Marianne chọn nhà hàng tại khách sạn Les Armures, điều đó cho thấy cô ta thiếu sự độc đáo nhất định, vì đó là nơi người ta thường mời khách nước ngoài. Món xốt rất tuyệt, nhân viên cố gắng nói đủ thứ ngôn ngữ có thể, và nó nằm ngay giữa trung tâm phố cổ... Nhưng với một người sống ngay tại Genève, nơi đây hoàn toàn chẳng có gì mới.
Chúng tôi đi sau vợ chồng Kønig, Jacob đang ở ngoài, chịu đựng cái lạnh và thèm hút thuốc. Marianne đã vào trong. Tôi gợi ý để chồng tôi vào cùng cô ta trong khi tôi chờ ông Kønig hút thuốc xong. Anh bảo rằng nếu ngược lại thì tốt hơn, nhưng tôi khăng khăng - sẽ không lịch sự cho lắm nếu để hai phụ nữ ngồi riêng với nhau tại bàn, dù cho chỉ một vài phút.
“Lời mời cũng khiến anh bất ngờ,” Jacob nói ngay khi chồng tôi đã đi khuất.
Tôi cố hành xử như thể chẳng có gì sai trái. Anh có cảm thấy tội lỗi không? Có lo lắng về nguy cơ đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân không hạnh phúc của anh (với mụ chồn cái mặt lạnh như tiền kia, tôi những muốn nói thêm)?
“Không phải như vậy. Mà là...”
Chúng tôi bị con chồn cái làm phiền. Nụ cười nham hiểm trên môi, cô ta chào tôi (lại chào!) với ba nụ hôn má theo truyền thống và lệnh cho chồng cô ta vứt thuốc lá rồi vào bên trong. Tôi đọc được ẩn ý: Tôi nghi ngờ hai người và nghĩ rằng hai người đang lên kế hoạch gì đó, nhưng này, tôi thông minh hơn hai người hình dung đấy.
Chúng tôi gọi những món thông thường: nước xốt và pho mát bào. Chồng tôi bảo anh chán ăn pho mát và chọn món khác: xúc xích có trên thực đơn.
Không lắc, cũng chẳng nếm hay gật đầu gì cả, đó đúng là một cách đần độn để gây ấn tượng với tôi vào ngày đầu tiên gặp lại nhau. Trong khi chờ đồ ăn được mang ra, chúng tôi chuyện vãn, chúng tôi uống hết chai đầu tiên, nhanh chóng chuyển sang chai thứ hai. Tôi bảo chồng đừng uống nữa, kẻo chúng tôi sẽ phải để xe lại quán thêm lần nữa mất, mà lần này chúng tôi còn ở xa nhà hơn lần trước.
Đồ ăn được mang ra. Chúng tôi mở chai rượu thứ ba. Cuộc chuyện vãn vẫn tiếp tục: công việc mới của Jacob ở cương vị ủy viên Hội đồng Bang, những lời chúc mừng dành cho hai bài viết về stress của tôi (“một cách tiếp cận khá khác thường”) và có thật là giá bất động sản thực sự sẽ giảm không khi mà bí mật ngân hàng đang biến mất, liệu các ngân hàng có biến mất theo không. Họ đang chuyển dần sang Singapore hay Dubai thì phải? Anh chị định đi nghỉ cuối năm ở đâu?
Tôi vẫn đợi con bò tiến vào trường đấu. Nhưng nó không tiến vào, nên tôi bèn giảm bớt sự thận trọng. Tôi uống nhiều hơn mức cho phép và bắt đầu cảm thấy thư giãn và phấn khích. Rồi đúng lúc đó, cánh cửa bỗng mở toang.
“Hôm trước tôi vừa trò chuyện với mấy người bạn về cảm giác ghen tuông ngu ngốc,” Marianne Kønig nói. “Mọi người nghĩ sao về chuyện này?”
Chúng tôi nghĩ sao về một chủ đề mà không ai nói vào những bữa tối giống như bữa tối này ư? Con chồn cái kia biết cách chọn lựa ngôn từ đấy. Cô ta chắc phải mất cả ngày để nghĩ về chủ đề đó. Cô ta gọi ghen tuông là một “cảm giác ngu ngốc” định cho tôi hở sườn và dễ dính đòn hơn đây.
“Tôi lớn lên trong cảnh phải chứng kiến những lần ghen tuông kinh khủng ngay tại nhà mình,” chồng tôi nói.
Sao cơ?Anh đang thổ lộ đời tư ư? Với một người lạ sao?
