Mỗi sáng, khi mở mắt chào đón cái gọi là “ngày mới”, tôi cứ muốn nhắm mắt lại, nằm nguyên trên giường và đừng thức dậy nữa. Nhưng tôi không thể làm vậy.
Tôi có một người chồng tuyệt vời, anh không chỉ yêu tôi cuồng si mà còn là chủ một quỹ đầu tư lớn. Hằng năm anh xuất hiện trong danh sách ba trăm người giàu nhất Thụy Sĩ trên tạp chí Bilan - dù anh cực kỳ khó chịu với việc đăng tin này.
Tôi có hai con trai (mà như bạn bè tôi vẫn nói) là “lẽ sống của tôi”. Tôi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho chúng, rồi đưa chúng đến trường, chỉ mất năm phút đi bộ, chúng sẽ ở đó cả ngày, cho phép tôi làm việc và khỏa lấp thời gian của mình. Sau giờ học, cô trông trẻ người Philippines sẽ trông chúng cho tới khi vợ chồng tôi về nhà.
Tôi thích công việc của mình. Tôi là một nhà báo được trọng vọng tại một tờ báo lớn, có thể tìm mua tờ báo này ở hầu khắp các sạp báo tại Genève, nơi chúng tôi sống.
Mỗi năm một lần, cả gia đình tôi đi nghỉ, thường là một thiên đường xa xôi nào đó với bờ biển đẹp như mơ, trong các chuyến đi ấy chúng tôi ở những thành phố xa lạ nơi dân chúng thường là những người nghèo khổ, họ làm chúng tôi cảm thấy mình giàu sang hơn, có nhiều đặc ân hơn, và thấy trân trọng hơn những diễm phúc cuộc đời đã ban cho chúng tôi.
Ồ, mà tôi còn chưa giới thiệu bản thân. Rất vui được gặp các bạn. Tôi là Linda. Tôi ba mươi mốt tuổi, cao một mét bảy mươi lăm, nặng sáu mươi tám cân, và tôi mặc những trang phục đẹp nhất mà tiền bạc có thể mua được (nhờ sự rộng rãi vô hạn của chồng tôi). Tôi khơi dậy ham muốn ở đàn ông và ghen tị ở phụ nữ.
Ấy vậy mà, mỗi sáng, khi mở mắt ra chào cuộc đời lý tưởng mà ai cũng mong ước nhưng ít người đạt được này, tôi biết ngày hôm đấy sẽ là một thảm họa. Tôi không băn khoăn một điều gì, mãi cho đến đầu năm nay. Tôi cứ sống cuộc đời mình như vậy, dù đôi khi thực sự cảm thấy tội lỗi khi nhận được nhiều hơn mức mình xứng đáng được hưởng. Nhưng đến một ngày đẹp trời, trong khi tôi đang chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà (hôm ấy vào mùa xuân và hoa bắt đầu nở trong vườn, như tôi còn nhớ), tôi tự hỏi: “Đời mình là thế này sao?”
Lẽ ra tôi không nên hỏi câu ấy. Đó là vì một nhà văn mà tôi đã phỏng vấn hôm trước, ông ấy có lúc đã nói rằng: “Được sống hạnh phúc, tôi đâu thích gì. Tôi thích sống một cuộc sống nhiều đam mê, nghĩa là mạo hiểm, bởi bạn không bao giờ biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.”
Vào lúc ấy, tôi nghĩ: “Tội nghiệp. Ông ta không bao giờ thấy thỏa mãn. Ông ta sẽ chết trong buồn thảm và cay đắng.”
Ngày hôm sau, tôi nhận ra chưa bao giờ mình dám mạo hiểm cả.
Tôi biết điều gì ở phía trước cuộc đời mình: một ngày khác y như ngày hôm trước. Còn đam mê? Ồ, tôi yêu chồng tôi, nghĩa là tôi chẳng có lý do phải phiền muộn bởi tôi không sống chung với chồng tôi chỉ vì tiền của anh, vì con cái, hay để giữ thể diện.
Tôi sống ở một đất nước an toàn nhất thế giới, tôi không có khó khăn gì phải kể lể, và tôi là một người vợ tốt, người mẹ tốt. Tôi được nuôi dưỡng để trở thành một người Tin lành đúng nghĩa, và tôi định sẽ truyền nếp giáo dục đó cho các con tôi. Chưa bao giờ tôi phạm một bước đi sai lầm, bởi tôi biết sai lầm sẽ dễ dàng hủy hoại mọi thứ ra sao. Những gì phải làm, tôi đều làm một cách hiệu quả và bỏ ít nỗ lực nhất có thể. Khi còn trẻ, tôi đã trải qua nỗi đau của một tình yêu đơn phương, cũng như bao người bình thường khác.
