Tôi đổ xuống giường, nhắm mắt lại, và trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi nghĩ mình chắc chắn đang trải qua một dạng khủng hoảng thường gặp ở phụ nữ sau một thời gian kết hôn. Nó sẽ qua thôi.
Mọi người đâu cần lúc nào cũng cảm thấy hạnh phúc. Hơn nữa, không ai có thể lúc nào cũng hạnh phúc. Tôi cần học cách đối mặt với thực tế cuộc đời.
Hỡi trầm cảm, hãy tránh xa ta ra. Đừng có xấu xa như vậy. Hãy tìm người khác có lý do thỏa đáng hơn ta để nhìn ngươi trong gương và nói: “Cuộc đời vô nghĩa làm sao.” Dù ngươi muốn hay không thì ta cũng vẫn biết cách đánh gục ngươi. Ngươi đang lãng phí thời gian đấy.
* * *
Bữa ăn trưa cùng Jacob König diễn ra y như hình dung của tôi. Chúng tôi gặp nhau tại Ngọc Trai hồ, một nhà hàng đắt đỏ bên bờ hồ, trước đây nó hoạt động tốt, nhưng giờ thuộc sở hữu của thành phố. Nó vẫn đắt đỏ, mặc dù thức ăn thật kinh khủng. Lẽ ra tôi có thể làm Jacob ngạc nhiên bằng cách dẫn anh ta đến nhà hàng Nhật Bản mà tôi vừa khám phá, nhưng tôi biết anh ta sẽ cho là gu thưởng thức của tôi không ra gì. Đối với một số người, phong cách bài trí còn quan trọng hơn cả đồ ăn.
Và giờ tôi thấy mình đã quyết định đúng. Anh ta cố thể hiện với tôi rằng anh ta là một kẻ sành rượu vang; anh ta nói về “hương,” về “vị” và “độ sánh”, những giọt lóng lánh bám trên thành ly. Kỳ thực, anh ta đang muốn thể hiện với tôi rằng anh ta đã trưởng thành và không còn là cậu học trò nữa; rằng anh ta đã học hỏi và thăng tiến; rằng anh ta thạo đời, sành rượu vang, chính trị, đàn bà, và các cô bạn gái cũ.
Rõ là vớ vẩn! Chúng tôi đã uống rượu vang suốt cả đời. Chúng tôi có thể phân biệt rượu nào ngon rượu nào dở, có thế thôi.
Trước khi tôi gặp chồng tôi, tất cả những người đàn ông tôi đã hẹn hò - những người tự xem mình là có học - đều hành xử như thể việc chọn rượu vang ở nhà hàng là một thời khắc quan trọng của đời họ. Tất cả bọn họ đều làm cùng một việc: với sự trịnh trọng tót vời, bọn họ ngửi nút bần, đọc nhãn, để bồi bàn rót một ít rượu vào ly, lắc ly, rồi đưa lên trước ánh sáng mà quan sát, ngửi mùi rượu, nhấm nháp chậm rãi, nuốt vào và cuối cùng, gật đầu tán thưởng.
Sau khi chứng kiến cùng một cảnh ấy đến ức vạn lần, tôi quyết định thay đổi nhóm bạn chơi và gia nhập nhóm lập dị trong trường. Không giống những kẻ thử rượu giả tạo và dễ đoán, những kẻ lập dị ít nhất cũng chân thực và không định gây ấn tượng với tôi. Họ nhắc đến những thứ tôi không hiểu. Ví dụ như, họ nghĩ rằng tôi thật sự phải biết nhãn hiệu Intel vì “nó được in trên mọi máy tính”. Dĩ nhiên tôi chưa bao giờ để ý điều đó.
