Ngoại Tình

Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Khi tôi đến chỗ làm, tổng biên tập cho gọi tôi vào để chúc mừng. Bài báo tôi nộp đã được in sáng nay.

“Phòng biên tập nhận được nhiều e-mail khen ngợi bài báo về người Cuba bí ẩn. Họ muốn biết ông ta là ai. Nếu đồng ý để chúng ta đưa địa chỉ lên báo, ông ta sẽ có việc làm dài dài đấy.”

Pháp sư người Cuba! Nếu đọc báo, ông ta sẽ thấy những điều được in ra trên đó chẳng phải do ông ta nói với tôi. Tôi lấy thông tin trên những blog về nghề pháp sư. Dường như cơn khủng hoảng của tôi không chỉ bị giới hạn trong những vấn đề hôn nhân: giờ tôi bắt đầu sa ngã cả trong nghề nghiệp.

Tôi giải thích cho tổng biên tập về giây phút pháp sư nhìn vào mắt tôi và đe dọa nếu tôi tiết lộ ông ta là ai. Sếp bảo tôi không nên tin vào mấy thứ đó, và đề nghị tôi đưa địa chỉ của ông ta cho một người thôi: Vợ sếp.

“Cô ấy khá là stress.”

Ai mà chẳng stress, ngay cả ông pháp sư nữa kia. Tôi không thể hứa gì cả, nhưng tôi sẽ hỏi ông ta.

Sếp bảo tôi phải gọi điện hỏi ngay. Tôi làm theo và ngạc nhiên trước phản ứng của người Cuba kia. Ông ta cảm ơn tôi vì đã thành thật và đã giữ bí mật danh tính của ông ta, rồi khen ngợi kiến thức của tôi trong lĩnh vực này. Tôi cảm ơn ông ta, nói cho ông ta biết về phản ứng của độc giả đối với bài báo, rồi hỏi xem chúng tôi có thể thu xếp một cuộc gặp khác không.

“Nhưng chúng ta đã nói những hai tiếng đồng hồ rồi! Tư liệu cô thu thập được phải quá đủ rồi ấy chứ!”

Đó không phải là cách làm báo, tôi giải thích. Bài báo được đăng sử dụng rất ít tư liệu thu thập từ hai tiếng đồng hồ kia. Tôi buộc phải tự tìm hiểu là chính. Giờ tôi cần tiếp cận chủ đề theo một cách khác.

Sếp vẫn đứng bên cạnh tôi, lắng nghe cuộc trao đổi rồi làm bộ chỉ trỏ. Cuối cùng, khi vị pháp sư đã định gác máy, tôi vẫn lải nhải rằng bài báo còn thiếu nhiều chi tiết. Tôi cần nghiên cứu thêm về vai trò của phái nữ trong cuộc tìm kiếm “tâm linh” và vợ của sếp tôi muốn gặp ông ta. Ông ta cười. Tôi sẽ không bao giờ vi phạm thỏa thuận với ông ta, nhưng tôi cố nài, mọi người đều biết ông ta sống ở đâu và làm việc những ngày nào.

Tôi khẩn nài ông ta, hoặc là ông ta chấp nhận, hoặc là ông ta từ chối. Nếu ông không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện, tôi sẽ tìm người khác. Thiếu gì người tự nhận là chuyên gia trị liệu cho những bệnh nhân sắp bị suy sụp tinh thần. Phương pháp của ông ta khác biệt thật đấy, nhưng ông ta không phải là người chữa bệnh tinh thần duy nhất ở thành phố này.

Nhiều người khác, phần lớn là người Phi, đã liên lạc với chúng tôi sáng nay với mong muốn công việc của họ được biết đến nhiều hơn, để kiếm tiền, và gặp những người quan trọng, những người có thể bảo vệ cho họ trong trường hợp xảy ra chuyện trục xuất.

Người Cuba mới đầu còn nghi ngại, nhưng cuối cùng thói hám danh cùng nỗi lo cạnh tranh đã thắng thế. Chúng tôi thu xếp gặp nhau ở nhà ông ta tại làng Veyrier. Tôi hăm hở muốn xem ông ta sống thế nào - chuyện này sẽ được đưa lên báo.