Tuy nhiên, từ khi kết hôn, thời gian đã ngừng lại.
Nghĩa là, cho tới khi tôi gặp phải ông nhà văn khủng khiếp đó cùng câu trả lời của ông ta cho câu hỏi mà tôi đặt ra. Ý tôi là, những điều quen thuộc và sự nhàm chán thì có gì sai?
Thành thực mà nói, chẳng làm sao hết. Chỉ là... chỉ là một nỗi sợ bí ẩn rằng mọi chuyện có thể thay đổi trong chốc lát, và khiến tôi lâm vào cảnh trắng tay.
Từ giây phút tôi có cái suy nghĩ mang điềm dữ vào buổi sáng đẹp trời rạng rỡ ấy, tôi bắt đầu cảm thấy sợ. Nếu chồng tôi qua đời, liệu tôi có thể một mình đối chọi với thế giới này không? “Có chứ,” tôi tự nhủ, vì khoản tiền anh ấy để lại sẽ đủ nuôi cho cả mấy thế hệ. Còn nếu tôi qua đời, ai sẽ chăm lo các con tôi? Chồng yêu quý của tôi. Nhưng chắc chắn anh ấy sẽ tái hôn, bởi anh ấy giàu có, quyến rũ và thông minh. Liệu các con tôi có được trao vào tay người tốt không?
Điều trước hết tôi làm là gắng trả lời tất cả những câu hỏi của mình. Và càng trả lời được nhiều câu hỏi, thì những câu hỏi khác lại càng này ra nhiều hơn. Khi tôi già, liệu anh ấy có bồ nhí không? Chúng tôi không làm tình nhiều như trước đây, vậy phải chăng anh ấy đã có người khác? Anh ấy có nghĩ tôi đã tìm được người khác không, vì ba năm qua tôi chẳng tỏ ra hứng thú gì nhiều với chuyện tình dục?
Chúng tôi chưa bao giờ cãi vã vì ghen tuông, và tôi từng nghĩ rằng điều đó thật tuyệt, nhưng sau buổi sáng mùa xuân ấy, tôi bắt đầu ngờ rằng có lẽ việc chúng tôi thiếu sự ghen tuông nghĩa là hoàn toàn thiếu tình yêu từ cả hai phía.
Tôi cố gắng không nghĩ đến chuyện đó nữa.
Trong suốt một tuần, mỗi khi tan sở, tôi sẽ đi mua gì đó tại những cửa hiệu đắt đỏ trên phố Rhône. Tôi thực sự chẳng muốn thứ gì, nhưng ít nhất tôi cảm thấy - nói thế nào nhỉ? - mình đang thay đổi, đang tìm điều mà tôi còn không biết mình cần đến, như đồ gia dụng mới chẳng hạn, dù phải nói rằng, những sự mới mẻ trong thế giới đồ gia dụng quả là khó tìm. Tôi tránh các cửa hàng đồ chơi, bởi tôi không muốn làm hư các con bằng việc hằng ngày mua quà cho chúng. Tôi cũng không vào gian hàng cho nam giới, nhỡ đâu chồng tôi lại nghi ngờ sự hào phóng cực độ bất thường của tôi thì sao.
Về đến nhà và bước vào vương quốc quyến rũ là thế giới riêng của mình, mọi thứ dường như thật kỳ diệu trong chỉ trong dăm ba tiếng, cho đến khi mọi người đi ngủ. Rồi, chầm chậm, cơn ác mộng sẽ bắt đầu.
Tôi nghĩ rằng đam mê là thứ chỉ dành riêng cho lớp trẻ và ở tuổi tôi, mất đi đam mê cũng là bình thường, nhưng đấy không phải điều làm tôi kinh khiếp.
Vài tháng đã trôi qua và hôm nay, tôi là một phụ nữ bị giằng xé giữa nỗi kinh hoàng rằng mọi thứ có thể thay đổi và nỗi kinh hoàng không kém ấy là mọi thứ có thể diễn ra đúng y như vậy suốt những ngày còn lại của đời mình. Một số người bảo rằng, khi mùa hè đến, chúng ta sẽ có những ý nghĩ kỳ quái: chúng ta cảm thấy mình nhỏ bé hơn vì dành nhiều thời gian ở ngoài trời và điều đó khiến chúng ta biết thế giới rộng lớn ra sao. Chân trời dường như xa vời vợi sau những đám mây và những bức tường nhà của chúng ta.
