Ngoại Tình

Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Jacob König, anh đang làm gì trong phòng ngủ của tôi, trên giường của tôi, và trong cơn ác mộng của tôi thế? Anh nên làm việc đi chứ. Dù sao cũng chỉ còn chưa đầy ba ngày nữa là đến cuộc bầu cử Hội đồng Bang, và anh đã lãng phí những giờ phút quý giá của chiến dịch tranh cử để đi ăn trưa với tôi tại Ngọc Trai Hồ, và chuyện phiếm ở Công viên Eaux-Vives.

Thế chưa đủ sao? Anh đang làm gì trong giấc mơ và những cơn ác mộng của tôi? Tôi đã làm đúng như anh gợi ý: tôi đã nói chuyện với chồng, và tôi cảm nhận được tình yêu anh ấy dành cho tôi. Và sau đó, khi chúng tôi làm tình nồng nhiệt hơn sau bao lâu không như vậy, cái cảm giác rằng hạnh phúc đời tôi bị hút cạn giờ đã hoàn toàn biến mất.

Làm ơn hãy rời xa suy nghĩ của tôi. Ngày mai sẽ là một ngày khó khăn. Tôi phải dậy sớm đưa lũ trẻ đến trường, rồi đến cửa hàng tạp hóa, tìm chỗ đỗ xe, và nghĩ ra gì đó mới mẻ để nói về một chủ đề đã cũ - chính trị. Hãy để tôi yên, Jacob König.

Tôi đã kết hôn, sống hạnh phúc. Và anh thậm chí còn không biết rằng tôi đang nghĩ về anh. Tôi ước đêm nay có ai đó ở cạnh tôi, kể cho tôi nghe những câu chuyện kết thúc có hậu, hát ru tôi vào giấc ngủ. Nhưng không, tôi chỉ nghĩ đến anh thôi.

Tôi đang mất kiểm soát. Đã một tuần kể từ khi tôi không gặp anh, nhưng anh vẫn ở đó.

Nếu anh không biến mất, tôi sẽ buộc phải đến nhà anh và dùng trà với vợ chồng anh, chứng kiến tận mắt anh hạnh phúc ra sao. Để thấy tôi không có chút cơ hội nào, rằng anh đã lừa dối khi bảo anh nhìn thấy bản thân mình phản chiếu nơi tôi, rằng anh cố ý để tôi tự làm mình tổn thương bằng nụ hôn thậm chí không được đòi hỏi kia.

Tôi mong anh hiểu. Tôi cầu nguyện để anh hiểu, bởi ngay cả bản thân tôi cũng không thể hiểu mình đang đòi hỏi cái gì.

Tôi thức dậy và đến bàn máy tính, định tìm kiếm theo từ khóa “Làm thế nào chinh phục được người đàn ông của đời mình? Thay vào đó, tôi lại gõ “trầm cảm”. Tôi cần làm rõ mình đang gặp phải chuyện gì.”

Tôi tìm thấy một trang mạng có bảng câu hỏi giúp người đọc tự chẩn đoán: “Thử xem bạn có vấn đề tâm lý không.” Câu trả lời của tôi cho hầu hết câu hỏi là “không”.

Kết quả: “Có lẽ bạn đang trải qua một giai đoạn khó khăn, nhưng về mặt lâm sàng, bạn không bị trầm cảm. Không cần phải đi gặp bác sĩ.”

Không phải tôi đã nói thế sao? Tôi biết mà. Tôi không mắc bệnh. Hẳn là tôi chỉ đang bịa ra chuyện này để thu hút chú ý thôi. Hay tôi đang tự dối mình, đang cố làm cho đời mình thú vị thêm bằng những rắc rối? Rắc rối luôn đòi hỏi phải có giải pháp, và tôi có thể dành nhiều giờ, nhiều ngày, nhiều tuần để tìm ra nó.

