Ngoại Tình

Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Tôi đứng trước khe núi cùng chồng tôi và năm hay sáu người khác, đang chờ đến lượt của mình. Lúc đi lên đây, tôi đã nghĩ về các con tôi và khả năng chúng bị mồ côi cha mẹ... Rồi tôi nhận ra chúng tôi sẽ không nhảy cùng nhau.

Chúng tôi mặc bộ đồ giữ nhiệt chuyên dụng và đội mũ bảo hiểm. Tại sao lại phải đội mũ bảo hiểm? Để đầu của tôi vẫn vẹn nguyên nếu chẳng may bị đâm vào vách đá và rơi từ độ cao 1.000 mét xuống đất ư?

“Mũ bảo hiểm là bắt buộc.”

Tuyệt lắm. Tôi đội mũ - cũng là loại mũ những người đi xe đạp hay đội trên đường phố Genève. Hoàn toàn ngớ ngẩn, nhưng tôi chẳng buồn tranh luận.

Tôi nhìn về phía trước; giữa chúng tôi và khe núi là một sườn dốc nhỏ phủ đầy tuyết. Tôi có thể dừng chuyến bay trong giây đầu tiên bằng cách đáp xuống đó và đi bộ ngược lên. Tôi không bị buộc phải đi đến tận cùng.

Tôi chưa bao giờ sợ đi máy bay. Nó luôn là một phần của cuộc đời tôi. Nhưng vấn đề là, khi ngồi trên máy bay, chúng ta không hề nghĩ việc đó cũng giống hệt như khi nhảy dù. Sự khác biệt duy nhất là cái vỏ kim loại như lá chắn cho chúng ta cảm giác rằng chúng ta được bảo vệ. Vậy thôi.

Vậy thôi ư? Trong hiểu biết sơ sài của tôi về luật khí động học, tôi cho là vậy.

Tôi cần thuyết phục bản thân. Tôi cần một lý lẽ hay hơn.

Đây là một lý lẽ hay hơn; máy bay làm bằng kim loại. Nó cực kỳ nặng. Và nó chở hành lý, người, trang thiết bị, cùng hàng tấn nhiên liệu. Người nhảy dù, ngược lại, nhẹ, xuôi xuống theo gió, và tuân thủ quy luật tự nhiên như lá rơi khỏi cây. Thế có lý hơn nhiều.

“Em có muốn nhảy trước không?”

Có. Bởi vì nếu có chuyện xảy ra với em, anh sẽ biết và có thể chăm lo cho các con. Và anh sẽ cảm thấy tội lỗi suốt phần đời còn lại vì đã nảy ra ý tưởng điên rồ đó. Anh sẽ nhớ về em như là người đồng hành quanh năm suốt tháng, người luôn ở bên chồng, những lúc buồn vui, trong những chuyến phiêu lưu và cuộc sống hằng ngày.

“Chúng ta đã sẵn sàng.”

Cậu là người hướng dẫn à? Không phải cậu còn quá trẻ sao? Tôi thà đi cùng sếp của cậu còn hơn. Dù gì đây cũng là lần đầu tiên của tôi.

“Tôi đã nhảy dù từ khi đủ tuổi nhảy dù là mười sáu tuổi. Tôi đã nhảy dù được năm năm, không chỉ ở đây mà còn ở nhiều nơi trên thế giới. Xin chị đừng lo.”

Cái giọng hạ cố của cậu ta làm tôi bực mình. Người già và nỗi sợ của họ cần được tôn trọng. Hơn nữa, cậu ta hẳn phải bảo mọi người như vậy.

“Chị hãy nhớ lời chỉ dẫn. Và khi chúng ta bắt đầu chạy, đừng dừng lại. Những việc khác cứ để tôi lo.”

Những chỉ dẫn. Gần như chúng tôi đã quen với mấy chuyện này, trong khi điều nhiều nhặn nhất họ đủ kiên nhẫn để làm là giải thích rằng nguy cơ nằm chính xác ở chỗ muốn dừng lại giữa chừng. Và rằng, khi tiếp đất chúng tôi nên tiếp tục đi bộ cho đến khi cảm thấy chân mình bám đất chắc chắn.

