Lần đầu tiên trong đời mình, tôi sẽ đi gặp một gã cung cấp ma túy!
Tôi đang sống tại một đất nước đã quyết định cô lập mình với thế giới và tôi lấy làm mừng vì lẽ đó. Khi quyết định thăm các ngôi làng quanh Genève, các bạn sẽ thấy ngay lập tức một điều: Ở đây không có chỗ đỗ xe, trừ phi bạn có thể sử dụng ga ra nhà người quen.
Thông điệp ấy là: đừng đến đây, những người lạ kia, bởi cảnh hồ phía dưới kia, dãy núi Alpes uy nghi ở chân trời kia, những bông hoa đồng nội giữa mùa xuân, sắc vàng ươm của những vườn nho vào mùa thu, tất cả là di sản của tổ tiên chúng tôi, những người từng sống ở đây mà hoàn toàn không bị ai làm phiền. Và chúng tôi muốn giữ nguyên như thế, hỡi những kẻ xa lạ kia, vậy nên đừng có đến đây. Dù các bạn có sinh ra và lớn lên ngay ở thành phố lân cận đi nữa, chúng tôi cũng không quan tâm bạn sẽ nói gì. Nếu bạn muốn đỗ xe, hãy tìm đến thành phố lớn, ở đó có đầy chỗ được tạo ra vì nhằm mục đích đó.
Chúng tôi tự cô lập khỏi thế giới đến độ chúng tôi vẫn tin vào mối đe dọa của cuộc đại chiến hạt nhân. Tất cả những tòa nhà ở Thụy Sĩ đều buộc phải có hầm trú ẩn chống được bụi phóng xạ. Gần đây, một nghị sĩ đã cố bãi bỏ đạo luật ấy, nhưng Nghị viện đã bác kế hoạch này: có lẽ sẽ chẳng bao giờ có chiến tranh hạt nhân, nhưng còn mối đe dọa về vũ khí hóa học thì sao? Chúng ta phải bảo vệ công dân. Vậy nên những căn hầm trú ẩn tốn kém tiếp tục được xây lên, được sử dụng làm hầm rượu và kho chứa đồ trong khi chúng ta chờ đến Ngày tận thế.
Tuy nhiên, bất chấp mọi nỗ lực của chúng tôi đặng duy trì một hòn đảo hòa bình, thì vẫn còn những điều chúng tôi không sao ngăn cản được chúng vượt qua biên giới.
Ma túy là một ví dụ.
Chính quyền các bang cố gắng kiểm soát các đầu mối cung cấp và nhắm mắt làm ngơ đối với người mua. Chúng tôi có thể đang sống ở thiên đường, nhưng chẳng phải tất cả chúng tôi đều chịu stress vì giao thông, vì những trách nhiệm, thú vui và sự nhàm chán hay sao? Ma túy kích thích năng suất lao động (như cocain) và làm giảm căng thẳng (như cần sa). Và cũng vì không muốn nêu gương xấu cho thế giới nên chúng tôi vừa cấm đoán vừa dung túng.
Nhưng mỗi khi vấn đề phát sinh đến một mức độ đáng kể ví như một số nhân vật nổi tiếng hay người của công chúng bị “tình cờ” bắt gặp tàng trữ “chất ma túy, nói theo ngôn ngữ báo chí, thì vụ việc sẽ được phơi bày trên các phương tiện truyền thông để lớp trẻ và công luận thấy rằng mọi việc đang trong tầm kiểm soát của chính phủ và bất hạnh thay cho những kẻ không chịu tôn trọng pháp luật!
Chuyện này xảy ra tối đa mỗi năm một lần. Nhưng tôi không tin rằng chỉ mỗi năm một lần, một nhân vật quan trọng nào đó quyết định phá vỡ thói thường và tới khu vực dưới chân cầu Mont Blanc để mua một thứ từ những tay bán lẻ ma túy xuất hiện đều đặn hằng ngày. Nếu đúng như vậy, thì đám này đã giải tán từ lâu vì thiếu khách hàng.