Những người lập dị làm tôi cảm thấy mình như một con bé đầu đất tẻ nhạt, một phụ nữ không chút hấp dẫn, họ hào hứng với trò tin tặc hơn là quan tâm đến chân hay ngực tôi. Khi lớn hơn, tôi quay về vòng tay an toàn của những kẻ thưởng rượu cho đến khi tìm được người đàn ông không cố gây ấn tượng với tôi bằng gu thưởng thức tinh vi hay làm tôi cảm thấy mình ngốc toàn tập bằng câu chuyện về những hành tinh bí ẩn, người Hobbit, hay phần mềm máy tính biết xóa mọi dấu vết của trang web ta vừa truy cập. Sau vài tháng hẹn hò, trong quãng thời gian đó chúng tôi đã khám phá ít nhất một trăm hai mươi ngôi làng quanh hồ Léman, anh ấy hỏi cưới tôi.
Tôi nhận lời không chút dè dặt.
Tôi hỏi Jacob xem anh ta có biết hộp đêm nào không, vì đã nhiều năm rồi tôi không cập nhật đời sống về đêm của Genève (“đời sống về đêm” chỉ là một cách nói) và tôi quyết định sẽ đi nhảy nhót và uống rượu. Mắt anh ta sáng lên.
“Anh không có thời gian cho mấy chuyện đó. Cảm ơn vì lời mời, nhưng em biết đấy, ngoài việc anh đã kết hôn, thì anh không thể để người ta nhìn thấy anh đi tới đó cùng nhà báo được. Người ta sẽ nói bài viết của em là...”
Thiên lệch.
“... đúng, thiên lệch.”
Tôi quyết định đẩy trò chơi quyến rũ cỏn con này đi xa thêm một chút - một trò chơi luôn làm tôi thích thú. Tôi mất gì nào? Nói cho cùng, tôi biết mọi đường đi nước bước, những thủ đoạn, những cái bẫy và mục tiêu.
Tôi bảo anh ta kể thêm về bản thân, về đời sống cá nhân. Tôi ở đây không phải với tư cách một nhà báo, tôi nói, mà là một phụ nữ và là bạn gái cũ.
Tôi nhấn mạnh từ “phụ nữ.”
“Anh không có đời sống riêng,” anh ta nói. “Anh không thể, thật không may. Anh đã chọn một sự nghiệp biến mình thành người máy. Mọi thứ anh nói ra đều bị săm soi, chất vấn, và được đưa lên báo.”
Điều này cũng không hẳn đúng, nhưng sự thành thật của anh ta làm tôi bớt khiêu khích. Tôi biết anh ta đang làm chủ tình huống, anh ta muốn biết chính xác nên đặt chân ở đâu, và anh ta có thể đi xa đến đâu cùng tôi. Anh ta bóng gió rằng mình đang rơi vào cảnh “hôn nhân không hạnh phúc”, cũng như mọi đàn ông ở độ tuổi trưởng thành - sau khi đã nếm thử rượu vang và giải thích cặn kẽ rằng họ mạnh mẽ đến mức nào.
“Trong hai năm qua, anh chỉ có đôi ba tháng hạnh phúc, những tháng khác thì đều khó khăn, nhưng chủ yếu là phải kiên nhẫn, và cố chiều lòng mọi người để được tái đắc cử. Anh buộc phải từ bỏ mọi thứ mà anh thích - thí dụ như đi nhảy với em tuần này. Hay nghe nhạc hàng giờ liền, hút thuốc, hay làm bất cứ điều gì mà những người khác cho là không phải phép.”
Anh ta quả thực đang phóng đại! Đâu có ai thèm quan tâm đến đời sống cá nhân của anh ta kia chứ.
“Có lẽ đó là do sao Thổ hồi quy. Cứ hai mươi chín năm hành tinh này lại quay về đúng vị trí trên bầu trời vào khoảnh khắc chúng ta sinh ra.”
Sao Thổ hồi quy ư?
Anh ta nhận ra mình nói nhiều hơn mức cần thiết, và gợi ý rằng tốt nhất là chúng tôi nên quay lại công việc.
