Ngồi tư thế kiết già, với hương đang cháy và nhạc không lời đang bật, tôi bắt đầu “thiền định”. Người ta khuyên tôi thử tập đã lâu. Đó là khi họ nghĩ rằng tôi chỉ bị “stress”. (Quả là tôi từng bị stress, nhưng ít nhất như thế còn tốt hơn là hiện tại, tôi đang cảm thấy hoàn toàn thờ ơ với cuộc sống.)
“Những ý nghĩ ô trọc sẽ quấy nhiễu tâm trí bạn. Đừng lo lắng. Hãy đón nhận chứ đừng cố xua chúng đi.”
Thật hoàn hảo, đó là điều tôi đang làm. Tôi gạt bỏ những cảm xúc độc hại. như tự phụ, vỡ mộng, ghen tuông, bội ơn, phù phiếm. Tôi lấp khoảng trống bằng khiêm tốn, biết ơn, thông cảm, ý thức và bao dung.
Tôi nghĩ mình ăn quá nhiều đường, điều này không tốt cho cả thể chất lẫn tinh thần.
Tôi bỏ qua sự mơ hồ và thất vọng, khơi dậy sức mạnh của cái thiện và ánh sáng.
Tôi hồi tưởng lại từng chi tiết trong bữa ăn trưa cùng Jacob.
Tôi đọc một bài kệ chú cùng những học viên khác.
Tôi tự hỏi sếp nói có đúng không. Rằng Jacob phản bội vợ? Rằng anh ta đang bị hăm dọa?
Giáo viên đề nghị chúng tôi tưởng tượng mình đang được bao bọc trong tấm áo giáp làm từ ánh sáng.
“Chúng ta phải sống từng ngày với niềm tin rằng tấm áo giáp này sẽ bảo vệ chúng ta khỏi hiểm nguy, và sau đó chúng ta sẽ không còn bị tính nhị nguyên của sự tồn tại ràng buộc. Chúng ta phải tìm được trung đạo, ở đó không có niềm vui hay đau khổ, chỉ còn sự bình an vô hạn.”
Tôi bắt đầu hiểu tại sao mình cứ bỏ học yoga suốt. Tính nhị nguyên của tồn tại ư? Trung đạo ư? Nghe có vẻ phải tự nhiên chẳng kém gì việc bác sĩ khuyên tôi nên duy trì chỉ số cholesterol ở mức 70.
Hình ảnh tấm áo giáp chỉ kéo dài mấy giây rồi tan ra thành ngàn mảnh và thay thế vào đó là sự chắc chắn tuyệt đối rằng Jacob thích bất cứ phụ nữ xinh đẹp nào đến gần anh ta. Vậy tại sao tôi phải bận tâm đến anh ta?
Bài tập tiếp tục. Chúng tôi đổi tư thế và giáo viên cứ nhất định cho rằng, buổi nào cũng vậy, chúng tôi nên thử “làm rỗng tâm trí” ít nhất vài giây.
Sự trống rỗng chính xác là điều tôi sợ nhất và đang đeo bám tôi dai dẳng nhất. Giá cô ta biết mình đang đòi hỏi điều gì... Nhưng tôi là ai mà có quyền phán xét một kỹ thuật đã tồn tại hàng thế kỷ nay?
Tôi đang làm gì ở đây?
Tôi biết: “xả stress”.
Tôi lại tỉnh giấc lúc nửa đêm. Tôi vào phòng lũ trẻ xem mọi chuyện có ổn không - cũng hơi ám ảnh một chút, nhưng chắc chắn đấy là điều các bậc cha mẹ vẫn hay làm.
Tôi quay lại giường và nằm nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Tôi không đủ mạnh mẽ để nói ra điều tôi muốn hay không muốn làm. Tại sao tôi không bỏ tập yoga luôn đi? Tại sao tôi không tìm đến bác sĩ tâm lý và bắt đầu sử dụng những viên thuốc thần kỳ kia? Tại sao tôi không thể kiểm soát bản thân và thôi nghĩ về Jacob? Nói cho cùng, anh ta chưa bao giờ tỏ ý rằng anh ta muốn gì khác ngoài một người để nói chuyện về sao Thổ và những nỗi thất vọng mà người trưởng thành nào cũng sẽ gặp phải dù sớm hay muộn.
Tôi không thể chịu nổi nữa. Đời tôi như một cuốn phim cứ lặp đi lặp lại mãi một cảnh đến bất tận.
