Ngoại Tình

Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Tôi tỉnh dậy vì tiếng gió táp rậm rạp lên cửa sổ. Tôi nghĩ chắc là chồng tôi đóng cửa không chắc. Tôi cảm thấy cần phải dậy và thực hiện nghi lễ hằng đêm là vào phòng lũ trẻ xem mọi việc có ổn không.

Thế mà có gì đó ngăn tôi lại. Có phải bởi tôi uống quá nhiều không? Tôi bắt đầu nghĩ đến những con sóng trên mặt hồ mà tôi thấy trước đó, về những đám mây giờ đã tan và người đã ở bên tôi. Tôi chẳng nhớ mấy về hộp đêm: cả hai chúng đều nghĩ tiếng nhạc thật kinh khủng, và không khí tẻ nhạt kinh người. Chỉ được chừng nửa tiếng, chúng tôi về nhà, ai dùng máy tính người nấy.

Còn về những chuyện tôi đã nói cùng Jacob vào buổi chiều nay? Chẳng lẽ tôi không nên tranh thủ thời điểm này để nghĩ một chút về bản thân ư?

Căn phòng này làm tôi ngột ngạt. Người chồng hoàn hảo đang ngủ bên cạnh tôi, dường như anh không nghe thấy tiếng gió táp vào cửa sổ. Tôi hình dung Jacob đang nằm cạnh vợ anh ta, và kể cho vợ nghe những điều anh ta cảm thấy (dù tôi chắc anh ta sẽ không nói gì về tôi). Anh ta được giải tỏa vì có người giúp đỡ khi anh ta cảm thấy cô đơn nhất. Tôi thực sự không tin những gì anh ta kể về cô vợ - nếu đúng như vậy, hẳn họ đã chia tay rồi. Dù gì, họ cũng chưa có con cái để phải ràng buộc nhau!

Tôi tự hỏi cơn gió mistral này có đánh thức anh ta không, và lúc này vợ chồng anh ta đang nói chuyện gì. Họ sống ở đâu nhỉ? Muốn tìm hiểu cũng chẳng khó. Ở tòa báo tôi có sẵn mọi thông tin. Tôi tự hỏi: Đêm nay họ có làm tình không? Anh ta có “yêu” nồng nhiệt không, cô ta có rên rỉ sung sướng không?

Cách tôi cư xử với anh ta luôn nằm ngoài dự kiến. Làm trò kèn sáo, lời khuyên khôn ngoan, nụ hôn ở công viên. Dường như tôi là một người khác. Lúc ở cạnh Jacob, tôi biến thành ai vậy?

Chính là tôi, cô nhóc hay khiêu khích. Cái con người vững vàng như tảng đá, và khỏe như cơn gió hôm nay đang thổi khiến hồ Léman vốn lặng như tờ phải dậy sóng. Thật lạ vì mỗi khi gặp lại các bạn cũ, chúng ta luôn nghĩ họ không thay đổi gì cả, dù đứa yếu ớt nhất đã trở nên to khỏe, đứa xinh xắn nhất đã vớ phải một tấm chồng xấu ma chê quỷ hờn, hay những đứa vốn không rời nhau nửa bước lại thành ra xa cách và đã nhiều năm qua không gặp nhau.

Tuy vậy, với Jacob, ít nhất là trong giai đoạn đầu của cuộc tái ngộ này, tôi vẫn có thể quay ngược thời gian và là cô bé không biết sợ hậu quả bởi cô bé ấy mới mười sáu, và thời khắc sao Thổ hồi quy, vốn mang đến sự trưởng thành, vẫn còn là một chặng đường dài phía trước.

Tôi cố thiếp đi, nhưng không thể. Tôi mất cả tiếng nghĩ về anh ta đến mức ám ảnh. Tôi nhớ đến người hàng xóm đang rửa xe và nhớ mình đã phán xét cuộc sống của anh ta là “vô nghĩa”, mải bận tâm đến những thứ vô bổ. Nó không vô bổ đâu: biết đâu anh ta thích thú, coi đó là cơ hội để vận động cơ thể và thấy những điều giản dị trong cuộc sống là một dạng phúc lành chứ không phải tai họa.