“Nên tôi tự hứa, nếu kết hôn, tôi sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra với mình. Ban đầu chuyện này thật khó, và bản năng của chúng ta là muốn kiểm soát mọi chuyện, kể cả điều không thể kiểm soát được, như tình yêu và sự phản bội. Nhưng tôi đã làm được. Và vợ tôi, dù hằng ngày vẫn phải gặp gỡ mọi người và đôi khi về nhà trễ hơn bình thường, nhưng chưa bao giờ cô ấy phải nghe một lời chỉ trích hay bóng gió gì từ phía tôi.”
Tôi chưa bao giờ nghe lời giải thích này. Tôi không biết anh đã lớn lên trong cảnh phải chứng kiến chuyện ghen tuông quanh mình. Con chồn cái kia đã buộc mọi người tuân theo cô ta: rủ đi ăn tối, tắt thuốc lá đi, và hãy nói về chủ đề tôi chọn.
Có hai lý do giải thích cho điều chồng tôi vừa nói. Thứ nhất, anh nghi ngờ lời mời của cô ta và đang cố bảo vệ tôi. Thứ hai: anh đang bảo tôi, trước mặt mọi người, rằng tôi quan trọng với anh thế nào. Tôi đưa tay chạm vào tay anh. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra chuyện này. Tôi nghĩ đơn giản là bởi anh không quan tâm đến điều tôi làm.
“Còn chị thì sao, Linda? Chị không ghen với chồng chị sao?”
Tôi ư?
Dĩ nhiên là không. Tôi tin tưởng anh ấy tuyệt đối. Tôi nghĩ ghen tuông chỉ dành cho những người bệnh hoạn, bấp bênh, không có tự trọng, những người cảm thấy mình thấp kém và tin rằng ai cũng có thể đe dọa mối quan hệ của họ. Còn cô?
Marianne tự mắc vào bẫy của mình.
“Như tôi nói đấy, tôi nghĩ đó là một cảm giác ngu ngốc.”
Đúng, cô đã nói thế. Nhưng nếu cô phát hiện ra chồng cô đang lừa dối, cô sẽ làm gì?
Jacob tái mặt. Anh ta kìm nén, không uống hết cả ly rượu.
“Tôi tin chồng tôi, hằng ngày anh ấy vẫn gặp những người bất an, họ hẳn đang chán ngán với cuộc hôn nhân của bản thân, và số kiếp buộc họ phải sống một cuộc sống tầm thường và đơn điệu. Tôi đồ rằng trong công việc chị cũng gặp nhiều người như vậy, những người suốt đời chỉ là phóng viên non nớt...”
“Nhiều lắm,” tôi đáp, giọng không chút cảm xúc. Tôi lấy thêm chút nước xốt. Cô ta nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi biết cô ta đang nói về tôi, nhưng tôi không muốn chồng tôi nghi ngờ gì cả. Tôi không quan tâm gì tới cô ta và Jacob, anh ta hẳn đã thú nhận hết vì không thể chịu nổi áp lực.
Thái độ bình thản này khiến tôi ngạc nhiên. Có lẽ do rượu hoặc do con quái vật đang vui đùa với tất cả chuyện này. Có lẽ đó là niềm khoái cảm ngập tràn vì được đối mặt với một phụ nữ tự cho mình là biết tuốt. “Cô cứ nói đi,” tôi nói trong khi nhúng mẩu bánh mì vào nước pho mát.
“Như tất cả mọi người đều biết, những phụ nữ không được yêu ấy không phải là mối đe dọa đối với tôi. Không như chị, tôi không tuyệt đối tin tưởng Jacob. Tôi biết anh ấy đã lừa dối tôi vài lần. Xác thịt yếu đuối lắm...”
Jacob bật cười lo lắng và nhấp thêm một ngụm rượu. Chai rượu đã cạn sạch; Marianne ra hiệu cho bồi bàn mang chai khác tới.
“... nhưng tôi cố xem đó là một phần của mối quan hệ bình thường. Nếu người đàn ông của tôi không được những người đàn bà lăng loàn khao khát và đeo đuổi, thì ắt hẳn anh ấy hoàn toàn nhạt nhẽo. Thay vì ghen tuông, chị biết tôi cảm thấy sao không? Hưng phấn. Tôi thường cởi quần áo, trần truồng tiến đến chỗ anh ấy, giạng chân ra, và đòi anh ấy làm đúng như những gì anh ấy đã làm với họ. Đôi khi tôi đề nghị anh ấy cho tôi biết cảm giác thế nào, và điều đó khiến tôi đạt khoái cảm nhiều lần.”