Không. Thời kỳ sao Thổ hồi quy của tôi đã xảy ra rồi. Tôi cần biết đích xác điều đó nghĩa là sao. Anh ta giảng cho tôi một bài về chiêm tinh học: sao Thổ phải mất hai mươi chín năm mới quay lại vị trí trên bầu trời vào khoảnh khắc chúng ta sinh ra. Cho đến lúc đó, mọi thứ dường như đều có thể xảy ra, giấc mơ của chúng ta có thể thành sự thật, và bất cứ thành lũy nào cản bước chúng ta cũng có thể bị đánh sập. Khi sao Thổ hoàn tất chu kỳ của mình, nó đặt dấu chấm hết cho bất kỳ câu chuyện lãng mạn nào. Những lựa chọn trở nên dứt khoát và gần như không thể nào đổi hướng.
“Anh không phải chuyên gia, dĩ nhiên, nhưng cơ hội tiếp theo của anh sẽ chỉ đến khi anh năm mười tám tuổi, lúc sao Thổ hồi quy lần thứ hai.”
Thế tại sao anh ta còn mời tôi đi ăn trưa, nếu sao Thổ khẳng định rằng anh ta không thể chọn con đường khác? Chúng tôi đã nói chuyện được gần một giờ.
“Em có hạnh phúc không?” đột nhiên anh ta hỏi.
Sao cơ?
“Anh nhận thấy trong mắt em có điều gì đó... một nỗi buồn mà anh không tài nào giải thích nổi ở một phụ nữ xinh đẹp như em, có được người chồng tốt và một công việc tốt. Nó giống như một sự phản chiếu trong mắt anh. Anh sẽ hỏi lại nhé: Em có hạnh phúc không?”
Ở đất nước nơi tôi sinh ra, lớn lên và đang nuôi dạy các con mình, không ai hỏi tôi kiểu đó. Hạnh phúc không phải thứ giá trị có thể đo đếm một cách chính xác, được thảo luận trong các cuộc bỏ phiếu toàn dân, hay được các chuyên gia phân tích. Chúng tôi còn không dám hỏi ai đó lái loại xe nào, chứ đừng nói là điều riêng tư và không thể xác định như hạnh phúc.
“Em không cần phải trả lời đâu. Sự im lặng đã nói lên tất cả.”
Không, sự im lặng của tôi chẳng nói lên gì hết. Nó không phải một câu trả lòi. Nó chỉ đơn thuần phản ánh sự ngạc nhiên và bối rối của tôi.
“Anh không hạnh phúc,” anh ta nói. “Anh có mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước, nhưng anh không hạnh phúc.”
Ai đó đã bỏ gì vào nguồn nước của thành phố sao? Người ta đang cố hủy hoại đất nước chúng tôi bằng một thứ vũ khí hóa học khiến cảm xúc hỗn loạn tột cùng sao? Tại sao người nào nói chuyện cùng tôi đều cảm thấy y như vậy?
Cho tới lúc đó tôi đã nói gì đâu. Những tâm hồn bị đọa đày đúng là có một khả năng phi thường là nhận ra nhau và tìm đến nhau, từ đó nhân lên gấp bội nỗi đau của họ.
Tại sao tôi không nhận ra điều này ở anh ta? Tại sao tôi chỉ thấy vẻ hời hợt khi anh ta nói về chính trị hay vẻ rởm đời khi anh ta thử rượu?
Sao Thổ hồi quy. Đối lập. Bất hạnh. Những điều tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ được nghe từ miệng Jacob König.
Thế là, đúng vào lúc ấy - mười ba giờ năm mươi lăm phút, theo đồng hồ đeo tay của tôi - tôi lại đem lòng yêu anh ta. Chưa có ai, thậm chí cả người chồng tuyệt diệu của tôi, từng hỏi tôi có hạnh phúc không. Có lẽ ngày tôi còn nhỏ, bố mẹ hoặc ông bà tôi đã hỏi han xem tôi có vui không, nhưng chỉ thế thôi.
“Chúng ta sẽ gặp lại chứ?”
Tôi không còn thấy một cậu bạn trai từ thời niên thiếu đang ngồi trước mặt nữa, mà là một vực thẳm tôi tình nguyện bước đến gần, một vực thẳm tôi không mong muốn thoát ra. Một ý nghĩ vụt qua trong đầu tôi, rằng những đêm mất ngủ sẽ càng khó chịu hơn nữa, bởi lúc này vấn đề của tôi đã rõ: một con tim đang yêu.