Đó là điều tôi cần làm: thư giãn một chút, và hưởng thụ cuộc sống nhiều hơn. Tôi không thể cứ nghĩ mãi về Jacob. Tôi đang thay thế niềm vui bỏ lỡ của mình bằng cái gì đó cụ thể hơn - một người đàn ông - nhưng vấn đề không phải vậy. Nếu tôi đến gặp bác sĩ tâm lý, ông ta sẽ bảo vấn đề của tôi không phải là thế; chẳng qua do thiếu chất liti, giảm sút sản sinh serotonin, những thứ đại loại như vậy. Chuyện này chẳng phải vì Jacob xuất hiện, nên anh ta có biến mất chăng nữa thì nó cũng sẽ không chấm dứt.

Nhưng tôi không thể quên anh ta được. Trong đầu tôi cứ tái hiện hàng chục, hàng trăm lần khoảnh khắc diễn ra nụ hôn ấy.

Và tôi nhận ra rằng sự vô thức của tôi đang biến một vấn đề tưởng tượng thành một vấn đề cụ thể. Lúc nào cũng vậy. Bệnh tật xuất hiện như thế đó.

Tôi không bao giờ muốn gặp lại người đàn ông đó nữa. Anh ta được quỷ sứ phái đến để làm đảo lộn thứ vốn đã sẵn mong manh. Làm sao tôi có thể nhanh chóng đem lòng yêu một người mà tôi còn chẳng biết đến vậy? Và ai bảo là tôi đang yêu chứ? Tôi đã gặp rắc rối kể từ mùa xuân, không gì hơn. Nếu mọi chuyện trước đó hoàn toàn ổn thỏa, tôi chẳng thấy có lý do nào để chúng không tiếp tục ổn thỏa.

Tôi nhắc lại điều mình đã tự nhủ: chỉ là một giai đoạn thôi, không gì hơn.

Tôi cần tập trung và lánh xa điều tiêu cực: chẳng phải đó là lời khuyên của tôi cho Jacob chiều nay hay sao?

Tôi phải kiên định chờ cơn khủng hoảng qua đi. Nếu không, tôi có nguy cơ ngã vào tình yêu thực sự, và sẽ thường xuyên cảm thấy điều tôi vốn chỉ cảm thấy trong một phần tích tắc khi chúng tôi ăn trưa cùng nhau lần đầu tiên. Và nếu chuyện đó xảy ra, mọi thứ sẽ không chỉ xảy ra trong lòng tôi. Không, cơn đau đớn và nỗi thống khổ sẽ lan tỏa khắp nơi.

Tôi trở mình trên giường mãi rồi mới thiếp đi được. Dường như chỉ một lát sau, chồng tôi đã đánh thức tôi dậy. Trời đã sáng rồi, bầu trời xanh, và gió mistral vẫn thổi.

* * *

“Đến giờ ăn sáng rồi,” chồng tôi bảo. “Anh đi đánh thức bọn trẻ đây”.

Sao chúng ta không đổi vai trò lấy một lần trong đời nhỉ. Tôi gợi ý. Anh vào bếp còn em sẽ chuẩn bị cho lũ trẻ đi học.

“Có phải em muốn thử thách anh không đấy?” anh hỏi. “Nếu vậy, em sẽ có bữa ăn sáng ngon nhất trong mấy năm qua.”

Không, đấy không phải thách thức, em chỉ muốn thay đổi một chút. Vậy anh nghĩ bữa sáng em làm không ngon lắm sao?

“Này, còn sớm mà, không phải lúc tranh cãi đâu. Anh biết tối qua chúng ta uống hơi nhiều, và hộp đêm không dành cho những người ở tuổi chúng ta,” anh nói. “Mà được rồi, em đi chuẩn bị cho các con nhé.”

Anh rời phòng trước khi tôi kịp trả lời. Tôi cầm điện thoại lên xem hôm nay mình phải làm gì.