Giấc mơ của tôi: chân chạm đất. Tôi đến chỗ chồng và dặn anh nhảy cuối cùng, lúc ấy anh sẽ có thời gian xem chuyện gì xảy ra với tôi.

“Chị có muốn cầm máy quay không?” hướng dẫn viên hỏi.

Máy quay có thể được gắn vào chiếc gậy nhôm dài chừng sáu mươi phân: Không, tôi không muốn. Trước tiên, tôi không làm điều này để khoe mẽ với người khác. Tiếp nữa, nếu vượt qua được nỗi sợ, tôi sẽ càng lo sợ chuyện quay phim hơn là việc chiêm ngưỡng cảnh đẹp. Tôi học được điều đó ở bố tôi khi tôi còn thiếu niên: chúng tôi đi bộ lên Matterhorn và chốc chốc tôi lại dừng bước để chụp ảnh cho tới khi bố nổi cáu: “Con nghĩ toàn bộ vẻ đẹp hùng vĩ này có thể vừa vặn với mỗi ô vuông nhỏ của phim sao? Ghi tạc mọi thứ trong tim con ấy. Điều đó quan trọng hơn việc cố gắng cho người khác biết điều con đang trải nghiệm.”

Bạn bay của tôi, vênh váo với hai mươi mốt năm hiểu biết của cậu ta, bắt đầu buộc dây quanh người tôi cùng một chiếc móc nhôm lớn. Chiếc ghế gắn vào tàu lượn; tôi sẽ đi trước, cậu ta sẽ ở đằng sau. Tôi vẫn có thể từ bỏ, nhưng giờ tôi không còn là mình nữa. Tôi hoàn toàn không có bất cứ phản ứng nào.

Người kỳ cựu hai mươi mốt tuổi và trưởng nhóm trao đổi ý kiến về gió khi chúng tôi vào vị trí.

Cậu ta cũng thắt chặt dây trên ghế. Tôi có thể cảm thấy hơi thở cậu ta sau gáy. Tôi nhìn ra sau và không hề thích điều mình trông thấy: một hàng những tấm dù sặc sỡ trải dọc trên nền tuyết trắng, mỗi tấm được buộc vào một người. Phía cuối hàng là chồng tôi, cũng đội mũ bảo hiểm xe đạp. Tôi đoán anh không có lựa chọn và sẽ nhảy sau tôi vài ba phút.

“Sẵn sàng. Bắt đầu chạy.” Tôi không nhúc nhích.

“Nào. Chạy đi.”

Tôi giải thích mình không muốn xoay lượn trên trời. Hãy rơi xuống nhẹ nhàng. Năm phút bay là tốt cho tôi rồi.

“Chị có thể cho tôi biết trong khi đang bay. Nhưng, làm ơn đi, còn cả hàng dài người đang chờ kia kìa. Chúng ta phải nhảy ngay bây giờ.”

Vì không còn được tự do quyết định, tôi đành tuân lệnh. Tôi bắt đầu chạy vào khoảng không.

“Nhanh hơn nữa.”

Tôi chạy nhanh hơn, ủng của tôi đá vào tuyết bốn bề. Thực ra, không phải tôi đang chạy, mà là một con robot được điều khiển bằng giọng nói. Tôi bắt đầu hét không phải vì sợ hay phấn khích, mà theo bản năng. Tôi đã quay về làm một người đàn bà trong hang động, như vị pháp sư người Cuba đã nói. Chúng ta sợ nhện và côn trùng, và chúng ta gào thét trong những tình huống như thế này. Chúng ta luôn gào thét.

Bỗng nhiên chân tôi nhấc lên không, và tôi dùng hết sức giữ lấy dây an toàn buộc tôi vào ghế. Tôi thôi gào thét. Hướng dẫn viên vẫn chạy thêm vài giây nữa và rồi ngay lập tức chúng tôi không còn đi theo một đường thẳng nữa. Cơn gió đang kiểm soát tính mạng chúng tôi.

