Giao thông đang hoàn toàn tê liệt. Lại đúng vào hôm nay!
Genève, với chưa đầy 2.000.000 dân, cứ cư xử như thể mình là trung tâm thế giới. Và có những người tin như vậy nên đi máy bay từ đất nước họ đến tận đây để tổ chức cái mà họ gọi là “Hội nghị thượng đỉnh”. Những cuộc họp ấy thường diễn ra ở ngoại vi thành phố nên giao thông hiếm khi bị ảnh hưởng. Cùng lắm là sẽ có vài chiếc trực thăng bay lượn trên bầu trời thành phố.
Tôi không biết hôm nay có chuyện gì xảy ra, nhưng họ đã chặn một trong những tuyến phố chính. Tôi đã đọc báo ra ngày hôm nay, nhưng không xem trang tin địa phương. Tôi biết những cường quốc cử đại diện đến đây để bàn thảo về mối đe dọa phát triển vũ khí hạt nhân, “trên lãnh thổ trung lập.” Và chuyện đó có ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi không?
Rất nhiều. Tôi có thể bị muộn giờ. Lẽ ra tôi nên sử dụng phương tiện giao thông công cộng thay vì lái chiếc xe ngu ngốc này.
* * *
Hằng năm, người châu Âu chi ước chừng 74 triệu franc Thụy Sĩ (hơn 80 triệu đô la Mỹ) vào việc thuê thám tử tư, những người chuyên đi theo dõi, chụp ảnh và cung cấp bằng chứng khách hàng bị bạn đời lừa dối. Trong khi phần còn lại của lục địa đang trong cơn khủng hoảng, các công ty sắp phá sản và sa thải người lao động, thì thị trường ngoại tình lại tăng trưởng như vũ bão.
Và không chỉ các thám tử mới kiếm lời. Giới kỹ sư tin học cũng phát triển các ứng dụng dành cho điện thoại, như SOS Alibi. Cách hoạt động hết sức đơn giản: vào một thời điểm định sẵn, nó gửi cho bạn đời của bạn một tin nhắn ngọt ngào trực tiếp từ văn phòng nơi bạn làm việc. Vậy là trong khi bạn đang chăn chiếu mặn nồng, uống sâm banh, thì một tin nhắn xuất hiện trên điện thoại bạn đời của bạn để họ biết rằng vì công việc bạn sẽ về muộn, một cuộc họp bất thường. Một phần mềm khác, Excuse Machine, cung cấp một loạt lý do soạn sẵn bằng tiếng Pháp, tiếng Đức và tiếng Ý - và bạn có thể chọn lý do tiện lợi nhất cho ngày hôm đó.
Bên cạnh các thám tử và lập trình viên, các khách sạn cũng là bên hưởng lợi. Theo số liệu thống kê chính thức, cứ bảy người Thụy Sĩ trưởng thành thì một người có quan hệ ngoài hôn nhân, theo số liệu thống kê chính thức, và tính đến số lượng người kết hôn ở đất nước này, chúng ta đang nói đến chừng 450.000 cá nhân đang tìm kiếm nơi kín đáo để họ có thể hẹn hò. Để thu hút khách hàng, quản lý một khách sạn hạng sang từng tuyên bố: “Chúng tôi có một hệ thống cho phép việc thanh toán bằng thẻ tín dụng được hiển thị là trả tiền ăn trưa trong nhà hàng.” Khách sạn này đã trở thành một nơi yêu thích cho những người sẵn sàng nôn ra 600 franc Thụy Sĩ cho một buổi chiều. Đó chính là nơi tôi đang đến.
Sau nửa tiếng căng thẳng, rốt cuộc tôi cũng bỏ lại xe cho nhân viên khách sạn, rồi chạy lên phòng mình đặt. Nhờ dịch vụ thông báo qua e-mail, tôi biết chính xác phải đi đâu mà không cần phải hỏi ai ở bàn lễ tân.
