Ngoại Tình

Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Tôi lập một tài khoản thư điện tử giả mạo. Tôi có ma túy, đã được kiểm nghiệm phù hợp (theo sau đó là lời thề không bao giờ lặp lại nữa, bởi cảm giác rất tuyệt).

Tôi biết cách vào trường đại học mà không bị bắt gặp và giấu bằng chứng vào phòng làm việc của Marianne. Tôi chỉ còn phải xác định xem ngăn bàn nào cô ta sẽ không sớm mở ra, đó có lẽ là phần rủi ro nhất trong kế hoạch của tôi. Nhưng đó chính là điều gã bán ma túy gợi ý, và tôi nên nghe theo lời khuyên của người có kinh nghiệm.

Tôi không thể nhờ sinh viên giúp đỡ. Tôi sẽ phải tự làm lấy. Sau đó, tôi chỉ còn phải nuôi dưỡng “giấc mơ lãng mạn” của chồng tôi và dội bom điện thoại của Jacob bằng những tin nhắn về tình yêu và hy vọng.

Cuộc trao đổi với gã bán ma túy đã giúp tôi có một ý tưởng, mà tôi thực hiện ngay: hằng ngày tôi gửi tin nhắn yêu đương và kích động. Điều này có tác động theo hai hướng. Trước hết, Jacob sẽ nhận ra anh ta được tôi ủng hộ và tôi không thất vọng chút nào về cuộc hẹn hò ở câu lạc bộ golf. Hướng thứ hai, nếu hướng đầu tiên không thành thì là lỡ một ngày nào đó König phu nhân chịu khó lục lọi điện thoại của chồng.

Tôi lên mạng, sao chép câu gì đó có vẻ thông minh, và nhấn “gửi”.

Từ sau đợt bầu cử, ở Genève không còn xảy ra chuyện gì quan trọng. Jacob không còn được trích dẫn trên báo và tôi không hề biết chuyện gì xảy ra với anh ta. Duy có một điều thu hút công luận dạo gần đây: thành phố có nên hủy buổi lễ Chào năm mới hay không?

Theo lời một số dân biểu, chi phí quả là “cắt cổ”. Tôi được giao nhiệm vụ tìm hiểu xem từ đó có nghĩa chính xác là gì. Tôi đến thị chính và phát hiện ra số tiền chính xác: 115.000 franc Thụy Sĩ, tương đương tiền thuế của năm người - ví dụ như tôi và bốn đồng nghiệp ngồi cạnh tôi.

Nói cách khác, với số tiền thuế thu của năm công dân vốn có mức lương vừa phải không quá cao, họ có thể làm cho hàng ngàn người hạnh phúc. Nhưng không. Chúng tôi phải tiết kiệm tiền, bởi không ai biết tương lai có gì cho ta. Trong khi đó, két sắt của thành phố thì đầy ngất. Mùa đông này, chúng tôi có thể sẽ không có muối mà đổ ra đường cho tuyết khỏi biến thành băng và gây tai nạn, đường sá thì luôn cần sửa sang. Nhìn vào đâu bạn cũng thấy công trường và công trình đang xây dựng mà không ai có thể giải thích là nhằm mục đích gì.

Hạnh phúc có thể đợi. Điều quan trọng là “giữ thể diện”, nghĩa là “đừng để cho ai nhận ra là chúng ta giàu sụ”.

* * *

Ngày mai tôi phải dậy sớm để đi làm. Việc Jacob đã lờ đi tin nhắn của tôi khiến tôi gần gũi chồng mình hơn. Nhưng tôi vẫn có ý định trả thù cho bằng được.

Thực ra mà nói, lúc này tôi chẳng còn ham muốn làm vụ đó đến cùng, nhưng tôi ghét phải bỏ dở kế hoạch giữa chừng. Sống là ra quyết định và chấp nhận hậu quả. Lâu nay tôi đã không suy nghĩ như vậy, và có lẽ đó là trong những lý do khiến tôi lại nằm đó nhìn chằm chằm lên trần nhà ngay lúc sáng tinh mơ.

Chuyện gửi tin nhắn cho một người đàn ông đã ruồng rẫy tôi đúng là lãng phí thời gian và tiền bạc. Tôi không còn quan tâm đến hạnh phúc của anh ta nữa. Thực ra, tôi muốn anh ta thật bất hạnh, bởi tôi đã trao cho anh ta điều tốt đẹp nhất của mình, còn anh ta lại gợi ý tôi nên tới gặp chuyên gia tư vấn hôn nhân.