* * *

Tôi không mở mắt ngay phút đầu tiên - tôi không muốn có khái niệm về độ cao, núi, và những mối nguy. Tôi cố tưởng tượng mình đang ở nhà, trong bếp, kể cho bọn trẻ nghe một câu chuyện xảy ra trong chuyến đi; có lẽ về thành phố, hoặc về phòng khách sạn. Tôi không thể kể rằng bố chúng đã uống quá nhiều, đến mức khuỵu xuống khi chúng tôi quay về khách sạn. Tôi không thể nói rằng tôi chấp nhận mạo hiểm nhảy dù, bởi vì chúng cũng sẽ muốn làm vậy. Hoặc tệ hơn, chúng sẽ thử tự bay bằng cách phi thân từ tầng cao nhất của ngôi nhà nơi chúng tôi ở.

Rồi tôi nhận ra mình thật ngu ngốc; tại sao lại ở đây với đôi mắt nhắm tịt? Không ai buộc tôi phải nhảy. “Tôi đã ở đây mười năm và chưa gặp một tai nạn nào cả,” nhân viên bảo vệ đã nói vậy.

Tôi mở mắt ra.

Và điều tôi thấy, điều tôi cảm nhận, là điều tôi sẽ không bao giờ có thể mô tả cho chính xác. Phía dưới kia là thung lũng nối hai hồ, và thành phố nằm ở giữa. Tôi đang bay, tự do trong không gian và yên lặng khi chúng tôi nương theo gió, lượn thành những vòng tròn. Những ngọn núi bao quanh chúng tôi không còn quá cao hay đe dọa nữa, mà thân thiện, tuyết phủ trắng xóa, với ánh mặt trời sáng chói xung quanh.

Bàn tay tôi thả lỏng, tôi buông tay khỏi những dây buộc, tôi dang rộng hai tay như cánh chim. Người thanh niên phía sau tôi hẳn nhận ra rằng tôi đã trở thành một người khác. Thay vì tiếp tục bay xuống, cậu ta bắt đầu bay lên, sử dụng luồng khí ấm vô hình hiện diện trong bầu không khí trước đó có vẻ như đồng nhất.

Phía trước chúng tôi là một con đại bàng đang bơi trong cùng đại dương, dùng đôi cánh để kiểm soát chuyến bay bí ẩn của nó. Nó muốn đi đâu? Phải chăng nó chỉ đang vui đùa, tận hưởng cuộc sống và vẻ đẹp xung quanh?

Trông như tôi đang giao tiếp với con đại bàng bằng phép thần giao cách cảm. Người hướng dẫn bay theo nó, con chim dẫn đường cho chúng tôi. Nó chỉ cho chúng tôi những nơi cần qua để bay lên mỗi lúc một cao hơn, về phía bầu trời - để bay được mãi mãi. Tôi cũng cảm thấy y như vậy vào hôm ở Nyon, khi tôi tưởng tượng mình chạy cho đến khi cơ thể không chạy được nữa.

Và con đại bàng bảo tôi: “Lại đây nào. Cô là trời là đất, là gió là mây, là tuyết là hồ.”

Dường như tôi đang ở trong bụng mẹ, tuyệt đối an toàn và được bảo vệ, và lần đầu tiên được trải nghiệm cuộc đời. Tôi sắp được sinh ra, và tôi sẽ quay lại làm người bước hai chân trên bề mặt Trái đất. Tuy nhiên, ngay lúc này đây tôi không làm gì khác ngoài việc thấy mình tồn tại trong cái dạ con này, không chống cự và để mặc cho bản thân được đưa đi bất cứ nơi đâu.

Tôi tự do.

Đúng vậy, tôi tự do. Và con đại bàng đã đúng: Tôi là núi là hồ. Tôi không có quá khứ, hiện tại hay tương lai. Tôi hiểu ra cái người ta gọi là “vĩnh hằng.”

Trong một phần tích tắc, tôi tự hỏi: Liệu có phải ai nhảy dù cũng có cảm giác ấy không? Nhưng chuyện đó quan trọng gì? Tôi không muốn nghĩ về người khác. Tôi đang trôi trong cõi vĩnh hằng. Thiên nhiên trò chuyện cùng tôi như thể tôi là đứa con gái yêu dấu của Người. Núi bảo tôi: “Con là sức mạnh của ta.” Hồ bảo tôi: “Con là bình yên, là an nhiên của ta.” Mặt trời bảo tôi: “Hãy tỏa sáng như ta, và vượt qua chính mình. Hãy lắng nghe.”