Có thể điều đó đúng, nhưng tôi không thể ngủ tiếp được nữa, và không phải vì nóng. Khi màn đêm buông xuống, và không có ai dõi theo, tôi sợ mọi thứ: sự sống, cái chết; tình yêu hay thiếu tình yêu; mọi điều mới mẻ nhanh chóng trở thành quen thuộc; cái cảm giác rằng tôi đang lãng phí những năm đẹp nhất đời mình cho một cuộc sống đơn điệu cho đến khi chết; và nỗi hoang mang tột cùng khi đối mặt với cái không biết, dù cho nó có mạo hiểm và gây hứng thú ra sao.
Hiển nhiên, tôi tìm sự an ủi ở khổ đau của người khác.
Tôi bật ti vi và xem bản tin. Tôi thấy vô vàn tin tức về các vụ tai nạn, về những người bị biến thành vô gia cư do thảm họa thiên thiên, hay về những người tị nạn. Trên hành tinh lúc này đang có bao nhiêu người ốm? Có bao nhiêu người đang chịu sự bất công và bội phản, dù là trong im lặng hay được nói ra? Có bao nhiêu người nghèo, bao nhiêu người thất nghiệp hay tù tội?
Tôi chuyển kênh. Tôi xem phim truyền hình dài tập hoặc phim điện ảnh và khuây khỏa được vài phút hoặc vài tiếng. Tôi sợ chồng tôi sẽ thức dậy và hỏi: “Có chuyện gì thế, em yêu?” Bởi vì lúc ấy tôi phải nói rằng mọi chuyện đều ổn. Sẽ tệ hơn nếu - như đã đôi ba lần xảy ra trong tháng vừa rồi - vừa nằm vào giường, anh đã đặt tay lên đùi tôi, từ từ đưa lên và bắt đầu ve vuốt tôi. Tôi có thể giả vờ cực khoái - tôi thường vẫn phải giả vờ - nhưng tôi không thể quyết định mình sẽ ướt sũng vì hưng phấn.
Tôi sẽ phải nói rằng tôi thực sự thấy mệt, và anh ấy, không một phút nào thừa nhận rằng anh thấy bực mình, sẽ trao tôi một nụ hôn, rồi nằm quay lưng lại, và xem tin tức mới nhất trên máy tính bảng, chờ cho đến ngày hôm sau. Rồi tôi lại tha thiết mong trong niềm vô vọng rằng đến ngày hôm sau anh ấy sẽ mệt mỏi. Rất mệt mỏi.
Tuy nhiên, chuyện không phải bao giờ cũng vậy. Đôi khi tôi phải gợi ý trước. Bởi nếu tôi khước từ anh ấy hai đêm liền, anh ấy sẽ đi tìm một cô bồ, mà tôi thì thực sự không muốn mất anh ấy. Còn nếu thủ dâm trước, tôi sẽ sẵn sàng và mọi thứ sẽ bình thường trở lại.
“Bình thường” nghĩa là sẽ chẳng có gì giống như trước kia, thời chúng tôi vẫn còn là bí ẩn với nhau.
Giữ cho ngọn lửa vẫn cháy sau mười năm hôn nhân, với tôi đó dường như là nhiệm vụ điên rồ hoàn toàn bất khả thi. Và mỗi lần giả vờ cực khoái, trong lòng tôi lại chết dần từng chút. Từng chút ư? Tôi tin mình đang chết nhanh hơn vẫn nghĩ.
Các bạn tôi bảo tôi thật may mắn, bởi tôi nói dối họ, tôi kể cho họ rằng chúng tôi thường xuyên làm tình, cũng như họ nói dối tôi khi bảo rằng không biết tại sao chồng họ vẫn còn giữ nguyên ham muốn. Họ bảo rằng tình dục trong hôn nhân chỉ thực sự thú vị trong năm năm đầu tiên, và sau đó nó đòi hỏi một chút “tưởng tượng”. Nhắm mắt lại và tưởng tượng rằng anh hàng xóm đang đè lên người mình, làm những điều mà chồng mình không bao giờ dám làm. Tưởng tượng rằng cùng một lúc bạn làm tình với cả anh ta và chồng. Tưởng tượng mọi sự đồi trụy có thể, mọi trò chơi bị cấm đoán.