Từ quán cà phê ở biên giới nước Pháp nơi tôi đang ngồi, không cần gì thêm nữa - không lời giải thích, không lời thề thốt yêu đương, cũng không cần cuộc gặp mặt khác - để chúng tôi chắc chắn đó là cái chúng tôi thực sự muốn. Cả hai chúng tôi đều sợ phải nghĩ quá nhiều mà bỏ cuộc, nên quyết định được nhanh chóng đưa ra mà không cần hỏi đáp gì nhiều.
* * *
Giờ không còn là mùa thu nữa. Mà lại là mùa xuân, khi tôi mới chỉ mười sáu tuổi, còn anh ta mười lăm. Tôi tìm lại được sự trinh trắng của tâm hồn mình một cách bí ẩn (còn sự trinh trắng của cơ thể tôi đã vĩnh viễn mất đi rồi). Chúng tôi hôn nhau. Chúa ơi, tôi đã quên nụ hôn đó như thế nào rồi, tôi nghĩ. Tôi chỉ đang vừa sống vừa tìm kiếm điều mình muốn - làm cái gì và làm thế nào, đến đâu thì dừng - và chấp nhận thái độ tương tự từ chồng tôi. Tôi đã hoàn toàn sai lầm. Chúng tôi không còn dâng hiến cho nhau trọn vẹn nữa.
Có lẽ anh ta sẽ dừng lại bây giờ. Trước đó chúng tôi chưa bao giờ vượt quá những nụ hôn. Những nụ hôn dài ngọt ngào, được trao tại một góc tối trong trường học, dù tôi muốn mọi người nhìn thấy và ghen tị với tôi.
Anh ta không dừng lại. Lưỡi anh ta có vị đắng, vị của hỗn hợp thuốc lá lẫn với rượu vodka. Tôi xấu hổ và căng thẳng, tôi cần hút một điếu thuốc và làm một ly vodka để cả hai chúng tôi ở vị thế cân bằng! tôi nghĩ.
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ta ra, rồi đến quầy bar mini, uống một hơi cạn chai gin nhỏ. Rượu thiêu đốt họng tôi. Tôi hỏi xin một điếu thuốc.
Anh ta đưa tôi một điếu, nhưng chỉ sau khi nhắc nhở tôi đây là phòng không hút thuốc. Tôi thấy vui thú làm sao khi được vi phạm những quy tắc, kể cả những quy tắc ngu ngốc như vậy! Tôi rít một hơi và cảm thấy mệt. Tôi không biết do rượu gin hay do thuốc, nhưng tôi vào phòng tắm để vứt điếu thuốc vào bồn vệ sinh, cho an toàn. Anh ta bước đến sau lưng tôi, ôm lấy tôi từ phía sau, rồi hôn lên gáy tôi, lên tai tôi. Cơ thể anh ta áp sát người tôi, và tôi cảm thấy anh ta cương cứng sau mông tôi.
Phẩm hạnh của tôi đâu rồi? Chuyện gì sẽ xảy ra sau khi tôi rời khỏi đây và quay lại cuộc sống bình thường?
Anh ta kéo tôi về phía giường. Tôi quay lại hôn vào miệng, vào lưỡi anh ta, nơi đó có mùi thuốc lá, nước bọt và rượu vodka. Tôi cắn môi anh ta và anh ta chạm vào ngực tôi lần đầu tiên kể từ thời trung học. Anh ta lột váy của tôi ra ném vào góc. Trong một phần tích tắc, tôi cảm thấy hơi xấu hổ về cơ thể mình - tôi đâu còn là cô bé học trò như mùa xuân năm xưa nữa. Chúng tôi vẫn đứng. Rèm đang mở và hồ Léman là rào chắn duy nhất giữa chúng tôi với cư dân sống trong những tòa nhà phía bờ bên kia.
Tôi tưởng tượng có người đang nhìn chúng tôi, và điều này còn làm tôi phấn khích hơn cả việc được anh ta hôn lên ngực. Tôi là một gái giang hồ, một ả điếm được một viên chức cấp cao thuê vào khách sạn để “làm một cuốc”, có thể làm bất cứ trò nào.
