đó.
- Tôi sẽ chọn lựa một cái tên đặc biệt. Bác sĩ Harper.
Dvorak đặt cây kim lên giá và nhìn Alpren.
- Tại sao lại tập trung chỉ có một mình bà ta? Còn người chăm sóc cho bà cụ thì sao?
- Jane Nolan có một hồ sơ sạch sẽ. Chúng tôi đã kiểm tra việc ấy với bà, nơi đã từng thu dụng bà ta. Và nên nhớ, bà ta là người đã gọi điện cho chúng tôi và nêu lên vấn đề lạm dụng.
- Để che đậy những việc làm ngu ngốc của bà ta, có thể?
- Nhìn vào sự vụ đó theo quan điểm của bác sĩ Harper, bà ta là một phụ nữ dễ nhìn, nhưng chưa có chồng, không có gia đình riêng. Có lẽ ngay các cuộc hẹn hò cũng không. Bà ta dính cứng một bà mẹ già không chịu chết. Rồi bà bắt đầu gặp rắc rối với công việc và bắt đầu bị căng thẳng.
- Dẫn đến âm mưu giết người? – Dvorak lắc đầu.
- Quy luật số một: tìm người trong gia đình trước tiên.
Dvorak cột cái gút cuối cùng trên cái xác và cắt sợi chỉ khâu.
Liếc nhìn cái thân hình bị khâu vá, Alpren càu nhàu kinh tởm. – Chúa ơi, Frankenstein.
- Nó sẽ được che lại bằng một cái áo khoác. Ngay một gã ăn mày cũng trông có vẻ trang trọng khi nằm trong một chiếc quan tài. – Dvorak cởi áo khoác và găng tay ra rồi rửa tay trong bồn nước. – Còn chuyện rủi ro ngộ độc thì sao? Ông ta nói. – Bà cụ mắc bệnh Alzheimer. Không nghe thấy nói về những gì bà ta có thể tự cho vào miệng. Có thể có thuốc chuột trong nhà.
- Được cô con gái để một cách thuận tiện cho bà cụ thấy. Đúng không?
Dvorak vẫn tiếp tục rửa tay.
- Tôi thấy đáng chú ý việc bác sĩ Harper bây giờ từ chối nói chuyện với chúng tôi nếu không có sự có mặt của luật sư của bà ta. – Alpren nói.
- Đó không phải là tính nghi ngờ. Đó là thái độ khôn ngoan.
- Nó vẫn còn làm cho ông thắc mắc.
Dvorak lau khô hai tay, không nhìn Alpren, thực sự không dám. Tôi không nên bình luận gì về cuộc điều tra này, ông ta nghĩ. Tôi không đủ sức vô tình. Tôi không có lòng nào dựng lên một vụ án hình sự chống lại Toby Harper. Lúc này đó là những gì ông phải làm, những gì công việc của ông đòi hỏi. Xem xét bằng chứng. Rút ra những kết luận hợp lý.
Ông không thích những gì bằng chứng đang kể cho ông nghe.
Rõ ràng bà cụ bị đầu độc, nhưng không thể xác định đó là do rủi ro hay do chủ định ở điểm này. Ông không thể tin được Toby là người chịu trách nhiệm. Hay ông chỉ đơn giản từ chối không chịu tin? Ông đã đánh mất tính khách quan của ông đơn giản chỉ vì ông đã bị lôi cuốn về phía bà ta.
Suốt đêm hôm qua, ông nôn nóng muốn gọi điện thoại cho bà. Hai lần ông đã nhấc điện thoại lên nhưng rồi đành gác lại, tự nhắc nhở minh rằng ông không thể tranh cãi bằng chứng với một sự nghi ngờ có thể. Rồi buổi sáng ngày hôm hay, bà đã cố gọi điện nói chuyện với ông. Ông đã sử dụng cô thư ký của ông như một bức bình phong, đã yêu cầu cô ta lọc ra các cuộc gọi của Toby. Ông cảm thấy muốn bệnh về chuyện đó, nhưng ông có ít sự lựa chọn. Với việc Toby vừa là bạn, vừa dễ bị tấn công như lúc này, ông không thể đưa ra một sự giúp đỡ nào.