Bấy giờ tôi bắt đầu nghe thấy những giọng nói trong lòng mình bao lâu nay vẫn bị bóp nghẹt bởi những suy nghĩ lặp đi lặp lại đến mức đơn điệu, bởi nỗi cô đơn, bởi nỗi hoảng loạn trong đêm, bởi nỗi sợ phải thay đổi, và bởi sợ rằng mọi thứ sẽ vẫn nguyên như cũ. Càng bay lên cao, tôi càng lìa xa khỏi chính mình.

Tôi đang ở trong một thế giới khác nơi mọi thứ đều ở đúng chỗ của chúng. Cách xa khỏi cuộc sống đầy những nghĩa vụ phải hoàn thành, những ước mơ khó thành hiện thực, nỗi đau và niềm hân hoan. Tôi không có gì và tôi là tất cả.

Con đại bàng bắt đầu bay về phía thung lũng. Với cánh tay rộng mở tôi mô phỏng theo chuyển động vỗ cánh của nó. Nếu ai có thể thấy tôi lúc này, họ sẽ không biết tôi là ai, bởi vì tôi là ánh sáng, là không gian, là thời gian. Tôi đang ở một thế giới khác.

Và đại bàng bảo tôi: “Vĩnh hằng chính là đây.”

Trong cõi vĩnh hằng, chúng ta không tồn tại; chúng ta chỉ là một nhạc cụ trong bàn tay đã tạo nên những núi, những tuyết, những hồ, và mặt trời. Tôi quay ngược thời gian và không gian đến khoảnh khắc khi vạn vật được tạo ra và những vì sao đã lùi xa khỏi nhau. Tôi muốn phụng sự bàn tay đó.

Nhiều ý nghĩ xuất hiện và biến mất mà không làm thay đổi cảm giác của tôi. Tâm trí đã rời bỏ cơ thể tôi hòa lẫn vào thiên nhiên. Ồ, thật tiếc là con đại bàng và tôi phải đáp xuống công viên trước khách sạn phía dưới. Nhưng điều sẽ xảy ra trong tương lai nào có quan trọng gì? Tôi ở đây, trong cái dạ con được tạo ra từ hư vô và vạn vật này.

Tâm can tôi lấp đầy mọi ngóc ngách của vũ trụ. Tôi cố giải thích toàn bộ chuyện này với bản thân bằng lời nói, cố tìm cách ghi nhớ điều mình cảm thấy lúc này, nhưng những ý nghĩ đó sẽ nhanh chóng biến mất và nỗi trống trải sẽ quay lại lấp đầy mọi thứ.

Tâm can tôi!

Trước đây tôi thấy vũ trụ bao la xung quanh; và giờ vũ trụ dường như là một chấm nhỏ trong tâm can tôi nó giãn nở ra đến vô tận, như không gian vậy. Một công cụ. Một ân phước. Tâm trí tôi cố giữ kiểm soát và giải thích ít nhất là điều tôi đang cảm nhận, nhưng quyền năng kia lớn hơn.

Quyền năng. Cảm nhận về Vĩnh hằng mang đến cho tôi một cảm giác bí ẩn về quyền năng. Tôi có thể làm bất cứ điều gì, thậm chí là chấm dứt nỗi đau của thế giới. Tôi đang bay và trò chuyện cùng các thiên thần, nghe giọng nói và điều Mặc Khải sẽ nhanh chóng bị lãng quên, nhưng lúc này chúng có thật cũng như con đại bàng bay trước mặt tôi. Tôi sẽ không bao giờ có thể giải thích điều mình cảm thấy. Ngay cả với bản thân, nhưng chuyện đó thì đã sao? Nó là tương lai, và tôi còn chưa đến đó. Tôi đang ở hiện tại.

Phần lý trí biến mất và tôi thấy khoan khoái. Tôi cúi xuống con tim bao la của mình, con tim tràn đầy ánh sáng và sức mạnh, nó có thể bao chứa mọi chuyện đã xảy ra và điều sẽ xảy ra từ giờ đến tận cùng thời gian.