Tôi từng học mấy buổi về tâm lý khi còn ở trường báo. Một lần, giáo sư môn tâm lý - một người đàn ông khá thú vị, cả trong lớp học và trên giường - đã bảo rằng đối tượng được phỏng vấn luôn trải qua năm giai đoạn: phòng vệ, phấn khích, tự tin, thú nhận và nỗ lực phục hồi.
Trong đời mình, tôi đã đi thẳng từ tự tin đến thú nhận. Tôi bắt đầu thú nhận với bản thân những điều mà tốt hơn hết là đừng nói ra.
Ví dụ: Thế giới đã dừng lại.
Không chỉ thế giới của tôi, mà cả thế giới của mọi người quanh tôi. Khi gặp bạn bè, chúng ta luôn nói về những chuyện ấy, cùng những người ấy. Cuộc trò chuyện có vẻ mới mẻ, nhưng kỳ thực chỉ lãng phí thì giờ và năng lượng. Chúng ta đang cố chứng minh rằng đời vẫn còn thú vị.
Ai cũng cố kiểm soát bất hạnh của riêng mình. Không chỉ Jacob và tôi, mà có lẽ cả chồng tôi nữa. Chỉ là anh ấy không thể hiện ra thôi.
Trong tình trạng nguy hiểm mà tôi đang lâm vào, những điều này bắt đầu trở nên rõ ràng hơn. Tôi không cảm thấy cô đơn. Quanh tôi có nhiều người cũng gặp vấn đề như vậy, và tất cả đều giả vờ như cuộc sống vẫn diễn ra bình thường. Tôi. Hàng xóm của tôi. Có lẽ cả sếp của tôi, cũng như người đàn ông ngủ cạnh tôi nữa.
Sau một độ tuổi nhất định, chúng ta đeo vào bản thân một chiếc mặt nạ tự tin và chắc chắn. Theo thời gian, chiếc mặt nạ đó dính vào mặt ta chặt đến mức khó lòng gỡ nổi.
Khi còn bé, chúng ta học được rằng nếu khóc, chúng ta sẽ nhận được sự âu yếm dịu dàng, nếu tỏ ra buồn bã, chúng ta sẽ được an ủi. Nếu không đạt được điều mình muốn bằng một nụ cười, chúng ta chắc chắn sẽ đạt được bằng nước mắt.
Nhưng giờ thì chúng ta không còn khóc nữa, ngoại trừ lúc ở trong phòng tắm khi không có ai nghe thấy. Chúng ta cũng không cười với ai khác ngoài các con mình. Chúng ta không biểu lộ cảm xúc bởi mọi người sẽ nghĩ rằng chúng ta mong manh, và sẽ lợi dụng chúng ta.
Giấc ngủ là liệu pháp tốt nhất.
* * *
Tôi gặp Jacob như đã hẹn. Lần này, tôi chọn địa điểm, và rốt cuộc chúng tôi đến công viên Eaux-Vives, nơi này rất đẹp tuy được bảo trì kiểu được chăng hay chớ, và có một nhà hàng kinh khủng khác thuộc sở hữu của thành phố.
Tôi đã có lần ăn trưa tại đây với một thông tín viên của Thời báo Tài chính. Chúng tôi gọi martini và phục vụ mang ra cinzano.
Lần này, chúng tôi không ăn trưa trong nhà hàng mà chỉ ngồi trên thảm cỏ ăn bánh sandwich. Ở đây anh ta có thể hút thuốc thoải mái, vì chúng tôi ngồi ở chỗ kín đáo. Chúng tôi có thể quan sát mọi người đến và đi. Tôi đã quyết định phải trung thực: sau những câu xã giao thông thường (thời tiết, công việc, “em thấy hộp đêm thế nào?”, “tối nay em sẽ đi.”), tôi hỏi ngay có phải anh ta đang bị đe dọa, vì, nói thế nào nhỉ, một mối quan hệ ngoài hôn nhân hay không.
Anh ta dường như chẳng ngạc nhiên, chỉ hỏi tôi đang nói với tư cách một nhà báo hay một người bạn.
Lúc ấy, tôi là một nhà báo. Nếu anh ta thừa nhận là đúng, tôi sẽ cam đoan rằng báo tôi sẽ ủng hộ anh ta. Bên tôi sẽ không đăng tải điều gì về đời sống riêng tư của anh ta mà sẽ truy lùng những kẻ gửi thư đe dọa.