Tất tật tín hiệu báo động trong đầu tôi bắt đầu nhấp nháy.
Tôi tự nhủ: mày là một con ngốc, hắn ta chỉ muốn đưa mày lên giường. Hắn ta không quan tâm đến hạnh phúc của mày đâu.
Rồi trong một động thái gần như là tự vẫn, tôi nói đồng ý. Biết đâu lên giường với người đã từng sờ ngực mình khi còn thiếu niên sẽ là điều tốt cho hôn nhân của tôi, cũng như hôm qua, khi tôi kèn sáo cho anh ta vào buổi sáng thì đêm về tôi đã đạt cực khoái nhiều lần với chồng?
Tôi cố quay lại chủ đề sao Thổ, nhưng anh ta đã yêu cầu tính tiền và đang nói chuyện điện thoại, bảo rằng anh ta sẽ trễ năm phút.
“Em mời họ một ly nước hay cà phê nhé!” anh ta nói.
Tôi hỏi anh ta đang nói chuyện với ai, anh ta bảo là vợ mình. Giám đốc một công ty dược phẩm lớn muốn gặp anh ta và có thể đầu tư tiền cho giai đoạn cuối chiến dịch tranh cử vào Hội đồng Bang. Kỳ bầu cử đang đến rất gần.
Một lần nữa, tôi nhớ ra anh ta đã kết hôn. Rằng anh ta không hạnh phúc. Rằng anh ta không thể làm bất cứ điều gì anh ta muốn. Rằng có những tin đồn về anh ta và vợ, rằng họ có một cuộc hôn nhân mở. Tôi cần quên đi tia chớp làm tôi lóa mắt lúc mười ba giờ năm mươi lăm phút, và hiểu rằng anh ta chỉ muốn lợi dụng mình.
Tôi chẳng bận tâm chuyện này, miễn là mọi thứ rõ ràng. Tôi cũng cần ngủ với ai đó.
* * *
Chúng tôi dừng lại ở vỉa hè đối diện nhà hàng. Anh ta nhìn quanh như thể chúng tôi là một cặp rất khả nghi. Rồi, khi chắc chắn không có ai đang nhìn mình, anh ta châm thuốc.
Vậy ra đó là điều anh ta sợ mọi người sẽ nhìn thấy: điếu thuốc.
“Anh chắc em còn nhớ, anh từng được coi là học sinh triển vọng nhất khóa chúng ta,” anh ta nói. “Anh có nhu cầu được yêu thương và công nhận đến mức phải chứng tỏ là mình xứng tầm với đánh giá đó. Những tối lẽ ra phải đi chơi với bạn bè, thì anh lại lao đầu vào học và đáp ứng kỳ vọng của người khác. Anh tốt nghiệp với kết quả xuất sắc. Mà sao chúng ta thôi hẹn hò nhỉ?”
Nếu anh ta không nhớ thì tôi càng mù tịt hơn. Tôi nghĩ vào lúc ấy, ai cũng bận rộn hẹn hò với một người nào đấy, và không ai gắn bó lâu với ai cả.
“Anh tốt nghiệp đại học Luật, trở thành luật sư, bắt đầu tiếp xúc với những tên tội phạm và những người hoàn toàn vô tội, những tên vô lại và những người tuyệt đối trung thực. Thứ vốn chỉ là một công việc tạm thời đã trở thành một quyết định dài lâu: anh có thể giúp đỡ người khác. Danh sách khách hàng của anh ngày càng nhiều. Danh tiếng của anh lan tỏa khắp thành phố. Cha anh một mực nói rằng đã đến lúc anh phải từ bỏ mọi thứ và đến làm việc tại công ty luật của bạn ông, nhưng anh quá phấn khích với mỗi một vụ mới mà anh thắng án. Rồi anh thường xuyên vấp phải một điều luật nào đó hoàn toàn lỗi thời mà ngày nay không áp dụng được nữa. Chúng ta cần những thay đổi lớn trong cách quản lý thành phố này.”