Chúng tôi đang ở trong một phòng khách nhỏ được sắp xếp thành phòng làm việc tại nhà riêng của ông ta. Trên tường treo vài bức họa đồ có vẻ như được nhập khẩu từ Ấn Độ: vị trí các huyệt đạo, gan bàn chân cùng với đường kinh mạch. Vài món đồ pha lê được đặt trên mặt bàn.

Chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện hết sức thú vị về vai trò của phụ nữ trong các nghi lễ của pháp sư: Ông ta giải thích với tôi rằng lúc sinh ra, người ta đều có những thời khắc Mặc Khải, và với phụ nữ điều này càng phổ biến hơn. Như bất cứ học giả nào cũng có thể thấy, các vị thần nông nghiệp luôn là phái nữ, và những thảo dược được tìm thấy trong hang động của các bộ tộc cũng do bàn tay phụ nữ mang về trồng. Họ nhạy cảm với thế giới tâm linh và cảm xúc hơn, và điều đó khiến họ có khuynh hướng trở thành đối tượng của những cơn khủng khoảng mà các bác sĩ từng gọi là “cuồng loạn” và ngày nay được gọi là “lưỡng cực” - xu hướng chuyển từ trạng thái hưng phấn tuyệt đối sang buồn rầu hết sức, nhiều lần chỉ trong một ngày. Với người đàn ông Cuba này, linh hồn có xu hướng nói chuyện với phụ nữ nhiều hơn là với đàn ông, bởi phụ nữ hiểu tốt hơn một thứ ngôn ngữ không diễn tả bằng lời nói.

Tôi cố nói theo ngôn ngữ của ông ta: có khả năng nào, chính vì sự nhạy cảm quá mức ấy, chẳng hạn linh hồn xấu, xúi bẩy phụ nữ làm những điều họ không muốn không?

Ông ta không hiểu câu hỏi. Tôi diễn đạt lại. Nếu phụ nữ không ổn định đến mức chuyển từ vui sướng sang buồn chán...

“Tôi đã dùng từ ‘không ổn định’ sao? Không đâu. Ngược lại là khác. Dù mức độ nhạy cảm của phụ nữ cao như vậy, họ lại kiên định hơn nam giới.”

Ví dụ như trong tình yêu. Ông ta đồng ý với tôi. Tôi kể cho ông ta mọi chuyện xảy ra, và tôi bắt đầu nức nở. Ông ta vẫn trơ ra không biểu lộ chút cảm xúc nào. Nhưng con tim ông ta đâu phải gỗ đá.

“Bàn đến chuyện ngoại tình, thiền định giúp rất ít hoặc không giúp được gì cả. Trong trường hợp này, người đó hạnh phúc với điều đang xảy ra. Họ vẫn giữ được mối quan hệ an toàn đồng thời vẫn cố trải nghiệm phiêu lưu. Đó là tình huống lý tưởng.”

Điều gì đẩy con người đến ngoại tình?

“Đó không phải lĩnh vực của tôi. Tôi có quan điểm cá nhân về chủ đề này, nhưng không nên cho lên báo.”

Làm ơn giúp tôi.

Ông ta thắp hương, bảo tôi ngồi bắt tréo chân trước mặt ông ta, rồi ông ta cũng ngồi tư thế như vậy. Lúc trước còn khắt khe, nhưng giờ ông tỏ ra là một nhà hiền triết bao dung đang cố gắng giúp tôi.

“Nếu những người đã kết hôn, vì bất kỳ lý do nào, quyết định tìm đến một đối tác khác, điều này không nhất thiết cho thấy rằng mối quan hệ vợ chồng của họ trục trặc. Tôi cũng không tin rằng tình dục là động cơ chính yếu. Nó liên quan nhiều hơn đến sự buồn chán, thiếu đam mê trong cuộc sống, thiếu thách thức. Đó là sự kết hợp nhiều yếu tố.”

Và tại sao chuyện này lại xảy ra?