Và chính vì thế, tôi phải cho mụ đàn bà kia vào tù, dù linh hồn tôi phải chịu hình phạt thiêu đốt dưới địa ngục hàng thế kỷ.

Tôi phải ư? Tôi moi đâu ra cái ý tưởng này vậy? Tôi mệt mỏi, rất mệt mỏi, và không thể ngủ được.

“Phụ nữ có gia đình thường bị trầm cảm hơn phụ nữ độc thân,” một bài viết đăng trên số báo ra ngày hôm nay đã nhận định như vậy.

Tôi không đọc bài này. Nhưng năm nay đang trở nên rất rất kỳ cục.

* * *

Khi còn niên thiếu, mọi thứ trong đời diễn ra y như tôi dự định, suôn sẻ thuận lợi vô cùng. Tôi hạnh phúc, nhưng có chuyện gì đó đã bất đồ xảy ra.

Giống như con virus xâm nhập vào máy tính. Sự phá hủy đã bắt đầu, chậm chạp nhưng không cách nào xoay chuyển được. Mọi thứ cứ chậm dần. Những chương trình quan trọng giờ ngốn rất nhiều bộ nhớ mới mở được. Có những tập tin - ảnh, văn bản - đã biến mất không để lại dấu vết.

Chúng ta tìm kiếm nguyên nhân nhưng chẳng tìm được gì cả. Chúng ta hỏi bạn bè, những người thạo mấy chuyện này hơn, nhưng họ cũng không thể phát hiện ra vấn đề. Chiếc máy tính trở nên trống trơn, ì ạch, và nó không còn là của chúng ta nữa. Con virus không tìm ra được ấy đã chiếm quyền kiểm soát chiếc máy. Dĩ nhiên, chúng ta vẫn có thể chuyển sang dùng máy mới, nhưng còn những thứ lưu trữ ở đấy, những thứ mà phải mất nhiều năm mới sắp xếp cho đúng trật tự thì sao? Chúng sẽ vĩnh viễn mất đi ư?

Thật không công bằng.

Tôi không kiểm soát được chút gì chuyện đang xảy ra. Nỗi đam mê phi lý tôi dành cho một người đàn ông mà lúc này hẳn đang nghĩ mình bị quấy rối. Cuộc hôn nhân của tôi với một người đàn ông có vẻ gần gũi, nhưng anh không bao giờ biểu lộ sự yếu đuối hay dễ tổn thương của mình. Khát khao được hủy hoại ai đó tôi mới chỉ gặp một lần, viện cớ rằng điều đó sẽ xua đi ma quỷ trong người tôi.

Nhiều người bảo thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, nhưng điều đó không đúng.

Hình như thời gian chỉ chữa lành những điều tốt đẹp mà chúng ta mong muốn giữ lại mãi. Thời gian bảo với chúng ta: “Đừng để mình bị lừa bịp như vậy, đây mới là thực tại.” Thế nên những điều tôi đọc để vực dậy tinh thần không ở lại với tôi bền lâu. Trong tâm hồn tôi có một lỗ hổng hút hết mọi năng lượng tích cực, chỉ để lại sự trống rỗng. Tôi biết rõ lỗ hổng ấy - tôi đã sống với nó nhiều tháng nay - nhưng tôi không biết cách nào thoát ra khỏi vòng kiềm tỏa của nó.

Jacob nghĩ tôi cần tư vấn hôn nhân. Sếp tôi coi tôi là một nhà báo tuyệt vời. Các con tôi nhận thấy những thay đổi trong cách cư xử của tôi nhưng không hỏi gì. Chồng tôi chỉ hiểu điều tôi đang cảm thấy sau khi chúng tôi đến một nhà hàng và tôi cố gắng mở lòng với anh.

Tôi lấy iPad trên bàn đầu giường. Tôi làm phép nhân 365 với 70. Kết quả là 25.550. Đó là số ngày mà một người có tuổi thọ trung bình sống trên đời. Tôi đã lãng phí bao nhiêu ngày rồi?

Những phụ nữ sống quanh tôi luôn than phiền đủ thứ. “Tôi làm việc tám tiếng mỗi ngày, và nếu được thăng chức, tôi sẽ làm việc mười hai tiếng.” “Kể từ khi kết hôn, tôi không còn thời gian cho bản thân.” “Tôi đã tìm Chúa trời và bây giờ tôi phải đi lễ nhà thờ, lễ Mixa, và dự những nghi lễ tôn giáo.”