Tất cả những điều này đều có trong tiểu sử chính thức của anh ta, nhưng nghe từ miệng anh ta nói thì cảm giác lại khác hẳn.
“Đến một lúc, anh đã quyết định đứng ra ứng cử vào Hội đồng Bang. Bọn anh đã vận động tranh cử mà gần như không có tiền, bởi vì cha anh hoàn toàn phản đối. Nhưng khách hàng của anh ủng hộ. Anh trúng cử, đa số tương đối, nhưng dù sao cũng đã trúng cử.”
Anh ta lại nhìn quanh, giấu điếu thuốc sau lưng. Nhưng vì không ai nhìn, anh ta lại rít một hơi dài. Mắt anh ta vô định khi nhìn về quá khứ.
“Khi bắt đầu bước vào chính trường, anh ngủ chưa đầy năm tiếng mỗi đêm, nhưng anh luôn tràn trề năng lượng. Giờ anh muốn ngủ mười tám tiếng liên tục. Tuần trăng mật đã qua. Cái còn lại duy nhất là sự bắt buộc làm vừa lòng người khác, nhất là vợ anh, người đã điên cuồng đấu tranh để anh có một tương lai xán lạn. Marianne đã hy sinh rất nhiều và anh không thể để cô ấy thất vọng.”
Đây có phải là người đàn ông chỉ năm phút trước đã gợi ý chúng tôi nên nối lại hẹn hò không? Hay đây là điều anh ta thực sự muốn: có một người phụ nữ để trò chuyện, để hiểu anh ta, bởi vì cô ta cũng cảm thấy như vậy?
Tôi có biệt tài tạo ra những ảo tưởng với tốc độ phi thường. Tôi đã hình dung ra mình nằm trên chăn lụa trong một biệt thự ở núi Alpes.
“Vậy bao giờ chúng ta gặp lại đây?” anh ta hỏi.
Cái đấy tùy anh, tôi nói.
Anh ta gợi ý hai ngày nữa. Tôi trả lời hôm đó tôi có lớp yoga. Anh ta đề nghị tôi bỏ buổi ấy. Nhưng tôi giải thích là mình vẫn bỏ lớp thường xuyên và đã tự hứa là phải kỷ luật hơn.
Jacob dường như định từ bỏ. Tôi toan nhận lời, nhưng không thể tỏ ra mình háo hức quá hay rảnh rỗi quá.
Cuộc đời đang thú vị trở lại, bởi sự thờ ơ những ngày qua đã được thay thế bằng nỗi sợ. Thật tuyệt vời khi sợ mình bỏ lỡ một cơ hội!
Tôi bảo anh ta là không thể được, và tốt hơn nên dời sang chứ Sáu. Anh ta đồng ý, rồi gọi điện cho trợ lý, bảo ghi vào lịch. Anh ta rít cho hết điếu thuốc rồi chào tạm biệt. Tôi không hỏi tại sao anh ta kể quá nhiều về đời sống riêng, và anh ta cũng không kể thêm chuyện gì quan trọng ngoài những điều đã nói trong nhà hàng.
Tôi những muốn tin rằng có điều gì đó đã thay đổi trong bữa ăn trưa này, chỉ là một trong hàng trăm bữa trưa công việc mà tôi đã dự, với những đồ ăn rất không tốt cho sức khỏe và thứ đồ uống mà cả hai chúng tôi đều vờ uống nhưng gần như chẳng đụng đến một khi đã gọi cà phê. Người ta không bao giờ có thể thôi đề cao cảnh giác, bất chấp màn dàn cảnh thử rượu.
Sự bắt buộc làm vừa lòng người khác. Sao Thổ hồi quy.
Tôi không đơn độc.
* * *
Nghề báo không hay ho như người ta tưởng - phỏng vấn người nổi tiếng, được mời đến những nơi tuyệt vời, tiếp xúc với quyền lực, tiền bạc và thế giới bên lề xã hội đầy mê hoặc.