“Bởi vì, kể từ khi chúng ta bị đẩy xa khỏi Chúa, chúng ta sống một cuộc sống rời rạc. Chúng ta cố tìm đến cái nhất thể, nhưng chúng ta không biết đường quay lại, do vậy, chúng ta ở trong tình trạng liên tục không được thỏa mãn. Xã hội cấm đoán và tạo ra pháp luật nhưng điều này không giải quyết được vấn đề.”

Tôi cảm thấy sáng rõ hơn, như thể tôi đã có được một góc nhìn khác. Tôi có thấy điều đó trong mắt ông ta: ông ta biết mình đang nói gì, bởi ông ta đã trải qua.

“Tôi đã gặp một người mà khi ở bên cạnh người tình, anh ta bị bất lực. Nhưng anh ta thích được ở bên cạnh cô gái ấy, và cô ấy cũng cảm thấy dễ chịu được ở cạnh anh ta.”

Tôi không kiềm chế được. Tôi hỏi ông ta có phải là người đàn ông đó không. “Đúng. Vợ tôi đã bỏ tôi vì chuyện này. Nhưng đó không phải là lý do cho một quyết định quyết liệt như vậy.”

Vậy ông ta phản ứng thế nào?

“Tôi có thể viện đến sự giúp đỡ về tâm linh, nhưng nếu làm vậy tôi sẽ phải trả giá ở kiếp sau. Tuy nhiên tôi cần hiểu tại sao cô ấy lại cư xử như vậy. Để chống lại cám dỗ mang cô ấy trở lại bằng cách sử dụng những gì mình biết về ma thuật, tôi bắt đầu nghiên cứu chủ đề này.”

Có phần miễn cưỡng, người đàn ông Cuba lấy lại vẻ chuyên nghiệp.

“Các nhà nghiên cứu tại Đại học Texas ở Austin đã cố trả lời câu hỏi mà rất nhiều người băn khoăn: Tại sao đàn ông lại ngoại tình nhiều hơn đàn bà, ngay cả khi họ biết rằng hành xử này mang tính tự phá hủy, và sẽ gây đau khổ cho người họ yêu thương? Kết luận là đàn ông và đàn bà có cùng khao khát ngoại tình như nhau. Chỉ là đàn bà giỏi kiềm chế hơn.”

Ông ta nhìn đồng hồ. Tôi năn nỉ ông ta tiếp tục trò chuyện và tôi hiểu có lẽ ông ta cũng lấy làm mừng vì có thể mở lòng.

“Những cuộc tình ngắn ngủi không có cảm xúc từ phía người đàn ông, với mục đích duy nhất là thỏa mãn những thôi thúc dục tình, có thể làm cái việc bảo tồn và nhân rộng nòi giống. Phụ nữ thông minh không nên trách cứ đàn ông vì điều này. Họ cố chống cự lại, nhưng về mặt sinh học, họ có xu hướng hành xử như vậy. Tôi nói có quá lý thuyết không nhỉ?”

Không.

“Cô có nhận thấy con người sợ nhện và rắn hơn là sợ ô tô không, mặc dù thực tế tỷ lệ tử vong do tai nạn giao thông luôn cao hơn? Đó là bởi đầu óc ta vẫn sống trong thời kỳ hang động, vào thời đó con rắn hay con nhện đồng nghĩa với nguy hiểm chết người. Điều đó cũng đúng với việc đàn ông cần nhiều phụ nữ. Vào thời đó, đàn ông đi săn, và tự nhiên đã dạy cho anh ta rằng bảo tồn nòi giống là một ưu tiên; ta phải làm cho càng nhiều phụ nữ mang thai càng tốt.” Thế phụ nữ không nghĩ đến việc bảo tồn nòi giống sao?