“Toàn do Marianne tưởng tượng ra cả thôi,” Jacob nói, không mấy thuyết phục. “Cô ấy bịa ra những chuyện này. Hôm trước cô ấy hỏi tôi có thích đến câu lạc bộ trao đổi chồng vợ ở Lusanne không.”
Anh ta không đùa, dĩ nhiên, nhưng mọi người bật cười, kể cả cô ta.
Tôi thấy thật kinh khủng khi phát hiện ra Jacob thích thú được gọi là “gã không chung thủy.” Chồng tôi dường như rất thích thú với câu trả lời của Marianne và bảo cô ta nói thêm một chút về cơn hưng phấn có được khi biết về những mối quan hệ ngoài hôn nhân. Anh hỏi địa chỉ của câu lạc bộ trao đổi chồng vợ, và nhìn tôi, mắt anh sáng lên. Anh bảo tôi đã đến lúc thử cái gì đó khác lạ. Tôi không biết anh đang cố làm chủ bầu không khí khó chịu này hay anh thực sự muốn thử. Marianne bảo cô không biết địa chỉ, nhưng nếu anh cho số điện thoại, cô ta sẽ gửi tin nhắn.
Đã đến lúc tôi phải lên tiếng. Tôi nói rằng, nhìn chung, những người ghen tuông sẽ cố tỏ ra ngược lại trước mặt mọi người. Họ thích nói bóng gió xem có moi thêm được thông tin gì về chuyện ngoại tình của bạn đời không, nhưng lại ngây thơ nghĩ rằng họ sẽ thành công. Ví như tôi, tôi có thể ngoại tình với chồng cô và cô sẽ không bao giờ biết, bởi vì tôi không ngu đến mức tự rơi vào bẫy.
Giọng tôi hơi thay đổi. Chồng tôi nhìn tôi, ngạc nhiên với câu trả lời của tôi.
“Em yêu, em không nghĩ như vậy là hơi quá đà ư?”
Không, em không nghĩ vậy. Em không phải là người khơi ra câu chuyện này, và em không biết bà Kønig đang hướng đến đâu. Nhưng kể từ lúc chúng ta ở đây, cô ta không ngớt ám chỉ này nọ làm em phát chán. Mà này, anh có nhận thấy cách cô ta nhìn em suốt cả buổi tối nay khi chúng ta nói về một chủ đề mà ngoài cô ta ra, không ai thấy thú vị không?
Marianne nhìn tôi sửng sốt. Tôi nghĩ cô ta không ngờ đến phản ứng như vậy, và cô ta quen kiểm soát mọi việc.
Tôi nói tôi đã gặp nhiều người ghen tuông đến mức ám ảnh, và đâu phải vì họ nghĩ chồng hay vợ của họ đang ngoại tình, mà chỉ bởi họ thích làm trung tâm chú ý, trong khi họ không phải là cái trung tâm đó. Jacob gọi phục vụ và đề nghị thanh toán. Tuyệt lắm. Rốt cuộc, họ là người mời chúng tôi và họ nên trả tiền.
Tôi nhìn đồng hồ và vờ tỏ ra ngạc nhiên hết sức; đã quá giờ chúng tôi hẹn với cô trông trẻ. Tôi đứng dậy, cảm ơn họ về bữa tối, và đi vào phòng treo áo để lấy áo khoác. Cuộc trò chuyện đã chuyển sang chủ đề con cái và những trách nhiệm với con cái.
“Anh có nghĩ chị ấy thực sự cho là tôi đang nói về chị ấy không?” tôi nghe Marianne hỏi chồng tôi.
“Dĩ nhiên là không. Chẳng có lý do gì để làm thế cả.”
Chúng tôi rời khỏi nhà hàng trong tiết trời lạnh giá, không nói gì nhiều. Tôi bực dọc, lo lắng, và tôi đã tự thú nhận mà không cần ai phải gặng hỏi rằng đúng, cô ta đang nói về tôi, và con đàn bà kia bị loạn thần kinh đến mức vào hôm bầu cử, cô ta cũng nói nhiều lời bóng gió. Cô ta luôn muốn khoe mẽ - cô ta hẳn đang ghen muốn chết vì gã đần độn kia, cô ta áp dụng chiến thuật bàn tay sắt nhằm kiểm sao cho soát anh ta “cư xử cho đúng mực” để anh ta có chút tương lai chính trị, dù cô ta thực sự là người muốn đứng ra trước cử tọa mà phán cái gì đúng cái gì sai.
Chồng tôi bảo rằng tôi đã uống quá nhiều và nên bình tĩnh lại.
