“Ta đi dạo rồi ăn tối nhỉ?”
Tôi gật đầu đồng ý nhưng lại không nhúc nhích. Tôi đang ở khách sạn nhìn sang công viên, và phía bên kia, đỉnh Jungfrau, tuyết phủ quanh năm, sáng lên trong ánh chiều tà.
Đầu óc con người thật thú vị: chúng ta sẽ quên đi một mùi hương mãi cho đến khi chúng ta lại ngửi thấy nó, chúng ta sẽ xóa một giọng nói khỏi ký ức cho đến khi chúng ta lại nghe thấy nó, và thậm chí cả những cảm xúc dường như bị chôn vùi mãi mãi cũng có thể bị đánh thức khi chúng ta quay về đúng nơi chốn đó.
Tôi nghĩ về thời chúng tôi ở Interlaken lần đầu tiên. Bấy giờ chúng tôi ở trong một khách sạn rẻ tiền và cuốc bộ từ hồ này sang hồ khác, mỗi lần tưởng như chúng tôi lại khám phá ra một con đường mới. Chồng tôi lúc ấy sắp tham gia cuộc marathon điên rồ đó, một cung đường núi. Tôi tự hào về tinh thần phiêu lưu của anh, ham muốn được chinh phục những cái không thể và luôn đòi hỏi cơ thể mình gắng sức hơn nữa.
Anh không phải là người duy nhất điên rồ đến mức đó; những người tham gia từ khắp nơi trên thế giới đổ về, họ ở chật hết các khách sạn, giao lưu với nhau trong những quán bar và nhà hàng của thành phố nhỏ 5.000 dân này. Tôi không biết mùa đông ở Interlaken thì như thế nào, nhưng từ cửa sổ phòng tôi trông nó vắng vẻ hơn và xa cách hơn.
Lần này chúng tôi ở trong một khách sạn sang trọng hơn. Chúng tôi có phòng suite lộng lẫy. Danh thiếp của quản lý để ngay trên bàn, họ chào mừng chúng tôi và mời hai vợ chồng một chai sâm banh mà chúng tôi đã uống sạch.
Anh gọi tôi. Tôi quay lại thực tại và chúng tôi xuống dưới để tản bộ qua những con phố trước khi màn đêm buông xuống.
* * *
Nếu anh hỏi tôi mọi chuyện có ổn không, tôi sẽ nói dối, bởi tôi không muốn phá hỏng niềm vui của anh. Nhưng sự thật là những vết thương trong tim tôi còn lâu mới lành. Anh chỉ chiếc ghế nơi chúng tôi từng ngồi uống cà phê vào một buổi sáng và có một đôi người nước ngoài, dân hippy kiểu mới, đến xin tiền. Chúng tôi đi qua một nhà thờ lúc chuông đổ, anh hôn tôi và tôi hôn đáp lại, tôi làm mọi thứ để che giấu cảm xúc của mình.
Chúng tôi đi dạo, tay trong tay bởi vì trời lạnh - tôi ghét đi găng tay. Chúng tôi ghé vào một quán bar đẹp và uống một chút. Chúng tôi đến ga tàu. Anh mua cho tôi đúng món quà anh đã mua lần trước - một chiếc bật lửa có hình biểu tượng thành phố. Lúc ấy anh còn hút thuốc và chạy marathon.
Hôm nay anh không hút thuốc nữa và anh thấy đường hô hấp của mình ngày càng có vấn đề. Anh luôn thở hổn hển khi chúng tôi bước nhanh, và dù anh cố che giấu, nhưng tôi nhận ra anh mệt mỏi hơn hồi chúng tôi chạy bộ bên hồ Nyon.
Điện thoại của tôi rung lên. Phải mất một lúc lâu tôi mới lôi được nó ra khỏi túi xách. Khi tôi tìm thấy điện thoại thì người gọi cũng đã ngắt máy. Màn hình cho biết đó là một người bạn, người đã bị trầm cảm, và nhờ dùng thuốc cô ấy giờ đã vui vẻ trở lại.
“Nếu em muốn quay về, anh cũng không thấy phiền đâu.”