“Dĩ nhiên là có. Nhưng trong khi hành động truyền giống của đàn ông kéo dài lâu nhất là mười một phút, thì với phụ nữ, một đứa trẻ đồng nghĩa với chín tháng mang thai. Đấy là chưa kể phải chăm sóc con cái, nuôi nấng, bảo vệ trước những mối nguy hiểm như nhện và rắn rết. Nên bản năng của phụ nữ phát triển theo một cách khác. Tình yêu thương và sự kiềm chế trở nên quan trọng hơn.” Ông ta đang nói về bản thân. Ông ta đang cố biện minh cho những gì mình đã làm. Tôi nhìn quanh và thấy những họa đồ Ấn Độ, những đồ pha lê và nén hương. Trong sâu thẳm, tất cả chúng ta đều giống nhau. Chúng ta phạm cùng những sai lầm đó và ngồi lại với cùng những câu hỏi không lời đáp.

Người đàn ông Cuba lại nhìn đồng hồ và nói thời gian của chúng tôi đã hết. Một khách nữa sắp đến, và ông ta muốn tránh việc các bệnh nhân chạm mặt nhau trong phòng đợi. Ông ta đứng dậy tiễn tôi ra cửa. “Tôi không muốn thô lỗ, nhưng làm ơn, đừng tìm gặp lại tôi nữa. Tôi đã nói với cô tất cả những gì phải nói rồi.” .

* * *

Kinh Thánh viết:

“Chuyện xảy ra vào một chiều tà, khi vua David từ giường đứng dậy rồi đi dạo trên sân thượng cung điện, ngài thấy một phụ nữ đang tắm; và người phụ nữ đó rất đẹp. Vua David sai người dò hỏi về nàng.

Và một người nói: “Chẳng phải đấy là Bathsheba, con gái của Ella, vợ của Uriah xứ Hittite sao.” Thế là David truyền sứ giả đến đón nàng, rồi nàng đến với ngài, và ngài ngủ với nàng. Rồi nàng quay về nhà mình. Sau đó người phụ nữ đó thụ thai, và nàng đến báo với vua David: “Thiếp có thai?”

“Bấy giờ vua David bèn lệnh cho Uriah, một chiến binh trung thành, ra mặt trận, với một sứ mệnh nguy nan. Chàng tử trận và Bathsheba đến sống cùng đức vua trong cung điện của ngài.”

David - ví dụ tiêu biểu, thần tượng của nhiều thế hệ, một chiến binh không biết sợ là gì - không chỉ ngoại tình mà còn ra lệnh triệt hạ tình địch của mình, phản bội lòng trung thành và thiện chí của người ấy.

Tôi không cần viện dẫn Kinh Thánh để biện minh cho chuyện ngoại tình hay giết người. Nhưng tôi nhớ đã được học câu chuyện này từ thời trung học - tại chính ngôi trường nơi tôi và Jacob đã hôn nhau vào mùa xuân nọ.

Những nụ hôn ấy phải chờ đợi mười lăm năm sau mới được lặp lại, và khi rốt cuộc nó cũng xảy ra, thì lại không hề giống như tôi tưởng tượng. Nó quá hèn hạ, ích kỉ và xấu xa. Nhưng dù sao tôi vẫn thích như vậy và muốn nó lại xảy ra, càng sớm càng tốt.

Jacob và tôi gặp nhau bốn lần trong hai tuần. Những lo lắng dần dần biến mất. Chúng tôi giao hoan theo cả cách bình thường lẫn phi truyền thống. Tôi vẫn chưa thể hiện thực hóa điều mình hằng mơ tưởng là trói anh ta lại rồi bắt anh ta hôn vào vùng dưới thắt lưng cho đến khi tôi không chịu nổi khoái cảm, nhưng tôi sẽ đạt được điều đó.

* * *

Từng chút từng chút một, Marianne mất dần tầm quan trọng trong câu chuyện của tôi. Hôm qua, tôi lại ở bên chồng cô ta, và điều đó cho thấy cô ta tầm thường và vắng mặt ra sao trong tất cả những chuyện này. Tôi không còn muốn Kønig phu nhân phát hiện ra cuộc phiêu lưu của chúng tôi hay thậm chí nghĩ đến chuyện ly dị, bởi như thế tôi có thể tận hưởng niềm vui thú có tình nhân mà không phải từ bỏ mọi thứ mình khó khăn lắm mới đạt được bằng cách kiềm chế bản thân: con cái, chồng, công việc và ngôi nhà này.