Tôi nhìn danh mục những việc không thể bỏ qua. Danh sách càng dài thì tôi càng nghĩ ngày làm việc của mình hiệu quả. Có nhiều việc là những điều tôi đã hứa làm từ hôm trước hay trong tuần này, nhưng tôi chưa kịp làm. Đó là lý do danh sách cứ dài thêm, cho đến khi tôi lo lắng đến mức quyết định xóa hết để làm lại từ đầu. Và lúc ấy, tôi nhận ra trong danh sách đó kỳ thực chẳng có việc gì quan trọng lắm.

Tuy nhiên, hình như trong danh sách thiếu mất một việc quan trọng, việc mà tôi chắc chắn không quên: tìm ra nơi ở của Jacob König, và lái xe qua trước nhà anh ta.

Khi tôi xuống nhà, bàn ăn đã dọn sẵn tươm tất, xa-lát trái cây, dầu oliu, pho mát, bánh mì bột lứt, sữa chua và mận. Một tờ báo của tòa soạn tôi được đặt khéo léo bên trái. Chồng tôi từ lâu đã thôi đọc báo giấy, giờ anh xem tin trên iPad. Con trai lớn của tôi hỏi “thư hăm dọa” là gì. Tôi không thể hiểu tại sao nó muốn biết cho đến khi tôi thấy dòng tin trên trang nhất. Có một bức ảnh lớn chụp Jacob, chắc hẳn là một trong số những bức anh ta gửi cho báo chí. Trông anh ta trầm ngâm, nghĩ ngợi. Cạnh bức ảnh là dòng tít: “Dân biểu tố giác chuyện bị hăm dọa.”

Tôi không viết bài đấy. Thật ra, trong khi tôi đi gặp Jacob, tổng biên tập đã gọi điện báo rằng tôi có thể hủy cuộc gặp bởi vì họ vừa nhận được thông cáo của Bộ Tài chính, và họ đang làm vụ này. Tôi giải thích là cuộc gặp đã diễn ra, và nó diễn ra nhanh hơn tôi hình dung, không cần phải dùng “thủ pháp thông thường”. Tôi được phái đến khu vực gần đấy (nơi tự coi là “thành phố” và thậm chí có cả một ông thị trưởng) để theo dõi những cuộc biểu tình phản đối một cửa hàng bị phát hiện bán thực phẩm quá hạn. Tôi đã nói chuyện với chủ cửa hàng, với hàng xóm và bạn bè của những hàng xóm, tôi dám chắc độc giả của chúng tôi thấy chủ đề này thú vị hơn chuyện một chính trị gia tố giác này kia. Nó cũng được lên trang nhất, nhưng dòng tít không to bằng: “Cửa hàng tạp hóa bị phạt hành chính, không có nạn nhân ngộ độc thực phẩm.”

Tấm hình chụp Jacob trên bàn ăn sáng của chúng tôi khiến tôi hết sức phiền lòng.

Tôi bảo chồng rằng tối nay chúng tôi cần nói chuyện.

“Chúng ta có thể gửi bọn trẻ cho bà nội rồi đi ăn tối ở đâu đó, chỉ có hai ta thôi,” anh bảo. “Anh cũng đang cần thêm chút thời gian bên em, chỉ hai ta và không có tiếng nhạc ồn ào kinh khủng kia. Làm sao người ta có thể thích thể loại đó được nhỉ?”

* * *

Hôm ấy là buổi sáng mùa xuân.

Tôi đang ngồi nơi góc công viên vắng vẻ, ngắm nhìn những viên đá ốp tường quanh trường học. Tôi biết trong tôi có gì đó không ổn.

Những đứa trẻ khác đều nghĩ tôi “hơn chúng,” và tôi chưa bao giờ cố chối bỏ điều này. Ngược lại là đằng khác! Tôi đòi mẹ mua cho quần áo đắt tiền và dùng xe ngoại đưa đi học.

Nhưng hôm đó ở trong công viên, tôi nhận ra mình cô độc, và có thể vẫn cô độc suốt phần đời còn lại. Dù tôi chỉ mới lên tám, dường như đã quá muộn để thay đổi và chứng minh cho những đứa trẻ khác là tôi cũng như chúng thôi.

Bấy giờ là mùa hè.

