Đơn giản thôi: miễn không làm gì bất hợp pháp, thì luật pháp cho phép kiếm tiền trên thị trường tài chính.”
Cựu trùm tư bản đang cố giữ cái vẻ là một trong những người giàu nhất thế giới. Nhưng tài sản của ông ta bốc hơi chưa đầy nửa năm sau khi các nhà tài chính lớn phát hiện ông ta đang bán những giấc mơ. Tôi cố tỏ ra quan tâm tới điều ông ta nói. Suy cho cùng, tôi là người đã đề nghị sếp hủy loạt bài về giải pháp chống stress vĩnh viễn.
Đã một tuần kể từ khi tôi nhận được tin nhắn của Jacob bảo rằng tôi đã hủy hoại tất cả. Một tuần kể từ khi tôi lang thang vô định trên phố, một khoảnh khắc tôi nhanh chóng bị nhắc nhở bằng một vé phạt. Một tuần kể từ cuộc trò chuyện với chồng tôi.
“Chúng ta luôn phải biết làm cách nào để bán được ý tưởng. Đó là yếu tố tạo nên thành công đối với bất kỳ cá nhân nào,” cựu trùm tư bản tiếp tục. “Biết cách bán thứ mà người khác muốn.”
Ông bạn thân mến, bất chấp cái vẻ hào nhoáng của ông, vẻ nghiêm túc cùng căn phòng suite trong khách sạn xa hoa ấy; bất chấp khung cảnh tráng lệ, bộ vest được cắt may ở London không chê vào đâu được, nụ cười của ông, và kiểu tóc của ông, được nhuộm hết sức cẩn thận sao cho vẫn chừa lại vài sợi trắng để tạo ấn tượng “tự nhiên”; bất chấp thái độ tự tin trong cách nói, có một điều mà tôi hiểu rõ hơn ông: bán ý tưởng không phải là tất cả. Ông phải tìm được người mua. Điều đó cũng đúng trong cả kinh doanh, chính trị, và tình yêu.
Tôi đồ rằng, cựu tỷ phú thân mến, ông hiểu tôi đang nói gì rồi đấy: ông có các biểu đồ, trợ lý, các bản giới thiệu (trình chiếu)... nhưng điều người ta muốn là kết quả.
Tình yêu cũng muốn kết quả, dù mọi người đều một mực cho không phải, rằng hành động yêu biện minh cho chính nó. Không phải như vậy sao? Tôi nên đi dạo qua Khu vườn Anh, khoác chiếc áo khoác lông chồng tôi đã mua tặng trong chuyến đi Nga, ngắm nhìn mùa thu, mỉm cười với bầu trời và nói: “Tôi yêu người, và thế là đủ.” Có thể đúng như vậy sao?
Dĩ nhiên là không. Tôi yêu, nhưng đổi lại, tôi muốn thứ gì đó cụ thể - cầm tay, hôn, làm tình nóng bỏng, và chia sẻ ước mơ, cơ hội tạo lập một gia đình mới và nuôi nấng lũ trẻ, cơ hội được sống đến già bên cạnh người mình yêu thương.
“Chúng ta cần mục tiêu rõ ràng cho từng giai đoạn cụ thể,” gã bất tài đang ngồi trước mặt tôi giải thích với một nụ cười có vẻ tự tin.
Tôi hẳn là sắp phát điên nữa. Kiểu gì tôi cũng liên hệ mọi chuyện mình nghe hay đọc được với tình trạng cảm xúc của bản thân, ngay cả cuộc phỏng vấn nhàm chán với nhân vật biếm họa khó chịu này cũng vậy. Tôi nghĩ về điều đó hai mươi tư tiếng mỗi ngày - trong khi bước đi trên phố, khi nấu ăn, hay khi dành những giây phút quý báu của đời mình lắng nghe những điều mà, thay vì giúp tôi khuây khỏa, lại đẩy tôi xuống sâu hơn dưới cái vực thẳm nơi tôi lỡ sảy chân.
“Lạc quan là thứ dễ lây lan...”
