Ngoại Tình

Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Khi tôi tỉnh giấc, bên ngoài kia trời đã sáng. Tôi đã có một giấc ngủ không mộng mị và không thức giấc giữa đêm. Tôi nhìn đồng hồ: chín giờ sáng.

Chồng tôi vẫn đang ngủ. Tôi vào phòng tắm, đánh răng, rồi gọi bữa sáng cho hai người. Tôi khoác áo choàng và đến bên cửa sổ trong khi đợi phục vụ phòng đến.

Từ đây, tôi nhận thấy một điều: bầu trời đầy những người nhảy dù! Họ đáp xuống công viên trước khách sạn. Không hề luyện tập trước, phần lớn những người nhảy dù đó có người hướng dẫn viên đi cùng để dẫn đường.

Sao họ có thể làm những việc điên rồ như vậy nhỉ? Chúng ta đã đến nông nỗi đánh cược mạng sống là cách duy nhất giải thoát mình khỏi nỗi buồn chán hay sao?

Một người nhảy dù nữa tiếp đất. Rồi một người nữa. Bạn bè họ ghi hình từ đầu chí cuối, mỉm cười vui vẻ. Tôi tự hỏi ở trên đấy nhìn xuống sẽ thế nào, bởi vì những ngọn núi bao quanh chúng tôi rất rất cao.

Dù ghen tị với từng người trong số họ, tôi sẽ không bao giờ có dũng cảm để nhảy.

Chuông cửa reo vang. Phục vụ đi vào với một chiếc khay bạc, một lọ hoa hồng, cà phê (cho chồng tôi) trà (cho tôi), bánh sừng bò, bánh mì nóng, bánh mì lúa mạch, mứt đủ mùi vị, trứng, nước cam, báo địa phương, và những thứ khác làm chúng tôi hạnh phúc.

Tôi đánh thức anh dậy bằng một nụ hôn. Tôi không nhớ lần cuối mình làm thế là từ bao giờ. Anh giật mình, nhưng mau chóng mỉm cười. Chúng tôi ngồi vào bàn thưởng thức những món cao lương mỹ vị bày trước mặt. Chúng tôi nhắc một chút về cuộc bù khú tối qua.

“Anh nghĩ anh cần điều đó. Nhưng đừng cho những gì anh nói là nghiêm trọng. Khi quả bóng nổ, nó khiến mọi người giật mình, nhưng chỉ có thế thôi: Quả bóng nổ. Vô hại.”

Tôi muốn nói là tôi cảm thấy tuyệt vời khi khám phá ra những điểm yếu của anh, nhưng tôi chỉ mỉm cười và ăn bánh mì.

Anh cũng nhận thấy có những người nhảy dù. Mắt anh sáng lên. Chúng tôi mặc đồ và xuống dưới để tận hưởng buổi sáng.

Chúng tôi đi thẳng đến bàn lễ tân. Anh bảo sẽ đi hôm nay, nhờ họ mang va li của chúng tôi xuống để thanh toán hóa đơn.

Anh có chắc không? Chúng ta không thể ở lại đến sáng mai sao?

“Anh chắc. Đêm qua là đủ để anh hiểu rằng không thể nào quay ngược thời gian được nữa.”

Chúng tôi đến cánh cửa dẫn qua một hành lang dài có trần làm bằng kính. Tôi đọc trong một cuốn sách giới thiệu cho biết ở đây từng có một con phố; giờ họ xây hành lang này để nối hai tòa nhà trước kia vốn nằm ở hai bên đường. Du lịch rõ ràng đang thịnh vượng, dù không có dốc trượt tuyết.

Nhưng thay vì ra khỏi cửa, chồng tôi rẽ trái tiến đến chỗ người bảo vệ.

“Làm thế nào chúng tôi nhảy dù được nhỉ?”

Chúng tôi ư? Em không hề có chút ý định làm điều đó.

Người bảo vệ đưa cho anh một cuốn sách giới thiệu. Tất cả thông tin đều có trong đó.

“Làm thế nào chúng tôi lên đỉnh núi kia được?”

Người bảo vệ giải thích rằng chúng tôi không phải đi lên đó. Đường lên rất nguy hiểm. Chúng tôi chỉ cần ấn định thời gian, và sẽ có người đón chúng tôi ở khách sạn.

Làm thế chẳng nguy hiểm sao? Nhảy xuống khoảng không giữa hai rặng núi, trong khi trước nay chưa từng làm vậy bao giờ? Ai sẽ chịu trách nhiệm? Có cơ quan nào kiểm soát những người hướng dẫn và trang thiết bị của họ hay không?

“Thưa cô, tôi đã làm ở đây mười năm rồi. Tôi nhảy dù ít nhất mỗi năm một lần. Tôi chưa bao giờ gặp tai nạn.”

Anh ta mỉm cười. Hẳn anh ta đã nhắc lại những lời đó cả ngàn lần trong mười năm qua.

“Chúng ta sẽ nhảy chứ?”

Gì cơ? Sao anh không nhảy một mình?

“Chắc chắn rồi, anh có thể đi một mình. Em có thể đợi anh ở dưới này với chiếc máy quay. Nhưng anh cần và muốn có trải nghiệm này trong đời. Nó luôn làm anh sợ. Chỉ mới hôm qua chúng ta nói về thời điểm khi mọi chuyện mắc kẹt vào một lối mòn và chúng ta không còn thử thách những giới hạn của mình. Tối qua anh đã rất buồn.”

Tôi biết. Anh ấy đề nghị người bảo vệ đặt giờ.

“Sáng nay hoặc chiều nay, khi chúng ta có thể ngắm nhìn hoàng hôn được phản chiếu xuống tuyết quanh đây chứ?” Ngay bây giờ, tôi đáp.

“Vậy là một hay hai người đây?”

Hai, nếu chúng tôi nhảy ngay bây giờ. Nếu tôi không có cơ hội để nghĩ mình sắp làm gì. Nếu tôi không có thời gian mở chiếc hộp để con quỷ chui ra - nỗi sợ độ cao, sợ điều chưa biết, sợ chết, sợ sống, sợ cảm giác chạm tới giới hạn. Ngay lúc này hoặc không bao giờ cả.

“Chúng tôi có các lựa chọn hai mươi phút, nửa tiếng và một tiếng.”

Có chuyến nào mười phút không? Không.

“Hai người thích nhảy từ độ cao 1.350 mét hay 1800 mét?”

Tôi đã sẵn sàng thoái lui. Tôi không cần những thông tin đó. Dĩ nhiên tôi muốn nhảy càng thấp càng tốt.

“Em yêu, thế chẳng khác gì đâu. Anh dám chắc sẽ chẳng có chuyện gì cả, nhưng nếu có, thì đều nguy hiểm như nhau thôi. Rơi từ độ cao 21 mét, hay tương đương với từ tầng bảy một tòa nhà, thì hậu quả cũng như nhau thôi.”

Người bảo vệ bật cười. Tôi cười để che giấu cảm xúc của mình. Làm sao tôi có thể ngây thơ nghĩ rằng 500 mét ít ỏi sẽ tạo nên điều gì đó khác biệt?

Người bảo vệ nhấc điện thoại lên gọi cho ai đó.

“Chỉ còn suất nhảy từ độ cao 1.350 mét.”

Cảm giác nhẹ nhõm lúc này của tôi còn ngớ ngẩn hơn cả nỗi sợ trước đó. Ồ, tốt quá!

Xe sẽ đến cửa khách sạn trong mười phút nữa.

Dịch giả: Triều Dương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.