Có lẽ đó là một ý hay, nếu chồng tôi có yêu cầu bác sĩ kê thuốc gì đó giúp tôi ngủ ngon. Ngộ nhỡ đây chỉ là stress do công việc khiến tôi căng thẳng, nhất là trong thời điểm bầu cử thì sao? Tôi luôn muốn làm tốt hơn những người khác, cả trong công việc lẫn đời tư, và không dễ để có thể cân bằng cả hai thứ.

* * *

Hôm nay là thứ Bảy, đêm trước ngày bầu cử. Một người bạn tôi bảo anh ta ghét những ngày cuối tuần bởi khi thị trường chứng khoán đóng cửa, anh ta không biết làm gì để tiêu khiển.

Chồng tôi đã thuyết phục rằng chúng tôi cần ra khỏi thành phố. Lý lẽ của anh là lũ trẻ sẽ thích một chuyến đi ngắn, dù chúng tôi không thể đi xa cả đợt cuối tuần vì ngày mai tôi phải làm việc.

Anh bảo tôi nên mặc quần chạy bộ. Tôi cảm thấy xấu hổ khi ra ngoài như vậy, nhất là lại đi đến tận Nyon, thành phố cổ kính và lộng lẫy từng là quê nhà của những người La Mã, giờ có chưa đầy 20.000 dân. Tôi bảo anh rằng quần chạy bộ là thứ ta chỉ mặc khi ở gần nhà, khi ta rõ ràng có ý định tập thể dục, nhưng anh một mực muốn vậy.

Vì không muốn tranh cãi nên tôi làm như anh bảo. Vả chăng tôi không muốn tranh luận với bất cứ ai về bất cứ chuyện gì - giờ không phải lúc. Nói càng ít càng hay.

Trong lúc tôi đi dã ngoại ở một thành phố nhỏ cách nhà chưa đến nửa tiếng đồng hồ đi xe, Jacob sẽ gặp các cử tri, nói chuyện với các trợ lý và bạn bè, và cảm thấy lo lắng, có lẽ hơi căng thẳng, nhưng vui vì một sự kiện quan trọng đang xảy ra trong đời. Các cuộc thăm dò dư luận ở Thụy Sĩ chẳng đáng tin cậy lắm, bởi ở đây sự bí mật của lá phiếu rất được xem trọng; tuy nhiên, có vẻ như anh ta sẽ tái đắc cử.

Vợ anh ta hẳn đã có một đêm mất ngủ, nhưng vì những lý do rất khác với tôi. Cô ta sẽ lên kế hoạch đón tiếp bạn bè sau khi kết quả được chính thức công bố. Sáng nay, chắc cô ta sẽ có mặt tại khu chợ trên phố Rive nơi mà cứ đến cuối tuần, các hàng bán rau quả xa-lát và thịt được dựng lên trước ngân hàng Julius Baer, và các cửa hiệu Prada, Gucci, Armani cùng những thương hiệu thời trang cao cấp khác. Cô ta sẽ chọn thứ tốt nhất, không bận tâm về giá. Rồi cô ta có lẽ sẽ lái xe đến Satigny để thăm một trong những vựa nho vốn là niềm tự hào của xứ này, nếm thử những loại rượu vang mới và quyết định xem thứ rượu nào sẽ làm hài lòng những người thực sự am hiểu về rượu - dường như chuyện này quan trọng với chồng cô ta.

Cô ta sẽ trở về nhà trong mỏi mệt, nhưng hạnh phúc. Chính thức mà nói, Jacob vẫn đang tranh cử, nhưng tại sao không chuẩn bị sẵn mọi thứ để ăn mừng nhỉ? Chúa ơi, giờ cô ta mới nhận ra rằng có ít pho mát hơn cô ta tưởng! Cô ta lại lái xe ra chợ. Giữa hàng tá những chủng loại được bày bàn, cô ta chọn những loại pho mát vốn là niềm tự hào của bang Vaud: Gruyère (cả ba loại: mềm, mặn và loại đắt nhất, phải mất từ chín đến mười hai tháng mới dùng được), Tomme Vaudoise (bên trong mềm, nhiều kem, ăn trực tiếp hoặc sau khi đã nấu chảy), và L’Etivaz (làm từ sữa của bò nuôi trên núi Alpes, và chế biến theo cách truyền thống, hầm trên bếp củi).