Cựu trùm tư bản nói không ngưng nghỉ, như thể tin chắc rằng ông ta sẽ cảm hóa được tôi, rồi tôi sẽ cho đăng bài về ông ta và ông ta sẽ lại hồi sinh. Thật tuyệt khi phỏng vấn những người như thế này. Chúng ta chỉ cần hỏi một câu, và họ bèn nói hàng giờ liền. Không như cuộc trò chuyện với pháp sư người Cuba, lần này tôi không chú tâm lấy một lời. Máy ghi âm đã bật, sau này tôi sẽ cắt gọt cuộc độc thoại này xuống sáu trăm từ, tương đương với ba phút trò chuyện.
Lạc quan dễ lây lan, ông tuyên bố.
Nếu đúng như vậy, ông chỉ cần đi gặp người mình yêu mến rồi mở miệng cười thật tươi, trong đầu đầy những kế hoạch và ý tưởng, và biết cách trình bày hết những ý tưởng đó. Có tác dụng không? Không. Cái thực sự lây lan là nỗi sợ, nỗi sợ thường trực rằng không bao giờ tìm được người đi cùng chúng ta đến hết cuộc đời. Và nhân danh nỗi sợ ấy, chúng ta có thể làm bất cứ điều gì, bao gồm cả chấp nhận người không phù hợp trong khi thuyết phục bản thân rằng anh ta, cô ta chính là người đó, người duy nhất, người mà Chúa đã đặt trên đường ta đi. Trong thời gian rất ngắn ngủi, cuộc tìm kiếm an toàn chuyển thành tình yêu chân thành, và mọi việc trở nên ít cay đắng hơn, ít khó khăn hơn. Cảm xúc của chúng ta có thể được xếp vào một chiếc hộp rồi đẩy vào một góc trong đầu, nó sẽ vĩnh viễn nằm ở đó, chỗ kín đáo và vô hình.
“Có người bảo rằng ở nước mình, tôi là người quen biết rộng rãi nhất. Tôi quen các doanh nhân, chính trị gia, nhà công nghiệp. Chuyện đang xảy ra với các công ty của tôi chỉ là tạm thời. Cô sẽ sớm chứng kiến tôi quay trở lại.”
Tôi cũng là một người có nhiều mối quan hệ, tôi cũng biết những hạng người như ông ta quen biết. Nhưng tôi không muốn làm gì để quay lại. Tôi chỉ muốn một cái kết văn minh cho mỗi “mối quan hệ ấy.”
Đấy là bởi những gì không chấm dứt một cách rõ ràng luôn để lại cánh cửa bỏ ngỏ, một khả năng chưa được khai phá, và một cơ hội để mọi thứ sẽ trở về như trước đây. Tôi không quen với điều này, nhưng tôi biết rất nhiều người thích ở vào hoàn cảnh như vậy.
Tôi đang làm gì thế này? So sánh kinh tế với tình yêu ư? Thiết lập một mối liên hệ giữa thế giới tài chính với thế giới cảm xúc ư?
Đã một tuần kể từ khi tôi nghe tin về Jacob. Cũng đã một tuần kể từ cái đêm trước lò sưởi, khi mối quan hệ với chồng tôi trở lại bình thường. Chúng tôi có thể xây dựng lại cuộc hôn nhân của mình được không?
Đến trước mùa xuân năm nay, tôi vẫn là người bình thường. Bỗng một ngày tôi phát hiện ra rằng mọi thứ tôi đang có phút trước phút sau có thể biến mất, và thay vì phản ứng như một người thông minh, tôi lại đâm ra lo lắng. Điều đó dẫn tôi đến chỗ trì trệ. Hờ hững. Không thể phản ứng và nhúc nhích được. Và sau nhiều đêm mất ngủ, nhiều ngày không tìm được niềm vui trong cuộc sống, tôi làm đúng như điều mình lo sợ từ lúc ban đầu: tôi đi ngược chiều, bất chấp những hiểm nguy. Tôi biết mình không phải là người duy nhất làm như vậy - người ta có xu hướng tự hủy hoại bản thân. Do tình cờ, hay do cuộc đời muốn thử thách tôi, tôi tìm ra người nắm thóp được mình - về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng - làm tôi phấn chấn, giúp tôi giũ lớp bụi đang phủ dày trên người và giúp tôi lại thở được.
Hoàn toàn giả dối. Đó là thứ hạnh phúc mà hẳn những con nghiện đã tìm thấy khi họ dùng thuốc. Sớm hay muộn tác dụng của nó cũng qua đi, và nỗi thất vọng ngày càng lớn hơn.