* * *
Hôm nay, lúc rời khỏi nhà để đưa lũ trẻ đến trường, tôi chăm chú nhìn người hàng xóm. Chưa bao giờ tôi tưởng tượng chuyện làm tình với anh ta. Tôi thà tưởng tượng làm tình với gã phóng viên trẻ đồng nghiệp, cái gã dường như thường thực ở trong tình trạng đau đớn và cô đơn. Chưa bao giờ tôi thấy gã cố tán tỉnh ai, và điều đó thật quyến rũ. Tất cả phụ nữ trong tòa soạn đều khẳng định “họ rất muốn chăm sóc gã tội nghiệp kia”. Tôi cho là gã biết điều này, và lấy làm vui vì mình là đối tượng đơn thuần được người ta thèm muốn, không gì hơn. Có lẽ, giống như tôi, gã có nỗi sợ khủng khiếp là phạm phải bước đi sai lầm và hủy hoại tất cả - công việc của gã, gia đình gã, cuộc sống trong quá khứ và trong tương lai của gã.
Dù sao, sáng nay trong lúc nhìn người hàng xóm tôi như muốn bật khóc. Anh ta đang rửa xe, và tôi nghĩ: “Một ngày nào đó chúng tôi cũng sẽ làm y hệt như vậy. Bọn trẻ nhà chúng tôi sẽ lớn lên và chuyển đến ở một thành phố khác, hay thậm chí một nước khác, còn chúng tôi thì sẽ về hưu và cọ rửa xe - ngay cả khi chúng tôi có thể thuê người làm thay. Sau một độ tuổi nhất định, điều quan trọng là làm những việc lặt vặt để giết thời gian, để người khác thấy rằng cơ thể chúng tôi vẫn hoạt động tốt, rằng chúng tôi vẫn chưa mất khái niệm về tiền bạc và tiếp tục hạ mình thực hiện một số nhiệm vụ.”
Một chiếc xe sạch sẽ nhất định không làm thay đổi thế giới, nhưng sáng nay, đó là điều duy nhất hàng xóm của tôi quan tâm. Anh ta cất lời chào tôi, mỉm cười, và quay lại với công việc của mình như thể đang đánh bóng một tác phẩm điêu khắc của Rodin.
* * *
Tôi để xe lại bãi đỗ công cộng. (Bắt xe buýt vào thành phố! Nói “không” với ô nhiễm môi trường!) Tôi đón chuyến xe buýt quen và ngắm nhìn những thứ tôi vẫn thường ngắm nhìn trên đường đến chỗ làm. Genève dường như không thay đổi gì kể từ khi tôi còn bé: những căn nhà kiểu lãnh địa cổ kính nằm xen giữa những tòa nhà được xây dựng từ ý tưởng của một ông thị trưởng điên rồ nào đó đã phát minh ra “kiến trúc mới” vào những năm 1950.
Mỗi lần đi du lịch, tôi lại thấy nhớ quang cảnh này. Gu thẩm mỹ kém phát sợ, thiếu vắng các tòa cao ốc thép-và-kính, thiếu các đường cao tốc, đám rễ cây nhấp nhô trên hè đường bê tông khiến người đi đường chốc chốc lại vấp chân, những công viên với hàng rào gỗ bí hiểm bên trong có đủ loại cỏ mọc, bởi vì “thế mới tự nhiên”. Tóm lại, một thành phố khác với tất cả những thành phố khác đã được hiện đại hóa và mất đi vẻ quyến rũ của chúng.
Ở đây, chúng tôi vẫn nói “Xin chào” mỗi khi gặp người lạ trên phố và “Hẹn gặp lại” lúc ra khỏi cửa hiệu sau khi mua một chai nước khoáng, ngay cả khi chúng tôi không có ý định quay lại đó. Chúng tôi vẫn trò chuyện với người lạ trên xe buýt, ngay cả khi phần còn lại của thế giới nghĩ rằng người Thụy Sĩ dè dặt và kín đáo.
Họ thật sai lầm! Những người khác nghĩ về chúng tôi như vậy cũng hay, bởi như thế chúng tôi có thể bảo tồn được lối sống của mình trong năm hay sáu thế kỷ tới, trước khi lũ người man di của họ vượt qua dãy Alpes cùng những thiết bị điện tử tuyệt vời; căn hộ với những phòng ngủ bé tí và phòng khách lớn để gây ấn tượng cho khách khứa; những người phụ nữ trang điểm quá đậm; những người đàn ông nói rất to và khiến hàng xóm bực mình; và những thiếu niên ăn mặc nổi loạn, nhưng ngấm ngầm kinh sợ điều mà bố mẹ chúng nghĩ trong đầu.