Có cần phải vào cửa hàng thời trang mua thứ gì đó mới mà mặc không nhỉ?

Hay như vậy là phô trương quá? Tốt nhất là lôi từ trong tủ ra bộ đồ Moschino cô ta đã mua ở Milan, khi cùng chồng đến đó dự hội thảo về luật lao động.

Còn Jacob cảm thấy thế nào?

Mỗi tiếng anh ta lại gọi điện cho vợ một lần, hỏi xem có nên nói điều này điều kia không, nên đến thăm phố này hay khu vực kia thì tốt hơn, báo Diễn đàn Genève có đăng gì mới trên trang mạng của họ không. Anh ta phụ thuộc vào vợ và lời khuyên của cô ta, chia sẻ một chút những sự căng thẳng dồn ứ theo từng chuyến viếng thăm, hỏi cô ta về chiến lược họ đã cùng nhau thảo ra, và anh ta nên đi đâu tiếp theo. Theo như anh ta bóng gió trong cuộc trò chuyện ở công viên, lý do duy nhất anh ta vẫn tham gia vào chính trị là để không làm cô ta thất vọng. Dù anh ta ghét điều mình đang làm, tình yêu vẫn mang lại cho những nỗ lực của anh ta một khía cạnh khác biệt. Nếu anh ta tiếp tục sự nghiệp xán lạn này, một ngày nào đó anh ta sẽ trở thành tổng thống. Phải thừa nhận rằng, điều này không có ý nghĩa gì nhiều ở Thụy Sĩ, bởi như tất cả chúng ta đều biết, ghế tổng thống thay đổi hằng năm và do Hội đồng Liên bang bầu ra. Nhưng có ai không thích khoe chồng mình là tổng thống Thụy Sĩ, hay còn gọi là Liên bang Thụy Sĩ nào?

Nó sẽ mở ra những cánh cửa, mang đến những lời mời dự hội nghị ở những nơi xa xôi. Các công ty lớn sẽ mời anh ta vào hội đồng quản trị. Tương lai của vợ chồng König sẽ tươi sáng, trong khi, mặc chiếc quần chạy bộ gớm ghiếc, toàn bộ những gì hiện ra trước mắt tôi vào thời khắc này chỉ là con đường và viễn cảnh về chuyến dã ngoại.

* * *

Trước tiên chúng tôi thăm Bảo tàng La Mã, rồi sau đó leo lên ngọn đồi nhỏ để thăm một vài phế tích. Bọn trẻ nhà tôi chạy vòng quanh cười đùa. Giờ chồng tôi đã biết mọi việc, tôi cảm thấy nhẹ nhõm: Tôi không cần giả vờ suốt nữa.

“Chúng ta chạy quanh hồ đi.”

Còn bọn trẻ thì sao?

Chồng tôi để ý có vợ chồng người bạn đang ngồi ở ghế gần đó, họ đang ăn kem cùng các con. “Hay chúng ta hỏi xem các con mình có chơi cùng chúng được không nhỉ? Chúng ta có thể mua kem cho chúng.”

Các bạn ngạc nhiên khi nhìn thấy chúng tôi, nhưng đồng ý. Trước khi chúng tôi xuống bên hồ Léman - nơi mà người nước ngoài gọi là hồ Genève - anh mua kem cho bọn trẻ và dặn chúng chơi cùng các bạn tôi, trong khi bố mẹ đi chạy bộ. Cậu con lớn kêu ca rằng nó không mang theo iPad. Chồng tôi đến chỗ để xe và lấy thứ ngu ngốc kia. Từ lúc đó, màn hình sẽ là người trông trẻ tốt nhất. Chúng không chịu nhúc nhích cho đến khi chúng giết được quân khủng bố trong các trò chơi dường như dành cho người lớn.