Chúng tôi đi bộ đến trước một nhà thờ. Sương mù giăng khắp thành phố và trông như chúng tôi đang trong một bộ phim kinh dị. Tôi tưởng tượng Marianne đang cầm dao găm chờ tôi nơi một góc phố, như vào thời Genève còn là một thành phố Trung cổ, và trong một trận chiến xa xưa với nước Pháp.
Tiết trời lạnh hay đi bộ cũng không làm tôi trấn tĩnh được. Chúng tôi ngồi vào xe, và khi về đến nhà, tôi đi thẳng vào phòng ngủ uống hai viên Valium trong khi chồng tôi trả tiền cho cô trông trẻ và đưa lũ nhóc đi ngủ.
Tôi ngủ liền mười tiếng. Ngày hôm sau, khi thức dậy chuẩn bị làm những việc thường nhật buổi sáng, tôi bắt đầu nghĩ chồng tôi đã bớt yêu thương tôi một chút. Điều này gần như không thể nhận ra, nhưng hôm qua đã xảy ra chuyện khiến anh không thoải mái. Tôi không biết chắc phải làm gì - tôi chưa bao giờ uống hai viên thuốc ngủ một lúc, và tôi đang bị lờ đờ, chẳng giống gì với trạng thái do cô đơn và buồn phiền gây ra.
Tôi đi làm và tự động kiểm tra điện thoại. Có tin nhắn của Jacob. Tôi ngập ngừng không biết có nên mở ra đọc không, nhưng tính tò mò mạnh hơn nỗi căm thù.
Tin nhắn được gửi sáng nay, từ rất sớm.
“Em đã phá hỏng mọi chuyện. Cô ấy không hề biết có chuyện gì giữa chúng ta, nhưng giờ thì cô ấy chắc chắn. Em đã rơi vào cái bẫy mà cô ấy không hề giăng ra.”
* * *
Tôi phải ghé qua cái siêu thị khốn kiếp để mua thức ăn, cảm thấy thất vọng và không được yêu thương. Marianne nói đúng; tôi chẳng là gì hơn thú vui tình dục cho một con cún ngu ngốc ngủ cùng giường với cô ta. Tôi lái xe loạng quạng vì không thể ngừng khóc, nước mắt khiến tôi không nhìn rõ những chiếc xe khác. Tôi nghe thấy những tiếng còi xe và lời cằn nhằn. Tôi cố lái chậm lại; thì càng nghe thấy nhiều tiếng còi xe và lời cằn nhằn hơn.
Nếu khiến Marianne nghi ngờ là một việc ngu ngốc, thì mạo hiểm đánh mất mọi thứ tôi có - chồng tôi, con cái, và công việc của tôi - còn ngu ngốc hơn.
Lái xe dưới tác dụng chậm của hai viên thuốc an thần và với tinh thần đang rã rời, tôi nhận ra mình cũng đang đặt mạng sống của bản thân vào chỗ nguy hiểm. Tôi đỗ lại bên đường và khóc. Tiếng nức nở lớn đến độ có người tiến đến hỏi tôi có cần giúp đỡ không. Tôi bảo không và người đó bước đi. Nhưng sự thật là tôi cần giúp đỡ - rất nhiều. Tôi đang chìm sâu hơn vào cái tôi nội tại, vào biển bùn, và tôi không biết bơi.
Tôi bị lòng căm thù làm cho mờ mắt. Tôi tưởng tượng rằng Jacob đã phục hồi sau bữa tối hôm qua, và sẽ không bao giờ muốn thấy tôi nữa. Lỗi của tôi là muốn vượt qua những giới hạn của bản thân, vì luôn nghĩ rằng cư xử của mình rất đáng ngờ, và rằng mọi người biết tôi đang làm gì. Có lẽ nên gọi điện xin lỗi, nhưng tôi biết anh ta sẽ không trả lời. Có lẽ tốt hơn cả là nên gọi điện cho chồng tôi và hỏi anh có sao không? Tôi nghe thạo giọng anh. Tôi biết khi nào anh bực bội và căng thẳng, dù anh là bậc thầy kiềm chế. Nhưng tôi không muốn biết. Tôi thực sự thấy sợ. Bụng tôi sôi sục, và tay tôi siết chặt vô lăng. Tôi cứ để mặc cho mình khóc thật to, gào thét và làm ầm lên tại một nơi an toàn nhất quả đất: xe của tôi. Người vừa lại gần tôi giờ đang đứng từ xa nhìn tôi, sợ tôi sẽ làm điều gì đó ngu ngốc. Không, tôi sẽ không làm gì hết. Tôi chỉ muốn khóc. Đòi hỏi như vậy là quá nhiều sao?