Nhưng cảm giác này không kéo dài lâu. Tôi trở lại tuổi mười sáu, khi tôi thủ dâm nhiều lần mỗi ngày trong lúc nghĩ đến anh ta. Tôi kéo đầu anh ta xuống ngực tôi, rồi đòi anh ta cắn đầu vú tôi, thật mạnh, và tôi kêu lên khe khẽ vì đau đớn và khoái cảm.
Anh ta vẫn mặc đồ, còn tôi hoàn toàn trần truồng. Tôi dúi đầu anh ta xuống và đòi anh ta dùng miệng kích thích cho tôi. Thay vì làm theo, anh ta đẩy tôi lên giường, rồi cởi quần áo, và leo lên. Tay anh ta tìm kiếm gì đó ở bàn đầu giường. Việc này làm chúng tôi mất cân bằng và chúng tôi ngã xuống sàn. Một dấu hiệu chắc chắn của kẻ mới - nhưng chúng tôi là những kẻ mới vào nghề, và chúng tôi không hổ thẹn vì điều đó.
Anh ta tìm được cái đang tìm: bao cao su. Anh ta bảo tôi dùng miệng đeo bao cho anh ta. Tôi làm theo, vụng về và có phần hoang mang. Tôi không hiểu cái nhu cầu này. Tôi không tin rằng anh ta nghĩ tôi quen thói ngủ lang hay dính bệnh. Nhưng tôi tôn trọng ham muốn của anh ta. Tôi cảm thấy cái mùi vị khó chịu của chất bôi trơn trên bao, nhưng tôi quyết tâm học làm cho bằng được. Tôi không muốn để lộ ra rằng đây là lần đầu tiên tôi làm mấy trò này.
Khi tôi đeo xong, anh ta lật tôi lại và bắt tôi bò ra. Chúa ơi, chuyện này đang xảy ra! Tôi là người đàn bà hạnh phúc, tôi đã nghĩ thế.
Nhưng anh ta bắt đầu đi vào sau tôi, thay vì đi vào âm đạo. Tôi sợ hãi. Tôi hỏi anh ta đang làm gì, nhưng anh ta không trả lời, anh ta lấy cái gì đó trên bàn đầu giường và bôi vào hậu môn tôi. Tôi hiểu đó là vaseline, hay thứ gì đó tương tự. Rồi anh ta bảo tôi thủ dâm, và thật chậm, anh ta đi vào.
Tôi làm theo mệnh lệnh, một lần nữa lại cảm giác mình là thiếu nữ, mà ở độ tuổi đó tình dục là một điều cấm kỵ. Đau. Chúa ơi, rất đau. Tôi không thể thủ dâm được nữa - tôi giật lấy chăn và cắn môi để khỏi thét lên vì đau đớn.
“Cứ nói là em đau. Nói rằng em chưa bao giờ làm thế này. Gào lên đi!” anh ta ra lệnh.
Một lần nữa, tôi tuân lệnh. Đó gần như là sự thật - tôi đã làm chuyện này bốn hay năm lần gì đó, và chưa bao giờ thích thú.
Cử động của anh ta nhanh dần lên. Anh ta rên rỉ vì khoái cảm. Còn tôi rên rỉ vì đau đớn. Anh ta nắm tóc tôi như thể tôi là một con vật, một con ngựa cái, và anh ta thúc ngựa phi nước đại. Anh ta rút hẳn ra, rồi tháo bao cao su, xoay người tôi lại, và bắn vào mặt tôi.
Anh ta cố kiềm chế tiếng rên rỉ, nhưng chúng mạnh mẽ hơn cả sự kiềm chế của anh ta. Anh ta chầm chậm nằm xuống trên người tôi. Tôi sợ hãi nhưng cũng phấn khích. Anh ta vào phòng tắm, vứt bao vào thùng rác rồi quay lại.