Tôi học cấp hai, và bọn con trai cứ tìm cách xoắn lấy tôi, dù tôi cố tránh né chúng. Bọn con gái thì ghen tị chết đi được, nhưng cứ vờ như không và luôn quanh quẩn muốn làm thân với tôi, hy vọng sẽ được hưởng sái khoản bạn trai.

Và tôi đã khước từ hầu như tất cả bọn chúng, bởi tôi biết nếu có ai lọt được vào thế giới của tôi, họ sẽ chẳng tìm thấy điều gì thú vị cả. Tốt nhất là cứ giữ vẻ bí ẩn và mặc cho người khác hình dung ra những thứ mà họ sẽ không bao giờ được hưởng thụ.

Trên đường về nhà, tôi nhận thấy có vài cây nấm đã mọc sau mưa. Chúng ở đó, nguyên vẹn, vì ai cũng biết chúng có độc. Trong một phần tích tắc, tôi nghĩ đến việc ăn mấy cây nấm kia. Tôi không thấy buồn, cũng chẳng thấy vui; tôi chỉ muốn được bố mẹ quan tâm.

Tôi không động đến đám nấm.

Hôm nay là ngày đầu tiên của mùa thu, mùa đẹp nhất trong năm. Chẳng bao lâu nữa lá sẽ đổi sắc và mỗi cây một khác. Trên đường đến bãi đỗ xe, tôi quyết định chọn một cung đường chưa đi bao giờ.

Tôi dừng lại trước ngôi trường từng theo học. Bức tường gạch vẫn còn đó. Chẳng có gì thay đổi, ngoại trừ việc tôi không còn đơn độc nữa. Trong đầu tôi đã có hai người đàn ông; một người sẽ không bao giờ là của tôi, còn người kia sẽ cùng đi ăn với tôi tối nay tại một nơi đẹp đẽ, đặc biệt, được chọn lựa cẩn thận.

Một chú chim bay ngang trời, đùa vui với gió. Nó bay ngược bay xuôi, chao lên liệng xuống, chuyển động của nó tuân theo một thứ logic tôi không hiểu nổi. Có lẽ logic duy nhất là hưởng niềm vui.

* * *

Tôi không phải chim. Tôi không thể dành cả đời mình chơi đùa như nhiều bạn tôi, họ có ít tiền hơn nhưng cả đời họ dường như toàn du lịch hay đi nhà hàng. Tôi đã cố làm tương tự, nhưng không thể. Nhờ ảnh hưởng của chồng, tôi có được công việc hiện nay. Tôi làm việc, tôi lấp đầy thời gian, tôi cảm thấy mình có ích, và có thể biện minh cho sự tồn tại của bản thân. Rồi một ngày, các con tôi sẽ tự hào về mẹ chúng, còn các bạn thời thơ ấu sẽ thất vọng hơn bao giờ hết, vì tôi đã gây dựng được một thứ gì đó hữu hình, trong khi họ cống hiến hết mình vào việc chăm sóc nhà cửa, chồng con.

Tôi không rõ có phải tất cả mọi người đều có nhu cầu gây ấn tượng với người khác không. Tôi thì có, tôi không phủ nhận nhu cầu đó bởi nó ảnh hưởng tốt đến đời tôi giúp tôi tiến lên. Dĩ nhiên, miễn là tôi đừng có hành động rủi ro không cần thiết. Miễn là tôi vẫn giữ được thế giới của mình giống như hôm nay.

Ngay khi đến văn phòng, tôi tìm kiếm trong kho dữ liệu điện tử của chính phủ. Chưa đầy một phút, tôi đã tìm được địa chỉ của Jacob König, cũng như thông tin về thu nhập của anh ta, nơi anh ta đã theo học, tên người vợ và nơi làm việc của cô ta.

* * *

Chồng tôi chọn nhà hàng nằm giữa quãng đường từ nhà đến văn phòng của tôi. Trước kia chúng tôi đã đến đây. Tôi thích đồ ăn, rượu và không khí ở đó nhưng tôi luôn cảm thấy ăn ở nhà ngon hơn. Tôi chỉ ăn tối ở ngoài khi “cuộc sống xã giao” đòi hỏi, và mỗi khi có thể, tôi lại tránh. Tôi thích nấu nướng. Tôi muốn được ở bên gia đình, cảm giác rằng mình vừa là người bảo vệ lại vừa được bảo vệ.