Tôi cảm giác như mình đang tự sỉ vả bản thân. Tôi muốn quay ngược thời gian, giá như điều ấy là khả dĩ. Tôi cần lên một kế hoạch để giành lại chỗ dựa đã mất, nhưng tôi không tài nào suy nghĩ mạch lạc được. Điều duy nhất tôi có thể làm là khóc, cảm giác xấu hổ và căm ghét.
Sao tôi có thể ngây thơ đến vậy? Nghĩ rằng Marianne đang nhìn tôi như muốn nói điều tôi đã biết ư? Bởi và tôi cảm thấy tội lỗi, như một kẻ phạm tội. Tôi muốn cho cô ta bẽ mặt, muốn hủy hoại cô ta trước tới mặt gã chồng để cô ta không còn xem tôi như trò tiêu khiển. Tôi biết mình không yêu anh ta, nhưng anh ta đang dần mang lại cho tôi niềm vui thú đã mất, giúp tôi ngoi dần lên khỏi hố thẳm cô đơn mà tôi đang bị ngập đến cổ. Và giờ tôi nhận ra rằng những ngày ấy đã biến mất mãi mãi. Tôi phải quay về với thực tại, để đi siêu thị, quay về những ngày đều đều như nhau, quay về nơi an toàn là nhà mình - nơi từng rất quan trọng với tôi nhưng giờ tôi đã bắt đầu cảm nhận như nhà tù. Tôi cần gom nhặt những mẩu còn sót lại. Có lẽ phải thú nhận với chồng tôi mọi chuyện đã xảy ra.
Tôi biết anh sẽ cảm thông. Anh là người tốt bụng, thông minh, luôn đặt gia đình lên trên hết. Nhưng giả sử anh không thông cảm thì sao? Nếu anh quyết định rằng anh đã chán lắm rồi, rằng chúng tôi đã đi đến giới hạn, và anh thấy mệt mỏi khi phải sống với một phụ nữ vừa bắt đầu kêu than trầm cảm, nay lại rên rỉ và bị tình nhân rũ bỏ thì sao?
Cơn nức nở của tôi nguôi dần và tôi bắt đầu suy nghĩ. Công việc còn đang chờ tôi, và tôi không thể mất cả ngày ngồi đây trên con phố nhỏ đầy những gia đình có đôi có cặp đang hạnh phúc trang trí cửa nhà đón Giáng sinh này, con phố với những người đến rồi đi không nhận thấy tôi có mặt ở đó. Tôi không thể đứng nhìn thế giới của mình sụp đổ mà không làm gì.
Tôi cần suy nghĩ. Tôi phải vạch ra một danh sách ưu tiên. Trong những ngày, những tháng, những năm tới, tôi có thể vờ như mình là một người vợ tận tụy chứ không phải một con thú bị thương không? Kỷ luật chưa bao giờ là điểm mạnh của tôi, nhưng tôi không thể hành xử như một kẻ bất ổn.
Tôi lau nước mắt rồi nhìn thẳng về phía trước. Đã đến lúc nổ máy chưa nhỉ? Chưa. Tôi đợi thêm lát nữa. Nếu có lý do để mà hạnh phúc với chuyện đã xảy ra, thì đó là tôi cảm thấy mệt mỏi khi phải sống trong dối trá. Bao lâu nữa chồng tôi sẽ nghi ngờ? Liệu đàn ông có biết khi vợ giả vờ đạt cực khoái không? Có thể lắm chứ, nhưng tôi không cách nào biết được.
Tôi ra khỏi xe và để xe đỗ nhiều thời gian hơn quy định. Bằng cách đó tôi có thể lang thang vô định. Tôi gọi điện đến chỗ làm và viện ra một cái cớ thảm hại: con tôi bị tiêu chảy và tôi cần đưa nó đến bác sĩ. Sếp tôi tin, dù gì dân Thụy Sĩ cũng không nói dối.
Nhưng tôi lại nói dối. Tôi nói dối suốt ngày. Tôi đã đánh mất lòng tự trọng và tôi không còn biết mình sẽ đi đến đâu. Người Thụy Sĩ sống trong thế giới thực. Tôi sống trong thế giới hoang tưởng. Người Thụy Sĩ biết cách giải quyết vấn đề của mình. Không thể giải quyết vấn đề của bản thân, tôi đã tạo ra một tình huống trong đó tôi có một gia đình lý tưởng và một người tình hoàn hảo.