Mọi thứ chúng ta hăng hái tìm kiếm khi đến tuổi trưởng thành - tình yêu, công việc, đức tin - rốt cuộc biến thành gánh nặng không thể chịu nổi.

Có một cách duy nhất để thoát khỏi toàn bộ chuyện này: tình yêu. Yêu là chuyển từ kiếp nô lệ sang đời tự do.

Nhưng lúc này, tôi không thể yêu. Tôi chỉ cảm thấy hận.

Và dù nghe có vẻ phi lý, nhưng cảm giác ấy mang lại ý nghĩa cho chuỗi ngày tôi sống.

* * *

Tôi đến giảng đường nơi Marianne dạy triết học - ngạc nhiên thay, đây là một tòa nhà biệt lập nằm trong khuôn viên của Bệnh viện Đại học Genève. Tôi bèn bắt đầu thắc mắc: lớp học danh giá này, vốn xuất hiện trong lý lịch của cô ta, phải chăng chỉ là một môn học ngoại khóa, tuyệt đối không có giá trị học thuật?

Sau khi đỗ xe gần một siêu thị, tôi đi bộ chừng một cây số để đến đó, một loạt những tòa nhà thấp tầng nằm giữa một cánh đồng xanh tuyệt đẹp, ở giữa có cái hồ nhỏ và những mũi tên chỉ đường chĩa ra tứ phía. Đằng kia là những cơ sở, dường như tách biệt, và mang tính phụ trợ nếu ta ngẫm cho kỹ: viện lão khoa và nhà thương điên. Bệnh viện tâm thần là một tòa nhà đẹp được xây dựng từ đầu thế kỷ XX, nơi đây đã đào tạo các bác sĩ tâm thần, y tá, nhà tâm lý học, và nhà trị liệu tâm lý đến từ khắp châu Âu.

Tôi đi ngang qua trước một thứ gì đó lạ lùng, trông như các cọc tiêu mà người ta thường thấy ở cuối đường băng trong sân bay. Tôi phải đọc bảng chỉ dẫn bên cạnh để hiểu xem nó là cái gì. Đó là một bức điêu khắc có tên Passage 2000, một “khúc nhạc thị giác” gồm mười thanh chắn đường ở các độ cao khác nhau, tất cả đều gắn đèn đỏ. Tôi tự hỏi người làm ra thứ này có phải là bệnh nhân không, rồi tôi cũng hiểu ra khi đọc được rằng đó là tác phẩm của một nữ điêu khắc gia nổi tiếng. Hãy trân trọng nghệ thuật, nhưng đừng có bảo tôi, các nghệ sĩ là bình thường.

Lúc này đang là giờ ăn trưa - khoảng thời gian rảnh rỗi duy nhất trong ngày của tôi, và dường như là thời điểm diễn ra những điều thú vị nhất trong đời tôi - những cuộc gặp gỡ với bạn bè, các chính trị gia, nguồn tin, và những tay bán lẻ ma túy.

Các phòng học hẳn đang vắng tanh vắng ngắt. Tôi không thể vào căng tin đại học được, nơi Marianne - hay König phu nhân - có lẽ đang hất mái tóc vàng sang một bên bằng một động tác chán nản trong khi mấy cậu sinh viên tưởng tượng làm sao có thể quyến rũ được một phụ nữ thú vị như vậy, còn các nữ sinh viên thì nhìn cô ta như thể đó là hình mẫu của sự thanh lịch, thông minh và biết ứng xử.

Tôi tới bàn lễ tân hỏi đường đến lớp của cô König. Người ta bảo tôi lúc này là giờ ăn trưa (làm sao tôi lại không biết chuyện ấy kia chứ!). Tôi bảo không muốn quấy rầy cô ta trong giờ nghĩ, nên sẽ đợi cô ta ngoài cửa lớp.

Tôi ăn mặc bình thường, như một người mà bạn trông thấy rồi quên ngay. Chi tiết khả nghi duy nhất ấy là tôi đeo kính râm vào một ngày đầy mây. Tôi để cho nhân viên lễ tân nhìn thấy miếng băng gạc tôi dán bên dưới mắt kính. Cô ta chắc chắn sẽ kết luận rằng tôi vừa phẫu thuật thẩm mỹ.

Tôi bước về phía lớp của Marianne, ngạc nhiên bởi sự điềm tĩnh của mình.