“Đúng, anh có quan hệ với vợ một người bạn, mà anh đồ là em làm báo thì hẳn cũng có biết cô ấy. Anh chồng là người khuyến khích chuyện đó, bởi vì cả hai đều chán ngấy cuộc hôn nhân của mình rồi. Em hiểu anh đang nói gì không?”
Người chồng khuyến khích ư? Không, tôi không hiểu, nhưng tôi gật đầu và nhớ lại chuyện xảy ra ba đêm trước, khi tôi đạt khoái cảm nhiều lần.
Chuyện ngoại tình này vẫn tiếp tục chứ?
“Không, bọn anh mất hứng rồi. Vợ anh biết chuyện. Có nhiều chuyện ta không thể giấu được. Có người ở Nigeria chụp được ảnh bọn anh bên nhau và đe dọa công khai những bức ảnh này, nhưng chuyện đó chẳng có gì mới cả.”
Nigeria là nơi công ty luyện kim kia đóng trụ sở. Vợ anh ta không dọa ly dị sao?
“Cô ấy khá bực mình trong vài ba ngày, nhưng chỉ thế thôi. Cô ấy có những kế hoạch tuyệt vời cho cuộc hôn nhân của bọn anh, và anh đồ rằng lòng chung thủy không phải là phần bắt buộc trong kế hoạch đó. Cô ấy tỏ ra hơi ghen tuông, chỉ để cho thấy rằng chuyện xảy ra là nghiêm trọng, nhưng cô ấy là một diễn viên tồi. Chỉ vài tiếng sau khi anh thú nhận, đầu óc cô ấy đã nghĩ đến chuyện khác rồi.”
Dường như Jacob sống trong một thế giới hoàn toàn khác thế giới của tôi, ở đó các bà vợ không cảm thấy ghen tuông, và các ông chồng khuyến khích vợ ngoại tình. Phải chăng tôi đã bỏ lỡ nhiều thứ?
“Thời gian chữa lành tất cả, em không nghĩ vậy sao?”
Điều đó còn tùy. Trong nhiều trường hợp, thời gian có thể làm mọi thứ tệ hơn. Chuyện đang xảy ra với tôi là như vậy đấy, nhưng tôi đến đây để phỏng vấn, không phải để được phỏng vấn, nên tôi không nói gì cả. Anh ta nói tiếp:
“Đám Nigeria không biết điều này. Anh đã phối hợp với Bộ Tài chính để cài bẫy họ, dàn xếp ghi lại mọi thứ, chính xác như bọn họ làm với anh.”
Lúc này, tôi hiểu bài báo của mình sẽ bị vứt qua cửa sổ, cùng với cơ hội lớn được thăng tiến trong một ngành công nghiệp đang chết dần. Chẳng có gì mới để kể - không ngoại tình, không thư đe dọa, không tham nhũng. Mọi thứ đều tuân theo công thức Thụy Sĩ về chất lượng và sự ưu tú.
“Em đã hỏi xong chưa? Chúng ta chuyển sang chủ đề khác được không?” Vâng, tôi đã hỏi hết rồi, nhưng tôi thực sự không có chủ đề nào khác.
“Anh nghĩ em nên hỏi tại sao anh muốn gặp lại em. Và tại sao anh muốn biết em có hạnh phúc không. Em có nghĩ anh quan tâm đến em ở khía cạnh tình dục không? Chúng ta đâu còn trẻ con nữa. Anh thừa nhận là có ngạc nhiên vì điều em làm trong văn phòng, và anh thích được xuất trong miệng em, nhưng điều đó không đủ giải thích tại sao chúng ta ở đây, nhất là khi chúng ta không thể làm chuyện đó ở chỗ công cộng. Vậy em không muốn biết lý do anh muốn gặp lại em sao?”
Câu hỏi đường đột về hạnh phúc đó từng khiến tôi ngạc nhiên. Lẽ nào anh ta không hiểu là không nên hỏi người khác những câu tương tự?
Nếu như anh muốn cho em hay, tôi đáp trả, nhằm khiêu khích anh ta và hủy hoại, một lần và mãi mãi, cái vẻ ngạo mạn làm tôi thấy bất an kia.
Rồi tôi nói thêm: Bởi vì anh muốn lên giường với em. Anh sẽ không phải người đầu tiên em nói “không.”