Kỳ thực, chúng tôi dành phần lớn thời gian ngồi sau bàn có vách ngăn của mình, ôm khư khư điện thoại. Sự riêng tư chỉ dành cho các ông chủ, họ ngồi trong phòng kính, với rèm che thỉnh thoảng được kéo xuống. Khi hạ rèm, họ vẫn biết điều gì đang diễn ra bên ngoài, còn chúng tôi thì không đọc được khẩu hình của họ nữa.
Làm nhà báo ở Genève, thành phố với 195.000 cư dân, là công việc tẻ nhạt nhất quả đất. Tôi liếc qua sổ ra trong ngày, thậm chí đã biết trên đó viết gì - vô số bài tường thuật về những cuộc họp của các vị chức sắc nước ngoài ở Liên Hợp Quốc, những kháng nghị quen thuộc chống bãi bỏ bí mật ngân hàng, và thêm vài chuyện nữa đáng được đưa lên trang nhất: “Người đàn ông bị béo phì đến nỗi không lên nổi máy bay”, “Sói tàn sát hàng loạt cừu ở ngoại ô thành phố”, “Hóa thạch thời kỳ tiền Colombo được tìm thấy ở Saint-Georges” và cuối cùng là tít chính: “Sau khi chỉnh trang cải tạo, hồ Genève đẹp hơn bao giờ hết.”
Sếp triệu tập tôi vào văn phòng và hỏi tôi có moi được thông tin độc quyền nào sau bữa ăn trưa với chính trị gia kia không. Khỏi cần phải nói, có người đã thấy chúng tôi đi cùng nhau.
Không, tôi đáp. Không có gì ngoài những điều ghi trong tiểu sử chính thức của anh ta. Bữa ăn trưa là để thân cận với “nguồn tin” hơn. (Càng có nhiều nguồn tin, nhà báo càng được nể trọng.)
Sếp bảo một “nguồn tin” khác cho biết rằng, dù Jacob König đã kết hôn, anh ta vẫn dan díu với vợ của một chính trị gia khác. Tôi cảm thấy một cơn đau nhói trong góc tối tâm hồn, nơi cơn trầm cảm vẫn gõ cửa nhưng tôi không chịu trả lời.
Sếp hỏi tôi có thể tiếp cận anh ta gần hơn không. Họ không đặc biệt quan tâm đến đời sống tình dục của anh ta, nhưng “nguồn tin” của sếp gợi ý rằng König có lẽ đang bị đe dọa. Một tập đoàn luyện kim nước ngoài muốn xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến vấn đề thuế má ở trong nước, nhưng không có cách nào liên hệ được với bộ trưởng tài chính. Họ cần chút giúp đỡ.
Sếp giải thích rằng ủy viên Hội đồng Bang Jacob König không phải mục tiêu của chúng tôi, mà điều chúng tôi cần làm là tố cáo những kẻ đang cố mua chuộc hệ thống chính trị của đất nước này.
“Chuyện này cũng không đến nỗi khó khăn. Chỉ cần nói rằng chúng ta đứng về phía anh ta.”
Thụy Sĩ là một trong số ít quốc gia trên thế giới mà mỗi lời nói ra đều được xem như cam kết. Tại hầu hết những nơi khác, bạn cần phải có luật sư, nhân chứng, văn bản có chữ ký kèm theo điều khoản đe dọa khởi kiện nếu bí mật bị rò rỉ.
“Chúng ta chỉ cần kiểm chứng thông tin này và ảnh chụp.”
Nên tôi sẽ cần gần gũi hơn với anh ta.
“Chuyện này cũng không khó đâu. Nguồn tin của chúng ta cho biết cô đã thu xếp một cuộc gặp khác. Trên lịch của anh ta ghi như vậy.”
Và đất nước này là xứ sở của bí mật ngân hàng kia đấy! Cái gì người ta cũng biết.
“Cứ áp dụng chiến thuật thông thường thôi.”