Cựu trùm tư bản bắt đầu nói về tiền. Tôi không hỏi gì về tiền cả, nhưng ông ta vẫn nói. Ông ta có nhu cầu lớn lao là được nói rằng ông ta không nghèo, rằng ông ta có thể giữ nguyên lối sống này trong những thập niên tới.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi cảm ơn ông ta và đã nhận lời phỏng vấn, tôi tắt máy ghi âm và đi tìm áo khoác.
“Tối nay cô có rảnh không? Chúng ta có thể đi uống chút gì và hoàn tất cuộc trò chuyện chứ?” ông ta gợi ý.
Đây không phải là lần đầu tiên chuyện như thế xảy ra. Thực tế, nó giống như chuyện mặc nhiên đối với tôi. Dù Kønig phu nhân không thừa nhận, tôi xinh đẹp và thông minh, tôi đã sử dụng vẻ cuốn hút của mình để khiến người ta nói ra điều bình thường họ sẽ không tiết lộ với nhà báo, do sau khi đã cảnh báo họ, tôi có thể cho đăng mọi thứ. Nhưng đàn ông... ôi, đàn ông! Bọn họ luôn làm đủ mọi cách để che giấu những yếu kém của mình, và bất cứ cô gái mười tám tuổi nào cũng thao túng được họ mà không cần phải nỗ lực gì cả.
Tôi cảm ơn ông ta vì lời mời, bảo rằng tôi đã có kế hoạch cho buổi tối. Tôi những muốn hỏi bạn gái gần đây nhất của ông ta phản ứng thế nào về làn sóng thông tin tiêu cực trên báo và sự sụp đổ của đế chế ông ta. Nhưng tôi có thể hình dung ra được, và chuyện đó tòa soạn không quan tâm.
Tôi ra về, băng qua đường, và đến Khu vườn Anh, vài giây trước, tôi tưởng tượng mình đang dạo bước ở đây. Tôi đến một quầy bán kem kiểu cũ trên góc phố 31 tháng Mười hai. Tôi thích tên con phố này và nó luôn nhắc tôi rằng sớm muộn gì một năm nữa lại hết, và một lần nữa, tôi lại đưa ra quyết tâm cho năm tiếp theo.
Tôi gọi một ly kem sô cô la rắc hạt dẻ. Tôi bước đến cầu tàu và vừa ăn kem vừa ngắm nhìn biểu tượng của Genève, đài phun nước bắn lên bầu trời tạo ra một bức rèm những giọt nước trước mặt tôi. Du khách đến gần hơn và chụp những bức ảnh mà khi rửa ra ánh sáng rất kém. Mua bưu thiếp chẳng phải dễ hơn sao?
Chúng tôi đã tham quan rất nhiều công trình trên thế giới. Nhiều người quyền thế mà tên của họ đã bị quên lãng từ lâu, nhưng họ vẫn mãi cưỡi trên những con tuấn mã. Hay những người tay cầm vương miện hoặc thanh kiếm giơ cao lên trời, biểu tượng cho những chiến thắng đã không còn xuất hiện trong sách vở. Về những đứa trẻ cô đơn, vô danh được khắc trên đá, sự ngây thơ của chúng đã vĩnh viễn mất đi trong những ngày những giờ chúng buộc phải đứng làm mẫu cho các họa sĩ mà tên của họ cũng đã bị lịch sử gạt đi.
Với rất ít ngoại lệ, thì rốt cuộc, cảnh đẹp tiêu biểu của thành phố không phải là những tượng đài, mà là những điều ngoài dự kiến. Khi Eiffel xây ngọn tháp bằng thép cho một Hội chợ Thế giới, ông ấy thậm chí đâu có mơ nó sẽ trở thành biểu tượng của Paris - vượt mặt cả bảo tàng Louvre, Khải Hoàn Môn và những khu vườn quyến rũ ở thành phố này. Một quả táo làm biểu trưng cho New York. Một cây cầu ít người qua lại trở thành biểu tượng của San Francisco. Một cây cầu khác, bắc qua sông Tagus, tràn ngập trong những tấm bưu ảnh ở Lisbon. Barcelona có một nhà thờ còn chưa hoàn thiện xong được coi là công trình biểu tượng cho thành phố.