Tôi đến khu vực dưới chân cầu. Các gia đình ở đây đến rồi đi trong khi những nhân vật đáng ngờ thì ở lại, không để ai làm phiền đến mình và cũng chẳng quấy rầy ai. Nên trừ lúc một cặp nam nữ thanh niên đang trò chuyện với nhau bằng tiếng nước ngoài đi ngang hay khi một công chức mặc vest băng qua lối đi dưới cầu, và quay ngoắt lại nhìn thẳng vào mắt họ.
Tôi đi lượt đầu tiên và sang tới phía bên kia, ở đây tôi nhấp một ngụm nước khoáng và phàn nàn về tiết trời lạnh với một người mà tôi chưa bao giờ gặp trước đây. Cô ta không đáp vì mải chìm đắm trong thế giới riêng. Tôi đi lượt thứ hai và mấy người kia vẫn ở đó. Mắt chúng tôi giao nhau, nhưng đang có rất nhiều người qua lại, điều này hiếm khi xảy ra vì lúc này đang giờ ăn trưa, mọi người lẽ ra phải ở trong những nhà hàng đắt đỏ nằm rải rác khu phố, đang cố chốt hạ những vụ làm ăn quan trọng hay dụ dỗ những du khách đến thành phố này tìm việc.
Tôi đợi một lát rồi đi qua lượt thứ ba. Tôi thu hút ánh mắt họ, rồi một người trong số đó gật đầu ra hiệu cho tôi đi theo anh ta. Tôi chưa bao giờ hình dung đời mình sẽ có lúc làm thế này, nhưng năm nay bất thường đến độ tôi không thấy cách cư xử của mình là kỳ lạ nữa.
Tôi làm ra vẻ thờ ơ và đi theo anh ta.
Chúng tôi đi bộ quãng hai, ba phút, đến công viên Khu vườn Anh. Chúng tôi đi qua những khách du lịch đang chụp ảnh trước đám hoa trồng theo hình chiếc đồng hồ, một thắng cảnh của thành phố. Chúng tôi đi qua nhà ga của con tàu nhỏ chạy quanh hồ, giống ở Disneyland. Cuối cùng, chúng tôi đến bến tàu, nhìn xuống mặt nước như thể chúng tôi là một đôi đang ngắm Jet d’Eau, đài phun nước khổng lồ cao tận 140 mét và lâu nay vẫn là biểu tượng của Genève.
Anh ta đợi tôi nói gì đó, nhưng tôi lo giọng mình sẽ run run, bất chấp dáng vẻ tự tin. Tôi ngồi im và buộc anh ta phải phá vỡ sự im lặng:
“Tài, đá, acid, hay bột trắng?”
Thôi xong, tôi loạn mất rồi. Tôi không biết phải trả lời sao, và tay bán lẻ kia hiểu mình đang giao dịch với một kẻ tập tọng. Đó là một bài test và tôi đã trượt vỏ chuối.
Anh ta bật cười. Tôi hỏi anh ta có nghĩ tôi là cảnh sát không. “Dĩ nhiên là không. Cảnh sát sẽ biết ngay tôi đang nói cái gì?”
Tôi giải thích đây là lần đầu tiên tôi làm việc này.
“Trông thì biết thôi. Một phụ nữ ăn mặc như cô sẽ không bao giờ thèm tự mình đến đây. Cô có thể xin đứa cháu hay đồng nghiệp phần dư trong lượng dự trữ của riêng họ. Thế nên tôi đưa cô đến tận bờ hồ này. Chúng ta có thể mua bán trong khi dạo bộ, như vậy tôi sẽ không lãng phí thì giờ của mình. Nhưng tôi muốn biết chính xác cô đang tìm kiếm điều gì và liệu cô có cần lời khuyên hay không?”
Anh ta không lãng phí thời gian; anh ta hẳn đang chán muốn chết vì cứ đứng quanh quẩn mãi dưới cầu. Trong ba lần tôi đi qua, không hề có một khách hàng nào quan tâm cả.
“Được thôi, tôi sẽ nhắc lại theo thứ ngôn ngữ mà cô hiểu: cần sa, thuốc lắc, LSD hay cocain?”
Tôi hỏi anh ta có crack hay heroin gì không. Anh ta bảo những thứ đó bị cấm. Tôi muốn bảo anh ta rằng những thứ anh ta nhắc đến cũng đều bị cấm, nhưng tôi kìm lại.