Một trong những việc nằm trong danh mục phải làm hôm nay mà tôi không làm là “lái xe qua nhà Jacob König”. Tôi đã chống lại được thôi thúc ấy. Tôi có đủ rắc rối tưởng tượng rồi, không cần thêm vào đó rắc rối thực tại của một tình yêu không được đền đáp nữa. Những cảm xúc tôi có đã tan lâu rồi. Chuyện đó sẽ không xảy ra nữa. Chúng tôi giờ có thể tiến vào tương lai trong yên bình, hy vọng, và thịnh vượng.

“Người ta bảo nhà hàng đã đổi chủ và đồ ăn không còn ngon lắm,” chồng tôi bảo.

Chẳng quan trọng. Đồ ăn nhà hàng luôn như vậy: quá nhiều bơ, trình bày phô trương, và giá cắt cổ cho một thứ không xứng đáng - bởi chúng tôi sống tại một trong những thành phố đắt đỏ nhất thế giới.

Nhưng ăn tối ở ngoài là một nghi lễ. Chúng tôi được trưởng lễ tân đón chào, người này dẫn chúng tôi đến chỗ ngồi quen thuộc, dù đã lâu chúng tôi không tới đây. Ông ta sẽ hỏi chúng tôi có muốn uống lại loại rượu ấy không (dĩ nhiên là có) và đưa chúng tôi thực đơn. Tôi xem từ đầu đến cuối, và chọn y như mọi lần. Chồng tôi vẫn theo lựa chọn truyền thống của anh, thịt cừu nướng đậu lăng.

Phục vụ đến thông báo món đặc biệt của bếp trưởng hôm nay: chúng tôi lịch sự lắng nghe, ồ à tán thưởng, sau đó gọi những món quen kia.

* * *

Ly rượu đầu tiên không cần phải nếm thử và phân tích kỹ càng bởi chúng tôi đã kết hôn được mười năm. Nó trôi xuống rất nhanh, giữa câu chuyện công việc và lời phàn nàn về người đáng ra phải đến sửa cái hệ thống sưởi nhưng không bao giờ xuất hiện.

“Còn bài viết của em về kỳ bầu cử Chủ nhật tới đến đâu rồi?” chồng tôi hỏi.

Em được giao viết một bài về chủ đề em thấy đặc biệt thú vị: “Cử tri có quyền giám sát đời sống riêng của chính trị gia không?”. Đó là phần tiếp theo của bài trang nhất số hôm trước, cái bài đã đăng tin một ông nghị đang bị mấy người Nigeria đe dọa. Hầu hết những người em phỏng vấn đều bảo họ chẳng quan tâm. Không như ở Hoa Kỳ, họ bảo, và chúng ta tự hào về điều đó.

Chúng tôi nói về những mục tin gần đây: Ở kỳ bầu cử Hội đồng Bang lần trước, số người đi bỏ phiếu tăng lên, vượt mức 38%. Các tài xế làm việc cho TPG, Công ty giao thông công cộng của Genève, mệt mỏi nhưng hạnh phúc với công việc của mình. Một phụ nữ bị xe đâm phải khi đang qua đường trên lối dành cho người đi bộ. Một toa xe điện gặp tai nạn và khiến giao thông tắc nghẽn suốt hai giờ đồng hồ. Và những chủ đề vô nghĩa tương tự.

Tôi rót cho mình một ly nữa, không đợi món khai vị nhà hàng tặng và hỏi chồng xem ngày hôm nay của anh thế nào. Anh lịch sự lắng nghe mọi điều tôi vừa nói. Anh hẳn đang băn khoăn xem chúng tôi làm gì ở đây.

“Hôm nay trông em có vẻ vui hơn mọi ngày,” anh nói sau khi phục vụ đã mang ra món chính. Tôi bỗng nhận ra mình vừa nói không ngớt suốt hai mươi phút. “Có chuyện gì đặc biệt xảy ra khiến em vui sao?”