Và với Genève cũng vậy. Hồ Léman giao nhau với sông Rhône chính ngay tại điểm này, tạo thành một dòng chảy rất mạnh. Một nhà máy thủy điện được xây ở đây để tận dụng sức nước (chúng tôi là bậc thầy trong việc tận dụng mọi thứ), nhưng khi công nhân trở về nhà và đóng van, áp lực quá lớn làm các tuốc bin bị vỡ.
Cho đến khi một kỹ sư có ý tưởng đặt một đài phun nước ở đó, cho phép lượng nước dư thừa thoát ra.
Theo thời gian, các kỹ sư đã giải quyết được vấn đề và đài phun nước trở nên không cần thiết. Nhưng cư dân thành phố đã bỏ phiếu giữ nó lại. Thành phố đã có quá nhiều đài phun nước, và đài phun nước này lại nằm ngay giữa mặt hồ. Phải làm gì để khiến nó nổi bật hơn đây?
Thế là một công trình đột biến được sinh ra. Những chiếc bơm công suất lớn được lắp đặt, và giờ những tia nước mạnh bắn ra năm trăm lít nước mỗi giây, với tốc độ 200 ki lô mét mỗi giờ. Người ta bảo rằng, và tôi đã kiểm chứng thông tin này, từ máy bay ở độ cao 9 ki lô mét cũng có thể nhìn thấy. Nó không có một cái tên cụ thể; chỉ gọi là Jet d’Eau (Tia nước), biểu tượng của thành phố - bất chấp mọi công trình điêu khắc về những người đàn ông cưỡi ngựa, những nữ anh hùng hay những đứa trẻ cô đơn.
Có lần tôi hỏi Denise, một nhà khoa học Thụy Sĩ, rằng bà nghĩ sao về Jet d’Eau.
“Gần như toàn bộ cơ thể của chúng ta là nước, qua đó điện phóng ra, thông tin được truyền đạt. Một trong những thông tin như thế được gọi là tình yêu, và nó có thể giao thoa trong toàn bộ cơ thể. Tình yêu luôn thay đổi. Tôi nghĩ rằng Jet d’Eau là công trình đẹp nhất dành cho tình yêu được sinh ra từ nghệ thuật của con người, bởi vì ngay chính bản thân nó cũng luôn đổi khác.”
* * *
Tôi lấy điện thoại gọi đến văn phòng Jacob. Dĩ nhiên tôi có thể gọi trực tiếp đến số máy di động của anh ta, nhưng tôi không muốn. Tôi nói chuyện với trợ lý của anh ta và cho người này biết tôi sẽ tới gặp anh ta.
Trợ lý của anh ta biết tôi. Gã đề nghị tôi giữ máy trong khi chờ xác nhận. Một phút sau, gã quay lại bảo lấy làm tiếc, vì lịch của anh ta đã kín rồi. Có lẽ để sang đầu năm mới chăng? Tôi bảo không, tôi cần gặp anh ta ngay; chuyện khẩn cấp.
“Chuyện khẩn cấp” không phải bao giờ cũng mở được nhiều cánh cửa, nhưng trong trường hợp này cơ hội của tôi rất cao. Lần này, trợ lý của anh ta mất hai phút. Gã hỏi để đầu tuần sau được không. Tôi cho gã biết tôi sẽ đến đó sau hai mươi phút nữa.
Tôi nói cảm ơn rồi ngắt máy.
* * *
Jacob bảo tôi khẩn trương mặc quần áo vào - dù gì, phòng làm việc của anh ta cũng là chỗ công cộng, được chính phủ trả tiền. Nếu có người phát hiện ra, anh ta sẽ vào tù. Tôi cẩn thận dò xét những bức tường ốp gỗ chạm khắc và những hình bích họa trên trần. Tôi vẫn nằm trên chiếc trường kỷ da đã cũ mòn theo thời gian, hoàn toàn trần truồng.
Anh ta càng lúc càng lo lắng. Anh ta mặc vest và đeo cà vạt, bồn chồn nhìn đồng hồ. Giờ ăn trưa đã hết. Thư ký riêng của anh ta đã quay lại; gã khẽ gõ cửa, nghe thấy lời đáp “tôi đang họp” và không cố nài nữa. Bốn mươi phút đã trôi qua kể từ lúc đó - cùng với vài cuộc điện thoại và những cuộc hẹn có khả năng bị hủy.