Tôi cứ tưởng mình sẽ sợ, sẽ bỏ cuộc giữa chừng, nhưng không. Tôi ở đây và cảm thấy khá thoải mái. Nếu như một ngày nào đó phải viết về bản thân, tôi sẽ viết như Mary Shelley đã viết về Victor Frankenstein: Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nếp quen, tìm một ý nghĩa cho cuộc sống buồn chán và thiếu thách thức của mình. Kết quả là một con quái vật có khả năng làm hại người vô tội và cứu kẻ có tội.

Ai cũng có mặt tối của mình. Ai cũng muốn nếm thử quyền lực tuyệt đối.

Tôi từng đọc những câu chuyện về tra tấn và chiến tranh, thấy rằng những kẻ gây đau đớn cho người khác là do khi có thể sử dụng quyền lực, họ bị một con quái vật vô danh xui khiến, nhưng khi trở về bên gia đình, họ lại biến thành những ông bố hiền từ, những người phụng sự Tổ quốc, và những người chồng tuyệt vời.

Tôi nhớ khi còn trẻ, có lần bạn trai đã nhờ tôi chăm sóc con chó của anh ta. Tôi vốn ghét con chó đó. Tôi phải san sẻ với nó sự quan tâm của người đàn ông tôi yêu. Trong khi tôi muốn trọn vẹn tình yêu của anh ta.

Ngày hôm đó, tôi quyết định trả thù con vật xấu xí kia, con vật không hề đóng góp gì vào sự phát triển của nhân loại, nhưng cái sự vô dụng của nó lại khơi dậy tình yêu và những cử chỉ âu yếm. Tôi bắt đầu hành hung nó theo cách sẽ không để lại dấu vết: thúc cán chổi cắm sẵn đinh ghim vào người nó. Con chó rên rỉ và sủa nhặng lên, nhưng tôi cứ làm thế mãi cho tới khi phát mệt.

Lúc bạn trai tôi đến, anh ta ôm hôn tôi như mọi khi. Anh ta cảm ơn tôi vì đã chăm sóc con chó. Chúng tôi làm tình, cuộc sống tiếp diễn như trước. Lũ chó đâu có biết nói.

Tôi nghĩ về chuyện này trong lúc đi tới phòng của Marianne. Sao tôi có thể làm được điều đó nhỉ? Bởi ai cũng làm được điều đó mà. Tôi đã chứng kiến nhiều kẻ yêu vợ điên cuồng mất hết lý trí, họ đánh đập vợ chỉ để sau đó lại khóc lóc và cầu xin tha thứ.

Chúng ta là những vật khó hiểu.

Nhưng tại sao lại làm điều này với Marianne, trong khi cô ta chỉ tỏ ra trịch thượng với tôi tại một bữa tiệc? Tại sao lại bày ra một kế hoạch, và liều lĩnh đi mua ma túy rồi cố nhét chúng vào bàn cô ta?

Bởi cô ta có thứ tôi không có được: tình yêu và sự quan tâm của Jacob.

Câu trả lời ấy đã đủ chưa? Nếu đã đủ rồi thì ngay lúc này sẽ có đến 99,9% dân số thế giới đang âm mưu hủy hoại lẫn nhau.

Có lẽ bởi tôi mệt mỏi vì phải than phiền. Bởi những đêm mất ngủ khiến tôi điên dại. Bởi trong cơn điên tôi cảm thấy dễ chịu. Bởi tôi sẽ không bị phát giác. Bởi tôi muốn ngừng nghĩ đến chuyện này như một nỗi ám ảnh. Bởi tôi đang mang trọng bệnh. Bởi tôi không phải là người duy nhất. Nếu như tiểu thuyết Frankenstein không bao giờ biến mất khỏi các hiệu sách, thì đó là bởi ai cũng nhận ra bản thân mình trong cả nhà khoa học lẫn con quái vật kia.

Tôi dừng lại. “Tôi đang mang trọng bệnh.” Đó là một khả năng có thật. Có lẽ tôi nên lập tức ra khỏi đây và đi tìm một bác sĩ. Tôi sẽ làm vậy, nhưng trước tiên cần làm nốt nhiệm vụ mà tôi đặt mục tiêu phải làm, ngay cả khi sau đó bác sĩ sẽ báo cảnh sát - vì bí mật nghề nghiệp mà ông ta sẽ không cung cấp danh tính của tôi, nhưng cùng lúc đó ngăn chặn sự bất công.