Nằm xuống cạnh tôi, anh ta châm điếu thuốc khác, đặt ly rượu lên bụng tôi làm gạt tàn. Chúng tôi nhìn đăm đăm lên trần nhà một lúc lâu, không nói gì. Anh ta ve vuốt tôi. Anh ta không còn là con người bạo lực mấy phút trước nữa, mà là một người lãng mạn từng nói với tôi về những dải thiên hà và thuật chiêm tinh như hồi còn trung học.
“Chúng ta không được để lại mùi.”
Câu nói của anh ta đột ngột đẩy tôi quay về thực tại. Dường như đây không phải lần đầu của anh ta. Điều đó giải thích cho vụ bao cao su và những biện pháp thiết thực để chắc rằng mọi thứ vẫn nguyên như trước khi chúng tôi bước vào căn phòng này. Tôi thầm chửi rủa và khinh ghét anh ta, nhưng tôi che giấu cảm xúc đó bằng một nụ cười và hỏi anh ta có mẹo nào để tẩy mùi đi không.
Anh ta bảo chỉ cần ngay khi về đến nhà, sau đó mới ôm chồng tôi. Anh ta cũng gợi ý vứt quần lót đi bởi vì vaseline sẽ để lại dấu vết.
“Nếu anh ta ở nhà thì nhớ chạy vội vào rồi bảo em buồn đi vệ sinh chết đi được.”
Tôi cảm thấy lộn mửa. Tôi đã đợi chờ quá lâu để hành động như một con hổ, và rốt cuộc lại bị lạm dụng như một con ngựa cái. Nhưng đời là thế: thực tại không bao giờ tiệm cận đến những ảo tưởng lãng mạn thời niên thiếu.
Thật hoàn hảo, em sẽ làm thế.
“Anh muốn gặp lại em.”
Được thôi. Chỉ cần câu nói đơn giản này để thêm lần nữa chuyển đổi mọi thứ như một địa ngục, một sai lầm, một bước sểnh chân thành thiên đường. Vâng, em cũng muốn gặp lại anh. Em đã lo lắng và xấu hổ, nhưng lần tới sẽ tốt hơn.
“Thực ra, nó rất tuyệt.”
Đúng, nó rất tuyệt. Em chỉ vừa nhận ra điều đó. Chúng ta biết câu chuyện này rồi sẽ kết thúc, nhưng lúc này điều đó không quan trọng.
Tôi sẽ không nói gì nữa. Tôi chỉ tận hưởng giây phút ở bên cạnh anh ta và đợi anh ta hút xong điếu thuốc trước khi mặc lại quần áo rồi đi trước xuống sảnh.
Tôi sẽ đi ra qua chính cánh cửa mà tôi đã bước vào.
Tôi sẽ lấy đúng chiếc xe đó và lái đến cũng chính một nơi mà tôi thường quay về mỗi tối. Tôi sẽ chạy vào, nói rằng tôi bị táo bón và phải vào nhà tắm. Tôi sẽ tắm, tẩy bỏ chút sót lại của anh ta trên người tôi.
Và chỉ đến lúc đó tôi mới hôn chồng con.
* * *
Trong căn phòng khách sạn kia, chúng tôi không phải hai người có chung ý định.
Tôi theo đuổi mối quan hệ lãng mạn đã mất; anh ta bị thúc đẩy bởi bản năng của một thợ săn.
Tôi tìm kiếm cậu bé trong thời niên thiếu của tôi; anh ta muốn một phụ nữ quyến rũ và mạnh bạo, người đã đến phỏng vấn anh ta trước cuộc bầu cử.
Tôi tin rằng cuộc đời có thể sẽ mang một ý nghĩa khác; anh ta chỉ nghĩ chiều hôm đó sẽ giúp anh ta đổi gió sau những cuộc bàn thảo tẻ nhạt và kéo dài bất tận ở Hội đồng Bang.
Với anh ta, tôi là một trò giải trí đơn giản, bất chấp mối nguy. Với tôi, đó là một điều tàn nhẫn không thể tha thứ được, một màn phô diễn sự ái kỷ lẫn với tính ích kỷ.