* * *

Chúng tôi bắt đầu chạy. Một bên là những khu vườn; còn bên kia, những con mòng biển và những chiếc thuyền buồm đang tranh thủ cơn gió mistral. Cơn gió vẫn thổi không ngừng và đã sang đến ngày thứ chín, nó sắp biến mất, mang theo bầu trời xanh và thời tiết đẹp. Chúng tôi chạy khoảng mười lăm phút. Chúng tôi đã bỏ Nyon lại phía sau và tốt hơn là nên quay lại.

Lâu lắm rồi tôi không chạy thể dục. Chạy được hai chục phút, tôi dừng lại. Tôi không thể chạy tiếp. Tôi phải đi bộ nốt quãng đường còn lại.

“Dĩ nhiên em có thể được!” chồng tôi khích lệ, anh vẫn chạy tại chỗ để không mất nhịp. “Đừng dừng lại, cứ chạy đi.”

Tôi cúi người xuống, chống hai tay lên gối. Tim tôi đập thình thịch; lỗi là ở những đêm mất ngủ kia. Anh vẫn chạy quanh tôi.

“Nào, em làm được mà! Nếu em dừng lại thì vấn đề chính là ở chỗ đó. Hãy làm vì anh, vì bọn trẻ. Đây không chỉ là một cuốc chạy nhằm tập thể dục, nó nhắc em rằng có một vạch đích và em không thể bỏ cuộc giữa chừng.”

Có phải anh ấy đang nói về “nỗi buồn cưỡng chế của tôi không?”

Anh lại gần, nắm lấy tay tôi và nhẹ nhàng lay tôi. Tôi mệt quá không chạy nổi, nhưng tôi còn mệt hơn nếu muốn kháng cự. Tôi làm như anh bảo. Chúng tôi tiếp tục chạy cùng nhau mười phút còn lại.

Tôi chạy qua trước những tấm áp phích thông tin về các ứng cử viên Hội đồng Bang mà trước đó không để ý. Trong những bức ảnh ấy có Jacob König đang mỉm cười trước ống kính.

Tôi chạy nhanh hơn. Chồng tôi ngạc nhiên và tăng tốc. Chúng tôi chỉ mất bảy phút để tới nơi thay vì mười phút như dự kiến. Bọn trẻ không nhúc nhích. Dù quang cảnh đẹp tươi - những rặng núi, lũ chim mòng biển, dãy Alpes xa xa - chúng vẫn dán mắt vào màn hình của chiếc máy hút linh hồn kia.

Chồng tôi đến chỗ chúng, nhưng tôi vẫn chạy. Anh quan sát tôi vẻ ngạc nhiên và hạnh phúc. Hẳn anh nghĩ những lời của mình đã phát huy tác dụng, chất endorphine hẳn đang tràn ngập cơ thể tôi, hoóc môn này vốn sản sinh trong máu mỗi khi chúng ta hoạt động thể chất với cường độ mạnh hơn thường lệ, như khi chúng ta chạy hay đạt cực khoái. Tác dụng chính của hoóc môn này là cải thiện tâm trạng, tăng cường hệ miễn dịch, và chống lại hiện tượng lão hóa trước tuổi, nhưng trên hết, nó gây nên cảm giác đê mê và sảng khoái.

Tuy nhiên, endorphine chẳng hề tác động lên tôi theo những cách ấy. Nó chỉ tạo cho tôi sức mạnh để chạy tiếp, chạy mãi về phía chân trời, bỏ tất cả lại phía sau. Sao tôi lại có những đứa con tuyệt vời như thế? Sao tôi lại gặp chồng tôi và đem lòng yêu anh? Nếu như không gặp anh thì có phải lúc này tôi vẫn là một phụ nữ tự do không?

Tôi điên rồi. Tôi nên chạy thẳng đến bệnh viện tâm thần gần nhất, bởi đấy là những điều người ta không nên nghĩ tới. Nhưng tôi tiếp tục nghĩ đến chúng.

Tôi chạy thêm mấy phút nữa rồi quay lại. Giữa đường, tôi kinh hãi với giả thiết rằng mong ước được tự do của mình sẽ trở thành hiện thực, và tôi sẽ không còn thấy ai khi quay lại công viên ở Nyon.