Thứ đó không dành cho tôi, tôi giải thích. Mà cho một kẻ thù.
“Cô định trả thù à? Cô muốn giết người bằng cách cho dùng quá liều ư? Làm ơn, thưa quý cô, tìm người khác đi?”
Anh ta dợm bỏ đi, nhưng tôi ngăn lại và cầu xin anh ta lắng nghe. Tôi nhận ra thái độ quan tâm đó hẳn sẽ khiến giá bán tăng gấp đôi.
Theo như tôi biết, đối tượng tôi đang nhắm vào không dùng ma túy, tôi giải thích. Nhưng cô ta đã gây tổn hại nghiêm trọng đến chuyện tình lãng mạn của tôi. Tôi chỉ muốn gài bẫy cô ta.
“Điều đó cũng trái với đạo Chúa?”
Ngạc nhiên chưa: một người bán chất gây nghiện và có thể gây chết người lại đang cố đẩy tôi về phía chính đạo!
Tôi kể cho anh ta nghe “chuyện của mình”. Tôi đã kết hôn mười năm nay, có hai đứa con tuyệt vời. Vợ chồng tôi dùng cùng một mẫu điện thoại thông minh và hai tháng trước tôi ngẫu nhiên cầm nhầm điện thoại của anh ấy.
“Vợ chồng cô không dùng mật khẩu à?”
Dĩ nhiên là không. Chúng tôi tin tưởng lẫn nhau. Hoặc có thể anh ấy dùng mật khẩu, nhưng lúc đấy nó bị mất hiệu lực chăng? Điều quan trọng là tôi thấy khoảng bốn trăm tin nhắn và mấy bức ảnh chụp một phụ nữ tóc vàng quyến rũ, trông có vẻ hết sức tươi tắn. Tôi đã làm điều lẽ ra không nên làm. Tôi đã gây nên một trận om sòm. Tôi hỏi anh ấy cô ta là ai, và anh ấy không bác bỏ - anh ấy bảo cô ta là người phụ nữ anh ấy yêu. Anh ấy vui vì tôi đã phát hiện ra sự thể trước khi anh ấy buộc phải kể cho tôi nghe.
“Chuyện đó cũng thường xảy ra.”
Gã bán thuốc đã trở thành người truyền bá Phúc Âm! Nhưng tôi kể tiếp - bởi tôi vừa tức thì bịa ra toàn bộ câu chuyện đó và cảm thấy phấn khích với câu chuyện mình kể. Tôi đuổi anh ấy ra khỏi nhà. Anh ấy đồng ý, và ngày hôm sau anh ấy bỏ lại tôi cùng hai đứa con để đến sống với tình yêu lớn trong đời. Nhưng cô ta đón nhận chuyện này không được hay ho như dự tính của anh ấy, vì cô ta nghĩ hẹn hò với một người đàn ông đã có gia đình sẽ vui thú hơn là buộc phải sống cùng một người chồng mà cô ta không lựa chọn.
“Đúng là đàn bà! Thật không thể nào hiểu nổi!”
Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi tiếp tục câu chuyện: cô ta bảo chưa sẵn sàng sống với anh ấy, rồi cô ta chia tay. Đúng như tôi nghĩ chuyện vẫn thường xảy ra, anh ấy quay về nhà cầu xin tha thứ. Tôi tha thứ cho anh ấy. Vả lại, tất cả những gì tôi muốn là anh ấy quay về. Tôi là một phụ nữ si tình, và tôi không biết phải sống sao khi không có người tôi yêu.
Chỉ trừ có điều là giờ đây, chỉ sau vài tuần, tôi nhận ra anh ấy lại thay đổi. Anh ấy không còn ngốc nghếch đến mức vứt điện thoại bừa bãi nữa, nên tôi không có cách nào biết họ có quay lại với nhau không. Nhưng tôi ngờ là có. Và người phụ nữ kia - cái cô tóc vàng, độc lập, quen thói chỉ đạo, quyền lực và có sức quyến rũ khôn cưỡng kia - đang cướp đi thứ quan trọng nhất của đời tôi: tình yêu. Anh ấy có biết tình yêu là gì không?