Lần đầu tiên tôi nghe được một âm thanh: tiếng chó sủa. Chúng tôi đang gần tiếp đất và thực tại bắt đầu quay lại. Lát nữa thôi, tôi sẽ bước chân lên hành tinh nơi tôi sống, nhưng tôi đã sống qua mọi hành tinh và mặt trời bằng tâm can tôi, nó lớn lao hơn bất kỳ điều gì.

Tôi muốn ở mãi trong trạng thái này, nhưng tư duy của tôi đã quay lại. Tôi thấy khách sạn phía bên phải. Mặt hồ đã bị khu rừng và những ngọn đồi nhỏ che khuất.

Chúa ơi, tôi không thể như thế này mãi sao?

“Không đâu,” con đại bàng nói, nó dẫn chúng tôi đến phía công viên, lát nữa thôi chúng tôi sẽ tiếp đất, và giờ nó chào tạm biệt chúng tôi vì nó đã tìm thấy luồng khí ấm khác. Nó bay lên nhẹ nhàng, không cần vỗ cánh, và kiểm soát cơn gió bằng lông vũ. “Nếu cứ thế này mãi, cô không thể sống trong thế giới này,” nó bảo.

Vậy thì sao? Tôi bắt đầu trò chuyện với con đại bàng, nhưng tôi nhận ra mình đang làm điều ấy theo cách lý trí, đang cố đấu lý. Tôi sẽ tiếp tục sống thế nào trên thế giới này sau khi đã trải qua Vĩnh hằng?

“Hãy tìm cách đi,” đại bàng đáp, nhưng tôi gần như không nghe thấy. Rồi nó bay - bay mãi - ra khỏi đời tôi.

Hướng dẫn viên thì thầm điều gì đó - cậu ta nhắc nhở rằng tôi phải chạy thêm một lúc khi chân tiếp đất.

Tôi thấy trước mặt. Thứ mà lúc trước tôi đã khát khao muốn chạm vào - chạm đến đất liền - giờ nó lại hóa thành dấu chấm hết cho một điều gì đó.

Điều gì cơ, chính xác là gì?

Chân tôi chạm đất. Tôi chạy một chút và hướng dẫn viên lập tức kiểm soát chiếc dù. Rồi cậu ta đến chỗ tôi để tháo dây buộc. Cậu ta nhìn tôi. Tôi ngước nhìn bầu trời. Tôi chỉ có thể thấy những chiếc dù sặc sỡ khác đang tiến về phía mình.

Tôi nhận ra mình đang khóc.

“Chị ổn chứ?”

Tôi hiểu ra rằng, ngay cả khi có nhảy dù thêm lần nữa thì tôi cũng sẽ không thể có cùng cảm giác đó nữa.

“Mọi chuyện ổn chứ?”

Tôi gật đầu bảo không sao. Tôi không biết cậu ta có hiểu điều tôi đã trải qua trên kia không.

Có, cậu ta hiểu. Cậu ta bảo rằng mỗi năm một lần cậu ta đều bay với một người có phản ứng như tôi.

“Khi tôi hỏi có chuyện gì, họ không thể giải thích được. Điều y như vậy cũng xảy ra với các bạn tôi; một số người dường như rơi vào trạng thái sốc và họ chỉ tĩnh trí lại khi chân chạm đất.”

Tôi thì hoàn toàn ngược lại. Nhưng tôi không muốn giải thích gì cả.

Tôi cảm ơn cậu ta vì những lời “an ủi”. Tôi muốn nói rằng tôi không bao giờ muốn điều mình đã trải qua ở trên kia chấm dứt. Nhưng nó đã qua, và tôi không có nghĩa vụ ngồi đây giải thích điều gì cho bất kỳ ai. Tôi bước đến ngồi trên ghế công viên chờ chồng tôi.

Tôi không thể ngừng khóc. Anh tiếp đất, lại gần tôi với nụ cười hớn hở, và bảo thật là một trải nghiệm phi thường. Tôi vẫn cứ khóc. Anh ôm tôi, bảo rằng mọi chuyện đã qua, và rằng anh không nên ép tôi làm điều tôi không muốn. Hoàn toàn không phải như vậy, tôi nói. Làm ơn hãy để em yên. Lát nữa em sẽ ổn thôi.