Nhưng họ vẫn ở đó, đang mỉm cười với người mẹ, người vợ thân yêu của họ. Tôi ôm ghì lấy họ. Tôi nhễ nhại mồ hôi, cảm thấy cơ thể và đầu óc đều bẩn thỉu, nhưng vẫn ôm siết họ vào lòng.

Bất chấp điều tôi cảm thấy. Hay đúng hơn là bất chấp điều tôi không cảm thấy.

Ta không chọn cuộc đời cho mình, mà chính cuộc đời chọn ta. Chẳng ích gì khi hỏi tại sao cuộc đời dành cho mình những niềm vui hay nỗi đau nào đó, bạn chỉ cần chấp nhận và sống tiếp.

Tuy không thể chọn cuộc đời cho mình nhưng chúng ta có thể quyết định làm gì với những niềm vui hay nỗi đau mình nhận được.

Chiều Chủ nhật ấy, tôi có mặt tại trụ sở của đảng để tác nghiệp (tôi đã thuyết phục được sếp về chuyện này, và giờ tôi đang cố thuyết phục bản thân). Lúc này là mười bảy giờ bốn lăm và mọi người đang ăn mừng. Trái ngược với những tưởng tượng sốt sắng của tôi, chẳng có người trúng cử nào tổ chức tiệc cả, nên tôi vẫn sẽ không có cơ hội bước vào nhà Jacob và Marianne König.

Vừa đến nơi, tôi đã nhận được các thông tin đầu tiên. Hơn bốn mươi lăm phần trăm cử tri đi bỏ phiếu, một kỷ lục. Một ứng cử viên nữ dẫn đầu, và Jacob đứng ở vị trí thứ ba danh dự, giúp anh ta giữ nguyên ghế trong chính quyền.

Sảnh chính được trang hoàng bằng những quả bóng xanh và vàng. Mọi người đã bắt đầu uống rượu và một số người giơ ngón tay làm biểu tượng chiến thắng cho tôi thấy, có lẽ họ hy vọng hôm sau hình ảnh của mình sẽ xuất hiện trên báo. Nhưng các thợ ảnh chưa đến; dù sao thì, hôm nay là Chủ nhật, và thời tiết thật tuyệt.

Jacob nhìn thấy tôi và lập tức quay sang hướng khác tìm ai đó anh ta có thể trò chuyện về những vấn đề mà tôi đồ rằng cực kỳ nhàm chán.

Tôi cần làm việc, hay ít nhất vờ như vậy. Tôi lôi máy ghi âm, một cuốn sổ ghi chép và một chiếc bút ra khỏi túi. Tôi đi tới đi lui, thu thập những tuyên bố như “Lúc này chúng ta có thể thông qua sắc lệnh nhập cư” hay “Các cử tri nhận ra rằng lần trước họ đã lựa chọn sai lầm và giờ họ đã bầu lại cho tôi”.

Người dẫn đầu về số phiếu khẳng định: “Những lá phiếu của cử tri nữ thực sự quan trọng đối với tôi.”

Léman Xanh, đài truyền hình địa phương, đã dựng một trường quay tại sảnh lớn, và người phụ nữ dẫn chương trình mảng chính trị - đối tượng khát khao âm thầm của chín phần mười đàn ông ở đây - đang hỏi những câu thông minh nhưng chỉ nhận được những lời nhai lại đã được duyệt qua trợ lý của các chính trị gia.

Đến một lúc, Jacob König được mời lên sân khấu, và tôi cố lại gần nghe xem anh ta nói gì. Có người cản đường tôi.

“Xin chào, tôi là König phu nhân. Jacob đã kể rất nhiều về chị.”

Thật là một phụ nữ ấn tượng! Tóc vàng, mắt xanh, mặc áo cardigan màu đen trang nhã với khăn quàng Hermès màu đỏ, tuy nhiên đó là thứ phục sức duy nhất mang thương hiệu nổi tiếng. Những trang phục khác của cô ta hẳn được nhà thiết kế giỏi nhất Paris thiết kế độc quyền, tên tuổi của người đó phải được giữ kín để tránh cho các thiết kế bị sao chép.