Nếu anh hỏi câu này đúng vào ngày tôi đến Công viên Eaux-Vives, tôi hẳn sẽ đỏ mặt và ngay lập tức tuôn ra cả tràng lý do đã chuẩn bị sẵn. Nhưng hôm nay là một ngày bình thường, một ngày nhạt nhẽo như mọi ngày, dù tôi cố thuyết phục bản thân rằng tôi rất quan trọng trên đời này.

“Em định nói với anh chuyện gì?”

Tôi nhấp một ngụm ly rượu thứ ba, và chuẩn bị thú nhận mọi chuyện. Nhưng người phục vụ đến và ngăn tôi lại đúng lúc tôi chuẩn bị nhảy xuống vực hố thẳm. Chúng tôi trao đổi thêm mấy lời vô nghĩa, lãng phí những giây phút quý giá của cuộc đời, cho những chi tiết vụn vặt vô nghĩa.

Chồng tôi gọi một chai rượu khác. Trưởng lễ tân chúc chúng tôi ngon miệng và rút lui để đi lấy rượu. Rồi tôi bắt đầu.

Anh sẽ bảo rằng em cần đi gặp bác sĩ, nhưng em không cần. Em xử lý tốt mọi việc ở nhà và ở văn phòng, nhưng mấy tháng qua, em luôn cảm thấy buồn.

“Chắc em trêu anh thôi. Như anh vừa nói đấy, trông em vui thế kia mà.”

Dĩ nhiên. Nỗi buồn của em trở nên quá thường nhật nên không ai nhận ra nữa. Thực tốt vì cuối cùng cũng nói ra được với ai đó, nhưng điều em muốn nói lại chẳng có gì liên quan đến cái hạnh phúc giả tạo kia. Em không còn ngủ ngon nữa. Em cảm thấy mình ích kỷ, đang tiếp tục cố gây ấn tượng với người khác như thể mình là một đứa trẻ. Em khóc một mình trong nhà tắm chẳng vì lý do gì hết. Em chỉ thật sự hứng thú làm tình một lần trong nhiều tháng qua, và anh biết em nói đến lần nào rồi đấy. Em nghĩ có lẽ mình đang trải qua khủng hoảng tuổi ba mươi, nhưng em thấy giải thích như vậy là không đủ. Em cảm thấy như mình đang lãng phí cuộc đời rằng một ngày nào đó em sẽ nhìn lại và hối tiếc mọi thứ mình làm, ngoại trừ việc kết hôn với anh và sinh ra những đứa con đáng yêu của chúng ta.

“Nhưng không phải đấy là điều quan trọng nhất sao?”

Với nhiều người thì đúng. Nhưng với em thì chưa đủ. Càng ngày chuyện càng tồi tệ thêm. Mỗi tối khi em làm xong việc nhà, một cuộc đối thoại bất tận lại nảy sinh trong đầu em. Em sợ mọi thứ thay đổi, nhưng cùng lúc em thèm khát được trải nghiệm điều gì đó khác lạ. Những ý nghĩ đó cứ lặp lại mãi mà em không tài nào kiểm soát nổi. Anh không nhận ra bởi vì lúc ấy anh đã ngủ rồi. Chẳng hạn, anh có nhận ra trận gió mistral đêm qua táp vào cửa sổ không?

“Không, nhưng cửa sổ đóng chặt rồi mà.”

Ý em là vậy đấy. Ngay cả một cơn gió đơn giản đã thổi hàng ngàn lần kể từ khi chúng ta cưới nhau cũng có thể làm em thức giấc. Em nhận thấy khi anh trở người trên giường và khi anh nói mê trong lúc ngủ. Nhưng xin anh đừng xem chuyện này là riêng tư - dường như xung quanh em toàn là những thứ hoàn toàn vô nghĩa. Nhưng phải nói rõ rằng: em yêu các con. Em yêu anh. Em thích công việc của mình. Nhưng điều đó chỉ khiến em cảm thấy tệ hơn thôi, bởi vì em cảm thấy mình không công bằng với Chúa, với cuộc đời, với anh và các con.