Sau khi Alpren đã về, Dvorak rút vào phòng thí nghiệm ở bên cạnh. Những hộp đựng các bản kính mang các vật mô tế bào được đặt trên kệ, chờ đợi được giải thích. Đó là một công việc thầm lặng, đơn độc, và ông cảm thấy dễ chịu với chúng. Trong một giờ, ông ngồi dán mắt vào trong kính hiển vi, thế giới bên ngoài đóng lại, sự im lặng chỉ thỉnh thoảng bị những tiếng va chạm của những bản vật bị phá vỡ. Căn phòng nhỏ của ông là một nơi ẩn dật, khép kín với phần còn lại của thế giới, nhưng hôm nay ông cảm thấy khổ sở và không thể tập trung được.
Ông nhìn xuống ngón tay ông, nơi con dao mổ cắt đứt đã lành miệng, để lại một vết sẹo nhỏ. Nó là một sự nhắc nhở về sự tử vong của ông, của những sự kiện hình như tầm thường có thể dẫn đến tai họa. Thoát khỏi sự kiềm chế quá sớm. Đáp một chuyến máy bay sớm hơn. Hút điếu thuốc cuối cùng trước khi đi ngủ. Bóng ma tử thần luôn luôn rình rập, chờ đợi cơ hội của hắn. Ông nhìn vào vết sẹo, và ông tưởng tượng những nơrôn của ông đang nổ tung vào lúc này, bị dẫn đến sự hủy diệt bởi các tác nhân protein xa lạ.
Không thể làm được bất cứ chuyện gì cho nó, không gì có thể được làm ngoại trừ chờ đợi và canh chừng các dấu hiệu. Một năm, hai năm là nhiều nhất. Rồi ông sẽ được tự do. Ông sẽ có được cuộc sống trở lại.
Ông đóng cái hộp kính đựng bản vật lại và nhìn chằm chằm vào bức tường trống trước mặt ông. Lúc nào tôi thực sự có được một cuộc sống?
Ông tự hỏi liệu nó đã không quá trễ để bắt đầu một cuộc đời mới.
Ông bốn mươi lăm tuổi. Bà vợ cũ của ông đã làm đám cưới lại và đứa con duy nhất của ông đã sẵn sàng để tung mình vào cuộc sống độc lập. Chuyến đi nghỉ hè sáu tháng trước của Dvorak chỉ có một mình ông, một chuyến du lịch bằng xe khắp vùng Ireland, từ quán rượu này đến quán rượu khác, thưởng thức việc được thỉnh thoảng tiếp xúc với con người, tuy nhiên chỉ thoáng qua và hời hợt. Ông không tự cho mình là một người đàn ông cần có bạn đồng hành, cho đến một chiều tối kia khi ông đến một khu làng nhỏ ở phía tây, và thấy quán rượu duy nhất ở nơi này bị đóng cửa. Đứng trên con đường vắng, ở một nơi không một ai biết tên, ông cảm thấy đột nhiên tuyệt vọng ê chề đến nỗi ông trèo vào xe và chạy thẳng một mạch về Dublin.
Ông cảm thấy cùng một sự tuyệt vọng ấy đang trở lại với ông vào lúc này khi ông nhìn chằm chằm vào tấm vách tường.
Máy nội đàm kêu lên. Ngạc nhiên, ông đứng dậy và nhấc điện thoại lên.
- Vâng?
- Ông có hai cuộc gọi. Hiện giờ trên đường dây là của Toby Harper. Ông có muốn tôi tiếp tục bỏ qua bà ta không?
Ông dùng hết sức mạnh của mình để nói:
- Bảo với bà ta tôi mắc bận. Vô hạn định.
- Cuộc gọi kia là của thanh tra Sheehan, đường dây số hai.
Dvorak bấm nút gọi đường dây số hai.
- Roy?
- Chúng tôi tìm được một vài đầu mối có liên quan đến đứa bé đã chết. Hay cái giống gì đó… – Sheehan nói. – Ông biết cô gái trẻ đã gọi xe cứu thương đến?
- Molly Picker?
- Vâng. Chúng tôi đã tìm được cô ta.