Ai đó trong nhóm hỗ trợ đến thu lại bộ đồ giữ nhiệt và giày chuyên dụng, rồi đưa áo khoác cho chúng tôi. Tôi làm mọi việc như một con robot, nhưng từng cử động mang tôi quay lại một thế giới khác, thế giới mà chúng ta gọi là “thực”, thế giới mà tôi tuyệt nhiên không muốn ở.

Nhưng tôi không có lựa chọn. Điều duy nhất tôi có thể làm là bảo chồng cho tôi được ngồi riêng một lát. Anh ấy hỏi chúng tôi có nên quay lại khách sạn không, vì trời lạnh. Không, ở đây em ổn.

Tôi ngồi đó nửa tiếng, khóc sướt mướt. Nước mắt vui sướng rửa sạch tâm hồn. Cuối cùng, tôi nhận ra đã đến lúc quay về thế giới thực mãi mãi.

Tôi đứng dậy. Chúng tôi về khách sạn, lấy xe, và chồng tôi lái về Genève. Radio trên xe đang bật nên không ai cảm thấy buộc phải nói. Tôi bỗng thấy đau đầu kinh khủng, nhưng tôi biết đó là gì: máu tôi lại bắt đầu chảy đến những bộ phận bị chặn lại bởi những biến cố đang tiêu tán dần. Khoảnh khắc giải tỏa này đi kèm với cơn đau, nhưng nó luôn như vậy.

Anh không cần giải thích điều anh nói hôm qua. Tôi không cần giải thích điều tôi cảm thấy hôm nay.

Thế giới thật hoàn hảo.

* * *

Chỉ một tiếng nữa thôi là năm nay sẽ kết thúc. Thành phố đã quyết định cắt giảm đáng kể lễ mừng đón Giao thừa theo truyền thống Genève. Nên người ta sẽ bắn ít pháo hoa hơn. Thế cũng tốt; tôi đã xem pháo hoa cả đời rồi và chúng không còn mang lại cho tôi niềm rộn ràng như khi tôi còn bé nữa.

Tôi không thể nói rằng tôi sẽ tiếc nhớ 365 ngày qua. Trời đã nổi gió, sét đã giáng xuống, và biển đã suýt lật úp con thuyền của tôi, nhưng cuối cùng, tôi đã vượt qua được đại dương và về đến đất liền.

Đất liền ư? Không, chẳng có mối quan hệ nào có thể mưu cầu điều đó. Thứ giết chết mối quan hệ giữa hai người chính là thiếu thách thức, cảm giác rằng chẳng còn gì mới mẻ nữa. Mỗi chúng ta phải làm sao để luôn là điều bất ngờ trong mắt người kia.

Tất cả bắt đầu bằng một bữa tiệc lớn. Bạn bè xuất hiện, chủ lễ nói những điều lặp lại trong hàng trăm lễ cưới như ý tưởng xây một ngôi nhà trên bờ đá chứ không phải trên cát. Khách khứa ném gạo vào chúng ta; còn chúng ta thì tung hoa. Những phụ nữ độc thân ngấm ngầm ghen tị với chúng ta, còn những phụ nữ có gia đình biết chúng ta đang đứng ở đầu một con đường không hề giống như trong truyện cổ tích.

Và rồi hiện thực dần xen vào, nhưng chúng ta không chấp nhận nó. Chúng ta muốn bạn đời của mình vẫn chính xác là con người chúng ta gặp ở bục lễ, và là người chúng ta trao nhẫn cưới. Như thể chúng ta biết cách khiến thời gian ngừng trôi.

Chúng ta không thể như vậy. Chúng ta không nên như vậy. Trí khôn và kinh nghiệm không làm con người thay đổi. Thời gian không làm con người thay đổi. Điều duy nhất làm chúng ta thay đổi là tình yêu.

Trong khi bay lượn trên không trung, tôi đã hiểu rằng tình yêu mình dành cho cuộc đời, cho vũ trụ, mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.

* * *

Tôi còn nhớ bài giảng do một mục sư trẻ không danh tiếng viết hồi thế kỷ XIX nhằm phân tích bức thư Thánh Paul gửi các Tín hữu Corinto và nhiều khía cạnh khác biệt mà tình yêu biểu hiện khi nó lớn lên. Mục sư cho ta biết rằng nhiều văn bản nói về tâm linh mà chúng ta đọc ngày nay chỉ dành riêng cho một số người.