Khi tôi đến, Jacob chào tôi với ba nụ hôn lên má, và chỉ thẳng vào chiếc ghế trước bàn anh ta. Tôi không cần dùng đến bản năng đàn bà cũng hiểu ra anh ta đang sợ. Lý do của cuộc gặp này là gì? Tôi không hiểu lịch làm việc của anh ta đang dày đặc sao? Thời gian nghỉ giữa kỳ của Nghị viện sắp đến, và anh ta cần giải quyết một số việc quan trọng. Tôi chưa đọc tin nhắn anh ta gửi cho biết vợ anh ta tin rằng có chuyện gì đó giữa hai chúng tôi sao? Chúng tôi cần đợi một thời gian để mọi việc lắng xuống trước khi tiếp tục hẹn hò.
“Dĩ nhiên anh chối tất. Anh vờ như rất sốc trước những lời bóng gió của cô ấy. Anh bảo rằng danh dự của anh bị xúc phạm. Rằng anh phát ốm vì thói nghi ngờ đó và cô ấy có thể hỏi bất kỳ ai về cách cư xử của anh. Chẳng phải chính cô ấy đã nói rằng ghen tuông là dấu hiệu của sự kém cỏi sao? Anh làm những gì có thể, và cô ấy chỉ đáp lại: ‘Thôi đừng vờ tỏ ra ngờ nghệch nữa. Em không phàn nàn chuyện gì cả, em chỉ nói là em đã hiểu tại sao gần đây anh lại tử tế và lịch sự như vậy thôi.’ Đó là...”
Tôi không để cho anh ta nói nốt câu. Tôi đứng dậy túm lấy cổ áo anh ta. Anh ta nghĩ tôi định hành hung. Nhưng thay vì thế tôi trao anh ta một nụ hôn thật dài. Jacob hoàn toàn không phản ứng, vì anh ta đồ rằng tôi đến đây để làm ầm mọi chuyện. Nhưng tôi tiếp tục hôn lên môi, và lên cổ anh ta, rồi tháo cà vạt của anh ta.
Anh ta đẩy tôi ra. Tôi tát anh ta.
“Trước hết anh phải khóa cửa đã. Anh cũng nhớ em mà.”
Anh ta đi ngang căn phòng, được trang trí rất nhã nhặn với đồ nội thất thế kỷ XIX, đoạn khóa cửa lại. Khi anh ta quay lại, tôi đã gần như trần truồng, chỉ mặc mỗi quần lót.
Khi tôi lột đồ của anh ta, anh ta bắt đầu mút đầu vú tôi, tôi rên rỉ và sung sướng; anh ta lấy tay bịt miệng tôi lại nhưng tôi ngửa đầu ra sau và tiếp tục rên khe khẽ.
Suốt quãng thời gian ấy, tôi chỉ ngừng lại một lần để nói: Danh tiếng của em cũng có thể bị ảnh hưởng, như anh biết đấy. Đừng lo.
Sau đó tôi quỳ gối và bắt đầu thổi kèn cho anh ta. Lần này, anh ta giữ đầu tôi, duy trì nhịp độ - nhanh hơn và nhanh hơn nữa. Nhưng tôi không muốn anh ta ra trong miệng tôi. Tôi đẩy anh ta ra và đến chỗ trường kỷ da, tôi nằm xuống rồi giạng chân. Anh ta ngồi chồm hỗm và bắt đầu liếm láp tôi. Khi đạt cực khoái lần đầu, tôi phải cắn tay mình để khỏi kêu gào. Làn sóng khoái cảm tưởng như không bao giờ kết thúc. Tôi tiếp tục cắn tay.
Rồi tôi gọi tên anh ta, bảo rằng tôi muốn anh ta đi vào và làm bất kỳ điều gì anh ta muốn. Anh ta đi vào tay giữ lấy vai tôi, và như một kẻ man rợ rung lắc người tôi. Anh ta đẩy cao chân tôi để có thể vào sâu hơn. Nhịp độ tăng dần, nhưng tôi lệnh cho anh ta đừng có ra vội. Tôi cần nhiều hơn và nhiều hơn và nhiều hơn nữa.