“Tôi hiểu cô muốn gì, nhưng điều đó thực sự nguy hiểm.”
Làm sao anh ta hiểu được khi tôi còn chưa giải thích xong?
“Cô muốn gài bẫy người phụ nữ đó, nhưng chúng tôi không có món hàng cô hỏi. Để thực hiện kế hoạch, cô cần ít nhất ba mươi gam cocain.”
Anh ta lấy điện thoại, hí hoáy gì đó, rồi chỉ cho tôi xem. Đấy là một trang trên CNN’s Money báo giá chi tiết các loại thuốc. Tôi ngạc nhiên, nhưng nhận ra đó là một phóng sự gần đây nói về những khó khăn mà các tổ chức buôn ma túy gặp phải.
“Như cô thấy đấy, cô sẽ phải chi năm ngàn franc Thụy Sĩ. Có đáng không? Chẳng phải cứ đến thẳng nhà cô ả đó rồi làm ầm ĩ lên sẽ rẻ hơn sao? Bên cạnh đó, theo như tôi hiểu thì có lẽ cô ta chẳng có lỗi gì cả.”
Anh ta đã chuyển từ vai trò mục sư sang chuyên gia tư vấn hôn nhân. Và lúc này, từ chuyên gia tư vấn hôn nhân, anh ta lại tiến hóa thành cố vấn tài chính, đang cố thuyết phục tôi đừng có chi tiền không cần thiết.
Tôi nói mình chấp nhận rủi ro. Tôi biết mình đúng. Nhưng tại sao lại là ba mươi gam mà không phải mười?
“Đó là số lượng tối thiểu để có thể định tội một người là buôn ma túy. Hình phạt nặng hơn nhiều so với tội sử dụng ma túy. Cô có chắc muốn làm vụ này không? Bởi vì cô có thể bị bắt trên đường về nhà hoặc trên đường đến nhà người đàn bà kia, và cô không có cách nào giải thích tại sao cô lại tàng trữ số ma túy đó đâu.”
Tất cả những kẻ phân phối lẻ ma túy đều như thế này sao, hay tôi đang gặp một nhân vật đặc biệt? Tôi thích bỏ thời gian tán gẫu với người này. Anh ta rất có kinh nghiệm và hiểu biết. Nhưng dường như anh ta rất bận rộn. Anh ta bảo tôi nửa tiếng nữa quay lại đây, mang theo tiền mặt. Tôi đến cây ATM, ngạc nhiên về sự ngây thơ của mình. Dĩ nhiên cánh bán lẻ ma túy không mang theo số lượng lớn. Nếu không bọn họ sẽ bị coi là buôn ma túy!
Tôi quay lại và anh ta đang chờ. Tôi lên đó đưa tiền, và anh ta chỉ cho tôi thấy một thùng rác cách chỗ chúng tôi đang đứng một đoạn.
“Tôi xin cô, đừng để hàng ở nơi mà người phụ nữ kia có thể tìm thấy, bởi cô ta có thể nhầm lẫn mà nuốt hết vào bụng. Sẽ là thảm họa đó.”
Người này đúng là độc nhất vô nhị; anh ta tính hết mọi chuyện. Nếu là giám đốc điều hành một công ty đa quốc gia, anh ta sẽ kiếm được vô khối cổ tức.
Tôi nghĩ đến việc tiếp tục cuộc trò chuyện, nhưng anh ta đã bỏ đi rồi. Tôi nhìn lần nữa cái thùng rác vừa được chỉ. Nếu trong đó không có gì thì sao nhỉ? Nhưng những người này có tiếng là giữ lời và sẽ không làm chuyện kiểu như vậy.
Tôi bước tới đó, đoạn nhìn quanh rồi vớ lấy chiếc phong bì màu vàng nâu trong thùng rác, cất vào túi xách rồi ngay lập tức bắt taxi về tòa soạn. Tôi sẽ bị trễ tiếp.
* * *
Tôi đã có bằng chứng của tội ác. Tôi chi một đống tiền cho một thứ hầu như chẳng có giá trị gì.
Nhưng làm sao tôi biết được người đàn ông kia không lừa tôi? Tôi phải tự tìm hiểu lấy.