Đàn ông lang chạ bởi điều đó được quy định trong mã di truyền của họ. Còn đàn bà ngoại tình bởi cô ta không có đủ lòng tự trọng; và ngoài việc trao thân xác ra, cô ta luôn trao cả một phần con tim mình. Một tội ác thực sự. Nó còn tệ hơn cả cướp ngân hàng, bởi vì nếu một ngày nào đó cô ta bị phát hiện (và sẽ luôn là như vậy), cô ta sẽ gây ra cho gia đình mình những tổn thất không thể nào khắc phục nổi.
Với đàn ông, đó chỉ là một “sai lầm ngu ngốc.” Với phụ nữ, cảm tưởng như đó là một tội ác tinh thần gây ra cho những người xung quanh, những người luôn yêu mến và ủng hộ cô ta trong vai trò làm vợ, làm mẹ.
Khi nằm cạnh chồng mình, tôi hình dung Jacob giờ đang nằm cạnh Marianne. Anh ta có những mối bận tâm khác trong đầu: các cuộc gặp chính trị ngày mai, những nhiệm vụ cần hoàn thành, lịch trình bận rộn. Trong khi đó tôi, con ngốc này, đang nhìn đăm đăm lên trần nhà và nhớ lại từng giây khi mình ở trong khách sạn kia, xem đi xem lại bộ phim khiêu dâm tôi là diễn viên chính.
Tôi nhớ khoảnh khắc tôi nhìn qua cửa sổ và mong có ai đó nhìn thấy chúng tôi qua ống nhòm - thậm chí có lẽ còn thủ dâm trong khi nhìn tôi đang phục tùng, bị làm nhục, bị đi vào từ đằng sau. Chỉ ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến tôi hưng phấn! Nó làm tôi phát điên và giúp tôi khám phá ra một khía cạnh mà bản thân tôi hoàn toàn không hay biết.
Tôi đã ba mươi mốt tuổi. Tôi không còn là đứa trẻ, và tôi nghĩ bản thân mình chẳng còn gì mới mẻ nữa mà khám phá. Nhưng có đấy. Tôi là một bí ẩn đối với chính bản thân mình; tôi mở cánh cổng xả lũ và tôi muốn đi xa hơn nữa, thử đủ mọi thứ mà tôi biết là có tồn tại - khổ dâm, tình dục tập thể, bái vật, đủ mọi thứ.
Và tôi không thể nói rằng mình không muốn gì thêm nữa, mình không yêu anh ta, hay toàn bộ chuyện này chỉ là một cơn hoang tưởng do nỗi cô đơn tạo ra.
Có lẽ thực ra tôi không yêu anh ta. Nhưng tôi yêu điều anh ta đã đánh thức trong tôi. Anh ta đối xử với tôi chẳng có lấy một chút tôn trọng; lột sạch lòng tự trọng của tôi. Không hề nao núng, anh ta làm những gì anh ta muốn, trong khi tôi phải đấu tranh, và thêm lần nữa, cố làm hài lòng người khác.
Tâm trí tôi chu du tới một chốn bí mật xa lạ. Lần này tôi là người chủ động trong trò khổ dâm. Anh ta trần truồng, nhưng giờ tôi là người ra lệnh. Tôi trói chặt chân tay anh ta, ngồi lên mặt anh ta, và bắt anh ta phải hôn vào cô bé của tôi cho đến khi tôi không thể cực khoái hơn được nữa. Rồi tôi xoay người anh ta lại, dùng ngón tay đi vào anh ta: đầu tiên là một ngón, rồi hai ngón, rồi ba ngón. Anh ta rên rỉ vì đau đớn và khoái cảm trong khi tôi dùng tay kia thủ dâm cho anh ta, cảm thấy chất dịch nóng hổi chảy xuống ngón tay tôi, tôi đưa lên miệng liếm từng ngón một, trước khi chùi lên mặt anh ta. Anh cầu xin thêm nữa. Tôi bảo thế là đủ rồi. Tôi là người quyết định!
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi thủ dâm và đạt cực khoái hai lần liên tiếp.