Tôi làm gì với số ma túy giấu ở đây, số ma túy đó có thể bị phát hiện bất kỳ lúc nào? Tôi đã chi rất nhiều tiền để mua nó. Tôi không thể bán lại được; như thế khác nào tự dẫn xác vào nhà tù Puplinge. Tôi đã thề không bao giờ dùng lại ma túy. Tôi có thể dùng nó làm quà cho những người mà tôi biết sẽ thích nó, nhưng danh tiếng của tôi có thể sẽ bị ảnh hưởng, hay tệ hơn nữa, họ có thể nhờ tôi mua thêm.

Đạt được ước mơ lên giường cùng Jacob khiến tâm trạng tôi phơi phới rồi sau đó lại mang tôi về thực tại. Tôi đã phát hiện ra rằng dù cho có nghĩ đó là tình yêu thì điều tôi đang cảm thấy chỉ là cơn mê đắm nhất thời, được định đoạt sẽ chấm dứt bất kỳ lúc nào. Và ít nhất tôi không lo lắng đến việc duy trì nó: tôi đã có cuộc phiêu lưu, khoái cảm của sự vượt quá giới hạn, những trải nghiệm tình dục mới mẻ, và niềm vui thú. Tôi tận hưởng tất cả những thứ đó mà không hề cảm thấy ăn năn chút nào. Tôi đang tặng cho mình món quà tôi xứng đáng được hưởng sau nhiều năm sống đúng khuôn phép.

Tôi thanh thản. Hay đúng ra là thanh thản cho đến hôm nay.

Sau nhiều ngày ngủ ngon, tôi cảm thấy như con chằn tinh đã lại ngoi lên từ vực thẳm nơi nó bị hất xuống.

* * *

Vấn đề là ở tôi hay tại Giáng sinh sắp đến? Thời điểm này trong năm làm tôi khủng hoảng nhất - tôi không nói đến rối loạn hoóc môn hay việc thiếu một chất nào đó trong cơ thể. Tôi mừng vì ở Genève mọi việc không bị cường điệu hóa như ở các quốc gia khác. Tôi đã có lần đi nghỉ ở New York. Tất cả mọi nơi đều treo đèn, kim tuyến, có nhạc Giáng sinh, những cửa hiệu được trang hoàng, tuần lộc, chuông, những bông tuyết giả, những trang trí với đủ kích cỡ và màu sắc, những nụ cười dính chặt trên khuôn mặt mọi người... Và tôi, tuyệt đối chắc chắn mình là kẻ lập dị, là người duy nhất cảm thấy hoàn toàn xa lạ. Dù chưa bao giờ dùng LSD, tôi đồ rằng phải tăng liều lên gấp ba mới thấy được những màu sắc đó.

Cái chúng tôi thấy ở đây cùng lắm là một vài dấu hiệu trên phố lớn, gần như là đến từ du khách. (Họ mua sắm không tiếc tay! Họ quyết mang thứ gì đó của Thụy Sĩ về cho con cái họ!) Nhưng tôi vẫn chưa đi ngang qua phố chính, nên cảm giác lạ lẫm này không thể là vì Giáng sinh được. Trong vùng phụ cận này không hề có một ông già Noel nào trèo ống khói, nhắc ta phải vui vẻ suốt cả tháng Mười hai.

Tôi trằn trọc trên giường, như thường lệ. Chồng tôi ngủ, như thường lệ. Đêm nay chúng tôi đã làm tình. Chuyện này trở nên thường xuyên hơn, tôi không biết làm thế là để che đậy vụ ngoại tình của mình hay bởi dục tính của tôi đã tăng cao. Sự thật là tôi có hứng thú tình dục với anh hơn. Anh không vặn hỏi những lúc tôi về muộn, cũng chẳng tỏ ra anh đang ghen. Ngoại trừ lần đầu tiên, khi tôi phải vội vã chạy vào phòng tắm làm theo chỉ dẫn của Jacob để xóa bỏ mọi dấu vết mùi vị trên quần áo. Giờ tôi luôn mang theo một chiếc quần lót dự phòng, tắm ở khách sạn, và đi vào thang máy khi đã trang điểm chỉn chu. Tôi không tỏ vẻ lo lắng hay làm nảy sinh nghi hoặc. Đã hai lần tôi gặp phải người quen, và tôi cất lời chào họ, cứ để mặc họ thắc mắc: “Cô ấy đang hẹn hò ai ư?” Điều đó tốt cho cái tôi và tuyệt đối an toàn. Dù gì, nếu đã ở trong thang máy khách sạn tại chính thành phố nơi họ sống thì họ cũng tội lỗi như tôi thôi.