Tôi thuê mấy đĩa phim có nhân vật chính là những con nghiện. Chồng tôi ngạc nhiên vì thú vui mới của tôi.
“Em không định làm mấy trò đó chứ?”
Dĩ nhiên là không! Chỉ là nghiên cứu để viết bài thôi mà. Mà mai em sẽ về muộn. Em đã quyết định viết một bài về lâu đài của Lord Byron và em cần ghé qua đó. Anh không phải lo đâu.
“Anh không lo. Anh nghĩ mọi chuyện đã cải thiện nhiều kể từ khi chúng ta đi dã ngoại ở Nyon. Chúng ta cần đi chơi nhiều hơn, có lẽ vào dịp năm mới. Lần tới chúng ta sẽ gửi bọn trẻ ở nhà bà nội. Anh đã trò chuyện với những người thạo vụ này.”
“Vụ này” hẳn là từ anh dùng để chỉ cơn trầm cảm của tôi. Chính xác là anh nói chuyện với ai? Một người bạn có thể chia sẻ bí mật này khi anh ta hơi quá chén chăng?
“Không, không hề. Một chuyên gia tư vấn hôn nhân.”
Thật kinh khủng! Tư vấn hôn nhân là điều cuối cùng tôi nghe được từ miệng
Jacob vào buổi chiều khủng khiếp đó ở câu lạc bộ golf. Hai người họ đã nói chuyện sau lưng tôi phải không?
“Có lẽ vấn đề bất ổn em gặp phải là lỗi do anh. Anh không dành cho em sự quan tâm như em xứng đáng được hưởng. Anh luôn nói chuyện công việc hay những điều chúng ta cần làm. Chúng ta đã mất đi sự lãng mạn cần thiết để gìn giữ một gia đình hạnh phúc. Chỉ chăm lo đến bọn trẻ thôi chưa đủ. Chúng ta cần nhiều hơn thế chừng nào chúng ta còn trẻ. Ai biết được, có lẽ chúng ta cần thăm lại Interlaken, chuyến đi chơi chung đầu tiên sau khi ta quen nhau? Chúng ta có thể leo một núi Jungfrau và thưởng ngoạn cảnh đẹp từ trên cao.” Một chuyên gia tư vấn hôn nhân! Chỉ còn thiếu nước đó thôi.
* * *
Cuộc trò chuyện với chồng nhắc tôi nhớ lại câu ngạn ngữ cổ: không ai mù quáng cho bằng những kẻ không muốn nhìn.
Làm sao anh lại nghĩ đã bỏ rơi tôi? Anh lấy đâu ra cái ý nghĩ điên rồ kia? Bởi thường ngày tôi đã không dang tay giạng chân mời chào anh lên giường hay sao?
Cũng đã lâu rồi chúng tôi không quan hệ tình dục một cách nồng nhiệt.
Trong một mối quan hệ lành mạnh, muốn cho cặp đôi bền vững thì điều này còn thiết yếu hơn việc lên kế hoạch cho tương lai hay trò chuyện về con cái. Interlaken nhắc tôi nhớ lại quãng thời gian chúng tôi tản bộ giữa thành phố trong ánh chiều tà - bởi phần lớn thời gian chúng tôi giam mình trong khách sạn để làm tình và uống rượu rẻ tiền.
Khi yêu ai đó, ta không thỏa mãn với việc biết mỗi linh hồn người ấy: ta còn muốn hiểu cơ thể người ấy. Có cần thiết không? Tôi không biết, nhưng bản năng xúi giục chúng ta. Không có thời điểm ấn định cụ thể cho chuyện đó, cũng không có bất cứ quy tắc nào đáng để tuân theo. Không gì có thể vượt qua được khoảnh khắc Mặc Khải đó khi sự e dè nhường chỗ cho táo bạo, và những tiếng rên khẽ biến thành la hét hay những lời dâm đãng. Đúng vậy, những lời tục tĩu - tôi đang rất thèm được nghe những lời cấm kỵ và tục tĩu khi một người đàn ông đi vào trong tôi.