Anh ta lắc đầu. Tôi vờ như không nao núng và chỉ tay về phía những con sóng trên mặt hồ thường vẫn tĩnh lặng ngoài kia. Chúng tôi ngồi nhìn như thể đó là điều thú vị nhất trên đời, cho đến khi anh tìm ra lời lẽ phù hợp:
“Và chắc chắn em đã nhận ra, anh hỏi em có hạnh phúc không là bởi vì anh nhìn thấy bản thân mình trong em. Đồng thanh tương ứng. Em có thể không cảm thấy như vậy về anh, nhưng chuyện đó không quan trọng. Em có thể kiệt quệ tinh thần, tin rằng những vấn đề không tồn tại của em - những vấn đề em biết là không tồn tại - đang hút cạn năng lượng của em.”
Tôi đã có đúng cái suy nghĩ này trong bữa ăn: những linh hồn bị đày đọa nhận ra nhau và câu kết với nhau nhằm đe dọa người đang sống.
“Anh cũng cảm thấy như vậy,” anh ta nói. “Ngoại trừ việc các vấn đề của anh cụ thể hơn. Vì anh phụ thuộc vào sự thông qua của quá nhiều người, nên trong anh đầy ắp những dằn vặt bản thân mỗi khi mình không thể giải quyết vấn đề này hay vấn đề kia. Và điều đó khiến anh thấy mình vô dụng. Anh đã nghĩ đến việc tìm kiếm sự trợ giúp từ thầy thuốc, nhưng vợ anh không muốn. Cô ấy bảo nếu có ai phát hiện ra, chuyện này có thể hủy hoại sự nghiệp của anh. Anh đồng ý với cô ấy.”
Vậy là anh ta kể hết cho vợ. Có lẽ đêm nay, tôi cũng làm như vậy với chồng tôi. Thay vì đến hộp đêm, tôi có thể ngồi lại với anh ấy và kể hết mọi chuyện.
Anh ấy sẽ phản ứng sao đây?
“Dĩ nhiên, anh đã mắc nhiều sai lầm,” anh ta nói tiếp “Lúc này, anh đang cố ép bản thân phải nhìn thế giới theo cách khác, nhưng chẳng tác dụng gì cả. Khi gặp ai đó như em - và anh đã gặp rất nhiều người rơi vào tình cảnh như vậy - anh cố tìm hiểu xem họ đối phó với vấn đề thế nào. Anh cần giúp đỡ, em biết đấy, và đó là cách duy nhất anh nhận được sự giúp đỡ.”
Vậy ra là thế. Không tình dục, không phiêu lưu lãng mạn để rọi sáng cho buổi chiều Genève xám xịt. Anh ta chỉ muốn một liệu pháp tương trợ, thứ mà những kẻ nghiện rượu và nghiện ma túy thường sử dụng.
Tôi đứng dậy.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta và nói tôi thực sự rất hạnh phúc, và rằng anh ta nên đến gặp bác sĩ tâm lý. Vợ anh ta không thể kiểm soát được mọi thứ trong đời anh ta. Bên cạnh đó, bí mật nghề nghiệp trong ngành y đảm bảo rằng sẽ không ai phát hiện ra cả. Tôi có một cô bạn đã điều trị khỏi sau khi dùng thuốc. Anh ta có muốn sống phần đời còn lại bị ám ảnh bởi bóng ma trầm cảm chỉ vì muốn tái đắc cử không? Phải chăng đó là điều anh ta muốn trong tương lai?
Anh ta nhìn quanh xem có ai nghe thấy không. Tôi đã làm thế trước rồi, và tôi biết ở đây chỉ có mỗi chúng tôi thôi, ngoại trừ một nhóm bán lẻ ma túy đang đứng phía bên kia công viên, đằng sau nhà hàng. Nhưng họ chẳng thèm để ý đến chúng tôi.
Tôi không thể dừng được. Càng nói, tôi càng nhận ra rằng tôi đang lắng nghe bản thân và như thế là đang giúp chính mình. Tôi nói rằng sự tiêu cực tự nuôi dưỡng chính nó. Anh ta cần tìm thứ gì đó giúp cho anh ta khuây khỏa, như đua thuyền, hay xem phim, đọc sách.
“Không, không phải như thế. Em không hiểu anh rồi.” Anh ta dường như hoảng hốt bởi câu trả lời của tôi.