Cứ để họ tin rằng chúng tôi chỉ làm ra pho mát, sô cô la, sữa bò và những chiếc đồng hồ. Cứ để họ tin rằng ở mỗi góc phố Genève đều có ngân hàng. Chúng tôi không định thay đổi hình ảnh đó. Chúng tôi hạnh phúc khi không có những cuộc xâm lăng của lũ người man di. Chúng tôi đều được vũ trang tận răng (vì nghĩa vụ quân sự là bắt buộc, người Thụy Sĩ nào cũng đều có súng trong nhà), nhưng hiếm khi nghe nói có ai đó quyết định xả súng vào người khác.
Chúng tôi lấy làm hài lòng vì đã nhiều thế kỷ qua không thay đổi gì. Chúng tôi cảm thấy tự hào vì vẫn giữ được thế trung lập khi châu Âu đưa những đứa con của mình vào các cuộc chiến vô nghĩa. Chúng tôi lấy làm vui vì không phải giải thích với ai diện mạo không mấy hấp dẫn của Genève, với những quán cà phê có từ cuối thế kỷ XIX và các cụ bà tản bộ khắp thành phố.
Nói “chúng tôi hạnh phúc” thì có thể không đúng lắm. Ai nấy đều hạnh phúc, ngoại trừ tôi, bởi lúc này trên đường đi làm, tôi đang băn khoăn có chuyện gì không ổn.
* * *
Lại một ngày nữa mọi người ở tòa báo cố lùng sục những thông tin thú vị thay vì mấy tai nạn xe cộ thông thường, cướp bóc (không vũ khí), và hỏa hoạn (nơi tập trung hàng chục xe cứu hỏa được những lính cứu hỏa lão luyện đến làm ngập lụt một căn hộ cũ. Tất cả chỉ vì những người hàng xóm hoảng sợ khi thấy khói bốc lên từ một khay thịt nướng để quên trong lò vi sóng).
Lại một lượt quay về nhà, niềm vui nấu nướng, bàn ăn dọn sẵn và gia đình quây quần bên bàn, cảm ơn Chúa vì đồ ăn chúng con nhận được. Lại một buổi tối nữa khi sau bữa ăn tối, mỗi người làm việc của riêng mình - bố giúp các con làm bài tập, mẹ lau chùi bếp, dọn dẹp nhà cửa, và chuẩn bị tiền đi chợ cho người giúp việc sáng hôm sau sẽ ghé sớm.
Mấy tháng gần đây, có nhiều khi tôi cảm thấy thực sự ổn, là khi tôi thực sự tin rằng cuộc đời tôi hoàn toàn có ý nghĩa, đó là vai trò của loài người trên trái đất này. Lũ trẻ cảm thấy mẹ chúng được bình an, người chồng tốt bụng hơn và quan tâm hơn, và cả ngôi nhà dường như bừng sáng. Chúng tôi là hình mẫu về hạnh phúc cho cả khu phố, cả thành phố, và cả vùng - hay bạn có thể gọi là bang - của đất nước này.
Và bỗng nhiên, chẳng vì lý do nào cả, tôi vào phòng tắm và bật khóc. Tôi có thể ở trong đó mà khóc vì như thế sẽ không ai nghe được tiếng nức nở của tôi hay hỏi tôi cái câu mà tôi ghét nhất: “Mọi chuyện ổn cả chứ?” Đúng, sao tôi lại không ổn? Cuộc đời tôi có gì không ổn nào?
Không, chẳng có gì.
Chỉ là ban đêm khiến tôi sợ hãi.
Còn ban ngày tôi không thể nào phấn chấn.
Những hình ảnh hạnh phúc trong quá khứ và những điều đáng lẽ có thể là hạnh phúc, nhưng thực sự lại không phải.
Niềm khát khao phiêu lưu chưa bao giờ được thỏa nguyện.
Nỗi kinh sợ không biết điều gì sẽ xảy ra cho các con tôi.
Rồi suy nghĩ của tôi bắt đầu xoay quanh những chuyện tiêu cực, luôn luôn là những chuyện như vậy, như thể có một con quỷ đang rình rập trong góc phòng, sẵn sàng nhảy xổ ra nói với tôi rằng cái mà tôi gọi là “hạnh phúc” chỉ đơn thuần là một trạng thái thoáng qua, rằng không có gì tồn tại mãi cả. Tôi vẫn luôn biết như thế mà.