Tôi chìm vào giấc ngủ rồi thức dậy sau vài phút. Victor Frankenstein đã tạo ra con quái vật của anh ta, và bác sĩ Jekyll đã cho phép con quái vật của ông hiện hình. Điều này vẫn làm tôi sợ, nhưng có lẽ tôi cần đi tiếp và đặt ra vài quy tắc ứng xử cho bản thân ngay từ bây giờ.

Một mặt, tôi là người thành thật, tốt bụng, tình cảm, chuyên nghiệp, và có thể giữ bình tĩnh trong những tình huống phức tạp, nhất là trong những cuộc phỏng vấn, khi một số đối tượng tỏ ra hung hăng hoặc lảng tránh câu hỏi của mình.

Nhưng tôi đang phát hiện ra một khía cạnh khác của mình, là bộc phát, nôn nóng và hoang dã, khía cạnh đó đã lọt ra ngoài căn phòng khách sạn nơi tôi gặp Jacob và bắt đầu ảnh hưởng đến thói quen hằng ngày. Tôi dễ nổi cáu hơn khi một người bán hàng trò chuyện với khách trong khi người khác xếp hàng chờ. Giờ tôi chỉ đến siêu thị khi cần thiết, và không còn quan tâm gì đến giá bán hay hạn sử dụng. Khi có người nói điều gì đó khiến tôi không ưng ý, tôi bèn phản ứng. Tôi bàn luận về chính trị. Tôi biện hộ cho những bộ phim mà mọi người ghét và chỉ trích những bộ phim mà mọi người thích. Tôi làm mọi người ngạc nhiên bằng những ý kiến lố bịch và khác thường. Tóm lại, tôi không còn là con người dè dặt như trước đây nữa.

Mọi người bắt đầu chú ý đến tôi. “Cô khác quá!” họ nói. Sắp sửa sẽ là: “Cô đang giấu giếm chuyện gì đó,” và sẽ sớm chuyển thành: “Cô chỉ cần che giấu nếu cô đang làm chuyện gì đó lẽ ra không nên làm.”

Dĩ nhiên, có lẽ là tôi hoang tưởng. Nhưng hôm nay, tôi cảm thấy mình là hai con người khác nhau.

Vua David chỉ cần ra lệnh mang người phụ nữ đó đến. Ông ta không nợ ai lời giải thích nào. Và khi rắc rối nảy sinh, ông ta phái chồng nàng ra trận. Trường hợp của tôi lại khác. Người Thụy Sĩ vốn thận trọng, nhưng có hai trường hợp ta khó mà nhận ra họ.

Đầu tiên là giao thông. Sau khi đèn chuyển xanh, nếu có người nấn ná trong một phần tích tắc giây để khởi động xe ô tô, chúng tôi ngay lập tức bấm còi. Nếu có người đổi làn, dù đèn tín hiệu xin đường nhấp nháy, anh ta luôn nhận được cái nhìn khó chịu qua gương chiếu hậu.

Tình huống thứ hai liên quan đến sự thay đổi quan trọng, dù đó là thay đổi nhà cửa, công việc hay cách cư xử của chúng ta. Ở đây, mọi thứ đều ổn định, mọi người cư xử như được trông đợi. Làm ơn đừng cố tỏ ra khác biệt hay bỗng nhiên làm mới bản thân, bởi vì bạn sẽ đe dọa toàn xã hội. Đất nước này đã khó khăn lắm mới đạt đến Nhà nước “hoàn thiện”, chúng tôi không muốn quay lại thời kỳ “trước đổi mới”.

Dịch giả: Triều Dương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.