Tôi hiểu chứ. Hằng ngày chúng ta bị oanh tạc bởi hàng ngàn thông tin và hình ảnh - những thiếu nữ vị thành niên trang điểm rất đậm để vờ như là một phụ nữ trưởng thành, khi chúng quảng cáo loại mỹ phẩm kỳ diệu hứa hẹn mang lại vẻ đẹp vĩnh cửu; một cặp đôi cao tuổi leo lên đỉnh Everest tổ chức kỷ niệm ngày cưới; những thiết bị nhắn tin mới, những cửa hàng thuốc ngồn ngộn sản phẩm giảm béo; những bộ phim tạo ấn tượng hoàn toàn sai lạc về thực tại, những cuốn sách hứa hẹn các kết cục hoang đường; những chuyên gia cho lời khuyên làm thế nào để thành công trong đời hay đạt đến sự an nhiên tự tại. Và tất cả những thứ đó khiến chúng ta cảm thấy mình già hơn, và đang sống một cuộc sống buồn tẻ, thiếu tính phiêu lưu trong khi da dẻ chúng ta ngày càng nhàu nhĩ, và cân nặng cứ ngày một tăng lên không thể nào kiểm soát được. Ấy vậy mà chúng ta buộc phải dồn nén cảm xúc và ham muốn, bởi chúng không phù hợp với cái chúng ta gọi là “sự chín chắn”.
Hãy lựa chọn nghe theo thông tin nào. Hãy đeo một bộ lọc lên mắt và tai, và chỉ tiếp nhận những điều không làm ta lao đao tinh thần, bởi vì cuộc sống hằng ngày của chúng ta đã nhận vai trò đó rồi. Anh nghĩ là em không bị phán xét và chỉ trích ở chỗ làm sao? Ồ, có chứ - nhiều là đằng khác! Nhưng em đã quyết định chỉ nghe những điều giúp em tiến bộ, những điều giúp em sửa chữa lỗi lầm. Còn lại, em sẽ vờ như không nghe thấy hoặc bỏ ngoài tai.
Em đến đây để tìm một câu chuyện phức tạp liên quan đến ngoại tình, thư đe dọa và tham nhũng. Nhưng anh đã xử lý chuyện này theo cách tốt nhất có thể. Anh không thấy sao?
Không hề suy xét, tôi lại ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy khuôn mặt anh ta, không cho anh ta chạy thoát. Tôi hôn anh ta thật lâu. Anh ta dè dặt một phần tích tắc, rồi đáp lại luôn. Ngay lập tức, tất cả những cảm xúc của tôi về sự bất lực, dễ đổ vỡ, thất bại, và bất an được thay bằng cảm giác tràn ngập bay bổng. Trong chốc lát tôi bỗng nhiên trở nên khôn ngoan, tôi đã kiểm soát lại tình hình, và dám làm điều mà trước đây tôi chỉ có thể tưởng tượng. Tôi đã phiêu lưu đến miền đất lạ và vùng nước hiểm nguy, tôi đang phá hủy những kim tự tháp và xây nên những đền thờ.
Tôi lại được làm chủ những ý nghĩ và hành động của mình. Điều tưởng như không thể nào có được sáng nay thì đến chiều đã trở thành hiện thực. Tôi lại có thể cảm nhận, và có thể yêu thứ gì đó mình không chiếm hữu. Cơn gió đã ngừng làm tôi buồn phiền, thay vào đó nó đang ban phước lành cho tôi, như có vị thần đang ve vuốt lên má tôi. Tôi đã tìm lại được linh hồn của mình.
Hàng trăm năm dường như đã trôi qua trong quãng thời gian ngắn ngủi của nụ hôn. Chúng tôi chầm chậm rời nhau ra và anh ta dịu dàng vuốt tóc tôi, chúng tôi nhìn sâu vào mắt nhau.
Và chúng tôi lại tìm thấy chính điều đã có từ chưa đầy một phút trước.
Nỗi buồn.
Lúc này nỗi buồn lại cộng thêm với một hành động ngu ngốc và thiếu trách nhiệm vốn sẽ, ít nhất trong trường hợp của tôi, chỉ làm vấn đề trầm trọng hơn.
Chúng tôi ở lại nửa tiếng nữa, nói chuyện về thành phố và cư dân như chưa hề xảy ra chuyện gì. Chúng tôi dường như đã rất gần gũi khi đặt chân đến công viên, và chúng tôi đã hòa vào một khi hôn nhau. Còn giờ đây, chúng tôi là hai người hoàn toàn xa lạ, đang cố giữ cuộc trò chuyện kéo dài đủ lâu để mỗi người đi theo một đường riêng mà không cảm thấy quá ngại ngùng.