Tôi muốn thay đổi. Tôi cần thay đổi. Hôm nay, lúc ở nơi làm việc, tôi nổi khùng một cách ngớ ngẩn, chỉ bởi một nhân viên thực tập mất nhiều thời gian hơn bình thường để tìm tư liệu tôi cần. Thường tôi không như vậy, nhưng dần dần tôi thấy mình ngày càng khó hiểu.
Thật ngớ ngẩn khi đổ hết lỗi cho nhà văn kia và cuộc phỏng vấn ông ta. Chuyện đó đã xảy ra vài tháng trước. Ông ta chỉ mở cái miệng núi lửa, vốn có thể phun trào bất cứ lúc nào, gieo rắc sự chết chóc và tàn phá chung quanh. Nếu không phải ông ta, thì hẳn là một bộ phim, một cuốn sách, hay ai đó tôi tình cờ trò chuyện. Tôi tưởng tượng rằng một số người để áp lực dồn nén trong nhiều năm mà không nhận ra, rồi một ngày đẹp trời, một biến cố nhỏ châm ngòi cho một cuộc khủng hoảng.
Rồi họ nói: “Tôi chán lắm rồi, tôi không muốn như thế này nữa.”
Một số tự tử. Số khác ly dị. Số khác nữa thì đến những vùng đất nghèo khổ của châu Phi để cố gắng cứu thế giới.
Nhưng tôi hiểu bản thân mình. Tôi biết rằng phản ứng duy nhất của tôi là đè nén những cảm xúc cho đến khi một khối ung thư bắt đầu gặm nhấm tôi từ bên trong. Bởi tôi thực sự tin rằng phần lớn các căn bệnh là kết quả của sự dồn nén cảm xúc.
* * *
Tôi thức giấc lúc hai giờ sáng, nằm nhìn chằm chằm lên trần nhà - dù biết mình phải dậy sớm để làm việc điều mà tôi vẫn luôn ghét. Thay vì nghĩ ra câu hỏi hữu ích như, “Chuyện gì đang xảy ra với mình?”, tôi cứ thả cho ý nghĩ của mình vượt khỏi tầm kiểm soát. Đã mấy ngày nay - dù không nhiều lắm, ơn Chúa - tôi cứ băn khoăn liệu có nên tìm đến bác sĩ tâm lý để được giúp đỡ không. Điều ngăn tôi lại không phải là công việc, hay chồng tôi, mà là các con tôi. Chúng không thể hiểu điều tôi đang cảm thấy.
Mọi chuyện ngày càng căng thẳng. Tôi nghĩ về một cuộc hôn nhân, hôn nhân của tôi, trong đó sự ghen tuông chưa bao giờ là chủ đề cãi vã. Nhưng phụ nữ chúng tôi có giác quan thứ sáu. Có lẽ chồng tôi đã hẹn hò ai đó, và trong vô thức tôi đang phản ứng lại chuyện này. Tuy nhiên tôi không có lý do gì để nghi ngờ anh ấy cả.
Chuyện này ngớ ngẩn phải không? Có thể nào trong số tất cả đàn ông trên đời, tôi lại cưới con người duy nhất tuyệt đối hoàn hảo? Anh ấy không ham rượu chè, không đi chơi đêm, không bao giờ đi chơi riêng cả một ngày liền với bạn bè. Gia đình là toàn bộ cuộc sống của anh ấy.
Sẽ là một giấc mơ đẹp nếu như đây không phải là ác mộng. Bởi lẽ đối với tôi, đền đáp lại chuyện đó là một trách nhiệm vô cùng lớn.
Rồi tôi vỡ lẽ ra rằng những từ như “lạc quan” và “hy vọng” mà chúng ta đọc thấy trong các cuốn sách giúp cho ta tự tin hơn và có thể đối mặt với cuộc đời tốt hơn, rốt cuộc chúng chỉ là vậy thôi: ngôn từ. Những kẻ thông thái viết ra những từ đó có lẽ đang tìm kiếm ý nghĩa của chúng, và sử dụng chúng ta như vật thí nghiệm để xem chúng ta phản ứng ra sao với yếu tố kích thích này.
Kỳ thực là tôi mệt mỏi vì có một cuộc sống hạnh phúc, hoàn hảo như vậy. Và đó chỉ có thể là dấu hiệu của một bệnh tâm thần.
Tôi chìm vào giấc ngủ khi suy nghĩ còn dang dở. Lẽ nào tôi đang thực sự gặp phải một vấn đề nghiêm trọng?