Tôi đến trước cửa phòng, ngẫm nghĩ về những câu hỏi “tại sao” đã liệt kê trên đường đi. Rồi tôi vẫn bước vào phòng không chút dè dặt.

Tôi thấy một cái bàn tầm thường, không ngăn kéo. Chỉ là một mặt bàn gỗ, với bốn chân hình trụ. Bên trên có một giá đỡ sách, túi xách, ngoài ra không còn gì khác.

Lẽ ra tôi phải lường trước điều này rồi chứ. Tôi cảm thấy thất vọng và cùng lúc nhẹ cả người.

Hành lang trước đấy còn yên ắng, giờ bắt đầu có dấu hiệu của sự sống: mọi người đang quay về lớp. Tôi bỏ đi mà không quay lại nhìn họ. Có một cánh cửa ở cuối hành lang. Tôi mở cửa ra và thấy mình đang đứng đối diện viện lão khoa với những bức tường dày và - tôi dám chắc - hệ thống sưởi đang chạy êm ru. Tôi bước đến và, ở bàn lễ tân, tôi hỏi thăm về một người không tồn tại. Người ta bảo tôi chắc là người đó ở một nơi khác - Genève hẳn có mật độ nhà dưỡng lão cao hơn bất cứ thành phố nào. Người y tá đề nghị sẽ tìm giúp tôi. Tôi bảo không cần thiết, nhưng chị ta một mực muốn giúp:

“Không phiền gì đâu.”

Để tránh bị nghi ngờ thêm, tôi đồng ý cho chị ta tìm. Trong khi chị ta ngồi mải miết bên máy tính, tôi chọn một cuốn sách trên bàn và giở ra.

“Đó là truyện thiếu nhi,” người y tá nói, dù không rời mắt khỏi màn hình máy tính. “Các bệnh nhân rất thích sách này.”

Cũng hợp lý. Tôi giở một trang ngẫu nhiên:

Một con chuột luôn sầu não vì nó sợ mèo. Một thầy phù thủy vĩ đại lấy làm thương cảm bèn biến nó thành mèo. Rồi nó bắt đầu sợ chó, nên thầy phù thủy biến nó thành chó. Rồi nó bắt đầu sợ hổ. Thầy phù thủy, vốn là một người rất kiên nhẫn, đã dùng quyền năng để biến nó thành một con hổ. Lúc ấy nó lại bắt đầu sợ những thợ săn. Cuối cùng, thầy phù thủy chán nản và biến nó trở lại thành chuột, ông nói: “Ta chẳng thể làm gì giúp ngươi được, bởi ngươi không bao giờ hiểu mình đã lớn mạnh thế nào. Tốt hơn ngươi cứ là chuột đi vậy.”

Người y tá không thể tìm ra bệnh nhân tưởng tượng ấy. Chị ta xin lỗi. Tôi cảm ơn và toan ra về, nhưng dường như chị ta thấy vui vì có người để trò chuyện.

“Cô có nghĩ phẫu thuật thẩm mỹ giúp được gì không?”

Phẫu thuật thẩm mỹ ư? À, đúng rồi. Tôi nhớ ra miếng băng dán nhỏ bên dưới cặp kính râm của mình.

“Hầu hết bệnh nhân ở đây đều phẫu thuật thẩm mỹ. Nếu tôi là cô, tôi sẽ tránh xa vụ đó. Nó gây mất cân bằng giữa đầu óc và cơ thể.” Tôi không định hỏi ý kiến, nhưng dường như chị ta cảm thấy có trách nhiệm nhân đạo nên nói tiếp: “Quá trình lão hóa thường gây chấn thương tâm thần nghiêm trọng hơn với những người nghĩ rằng họ có thể kiểm soát được thời gian.”

Tôi hỏi quốc tịch chị ta: Hungary. Dĩ nhiên rồi. Người Thụy Sĩ không bao giờ khuyên bảo ai khi không được hỏi.

Tôi cảm ơn chị ta vì đã khổ công rồi tôi ra về, gỡ kính và bóc băng gạc ra. Sự ngụy trang đã phát huy tác dụng, còn kế hoạch thì không. Khuôn viên đại học lại vắng vẻ. Giờ mọi người đang bận học cách quan tâm, cách suy nghĩ và cách làm cho người khác suy nghĩ.

Tôi đi vòng một đoạn đường dài đến chỗ đỗ xe. Từ xa, tôi có thể nhìn thấy bệnh viện tâm thần. Tôi có nên vào đó không nhỉ?

Dịch giả: Triều Dương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.