Tôi chào cô ta, cố không tỏ ra ngạc nhiên. Jacob đã kể với cô ta về tôi ư? Tôi đã phỏng vấn anh ta, và vài ngày sau đó, chúng tôi đã ăn trưa cùng nhau. Mặc dù các phóng viên không nên có ý kiến về đối tượng phỏng vấn của mình, nhưng tôi nghĩ chồng của chị là một người can đảm vì cho công bố những đe dọa kia.

Marianne - hay König phu nhân, như cô ta tự giới thiệu - vờ như quan tâm đến điều tôi nói. Cô ta hẳn biết nhiều hơn những gì cô ta lộ ra. Jacob có kể cho cô ta chuyện xảy ra trong lần chúng tôi gặp nhau ở công viên Eaux-Vives không nhỉ? Tôi có nên nhắc đến không?

Cuộc phỏng vấn với Léman Xanh vừa mới bắt đầu, nhưng cô ta dường như không muốn nghe xem chồng mình nói gì. Dù sao, có lẽ cô ta đã thuộc làu rồi. Cô ta chắc chắn đã chọn chiếc sơ mi xanh nhạt và chiếc cà vạt màu xám kia, cả chiếc áo Jacket vải flannel được cắt may tuyệt đẹp, và chiếc đồng hồ anh ta đang đeo nữa - không quá đắt tiền, để tránh phô trương, nhưng cũng không quá rẻ, để tỏ lòng tôn trọng đúng mực đối với một trong những ngành công nghiệp chính của đất nước này.

Tôi hỏi cô ta có gì để nói không. Cô ta đáp rằng với tư cách một phó giáo sư triết học của Đại học Genève, cô ta sẽ vui lòng được nhận xét, nhưng nếu với tư cách là vợ của một chính trị gia tái đắc cử, điều đó sẽ trở nên lố bịch.

Tôi thấy dường như cô ta đang khiêu khích tôi nên quyết định trả đũa tương xứng.

Tôi bảo mình ngưỡng mộ phẩm cách của cô ta. Biết chồng ngoại tình với vợ một người bạn, vậy mà cô ta không gây ra vụ bê bối nào cả. Thậm chí cả khi chuyện được đưa lên báo ngay trước cuộc bầu cử.

“Dĩ nhiên là không, đó chỉ là mối quan hệ tình dục đơn thuần mà không có tình yêu thì tôi ủng hộ những mối quan hệ mở.”

Cô ta đang bóng gió gì chăng? Tôi không thể nhìn thấu đôi mắt giống như hai cái đèn pha màu xanh lơ của cô ta. Tôi chỉ nhận ra rằng cô ta không trang điểm nhiều. Cô ta không cần phải vậy.

“Thực ra,” cô ta nói, “chính tôi là người này ra ý tưởng báo tin nặc danh để tiết lộ cho báo chí biết khi chỉ còn một tuần trước kỳ bầu cử. Mọi người sẽ nhanh chóng quên sự phản bội trong hôn nhân, nhưng họ luôn nhớ đến sự can đảm của anh ấy trong việc tố cáo tham nhũng, dù chuyện đó có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho cuộc sống gia đình.”

Cô ta cười rộ khi nói ý cuối và dặn tôi không được ghi âm điều cô ta vừa nói, và dĩ nhiên, không được đưa lên báo.

Tôi bảo, theo quy tắc báo chí, trước khi nói gì, người ta nên đề nghị điều sắp nói có được ghi lại hay không. Nhà báo lúc ấy có thể đồng ý hoặc không. Sau này mới đề nghị thì cũng giống như việc ngăn một chiếc lá đã rơi xuống sông và đã chảy theo dòng nước rồi. Chiếc lá không tự quyết định được nữa.