Không ai nhìn thấy chúng tôi - chúng tôi đâu có ở trong nhà hàng. Cuộc hôn nhân của chúng tôi vẫn được an toàn.
Tôi tính nói lời xin lỗi, nhưng biết rằng điều đó không cần thiết. Dù gì đó cũng chỉ là một nụ hôn mà thôi.
Thực lòng tôi không thể nói rằng mình cảm thấy đắc thắng, nhưng ít nhất tôi đã kiểm soát lại được bản thân. Ở nhà, mọi thứ diễn ra như thường lệ; trước kia tôi lâm vào tình trạng khủng khiếp, giờ tôi cảm thấy khá hơn. Không ai hỏi tôi thấy thế nào.
Tôi sẽ học theo gương Jacob König và kể cho chồng về trạng thái tinh thần kỳ lạ của mình. Tôi sẽ tin tưởng anh, và tôi chắc anh sẽ có thể giúp tôi.
Tuy nhiên, hôm nay tôi cảm thấy rất ổn! Tại sao lại làm hỏng tâm trạng đó bằng việc thú nhận những chuyện mà bản thân tôi còn không hiểu? Tôi tiếp tục đấu tranh. Tôi không tin rằng điều tôi đang trải qua có thể gán cho việc thiếu chất hóa học nào đó trong cơ thể, như tôi đã đọc trên mạng về “nỗi buồn cưỡng chế.”
Hôm nay tôi không buồn. Chỉ là một trong những giai đoạn bình thường mà tất cả chúng ta trải qua trong đời. Tôi nhớ khi lớp tổ chức tiệc chia tay thời trung học; chúng tôi cười đùa suốt hai tiếng đồng hồ, rồi sau đó, vào phút cuối, chúng tôi lại khóc rưng rức vì biết mình sẽ chia tay mãi. Nỗi buồn đó kéo dài chừng vài ngày hoặc vài tuần, tôi không nhớ lắm. Nhưng chỉ riêng việc tôi không còn nhớ thôi đã nói lên một điều hết sức quan trọng: chuyện đó đã qua rồi. Bước sang tuổi ba mươi thật khó khăn, và có lẽ tôi chưa sẵn sàng.
Chồng tôi lên gác cho lũ trẻ đi ngủ. Tôi rót cho mình một ly vang, và ra vườn.
Trời vẫn gió. Thứ gió chúng tôi biết rõ; nó có thể thổi trong ba, sáu, thậm chí chín ngày. Ở Pháp - một quốc gia lãng mạn hơn Thụy Sĩ - người ta gọi loại gió này là gió mistral và kèm theo nó luôn là tiết trời lạnh và quang mây. Đã đến lúc nhìn những đám mây tan ra. Ngày mai trời sẽ nắng.
Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện trong công viên và nụ hôn ấy. Tôi không cảm thấy tiếc gì cả. Tôi đã làm điều mà trước đây mình chia hề làm, và chính điều đó bắt đầu phá vỡ bức tường đang giam hãm tôi.
Thực ra Jacob König đang nghĩ gì cũng chẳng quan trọng. Tôi không thể mất cả đời mình để cố làm vừa lòng người khác.
Tôi uống nốt ly rượu rồi rót tiếp, và lần đầu tiên trong nhiều tháng, tôi tận hưởng khoảnh khắc bản thân không cảm thấy thờ ơ hay vô dụng.
Chồng tôi xuống nhà, mặc đồ chuẩn bị đi tiệc, và hỏi tôi bao lâu mới chuẩn bị xong. Tôi quên khuấy mất chúng tôi đã lên kế hoạch đi nhảy tối nay.
Tôi chạy vội lên tầng và khi trở xuống, tôi thấy cô trông trẻ người Philippines đã đến và rải sách vở trên bàn phòng khách. Lũ trẻ đã lên giường ngủ nên cô ta tranh thủ học. Cô bé dường như ác cảm với ti vi.
Chúng tôi đã sẵn sàng lên đường. Tôi mặc chiếc váy đẹp nhất, dù như vậy có thể khiến tôi trông như một cô nàng ngốc nghếch lạc lõng trong một bầu không khí thư giãn. Quan trọng gì chứ? Tôi cần ăn mừng mà.