* * *
Hôm nay cũng là cảnh tượng quen thuộc ấy, như mỗi sáng: chồng tôi đọc tin tức hằng ngày trên máy iPad; bọn trẻ chuẩn bị đến trường; ánh nắng chiếu qua cửa sổ; còn tôi vờ như bận rộn trong khi thực ra đang sợ muốn chết rằng ai đó sẽ nghi ngờ điều bất thường đã xảy ra.
“Hôm nay em có vẻ vui hơn rồi đấy.”
Tôi có vẻ vui hơn, đúng vậy, nhưng lẽ ra không nên thế. Trải nghiệm ngày hôm qua là điều rủi ro đối với mọi người, đặc biệt là với tôi. Có nghi ngờ nào ẩn giấu sau lời nhận xét của anh không? Tôi không cho là vậy. Anh tin tuyệt đối vào mọi điều tôi nói với anh. Không phải bởi anh là kẻ khờ khạo - còn lâu mới thế - mà bởi anh tin tưởng tôi.
Và điều đó làm tôi càng cảm thấy khó chịu hơn. Tôi đâu phải một người đáng tin.
Hay đúng ra: thật vậy, tôi là người đáng tin. Tôi đã bị lôi kéo đến khách sạn đó, bởi những hoàn cảnh nào thì tôi không rõ. Đó có phải một lý do thuyết phục không? Không. Lý do đó nghe rất khó lọt tai, bởi chẳng ai buộc tôi phải đến đó. Tôi luôn có thể viện cớ mình cảm thấy cô đơn và không được quan tâm đúng mức, xin hãy hiểu và tha thứ. Tôi có thể tự nhủ rằng mình cần phải bị thách thức, bị đối chất, bị chất vấn về việc mình làm nhiều hơn nữa. Tôi có thể nói rằng chuyện đó xảy ra với tất thảy mọi người, dù chỉ là trong giấc mơ.
Nhưng thực tình, chuyện xảy ra rất đơn giản: tôi lên giường với một người đàn ông chỉ bởi tôi thèm khát làm như vậy đến phát điên. Không gì hơn. Không có bất kỳ sự biện minh về mặt tri thức hay tâm lý nào cả. Tôi muốn làm tình. Hết chuyện.
Tôi biết những người kết hôn vì sự an toàn, địa vị và tiền bạc. Tình yêu là điều cuối cùng trong danh mục đó. Nhưng bản thân tôi kết hôn vì tình yêu.
Vậy tại sao tôi làm điều tôi đã làm?
Vì tôi cảm thấy cô đơn. Tại sao?
“Thật vui vì thấy em hạnh phúc,” anh nói.
Tôi nói rằng vâng, em thực sự hạnh phúc. Sáng mùa thu thật đẹp, ngôi nhà ngăn nắp, và em đang ở bên người em yêu.
Anh đứng dậy hôn tôi. Bọn trẻ, dù không hiểu rõ cuộc trò chuyện của chúng tôi, cũng mỉm cười.
“Và anh cũng đang được ở bên người phụ nữ anh yêu. Nhưng sao em lại nói với anh điều đó vào lúc này?”
Tại sao lại không phải lúc này?
“Giờ là buổi sáng. Anh muốn em nhắc lại câu đó với anh đêm nay, khi chúng ta ở trên giường.”
Chúa ơi, tôi là ai?! Sao tôi lại nói những điều đó? Để anh ấy không nghi ngờ gì ư? Sao tôi không cư xử như mỗi sáng và đóng vai người vợ hữu ích đang chăm lo gia đình mình? Cái thói biểu lộ tình cảm này là sao? Nếu tôi bắt đầu tỏ ra âu yếm quá đỗi, thái độ đó sẽ làm nảy sinh nơi anh những nghi ngờ.
“Anh không thể sống thiếu em được,” anh nói khi quay lại bàn ăn.
Tôi mất phương hướng. Nhưng lạ thay, tôi không cảm thấy chút tội lỗi nào về chuyện xảy ra ngày hôm qua.