Tôi hỏi tại sao phải quay về. Anh không vui khi có tôi ở bên sao? Anh muốn bị gián đoạn bởi những người không có việc gì khác để làm ngoài việc buôn điện thoại hàng tiếng đồng hồ với những câu chuyện tuyệt đối không chút quan trọng hay sao?
Anh cũng thấy bực với tôi. Có lẽ do tác dụng của chai sâm banh, cộng với hai ly rượu mạnh chúng tôi vừa uống. Cơn bực dọc của anh khiến tôi bình tĩnh trở lại và cảm thấy dễ chịu hơn; tôi đang đi bên một con người, có cảm xúc và tình cảm.
Interlaken thật lạ lùng khi không có cuộc đua marathon, tôi nhận xét. Nó như một thành phố ma vậy.
“Ở đây không có dốc trượt tuyết.”
Không thể nào có được. Chúng ta đang ở ngay giữa thung lũng, với những ngọn núi cao ngất mà hai bên núi đều là hồ.
Anh gọi hai ly gin. Tôi gợi ý đổi sang quán bar khác, nhưng anh quyết tâm chống lại cơn lạnh bằng rượu. Lâu lắm rồi chúng tôi không như thế này.
“Anh biết chỉ mới mười năm thôi, nhưng hồi chúng ta tới đây lần đầu thì anh vẫn còn trẻ. Anh có nhiều tham vọng, thích không khí ngoài trời và không chịu để người lạ bắt nạt. Anh có thay đổi nhiều không?”
Anh mới ngoài ba mươi. Như thế mà đã già sao?
Anh không trả lời. Anh uống một hơi cạn ly rượu và nhìn đăm đắm vào khoảng không vô định. Anh không còn là người chồng hoàn hảo nữa, và kỳ lạ thay, điều này khiến tôi hạnh phúc.
Chúng tôi rời quán bar và dạo bộ về khách sạn. Dọc đường, chúng tôi trông thấy một nhà hàng đẹp và quyến rũ, nhưng chúng tôi đã đặt chỗ ở nơi khác rồi. Vẫn còn sớm - bảng thông báo cho biết bữa tối mãi bảy giờ mới bắt đầu.
“Làm một chầu gin nữa nhé.”
Người đàn ông bên cạnh tôi là ai đây. Có phải Interlaken đã đánh thức những ký ức bị bỏ quên và mở chiếc hộp Pandora ra không?
Tôi không nói gì. Tôi bắt đầu thấy sợ.
Tôi hỏi có nên hủy đặt chỗ ở nhà hàng Ý và ăn tối tại đây không.
“Sao cũng được.”
Chuyện đó không quan trọng ư? Có phải anh đột nhiên cảm thấy mọi chuyện tôi đã trải qua khi tôi tự cho rằng mình bị trầm cảm không?
Với tôi thì chuyện đó thật sự quan trọng. Tôi muốn đến nhà hàng chúng tôi đã đặt chỗ. Chính là nơi chúng tôi lần đầu trao nhau những thề hẹn yêu đương.
“Chuyến đi này quả là một ý tưởng khủng khiếp. Anh muốn ngày mai quay về nhà. Anh có những ý định hay ho: Anh muốn sống lại những ngày đầu tiên của chúng ta. Nhưng điều đó có thể không? Dĩ nhiên là không. Chúng ta đã trưởng thành rồi. Chúng ta sống dưới những áp lực trước đây chưa tồn tại. Chúng ta cần duy trì những nhu cầu cơ bản như giáo dục, y tế, lương thực. Chúng ta cố tìm niềm vui vào cuối tuần bởi vì đó là điều mọi người vẫn làm, và khi chúng ta không thích rời khỏi nhà, chúng ta nghĩ bản thân có điều gì đó không ổn.”
Em không bao giờ muốn. Và em không thích làm gì cả.
“Anh cũng vậy. Nhưng còn con chúng ta? Chúng muốn những điều khác. Chúng ta không thể để chúng ở nhà cả ngày với máy tính được. Chúng còn quá nhỏ, không nên như vậy. Nên chúng ta buộc phải đưa chúng đến đâu đó, và làm những điều cha mẹ ta đã làm với chúng ta, đúng cái điều mà ông bà ta đã làm với cha mẹ chúng ta. Một cuộc sống bình thường. Chúng ta là một gia đình được xây dựng dựa trên tình cảm. Nếu một người cần giúp đỡ, thì người khác luôn sẵn sàng làm bất cứ điều gì.”