Anh ta đẩy tôi bò trên sàn như một con chó, anh ta đánh tôi, và lại đi vào tôi trong khi tôi cử động hông như điên dại. Nghe tiếng rên rỉ ngắt quãng của anh ta, tôi biết anh ta đã sẵn sàng ra, rằng anh ta không còn kiểm soát được nữa. Tôi bắt anh ta rút ra, rồi xoay người, bảo anh ta lại đi vào trong khi nhìn vào mắt tôi, nói những điều bậy bạ mà chúng tôi thích nói khi làm tình. Tôi nói những điều tục tĩu nhất mà đàn bà có thể nói với đàn ông. Anh ta gọi tên tôi, dịu dàng, van xin tôi nói yêu anh ta. Nhưng tôi chỉ nói những lời báng bổ và đòi hỏi anh ta đối xử với tôi như với một con điếm, như với một người lạ, rằng anh ta sử dụng tôi như nô lệ, là người không đáng được tôn trọng.
Toàn thân tôi nổi da gà. Khoái cảm đến theo từng đợt sóng. Tôi lại đạt cực khoái và cứ thế liên tục trong khi anh ta kiểm soát để kéo dài thời gian hết mức có thể. Cơ thể chúng tôi va đập vào nhau dữ dội, tạo thành những rung chuyển mà anh ta không còn quan tâm liệu có ai đi ngang qua cửa và nghe thấy không.
Mắt tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, lắng nghe anh ta nhắc lại tên tôi theo từng cử động; tôi nhận ra anh ta không đeo bao cao su, và sắp sửa ra. Một lần nữa tôi đổi tư thế, khiến anh ta lui lại. Tôi bảo anh ta phun lên mặt tôi, vào miệng tôi, và nói yêu tôi.
Jacob làm đúng như tôi bảo, trong khi tôi thủ dâm và cũng cực khoái. Rồi anh ta ôm tôi, kéo đầu tôi dựa vào vai rồi lấy tay lau khóe miệng cho tôi. Anh ta nói lại, rất nhiều lần, rằng anh ta yêu tôi, anh ta đã thực sự thấy nhớ tôi rồi.
Nhưng giờ anh ta yêu cầu tôi mặc quần áo, và tôi không nhúc nhích. Anh ta đã lại trở thành cậu bé cư xử đúng mực được cử tri ngưỡng mộ. Anh ta nhận thấy gì đó không ổn, nhưng không biết là chuyện gì. Anh ta bắt đầu nhận ra tôi ở đây không phải vì anh ta là một người tình tuyệt vời.
“Em muốn gì?”
Chấm dứt. Dù cho điều đó làm tim tôi tan vỡ và khiến tinh thần tôi rối loạn, tôi cần chấm dứt chuyện này. Nhìn vào mắt anh ta và bảo thế là xong. Không bao giờ lặp lại nữa.
Nỗi thống khổ tôi phải chịu đựng trong tuần vừa qua gần như không chịu nổi. Tôi gào khóc những giọt nước mắt mà tôi không có, và chìm đắm trong những suy nghĩ mà theo đó, tôi bị đưa đến ngôi trường nơi vợ anh ta làm việc, bị nhốt vào nhà thương điên nằm trong khuôn viên trường. Tôi nghĩ mình đã thất bại trong mọi chuyện, ngoại trừ trong sự nghiệp và vai trò làm mẹ. Mỗi phút trôi qua, tôi như cách cái chết chỉ trong gang tấc, mà vẫn mơ tưởng về mọi thứ chúng tôi có thể đã có nếu vẫn còn là hai niên thiếu cùng nhìn về tương lai, như lần đầu tiên. Nhưng giờ là lúc tôi hiểu rằng mình đã chạm đến đáy của sự thất vọng và không thể chìm sâu hơn nữa, rồi khi tôi ngước mắt nhìn lên, có một bàn tay chìa ra: bàn tay của chồng tôi.
Anh hẳn đã biết, nhưng tình yêu của anh mạnh hơn. Tôi đã cố thành thật kể cho anh mọi chuyện để trút bỏ gánh nặng khỏi đôi vai mình, nhưng tôi không cần phải làm vậy. Anh đã cho tôi thấy được rằng bất kể tôi có lựa chọn thế nào trong cuộc sống thì anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh tôi, và thế là gánh nặng của tôi được trút bỏ.