Chúng mang đến Hòa bình, nhưng không nói về Cuộc đời.

Chúng bàn về Đức tin, nhưng quên đi Tình yêu.

Chúng nói với ta về Công lý, nhưng không đề cập đến Mặc Khải, như sự Mặc Khải tôi từng có khi nhảy từ vách núi ở Interlaken và là cái đã lôi tôi ra khỏi hố đen nơi tôi đã chôn lấp linh hồn mình.

Tôi luôn nhận ra lẽ hiển nhiên rằng chỉ có tình yêu đích thực mới có thể cạnh tranh với bất cứ tình yêu nào khác trên đời. Khi trao đi tất cả, chúng ta chẳng còn gì để mất nữa. Và lúc đó, sợ hãi, ghen tuông, buồn chán cùng đơn điệu sẽ biến mất, điều duy nhất còn lại là ánh sáng từ sự trống rỗng, nó không làm chúng ta sợ mà mang chúng ta đến gần nhau hơn. Ánh sáng đó luôn đổi thay, và đó là điều khiến cho nó đẹp và đầy bất ngờ - không phải những điều chúng ta hy vọng có, mà là những điều chúng ta có thể chung sống.

Yêu thật nhiều là sống thật nhiều.

Yêu vĩnh hằng là sống vĩnh hằng. Cuộc sống bất tử luôn song hành với Tình yêu.

Tại sao chúng ta muốn sống bất tử? Bởi vì chúng ta muốn sống thêm một ngày nữa với người ở bên cạnh chúng ta. Bởi chúng ta muốn được sống tiếp cùng người xứng đáng với Tình yêu của chúng ta, và người biết cách yêu ta khi ta nghĩ mình xứng đáng được yêu.

Bởi vì sống là yêu.

Đến cả tình yêu với thú cưng - như chú chó chẳng hạn - cũng có thể biện minh cho cuộc sống của con người. Nếu anh ta không còn mối ràng buộc Tình yêu nào với cuộc sống, thì mọi lẽ sống đều biến mất.

Trước tiên hãy tìm kiếm tình yêu, và mọi thứ khác sẽ đến với chúng ta. Trong mười năm hôn nhân, tôi đã tận hưởng mọi niềm vui mà phụ nữ có thể đạt được, và tôi phải chịu những điều tôi không đáng phải chịu. Nhưng khi tôi nhìn lại quá khứ của bản thân, chỉ có vài khoảnh khắc hiếm hoi - thường rất ngắn ngủi - là tôi thấy có chút gần gũi với điều mình vẫn hình dung về tình yêu đích thực: khi chứng kiến các con mình chào đời, khi tôi ngồi cùng chồng, chúng tôi tay trong tay ngắm nhìn dãy Alpes, hay đài phun nước khổng lồ ở hồ Léman. Nhưng chính những khoảnh khắc hiếm hoi đó biện minh cho sự tồn tại của tôi, bởi chúng cho tôi sức mạnh để bước tiếp và mang lại niềm vui cho cuộc đời tôi - bất kể tôi đã cố biến chúng trở nên buồn bã thế nào.

Tôi đến bên cửa sổ ngắm nhìn thành phố ngoài kia. Người ta dự báo là có tuyết, mà vẫn chưa thấy tuyết rơi. Nhưng tôi nghĩ đây là một trong những đêm Giao thừa lãng mạn nhất tôi từng có, vì trong lúc tôi đang chết đi thì Tình yêu đã làm tôi sống lại. Tình yêu, điều duy nhất sẽ còn lại khi loài người diệt vong.

Tình yêu. Mắt tôi dâng đầy những giọt lệ vui sướng. Không ai có thể ép bản thân mình phải yêu, và cũng không ai buộc được người khác phải yêu. Điều duy nhất cần làm là nhìn vào Tình yêu, say đắm Tình yêu và noi theo Tình yêu.