Em hiểu. Đến một nơi đầy ký ức chẳng hạn.
Một ly gin nữa. Anh ngồi lặng lẽ một lát trước khi đáp.
Đúng thế. Nhưng em nghĩ những ký ức có thể lấp đầy hiện tại không? Không hề. Thực ra, chúng đang làm anh ngạt thở. Anh nhận ra mình không còn là con người như trước nữa. Trước khi chúng ta tới đây, và uống chai sâm banh kia, mọi thứ đều ổn. Giờ thì anh nhận ra còn lâu anh mới có cuộc sống như mình từng mơ ước khi đặt chân đến Interlaken lần đầu tiên.
Anh đã mơ điều gì?
“Ngớ ngẩn lắm. Nhưng đó vẫn là ước mơ của anh. Và anh có thể biến nó thành hiện thực.”
Nhưng là gì vậy?
“Bán tất cả những gì anh có, mua một con thuyền, đi du lịch quanh thế giới cùng em. Bố anh hẳn sẽ phát khùng vì anh không tiếp bước ông, nhưng chuyện đó cũng chẳng có gì quan trọng. Chúng ta sẽ dừng chân tại các bến cảng, làm những công việc lặt vặt cho đến khi chúng ta kiếm đủ tiền để đi tiếp, và ngay khi có đủ tiền, chúng ta sẽ lại dong thuyền. Ở bên những người chúng ta chưa bao giờ gặp trước đây, và phát hiện ra những nơi không nằm trong sách hướng dẫn du lịch. Phiêu lưu. Mơ ước duy nhất của anh là phiêu lưu.”
Anh gọi một ly gin khác, và uống với tốc độ chưa từng thấy. Tôi ngừng uống, bởi tôi đã cảm thấy buồn nôn; chúng tôi chưa ăn gì cả. Tôi những muốn nói rằng tôi sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất đời nếu anh đạt được ước mơ của mình. Nhưng tốt hơn tôi nên im lặng, kẻo anh sẽ cảm thấy tồi tệ hơn.
“Rồi đứa con đầu lòng xuất hiện.”
Thế thì sao chứ? Phải có đến hàng triệu cặp vợ chồng có con đang làm y hệt như anh gợi ý.
Anh ngẫm nghĩ một lát.
“Anh không nói là hàng triệu. Có lẽ chỉ hàng ngàn thôi.”
Ánh mắt anh thay đổi; chúng không còn vẻ hung hăng nữa, mà thay vào đó là nỗi buồn.
“Có nhiều khi chúng ta nên dừng lại để nhìn toàn cảnh: quá khứ và hiện tại. Điều chúng ta học hỏi được và những sai lầm mắc phải. Anh luôn sợ những khoảnh khắc đó. Anh tự lừa dối mình, tự nhủ rằng đã lựa chọn điều tốt nhất và phải hy sinh vài điều nho nhỏ. Không có gì lớn cả.”
Tôi đề nghị chúng tôi nên đi dạo một lát. Ánh mắt anh bắt đầu lạ lẫm, đờ đẫn.
Anh đấm xuống bàn. Cô phục vụ tỏ vẻ sợ sệt, và khi tôi gọi thêm một ly gin khác cho mình, cô ta từ chối. Đã đến giờ đóng cửa quán bar, vì bữa tối sắp bắt đầu. Cô ta mang hóa đơn ra.
Tôi tự hỏi chồng tôi sẽ phản ứng thế nào. Nhưng anh chỉ lấy ví ra và ném tiền lên bàn. Anh cầm tay tôi và chúng tôi đi ra dưới tiết trời giá lạnh.
“Anh sợ rằng nếu nghĩ ngợi quá nhiều về mọi chuyện lẽ ra có thể và không bao giờ xảy ra, thì anh sẽ rơi vào hố đen...”
Em biết cảm giác đó. Chúng ta đã nói về chuyện này lúc dùng bữa ở nhà hàng, khi em mở lòng với anh.