“Chiến thuật thông thường” gồm bốn điểm: Một, hỏi đối tượng về vấn đề họ muốn thảo thuận chỗ công cộng. Hai, cho anh ta nói càng nhiều càng tốt, để anh ta nghĩ rằng tờ báo cho anh ta nhiều cột để đăng đàn. Ba, cuối cuộc phỏng vấn, khi anh ta tin rằng đã kiểm soát được tình hình, hãy hỏi một câu chúng ta thực sự quan tâm. Theo cách đó, anh ta sẽ cảm thấy rằng nếu không trả lời, chúng ta sẽ không cho nhiều cột báo như mức anh ta hy vọng, và anh ta sẽ lãng phí thì giờ. Và bốn, nếu anh ta trả lời theo kiểu né tránh, thì xoay lại câu hỏi và hỏi tiếp. Anh ta sẽ nói rằng, vấn đề đó chẳng khiến ai quan tâm, nhưng bạn phải có được câu trả lời, ít nhất là một lời tuyên bố. Chín mươi chín phần trăm trường hợp, người được phỏng vấn mắc bẫy.
Bạn chỉ cần có thể. Bạn có thể vứt phần còn lại của cuộc phỏng vấn đi, và sử dụng tuyên bố đó trong một bài báo không nói về người được phỏng vấn, mà thay vào đó là một chủ đề quan trọng, thuộc hạng mục nghiên cứu báo chí, thông tin chính thức, thông tin không chính thức, “nguồn tin” giấu tên, vân vân.
“Nếu anh ta ngang bướng không chịu trả lời, hãy nhắc lại rằng chúng ta đứng về phía anh ta. Cô biết nghề báo là thế nào mà. Và đó cũng là lợi thế của cô nữa...”
Đúng, tôi biết nghề này là thế nào. Sự nghiệp của một nhà báo cũng ngắn ngủi như sự nghiệp của một vận động viên. Chúng tôi đạt được quyền lực vinh quang từ sớm, rồi nhanh chóng bị gạt sang một bên để nhường cho thế hệ sau. Rất ít người tiếp tục và phát triển sự nghiệp. Những người khác khi thấy mức sống giảm sút, họ chuyển sang làm phê bình báo chí, viết blog, làm diễn giả ở các buổi tọa đàm, và dành nhiều thời gian hơn mức cần thiết để gây ấn tượng với bạn bè. Không có giai đoạn trung gian.
Tôi thì vẫn đang ở giai đoạn “hứa hẹn trong nghề”. Nếu có thể kiếm được những tuyên bố có tiếng vang đó, thì khả năng là năm tới tôi sẽ không còn phải nghe ai nói: “Chúng tôi phải cắt giảm chi phí. Với tài năng và tên tuổi của cô, chắc chắn cô sẽ tìm được công việc mới không mấy khó khăn.”
Và nếu tôi được thăng chức? Tôi sẽ có thể quyết định cho đăng gì lên trang nhất: Chuyện sói ăn thịt cừu, chuyến di tản của các ngân hàng nước ngoài sang Dubai và Singapore, hay bất động sản cho thuê thiếu hụt một cách ngớ ngẩn? Thật là một viễn cảnh hấp dẫn cho năm năm tới...
Tôi quay về bàn, gọi vài cú điện thoại không quan trọng rồi đọc mọi thứ mình quan tâm trên mạng. Đồng nghiệp của tôi cũng làm y như vậy, mong muốn tìm được mẩu tin độc quyền sẽ giúp chặn đứng đà lao dốc của doanh số. Có người bảo rằng người ta thấy lợn rừng chạy trên đường ray nổi giữa Genève và Zurich. Tôi có thể viết một bài về chuyện này không nhỉ?
Dĩ nhiên. Cũng như tôi có thể viết một bài sau cuộc điện thoại của một bà cụ tám mươi tuổi gọi đến để phản đối luật cấm hút thuốc lá trong quầy bar. Bà bảo rằng mùa hè thì không sao, nhưng mùa đông chúng ta sẽ có nhiều người chết vì viêm phổi hơn là vì ung thư phổi, vì mọi người buộc phải hút thuốc lá ngoài trời.
Chúng tôi đang làm gì tại tòa nhật báo này vậy?
Tôi biết: Chúng tôi yêu công việc của mình và chúng tôi muốn cứu thế giới.