Tôi nhận ra rằng mình đang đổ lỗi cho bản thân và tự sỉ vả mình về những điều anh không cáo buộc hay đổ lỗi cho tôi. Tôi đã tự nhủ: “Mình không xứng với con người này, anh ấy không biết mình là ai.”
Nhưng anh có biết. Và điều đó cho phép tôi lấy lại lòng tự trọng và tự tôn. Bởi vì nếu một người như anh, vốn không hề gặp khó khăn nào nếu muốn tìm bạn đời mới sau khi ly dị, vẫn tha thiết ở bên cạnh tôi, thì đó là bởi tôi xứng đáng; tôi xứng đáng có nhiều thứ.
Tôi phát hiện ra mình có thể quay về ngủ bên cạnh anh mà không cảm thấy mình bẩn thỉu hay nghĩ rằng tôi đang lừa do anh. Tôi cảm thấy được yêu và xứng đáng với tình yêu ấy.
Tôi đứng dậy, vơ lấy quần áo rồi bước vào phòng tắm riêng của anh ta. Anh ta biết đây là lần cuối cùng anh ta thấy tôi trần truồng.
Phía trước chúng ta có cả một quá trình dài để chữa lành vết thương, tôi nói khi quay ra. Em đoán anh cũng cảm thấy như vậy, nhưng em biết chắc rằng Marianne chỉ muốn cuộc tằng tịu này chấm dứt để cô ấy lại có thể ôm anh với tình yêu và cảm giác an toàn như trước đây.
“Đúng, nhưng cô ấy sẽ chẳng nói gì với anh đâu. Cô ấy biết đang có chuyện gì xảy ra và cô ấy sẽ khép kín hơn nữa. Cô ấy vốn không bao giờ thể hiện tình cảm, và giờ cô ấy như người máy, tập trung vào công việc hơn bao giờ hết. Đó là cách chạy trốn của cô ấy.”
Tôi chỉnh lại váy, đi giày, lấy từ trong túi xách ra một gói để lên bàn anh ta.
“Cái gì thế?”
“Cocain.”
“Anh không biết em lại...”
Anh ta không cần biết gì cả, tôi nghĩ. Anh ta không cần biết tôi đã sẵn sàng đi xa đến đâu trong cuộc tranh đấu để có được anh ta, người đàn ông tôi từng yêu điên cuồng. Đam mê vẫn còn đó, nhưng ngọn lửa yếu dần theo từng ngày. Tôi biết cuối cùng nó sẽ tắt lịm. Bất cứ cuộc chia tay nào cũng đau đớn, và tôi có thể cảm thấy nỗi đau này trong từng thớ thịt trên cơ thể. Đây là lần cuối tôi gặp riêng anh ta. Chúng tôi sẽ lại gặp nhau trong những buổi tiệc tùng, bầu cử và họp báo, nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ như hôm nay nữa. Thật tuyệt vời khi được làm tình như vậy và kết thúc như khi chúng tôi bắt đầu: cả hai chúng tôi đều hoàn toàn ruồng bỏ nhau. Tôi biết đây là lần cuối; anh ta thì không, nhưng không thể nói gì.
“Anh sẽ làm gì với thứ này đây?”
Vứt nó đi. Em đã tốn kha khá tiền, nhưng cứ vứt đi. Bằng cách đó anh sẽ giải thoát em khỏi cơn nghiện.
Tôi không giải thích chính xác mình đang nói đến nghiện cái gì. Nó cũng có một cái tên: Jacob Kønig.
Tôi thấy vẻ mặt ngạc nhiên của anh ta và tôi mỉm cười. Tôi tạm biệt với ba nụ hôn lên má rồi ra về. Ra tới tiền sảnh, tôi quay lại phía trợ lý của anh ta và vẫy tay chào. Gã quay đi, vờ như tập trung vào xấp tài liệu, và lẩm nhẩm nói tạm biệt.
Khi ra đến vỉa hè, tôi gọi điện cho chồng bảo rằng tôi thích đón năm mới tại nhà cùng lũ trẻ. Nếu anh muốn du lịch đâu đó, hãy đi vào dịp Giáng sinh.