Dường như anh không nghe thấy.
“... trong sâu thẳm có một giọng nói đang bảo anh: mấy thứ này chẳng có ý nghĩa gì cả. Vũ trụ tồn tại hàng tỉ năm, và nó sẽ tiếp tục tồn tại cả sau khi ngươi chết đi. Chúng ta sống trong một phần bé tí teo của một bí ẩn khổng lồ, và chúng ta vẫn sẽ không có câu trả lời cho câu hỏi lúc ta còn bé. Ở hành tinh khác có sự sống không? Chúa có tốt bụng không, tại sao Người lại để những người khác chịu khổ đau? Và điều tệ hơn nữa: thời gian tiếp tục trôi. Anh thường xuyên cảm thấy kinh hãi vô cùng mà không vì lý do nào rõ ràng. Đôi khi là lúc anh đang làm việc, ngồi trong xe ô tô, và đôi khi là lúc anh đưa lũ trẻ đi ngủ. Anh nhìn chúng trìu mến, và bỗng cảm thấy sợ: Chuyện gì sẽ xảy ra với chúng? Chúng sống ở một đất nước yên bình và an toàn, nhưng tương lai sẽ thế nào?”
Vâng, em hiểu điều anh đang nói. Em cho là chúng ta không phải người duy nhất nghĩ như vậy.
“Rồi anh thấy em chuẩn bị bữa sáng hay bữa tối và đôi khi anh nghĩ rằng sau năm mươi năm nữa, hay có lẽ ít hơn, một trong hai ta sẽ phải ngủ một mình, khóc hằng đêm vì đã có thời chúng ta hạnh phúc. Lũ trẻ sẽ lớn lên và đi xa. Người còn lại trong chúng ta sẽ ốm, luôn cần người khác giúp đỡ.”
Anh ngưng nói, và chúng tôi bước đi trong im lặng. Chúng tôi đi ngang qua một tấm biển “Chúc mừng năm mới.” Anh đá mạnh tấm biển. Đôi ba người qua đường nhìn chúng tôi.
“Thứ lỗi cho anh. Anh không có ý nói những điều đó. Anh đưa em đến đây để giúp em cảm thấy dễ chịu hơn, để em không phải chịu những áp lực hằng ngày. Chắc là do rượu thôi.” Tôi sững người.
Chúng tôi đi ngang qua một nhóm thanh niên, họ đang trò chuyện sôi nổi, những lon bia rải rác khắp nơi. Chồng tôi, thường ngày vẫn rụt rè và nghiêm nghị, tiến đến chỗ họ và mời họ uống thêm.
Những người trẻ tỏ ra sợ sệt. Tôi xin lỗi, bóng gió rằng cả hai chúng tôi đã say và thêm một giọt rượu nữa sẽ dẫn đến thảm họa. Tôi kéo cánh tay anh và chúng tôi đi tiếp.
Chúng tôi như vậy đã được bao lâu rồi nhỉ? Anh từng luôn là người che chở, giúp đỡ, người giải quyết rắc rối. Giờ tôi lại là người đang cố giữ anh khỏi trượt ngã. Tâm trạng của anh lại thay đổi, giờ anh hát một bài mà tôi chưa bao giờ nghe - có lẽ là một bài dân ca của vùng này.
Khi chúng tôi đến nhà thờ, chuông lại đổ.
Đó là một tín hiệu tốt, tôi nói.
“Em lắng nghe tiếng chuông đi, chúng nói về Chúa. Nhưng Chúa có đang nghe chúng ta không? Chúng ta mới chỉ bước qua ngưỡng ba mươi, vậy mà đã thấy cuộc sống chẳng còn vui thú nữa. Nếu không phải vì bọn trẻ, thì tất cả chuyện này còn có nghĩa lý gì?”
Tôi đã định nói gì đó. Nhưng tôi không có câu trả lời. Chúng tôi đến nhà hàng nơi chúng tôi từng trao nhau những lời yêu đương đầu tiên và có bữa tối dưới ánh nến, nhưng buồn chán, tại một trong những thành phố đẹp và đắt đỏ nhất Thụy Sĩ.