Anh hầu như chẳng đụng vào đồ ăn. Như thể anh đang ngồi đối diện một người lạ. Nhưng nói ra những điều này đã cho tôi cảm giác bình yên vô lượng. Bí mật của tôi đã được phơi bày. Rượu đã có tác dụng. Tôi không còn đơn độc nữa. Cảm ơn, Jacob König.

“Em có nghĩ em cần gặp bác sĩ không?”

Em không biết. Dù có biết, em cũng không muốn theo cách đó. Em cần học cách tự giải quyết vấn đề của mình.

“Hẳn rất khó khăn khi phải giữ trong lòng những cảm xúc này lâu đến thế. Cảm ơn em đã tin tưởng nói cho anh. Nhưng sao trước đây em không nói?”

Bởi vì chỉ đến lúc này, mọi việc mới trở nên không thể chịu nổi. Hôm nay em đã nhớ về tuổi thơ và thời niên thiếu của bản thân. Có phải nguyên nhân nằm ở đó không? Em không nghĩ vậy, trừ phi tâm trí đã phản thùng em chừng ấy năm, mà em nghĩ không thể nào có chuyện đó đâu. Em xuất thân từ một gia đình bình thường, em được nuôi dạy một cách bình thường, em sống cuộc sống bình thường. Có chuyện gì không đúng với em sao?

Trước đây em không nói gì - tôi nghẹn ngào - vì em nghĩ chuyện sẽ nhanh chóng qua đi và em không muốn làm anh lo.

“Em hoàn toàn không điên. Em đã không để cơn rối loạn của mình lộ ra ngoài dù chỉ một giây. Em không bực dọc, em không sút cân, và nếu em có thể kiểm soát cảm xúc như vậy, thì hắn sẽ có cách thoát ra.”

Tại sao anh ấy nhắc đến chuyện sút cân?

“Anh có thể đề nghị bác sĩ của chúng ta kê đơn thuốc an thần để giúp em ngủ ngon. Anh sẽ bảo thuốc đó là cho anh. Anh nghĩ nếu em ngủ ngon được thì em sẽ dần kiểm soát được suy nghĩ. Có lẽ chúng ta nên tập thể dục nhiều hơn. Lũ trẻ sẽ thích như vậy. Chúng ta lao vào công việc nhiều quá, điều đó không tốt đâu.”

Em không chìm đắm vào công việc. Trái ngược với suy nghĩ của anh, những bài báo ngớ ngẩn em đã viết giúp cho đầu óc em bận rộn, và em tránh được những suy nghĩ điên rồ xâm chiếm em ngay khi em không có việc gì làm.

“Nói gì thì nói, chúng ta cũng cần tập thể dục nhiều hơn, dành nhiều thời gian ở ngoài trời hơn. Chạy cho đến khi chúng ta kiệt sức. Và có lẽ chúng ta nên mời bạn bè đến chơi thường xuyên hơn...”

Điều đó có thể là một cơn ác mộng toàn tập! Phải trò chuyện và mua vui cho mọi người bằng nụ cười miễn cưỡng gắn chặt trên môi, lắng nghe quan điểm của họ về vở opera hay tình hình giao thông. Rồi cuối cùng lại còn phải dọn dẹp nữa chứ.

“Cuối tuần này ta sẽ đi Công viên Quốc gia Jura. Lâu rồi chúng ta không đến đó.”

Cuộc bầu cử diễn ra cuối tuần này. Em sẽ phải trực chiến ở tòa báo.

Chúng tôi ăn trong yên lặng. Phục vụ đã hai lần đến bàn xem chúng tôi ăn xong chưa, nhưng chúng tôi thậm chí còn chưa động vào đồ ăn. Chúng tôi mau chóng uống hết chai thứ hai. Tôi có thể tưởng tượng chồng tôi đang nghĩ gì: “Mình có thể giúp vợ thế nào đây? Mình có thể làm gì để cô ấy vui đây?” Chẳng gì hết. Chẳng gì ngoài những việc anh đã làm. Tất cả những việc khác, kiểu như về nhà với một hộp sô cô la hay một bó hoa, sẽ bị coi là một hành động sến sẩm quá mức và tôi sẽ chết vì ghê tởm.