Không có cách nào khác để đạt được tình yêu và không có bí ẩn nào trong đó cả. Chúng ta yêu người khác chúng ta yêu chính mình, chúng ta yêu kẻ thù của mình, và bằng cách đó cuộc sống của chúng ta sẽ không bao giờ thiếu thốn điều gì nữa. Tôi có thể bật ti vi và xem chuyện gì đang xảy ra trên thế giới, bởi lẽ, miễn là còn chút Tình yêu tồn tại trong những bi kịch này, chúng ta vẫn đang đến gần sự cứu rỗi. Bởi tình yêu sản sinh ra tình yêu.

Những ai biết cách yêu sẽ yêu Sự thật, hoan hỉ với Sự thật, và không sợ nó, bởi vì sớm hay muộn nó sẽ cứu chuộc tất cả. Những ai tìm kiếm Sự thật bằng một tinh thần trong sáng, khiêm tốn, bao dung và không định kiến cuối cùng sẽ được mãn nguyện với điều họ tìm thấy.

Chân thành có lẽ không phải là từ phù hợp nhất để giải thích đặc tính này của tình yêu, nhưng tôi không thể tìm ra từ nào khác. Tôi không nói về sự chân thành hạ thấp những người gần gũi với ta; Tình yêu đích thực không nằm ở chỗ phô bày những điểm yếu của mình trước người khác, mà ở chỗ không sợ phải biểu lộ chúng khi bạn cần giúp đỡ và hoan hỉ khi nhận thấy rằng mọi việc tốt đẹp hơn những gì người khác nói.

Tôi trìu mến nghĩ về Jacob và Marianne. Một cách vô thức, họ đã mang tôi trở lại với chồng và con tôi. Tôi hy vọng họ hạnh phúc vào đêm cuối năm này, và tất cả những chuyện này cũng mang họ lại gần nhau hơn.

Tôi đang cố biện minh cho chuyện ngoại tình của mình ư? Không. Tôi tìm kiếm Sự thật và tôi đã tìm ra.

Tôi hy vọng điều ấy cũng sẽ xảy ra cho tất cả những ai đang có một trải nghiệm giống như trải nghiệm này.

Biết cách yêu tốt hơn.

Mục tiêu trong đời của chúng ta nên là: học cách yêu.

Cuộc sống cho chúng ta hàng ngàn cơ hội để yêu. Mỗi một người, từng ngày trong cuộc sống, luôn có cơ hội tốt để đầu hàng trước Tình yêu. Cuộc sống không phải là những kỳ nghỉ dài mà là quá trình học hỏi liên tục.

Và bài học quan trọng nhất chính là học cách yêu.

Yêu ngày càng đúng cách hơn nữa. Bởi vì những ngôn ngữ, những lời tiên tri, những quốc gia, Liên bang Thụy Sĩ bền chặt, Genève và con phố nơi tôi sống cùng những cột đèn đường, ngôi nhà nơi tôi đang đứng, đồ đạc trong phòng khách... tất cả sẽ biến mất và thân xác tôi cũng sẽ biến mất.

Nhưng một điều sẽ mãi mãi để lại dấu vết trong Tâm linh vũ trụ: tình yêu của tôi. Bất chấp những sai lầm, những quyết định khiến người khác phải đau khổ và những khoảnh khắc khi bản thân tôi nghĩ nó không tồn tại.

* * *

Tôi rời cửa sổ và gọi chồng con tôi. Tôi bảo rằng - theo truyền thống - chúng tôi phải leo lên chiếc ghế xô pha kê trước lò sưởi, và đúng lúc nửa đêm, đặt bàn chân phải xuống sàn nhà.

“Em yêu, có tuyết kìa!”

Tôi lại chạy đến bên cửa sổ nhìn ánh sáng tỏa ra từ một ngọn đèn đường. Đúng vậy, tuyết đang rơi! Sao trước đó tôi không nhận thấy nhỉ?

“Chúng con ra ngoài được không?” con tôi hỏi.

Chưa đâu. Trước tiên chúng ta sẽ leo lên ghế, ăn mười hai quả nho, và giữ hạt lại để có trọn một năm sung túc. Chúng ta sẽ làm mọi thứ tổ tiên truyền dạy.

Rồi chúng ta sẽ ra ngoài để ăn mừng cuộc sống. Tôi đảm bảo năm tới sẽ rất tuyệt vời.

Genève, 30 tháng Mười một 2013

HẾT

Dịch giả: Triều Dương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.