Trong những khoảnh khắc này, các câu hỏi quen thuộc lại xuất hiện: “Mình có đang thít chặt quá không?” “Nên đẩy nhanh lên hay chậm lại đây?” Những câu hỏi này dường như không đúng lúc và phiền toái, nhưng chúng là một phần của sự khai tâm, hiểu biết, và tôn trọng lẫn nhau. Trong khi gây dựng sự thân mật tuyệt đối thì nói chuyện là một việc rất quan trọng. Đối lập lại sẽ là một sự tước đoạt lặng lẽ và điêu trá.
Bấy giờ hôn nhân đến. Chúng ta cố duy trì những ứng xử đó và đôi khi chúng ta thành công - trong trường hợp của tôi, nó kéo dài cho tới khi tôi mang thai lần đầu, chuyện xảy ra hết sức mau chóng. Và đột nhiên chúng ta nhận ra mọi thứ đã thay đổi.
— Tình dục từ nay chỉ diễn ra ban đêm và tốt hơn là ngay trước giờ đi ngủ. Như thể đấy là một nghĩa vụ, đôi bên cùng chấp nhận mà không thắc mắc xem phía bên kia có sẵn sàng hay không. Nếu tình dục bị bỏ qua, sự nghi kỵ sẽ nảy sinh, thế nên tốt nhất là giữ vững thủ tục này.
— Nếu cuộc ân ái đó không ngon lành thì cũng đừng nói gì hết, bởi ngày mai có thể sẽ khá khẩm hơn. Nói cho cùng thì chúng ta đã kết hôn, chúng ta còn cả cuộc đời phía trước kia mà.
— Chẳng còn gì nữa mà khám phá, và chúng ta cố tìm vui thú, nhiều nhất có thể, từ những điều cũ kỹ. Điều này chẳng khác gì ngày nào cũng ăn sô cô la, mà không đổi chủng loại hay hương vị: đó không hẳn là một sự hy sinh, nhưng ngoài ra đâu còn gì khác?
Dĩ nhiên là có chứ: những món xinh xinh mua ở cửa hàng bán đồ chơi tình dục, các câu lạc bộ trao đổi bạn tình, mời người thứ ba tham gia, làm liều trong những bữa tiệc thác loạn do đám bạn ít bè nhiều tổ chức.
Với tôi, những trò này cực kỳ mạo hiểm. Chúng ta không biết hậu quả sẽ ra sao - nên tốt hơn hết là để mọi chuyện tự nhiên.
Và ngày ngày trôi đi. Qua trò chuyện với bạn bè, chúng ta khám phá rằng cái gọi là đạt cực khoái đồng thời - khi cả hai vợ chồng hưng phấn cùng một lúc, ve vuốt bộ phận tương ứng của nhau và cùng rên rỉ - chỉ là giai thoại thôi. Làm sao tôi có thể đạt khoái cảm nếu phải chú tâm vào điều mình đang làm? Việc tự nhiên nhất sẽ là: hãy chạm vào cơ thể em, khiến em phát điên, rồi em sẽ làm điều tương tự cho anh.
Nhưng chuyện thường không diễn ra như vậy. Cuộc ân ái đó phải “hoàn hảo”, hay nói cách khác là không tồn tại.
Và cẩn thận với tiếng rên rỉ, để khỏi làm lũ trẻ thức giấc.
Chà! Thật mừng vì chuyện này đã kết thúc, em/anh quá mệt mỏi, không biết mình đã trụ được bằng cách nào. Em/Anh đúng là số một! Chúc ngủ ngon.
Cho tới khi cả hai người chúng ta nhận ra rằng mình cần thoát khỏi thói thường. Nhưng thay vì đến các câu lạc bộ trao đổi bạn tình, hay cửa hàng đồ chơi tình dục đầy những món phụ kiện mà chúng ta còn không biết dùng làm sao cho đúng, hay nhà đám bạn cuồng loạn vốn không ngừng khám phá những trò mới mẻ, thì chúng tôi quyết định... dành thời gian cho nhau mà không có trẻ con.
Lên kế hoạch cho một chuyến đi chơi lãng mạn. Không có bất cứ điều ngạc nhiên nào. Trong chuyến đi chơi đó mọi thứ nhất định sẽ được lên kế hoạch, có tổ chức.
Và chúng tôi nghĩ đây là ý tưởng tuyệt vời.