“Nhưng chị sẽ nhận lời thôi, phải vậy không? Tôi chắc là chị không có chút hứng thú nào với việc phá hoại danh tiếng của chồng tôi.”

Sau chưa đầy năm phút trò chuyện, giữa chúng tôi đã có bằng chứng thù địch rõ ràng. Tôi tỏ vẻ khó chịu ra mặt nhưng vẫn đồng ý coi lời nói của cô ta nằm ngoài nội dung phỏng vấn. Cô ta đang ghi nhận vào bộ nhớ phi phàm rằng lần sau, cô ta sẽ phải báo trước. Mỗi phút cô ta lại học hỏi điều mới mẻ. Mỗi phút cô ta càng tiến gần tới tham vọng của mình hơn. Đúng, tham vọng của cô ta, bởi vì Jacob bảo anh ta không hạnh phúc với cuộc sống đang có.

Cô ta không rời mắt khỏi tôi. Tôi quyết định quay trở lại với vai trò nhà báo và hỏi cô ta có nói thêm gì không. Cô ta có tổ chức tiệc ở nhà và mời bạn bè thân thích không?

“Dĩ nhiên là không! Sẽ mất rất nhiều công sức chuẩn bị. Hơn nữa, anh ấy đã trúng cử. Ta chỉ tổ chức tiệc và dạ tiệc trước kỳ bầu cử để thu hút phiếu thôi.”

Một lần nữa, tôi cảm thấy mình đúng là con ngốc toàn tập, nhưng tôi cần hỏi ít nhất một câu nữa.

Jacob có hạnh phúc không?

Tôi thấy là mình đã nói trúng tim đen rồi. König phu nhân ra vẻ hạ cố và ung dung đáp, như thể cô ta là giáo viên đang giảng bài:

“Dĩ nhiên là anh ấy hạnh phúc. Tại sao anh ấy lại không hạnh phúc chứ?” Người đàn bà này đáng bị phanh thây.

Cả hai chúng tôi đều bị ngắt chuyện cùng lúc - tôi thì là vì một trợ lý muốn giới thiệu tôi với người chiến thắng, cô ta thì được một người quen đến chúc mừng. Thật vinh hạnh được gặp cô ta, tôi nói, và thèm được nói thêm rằng, trong hoàn cảnh khác, tôi sẽ muốn khám phá xem ý cô ta là gì khi nói quan hệ tình dục đơn thuần với vợ của một người bạn - dĩ nhiên là không trong nội dung phỏng vấn - nhưng không còn thời gian. Tôi đưa danh thiếp cho cô ta, phòng khi cô ta cần liên lạc với tôi, nhưng cô ta không nhận. Tuy nhiên trước khi tôi bước đi, cô ta níu cánh tay tôi, rồi trước mặt viên trợ lý và người đàn ông đến chúc mừng chiến thắng của chồng mình, cô ta nói:

“Tôi thấy người bạn chung của chúng ta đã ăn trưa cùng chồng tôi. Tôi cảm thấy rất tiếc cho cô ấy. Cô ấy vờ như mạnh mẽ, nhưng thực sự cô ấy rất mong manh. Cô ấy vờ như tự tin, nhưng cô ấy dành hết thời gian tự hỏi xem người khác nghĩ gì về mình, về công việc của mình. Cô ấy hẳn là một người cực kỳ cô đơn. Như chị biết đấy, bạn thân mến, phụ nữ chúng ta có giác quan thứ sáu hết sức nhạy bén trong việc dò tìm bất cứ ai là mối đe dọa đến mối quan hệ của mình. Chị đồng ý không?”

Đúng thế, dĩ nhiên, tôi nói, không tỏ chút cảm xúc nào cả. Viên trợ lý trông có vẻ sốt ruột. Người chiến thắng cuộc bầu cử đang đợi tôi.

“Nhưng cô ấy không có bất cứ cơ may nào đâu,” Marianne kết luận.

Rồi cô ta chìa tay ra, tôi bắt lấy cho phải phép, và cô ta bỏ đi không nói một lời.

Dịch giả: Triều Dương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.