Chúng tôi kết luận rằng anh uống quá nhiều, không thể lái xe về nhà, nên chúng tôi sẽ để xe tại nhà hàng và ngày mai quay lại lấy. Tôi gọi cho mẹ chồng hỏi xem bọn trẻ có thể ngủ lại không. Sáng sớm mai tôi sẽ sang đón chúng đi học.

“Nhưng chính xác thì đời em còn thiếu gì chứ?”

Xin đừng hỏi em thế. Bởi vì câu trả lời là không gì cả. Không gì hết! Giá như em gặp vấn đề nghiêm trọng cần giải quyết. Em không hề quen biết ai rơi vào tình huống này. Mặc dù em có một cô bạn đã bị trầm cảm hàng năm trời, giờ đang được điều trị. Em không nghĩ mình cần thứ đó, bởi em không có triệu chứng cô ấy mô tả. Em không muốn bước vào sân chơi nguy hiểm của những loại ma túy hợp pháp. Mọi người có thể tức giận, trầm uất, khóc lóc vì trái tim tan vỡ. Họ có thể nghĩ mình bị trầm cảm nên cần đi khám và dùng thuốc - nhưng đó không phải là vấn đề của em: đó chỉ là một trái tim tan vỡ, và đã có nhiều trái tim tan vỡ kể từ khởi nguyên thế giới, kể từ khi loài người phát hiện ra bí ẩn mang tên Tình yêu.

“Nếu không muốn đi gặp bác sĩ, sao em không thử tìm hiểu về vấn đề đó?”

Dĩ nhiên là em thử rồi. Em đã mất nhiều thời gian tìm hiểu trên các trang mạng về tâm lý học. Em đã tập yoga nghiêm túc hơn. Anh không để ý những cuốn sách em mang về nhà gần đây ư? Thế anh nghĩ em đột ngột bớt quan tâm đến văn chương mà quay sang đọc sách tâm lý sao?

Không! Em đã tìm kiếm câu trả lời nhưng không tìm thấy. Sau khi đọc chừng mười cuốn sách tự rèn luyện bản thân, em thấy chúng chẳng dẫn đến đâu cả. Chúng có tác dụng tức thì, nhưng tác dụng đó chấm dứt ngay khi em gấp sách lại. Chúng chỉ là lời nói, chúng mô tả một thế giới lý tưởng không hề tồn tại, ngay cả với những người viết ra chúng.

“Nhưng ngay lúc này em có cảm thấy khá hơn không?”

Dĩ nhiên là khá hơn nhưng vấn đề không phải ở chỗ đó. Em cần biết mình đã trở thành con người như thế nào vì đó chính là em chứ không phải là cái gì bên ngoài em.

Tôi thấy là anh đang cố gắng một cách vô vọng nhằm giúp tôi, nhưng anh đã lạc lối như tôi. Anh cứ nói về các triệu chứng, nhưng tôi bảo đó không phải là vấn đề. Mọi thứ đều là triệu chứng. Anh có thể tưởng tượng một dạng lỗ đen giống như bọt biển không?

“Không.”

Ồ, là thế đấy.

Anh cam đoan với tôi rằng tôi sẽ thoát ra được tình cảnh này. Tôi không được phán xét bản thân. Không được đổ lỗi cho bản thân. Anh lúc nào cũng sẽ ở bên tôi.

“Ánh sáng luôn ở cuối đường hầm mà em.”

Em muốn tin anh, nhưng dường như chân em bị đóng đinh xuống đất rồi. Nhưng anh đừng lo, em sẽ tiếp tục chiến đấu. Em đã chiến đấu suốt mấy tháng nay. Em từng đương đầu với những thời kỳ giống như thế này, rồi chúng cũng sẽ qua đi. Một ngày nào đó, em sẽ thức dậy và toàn bộ chuyện này sẽ chỉ là cơn ác mộng. Em thực sự tin như vậy.

Anh kêu tính tiền, rồi nắm tay tôi, chúng tôi gọi taxi. Mọi chuyện đã khá hơn. Tin tưởng người mình yêu luôn mang lại kết quả tốt.

Dịch giả: Triều Dương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.